Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

"Đẹp thay tấm lòng của ông bà chủ cty massage Tân Hoàng Phát"

Copy từ blog Linh

Một bài báo từ tháng 5/2008 trên tờ Kinh tế nông thôn của nhà báo Chí Cường


Tiếp sức cho những mảnh đời nghèo khó

"KTNT - Mặc dù còn khá trẻ và vừa qua giai đoạn “lập nghiệp” khó khăn nhưng vợ chồng chị Phan Thị Yến và anh Phan Cao Trí ở khu phố 4, đường 4, phường Linh Chiểu (Thủ Đức - TP. Hồ Chí Minh) được nhiều người biết tiếng nhờ ý chí, nghị lực vươn lên và đóng góp trong công tác từ thiện xã hội.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, đông anh em, Yến sớm phải xa gia đình lên TP. Hồ Chí Minh mưu sinh kiếm sống. Yến đã trải đủ nghề cực nhọc nhưng cái nghèo vẫn mãi đeo bám... Gặp và nên duyên vợ chồng với anh Phan Cao Trí, chị như được san sẻ bớt khó khăn. Họ đỡ đần, động viên nhau cùng vượt qua những ngày thiếu thốn, vất vả. Anh chị xoay trăm nghề, thắt lưng buộc bụng dành dụm từng đồng vốn nhỏ... Năm 2001, chị Yến bàn với chồng gom hết tiền tích cóp để thành lập Công ty TNHH Tân Hoàng Phát. Từ nghèo khó vươn lên, anh chị thấu hiểu được nỗi vất vả của những người nghèo. Khi Công ty ăn nên làm ra, ngoài việc luôn thực hiện đầy đủ nghĩa vụ, các chế độ, chính sách theo quy định của Nhà nước, vợ chồng chị còn luôn quan tâm đến đời sống nhân viên. Anh chị lo lắng từ chỗ ăn, nghỉ, tiền thưởng... để động viên, khuyến khích công nhân. Gần đây, đôi vợ chồng trẻ còn trở thành “mạnh thường quân” trong công tác từ thiện của nhiều địa phương.
...

Chúng tôi hỏi về việc làm từ thiện, chị Yến cười đôn hậu: “Việc có nghĩa, có tình mình không làm thì còn làm việc gì? Mình giúp đỡ được một người nghèo là đã giúp giảm bớt một gánh nặng cho xã hội. Vợ chồng tôi thấy lòng rất thanh thản khi tham gia công việc này, đó chẳng phải là món quà vô giá hay sao?”.

Đẹp thay những suy nghĩ, tấm lòng và nghĩa cử cao đẹp của vợ chồng chị Yến. ước gì có nhiều doanh nhân có tấm lòng nhân ái như họ, để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn, nhân văn hơn..."

Trong cả bài báo ca ngợi ông bà chủ Tân Hoàng Phát, nhà báo không hề đả động tới công ty Tân Hoàng Phát kinh doanh gì. Và nhà báo ca ngợi họ bằng những lời có cánh, thậm chí ước có nhiều doanh nhân có tấm lòng nhân ái như họ.

Và đây là bằng chứng của lòng nhân ái, và những tấm lòng đôn hậu, chân thành:

"Trong thời gian làm việc, tiếp viên nào vi phạm kỷ luật như không chiều khách, bị khách khiếu nại với chủ sẽ bị phạt làm vệ sinh, rửa chén hoặc bị nhốt ở bãi xe và nhà trọ (số 46 và 48 đường số 4 phường Linh Chiểu). Theo lời Hậu khai, chìa khóa nhà do Hậu giữ và có bảo vệ canh bên ngoài. Những tiếp viên nào “ngoan cố” sẽ bị điều ra massage Hoàng Vân tại ngã ba Vũng Tàu để “cải tạo” (chi nhánh của Tân Hoàng Phát). Nếu ai có ý định bỏ trốn mà bị phát hiện, Hậu nhốt vào trong chuồng chó với ba chó bẹc-giê rất dữ. Ông Sỹ (hiện đã bỏ trốn) còn thẳng tay đánh những cô gái nào vi phạm và dùng súng hăm dọa, chĩa vào đầu. Dưới trướng của Sỹ là những đối tượng quản lý, bảo vệ cũng tham gia đánh tiếp viên.

Được giải thoát khỏi “địa ngục” trần gian, cả trăm cô gái cùng người thân vui mừng, nhiều người quá xúc động không cầm được nước mắt. Trước đó, có trường hợp một số gia đình mang “giấy đỏ” để thế chấp hoặc nộp tiền chuộc cứu con về nhưng bị chủ từ chối thẳng thừng."

"Trường hợp của TTHT (21 tuổi, quê Đồng Tháp) thì thê thảm hơn. Tháng 8-2007, lúc rạng sáng, T. nhảy từ lầu hai của nhà số 58 (Linh Chiểu, Thủ Đức) xuống đường thì bị gãy xương sống. Bảo vệ nhìn thấy xông tới đánh đập cô. Tương tự như T., hai cô gái khác cũng nhảy lầu và gãy chân cũng bị bảo vệ bắt lại đánh đập.

Mọi sinh hoạt từ ăn ngủ, mua sắm, tiếp người thân lên thăm của các cô gái bị giam lỏng trong nhà 46, 48, 58 (đường số 4, phường Linh Chiểu) đều bị bảo vệ theo dõi, dò xét. Bà NTD, mẹ của một cô nói: “Tôi vào thăm con phải qua lớp bảo vệ, bị khám xét giỏ xách kỹ lưỡng rồi mới cho vào”. "

Và thực tế là cái tổ quỷ này đã được phát hiện từ năm 2004 nhưng vẫn được tiếp tục hoạt động nhờ sự bảo kê của một số người. Báo Lao Động đã đăng bài từ năm 2006 về việc Phó Giám đốc Sở Kế hoạch đầu tư Nguyễn Thị Hữu Hòa nâng đỡ cho công ty Tân Hoàng Phát, nhưng rồi những bài báo đó cũng chìm vào trong lãng quên.

