Hiển thị các bài đăng có nhãn cùhuyhàvũ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cùhuyhàvũ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Đức Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp ký tên kiến nghị trả tự do cho Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ

Nữ Vương Công lý – Việc một Đức giám mục trong Hội Đồng giám mục Việt Nam, nhất là trong tư cách là Chủ tịch ủy ban Công lý và Hòa Bình, lên tiếng về những bất công xã hội, những cuộc bắt bớ trái pháp luật, cụ thể là trường hợp tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, thì phải được coi như đây là một lời ngỏ cho các tín hữu hãy dấn thân mạnh mẽ hơn nữa cho công lý và sự thật, chung tay xây dựng một xã hội công bằng và bác ái hơn.

Ngay sau khi phiên tòa ma quỷ xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ một phong trào ký tên kiến nghị trả tự do cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã được khởi động và thu hút mọi thành phần từ các cựu tướng lãnh, sĩ quan cao cấp, các nhà tri thức hải ngoại cũng như quốc nội, cho tới các thương gia, nông gia.

Trong danh sách ký tên kiến nghị trả tự do cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ (danh sách đợt 2), đáng chú ý có tên Đức Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp – giám mục giáo phận Vinh, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình trực thuộc Hội Đồng Giám mục Việt Nam.

Trả lời phỏng vấn đài RFI, đức cha Nguyễn Thái hợp cho biết lý do tham gia ký tên: “Bức xúc vì trong thời gian vừa qua có nhiều vụ án không được xử theo những trình tự pháp luật. Trong vụ án xử Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bộc lộ rõ chuyện đó. Chuyện bắt tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ có nhiều điều giả tạo quá”.

Trong những ngày qua, đây là lần thứ hai, người ta thấy Đức cha Phaolo đã có những bước đi mạnh mẽ trong việc lên tiếng về những vấn đề bất công trong xã hội. Trước tiên là việc ngài can thiệp và yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản phải thả luật sự Lê Quốc Quân, bác sĩ Phạm Hồng Sơn và lần này là ký kiến nghị yêu cầu chính quyền trả tự do cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ.

Cũng nên nhớ rằng ngài đã có văn thư gửi đến Chủ tịch UBND Đà Nẵng và Tòa án quận Cẩm Lệ vì một vụ án bất chấp pháp luật như vụ Cù Huy Hà Vũ đối với người dân Cồn Dầu.

Phiên tòa Vũ Huy Hà Vũ, nỗi nhục quốc thể trước toàn dân và dư luận quốc tế

Trước đó, ngài cũng đã ký tên vào bản kiến nghị dừng dự án Bauxite ở Tây Nguyên, một dự án không hợp lòng dân, có nguy cơ cao đối với vùng văn hóa Tây Nguyên lâu đời cũng như đe dọa an ninh của nửa miền Nam đất nước. Đặc biệt dự án này được ví như hành động “rước voi giày mả tổ” khi đưa đội quân bành trướng bá quyền phương Bắc vào tận sào huyệt cốt tử của đất nước.

Việc một Đức giám mục trong Hội Đồng giám mục Việt Nam, nhất là trong tư cách là Chủ tịch ủy ban Công lý và Hòa Bình, lên tiếng về những bất công xã hội, những cuộc bắt bớ trái pháp luật, cụ thể là trường hợp tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, thì phải được coi như đây là một lời ngỏ cho các tín hữu hãy dấn thân mạnh mẽ hơn nữa cho công lý và sự thật, chung tay xây dựng một xã hội công bằng và bác ái hơn.

Hy vọng rằng việc Đức cha Phaolo Nguyễn Thái Hợp mạnh mẽ lên tiếng cho những bất công xã hội, những việc làm phi pháp của chính quyền Hà Nội thời gian qua, sẽ là tiền đề tạo nên một làn sóng hiệp thông cụ thể và mạnh mẽ hơn nữa trong Giáo hội Công giáo Việt Nam.

Cũng hi vọng rằng, sau khi TGM Giuse Ngô Quang Kiệt – người đã không ngần ngại chia sẻ với những thân phận đau khổ và lên tiếng chống lại bất công, xã hội – buộc phải rời nhiệm sở của mình, các Giám mục Việt Nam đã có một thời kỳ dài im lặng, nhiều khi tưởng như vô cảm trước những vấn đề xã hội, đất nước trước sự đau khổ của các thân phận nghèo hèn, bị áp bức…  thì nay đã đến lúc các Giám mục Việt Nam sẽ mạnh mẽ hơn và có đường lối, hành động rõ ràng làm gương mẫu cho giáo dân vững bước tiến lân xây dựng đất nước theo con đường Sự thật – Công lý – Hòa bình mà Đức cha Nguyễn Thái Hợp đã có những bước đi mạnh mẽ, hợp lòng người cũng như sứ vụ của Giáo hội công giáo.

18/4/2011

Nữ Vương Công Lý

http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/d%E1%BB%A9c-giam-m%E1%BB%A5c-phaolo-nguy%E1%BB%85n-thai-h%E1%BB%A3p-ky-ten-ki%E1%BA%BFn-ngh%E1%BB%8B-tr%E1%BA%A3-t%E1%BB%B1-do-cho-ti%E1%BA%BFn-si-lu%E1%BA%ADt-cu-huy-ha-vu/

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Cù Huy Hà Vũ, Ngô Bảo Châu, một phương trình, hai nghiệm số

Lê Diễn Đức

Ngày 29/05/2009, Ngô Bảo Châu từ Hoa Kỳ đã gửi thư cho Quốc Hội Việt Nam kiến nghị về dự án Bauxite nhưng không nhận được trả lời. Trong bức thư này, nói tới chính sách thực dân mới của Trung Quốc trên phạm vi khu vực và toàn cầu, Ngô Bảo Châu cảnh báo “nếu làm sai thì không sửa được, phần có hại thì cầm chắc, phần có lợi thì mong manh”.

Tiếp theo, sau khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định về quản lý khoa học, dẫn tới việc tự giải thể của Viện Nghiên cứu Phát triển độc lập (IDS), Ngô Bảo Châu nói “một xã hội mà không biết lắng nghe các ý kiến phản biện là một chuyện tương đối dở”, “bởi vì chỉ muốn nghe những ý kiến mà mình muốn nghe thì không bao giờ có thể làm đúng được”.

Từ hai sự việc trên đây tôi bắt đầu quý trọng Ngô Bảo Châu, một nhà nghiên cứu toán học quan tâm đến tình hình của đất nước. Tôi vẫn thường lấy nhận định của Adam Michnik, một trong những nhà tranh đấu dân chủ hàng đầu của Ba Lan, khi nói về lương tri của người trí thức: “Với người trí thức, quan tâm đến chính trị là đạo đức”. [1]

Cũng vì lòng quý trọng và hiểu được bản chất của chế độ cộng sản, tôi đã viết bài “Tâm sự cùng giáo sư Ngô Bảo Châu: Đừng dây với hủi!”, trong đó có đoạn:

Hơn 20 năm sống ở nước ngoài, giáo sư trẻ Ngô Bảo Châu có thể chưa hiểu hết bản chất trí trá, đổi trắng thay đen và luôn luôn thù nghịch với tất cả những ai có tư tưởng khác với mình và tâm địa bạc như vôi của giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam. Biết bao trí thức yêu nước, dại dột về nước cung phụng họ để rồi đến cuối đời ôm theo hận xuống mồ”.

“Hãy cảnh giác, giáo sư Ngô Bảo Châu! Ông hãy chú tâm duy nhất vào công việc khoa học của mình. Hãy dấn thấn cho xã hội bằng những công trình khoa học ở nơi nào ông thấy có nhiều cơ hội và điều kiện phát huy nhất (…). Ở đâu trên trái đất này ông vẫn là người Việt, vẫn mang lại tự hào cho Việt Nam”. [2]

Thế rồi, trước và sau khi Ngô Bảo Châu nhận Huy chương Fields, tại Việt Nam đã có một bầu không khí tự hào, vui sướng, phấn hứng như phát cuồng, tựa như cảnh tượng lên đồng tập thể.

Còn nhà nước CHXHCN Việt Nam tổ chức một buổi lễ vinh danh Ngô Bảo Châu trên sân vận động Mỹ Đình với nhiều ngàn người tham dự. Một buổi lễ long trọng và có quy mô lớn bất thường, nên đã bốc mùi chính trị và đạo đức giả. Nguyễn Tấn Dũng, người đã nhấn chìm con tàu Vinashin khiến đất nước mang nặng món nợ hơn 4 tỷ đôla, còn hào phóng chi số tiền lớn hơn 40 lần giá trị Huy chương Fields lấy từ tiền thuế của dân để mua căn hộ tặng Ngô Bảo Châu, cùng với những hứa hẹn đầy cám dỗ khác.

