Thứ Hai, 23 tháng 3, 2009

THẤY GÌ QUA MỘT CUỘC GẶP GỠ?



Bản tin thời sự của Đài truyền hình VN (VTV) lúc 19g ngày 19/3 đã tường thuật khá chi tiết chuyến viếng thăm của một nhân vật cao cấp Trung Quốc tên là Đới Bỉnh Quốc, được giới thiệu là ủy viên Quốc vụ viện TQ. Theo bản tin đó thì ông Đới Bỉnh Quốc đã gặp gỡ với chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm.

Đáng chú ý nhất mà người theo dõi truyền hình nhận thấy, không phải là Lễ ký Nghị định thư giữa Bưu điện Trung ương nước CHXHCN Việt Nam và Cục Điện tín Trung Nam Hải nước CHND Trung Hoa về việc thiết lập đường dây thông tin điện thoại bảo mật nối thẳng giữa lãnh đạo cấp cao hai nước như bản tin của Đài truyền hình VN đã loan mà là những nội hàm trong sứ điệp mà ông Đới Bỉnh Quốc gửi Việt Nam. Phóng sự bằng hình cho thấy Đới Bỉnh Quốc và Nguyễn Minh Triết đã tươi cười rạng rỡ, ôm hôn nhau thắm thiết và nắm tay, khóac tay nhau chặt chẽ suốt quãng thời gian ra vào phủ chủ tịch. Câu bình luận đáng chú ý nữa là : “Trong thời gian tới, Việt Nam và Trung Quốc sẽ đặt trọng tâm đàm phán vào vấn đề trên biển; duy trì hoà bình, ổn định trên biển; tăng cường hợp tác trong các lĩnh vực có điều kiện và cùng nhau phấn đấu để cùng với các bên liên quan tìm ra giải pháp cơ bản, lâu dài, cùng chấp nhận được cho vấn đề trên biển”; "Trung Quốc và Việt Nam đều ngồi chung trên con thuyền lớn là “con thuyền chủ nghĩa xã hội”"; "Trung quốc và VN có cùng hòan cảnh chính trị, kinh tế tương tự nên cùng nhau chống lại kẻ thù, nếu vì lý do gì Trung Quốc gặp nguy cơ thì Việt nam cũng khó ổn định, ngược lại, nếu Việt Nam bị lung lay thì TQ cũng bị tổn thất lớn (đại ý)". Thái độ vồ vập của ông Nguyễn Minh Triết khiến người xem khá ngỡ ngàng vì dường như nó đi quá mức ngọai giao bình thường, trong khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và ông Phạm Gia Khiêm gặp Đới Bỉnh Quốc người ta không thấy thái độ tương tự. Cũng xin nói thêm là Đới Bỉnh Quốc chỉ là một ủy viên Quốc vụ viện, trước đây là một trong các thứ trưởng ngọai giao của TQ. Cũng không thấy đề cập gì đến TBT Nông Đức Mạnh.

Trong phái đoàn của Đới Bỉnh Quốc còn thấy một tướng lĩnh không nêu tên, điều này cho thấy vấn đề an ninh, quốc phòng cũng là một trọng tâm trong chuyến viếng thăm, bên cạnh đó là khoản cho vay ưu đãi 300 triệu USD được phía TQ "hào phóng" vung tay.

