Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011
Lòng yêu nước của chúng tôi được đáp trả bằng những hàng rào chắn Xe công an dàn hàng ngang với dùi cui tứ phía Thầy hiệu trưởng doạ nạt sinh viên xuống đường sẽ bị buộc thôi học Bạn bè tôi có người còn bị bao vây nhà để mời lên phường uống trà nguyên ngày chủ nhật Hạch hỏi bắt bớ Theo dõi hành hung Cốt ý cho lòng yêu nước phải thụt lùi run sợ Cuối cùng lại tự phải hỏi mình Tôi đang thể hiện lòng yêu nước Trên lãnh thổ mình Hay tôi là kẻ di dân Nhận lấy phần của quê hương kẻ khác./. Khương Hà
Đằng nào thì... cũng là môi với răng
Khẽ thôi anh
Du lịch Hoàng Sa, tôi xin mời ông và gia đình ông!
Đọc bản tin sáng trên báo Tuổi Trẻ, với cái tít “Sẽ có tour du lịch ra Trường Sa, Hoàng Sa” vào sáng ngày 17 tháng 6, không khỏi bật cười, ứa nước mắt.
Dân gian vẫn có câu “miệng nhà quan có gang có thép”. Nghe ông tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Văn Tuấn tuyên bố về việc sẽ mở tour du lịch ra Hoàng sa và Trường Sa, lại thấy miệng nhà quan không chỉ có gang, có thép mà có cả sự vô liêm sỉ đến ngẩn người.
Cũng ngay trong ngày phát đi bản tin về việc mở tour du lịch giả tưởng đó, người ta cũng đọc thấy trên báo tin tức về chuyện ngư dân Việt lại tiếp tục bị tàu Trung Cộng săn đuổi, tịch thu tài sản, uất ức đến nổ tim mà không biết lấy gì để đòi lại.
Có thể, ông Nguyễn Văn Tuấn ngồi trên chiếc hạm nào đó của hải quân Việt Nam, dạo quanh biển Việt Nam đầy tình hữu nghị 16 chữ vàng vọt, hoặc cũng có thể ông và gia đình ông ngồi trên thuyền phao, tắm táp ngay ở bờ biển Cần Giờ và tưởng tượng một cuộc phiêu lưu hoành tráng đến con nước Hoàng Sa và Trường Sa. Kính thưa sự tưởng tượng đó, ông Tuấn không thể không biết trong đời thật các hải phận đó đã lấy đi không biết bao nhiêu máu và sinh mạng, tiền của của những người dân Việt Nam vô tội trong nhiều năm qua.
Lâu nay, người dân Việt Nam đã chứng kiến vô số những quan chức ngu dốt và vô liêm sỉ đưa ra các tuyên bố làm bàng hoàng công chúng. Giờ lại thêm một khẳng định - như một trò chơi duy ý chí vô trách nhiệm - mà kết cục hoàn toàn chỉ là máu xương của đồng bào mình.
Hoàng Sa - Trường Sa như một đấu trường La Mã. Việt Nam và Trung Cộng hậm hực nhau nơi này. Và bài test về giá trị tàn bạo chính quyền của Trung Cộng đã được đếm bằng số ngư dân Việt bị chết, bị bắt, bị tịch thu tài sản...v.v Đau thương biết tỏ cùng ai.
Nay phe du lịch Việt Nam lại tưởng tượng đến cảnh thu tiền tour du lịch, đẩy người dân vào chuyến đi không có ngày về, quả là khủng khiếp. Tôi tin là ngay cả việc mở tour du lịch có tàu hải quân Việt Nam đi kèm bảo vệ, cũng chưa chắc có người dám đi. Đơn giản là với tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 2 có đến 4 tàu bảo vệ, vẫn không thể cản nổi mấy tên du côn Trung Cộng nhảy vào cắt cáp. Liệu tour du lịch Hoàng Sa - Trường Sa mượn danh để khẳng định chủ quyền đó, một ai trong số hành khách bị cắt cổ, niềm tin mãnh liệt rằng Hoàng Sa vẫn thuộc về Việt Nam, có đủ để sẽ cứu sống họ?
