Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Viết sau ngày biểu tình 5-6

Ảnh (Nhà báo Nguyễn Quốc Thái gửi từ Sài Gòn cho Ba Sàm. Người chụp: Cao Lập): Từ trái qua: Đình Vượng, Vương Đình Chữ, cụ Nguyễn Đình Đầu, cựu “quan chức” Mặt trận Tổ quốc Lê Hiếu Đằng, Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Nhà báo Nguyễn Quốc Thái, cô Trần Tử Vân Anh, André Menras Hồ Cương Quyết, Huỳnh Tấn Mẫm- có thể khác tuổi tác, tôn giáo, dân tộc, quá khứ, thậm chí cả chính kiến … nhưng cùng chung một tình yêu đất nước.


Đỗ Trung Quân

Đợi mọi cảm xúc lắng xuống. Bây giờ mới có thể ghi lại vài cảm nghĩ của buổi sáng 5- 6-2011.

Cuộc tuần hành lừng lẫy của thanh niên Sài Gòn – Hà Nội. Tôi đi cùng những  người lớn tuổi cụ GS sử học lão thành Nguyễn Đình Đầu và nhân vật không xa lạ với phong trào đấu tranh đô thị trước 1975. Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập… để bày tỏ thái độ trước nguy cơ ngoại xâm thì tuần hành hay chỉ đứng tham gia trong đám đông thì già hay trẻ , dù hét to những khẩu hiệu hay chỉ giơ cao nắm tay nó cũng cùng đều chung mục đích vì Tổ quốc . Nó không như một nhận định hỗn xược với lời lẽ chợ búa, thiếu văn hóa của một Blogger còn trẻ [ chắc chắn tuổi tác còn chưa ngang bằng với con cái của giáo sư ] gọi họ là những lão già đi “ sô hàng“.

Cụ Nguyễn Đình Đầu, nhà Sử học, trí thức 92 tuổi và những nhân vật đứng đắn hẳn không chấp thứ ngôn ngữ chợ búa ấy [ vì thế, tôi không nhất thiết dẫn đường link ở đây ].

Tháng 6- 2008.

Khi còn lưu trú tại Hoa Kỳ nơi nhà của một người bạn vong niên, dịch giả Hoàng Ngọc Biên, tôi xem cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh băng qua Sài Gòn – Việt Nam qua truyền hình VTV 4, khi mà hình ảnh Hoàng Sa – Trường Sa vẫn in rõ thuộc về Trung Quốc trong những áp- phích Olympic của Bắc Kinh .!!! Cảm giác thật não nề.

Về lại Sai Gòn. Cuộc biểu tình không lâu sau đó nổ ra. Trước đó ngành Văn hóa thông tin đã phải gỡ những Banner có nội dung chống Tống, Nguyên, Minh, Thanh khỏi nội dung tuyên truyền trên đường phố “Dân ta thuộc Sử ta “ treo gần Lãnh sự quán Trung Quốc, ngã tư Phạm Ngọc Thạch vì một lệnh từ đâu ai cũng có thể đoán được. Những Banner chống Pháp – Mỹ được cho phép giữ lại. Lịch sử là lịch sử. Sự ngạo mạn của các “Thái Thú “ ngày càng lộ liễu và sự nhu nhược nhân danh “tình Hữu nghị – Hòa bình – ổn định “ cũng lộ liễu theo.

Cuộc biểu tình bùng nổ. Những “ Thái Thú “ mới ngạo nghễ mở cửa sổ khoanh tay theo dõi cuộc biểu tình bị ngăn chận từ lực lượng quân sự và công an Việt Nam. Nhiều người trẻ tham gia bị bắt bớ với nhiều lý do khác nhau. Đấy là chuyện của 3 năm trước.

Hôm nay.

Những ai đã rời cây súng chẳng bao giờ muốn cầm lên nữa trừ một điều duy nhất: Tổ quốc bị lấn át, uy hiếp. Hải đảo, sinh mệnh đồng bào trên biển ngày càng bị đe dọa thì thái độ công dân là không cần ai kêu gọi hay tổ chức. ”Ổn định chính trị “ như cách nói của nhà cầm quyền phải được hiểu là an dân. Khi lòng dân không an thì cái ổn định vô nghĩa.