Trong bối cảnh khu vực biển Đông đang nóng bỏng vì vụ "chạm mặt" giữa những chiếc tàu của Mỹ và Trung quốc, vì chuyến viếng thăm đến quần đảo Trường Sa của lãnh đạo Malaysia, vì lời tuyên bố biên giới trên biển của tổng thống Philippines và tại quốc nội là MTTQ phối hợp với binh chủng Hải quân công khai khuyến khích công dân lưu ý về chủ quyền trên biển VN, gần đây nhất là cuộc hội thảo khoa học đầu tiên của giới học thuật VN về chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa... Liệu cuộc gặp gỡ giữa Đới Bỉnh Quốc và chính phủ Việt Nam có làm nguội bớt tình hình hay không? Phía sau những nụ cười, những cái bắt tay, những lời tuyên bố "nhiệt liệt vui mừng" thực sự đang ẩn chứa thông điệp nào khi mà rõ ràng phía Trung Quốc đang giương oai diễu võ trên biển Đông, răn đe cả cường quốc số một thế giới là Mỹ. Không khó để nhận thấy, rồi mọi việc sẽ xuôi chèo mát mái, chính phủ Việt Nam rồi sẽ dịu giọng, dư luận về chủ quyền đất nước sẽ được "bảo ban" sao cho không mất lòng vị láng giềng khổng lồ. Bản đồ ranh giới trên biển hình lưỡi bò của Trung Quốc tiếp tục liếm sâu vào hải phận đất nước. Còn thời hạn cuối cùng để đưa vấn đề Hòang Sa, Trường Sa ra quốc tế đang gần hết, mặc cho giới học thuật và con dân đất Việt khắp năm châu nóng lòng sốt ruột.

Ngòai bản tin của ĐTHVN, và cổng thông tin điện tử của chính phủ loan báo, các báo lớn của Việt Nam không thấy tường thuật chi tiết các cuộc gặp gỡ quan trọng này.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

“Ma chiến hữu” ‒ Cộng đồng blogs lên tiếng và lệnh thu hồi sách

Nguyên Hân

Lần đầu tiên tôi được biết đến cuốn “Ma chiến hữu” là qua bức biếm họa của họa sĩ Babui đăng trên DCVOnline ngày 26 tháng Hai. Qua sự góp ý của bạn đọc, và cũng như các links đưa đến những blogs, nói về đề tài này mà tôi đã hiểu hơn về cuốn sách tuy chưa có dịp đọc đến. Trước hết, cần xác định là cuốn “Ma chiến hữu” không phải là tác phẩm vừa ra đời của nhà văn Trung Hoa Mạc Ngôn; Theo blogger Trang Hạ: “Thực chất, ‘Ma chiến hữu’ đã được Mạc Ngôn viết xong từ 17 năm trước và được NXB Văn Học xuất bản cách đây tròn một năm, nó chưa hẳn đã là ‛món quà cho kỷ niệm ba mươi năm Chiến tranh biên giới 1979’ như nhiều bạn đọc đồn đại.”

Theo nhà báo Lê Phú Khải, trong bài “Nhà xuất bản Văn Học muốn gì?” đăng trên blog “Lề Bên Trái” của nhà văn Đào Hiếu:

Cuốn sách “có tên là ‘Ma chiến hữu’, của nhà văn Trung Quốc Mạc Ngôn, được Trần Trung Hỷ dịch, Nguyễn Cừ chịu trách nhiệm xuất bản, Triệu Xuân và Mạc Nguyên biên tập, được nhà xuất bản Văn Học liên kết với công ty văn hóa Phương Nam xuất bản… Bìa trước có vẽ hình ba người lính Trung Quốc, bìa sau còn có hình nhiều tên xâm lược Trung Quốc… Dưới cùng còn có lời giới thiệu của những người làm sách: Một cách nghĩ khác về chiến tranh; Một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng…”

Và nhà báo Lê Phú Khải kết luận bài viết của mình như sau:

“Cuộc chiến vượt biên giới, vào sâu đất liền giết hại đồng bào ta, đập phá nước ta năm 1979 của những tên xâm lược Trung Quốc được giải thích là một cuộc ‛đánh nhau’! Nghĩa là không có kẻ đi xâm lược và người bị xâm lược. ‛Địch’ ở đây chính là Việt Nam, giết Việt Nam tức là giết địch (!) Thứ lý luận lưu manh truyền kiếp và tàn độc đó lại được ‛anh em ta’ ở nhà xuất bản Văn Học dịch ra in thành sách để đồng bào mình đọc(!)”