Nếu mở tour đi Hoàng Sa, cũng nên - để khẳng định ý chí chủ quyền -, ông Tuấn và các quan chức lãnh đạo cao cấp của Việt Nam cần đi những chuyến đầu tiên để làm gương. Hãy chuẩn bị cờ và hoa để vẫy chào các tàu ngư chính hung hãn của Trung Cộng. Hoặc nếu thấy phiền và tốn kém, tôi nghĩ, thì chỉ cần tập vái lạy hải quân Trung Cộng (http://www.youtube.com/watch?v=f6Glm2n-R5E) để có thể toàn thây trôi về.
Ngọn lửa Việt Nam
Hôm nay chúng tôi ngồi đây
Cách xa quê hương vạn dặm
Nhìn về Sài Gòn, nhìn về Hà Nội
Trong lòng như có muối xát
Đường Sài Gòn bốc lửa
Phố Hà Nội sục sôi
Những tiếng hô vang vang, dội vào bốn ngàn năm lịch sử
“Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”
Hào khí Diên Hồng bừng bừng trên mặt người
Chai nước vỡ tan trên tay, trái cam Quốc Toản
Chẳng hổ dòng máu tiền nhân
Các bạn đang xuống đường thắp lại ngọn lửa Bình Ngô
Không tính toán thiệt hơn, không màu mè văn vẻ
Một nắm tay giơ lên
Sống phải ngẩng cao đầu
Hôm nay chúng tôi ứa nước mắt
Nhìn em bé mang tình yêu quê hương trước ngực
“Việt Nam chúng tôi yêu chuộng hòa bình,
Việt Nam chúng tôi không chịu khuất nhục”
Cả nước nhìn em
Thế giới nhìn em
Ước mơ hiền hòa trong cuộc đời xanh
Theo mẹ cha đi làm lịch sử
Mới lên ba nhưng đã hiểu bổn phận làm người
Sài Gòn hôm nay, Hà Nội hôm nay, em bé ơi! Niềm tin thắp sáng
Chúng tôi
Từ ngàn dặm xa
Xin được nắm lấy bàn tay các anh
Để liên thông tình yêu nòi giống
Xin hôn lên chân em bé
Cho em chân cứng đá mềm
Xin yêu thương góp lại dân tộc Việt Nam
Việt Nam! Việt Nam quê hương ngàn đời bất khuất
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011
"EM VIỆT" GỬI "ANH TRUNG"... Anh như thế là đéo được!
-------------------------------------------------------
Xong rồi, giờ sang chuyện giải quyết chuyện... cái ao. Trước nay, vì anh to như... con tịnh, nên em nhịn để cho êm xong xuôi vụ đất cát. Giờ đất cát xong rồi, "sổ đỏ" đâu vào đấy rồi, anh định lè cái lưỡi bò bẩn của anh liếm nốt cái ao thì em thật, thế là đéo được đâu, một vừa hai phải thôi chứ anh, tham gì tham quá thể vậy?.
Cho nên là vụ 2007, lần cuối em nhịn nhục muối mặt với đám con cháu dại dột, nhao lên phản đối anh cái chuyện anh tuyên bố láo lếu "cái ao" là của anh tất. Lúc đấy "khổ nhục kế", em tóm đại một vài thằng làm trò, đét cho mấy roi vào mông đít cốt cho cho anh vui lòng, để anh em mình còn làm cho xong cái "sổ đỏ". Nay "sổ đỏ" xong rồi thì em kệ mịa, anh động vào "cái ao" là em bù lu bù loa, bật đèn xanh cho chúng nó đào mả bố anh lên đấy. Em đéo đùa đâu!.
Em thật! Anh em mình thì nói chung đéo vấn đề. Nhưng bọn con cháu em, chúng nó quẫn quá rồi. Anh mà làm quá thì nó bật nốt cả em. Chúng nó bảo nhau: "Bố mình mà hèn nữa, thì cho bố hưu non. Chúng mình cho bố vào... Viện Dưỡng lão luôn!". Đành rằng anh em mình "môi hở răng lạnh", sau mấy vụ đất cát bán chác này nọ cũng rủng rỉnh túi, con cái cũng du học đâu vào đấy cả rồi. Nhưng bọn cháu chắt thì chúng nó đang kêu giời, vì giá cả leo thang lạm phát lạm phiếc, đau hết cả đầu, em chưa biết phải làm sao. May quá, anh lại giở trò đúng lúc này, thì em thật, anh to xác thật đấy, thâm thật đấy, nhưng quả này anh định chơi em thì anh hơi bị ngu. "Chó cắn áo rách" là chó ngu chứ còn gì!.