Huân chương Fiels là giải thưởng uy tín dành cho các nhà toán học dưới 40 tuổi có những công trình nghiên cứu xuất sắc, nhưng không đến mức phải sủng ái như ở Việt Nam. Giá trị của Huân chương Fields là 15 ngàn đôla Canada, được mô tả như là giải “Nobel Toán học”, nhưng thực ra một giải toán học khác có tên Abel, gần gũi trực tiếp với Giải Nobel hơn, có giá trị khoảng 1 triệu đô la Mỹ.

Cùng lúc với Ngô Bảo Châu, 3 người khác trong năm 2010 cũng giành được Huân chương Fields gồm Elon Lindenstrauss (Israel), Stanislav Smirnov (Thuỵ Sĩ) và Cédric Villani (Pháp). Thế nhưng không quốc gia nào có cách thức chào đón người chiến thắng rùm beng, xa hoa và ồn ào quá lố như việt Nam. Báo chí của họ đưa tin cũng không thấy gì đặc biệt, ngoài lời chúc mừng của người đứng đầu nhà nước hay chính phủ.

Năm 1996 tôi được chứng kiến Giải Nobel Văn học dành cho nhà thơ Ba lan Wieslawa Szymborska. Dĩ nhiên, dân chúng Ba Lan cũng hồ hởi, tự hào, báo chí ngợi ca, trích đăng một số bài thơ của bà, nhưng về mặt nhà nước cũng chỉ dừng ở mức Tổng thống tiếp và tặng hoa tại Văn phòng Tổng thống khi bà mang giải thưởng từ Na Uy trở về.

Mark Twain (1835-1910), nhà văn Mỹ, đã có lý khi nói rằng “những người nổi tiếng thường tạo ra cho chúng ta cảm giác bản thân chúng ta cũng nổi tiếng”. Với người Việt, cái cảm giác thấy mình nổi tiếng trong nhiều dịp lễ hội, ăn mừng chiến thắng các loại còn được đẩy lên đỉnh điểm của sự vĩ cuồng, tưởng mình là cái rốn của vũ trụ (vì “đã đánh thắng ba đế quốc to”?). Còn giới cầm quyền nhanh chóng nắm bắt nó, khuấy động đám đông cho những toan tính tuyên truyền của chế độ. Tôi không bao giờ tin rằng, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đánh giá Ngô Bảo Châu quá cao để yêu Ngô Bảo Châu. (Immanuel Kant, nhà triết học Đức: “Đôi khi người ta đánh giá ai đó quá cao, để có thể yêu người đó”).

Tất cả mọi thứ trên đây đã biến đổi nhanh chóng Ngô Bảo Châu, từ một nhà khoa học hiền lành, thuần tuý, thành con người của công chúng (public figure), thần tượng và ước mơ của một bộ phận đông đảo giới trẻ Việt Nam.

Lẽ ra chẳng có gì phải ầm ĩ, huyên náo về một bài viết ngắn trên blog cá nhân của Ngô Bảo Châu hôm mồng 6 tháng 4, nhận định về phiên toà xét xử Cù Huy Hà Vũ.

Theo tôi, nhận định này không có gì sắc sảo, độc đáo, dưới góc độ ngữ nghĩa cũng như lập luận. Nhưng nếu đánh giá, tôi cho rằng, nhận định của giáo sư Ngô Bảo Châu là chừng mực, rất khôn khéo và mang tính tích cực cho xã hội Việt Nam hiện tại.

Gọi một kẻ thù của chế độ vừa lãnh án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội chống phá nhà nước là “một con người không tầm thường, như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli, hay như Kinh Kha người nước Vệ” và “nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này”, đủ để thấy Ngô Bảo Châu đứng về phía Cù Huy Hà Vũ.

Mặt khác, lời khuyên “không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ”, cũng đủ để phản ánh thái độ bất bình của Ngô Bảo Châu trước bản án dành cho Cù Huy Hà Vũ, đồng thời phê phán (nhẹ nhàng) chính quyền.

Chịu trách nhiệm về những gì mình viết, người cầm bút phải ý thức nhận được những lời khen, tiếng chê, đôi khi phải hứng chịu cả búa rìu của dư luận, vì không phải ai cũng đồng quan điểm với mình trước một vấn đề.

Trong trường hợp Ngô Bảo Châu, nhiều người Việt quá hâm mộ ông mà quên đi rằng ông là người của công chúng. Ngoài thân phận giống như người cầm bút, dân chúng cho mình được quyền đòi hỏi ông nhiều hơn. Bởi vì người ta hay quan niệm những hành vi, lời nói của các nhân vật có tài, nổi tiếng, như giáo sư Ngô Bảo Châu, thường là chuẩn mực, cành vàng lá ngọc. Mặc dù trong thực tế không phải lúc nào cũng đúng như thế. Cho nên sự phê phán, đòi hỏi của dân chúng nên được chia sẻ và tiếp nhận với thái độ bao dung, kể cả những đòi hỏi quá quắt vì không hiểu hết ông hay vì bất kỳ lý do nào khác.

Dựa trên logic trên, tôi bình thản đọc các bài phản biện, những chỉ trích, lướt qua cả những ý kiến mang tính mạ lỵ, xúc xiểm rất đáng bị lên án.

Tôi không ngạc nhiên chút nào, thậm chí thích thú khi cô Huỳnh Thục Vy “bắt” giáo sư Ngô Bảo Châu phải nhắm “sự cẩu thả” và “sợ hãi’ vào Bộ Chính trị Đảng CS Việt Nam chứ không phải vào các vị quan toà. Thục Vy có lý khi cho rằng chính quyền cộng sản chẳng bao giờ cẩu thả trong các vụ án chính trị, trái lại vụ án đã được suy tính, chuẩn bị rất kỹ (tuy rất kém tay nghề). Bằng không họ đã chẳng cần có một lực lượng công an chìm, nổi chưa từng có ở thủ đô, với mục đích bao bọc, ngăn chăn, xua đuổi, bắt bớ tất cả những ai có nguyện vọng chứng kiến một phiên toà được gọi là công khai.

Tôi cũng thấy không có gì thái quá khi nhà văn Đào Hiếu đưa ra nhận xét Ngô Bảo Châu thể hiện vị trí “đứng giữa”, mặc dù tôi không thích phần mở đầu bài viết với cách so sánh nặng nề, thô bạo. Hơn nữa, nội dung bài viết trên blog, cùng với những động thái khác trước đây, cho thấy Ngô Bảo Châu không phải là người trí thức “phi chính trị”.

Tuy nhiên, Ngô Bảo Châu đứng ở vị thế khó khăn. Ông đang mang ơn huệ của nhà cầm quyền Hà Nội, bởi vì muốn hay không, “của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Ông còn có nguyện vọng hàng năm về nước giúp đỡ đào tạo giới trẻ và phát triển ngành toán của Việt Nam. Cho nên, nếu ông phải ứng xử khôn ngoan, chọn cách đứng giữa làm thế an toàn thực sự đi chăng nữa, có lẽ chúng ta cũng nên cảm thông.

Cho đến nay chúng ta chưa biết Ngô Bảo Châu phản ứng xử ra sao trước công luận, mới chỉ thấy ông tạm đóng blog của mình, một động tác tôi cho là bi quan, gây nên sự hoài nghi không cần thiết, mặc dù ông hoàn toàn có quyền làm như vậy. Tuy nhiên tôi không nghĩ ông đóng blog vì sợ hãi điều gì đó, mà có lẽ vì thấy khó chịu, phiền toái.

Rất tiếc, khi chưa thấy phản ứng của giáo sư Ngô Bảo Châu, thì vài người có vẻ như muốn thay vai trò của ông tấn công những người đã nêu ra ý kiến xung quanh bài viết của ông, bằng thái độ võ đoán, vô trách nhiệm, thậm chí ngổ ngáo, hung hăng, xúc phạm những người có khát vọng dân chủ, và cả tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Điển hình là ông Trương Duy Nhất.