Theo blogger Nam Phong, thì “hôm 2 tháng Ba, tờ Tuần báo Việt Nam, thuộc báo VietNamNet, đăng bài của tác giả Vũ Hoàng Linh nói về cuốn sách này và những sai lầm trong xuất bản nhưng đã nhanh chóng bị gỡ xuống.” Chưa thấy, hay tối thiểu là người viết bài này chưa có dịp đọc những bài viết nói về cuốn sách này trên các báo của nhà nước Việt Nam. Nhưng đồng loạt ngay sau đó, đã có một số bài của nhiều tác gỉa trong nước viết về cuốn sách này và đăng trên các blogs cá nhân của họ. Đơn cử một vài ý kiến và quan điểm của những bloggers về vấn đề này như sau.

Blog Người Buôn Gió nhận định, “Không thể nói là họ vô tình để lọt những bài báo, tác phẩm như thế này. Nếu chúng ta được biết rằng những cây bút viết về chiến tranh Nam – Bắc trước 1975 ở Việt Nam hiện nay khó lòng mà xuất bản tác phẩm của họ.”

Và tác gỉa cũng bày tỏ quan điểm của mình

“Trước vong linh của các chiến sĩ Việt Nam đã ngã xuống bởi đạn của bọn Tiền Anh Hào (tên một nhân vật chính trong ‘Ma chiến hữu’, NH). Tôi nguyền rủa tên Trần Trung Hỷ dịch giả, tên Nguyễn Cừ chịu trách nhiệm xuất bản và những tên khốn nạn có liên quan đến việc cho ra cuốn sách này tại Việt Nam.

Chúng đã can tâm bán rẻ xương máu của người Việt Nam qua việc xuất bản cuốn sách này.”

Trong blog cá nhân của mình, tác gỉa Tuấn Khanh đã có bức thư ngỏ gởi cho
“Các ông Triệu Xuân và Ông Mạc Nguyên, biên tập; Ông Trần Trung Hỷ, dịch giả; Ông Nguyễn Cừ, chịu trách nhiệm xuất bản”, với tư cách của một người dân như tác gỉa trình bày đầu thư, tác gỉa Tuấn Khanh bày tỏ nỗi bức xúc của anh: “Các ngài đang là kẻ chỉ đường cho bọn xâm lược dồn đuổi dân tộc mình đến chỗ khốn cùng. Vì tôi, các ngài và cùng sống chung trên một mảnh đất thấm máu cha ông. Tôi muốn nói thẳng rằng: các ngài, kể cả những ai còn giấu mặt có tham vọng bịt mắt dân tộc này, tất cả các ngài, nếu có thể, thì cứ tự do bán đi tất cả thuộc về các ngài, nhưng hãy giữ lại lương tri của tổ tiên truyền lại, để cứu chuộc cho chính bản thân mình.”

Hình trái: Người tị nạn Việt Nam chạy trốn quân đội Trung Quốc đang tiến vào tỉnh Lạng Sơn nằm ở biên giới và có tính chiến lược. Vào ngày 5 tháng Ba, chỉ một ngày sau khi Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc chiếm thành phố chính của Lạng Sơn, Bắc Kinh tuyên bố rút toàn bộ quân lực ra khỏi đó. Hình phải: Người dân Lạng Sơn qua sông Kỳ Cường bằng chiếc cầu tạm thời xây bằng phao, vì cầu chính đã bị đánh sập. Nguồn: Bettmann/Corbis
Một blogger khác, với tên Mr. Do viết trên blog của mình, “Tự do xuất bản, tự do ngôn luận, tự do báo chí là những điều chúng ta hướng tới. Trên tinh thần đó, tôi không thấy mình có lý do để chống việc phổ biến một cuốn tiểu thuyết ở Việt Nam.” Và blogger Mr. Do trình bày quan điểm của anh như sau:
“Nếu chống lại ‘Ma chiến hữu’, tôi sẽ tự đối lập với quan điểm bấy lâu nay của mình. Chống ‘Ma chiến hữu’ tức ủng hộ việc kiểm duyệt, cấm đoán, tôi sẽ nói sao khi mấy cuốn sách như “Quần đảo ngục tù”, “Trại súc vật”... bị cấm đoán ở Việt Nam? Sẽ nói sao khi những bộ phim bị cắt xén, khi những cuốn sách dịch bị chỉnh sửa? Sẽ nói sao về một thời bị đày đọa của Aleksandr Solzhenitsyn, Phùng Quán, Trần Dần...?”