May quá, giờ chúng nó có chỗ để xả xì troét rồi. Mấy tờ lá cải mõ làng vừa la làng lên phát. Anh thấy đấy. Bọn trí thức nửa mùa, phây búc phây biếc, hoắng hết cả lên đòi giết chết hơn tỉ thằng nhà anh ngay. Vua thua thằng liều, nhất là dạng Chí Phèo vô sản như mấy thằng cháu chắt nhà em, chó cùng dứt dậu nó húng lắm. Con sâu xéo mãi cũng quằn, anh công nhận không?.
Mà đéo biết bên nhà anh thế nào. Chứ nhà em thì phây búc phây biếc vẫn vô tư anh ạ. Cấm thế đéo. Anh có muốn bị chơi 1 quả như thằng Mubarack hay thằng Gadhafi, thì cứ bảo em một câu. Em đảm bảo.
Ờ thì "cái ao" cứ cho là của anh. Nhưng dậy... sóng thần. Đèo mẹ!. Em bật đèn xanh cho chúng nó tương gạch vỡ vào, thì đến váng bèo anh cũng đéo có mà húp. Đừng nói chuyện "móc bùn" mới cả "thả thuyền giấy" nổi - chìm anh nhé!. Gần trăm triệu thằng nhà em ít đâu. Mỗi thằng nửa viên gạch vỡ, thì lấp mẹ ao luôn!. Thế cho nhanh!.
Cho nên là anh cứ suy nghĩ đi. Anh đang làm ăn ngon lành thì cứ tập trung mà kiếm tiền đi. Chứ bây giờ đánh nhau, chưa biết thằng nào ăn được thằng nào. Trừ phi anh chơi hết gần trăm triệu thằng nhà em và mấy tỉ thằng còn lại trên quả đất này. Anh định làm thằng Hitler thứ 2 hả anh?. Ờ thì cứ cho là anh "thịt" được em thật. Nhưng để "thịt" được, thì chuyện làm ăn của anh cũng coi như tiêu luôn. Anh nhớ nhé!. Đau đầu phết đấy anh!.
Cứ cho là em yếu. Cứ cho là em nhịn nhục giỏi. Em chỉ muốn được yên thân. Mấy lần anh có mang súng... hoa cải, ra bắn mấy thằng quăng chài ở ao, em cũng dắm mắt cho qua. Nhưng anh bẻ cần cắt cước của mấy thằng thuyền thúng dò ổ câu cá kiếm cơm ngay bờ ao sát đất của em, thì một lần nữa em thật, đéo được đâu. Thằng ấy là anh cả, nó đang đi kiếm cơm cho em đấy anh.
Nhân đây em cũng thông báo với anh tin buồn là thằng thứ Vinashin nhà em nó tèo rồi. Cả nhà giờ trông đợi vào mấy con mè ranh thằng cả giăng câu thôi. Anh làm thế!. Đèo mẹ!. Bọn buôn cá chúng nó sợ, chúng nó té hết, cá em ươn thì cả nhà em chết đói à?. Anh đã thấy anh vừa tham vừa ngu chưa anh?.
Cho nên anh ạ!. Đêm nay, anh cứ nằm vắt tay lên trán mà suy nghĩ cho kỹ, rồi từ từ anh em mình nói chuyện phải quấy. Rồi có gì em sẽ dạy dỗ, bảo ban mấy thằng ku nhà em, nó thôi chửi bới lồng lộn rồng lộn lên đòi chiến!. Chứ em thật!. Súng hoa cải thì em không có, chứ phóng lợn thì nhà em lúc nào cũng sẵn anh ạ!. Chúng nó mà hô hào tru tréo phây búc phát nữa, thì ngay cả em cũng đéo đỡ được cho anh đâu!. Em thật!.
Vài lời tâm sự, có gì không phải anh bỏ quá cho!.
Thằng em khờ dại bé bỏng của anh!
Em Việt!...
Đặng Thiều Quang