Thậm chí còn có chuyện công an bán súng cho tội phạm nữa, với giá chỉ 10 triệu đồng/khẩu. Thật kinh khủng, còn rẻ hơn mua súng ở Mỹ.

"Theo lời khai của Phan Văn Vũ (21 tuổi, ngụ Vĩnh Long, giữ xe cho Tân Hoàng Phát), vào ngày 2-10, Vũ đi trễ một ngày bị Sỹ chửi mắng và rút súng ra bắn chỉ thiên hai phát. Ngày 15-11, Sỹ chĩa súng vào đầu Cường (quản lý), tát vào mặt và bắn chỉ thiên để “dạy dỗ”. Hai khẩu súng này Sỹ và Hậu nạp sẵn đạn bọc đồng và luôn đem theo trong người.

Chiều qua, PC14 đã bước đầu làm rõ lai lịch hai khẩu súng mà Sỹ và Hậu sử dụng. Hai khẩu súng này do bà Nguyễn Thị Kim Thanh Giám đốc Công ty TNHH Thái Thanh mua của một cán bộ Công an thị xã Long Khánh với giá 10 triệu đồng/khẩu, sau đó bán lại cho Sỹ và Hậu với giá gấp đôi. Hai khẩu súng này có giấy phép sử dụng, được Công an tỉnh Đồng Nai cấp cho Công an thị xã Long Khánh nhưng địa chỉ trong giấy phép lại là Công ty TNHH Thái Thanh. Hiện cơ quan điều tra đang xác minh làm rõ hành vi mua bán vũ khí quân dụng trái phép của bà Thanh."

* Triệt phá “địa ngục” massage Tân Hoàng Phát: Bộ mặt thật của ông bà chủ

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Ngày này năm ngoái

Lần đầu tiên sau 32 năm, thanh niên và sinh viên Sài Gòn đã công khai xuống đường biểu lộ chính kiến:
sau những ngày nổi giận

chúng ta có gì nào?...

những năm 80-phim ĐÀI LOAN
những năm 90-Phim HỒNG kÔNG
những năm 2000-Phim TRUNG QUỐC
những năm 2007-phim HÀN QUỐC.

chúng ta có gì nào?
ngoài một nền điện ảnh èo uột
đến tự vệ cũng không xong
Sử Ta ra đứng đường
đành thuộc Sử Tàu cho tiện


chúng ta có gì nào?

sau những ngày nổi giận?

ta có...
một nền văn chương mò mẫm
quen những lối an toàn.
ta có...
mỗi ngày chạm mặt ma túy
chạm mặt tham nhũng
chạm mặt kẹt đường...
ta có nỗi buồn
lớn như định mệnh bi thảm của tổ quốc
bản đồ dính liền kẻ cướp!

biển chặn lối-cùng đường!

sau những ngày nổi giận
ta còn gì nào?

còn cái duy nhất
còn cái cuối cùng
gương mặt
NHỮNG CON NGƯỜI BIẾT CÁCH YÊU ĐẤT NƯỚC MÌNH
không thể khác!
từ blog Chung Do Kwan và Um a Hum

Close

Biểu ngữ viết bằng tiếng Hoa được trương lên...

Close

Những nắm tay biểu tình của sinh viên sau 32 năm lại vung lên giữa phố Sài Gòn

Close

Lưng áo của một thanh niên với dòng chữ: "Đừng để chúng cắt rời Hoàng sa và Trường Sa ra khỏi thân thể đất nước".

Close

Cùng ký tên phản đối Trung Quốc lên Quốc kỳ Việt Nam

Close

Biếm họa đặc biệt thể hiện câu chuyện Trung Quốc và Việt Nam quanh sự kiện Hoàng sa, Trường Sa!

Close

Đám đông với các biểu ngữ

Close

Tràn ngập một đoạn đường

Close

Gào to các khẩu hiệu

Close

Nhà thơ Hoàng Hưng (giữa) vừa từ Hà Nội vào nhập cuộc.

Close

Nhóm nhà báo

Close

Tuấn Khanh nói, và chẳng ai làm theo!!!

Close

Hình đảo Hoàng Sa được in ra và trương lên giữa đoàn biểu tình.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

Đoạn tình thư ODA

Em,

Ta viết thư này cho em mà lòng đau như cắt, nhưng lỡ đau, đau một lần rồi thôi... Thư này coi như tình ta và em thôi đã thôi rồi. Em cũng biết lòng ta vằng vặc bao năm qua, nhưng chính em là kẻ đã phụ tình...

Ôn lại chuyện để em thấy, ta và gia đình Phù Tang đã gắn bó, đã phù trợ cho em và gia đình suốt bao năm qua. Mỗi năm, ta đại diện gia đình chắt chiu gửi cho gia đình em hàng tấn ngân khỏan, những mong gia đình em vượt qua cơn khốn khó bần hàn... Ngờ đâu, chỉ em và vài kẻ khôn vặt trong nhà là béo tốt, vinh thân phì gia, còn tuyệt đại đa số vẫn nghèo đói thất học liên miên. Thôi nhé em, từ nay em hãy tự mình mà đi tiếp, dòng họ ta không thuận nên ta buộc ngắt đứt đường ngân khoản cho em bấy lâu.

