Hiển thị các bài đăng có nhãn hổthẹn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hổthẹn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

Sám hối từ cuộc chiến

Chính giới và dư luận châu Âu ngày nay đã vượt qua rất xa những mặc cảm dân tộc có từ Thế Chiến Hai trong tinh thần đánh giá đúng sự thật, gồm cả phần tự hào và đáng xấu hổ.

Trước ngày kỷ niệm 70 năm Đại Chiến Thế Giới lần thứ hai vào tháng 9 năm nay, các quốc gia Đức, Anh, Pháp, Ý, Ba Lan, Ukraine và cả Nga cùng nhìn lại cuộc chiến thảm khốc nhất của châu lục trong thế kỷ 20.

Đặc biệt, cũng là nhờ sự chấm dứt của Bức màn sắt đúng 20 năm trước các xã hội châu Âu có cơ hội đối thoại một cách dân chủ và bình đẳng, khiến những hồi ức đau thương nhất được hóa giải trong giao lưu giữa các dân tộc.

Nhìn thẳng sự thật

Ngày 1/09/1939, chiến dịch Fall Weis do Adolf Hitler tung ra để tấn công Ba Lan nhưng mục tiêu cuối cùng là để tiêu diệt các dân tộc Đông Âu, lập không gian sinh tồn cho nòi giống 'thượng đẳng Đức', dự kiến lan đến tận rặng Ural của Nga.

Chế độ Hitler đã giết có tổ chức hàng triệu người Do Thái châu Âu trong lò hơi độc.

Người Slavơ, người Di Gan, tù binh chiến tranh và bất cứ ai chống lại chế độ phát-xít, kể cả người Đức đủ mọi tầng lớp đều bị bắt, giam cầm và giết dần trong các trại tập trung khét tiếng.

Cũng ngày 1/09/1939, ngay sau khi ra lệnh nổ súng đánh Ba Lan, Hitler ký một sắc lệnh khác áp dụng ngay trong nước Đức, cho bắt và giết tất cả những ai tàn tật và bị bệnh tâm thần, bất kể lứa tuổi, để làm 'trong sạch chủng tộc'.

Sự tàn bạo vô bờ bến của chế độ Hitler đã được không ít người Đức ủng hộ với niềm tin vào ảo tưởng xây dựng một đế chế nghìn năm dựa trên bạo lực, khoa học thuần tuý, vô nhân tính và thuyết phân biệt chủng tộc mù quáng.

Thế Chiến 2 cũng là dịp để chế độ Stalin ở Liên Xô tung quân đánh chiếm các dân tộc nhỏ bé, từ vùng Baltic đến Trung và Nam Âu, tiêu diệt không nương tay mọi tầng lớp bị cho là không phù hợp với mô hình giai cấp kiểu cộng sản.

Chính sự tự tin và lòng dũng cảm khiến giới trí thức châu Âu vượt qua được mặc cảm cố chấp dân tộc chủ nghĩa.

Nguyễn Giang

Nhiều dân tộc như người Tartar, Chechnya bị đầy ải hàng loạt sang Siberia vì lý do 'an ninh'.

Stalin cho giết 20 nghìn tù binh Ba Lan ở vùng rừng Katyn và đổ cho phát xít Đức.

Nhưng ngày nay, châu Âu đã rút ra bài học từ cuộc chiến và có sự sám hối dũng cảm.

Trước hết là tại Đức, giới truyền thông đã làm rất nhiều để chính người Đức biết được cha ông họ đã gây ra Thế Chiến.

Truyền hình Đức dựng phim tài liệu nói về nguyên nhân cuộc chiến, với chi tiết về tội ác chiến tranh được mô tả lại công bằng.

Báo Franfurter Allgemeine Zeitung phỏng vấn với người dân vùng nay là Ukraina bị sư đoàn SS Galizien đốt phá và giết hại tháng 2/1944.

Trước ngày lễ 1/09 năm nay tại Westerplatte, Gdansk của Ba Lan với sự tham gia của lãnh đạo Đức, Nga, Anh, Pháp, Ba Lan v.v. chừng 140 trí thức và văn nghệ sĩ Đức đã công bố thư ngỏ gửi người Ba Lan để nói về trách nhiệm của hai chế độ phát xít và cộng sản đã gây ra thế chiến.

Trả lời Newsweek, ông Wolfgang Templin, người chủ xướng ra lá thư ngỏ đó, nói rằng người châu Âu ngày nay cần nêu bật sự nguy hại của hiệp ước Ribbentrop-Molotov năm 1939, mở màn cho chiến tranh.