Trong bài viết trên blog của mình, ông Trương Duy Nhất trên cơ sở comments của những ai đó như ông mô tả là “mắng xả thóa mạ bằng thứ ngôn từ hàng chợ, chửi xỉa một vị giáo sư khả kính vừa đoạt giải Nobel toán học là “giáo sư cừu gặm cỏ”, rồi ông gộp tất cả mọi người khác vào một cái rọ “khoác danh dân chủ”. [3]

Xin thưa với ông Nhất rằng, những kẻ kém văn hoá kia có thể “khoác danh dân chủ”, nhưng cũng không có cơ sở nào chứng mình họ “khoác danh dân chủ”, đơn giản họ chỉ là những kẻ kém giáo dục và vô ý thức trong sinh hoạt công cộng. Đám người này nếu xuất hiện, và nếu mạo danh, sẽ bị lột mặt, bị đào thải ngay lập tức khỏi đội ngũ những người đang tham gia hoạt động dân chủ và nhân quyền với chính danh và sẵn sàng chịu trách nhiệm trước công luận.

Trong không gian điện tử mênh mông với hàng triệu gương mặt ảo, cách suy diễn của ông cho phép tôi xem đây có thể là lực lượng đen tối mà công an mạng tung ra để bôi nhọ, phá hoại. Tại sao không?

Trương Duy Nhất đã dùng món trùm bao tải đánh hội đồng bằng hàng loạt những cú đấm đá cào bằng thiện và ác, thật và tà. Nào là “chạm vào sự sùng tín, chọc tức các “nhà dân chủ” đang dựng tôn thần tượng Cù Huy Hà Vũ như... lãnh tụ!”, “những tổ hội phe nhóm khoác danh “dân chủ”, “ vẫn chỉ toàn là thứ “dân chủ sùi bọt mép”; nào là “trông đợi gì ở những “nhà dân chủ” mà mở miệng là chửi bậy, “đừng mơ gì một hiệu ứng hoa nhài hay hoa... cứt lợn!”…

Dân chủ là khái niệm mang tính phổ quát, có giá trị nhân văn, và là mục tiêu của nhân loại, trong đó có thể chế mà ông Nhất đang hết lòng phụng sự, lúc nào cũng giương cao khẩu hiệu xây dựng một xã hội “dân chủ, công bằng và văn minh”. Ông có thể xấu hổ về những con người kém văn hoá kia, thấm chí phỉ nhổ, khinh bỉ, nhưng ông đã rất lạm dụng ngôn từ, vô trách nhiệm và hồ đồ khi cho rằng, “núi comment quất chửi Ngô Bảo Châu trên mạng” là “từ làn sóng dân chủ”, để mỉa mai hai tiếng “Dân chủ” cao đẹp!

Xin hỏi ông Nhất, ông có thể cho biết cụ thể ai, tổ chức nào “khoác danh dân chủ, đòi đấu tranh cho dân chủ” mà có hành động khiếm nhã với giáo sư Châu khiến ông nổi giận được không? Nếu ông không chỉ đúng mặt, điểm đúng tên, để chúng ta cùng xác định họ thực sự là ai, thì mục đích rõ ràng của ông là tận dụng cơ hội để cố tình xiên xẹo, thoá mạ những nhà tranh đấu, hoạt động dân chủ chân chính, minh bạch với tên họ thật, những người đã và đang hoạt động công khai hay ngồi tù với những bản án nặng nề.

Đúng ra, cái vương miện “Dân chủ sùi bọt mép” mà ông Nhất phát hiện ra nên được đội lên đầu một con người thật, cụ thể, là bà Nguyễn Phương Nga. “Khoác danh dân chủ” thay mặt cho nhà nước CHXHCN Việt Nam, chính bà Nga liên tiếp chỉ biết “sùi bọp mép” mỗi lần Trung Quốc xâm lấn lãnh hải và cũng “sùi bọp mép” phản đối các chỉ trích vi phạm nhân quyền từ phía cộng đồng quốc tế, nhưng lại dựng lên một phiên toà xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ “lưu manh và ô nhục”.

Hiên ngang, dám thách thức trực diện với bạo quyền vì sự công bằng xã hội và quyền bình đẳng trước pháp luật của công dân, ông cho là sự “ngông cuồng” khiến Cù Huy Hà Vũ “lâm vào tâm thái ảo tưởng” ư? Không! Đây là sự ngông nghênh rất đáng khâm phục trong cái xã hội bao trùm văn hoá nô lệ và sợ hãi.

Và câu tuyên bố hùng hồn “Tổ quốc và nhân dân Việt Nam nhất định phá án cho tôi”, chứng minh rằng, Cù Huy Hà Vũ đã rất tỉnh táo, tin tưởng vững chắc vào sự thật và công lý. Người nào mỉa mai Cù Huy Hà Vũ vì câu này sớm muộn cũng sẽ lãnh tác động ngược lại!

Một câu nói đã trở thành danh ngôn của Mark Twain, thiết nghĩ là món quà tốt cho ông Nhất: “Tốt hơn không nên lên tiếng và làm như một kẻ ngốc, còn hơn là nói và mở rộng những hoài nghi”.

Kết luận

Là Tiến sĩ luật của trường đại học Sorbonne danh tiếng, con của một vị khai quốc công thần, Cù Huy Hà Vũ nếu muốn đã có thể có rất nhiều thứ trong cái xã hội chạy theo chủ nghĩa thực dụng và cơ hội. Nhưng anh đang đối mặt với số phận không may mắn, bằng một bản án bất nhân, phi lý, “làm mất thể diện quốc gia” của những người cầm cán cân công lý của CHXHCN Việt Nam.

Là một học sinh giỏi toán, Ngô Bảo Châu đã may mắn được đào tạo ở Pháp, rồi Hoa Kỳ và giành được Huân chương Fields. Số phận của Ngô Bảo Châu còn may mắn hơn khi chính cái nhà nước cầm tù Cù Huy Hà Vũ lại đi vuốt ve ánh hào quang khoa học của Ngô Bảo Châu với hy vọng tìm được chút ánh sáng dưới đám mây đen tham nhũng và những vấn nạn kinh tế-xã hội khác.

Cùng là những người tài, có bậc thang xuất phát tuy không hoàn toàn giống nhau nhưng đều rất tốt đẹp cho con đường danh vọng, Cù Huy Hà Vũ đã không may mắn như Ngô Bảo Châu. Tại sao? 

Albert Einstein (1879-1955), một trong những nhà vật lý vĩ đại nhất của nhân loại, Giải thưởng Nobel năm 1921, đã đưa ra một phương trình cho sự may mắn như sau:.

Nếu "a" là may mắn, thì a = x + y + z, trong đó x - công việc, y – vui chơi, giải trí, z - khả năng giữ cái lưỡi sau hàm răng”.

Chỉ cần nhìn nhận ẩn số “z”, đã cho ta thấy ngay Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ không thể nào có nghiệm số may mắn như Giáo sư Ngô Bảo Châu.

<="" p="">


Lê Diễn Đức 
Nguồn: Lê Diễn Đức - RFA Blog


- [1]: Adam Michnik: Một trong những nhà tổ chức chính của phong trào dân chủ Ba Lan, cựu tù nhân chính trị, nằm trong danh sách "50 anh hùng của tự do báo chí" do Viện Báo chí Quốc tế (IPI) tuyên bố ngày 03/05/2000 và trong danh sách "20 nhà báo có ảnh hưởng nhất của thế giới " theo công bố của "Financial Times". Hiện ông là Tổng biên tập nhật báo tri thức hàng đầu Ba Lan “Gazeta Wyborcza”.

- [2]: “Tâm sự cùng giáo sư Ngô Bảo Châu: Đừng dây với hủi!”, Lê Diễn Đức.

- [3]: “Ngô bảo Châu và sự sợ hãi”, Trương Duy Nhất.

© Thông Luận 2011

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Công lý hay 'bất nhân bất nghĩa'?

Có người đã so sánh hình ảnh ông Hồ Chí Minh không bị còng khi ra tòa ở Hồng Kông với hình ông Cù Huy Hà Vũ hôm 4/4

“Biết mà không nói là bất nhân. Nói mà không nói hết là bất nghĩa”.

(Nguyễn Trường Tộ)


Ấn tượng nổi bật về Việt Nam trong những ngày gần đây là gì?

Dù cố tình đến mấy, dù có học thói vô cảm, cũng không thể quên nổi đôi tay của một trí thức bị nghiến chặt trong chiếc còng số 8.

Hình ảnh ấy làm rơi nước mắt và tạo nên sự công phẫn của nhiều người tại nhiều quốc tịch trên thế giới. Vì đôi tay bị nghiến trong còng số 8 đó không chỉ là của Cù Huy Hà Vũ - một người không vi phạm pháp luật đã phải nhận một án tù hết sức vô lý, nặng nề.