Nhớ xưa, hai gia đình ta có khác biệt gì đâu, cũng chỉ là hai dòng họ nhỏ bé trước kẻ thù chung là gã láng giềng khổng lồ Hán tộc. Tuy vậy, dòng họ ta và em vẫn khí phách hào hùng... Ta đã từng nhiều lần mượn ngọn Thần Phong đánh gã láng giềng đó đại bại, còn dòng họ em cũng bao phen đánh họ "sạch sanh kình ngạc, tan tác chim muông".... Nhưng phận chúng ta thì nhỏ, chỉ biết cắn chắc răng mà tự mình vươn dậy. Ta tự hào dòng họ Phù Tang của ta đã làm được chuyện đó, từ chỗ một nhược tiểu bại trận, gia cảnh tan hoang, ta đã thắt chặt lưng, nắm chặt tay, ngày đêm nằm gai nếm mật ôn nhục để quyết chí vượt lên. Bây giờ, nhắc đến tên dòng họ Phù Tang của ta là mọi lân bang đều kính nể, gã láng giềng khổng lồ ngày xưa còn phải cúi đầu.

Dòng họ em thì sao? Tiếc thay, tiếc thay... khí phách ngày xưa nay đã thui chột. Bao nhiêu năm nay, các em cứ mải lo tự hào, tự tâng bốc mà quên thảm họa nghèo đói, hèn hạ đang chực chờ. Thiên hạ bây giờ đua nhau tiến nhanh vùn vụt, các em thì ngược thời gian mà mặc sức thoa son trét phấn. Kịp tỉnh lại thì đã muộn rồi, có mang hia ngàn dặm thì đường đua đã xa tít tắp... Bao nhiêu thế kỷ nữa cho dòng họ em bắt kịp dòng họ ta? E rằng tận thế cũng không thể. Bao nhiêu thế kỷ cho kịp dòng họ Tân Gia Ba, em cứ công tâm trả lời đi. Còn nữa, các dòng họ ngày xưa nhược tiểu, đâu xứng đáng ngang tầm gia thế nhà em, nay họ đang nhìn xuống dòng họ em mà cười ngạo nghễ... Đó Nam Dương, kìa Xiêm La, kia Hàn Quốc...

Em,

Ta và dòng họ Phù Tang đã hết kiên nhẫn, chỉ một giọt nước sau cùng đã làm tràn ly. Chuyện tham ô gia đình em lẽ ra ta mặc em lo liệu, nhưng gia đình em đã làm hư hỏng con dân của ta, đã lôi kéo con em ta vào chuyện bất chính. Con em ta thì ta răn dạy bảo ban rồi. Còn em và dòng họ cứ ra sức bệnh che, bao đỡ cho nhau. Đừng tưởng ta không biết, bao nhiêu năm nay ta đã nghe, ngân khoản ta cho vay cứ tiêu tán vào túi riêng bầy công bộc, còn lương dân ngậm đắng nuốt cay, chịu cảnh bần hàn. Mới đây thôi, cây cầu đã sập, bao mạng người oằn oại thảm thương. Vẫn còn đây cống hầm vỡ lở, nước dâng cao, đường xá tan tành... Ta không thể bịt tai che mắt, không lặng thinh cho bọn công bộc nhà em cứ mãi hợm mình, còn đòi răn dạy cả ta! Ta đã nhắn nhủ, nếu không cấp tốc lôi bọn khuyển mã tham ô thì đừng trách. Chẳng lẽ ta nên đặt lại tên cho gia đình em là xứ Phi Tang cho hợp bản chất? Mới đây thôi, em lại miệng lưỡi leo lẻo hứa ruồi: "sẽ làm kiên quyết", còn chú Ba: "lộ đến đâu, làm nghiêm đến đấy"... Than ôi, sao em ngu dại thế, nhục nhã thế không biết?

Nay ta đã rút gươm ra, quyết đoạn tình. Dù ngân khoản cho vay ta sẽ đòi trả đủ, em không thể thì con cháu em phải trả. Một lần bất tín, vạn lần bất tin, nay một cắc ta cũng ngưng, em đừng kỳ kèo khẩn khoản.

Phù Tang ấn ký

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2008

Nhậu say, cán chết người, Giám đốc Sở bắt tài xế nhận tội

Quyền lực nhà quan

Lái xe gây tai nạn chết người, nhưng ông Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Hà Tây (cũ) lại bắt nhân viên lái xe đứng ra nhận tội thay.

Dù có sự đồng loã của những kẻ biết rõ sự việc, nhưng hành vi gây án mạng của kẻ phạm pháp vẫn không thể che giấu được sự trừng phạt của pháp luật.

Sự "cả nể" định mệnh

Chiều ngày 17/7/2008, tại khu du lịch Thác Đa, Ba Vì, lãnh đạo Sở NNPTNT Hà Tây (cũ) và Sở NNPTNT Hà Nội đã tổ chức bữa liên hoan mừng ngày hợp nhất hai cơ quan.

Đến khoảng 20 giờ cùng ngày, khi bữa nhậu tàn cuộc, ông GĐ Sở NNPTNT Hà Tây (cũ) Chu Văn Thưởng ra về trên xe ôtô BKS 33A-1134.

Mặc dù lúc đó trên xe còn có các nhân viên của sở gồm: Ông Trần Thanh Nhã - Phó GĐ Sở NNPTNT Hà Tây, ông Đinh Công Sơn - Phó phòng Kế hoạch, bà Đoàn Thị Thuỷ và bà Nguyễn Thị Diệu Thuý là các cán bộ của sở, nhưng ông Thưởng đã bắt lái xe là Đặng Văn Toản - nhân viên lái xe của Sở NNPTNT Hà Tây phải nhường tay lái cho ông.