Là một nhà hoạt động đối lập thời Đông Đức nhưng cũng từng là cựu đảng viên cộng sản và cộng tác viên với Stasi, ông Templin nói đến tinh thần cùng chịu trách nhiệm về một châu Âu chung, hướng về tương lai và cảnh tỉnh với cách mưu toan chính trị của những nước lớn gây thiệt hại cho các nước nhỏ.

Tại Nga, dù chính quyền vẫn muốn dùng hồi ức về Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại để duy trì chính danh quyền lực dựa trên tự hào lịch sử, có không ít trí thức Nga đã nói thẳng đến trách nhiệm của Liên Xô thời Stalin trong cuộc chiến.

Sử gia Nikolai Svanidze đã gọi Stalin là 'kẻ sát nhân' và tiếng nói của ông không hề đơn lẻ.

Giáo hội Chính thống Nga cũng chia sẻ ý kiến nói sự thật về 'chế độ Bolshevik đẫm máu' với các dân tộc trong Liên bang Xô Viết trước đây.

Còn với bên ngoài, một phần dư luận Nga cũng hiểu rằng chế độ mà Liên Xô áp đặt đối với chính các dân tộc khác sau năm 1945 dần dần bị coi là 'chiếm đóng', hoặc ít nhất là đã cô lập hóa và kìm hãm bước tiến văn minh của những nước vùng Baltic và Trung Âu.

Tháng Hai 1945, Anh đánh bom Dresden làm hàng ngàn người chết

Tại Anh, đã từ lâu, công lao cứu quốc của Winston Churchill được ca ngợi nhưng sách báo và truyền hình, gồm cả BBC cũng không né tránh phần 'tội' của ông.

Đó là lệnh cho không quân Hoàng gia Anh ném bom xăng xuống Hamburg và Dresden, thiêu sống hàng vạn thường dân Đức.

Tại Pháp, người ta đã và vẫn còn bàn luận về vai trò đáng xấu hổ của chế độ Petain cộng tác với Đức trong các vụ vây bắt người Do Thái.

Chấp nhận cả hai

Nói như sử gia Ba Lan Pawel Machcewicz thì hồi ức lịch sử của một dân tộc luôn có cả phần tự hào và phần đáng xấu hổ và ta phải chấp nhận cả hai.

Ông cho rằng người Ba Lan đã đủ trưởng thành để bỏ đi bức tranh đen-trắng 'Ba Lan chiến đấu anh hùng, chịu đau thương', thiếu các sự kiện có thật như một tiểu đoàn cảnh sát Ba Lan được phát-xít Đức huấn luyện đã tham gia bắn giết người Ukraine.

Hàng nghìn thanh niên Ba Lan gốc thiểu số miền núi Slask cũng gia nhập quân đội phát-xít dù là bị cưỡng bức.

Người Ba Lan không phải ai cũng cứu giúp Do Thái, thậm chí còn có vụ như dân ở Jedwabne giết và cướp người Do Thái cùng làng.

Nói tóm lại, trong một cuộc chiến, ai cũng có thể là nạn nhân mà cũng rất dễ trở thành thủ phạm và tòng phạm cho tội ác, hoặc vì hoàn cảnh, hoặc cố ý.

Anh hùng dũng sĩ của cộng đồng này có thể lại là kẻ phản bội hay hay đồ tể đối với cộng đồng khác.

Nói như thế không phải để xóa nhòa mọi tội ác và hạ thấp mọi biểu tượng mà để có một suy tư sâu hơn, nhân bản hơn khi nhìn vào chiến tranh.

Trong một châu Âu thống nhất ngày nay, giới truyền thông và trí thức hiểu rất rõ rằng tự tôn dân tộc có nguy cơ chia rẽ, phân biệt chủng tộc, thậm chí dẫn tới chiến tranh.

Cuộc chiến Việt - Trung 1979 còn nhiều điều chưa được kể

Ngược lại, mặc cảm tự ti mang tính chủng tộc, tôn giáo cũng dễ đẩy số đông vào vòng tay của những 'lãnh tụ' cực đoan.

Ví dụ gần nhất của Srebrenica năm 1992 hay chiến sự Kosovo càng khiến người ta tin rằng thông cảm và đối thoại hòa bình là cách tốt nhất để hóa giải mâu thuẫn.

Dân tộc và lịch sử

Chính sự tự tin và lòng dũng cảm khiến giới trí thức châu Âu vượt qua được mặc cảm cố chấp dân tộc chủ nghĩa.

Thế Chiến 2 cũng diễn ra tại châu Á-Thái Bình Dương và làm hàng triệu người thiệt mạng.