Chọn xuống đường cùng những người tuổi trẻ hôm nay hẳn những người từng vào sinh ra tử như những nhân vật được kể tên ở trên không những chỉ gặp lại tuổi trẻ chính mình mà còn là thái độ chia sẻ tình cảm đồng bào.Thật kinh ngạc khi có những người nắm trọng trách người thầy ở cương vị cao trong ngành lại xuất hiện yêu cầu sinh viên, những học trò mình giải tán. Giải tán có nghĩa là đừng yêu nước theo cách của mình, phải chờ “ yêu nước “ theo cách của họ, khi được…cho phép [ !!!]. Một nền giáo dục như thế, những người trẻ hôm nay còn trông mong được giảng dạy điều gì về đất nước ?

Nền giáo dục ấy chính nó sản sinh ra những con người tuổi đời còn trẻ nhưng đủ trâng tráo gọi cuộc tuần hành biểu dương tinh thần Việt Nam trước đe dọa ngoại xâm, trước sự có mặt của những nhân sĩ, trí thức và kể cả những người từng là cán bộ của chế độ nhưng đầy đủ lòng tự trong dân tộc là cuộc “ sô hàng “.

Sự vô liêm sỉ ấy không có gì khó hiểu.

“Hàng chục năm nay chúng ta mơ ước xây dựng thành công con người mới xã hội chủ nghĩa. Thật khủng khiếp thay ! Chúng ta đã… thành công !”

Một câu nhận định hài hước chua chát được truyền khẩu.

Và những kẻ hỗn xược ấy chính là sự ” thành công khủng khiếp ! “

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Cuộc biểu tình tại Sài Gòn & Hà Nội đang diễn ra bừng bừng khí thế

Thiên An Môn - 22 năm sau

Sinh viên Vương Duy Lâm cầm túi đựng sách vở đứng trước đoàn xe tăng Bát Nhất lại Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Anh Vương Duy Lâm đã bị xe tăng cán chết sau khi bức ảnh được chụp

Cuộc tàn sát ở quảng trường Thiên An Môn giữa thủ đô Bắc Kinh đêm ngày 3 rạng sáng ngày 4 tháng 6 năm 1989 đã tròn 22 năm.

Năm nay, người Trung Quốc ở Hồng Kông và hải ngoại có nhiều hoạt động kỷ niệm sôi nổi hơn hẳn mấy năm trước. Họ tổ chức những cuộc nói chuyện trong sinh viên, tuổi trẻ, những cuộc chiếu phim phóng sự về phong trào đấu tranh khởi đầu từ tháng 4 -1989 nhân lễ tang của nguyên Tổng bí thư Hồ Diệu Bang, một nhân vật sớm có ý tưởng cải cách chính trị, về những cảnh tuyệt thực của sinh viên, cảnh dựng tượng Tự Do cao 6 mét giữa quảng trường và cuối cùng là cuộc đàn áp tàn bạo bằng xe tăng, pháo binh và bộ binh của 2 Quân đoàn 27 và 28, làm chết hàng ngàn người.

Năm nay tại Hồng Kông, bức ảnh lịch sử một sinh viên cầm túi đựng sách vở đứng chặn trước đoàn xe tăng Bát Nhất lại được phóng to, in màu và tán phát rộng rãi. Báo Mỹ Times gọi đây là «bức ảnh của Thế kỷ» do nhà nhiếp ảnh Jeff Widener của hãng AP (Associated Press) chụp. Các nhà dân chủ cho biết anh sinh viên ấy tên là Vương Duy Lâm, đã bị xe tăng cán chết sau khi bức ảnh được chụp và nhà nhiếp ảnh J.Widener đã bị cảnh sát Bắc Kinh hành hung nhưng vẫn giữ an toàn cho bức ảnh quý báu này.

Ngay ở Bắc Kinh, năm nay Hội các bà mẹ Thiên An Môn lại lên tiếng. Đó là hội do các bà mẹ có con chết trong cuộc tàn sát ở quảng trường Thiên An Môn cùng chung ý lập nên để đòi công lý cho con mình. Theo báo Nhật Bản, Úc và Pháp, chính quyền năm nay tỏ ý sẽ xem xét việc bồi thường cho các bà mẹ đó. Trước đây họ hăm dọa các bà, cho tổ chức đó là bất hợp pháp.

Hội các bà mẹ Thiên An Môn lập tức tuyên bố yêu cầu chính quyền trước hết phải công khai nhận lỗi với nhân dân và xin lỗi, phục hồi danh dự cho những con em các bà đã bị tàn sát rất thê thảm.