Bây giờ thì hình ảnh đôi tay bị còng bị còng ấy, trước một rừng trấn áp, đã trở thành biểu tượng của tự do ngôn luận bị giam cầm rồi. Mà cái gì đã trở thành biểu tượng thì lại hay sống đời.

Là một luật sư - công dân, nhiệm vụ và lẽ sống còn của Cù Huy Hà Vũ là là phải lên tiếng bảo vệ sự thật và công lý, đồng thời phản biện những gì mà bộ máy này đã làm trái pháp luật để xây dựng đất nước.. Luật sư, trí thức, văn nghệ sĩ được sinh ra không phải để trở thành những kẻ xưng tụng hèn hạ.

Nếu không làm được như thế, nếu thấy đen mà nói trắng hoặc ngược lại, thì anh ta cũng chỉ là một kẻ “giá áo túi cơm” làm hại xã hội mà thôi.

'Cái bẫy'

Cần phải nhớ lại, như thừa nhận một chân lý đương nhiên sinh ra cùng mặt trời, rằng tất cả những hành động phản biện và cảnh báo tai họa không phải để chống phá chính phủ, mà là để góp phần làm vững mạnh chính phủ và đất nước.

Nhiều người nói rằng, phiên tòa tuyên bố “xử công khai” thực ra là một cái bẫy dụ người ta đến để rồi bắt giam.

Ai cũng biết và đừng vờ rằng không biết, rằng, có những người ủng hộ chính phủ và tổ quốc rất hữu hiệu, bằng cách khám bệnh và cung cấp những liều thuốc trụ sinh.

Cù Huy Hà Vũ vốn chỉ là con người bình thường. Vì sự công chính của pháp luật VN, vị luật sư này đã tự hoàn thiện mình, trở thành một trong số hiếm hoi người dám “tử vì đạo”, đã tự hoàn thiện mình trong quá trình dũng cảm bảo vệ chính kiến dù có bị đàn áp một cách hết sức bất công..

Ngoài đôi tay bị xích của Luật sư Cù Huy Hà Vũ, là sự bắt giam vô cớ những người chỉ đến để xem phiên tòa được thông báo chính thức là xử công khai này.

Luật sư Lê Quốc Quân, bác sĩ Phạm Hồng Sơn cùng một số công dân nữa đã tin lời của nhà chức trách, dù chỉ đến chiêm ngưỡng xa xa phiên tòa “công khai” này mà cũng bị bắt giam rồi bị khám nhà và tịch thu một số tài sản! Như thế, nhiều người nói rằng, phiên tòa tuyên bố “xử công khai” thực ra là một cái bẫy dụ người ta đến để rồi bắt giam.

Mất thể diện quốc gia

Dẫu không lạ gì tiền lệ vi phạm hiến pháp và vi phạm quyền tự do ngôn luận trong nhiều phiên tòa của VN, đặc biệt trong những phiên xử người bất đồng chính kiến, nhưng sự vi hiến của phiên tòa xử luật sư Cù Huy Hà Vũ ngày 4/4/2011 đã quá sức hình dung ngay cả của những người bi quan nhất về nền tư pháp.

Cả bốn luật sư bào chữa cho CHHV đã đồng loạt bỏ về vì phiên tòa vi phạm Luật tố tụng hình sự, vi phạm Hiến pháp và Luật luật sư đã quy định. Ngay trong ngày 4/4/2011, các luật sư dũng cảm này đã viết gửi kiến nghị lên Quốc hội, Viện kiểm sát tối cao và các cơ quan hữu trách khác đề nghị xử lý hành vi cản trở quyền tự bào chữa của bị cáo và quyền bào chữa của luật sư của chủ tọa phiên tòa.

Luật sư Trần Đình Triển

Luật sư Trần Đình Triển và các luật sư bào chữa đã rời bỏ phòng xử ông Hà Vũ vì thẩm phán 'vi phạm luật'

Dư luận nhiều nước trên thế giới đã lên tiếng phản đối và kêu gọi “trả tự do ngay lập tức” cho tiến sĩ Cù Hà Vũ, luật sư Lê Quốc Quân, bác sĩ Phạm Hồng Sơn và tất cả các tù nhân lương tâm khác.

Trong đó, Mỹ và khối đại diện cho 27 nước châu Âu đã mạnh mẽ lên tiếng khẳng định việc buộc tội ông Cù Huy Hà Vũ và bắt giữ những người đến quan sát phiên tòa một cách ôn hòa đã đi ngược lại với tuyên ngôn nhân quyền của Liên hợp quốc.

Hiệu ứng của phiên tòa này là một biển những bất bình thể hiện trên các trang mạng Internet và ngoài xã hội. Có nhiều người còn bộc lộ sự công phẫn. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh - đã nhận xét: “…từ ngày cách mạng tháng Tám đến nay chưa có phiên tòa nào xử như thế…tôi thấy báo chí, bản tin điện tử của nhiều nước chỉ trích ta mạnh quá! Tôi buồn quá và cảm thấy xấu hổ”.

GS Ngô Bảo Châu bình luận rất xác đáng: “ Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này. ..Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ”!

Những ngọn nến và lời nguyện cầu

Cũng như thời cải cách ruộng đất, thời nhân văn giai phẩm, thời khoán 10 do Kim Ngọc khởi xướng và nhiều vụ khác, người VN không phải không trông thấy bất công và đau thương nhưng hầu hết vẫn im lặng.

Nhiều người biết rằng từng ngày từng ngày một, sự im lặng thờ ơ chính là chiếc thòng lọng thít chặt cổ mình nhưng vẫn chọn cách sống hoặc phải sống với hơi thở khò khè mong kéo dài cuộc sống còn hơn là bị “thắt cổ chết” ngay lập tức.

Nếu những người có trách nhiệm không ngăn chặn xu thế những kẻ lạm dụng tay đấm chân đạp dùi cui súng ống và cầm tù hãm hại người khác theo ý thích và quyền lợi của mình thì khó có thể ngăn chặn xã hội đi theo xu hướng tàn bạo và man rợ của những chúa đất và chủ nô thời trung cổ.

Đó là cách tồn tại mà khốn khổ thay, người VN đã chọn sau bao kiếp thương đau.

Việt Nam cam kết rằng đây là một nhà nước pháp quyền với khẩu hiệu giăng giăng đỏ rực đầy đường: “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Nhưng những gì đang diễn ra gần đây thì việc sống và làm việc trái Hiến pháp và pháp luật đang ngang nhiên hoành hành.

Nếu những người có trách nhiệm không ngăn chặn xu thế những kẻ lạm dụng tay đấm chân đạp dùi cui súng ống và cầm tù hãm hại người khác theo ý thích và quyền lợi của mình, thậm chí còn coi đó là những hành vi trung thành đáng được khen thưởng và vinh danh, thì khó có thể ngăn chặn xã hội đi theo xu hướng tàn bạo và man rợ của những chúa đất và chủ nô thời trung cổ.

May thay, vẫn còn những ngọn nến và những lời cầu nguyện.

Một ấn tượng cảm động là một số luật sư và một số ít ỏi trí thức đã dám từ bỏ quyền lợi, chịu nguy hiểm để lên tiếng bảo vệ công lý.

Trong hoang lạnh, cũng đã có những người đã thắp lên ngọn nến sưởi ấm. Họ cầu nguyện cho Cù Huy Hà Vũ và nhiều dân oan.

Trong tiền lệ, họ đã từng cầu nguyện cho nhiều người. Họ gửi lời da diết và nước mắt của mình lên Chúa, người đã từng lấy thân mình chịu đóng đinh trên cây thập giá để chịu tội thay cho loài người.

Chọn “bất nhân bất nghĩa” hay chọn công lý?

“Biết mà không nói là bất nhân. Nói mà không nói hết là bất nghĩa”. Nhà cải cách Nguyễn Trường Tộ từ thế kỷ XIX đã nói như vậy.

Ông là nhà cải cách đã hơn 30 lần liều thân dâng bản điều trần lên vua Tự Đức đề nghị canh tân đất nước.

Nếu vua mà không tăm tối thủ cựu, biết nghe theo ông, thì rất nhiều khả năng Việt Nam hiện nay đã có thể phát triển ngang Nhật Bản. Và, bao nhiêu triệu người có thể đã không phải bỏ mạng. Bao nhiêu nụ cười có thể thay cho nước mắt.

Lời Nguyễn Trường Tộ là liều thuốc trụ sinh “nghịch nhĩ”. Nhưng đến nay, chưa thấy ai phản bác được điều này.

Nếu để giải độc, thì những vị lãnh đạo cao nhất của đất nước này cần cấp bách đưa ra những cử chỉ thể hiện tầm vóc, vị thế và tính nhân văn cũng như nghệ thuật lãnh đạo.