Nhưng tại châu Á, cho đến giờ hai nước lớn nhất tham gia Thế Chiến là Trung Quốc và Nhật Bản vẫn còn tranh cãi về sự thật lịch sử gần 70 năm về trước.

Thậm chí, với các cuộc chiến về sau này, như xung đột biên giới Việt Trung 1979, việc đánh giá cũng chỉ nước nào biết nước đấy, có khi còn chẳng được công khai.

Có phải các thể chế châu Á tham lam, muốn ôm hết phần hay, phần đẹp về phía mình khi đánh giá quá khứ?

Theo thiển ý, không phải vì người dân châu Á không muốn biết sự thật mà vì chính giới và các nhân vật có trách nhiệm chưa đủ độ tự tin để tạo điều kiện cho cuộc đối thoại.

Đó là chưa kể hồi ức lịch sử vẫn còn bị sự dụng vào mục tiêu chính trị trước mắt.

Cách làm đó dễ tạo đà cho nguy cơ chiến tranh trong tương lai.

Nguyễn Giang

BBC Vietnamese

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009

Ông Nguyễn Hộ và nỗi đau cuối đời

Trân Văn, RFA

Theo tin từ Việt Nam, ông Nguyễn Hộ, sinh năm 1916, đã qua đời hôm 2 tháng 7, thọ 93 tuổi.

Ông Nguyễn Hộ từng là một đảng viên cộng sản kỳ cựu. Ông gia nhập Đảng Cộng sản năm 1934, từng bị giam chung phòng với ông Lê Duẩn tại Côn Đảo.

Ông từng là Ủy viên Thường trực của Ban Thường vụ Ủy ban Kháng chiến Sài Gòn - Chợ Lớn giai đoạn từ 1950 - 1952.

Sau khi tham gia cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ông làm Phó Chủ tịch Tổng công đoàn Việt Nam, Thư ký Liên hiệp Công đoàn TP.HCM, rồi Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ở TP.HCM...

Tuy nhiên, cuộc đời ông Nguyễn Hộ không suông sẻ như nhiều cán bộ cách mạng lão thành khác. Ông đã hai lần bị chính quyền Việt nam bắt, bị quản thúc tại gia. Vì sao?
Bị bắt lần thứ nhất

Năm 1987, sau khi về hưu, ông Nguyễn Hộ cùng các ông Tạ Bá Tòng, Hồ Văn Hiếu, Đỗ Trung Hiếu và Lê Đình Mạnh đứng ra thành lập Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ ở TP.HCM.

Chỉ trong một thời gian ngắn, tổ chức này đã thu hút rất đông cựu chiến binh, cán bộ lão thành cách mạng trên toàn quốc tham gia và trở thành nơi để các thành viên lên tiếng chỉ trích đường lối, chính sách, lối đối xử tàn tệ đối với trí thức, cựu chiến binh, đòi cải tổ thể chế, đòi bầu cử tự do...
Năm 1989, Câu lạc bộ những người kháng chiến cũ xuất bản một tờ báo mang tên Truyền thống Kháng chiến nhưng tờ báo này chỉ xuất bản được hai số thì có lệnh đình bản. Tuy nhiên họ vẫn thực hiện và phát hành số thứ ba nên chính quyền tổ chức tịch thu, đồng thời đóng cửa Câu lạc bộ.

Đầu năm 1990, nhiều thành viên của Câu lạc bộ bị bắt. Số người bị bắt được ước lượng lên tới hàng ngàn, trong đó có cả các nhân vật chủ chốt như: Tạ Bá Tòng, Hồ Văn Hiếu, Ðỗ Trung Hiếu, Lê Ðình Mạnh…

Riêng ông Nguyễn Hộ thì bỏ Sài Gòn về sống tại Củ Chi. Vào tháng 8 năm 1990, Thủ tướng Võ Văn Kiệt đến thăm ông Nguyễn Hộ và cố gắng thuyết phục ông từ bỏ con đường đối lập nhưng ông Kiệt không thành công. Đầu tháng 9 năm 1990, ông Nguyễn Hộ bị bắt giam rồi được thả và bị quản thúc tại gia. Năm 1991, ông Nguyễn Hộ tuyên bố rời bỏ Đảng CSVN.

Từ đó, ông Nguyễn Hộ bắt đầu viết nhiều bài, tác phẩm bày tỏ quan niệm của ông về chế độ và chính quyền cộng sản tại Việt Nam. Nổi tiếng nhất là bài “Giải pháp Hòa hợp Hòa giải”, cuốn sách “Quan điểm và cuộc sống”.
Bị bắt lần thứ hai

Năm 1994, ông Nguyễn Hộ, bị bắt lần thứ hai vì cuốn “Quan Điểm và Cuộc Sống“, kêu gọi Đảng CSVN từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lê Nin và chấp nhận con đường tư bản chủ nghĩa, bởi theo ông, Đảng này đã đi theo con đường đó và chủ nghĩa tư bản đang được áp dụng ở Việt Nam rồi.