Mặc dù biết ông Thưởng mới lấy được bằng lái xe có 10 ngày, nhưng trước "mệnh lệnh" của "sếp", lái xe Toản phải giao xe cho ông Thưởng lái trên đường Láng - Hoà Lạc.

Khi xe đi đến km 15-366 thì xuất hiện người đi xe máy phía trước bất ngờ rẽ trái, ông Thưởng không kịp phản ứng, để ôtô đâm thẳng vào chiếc xe máy BKS 33R2-9410 do anh Phùng Văn Hải điều khiển, phía sau chở con gái là Phùng Thị Hoa, sinh năm 1990.

Tai nạn làm anh Hải chết tại chỗ, cháu Hoa bị thương nặng và cũng qua đời sau gần một tháng nằm tại Bệnh viện 103.

Chạy tội không thoát

Điều gây bất bình dư luận là khi gây tai nạn, ông Chu Văn Thưởng đỗ xe lại rồi trả tay lái cho lái xe Đặng Văn Toản. Không cứu giúp người bị tai nạn do mình gây ra, ông Thưởng và những người trên xe đã phóng xe chạy thẳng về trụ sở cơ quan ở thành phố Hà Đông.

Đến lúc này, ông Thưởng mới nói với Phó Giám đốc Trần Thanh Nhã và Đinh Công Sơn lấy xe ô tô BKS 1124 quay lại hiện trường xảy ra vụ tai nạn để nắm tin tức.

Tại hiện trường vụ tai nạn, khi gặp các chiến sĩ Cảnh sát Giao thông (CSGT) đang khám nghiệm hiện trường, ông Nhã đã khai nhận xe ôtô BKS 33A- 1134 của cơ quan gây ra vụ tai nạn này.

Khoảng 23 giờ cùng ngày, khi CSGT đến làm việc về vụ tai nạn, ông Thưởng đã gọi anh Toản lái xe lên dặn phải khai với CSGT rằng "Toản là người lái xe gây tai nạn".

Ông Thưởng đã gọi những người đi cùng xe chứng kiến vụ tai nạn dặn cứ khai với CSGT là lúc tai nạn xảy ra chính Toản là người lái xe, mọi người đang ngủ không biết gì hết. Do nể nang với ông Giám đốc sở nên mọi người đã khai theo lời "mớm cung" của ông Thưởng.

Ngày 6/8, CA huyện Quốc Oai đã khởi tố vụ án và khởi tố bị can đối với Đặng Văn Toản về tội: Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ theo Điều 202 Bộ luật Hình sự.

Đến lúc này, những người biết sự thật của vụ án tỏ thái độ bất bình, đã làm đơn gửi đơn lên cơ quan điều tra TP.Hà Nội phản ánh sự việc.

Sau khi điều tra lại, Cơ quan CSĐT (PC14) Công an TP.Hà Nội đã điều tra và xác định người điều khiển xe gây ra tai nạn chết người chính là ông Chu Văn Thưởng, còn Đặng Văn Toản chỉ là người nhận thay ông Thưởng.

Ngày 7/10, Cơ quan CSĐT (PC14) Công an TP đã ra quyết định khởi tố bị can số 87 đối với ông Chu Văn Thưởng về tội Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ và đã được Viện KSND thành phố Hà Nội ra quyết định phê chuẩn quyết định khởi tố bị can số 55 (ngày 10.10).

Thông tin từ phòng CSĐT tội phạm (PC14) CATP cho biết: Hiện, cơ quan này đang hoàn tất hồ sơ vụ án.

Ảnh chỉ để minh họa

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

Bố cáo, bỏ blog tui đi mần báo chống tham nhũng

Kính cáo,

Kính thưa bà con, tôi là Tư Trời đất, một blogger mới ra lò chưa tròn một tháng còn bỡ ngỡ đủ điều. Gần một tháng đó, tôi có dịp ngao du, quan sát và mở mắt sáng lòng vì thế giới blog muôn màu muôn vẻ...

Ai có ngờ đâu, trâu chậm uống nước đục. Trong khi quần hùng blogger đã phát huy hết tinh hoa, nhiều người lừng danh khắp chốn thiên hạ như đại cô nương Trang Hạ, đại tỉ Tạ Phong Tần - tức blogger Công lý & Sự thật (hổng phải công lý và báo thù à) và rất nhiều bậc tiền bối khác mà tui vô cùng ngưỡng mộ. Ấy vậy mà cũng có người khác phải nằm cắn móng tay trong khám lạnh, hổng nói ra, bà con cũng thừa biết đó chính là lão đại ca Điếu Cầy. Còn tui, chưa kịp viếng từng nhà thăm hỏi từng bà con đã có nguy cơ dẹp tiệm, nguy cơ này đích thị do bạn Doãn mập. Ở bài trước tui đã bàng hoàng, tê tái không kể xiết. Phải chi tui đã thỏa sức vẫy vùng thế giới blog này năm bẩy tháng, một năm thì có siết cổ tui cũng chịu. Đằng này, vừa mới ló đầu chào hỏi bà con là đã thấy nguyên sợi thòng lọng của bạn Doãn mập chuẩn bị thít. Ôi đau đớn dường bao!

Bữa nay, đôi điều bày tỏ cùng bà con, tui bỏ tuyên bố bỏ blog. Tui đi mần báo.