Bên cạnh việc tiếp tục duy trì những thành quả của đổi mới và phát triển kinh tế, lại có quá nhiều điều khiến họ cần khấu đầu xin lỗi dân một cách thành thực và sửa chữa nó triệt để càng sớm càng tốt.

Võ Thị Hảo

BBC Vietnamese

Con một vị “anh hùng” bị kết tội

Phong Uyên

-

“…chỉ tối mắt lo chia nhau quyền hành quyền lợi tức thời mà không nhìn thấy tương lai của cả ĐCSVN rất là ảm đạm, hoàn toàn lệ thuộc vào ngoại bang để sống những giờ phút cuối cùng trước khi chết…”

Đó là hàng tít nói về vụ án Cù Huy Hà Vũ đăng trên mục “Thời sự thế giới” của Tạp chí Le Figaro Magazine ra ngày 8-4-20011. Tạp chí được kể trong số những báo được nhiều người đọc nhất ở Pháp này tường thuật vắn tắt vụ xử án CHHV:

“Cù Huy Hà Vũ, con một nhà thi sĩ bạn đồng hành với Hồ Chí Minh đã bị xử ở Hà Nội vì tuyên truyền chống Nhà nước. Ông bị lãnh án 7 năm tù. Người giáo sư luật học 53 tuổi này phát biểu ý kiến là phải bãi bỏ chế độ độc đảng và phải tổ chức tự do bầu cử ở Việt Nam. Trước Toà ông đã vứt bỏ toàn bộ những điều buộc tội ông và phải tự bào chữa vì luật sư của ông bị đuổi ra khỏi phòng xử án”.

Chỉ một vài hàng tường thuật không kèm theo một lời phê bình nhưng cũng đủ tạo cho người đọc một ấn tượng quá xấu về Pháp luật ở Việt Nam và những đạo luật kỳ lạ được tạo ra để đàn áp những người chỉ đòi những quyền căn bản mà hầu hết mọi người trên thế giới, kể cả ở những nước có tiếng là độc tài đều được hưởng. Phiên toà xét xử Cù Huy Hà Vũ còn chóng vách hơn những vụ xử các nhà đòi hỏi dân chủ trước đây: 10 phút đọc bản cáo trạng. Nghỉ trưa rồi tuyên án luôn. Toà đã được chỉ thị phải kết án CHHV 7 năm tù, 3 năm quản chế thì còn mất thì giờ giả vờ bàn cãi, nghị án làm gì. Vả lại tội “tuyên truyền chống Nhà nước” chỉ là một cớ nại ra (prétexte): Tội của CHHV là đã dám coi thường các lãnh đạo Đảng vì ỷ mình là con công thần, có nhiều bằng cấp, hỗn láo với Đảng, coi Đảng bằng vung. Bắt bỏ tù CHHV, Đảng làm hả hê nhiều người cùng thế hệ với CHHV, cũng con ông cháu cha mà đâu có được đi Tây học! Sự ghen tức từ thời bao cấp giữa những người được tem phiếu mua thịt ở cửa hàng mậu dịch riêng, được mặc áo đại cán bốn túi với cái bút máy Parker, Pilot, gài trên túi áo, cũng vẫn nằm trong tiềm thức con cháu những người này. Luôn luôn gây ghen tức giữa những người này người kia, thành phần này thành phần kia, cũng nằm trong chính sách chia và trị của Đảng.

Cái khác lạ là bản Cáo trạng CHHV của Viện Kiểm Sát Nhân Dân không biết được ai đưa đến đăng trên một Website lề trái hải ngoại cả mấy tháng trước. Nhiều người trong số đó có tôi, nghĩ người đó là một Julian Assange trong Viện đã dũng cảm tiết lộ bản cáo trạng để mọi người thấy những điều buộc tội CHHV là hoàn toàn phi lí và để các luật gia trong và ngoài nước có dịp nghiên cứu, phân tích, bác bỏ từng điều một trong bản cáo trạng thay cho CHHV, vì biết là trước toà Hà Vũ sẽ chỉ được phép đứng nghe kể tội mình. Nhờ biết nội dung bản cáo trạng, trong mấy tháng liền xuất hiện trên các mạng trong và ngoài nước cả trăm bài biện hộ cho CHHV. Mỗi bài là một bản cáo trạng chế độ với cả chục ngàn người đọc. Toà xử CHHV không còn bị đóng khung trong 4 bức tường với 1 nhân chứng duy nhất là bà Dương Hà vợ của Hà Vũ, mà đã trở thành toà án xử chế độ với khoảng không gian rộng lớn khắp năm châu, với cả triệu nhân chứng, với thời gian không phải chỉ mấy tiếng đồng hồ mà đã kéo dài cho tới ngày nay.

Nhưng suy nghĩ lại tôi thấy có thể chả có một Julian Assange nào cả. Mọi sự, từ soạn thảo bản cáo trạng đến sự đưa nó lên Mạng cũng đều là do ban Tư duy và Công An bài bản. Lí do là:

Cả mấy tháng trước ngày khai mạc Đại hội 11, 2 phái “Lãnh đạo” và “Cầm quyền” trong Đảng đã thoả hiệp với nhau trong sự phân chia ghế ngồi và những đặc quyền đặc lợi. Ổn định trong Đảng có thể coi là đã đạt được.
Nhưng trước cao trào đòi hỏi phải có minh bạch và dân chủ, những ông “Cựu” bị mất quyền và những tướng lãnh trong quân đội bị Công an lép vế nay đã về hưu, có thì giờ phân tích “lỗi hệ thống” và mong muốn có sự ra đời một thành phần thứ ba gồm những phần tử tiến bộ trong Đảng và những tầng lớp trí thức ngoài Đảng để phá vỡ cái thể chế “Một đảng hai phái” đầu nguồn của mọi tham nhũng.

Muốn vậy phải ủng hộ một “nhân sĩ” có đủ tiêu chuẩn về học vấn, thành phần, dòng dõi gia đình, để có thể tập hợp được những người trong và ngoài đảng. Người được coi là hội được đủ mọi điều kiện là tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

Ban Tư duy cũng thấy vậy nên phải kiếm cách triệt hạ uy thế đang nổi lên của CHHV: Kéo dài thời gian bị tạm giam để áp đảo tinh thần CHHV và gia đình. Mặc cả kín với Hà Vũ là nếu nhận mọi tội lỗi đã được kê khai trong bản cáo trạng thì sẽ được xét xử khoan hồng và có thể được trắng án. Nhưng chắc chắn là CHHV đã từ chối vì chấp nhận như vậy là đầu hàng, là sẽ mất hết phẩm giá và chỉ còn nước về nhà lo văn phòng luật sư cho vợ.
Thật ra ban Tư duy và Công An còn thâm hiểm hơn nhiều. Tiết lộ bản Cáo trạng còn nhằm nhiều mục đích khác:

- Bôi bẩn CHHV với “2 bao cao su đã sử dụng”: Dù người đọc bản cáo trạng thấy rõ đây chỉ là một sự bịa đặt bỉ ổi nhưng trong tiềm thức vẫn vẩn vơ một cái gì đó không tốt cho CHHV.

- Điểm mặt những người dám công khai bênh vực CHHV trên Mạng để cho vào sổ đen loại trừ dần dần vì biết là những người này nếu có cơ hội sẽ chống đối lại Đảng.

- Ước lượng số người có thể nghe theo tiếng gọi của các mạng phản động kéo đến tụ tập trước Toà khi xử CHHV để kịp thời huy động Công An theo dõi và đàn áp. Đảng bất cần dân yêu hay tin những gì Đảng nói mà chỉ cần dân sợ.

Bởi vậy bất cứ trường hợp nào kể cả đưa đám ma, Đảng cũng huy động đủ mọi thứ công an để thị uy, để dân sợ, chứ không phải như trong ý nghĩ của một vài nhà bình luận hải ngoại là vì Đảng sợ dân. Đảng chả sợ ai cả vì đã có trụ cột là Công an. Tướng Công an nhiều gấp 2 số tướng quân đội. Lực lượng công an cả triệu người, gấp 3 quân đội. Thử tưởng tượng người chỉ huy công an phường đi tịch thu hoa của bà Dương Hà cũng đã là một trung tá trong khi người chỉ huy cả quân khu Sài Gòn mới chỉ là một đại tá! Phải công nhận là cho tới bây giờ Đảng vẫn thành công trong việc làm dân sợ.