Khác với nhiều nhân vật thuộc loại “lão thành cách mạng” từng lên tiếng chỉ trích chế độ, chỉ trích chính quyền vào lúc cuối đời, những ý kiến của ông Nguyễn Hộ về chế độ, về chính quyền rất thẳng thắn và hoàn toàn không “rào trước, đón sau”. Trong lời mở đầu cuốn “Quan điểm và cuộc sống”, Nguyễn Hộ viết: “Tôi làm cách mạng trên 56 năm, gia đình tôi có hai liệt sĩ: Nguyễn Văn Ðảo (anh ruột) - Ðại tá quân đội nhân dân Việt Nam - hy sinh ngày 09/01/66 trong trận ném bom tấn công đầu tiên của quân xâm lược Mỹ vào Việt Nam. Trần Thị Thiệt (vợ tôi) - cán bộ phụ nữ Sài Gòn - bị bắt và bị đánh chết tại Tổng Nha Cảnh Sát hồi tết Mậu Thân (1968), nhưng phải thú nhận rằng, chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no và hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Ðó là điều sỉ nhục.”

Không có tự do là nhục

Cho đến cuối đời, ông Nguyễn Hộ vẫn khẳng định, Việt Nam chỉ mới có độc lập, chứ chưa có tự do, dân chủ. Đầu năm 2008, ông đã dành cho anh Nguyễn Tiến Trung – Tập hợp Thanh niên dân chủ một cuộc phỏng vấn. Ông nói: “Không dân chủ là phản bội! Trời đất ơi! Không dân chủ là phản bội!”.

Trong cuộc phỏng vấn đã kể, ông Nguyễn Hộ cho rằng, không thể chấp nhận chỉ đổi mới kinh tế mà vẫn giữ nguyên thể chế chính trị: “Nếu muốn nói cải cách cho đúng nghĩa của nó thì phải toàn diện. Hiện nay chủ yếu là tập trung giải quyết kinh tế thôi, còn chính trị có Đảng, có Nhà nước lãnh đạo. Chưa chắc đúng! Bởi vì theo quy luật, thường thường, thằng cha nào có quyền trong tay thì nó luôn luôn hướng về độc tài. Nhân dân là chủ chứ không phải anh là chủ, dân tộc Việt Nam là chủ đất nước. Không phải dân tộc Việt Nam chỉ biết ăn thôi. Kinh tế là chỉ biết ăn thôi! Không lẽ dân tộc này chiến đấu xong rồi chỉ biết ăn chứ không biết nói, không biết suy nghĩ gì hết? Không phải vậy! Anh hiểu như vậy là không đúng! Anh coi thường dân tộc anh! Không cho phép anh suy nghĩ như vậy!”

Dù tuổi đã ngoài 90 nhưng ông Nguyễn Hộ vẫn không thể gạt sang một bên những trăn trở về thời cuộc: “Hi sinh biết bao nhiêu triệu người, trong ròng rã bao nhiêu năm trời. Không kể hồi trước đâu. Không kể về tổ tiên ta đánh giặc hàng ngàn năm như Trưng Trắc, Trưng Nhị, bà Triệu, Trần Hưng Đạo,.. Không kể hàng ngàn năm, chỉ kể ngày nay thôi, chúng ta cũng hi sinh mà tới nay không có tự do. Cho nên nói phản bội cũng không lo là nói nặng đâu! Chính là phản bội. Cho nên trọng trách thanh niên lớn lắm. Phải làm sao giác ngộ thanh niên hiểu điều đó. Nhục! Đất nước như thế này là nhục! Làm công dân của Việt Nam, có lịch sử oai hùng, đến ngày nay mà không có tự do, đó là nhục nhã! Nhục! Không thay đổi điều này, không xứng đáng làm người!”

Ông Nguyễn Hộ đã từng được Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) trao tặng giải thưởng Hammett-Hellman (Giải Tự do Phát biểu).