Nói tới đây, tui dám cá là có nhiều người le lưỡi. Hổng phải vì sợ tui đâu. Bà con chắc chắn le lưỡi ra chọc quê tui. Xí, thời buổi bi giờ báo chí đang nằm co, báo bán hổng chạy mà mần báo thứ gì... Dạ thưa, báo bán hổng chạy thì biếu chạy; mấy bà mấy cô bán xôi sợ mực đen hổng xài thì tui đưa dzìa quê cho sấp nhỏ đi cầu cá, đứa nào táo bón mới sợ, té re thì hổng sao. Nói chơi dzị thôi, bữa nay tui coi nhật trình, í quên cái báo khỉ khô điện tử xì rét gì gì đó, à vnexpress đây nè, báo đó nó nói cha nội tổng quản thanh tra chánh phủ Trần Văn Truồng, í lại quên, Trần Văn Truyền. Chả nói báo chí dạo này xuống sắc quá cỡ, mấy em nhà báo lo ngại đủ điều. Cơ quan chánh phủ mới gom đầu có mấy em ra tòa, bỏ tù một em, còn mớ nhà báo khác thì lột thẻ đuổi dzìa nhà bán cháo lòng nuôi vợ mà đã đái ra quần hết trơn, bao nhiêu nhuệ khí chống tham nhũng xẹp lép như bánh tráng nhúng nước. Chả đang khuyến khích, đốt lại ngọn lửa lòng mấy cha nhà báo để cố gắng hăng say dám đương đầu chống tham nhũng. Cha nội này lâu lâu phát biểu một câu nghe ngon thiệt. Được lời như cởi tấm lòng, tui cũng quyết tâm nghe chả xúi tui sẽ đi mần báo chống tham nhũng đây.

Chả cũng nói trước bữa nay rồi: "Tuy nhiên, những biểu hiện quá đà, xa rời tôn chỉ mục đích thì cần khắc phục. Báo chí cần tránh gây ra nhận thức không đúng cho dư luận xã hội, mất lòng tin vào chính quyền". Tui cũng có tôn chỉ, mục đích đàng hoàng đó là hổng né tránh, hổng lươn lẹo, hổng cắt xén, hổng đấm dzô không khí; thằng nào nói láo cho bà mụ bóp cổ nó đi. Dư luận xã hội bi giờ cũng tinh tường thấy bà nội, chắc hồi đó mấy thằng nhà báo ba xạo quá nên mới gây ra nhận thức không đúng, làm dân chúng mất lòng tin trầm trọng dzô chánh quyền chớ. Tui là tui quyết tâm lần nữa, cùng lắm chánh phủ gom tui dzô ấp nằm chung với đại ca Điếu Cầy cho dzui chớ gì mà sợ. Thì đó, cha nội Truyền cũng nhắc nhở sơ sơ: "Phòng chống tham nhũng rất khó khăn, người tham gia đôi khi cũng phải chịu ảnh hưởng, thiệt thòi", ờ thì đôi khi mới ảnh hưởng, thiệt thòi sinh mạng thôi mà.

Lỡ nói đi mần báo mà nói tầm bậy đặng bà con chê cười, sẵn đà tui khoe luôn, cái bài "Nhất quyết hổng thèm nhục" ở entry trước, tui có gởi đi cho các tòa báo lớn nhứt Việt Nam nhưng hổng nơi nào muốn đăng, chỉ có mấy báo nước ngoài như Đàn Chim Việt, Take2tango, Vietcatholic là đăng à, hổng tin bà con click dzô mà coi. Bởi vậy nếu tui xin vô mần mấy tờ báo lớn lối, à quên lớn lớn như Tuổi trẻ, Thanh niên mà hổng đứa nào chứa thì tui đi mần báo bi bi xi, rờ ép a... này nọ cho nó sướng. Còn mấy tờ lá cải như công an, an ninh thì có là tổng biên tập cởi áo lót đường mời tui viết tui cũng cóc thèm viết nhe.

Thôi, nói ít mong bà con hiểu nhiều nhiều. Tui mà có để bờ lốc này mốc meo thời bà con gần xa thông cảm. Lâu lâu nhớ thăm dò coi sinh mạng tui còn không, có tiêu dên thì bà con thắp cho nén nhang, có nằm khám thì bà con gửi đồ thăm nuôi.

Xin đa tạ.

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

VN sẽ "đặt vấn đề" với Google và Yahoo để siết blog!

Vietnamnet hôm nay (28/11/2008) đăng bài về quyết tâm triệt blog của nhà cầm quyền VN. Với tiêu đề "Biến thông tin blog thành thông tin báo chí là phạm luật" Ông Doãn lại hùng hồn tuyên bố nhiều điều ngớ ngẩn và chỉ càng bộc lộ cho dư luận thấy cách hành xử của một nhà nước đang run rẩy cố đối phó với sự phát triển của công nghệ truyền thông và âm mưu dùng bạo lực để bịt miệng dân chúng.



Trong một thời gian ngắn, bộ TT&TT mà nhân vật tiêu biểu là Đỗ Quý Doãn đã nhiều lần lên tiếng về vấn đề quản lý trang nhật ký điện tử cá nhân blog, từ ban hành các văn bản dưới luật cho đến tổ chức các cuộc hội thảo. Điều này chứng tỏ blog và các blogger đã vượt qua ranh giới của một hiện tượng hoặc một phong trào nhất thời mà biến thành một sức mạnh đáng kể. Chuyện các blogger biểu tình chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa - Trường Sa gần 1 năm trước và lên tiếng tẩy chay Olympic Bắc Kinh là một ví dụ. Những ví dụ khác sinh động không kém là việc sụt giảm số lượng ấn hành của tất cả các báo VN, việc Đài TH VTV phản ứng về bài viết đăng trên blog của 1 giáo viên lật tẩy chương trình "Đường lên đỉnh Olympia" mới xảy ra gần đây... và ngay cả việc các nhà báo dồn tâm huyết vào blog cá nhân của mình hơn là các bài viết "theo định hướng lề phải".