Năm nay công luận thế giới mong muốn được biết con số thanh niên và sinh viên bị giết hại là bao nhiêu. Những con số công bố từ những nguồn khác nhau lại sai biệt nhau đến hàng trăm lần. Vì cuộc tàn sát đẫm máu diễn ra tập trung ở một quảng trường 4 kilômét vuông vào nửa đêm, tờ mờ sáng đã kết thúc, 2 quân đoàn có nhiệm vụ chở ngay xác nạn nhân ra ngoại ô để phi tang, cả quảng trường được quét dọn, phun nước rửa ngay trong ánh đèn chiếu, không cho một nhà báo nào đi vào khu vực. Bức ảnh anh J. Widener chụp được là khi đoàn xe tăng chưa vào trong khu vực thiết quân luật.

Nhà cầm quyền Bắc Kinh hồi đó lấp liếm rằng chỉ có vài chục dân thường bị chết, binh sỹ các quân đoàn có 200 người bị «bọn lưu manh» giết hại. Trong khi đó các cơ quan tình báo Anh và Hoa Kỳ cho rằng số thanh niên và sinh viên bị thảm sát là khoảng 3.600, số bị thương là 6.000. Hội Hồng Thập Tự quốc tế có quan hệ với các bệnh viện Bắc Kinh cho rằng số thanh niên, sinh viên bị chết ít nhất là 2.500, số bị thương không dưới 5.000. Theo nguồn từ các chiến sỹ dân chủ như Vương Đan thì số thanh niên bị tàn sát là khoảng trên 5.000, số bị thương là gần 10.000. Hội các bà mẹ Thiên An Môn đã có danh sách hơn 1.000 bà; vì không ít bà mẹ đau buồn vì mất con nhưng lo sợ bị trả thù nên e ngại tham gia tổ chức.

Năm nay cuộc tàn sát Thiên An Môn được nhắc đến nhiều hơn những năm trước vì cuộc thức tỉnh mùa Xuân 2011 trong thế giới A-rập đang diễn ra sôi nổi, các cuộc tàn sát dân thường, được gọi là «cuộc chiến tranh một phía » (one-sided war) bị toàn thế giới lên án mạnh mẽ, một số nhóm độc tài hung hãn bị thế giới dân chủ văn minh trừng phạt qua những cuộc can thiệp quân sự chính đáng và có hiệu quả.

Cuộc tàn sát quy mô lớn ở Quảng trường Thiên An Môn 22 năm trước không thể rơi vào quên lãng. Trí nhớ của dân tộc Trung Hoa không thể quên đi một tội ác lớn đến như vậy. Tinh thần đấu tranh bền bỉ của hàng nghìn bà mẹ Thiên An Môn thật đáng ca ngợi và cảm phục.

Bùi Tín Blog

Chúng ta đã nhẫn nhịn, nhưng một sự nhịn là chín sự nhục!

Truyền hình Tàu Khựa hăm TÁT VỠ MẶT Việt Nam



Shih Qiping, bình luận gia tin tức, cho biết trong phần phỏng vấn này rằng, Trung Quốc tất thắng trong tranh chấp tại vùng biển Việt Nam dựa vào sức mạnh của Cương lực (hard power), Nhuyễn lực (Soft power) và Ảo lực. Nhuyễn lực của Trung Quốc là cơ sở kỹ thuật khoan dầu hiện đại có khả năng khai thác ở độ sâu 3.000 mét, kỹ thuật này trên thế giới chỉ có vài quốc gia có khả năng và Trung Quốc đang trên đà đạt được trình độ đó. Hiện nay Trung Quốc đã có sân bay tại Tây Sa (Hoàng Sa - Paracel) và đồng thời tại đây cũng có hàng không mẫu hạm, máy bay tiếp nhiên liệu trên không, tàu ngầm luôn trang bị đầy đủ và ứng chiến khi không còn chấp nhận khẩu khí của Việt Nam, đây là gọi là cương lực.
Ảo lực này dùng nhuyễn lực xây dựng cương lực, ngược lại dùng cương lực cũng cố nhuyễn lực
Nguồn của video bằng tiếng Hoa trên trang truyền thông Trung Quốc
http://phtv.ifeng.com/program/spdcj/detail_2011_06/03/6808191_0.shtml