Tin ông Nguyễn Hộ qua đời đã khiến nhiều người quan tâm đến cuộc đấu tranh đòi tự do, dân chủ cho Việt Nam ngậm ngùi. Ngày 3 tháng 7, từ Đà Lạt, ông Hà Sĩ Phu và nhóm thân hữu đã gửi một câu đối viếng Nguyễn Hộ:

Quan điểm tựa Sáu Dân mấy trận sửa sai thành quyết tử

Cuộc sống như Năm Hộ, hai lần kháng chiến để trường sinh

Copyright © 1998-2009 Radio Free Asia

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Bộ Chính trị Việt Nam phát động chiến dịch “Làm theo gương sáng Roh Moo-hyun”

Cựu Tổng thống Hàn Quốc Roh Moo-hyun vừa nhảy xuống vực tự sát vì “cảm thấy hổ thẹn” sau nhiều ngày ưu tư, cảm thấy cuộc sống khó khăn và khi bị cáo buộc người thân của ông đã nhận 6 triệu USD từ một doanh gia.

Nhận thấy đây là một gương sáng, góp phần rửa cho bộ mặt vốn không mấy sạch sẽ của các quan chức đảng viên và giúp loại trừ các vụ tham nhũng, hối lộ đang lan tràn như một quốc nạn của Việt Nam hiện tại, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định phát động chiến dịch “Làm theo gương sáng Roh Moo-hyun” cho toàn bộ đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh vừa ra Nghị quyết số 0477/ĐCSVN/TW, triển khai chiến dịch có tên như trên. Theo đó, chiến dịch có trưởng ban là TBT Nông Đức Mạnh với các phó ban là các thành viên khác trong Bộ Chính trị. Dự trù chiến dịch này sẽ kéo dài cho đến khi tham nhũng không còn là quốc nạn nữa, hoặc kết quả đạt được là tuyệt đối mỹ mãn.

Cũng nhân dịp này, Bộ Chính trị Đảng CSVN cử nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN Lê Đức Thúy và con trai là Lê Đức Minh, nguyên lãnh đạo của Banktech - CFTD, làm trưởng và phó đoàn đi dự lễ an táng cựu Tổng thống Roh Moo-hyun, đồng thời tham quan, khảo sát hẻm núi Bonghwa, nơi ông Roh Moo-hyun tự sát. Sau khi có kết quả khảo sát hẻm núi nói trên, Bộ Chính trị Đảng CSVN sẽ tiến hành tìm kiếm các hẻm núi tương tự tại Việt Nam, đồng thời lập kế hoạch mở mạng giao thông hiện đại đến những nơi này. Nếu các hẻm núi tại Việt Nam chưa đủ tiêu chuẩn như hẻm núi Bonghwa, thì cần gấp rút xây dựng cho đạt hoặc vượt chuẩn hẻm núi Bonghwa. Ban xây dựng hẻm núi “Bonghwa Việt Nam” sẽ giao cho nguyên Thứ trưởng Mai Văn Dâu và con trai là Mai Thanh Hải làm trưởng và phó ban.

Ban chỉ đạo chiến dịch cũng chỉ đạo cho Ban Văn hóa Tư tưởng, Bộ Thông tin Truyền thông đưa nhiều tin tức, bài viết về tiểu sử cựu Tổng thống Roh Moo-hyun, đặc biệt nêu cao về xuất thân của ông là từ một gia đình nông dân nghèo, rồi thành một luật sư đấu tranh cho nhân quyền, là một trong các lãnh đạo của phong trào “Đấu tranh tháng Sáu” năm 1987, chống lại nhà độc tài Chun Doo-hwan, từng bị giam ba tuần trong năm đó về tội kêu gọi công nhân đình công, từng bảo vệ cho 12 trong số 24 sinh viên bị bắt vì tàng trữ văn chương cấm, và vì tội này, họ bị giam cầm và tra tấn trong gần hai tháng. Ông Roh Moo-hyun cũng từng là thành viên của đảng ủng hộ dân chủ do nhà hoạt động Kim Young-sam dẫn đầu, người sau này trở thành Tổng thống.

Đặc biệt nhấn mạnh về chi tiết ông Roo Moo-hyun xin lỗi nhân dân qua truyền hình vì làm nhân dân thất vọng. Phim ảnh, truyền hình, ca nhạc, văn nghệ phải lấy hình tượng biết hổ thẹn của ông Roo Moo-hyun làm cảm hứng sáng tạo. Cử đoàn Việt Nam đi sang Hàn Quốc tìm cách học tập bí quyết hổ thẹn của chính khách. Có thể tham khảo thêm trường hợp của Tổng thống Trần Thủy Biển - Đài Loan, Thủ tướng Thaksin - Thái Lan, vân vân.