Có lẽ Việt Nam là nước hiếm hoi trên thế giới mà blog gây ảnh hưởng mạnh đến nhà cầm quyền như vậy, tất nhiên ta có thể kể thêm về trường hợp Miến Điện (Burma), Trung Quốc nữa. Câu kết luận là một nhà cầm quyền càng độc tài bao nhiêu càng sợ hãi việc minh bạch thông tin bấy nhiêu. Ở các nước có nền báo chí tự do thì việc phanh phui những chuyện mờ ám hay việc phản biện lại các quyết sách sai trái là những điều hết sức bình thường, dân chúng không cảm thấy cần thêm kênh thông tin nào để tìm hiểu những điều khuất tất hoặc để phản đối sai lầm của nhà cầm quyền.



Ông Doãn nói: "Yếu tố cá nhân trong blog là yếu tố cơ bản. Yếu tố này quy định blog không đại diện cho một tổ chức hay thông tin chính thống nào. Những blog vượt quá thông tin cá nhân là sai quy định". Với lời phát biểu trên, ông Doãn không nói "sai quy định" là quy định nào, quy định của nhà cung cấp dịch vụ hay quy định nào khác của nhà cầm quyền. Ta có thể thấy blog của nhà cung cấp Yahoo hay bất cứ nhà cung cấp nào đều cho phép khách hàng của họ có quyền để thông tin mở (public), như thế dù yếu tố cá nhân có là yếu tố cơ bản thì cũng không thể cấm người sử dụng có quyền chia sẻ thông tin, chia sẻ cảm nhận của cá nhân mình về xã hội. Thêm nữa, nếu một tổ chức hay một kênh thông tin nào chọn blog để quảng bá về họ thì không lẽ blog đó không thể đại diện cho họ hay sao, hay là họ không có quyền chọn blog làm phương tiện quảng bá thông tin về họ?



Tiếp tục lập luận như vậy, ông Doãn triển khai: "Blog, về mặt ngữ nghĩa, từ ngữ của mình khó xác định. Nếu là tiếng nước ngoài thì nói blog là đã giới hạn khuôn khổ ngay trong khái niệm đó. Nếu đã đưa thông tin báo chí thì phải tuân thủ và chịu sự điều chỉnh của Luật Báo chí . Người nào vượt quá phạm vi blog, biến thông tin trên blog thành thông tin báo chí là vi phạm Luật Báo chí". Không hiểu ông Doãn căn cứ vào đâu để nói những câu hàm hồ như trên, nói "blog đã giới hạn khuôn khổ ngay trong khái niệm" vậy tại sao các nhà cung cấp dịch vụ còn càng ngày càng mở rộng, càng thêm những công dụng khác của blog, khiến nó linh hoạt hơn báo chí. Thông tin nào là vượt quá phạm vi blog? Ví dụ tôi đọc một bài viết ngớ ngẩn hoặc sai sự thật trên báo, thay vì tôi viết một lá thư gửi cho các bạn bè chia sẻ cảm nghĩ của tôi thì tôi viết trên blog, vậy viết mail cc cho nhiều người thì không sao, còn viết trên blog thì vi phạm Luật báo chí? Ví dụ khác: thông tin báo chí cũng vẫn có những mục chia vui đám cưới, chia buồn đám ma, tâm sự nhỏ to... nếu tôi dựng 1 video clip có âm nhạc, hình ảnh, kỹ xảo để chia vui đám cưới bạn bè là cũng phạm Luật Báo chí?



Cũng ông Doãn nói: "Đã là nhật ký cá nhân thì chỉ viết cho mình, cùng lắm là người thân của mình đọc. Nếu đưa ra đại chúng thì không thể là nhật ký mà vô tình biến nó thành trang thông tin điện tử, như vậy phải chịu sự quy định như đối với trang thông tin điện tử". Theo kiểu lập luận như vậy thì tất cả các loại nhật ký, hồi ký, gia phả, ghi chép không chỉ cho riêng cá nhân mình hoặc người thân của mình đều bị khép tội cả.



Để triệt mạnh tay hơn, ông Doãn không dấu giếm ý định gây áp lực hoặc mua chuộc 2 nhà cung cấp dịch vụ internet lớn nhất thế giới là Yahoo và Google phải bán thông tin cá nhân hoặc hạn chế cung cấp cho khách hàng tại VN qua câu tuyên bố trơ trẽn: "Sắp tới, Bộ TT - TT sẽ đặt vấn đề với Google và Yahoo!, đề xuất họ hợp tác trên cơ sở cộng đồng trách nhiệm, phối hợp với Nhà nước để tạo môi trường hoạt động tốt nhất, lành mạnh nhất cho các blogger".



Chưa biết là mệnh lệnh của ông đối với công ty nước ngoài có khả thi hay không, nhưng đủ thứ rào cản, đe dọa, khép tội của hệ thống pháp luật kỳ quái mà nhà cầm quyền nghĩ ra để bóp nghẹt tiếng nói công dân trên blog mà gọi là để "tạo môi trường họat động tốt nhất, lành mạnh nhất" thì quả là khôi hài... đen.





Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Thần Kim Quy xém bị làm thịt

Báo ĐCVOnline hôm nay đưa một tin ngắn dẫn theo AP về vụ 1 con rùa thuộc loại rất quý hiếm của thế giới đã được giải cứu khỏi một nồi súp một cách ngoạn mục.

Chuyện này lẽ ra có thể viết thành một kịch bản để dựng thành phim Hollywood như kiểu phim "Giải cứu binh nhì Ryan" mà còn có thể hay hơn nữa.

Đầu tiên là lão rùa này là linh vật của xứ Hà Lội, thành hoàng hồ Đồng Mô, là chủng loại gần như tuyệt chủng rồi, chỉ còn có 4 mạng mà hết 2 mạng ở sở thú xứ Ba Tàu, 1 mạng thường trú ngay Hồ Gươm lâu lâu trồi lên cho bà con chiêm ngưỡng, bà con Thăng Long (và ngay các trí thức đại gia) lâu nay khoái gắn việc trồi sụt của cụ rùa đó với vận mệnh quốc gia. Lâu nay cụ rùa Hòan Kiếm bị sao mà lặn mất tiêu, chứ nhớ hồi đó, cụ này nổi lên trùng với những sự kiện của quốc gia, thế là dư luận, báo chí, trí thức đại gia tha hồ đoán mò mà không cần rờ ... mu rùa.

“Cụ Rùa” là tên người Hà Hội đặt cho ông rùa được tin đã sống dưới hồ Hoàn Kiếm rất lâu, có thể hàng trăm năm. Có người tin rằng đây chính là ông rùa đã lấy lại thanh kiếm của Vua Lê Lợi. Theo ông Hà Định Đức, một giáo sư đã nghiên cứu về “Cụ Rùa” mười mấy năm, Cụ Rùa dài khoảng 2 mét, nặng khoảng 200kg.

Không biết trùng hợp hay ngẫu nhiên, nhưng nhiều người cho rằng mỗi lần Cụ Rùa xuất hiện đều có liên quan đến một sự kiện gì đó của quốc gia hoặc một lễ kỷ niệm về Lê Lợi. Ngày 26 tháng Tám, 1999, Cụ Rùa nổi lên để chứng kiến lễ đặt tên Vua Lê Lợi cho một công viên bên hồ Hoàn Kiếm, và, ngày 27, tháng Chín, 2000, Cụ Rùa nổi lên vào ngày khánh thành tượng đài kỷ niệm Lê Lợi trong công viên này".



Năm nay cụ rùa Hòan Kiếm chắc giận đời chuyện chi, chẳng lẽ chuyện tòa nhà quốc hội sắp xây đè lên Hòang thành Thăng Long hay chuyện Hà Nội biến thành Hà Lội, hay chuyện thằng đầy tớ chửi chủ là "ỷ lại"... tất cả cũng chỉ là đoán mò, đoán chơi cho vui. Để góp phần vào chuyện đoán chơi đó, tôi cũng đoán cụ rùa này đang phân chất xem nước Hồ Gươm có bị pha melamine hay không.



Trở lại chuyện lão rùa Đồng Mô mới được giải cứu, lão này nặng có 70kg thì chắc tuổi thọ chỉ chừng hai trăm năm, thuộc loại cháu chắt của cụ rùa kia và không dính dáng gì đến Lê Lợi hay Lê Lai gì hết. Đa phần đồng môn đồng tuế của lão đã yên giấc nghìn thu trong "kính thưa các lọai dạ dày" dân Tràng An rồi. Lâu nay, lão đã được theo dõi bảo vệ bởi một tổ chức (chắc chắn là nước ngòai) là Chương trình Rùa Á châu ở Sở thú Metroparks Cleveland. Ông Douglas Hendrie là giám đốc của tổ chức ấy đã theo đuổi lão suốt 2 tuần và đích thân giành giựt lão rùa trước khi lão bị cho vào nồi súp.





Nói nồi súp là cách nói gọn của mấy ông tây, nếu mấy ông tây này có dịp vào các nhà hàng đặc sản nhậu chơi sẽ thấy việc tiễn đưa bất kể một lọai thú quý hiếm nào trên nước VN này thật sự rất trọng thể, huống hồ lão rùa thế kỷ này. Chắc chắn sẽ có tay đầu bếp lành nghề đảm nhiệm màn cắt tiết, lấy tiết ấy pha vào rượu quý rồi chia nhau mà... ực; sau đó là màn phanh thây, lục phủ ngũ tạng lão rùa sẽ được bày ra; cái gì nấu với thứ chi, từ gan cật đến mu móng sẽ làm thế nào, và ô hô, cái "pím" thế kỷ của lão tức là cái dương vật ấy sẽ là thứ bảo bối không ai có quyền tranh giành ngòai các cụ tư bản đỏ. Nghề chơi vốn đã công phu từ thời cụ Nguyễn Du, huống chi nghề ăn của các cụ bây giờ.



200 đô la và 2 cái lưới đánh cá mới toanh là cái giá cho sự tự do của lão rùa Đồng Mô. Tôi đoan chắc là ông tây Hendrie cũng thuộc đẳng cấp thuyết khách, mồm miệng phải dẻo quẹo dữ lắm nên chỉ trong vài giờ đồng hồ đã thuyết phục nổi bác ngư phủ Nguyễn Văn Toàn từ cái giá 4.800 đô chịu hạ xuống giá đó. Mà cái cung cách của bác Toàn nhà ta vẫn là cung cách nhà quê, phải là tay con buôn thành thị thì giá có là hàng vạn đô có lẽ ông tây hay xót ruột Hendrie cũng sẽ phải bấm bụng mà chi thôi.