Thật ra mọi chế độ độc tài đều như vậy: thử coi ở Miến Điện có Giải Nobel, có đạo Phật là đạo của cả dân tộc, vậy mà cả trăm nhà sư bị bắn chết, cả triệu người xuống đường, có làm gì được một nhóm tướng lãnh có súng trong tay đâu? Câu hỏi của Staline: “Vatican có mấy sư đoàn?” cũng là câu trả lời của mọi chính thể độc tài.

- Đo lường sự phản ứng của các nước dân chủ Tây phương và nhất là Mỹ: Đoán chắc là Mỹ sẽ chỉ phản đối lấy lệ chứ vì quyền lợi kinh tế và cũng muốn giữ một chân ở Việt Nam trong sự cạnh tranh với Trung Quốc nên đã đồng thuận với Trung Quốc giữ nguyên tình trạng một đảng 2 phái ở Việt Nam. Tư bản xanh Mỹ hay Tư bản đỏ Tàu cũng cùng một ý nghĩ: ổn định chính trị trong chế độ độc tài dễ làm ăn hơn cái lộn xộn của dân chủ.

- Biết rõ thực lực của những tổ chức chống cộng trong số 3 triệu người Việt hải ngoại khi thấy các tổ chức này không tập hợp nổi vài chục người biểu tình hỗ trợ những người tranh đấu trong nước, chỉ biết mở miệng chửi bới lẫn nhau, chê bai những người trong nước là không biết tổ chức, không biết xuống đường, chỉ biết tranh đấu theo kiểu nhân sĩ…

Đại Hội 11 được cả hai phái trong Đảng cho là khá trơn tru trong việc sắp đặt chỗ ngồi cho các chóp bu. Nhưng chia đều nhau ghế trong Quốc Hội trong kỳ bầu cử tháng tới không phải là dễ và sẽ còn những cuộc đấu đá ngầm nhau cho tới phút cuối cùng. Cái ngu xuẩn của cả hai phe là chỉ tối mắt lo chia nhau quyền hành quyền lợi tức thời mà không nhìn thấy tương lai của cả ĐCSVN rất là ảm đạm, hoàn toàn lệ thuộc vào ngoại bang để sống những giờ phút cuối cùng trước khi chết. Hai phái trong Đảng chả khác chi một cặp vợ chồng già sinh được đứa con nào giết đứa con ấy vì sợ lớn lên nó sẽ tiếm quyền mình. Những người như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ… là những đứa con đẻ của chế độ, được sinh ra khi chế độ còn chút sinh khí. Đem giết đi là tự huỷ diệt tương lai của mình và gia tài của cả nước Việt Nam sẽ rơi vào tay Tàu và Mỹ.

Phong Uyên

© Thông Luận 2011

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

3 tổ chức nhân quyền kêu gọi phóng thích tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

Tổ chức quan sát Bảo vệ những người đấu tranh cho nhân quyền, cơ quan kết nối giữa hai tổ chức nhân quyền quốc tế gồm Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền, FIDH, có trụ sở ở Paris và Tổ chức Quốc tế chống Tra tấn, OMCT, có trụ sở tại Geneve cùng với Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam vừa gửi thỉnh nguyện thư tới giới lãnh đạo Việt Nam, Tổng thư ký Liên hiệp quốc, và Cao ủy nhân quyền Liên hiệp quốc kêu gọi trả tự do cho tiến sĩ Hà Vũ ngay lập tức và vô điều kiện. 

Thỉnh nguyện thư chung của ba tổ chức vừa kể đề ngày 7/4 nói rằng bản án 7 năm tù dành cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ là một trò chế nhạo công lý, có động cơ chính trị, và dựa trên những luật lệ sai trái thường được dùng để bịt miệng những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam. 

Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam, một trong ba tổ chức ký tên trong thỉnh nguyện thư này, cho đài VOA biết thêm chi tiết:

“ Vụ án của ông Cù Huy Hà Vũ đã gây chấn động thế giới vì theo công luận quốc tế, đây là một vụ xử án phi pháp.  Ông Hà Vũ không có tội gì cả, và ngay cả phiên tòa cũng phạm lỗi về tố tụng theo Bộ luật tố tụng hình sự, điều 241. Vì vậy, ba tổ chức ở Châu Âu là Tổ chức quan sát Bảo vệ những người đấu tranh cho nhân quyền gồm Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền và Tổ chức Quốc tế chống Tra tấn cùng với Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam đã ký một lá thư chung để báo động về tình trạng phi pháp trong vụ xử ông Cù Huy Hà Vũ hôm 4/4 tại Hà Nội. 

Các tổ chức này đều trực thuộc Liên hiệp quốc, làm việc tại Geneva và Paris. Dĩ nhiên, việc lên tiếng này một lần nữa nói lên sự phi pháp trong một phiên tòa rất khôi hài, và Hà Nội đã vi phạm tất cả những luật pháp của chính nhà nước trong vụ xử ông Hà Vũ.” 

Lá thư cũng nêu rõ vụ án Cù Huy Hà Vũ là một ví dụ nữa cho thấy tình trạng đàn áp, vi phạm các quyền căn bản của con người vẫn đang tiếp diễn tại Việt Nam và đi ngược lại với những cam kết của chính quyền Hà Nội với quốc tế khi tự nguyện tham gia ký kết vào Công ước quốc tế của Liên hiệp quốc về Nhân quyền.

Nguồn: OMCT Press Release

Sau đây là toàn văn bức Thư Ngỏ : 



THƯ NGỎ


Đồng kính gửi :
Ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch CHXHCNVN
Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CHXHCNVN
Ông Hà Hùng Cường, Bộ trưởng Bộ Tư Pháp CHXHCNVN
Ông Vũ Dũng, Đại sứ CHXHCNVM tại LHQ, Genève

Bản sao kính gửi :
Ông Ban Ki-moon, Tổng thư ký LHQ
Bà Navanethem Pillay, Cao ủy Hội đồng Nhân quyền LHQ

Tham chiếu : Việc kết án ông Cù Huy Hà Vũ là một trò hề công lý, cần trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho ông Hà Vũ.

Paris – Genève, ngày 7.4.2011


Thưa quý Ngài,

Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền (OMCT, The Observatory for the Protection of Human Rights Defenders) có chung quan hệ với Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (International Federation for Human Rights) và Tổ chức Quốc tế Chống tra tấn (World Organisation against Torture) cùng Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (Vietnam Committee on Human Rights) viết thư hôm nay gửi đến quý ngài để phản đối quyết liệt bản án hôm 4.4.2011 đối với ông Cù Huy Hà Vũ mà Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội kết tội 7 năm tù và 3 năm quản chế với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (chiếu điều 88 của Bộ luật Hình sự).

Ông Hà Vũ, luật gia, là một nhà bảo vệ ôn hòa các quyền văn hóa, sinh thái, dân sự và chính trị, ông sử dụng các phiên tòa bênh vực pháp lý cho những ai bị chính quyền hay giới tư nhân xâm phạm quyền lợi. Gần đây ông truy tố hai lần Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Lần đầu vào tháng 7.2009 chống lại Quyết định 167 ban hành tháng 11.2007 cho phép khai thác bô-xít ở Tây nguyên, một vấn đề gây tranh cãi. Sang ngày 21.10.2010, ông Hà Vũ truy tố Thủ tướng lần thứ hai vì đã ký Nghị định 136 năm 2006 cấm đoán công nhân khiếu nại tập thể. Hai tuần lễ sau ông bị bắt.

Những lời kết tội đối với ông mang tính chất thuần túy chính trị và dựa trên những điều luật bất hợp pháp thường được dùng để bóp miệng những lời phê bình ôn hòa và chính đáng. Đặc biệt, Ủy ban Nhân quyền LHQ từng liên tiếp tố cáo điều 88 trong bộ Luật Hình sự trái chống với công pháp quôc tế và vi phạm các quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng cũng như quyền tham gia việc công cộng (1).

Ông Hà Vũ đã không được hưởng một phiên tòa công minh và công khai do một tòa án có thẩm quyền, độc lập và vô tư, như đã được bảo đảm tại điều 14 trong Công ước Quốc tế về các Quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết. Mười tài liệu mà cáo trạng [của Viện Kiểm sát] đưa ra truy tố không được công bố trong phiên xử hôm 4.4, mặc các luật sư của bị can yêu cầu, đã vi phạm điều 214 trong bộ Luật Tố tụng Hình sự của Việt Nam, và bất chấp các quyền bào chữa. Một trong bốn luật sư của ông Hà Vũ, luật sư Trần Vũ Hải đã bị chủ tọa phiên tòa, ông Nguyễn Hữu Chính, đuổi ra khỏi phiên tòa vì đã yêu cầu công bố mười tài liệu truy tố.