Ban chỉ đạo chiến dịch quyết định tại tất cả các công sở phải có một tượng bán thân Tổng thống Roh Moo-hyun đặt ở vị trí trang trọng, cử nhân viên nhang khói, hoa quả tươi quanh năm. Tượng hoặc chân dung nên thể hiện lúc ông Roh Moo-hyun trong trạng thái đau buồn. Hàng tuần tất cả các công sở phải có báo cáo về ban chỉ đạo về tiến độ học tập gương sáng, những đồng chí đảng viên nào có biểu hiện biết đỏ mặt, biết ngượng ngùng sẽ được nêu cao thành tích, nhất thiết phải lấy đồng chí đó làm nhân tố để nhân rộng toàn cơ quan. Thường xuyên mở các đợt tham quan hẻm núi Bonghwa Việt Nam. Phải có chế độ khen thưởng hậu hĩnh cho các đồng chí đang thử tập nhảy, tất nhiên chỉ nên nhảy ở độ cao vừa phải, hết sức tránh gây sốc không đáng như cú nhảy của Tổng thống Roh Moo-hyun.

Ban chỉ đạo chiến dịch cũng chỉ đạo cho phó Thủ tướng, Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân gấp rút cho soạn sách giáo khoa về cuộc đời Roo Moo-hyun, phải nêu bật tấm gương “hổ thẹn” cho các thế hệ thầy giáo, sinh viên - học sinh Việt Nam. Đồng thời đưa các bài diễn văn xin lỗi của ông này làm bài “văn mẫu”. Tất cả các trường lớp tại Việt Nam phải có câu khẩu hiệu: “Sống, lao động, học tập và hổ thẹn theo gương Roo Moo-hyun”.

Kể từ ngày ra Nghị quyết và phát động chiến dịch lớn này, mọi đảng viên, công chức, quân đội… phải nghiêm chỉnh chấp hành. Mọi biểu hiện không quán triệt, không chấp hành sẽ bị xử lý tối đa. Nghiêm cấm mọi hành vi gian dối như vờ đỏ mặt, giải phẫu dây thần kinh xấu hổ, đi mỹ viện mài bớt da mặt…

Nghị quyết này sẽ được chỉnh lý tùy vào tình hình thực tế diễn ra. Ban chỉ đạo chiến dịch có thể thay đổi bất cứ điều nào, câu văn nào trong Nghị quyết mà không cần báo trước.

©2009 Nhã Nam

©2009 talawas blog

khuyến mãi:

Tran Dac nói:

28.05.2009 lúc 2:03 chiều

Đã STOP! Đang STOP! Vẽ sẽ STOP tất cả chiến dịch kiểu này!

Bộ Chính trị đã dừng “chiến dịch làm theo gương sáng Roh Moo-hyun” vì 2 lí do.

1. Tuy nghị quyết số 0477.ĐCSVN.TW thông qua, BCT vẫn chưa thống nhất được kế hoạch triển khai cụ thể, bởi nhiều người xứng đáng hơn bố con Lê Phước Thúy trong tư cách đại diện cho đoàn Việt Nam dự tang lễ ông Roh.

2. Bản thảo nghị quyết đã bị lộ ra ngoài trước khi ban hành, lập tức BCT đã nhận được hàng ngàn lá thư xin được “tuyệt mệnh đợt đầu” của các đ.c đảng viên cao cấp, các cán bộ đầu ngành, các quan chức tỉnh thành (trong đó có cả các đ.c đã hạ cánh an tòan).

Nhận thấy đây là chủ trương lớn nhưng sai lầm. Mặc dù quyết rồi, nhưng để ngăn chặn làn sóng tự tử hàng loạt vì xấu hổ trong Đảng, BCT đã STOP chủ trương lớn. Quả là quyết định sáng suốt, kịp thời, Đảng “do quan, vì quan”.

Đ.c Nhã Nam nên cập nhật thông tin mới.

Nguyen Nhat Anh nói:

28.05.2009 lúc 12:35 sáng

Báo cáo với anh Nhã Nam là sau khi ở trên truyền đạt Nghị quyết xuống, hiện nay ở các cấp đã có chỉ đạo quyết tâm thi đua thực hiện. Sau đây là một số thành tích, xin đề nghị tuyên dương trong Đại hội lần tới. Tuy thực hiện tốt chủ trương của Nghị quyết nhưng gây thiệt hại cho đội ngũ cán bộ nòng cốt.

- Đồng chí Huỳnh Ngọc Sỹ đã …, để lại bức thư tạ lỗi với Bác và nhân dân vì tình trạng tham nhũng của ngành và của gia đình. Riêng vụ PCI gây cho đồng chí ý một niềm đau và hối hận khôn nguôi.