Trong bản tin ngắn không thấy nói có cấp chính quyền hay công an nào can thiệp vào vụ béo bở này. Thật là may cho bác Toàn nhà quê, nếu có ông trưởng khóm, trưởng ấp hay chú công an viên ghé vào, tôi đoán (mò) là thế nào bác Toàn cũng sẽ được mời lên xã "làm việc", ủy ban xã sẽ đích thân trao cho ngài Hendrie và cánh báo chí Hà Lội sẽ tha hồ tán dương tinh thần "cách mạng" của đảng ủy xã. Như thế thay vì nói "cám ơn Thượng Đế, chuyện giờ đã chấm dứt" thì ngài Hendrie sẽ phải cám ơn "kính thưa các loại cán bộ địa phương, cán bộ chuyên ngành, cán bộ nhà báo, cán bộ công an cùng xã hội chủ nghĩa Việt Nam tươi đẹp".



Lại trở về chuyện đào tẩu của lão rùa Đồng Mô. Bao nhiêu năm sống yên ổn trong hồ, (kể cả trên chục năm nay, từ cái hồ tít tắp chốn đìu hiu trở thành chốn ăn chơi bây giờ) lão vẫn điềm nhiên, như Thần Kim Quy tọa sơn nhìn thế sự, nay can cớ gì lại bỏ xứ? Bản tin chỉ bảo là lão bị nước lụt cuốn trôi, té ra xứ trung du ấy nay cũng lụt? Thần Sơn Tinh núi Tản Viên hết linh rồi, nay là thời của yêu tinh, núi rừng thượng nguồn hẳn đã bị chặt đốt trơ trụi khiến Thần Kim Quy cũng phải cấp thời sơ tán để xém bị thịt?



Sau đây là nguyên văn bản tin trên DCV Online:



Rùa hiếm ở Việt Nam xém vào nồi xúp.


SƠN TÂY - Một con rùa hiếm ở Việt Nam, mà người ta tin rằng đây là một trong bốn con còn sót lại trên thế giới hiện nay, đã bị trôi dạt theo trận lụt vừa rồi, đã bị bắt giữ bởi một ngư phủ có máu kinh doanh và xém một chút nữa lọt vào nồi xúp rùa.

Thay vào đó, con rùa nặng 150 cân Anh (khoảng 70 kg) đã được trả lại hồ hôm nay thứ Tư ngày 26 tháng Tư năm 2008 và những người công tác trong công cuộc bảo vệ môi trường thiên nhiên đã chào mừng sự thoả thuận giữa họ và người ngư phủ – qua đó sự thả tự do cho con rùa hiếm này được đồi lấy với gía 200 đô-la và hai lưới đánh cá mới.

Ông Douglas Hendrie và những người bảo vệ môi trường thiên nhiên khác đã cố gắng đi tìm con rùa này suốt hai tuần qua sau khi nước lụt đã cuốn nó ra khỏi hồ Đông Mô gần Hà Nội.

“Cám ơn thượng đế chuyện giờ đã chấm dứt,” ông Hendrie nói, ông là giám đốc của Chương trình Rùa Á châu ở Sở thú Metroparks Cleveland và cũng là người làm việc chung với nhóm bảo vệ môi trường thiên nhiên này, là nhóm Giáo dục Thiên nhiên Việt Nam. “Chúng tôi lấy làm vui rằng con rùa này giờ được trả về lại hồ.”
Chỉ có ba con rùa khác thuộc chủng rafetus swinhoei này được biết vẫn còn tồn tại – hai con hiện ở sở thú Trung Quốc và một con khác hiện đang ở hồ Hoàn Kiếm, nằm ngay ở phố chính Hà Nội, hồ đã được đặt tên này do liên quan đến một con rùa có tính truyền thuyết.



Theo huyền thoại được kể lại, một con rùa đã giựt kiếm của Vua Lê Lợi khi ông vua này đang dạo thuyền trên hồ và trả lại cho thần, người đã cho vua mượn để giúp vua đánh giặc xâm lăng Trung Hoa. Từ đó hồ đã được đặt tên Hồ Hoàn Kiếm (Lake of the Returned Sword).



Ngư phủ Nguyễn Văn Toàn đã tìm thấy con rùa này hôm sáng thứ Tư và đã đòi 1.400 đô-la để trả lại con rùa ông đã bắt được, ông cho rằng một chủ nhà hàng ở Hà Nội đã trả gía ông 30 triệu đồng (khoảng 4.800 đô-la) cho con rùa này.



Rùa được xem là món cao lương mỹ vị ở Việt Nam và các nước Á châu khác.



Ông Toàn mặc cả với chính quyền và các nhà bảo vệ môi trường thiên nhiên cả mấy giờ đồng hồ, thỉnh thoảng cầm gậy dọa đám đông khoảng 100 người đang tập trung trong sân nhà ông để theo dõi tuồng … trả gía này. Cuối cùng, ông Toàn đồng ý nhận tiền mặt và hai lưới đánh cá mới để thay cho hai cái lưới đã bị hỏng khi ông dùng để đánh bắt con rùa này.



“Đó là một phần thưởng nhỏ nhoi cho những người hiểu rõ rằng thật quan trọng để bảo vệ một trong những loài sinh vật đang bị hăm dọa diệt chủng trên thế giới,” cô Nguyễn Thị Vân Anh, một đồng nghiệp với ông Hendrie của nhóm Giáo dục Thiên nhiên nói.



Ông Toàn nói rằng ông thỏa mãn với kết qủa.



“Tôi rất lấy làm vui con rùa đang được trả lại với thiên nhiên,” ông cho hay.



© DCVOnline