Phiên tòa không cho công chúng vào tham dự. Những người hậu thuẫn ông Hà Vũ ôn hòa đến tham dự trước tòa án đã bị công an ngăn cấm và giải tán. Trong số này có hai nhà hoạt động Phạm Hồng Sơn và Lê Quốc Quân đã bị bắt và câu lưu nhiều giờ đồng hồ.

Tiếc thay vụ án này đưa ra một ví dụ mới trong cuộc đàn áp đang tiếp diễn chống lại các quyền cơ bản tại Việt Nam, và các Nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền là những người bị đàn áp khốc liệt nhất. Những biểu tỏ ôn hòa về các lý tưởng dân chủ và những hành động chính đáng nhằm sửa sai các vi phạm nhân quyền đã bị chuyển thành án hình sự và đưa tới một trò hề công lý của Nhà nước pháp quyền.

Các tổ chức của chúng tôi ký tên dưới đây nhắc nhở rằng, trong bản phúc trình quốc gia đệ nạp cho Hội đồng Nhân quyền LHQ tháng 2 năm 2009 nhân dịp Kiểm điểm Thường kỳ Toàn diện, Việt Nam đã tuyên bố rằng :“Nhân dân hợp thành vừa là mục tiêu tối hậu vừa là động cơ cho tất cả các chính sách phát triển xã hội và kinh tế và chính quyền luôn có chính sách bảo vệ và thăng tiến Nhân quyền”. Mặc khác, Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh, cũng đã thông báo ý định của chính phủ các ngài xin thỉnh cầu một ghế tại Hội đồng Nhân quyền LHQ.

Bản án đối với ông Cù Huy Hà Vũ đã quá mâu thuẫn với việc tham gia bảo vệ nhân quyền của chính phủ các ngài.

Nhận thấy rằng bản án bất hợp pháp đối với ông Hà Vũ theo cách diễn tiến bất công của phiên tòa, Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền(OMCT, The Observatory for the Protection of Human Rights Defenders) và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (Vietnam Committee on Human Rights) kêu gọi chính phù quý ngài trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho ông Hà Vũ, và bãi truất bản án vừa qua.

Nói chung, Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền (OMCT, The Observatory for the Protection of Human Rights Defenders) và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (Vietnam Committee on Human Rights) kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam chấm dứt mọi hình thức sách nhiễu các nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền, đồng thời tuân thủ toàn triệt các điều quy định trong Tuyên ngôn LHQ Bảo vệ những Người đấu tranh cho Nhân quyền về các quyền và trách vụ của các cá nhân, đoàn thể và các cơ quan trong xã hội nhằm thăng tiến và bảo vệ các Quyền con người cùng những tự do căn bản được công nhận trên toàn thế giới, cũng như các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam tham gia ký kết.

Chúng tôi thành thật hy vọng quý ngài quan tâm tới những nhận xét và thỉnh cầu trên đây.

Trân trọng.

Souhayr Belhassen
Chủ tịch Liên Đoàn Quốc tế
Nhân quyền
Eric Sottas
Tổng Thư ký OMCT
Võ Văn Ái
Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ
Quyền Làm Người Việt Nam


Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Một phiên tòa quá thành công

Vụ xử ông Cù Huy Hà Vũ đã khép lại nhưng dư âm của nó lại mở toang cánh cửa ra bên ngoài. Vụ án không có vẻ giống tiếng sét nổ chát chúa với những lằn chớp xé toạc bầu trời nhưng hiệu ứng của nó lại tạo ra một loạt tiếng sấm trầm uất, rền vang đầy bất trắc lan truyền khắp thế giới, khắp hang cùng ngõ hẻm trên đất nước này.

Ngành Tư pháp Việt nam với một phiên tòa quái gở đã làm được một việc không tiền khoáng hậu là biến một người bình thường như ông Vũ trở thành một anh hùng Dân tộc, một biểu tượng vĩ đại của Con người trước cường quyền.

Việc ngành Tư pháp huy động một lực lược khổng lồ công an, cảnh sát cùng với hàng loạt khí tài, thiết bị chống bạo động đã cho thấy có ai đó đang hoảng sợ tột cùng khi đánh hơi thấy sự bất bình ghê ghớm của đám đông dân chúng bề ngoài tỏ ra ngoan ngoãn lầm lì kia.

Việc tòa án chế định phóng viên, các hãng thông tấn nước ngoài, gây khó cho họ bằng cách kì lạ là cấm thông dịch đi cùng như một thông điệp quá rõ ràng về sự lo lắng mất ăn mất ngủ trước các thông tin SỰ THẬT bị rò rỷ – cái mà có ai đó đang khiếp sợ hơn cả rò rỷ phóng xạ hạt nhân.

Việc phần lớn phóng viên “lề phải” ăn lương nhà nước bị hạn chế ngặt nghèo cũng cho thấy rõ như ban ngày rằng cánh báo chí cũng không còn như  những con rối như trước kia nữa và có ai đó đang phải sốt vó lên vì lo tìm cách đối phó với các “con rận” trong chăn.

Chưa bao giờ người ta thấy một phiên tòa vội vã, cuống cuồng như thế, cố tình bỏ qua quy trình tiêu chuẩn của một vụ tố tụng là không đưa ra bằng chứng luận tội ( điều 214 BLTTHS ). Điều đó vô tình cho thấy các quan tòa ngồi xử mà nhấp nhổm như ngồi trên đống lửa, như loài dơi đi kiếm ăn đêm cuống cuồng trốn về hang trước lúc bình minh.

Còn “phạm nhân” Cù Huy Hà Vũ thì đàng hoàng tuyên bố rằng: “Tổ quốc và Nhân dân sẽ phá án cho tôi”. Câu nói của ông, thần thái của ông đã biến ông thành người anh hùng trong lòng Dân chúng. Chính ông trở thành Ánh sáng và Ánh sáng không bao giờ mảy may phải lo sợ bản án bảy năm. Chỉ có ai đó sẽ phải ám ảnh với bản án nghìn năm chắc chắn sẽ tới trong tương lai. Một phiên tòa đánh động được lương tri đang hôn mê. Một phiên tòa mở mắt cho rất nhiều người còn ngái ngủ.

Một phiên tòa quá thành công.

Nguồn: Blog MXD

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Hoa Kỳ hối thúc Việt Nam trả tự do ngay cho ông Cù Huy Hà Vũ

Luật sư Lê Quốc Quân (đeo kính) cùng với một số người khác đã bị nhân viên công lực đánh đập hôm 4/4/2011 tại khu vực gần Tòa án Nhân dân Hà Nội trong lúc tìm cách theo dõi phiên tòa xử ông Cù Huy Hà
Hình: REUTERS

Luật sư Lê Quốc Quân (đeo kính) cùng với một số người khác đã bị nhân viên công lực đánh đập hôm 4/4/2011 tại khu vực gần Tòa án Nhân dân Hà Nội trong lúc tìm cách theo dõi phiên tòa xử ông
Cù Huy Hà Vũ

Chính phủ Hoa Kỳ hối thúc Việt Nam trả tự do ngay cho nhân vật bất đồng chính kiến Cù Huy Hà Vũ và tất cả các tù nhân lương tâm khác.

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, con trai của ông Cù Huy Cận, người được xưng tụng là anh hùng cách mạng và là bạn chiến đấu của ông Hồ Chí Minh, bị tuyên án 7 năm tù hôm thứ hai tại Hà Nội về tội gọi là “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

Theo tin của RTT News, trong một thông cáo bày tỏ quan tâm sâu sắc đối với bản án vừa kể, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Mark Toner nói rằng chính phủ ở Washington cũng cảm thấy bất bình vì tình trạng thiếu sót các thủ tục pháp lý cần thiết trong phiên xử và việc giới hữu trách Việt Nam tiếp tục giam giữ một số người đã tìm cách theo dõi phiên tòa một cách hòa bình.

Tin tức từ Việt Nam cho biết hai nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng là Bác sĩ Phạm Hồng Sơn và Luật sư Lê Quốc Quân cùng với một số người khác đã bị nhân viên công lực đánh đập hôm thứ Hai tại khu vực gần Tòa án Nhân dân Hà Nội trong lúc tìm cách theo dõi phiên tòa xử ông Cù Huy Hà Vũ.

Bà Vũ Thúy Hà, vợ Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, thuật lại vụ việc này như sau.