- Đồng chí Nguyễn Việt Tiến đã …, để lại lời trăn trối là mình thực sự có tội.

- Đồng chí bí thư Hà Nội Phan Quang Nghị xin từ chức về quê ở ẩn, lý do là “muốn chuộc lỗi khi phát biểu “Trận mưa lụt là cuộc tổng diễn tập lớn cho tương lai”". Cũng vì câu này mà Đảng bị “chửi” quá.

- Đồng chí Trần Văn Truyền, tổng thanh tra xin chịu phạt 1 năm không ăn lương vì câu phát biểu mới đây “Tôi mới đi nước ngoài và thấy rằng có nhiều hành vi nước ngoài coi là bình thường nhưng chúng ta lại coi là tham nhũng. Ví dụ tại Mỹ, nhiều khách sạn, nhà hàng nhân viên đều đòi tiền “bo”, chi hoa hồng. Còn ở ta, nếu anh nhân viên ở loại hình dịch vụ nào đó nhận tiền của khách thì sẽ bị xử lý”.

Còn rất nhiều nhưng vì giới hạn 1500 chữ nên xin anh Nhã Nam thông cảm. Tuy nhiên tôi xin đề nghị lần này bổ sung thêm câu của TT Dũng: “Tôi yêu sự thật, ghét giả dối” vào trong Nghị quyết học tập, giúp nâng cao nhận thức trong sáng của cán bộ.

Tôn Nguyễn nói:

27.05.2009 lúc 10:41 chiều

Vài năm trước đây nhà nước CSVN đã cho triển lãm cái gọi là “thời kỳ bao cấp” cho thấy hình ảnh nhân dân phải xếp hàng để mua nhu yếu phẩm, từng cái kim sợi chỉ cho tới các mặt hàng lương thực quan trọng khác mà vốn dĩ chất lượng chẳng ra gì.

Thời kỳ bao cấp là một sai lầm nghiêm trọng của CSVN, thế mà không hiểu tại sao họ lại vạch áo cho người xem lưng như thế? Che giấu và đổ vạ cho các nguyên nhân khác là bản chất của CS.

Bây giờ lại học tập gương tốt của ông TT Nam Hàn: “Sống, lao động, học tập và hổ thẹn theo gương Roh Moo-huyn”.

Thật là khôi hài hết chỗ chê!

minhrau nói:

27.05.2009 lúc 1:18 chiều

Một thiếu sót hết sức quan trọng, không thấy Ban chỉ đạo chiến dịch nhấn mạnh, đó là: Ngài Roh Moo-Hyun Nêu gương sáng chói KHI ĐÃ VỀ HƯU. Phải lưu ý điểm ấy. Nếu không, do truyền thống lâu đời, bao giờ toàn Đảng cũng hồ hởi, phấn khởi, hăng hái thi đua làm tốt chỉ đạo của Trung ương thì… đau dớn thay, còn ai sống mà lãnh đạo đất nước thân yêu nữa? Cho nên, phải bắt chước triệt để gương mẫu của ngài Roh, là chỉ lên núi khi đã về hưu thôi, để còn có người dìu dắt đất nước tiến lên thiên đường CSCN vinh quang.

dahieu nói:

26.05.2009 lúc 9:46 chiều

Báo cáo với các đồng chí trong BCT và đồng chí Nhã Nam là sau khi thi hành nghị quyết của BCT về “Làm theo gương sáng Roh Moo-Hyun”, Bộ Giao Thông Vận Tải nhận thấy xảy ra hiện tượng kẹt xe khủng khiếp trên những con đường tiến vào hẻm núi Bonghua Việt Nam nên báo cáo xin triển khai thêm những quốc lộ đi vào hẻm núi Bonghua Việt Nam từ 1 lane trở thành 8 lanes, ngăn chặn những lối ra (exit) phụ (độc đạo) và đặt các trạm Toll lấy lệ phí cao xung vào quỹ Căn Nhà Tình Thương cho dân nghèo.

Bắc Phong nói:

26.05.2009 lúc 9:06 chiều

kể chị tôi nghe về nghị quyết
chị đang rửa chảo bật kêu “ohm”
xong bảo chị em mình tranh thủ
lập tức ta ra mở trại hòm

Nguyễn Hoài Phương nói:

26.05.2009 lúc 8:45 chiều

Tin thêm,

Đồng chí Hà Sĩ Phu và các đồng chí chắc chưa biết được tin nóng hổi này. Ấy là BCT vừa mới ra một nghị quyết, với khẩu hiệu: “Toàn Đảng ra sức học tập, phấn đấu, làm theo, đuổi kịp và vượt Roh Moo-Hyun” làm kim chỉ nam.

Thông tin ngay để các đồng chí vui.

Nguyễn Hoài Phương nói:

26.05.2009 lúc 8:15 chiều

Hoan hô đồng chí Nhã Nam
Sút (hộ . giúp . cho . vào…) Bộ Chính trị một bàn rất căng!

ddgiao nói:

26.05.2009 lúc 8:02 chiều

Ước gì những điều mà Nhã Nam kể trên đây trở thành sự thật. Nhưng làm sao có được!

Hà Sĩ Phu nói:

26.05.2009 lúc 4:22 chiều

Đồng chí Nhã Nam ơi, sao lại có một BCT anh minh đến thế hả giời! Nghị quyết trúng quá là trúng!

Chỉ cần một nửa số đảng viên còn phản xạ đỏ mặt trước 3 vấn nạn thôi, nạn đảng viên tham nhũng, nạn đảng viên dối trá, và nạn làm đày tớ cho Trung Hoa, thì tôi dám cam đoan đất nước mình sẽ bừng sáng ngay tức khắc, và cũng sạch bóng luôn mọi lực lượng thù địch!

(Nếu hiệu quả không đúng như vậy, thì tôi quyết nhảy ngay xuống vực tự vẫn theo ông Roh Moo-Hyun, không chậm một phút!)

Hồ Vĩnh Trực nói:

Chào tác giả Nhã Nam,

Lâu nay thường bàn các việc “đại sự” căng thẳng, nay đọc bài của tác giả đầy tính hài hước thật quá đã. Cư dân mạng được một phen thư giãn thật hả dạ.

Nếu các “đại thần” của ta thực hành chỉ 1/100 tấm gương của Cựu Tổng thống Hàn Quốc Roh Moo-hyun thì nước Việt đổi đời ngay.

Cám ơn tác giả Nhã Nam

Trandzantieng nói:

Hoan nghênh sáng kiến của các đ/c TW Đảng ta vĩ đại về vấn đề “tham nhũng”, nguyện đời đời nhớ ơn đ/c Nông. Nhất thiết đây là một tấm gương cho nhân dân ta học tập, chà xát và phổ biến. Đề nghị các nghệ sĩ nhân dân ưu tú cỡ tầm cao Tố Hữu vĩ đại, làm những bài thơ hay nhạc kịch mang tính sáng tạo, kiểu “thương cha thương 1, thương ông thương 10″ để phổ biến trên phạm vi cả nước.

Gấp rút đào bới, phát hiện một cái chết cũ của 1 đ/c CSVN trước đây (vì không tìm được cái chết hy sinh nào mới, vĩ đại của lãnh tụ ta) như cái chết của đ/c Phạm Hùng (THƯỢNG MÃ PHONG) biến thành cái chết vĩ đại, nêu gương chống và phản đối tham nhũng chẳng hạn (đ/c nào sợ xấu hổ vì như thế thì láo quá à? Rõ rởm, Lê Văn Tám ta còn tưởng tượng và dựng ra được cơ mà!) hầu bồi dưỡng một tấm gương “chết sáng” đó cho mọi người, mọi nhà đua nhau học tập.

Về ngoại giao: Tranh thủ quay phim, dàn dựng trong VN cảnh đ/c Nông, đ/c Lê Phiêu đang tu (ăn chay với dĩa rau sạch trồng trên sân thượng nhà) tay ôm hình ngài Rô Mun Hin mà khóc, gởi và phổ biến đến nước bạn anh em Triều Tiên, hầu tranh thủ mối quan hệ “vợ chồng” trai Hàn gái Việt đời đời bền vững, biết đâu nhờ thế mà chánh phủ Hàn Quốc sẽ cảm động và tặng quà trên mức tình cảm cho đ/c Nông hay bất cứ lãnh đạo nào của Đảng ta khi sang viếng anh em như đ/c Đỗ Mười nhận khi xưa.

Lê Quốc Trinh nói:

Ý chu choa!

Tui đọc bài viết này, hổng thấy “đỏ mặt” gì hết, ngược lại xem gương thì thấy “xanh mặt”.

Tui trước giờ chỉ mang thân phận “thằng dân ngu khu đen”, chỉ biết chạy “xe ôm” nuôi vợ con đùm đề, nào có biết hối lộ, tham nhũng là chi mô. Nghe tới hai chữ này là tui sợ “xanh mặt” rồi đó.

Ai nấy “đỏ mặt” thì ráng chụp hình đăng lên mạng cho tui xem ké nhe!

solim nói:

Bài viết tốt. Hoan hô đồng chí Nhã Nam. :)