Bà Hà cho biết: "Anh ấy bị giữ từ 8 giờ sáng ngày hôm qua, mồng 4 tháng Tư. Họ đưa lên công an Quận Hoàn kiếm, Hà Nội. Tối hôm qua họ đưa anh ấy về nhà, khám xét nhà ở đến một giờ sáng. Ngày mồng 5 tháng tư, ngày hôm nay, họ khám xong là đưa anh ấy đi từ đó đến giờ. Tôi không biết là anh ấy đang ở đâu, như thế nào cả. Họ có đọc lệnh khám xét, theo caob là vi phạm trật tự công cộng, điều 245 của Luật hình sự. Cáo buộc đó tôi thấy rất là tùy tiện, vì đứng cách khu vực tòa bao nhiêu trăm mét mà còn bị hành hung, đánh đập một cách dã man giữa thanh thiên bạch nhật. Sau đó chính người bị hại đó lại trở thành nạn nhân lần thứ hai, lại bị bắt giam. Họ đánh vào người anh ấy, đánh vào người anh Lê Quốc Quân và những người khác cùng đứng đó."

Tin tức từ Hà Nội trong ngày thứ Ba cho biết Luật sư Lê Quốc Quân cũng đã bị công an khám nhà và bắt đi biệt tích.

Phát ngôn viên Mark Toner của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói rằng bản án của ông Cù Huy Hà Vũ đi ngược với Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và nêu lên những nghi vấn về cam kết của Việt Nam đối với pháp trị và cải cách. Ông Toner nói thêm rằng chính quyền không thể bỏ tù người dân chỉ vì họ hành sử quyền tự do ngôn luận của mình.

Ông Cù Huy Hà Vũ bị nhà chức trách tố cáo là đã phổ biến những bài viết và trả lời phỏng vấn của báo đài nước ngoài với nội dung gọi là “bôi nhọ chính quyền nhân dân, tiến hành chiến tranh tâm lý, kêu gọi lật đổ chính phủ và đòi đa nguyên đa đảng. 

Nguồn: RTT News, AFP, State Department

Các luật sư gốc Việt ở Bắc Mỹ chỉ trích bản án của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ

Ngay khi tòa án Việt Nam ra bản án 7 năm tù và 3 năm quản chế đối với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, các luật sư trong khu vực Bắc Mỹ đã chỉ trích bản án mà họ gọi là đi ngược với tinh thần của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và những qui định của Công ước Liên hiệp quốc về Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia vào năm 1982. Các luật sư Vũ Đức Khanh, Trần Minh Quốc và Nguyễn Xuân Phước đã chỉ trích như thế hôm thứ hai, trong cùng ngày chính phủ Mỹ lên tiếng hối thúc Việt Nam trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ và các tù nhân lương tâm khác.

Theo tin của The New York Times, trong phiên tòa hôm thứ Hai, Chánh án Nguyễn Hữu Chính có nói “Dù được sinh trưởng và giáo dục trong một gia đình cách mạng, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã không tiếp tục truyền thống đó, mà lại có những hành vi sai trái.”



Ông này nói tiếp: “Thái độ của Cù Huy Hà Vũ rất nghiêm trọng và có hại cho xã hội. Các bài viết và trả lời phỏng vấn của Cù Huy Hà Vũ đã trực tiếp hay gián tiếp bôi đen đảng cộng sản Việt Nam.”



Từ miền Đông Hoa Kỳ, Luật sư Trần Minh Quốc, một người có quá trình phục vụ nhiều năm trong chính quyền thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, không đồng ý với ông chánh án. Luật sư Quốc cho biết:



Luật sư Trần Minh Quốc ở MassachusettsLuật sư Trần Minh Quốc ở Massachusetts

“Căn bản hội thẩm tội trạng của một bị can từ tòa án Việt Nam cũng không dựa trên những cơ sở pháp định và chức năng vô tư đòi hỏi cho mọi tòa án của một Thể Chế Dân Chủ. 



Thông thường; hội thẩm tội trạng, nhất là hình sự, đòi hỏi tội trạng đó phải dựa trên một cơ sở dữ kiện và hành vi không thể đả phá được, một cơ sở pháp lý--tiền lệ nếu có--chặt chẽ và đồng nhất, và một tinh thần thượng tôn pháp luật vô tư. 



Những lời tuyên bố của Chánh Án Nguyễn Hữu Chính cho chúng ta thấy ông Chính, ít nhất, đã vi phạm rất trầm trọng hai yếu tố hội thẩm nêu trên: cơ sở dữ kiện mập mờ, không vững chắc, và tính cách xu nịnh chế độ cầm quyền--bất chấp tinh thần thượng tôn pháp luật vô tư.”

Tại Canada, Luật sư Vũ Đức Khanh thuộc Luật sư đoàn của tỉnh bang Ontario, cho biết với tư cách là một công dân Việt Nam đang sinh sống tại Canada, ông xem hành động này của Chính phủ và toà án Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền hiến định công dân của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ theo tinh thần Hiến pháp 1992, vi phạm cả Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết. Luật sư Khanh cho biết:



Luật sư Vũ Đức Khanh ở CanadaLuật sư Vũ Đức Khanh ở Canada

“Việc bắt giữ, truy tố và tuyên án ông Vũ không những là một tổn thất rất lớn cho sự nghiệp xây dựng và phát triển tư tưởng nhà nước pháp quyền tại Việt Nam mà còn làm mất đi thể diện, uy tín cũng như ảnh hưởng của Việt Nam trên chính trường quốc tế.



Tôi sẽ có công văn cho Bộ trưởng bộ Ngoại giao Canada ngay hôm nay bày tỏ những ưu tư bức xúc này và đề nghị chính phủ Canada xét lại chương trình viện trợ với Việt Nam mà trong đó có một phần ngân sách dành cho việc cải cách ngành tư pháp Việt Nam.” 



Luật sư Khanh hy vọng ngành tư pháp Việt Nam sẽ có những chương trình cải cách triệt để hơn để phù hợp với tình hình mới, trong bối cảnh hội nhập quốc tế.

Từ miền Nam Hoa Kỳ, Luật sư Nguyễn Xuân Phước ở Texas cho biết trong vụ này đảng cộng sản Việt Nam có hai lựa chọn, hoặc là chấp nhận hành xử văn minh theo công ước quốc tế về quyền chính trị và dân sự, cũng như hiến pháp Việt Nam cho phép, hoặc là hành xử ngược lại với những giá trị nhân quyền đó. Kết quả là đảng CSVN chọn cách hành xử thứ hai, tức là lối hành xử đi ngược lại với những giá trị nhân quyền:



Luật sư Nguyễn Xuân Phước ở TexasLuật sư Nguyễn Xuân Phước ở Texas

“Nhà nước đã hành xử rất là vô luật pháp, vô văn hóa, cả vú lấp miệng em, giống như một xã hội đen, không tuân theo chính những luật lệ đã đề ra trong Điều 214 của bộ luật Hình sự Tố tụng, là trưng ra những bằng chứng buộc tội. Họ đã đứng trên pháp luật và coi thường nhân dân, coi thường nhân loại để hành xử một cách đàn áp quyền làm người; là điều mà chính Chủ tịch Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã to tiếng hô hào toàn dân tranh đấu trong thời gian trước đây.”



Theo Luật sư Phước, những gì mà Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị buộc tội là những gì mà những nhà cách mạng Việt Nam như Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Lý Đông A đã nêu ra và tranh đấu từ 70, 80 năm trước đây. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã bước theo bước chân của cha ông và nhân dân để chống lại những hành động như vụ bô-xít, Vinashin, biển đảo, cho thuê rừng vô tội vạ.



Khi được hỏi về thái độ của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trước tòa, Luật sư Phước cho biết:



“Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ rất đúng khi nói rằng ‘Tổ quốc và nhân dân Việt Nam sẽ phá án cho tôi.’ Tôi nghĩ đây là một tuyên bố rất mạnh mẽ. Không một triều đại nào có thể tiếp tục bơi ngược dòng lịch sử quá lâu. Một ngày nào đó, xã hội Việt Nam không thể chấp nhận tiếp tục sống trong xã hội và nền pháp lý kém văn minh như thế mãi mãi và tôi nghĩ rằng một ngày nào đó dân tộc Việt Nam phải xoay dòng lịch sử để hoà nhập với thế giới văn minh của nhân loại.”

Trong cuộc họp báo hôm thứ hai, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Mark Toner cho biết chính phủ Mỹ cũng cảm thấy bất bình về tình trạng thiếu sót các thủ tục pháp lý cần thiết trong phiên xử và việc giới hữu trách Việt Nam tiếp tục giam giữ một số người đã tìm cách theo dõi phiên tòa một cách hòa bình.