Và Mr. Do kết luận, “Cấm một cuốn tiểu thuyết ra đời là hành động độc tài, chỉ xảy ra trong chế độ độc tài.”

Trong lúc đó blogger Nguyễn Xuân Diện lại đặt vấn đề về tinh thần nhất quán trong công tác quản lý xuất bản sách hiện nay. Tác gỉa cho rằng nó không công bằng khi tác phẩm “Rồng đá” của nhà văn Vũ Ngọc Tiến bị cấm đoán ở Việt Nam cùng lúc với cuốn “Ma Chiến Hữu” được công khai cho phép xuất bản và phổ biến. Tác gỉa Nguyễn Xuân Diện bày tỏ:
“Với những lý do trên, đặt trong bối cảnh của chính trị và xã hội Việt Nam lúc này, và cũng đặt trong bối cảnh nhiều tác phẩm văn học – nghệ thuật (văn học, mỹ thuật, sân khấu...) viết về cuộc chiến tranh Việt – Trung tháng 2 năm 1979 đã và đang bị cấm đoán hiện nay (như Rồng đá của Vũ Ngọc Tiến chẳng hạn) thì việc để cho xuất bản và lưu hành tác phẩm này là không nên. Vì thế, theo tôi, đã thu hồi Rồng đá thì nên thu hồi cuốn ‘Ma chiến hữu’, hoặc cho phép lưu hành trở lại Rồng đá để biểu thị tinh thần nhất quán trong công tác quản lý hiện nay.”

Theo tác gỉa Trần Thái Du qua bài viết của ông đăng trên BBCVietnamese, tác gỉa cho hay ông đã đọc cuốn sách này “rất bình tĩnh”. Đây là một cuốn sách nói về cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung qua cái nhìn của một nhà văn Trung Quốc. Cũng tương tự như cuốn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn Bảo Ninh mô tả lại một phần cuộc chiến Việt Nam qua cặp mắt của chính tác giả, là một nhà văn Việt Nam và cuốn tiểu thuyết này sau đó đã được dịch và xuất bản tại Hoa Kỳ. Như thế, “tự thân chuyện dịch, xuất bản và đọc cuốn sách này ở Việt Nam thực ra không có vấn đề gì cả.”

Nhưng tác gỉa nhấn mạnh:
“Nhưng nó chỉ là bình thường với một điều kiện: đó là sách vở, báo chí Việt Nam được tự do bàn luận tới chiến tranh biên giới, được tri ân những liệt sĩ hy sinh, được bình luận, phê phán những góc độ khác nhau của chiến tranh... Nếu điều kiện đó không được đáp ứng thì việc xuất bản cuốn sách này lại là một việc rất bất thường và phản cảm.”

Hình trái: Trọng pháo Việt Nam nã vào quân Trung Quốc đang tiến về Việt Nam vào ngày 23 tháng Hai năm 1979, sáu ngày sau khi Trung Quốc tấn công biển người qua biên giới Việt Nam. Hình phải: Lãnh đạo Trung Hoa Cộng sản Đặng Tiểu Bình tuyên bố muốn “dạy cho Việt Nam Cộng sản ăn cháo đá bát một bài học” sau khi Việt Nam Cộng sản tấn công sâu vào Cam-bốt Cộng sản, một đồng minh của Trung Hoa Cộng sản. Ông Đặng Tiểu Bình nói rằng Cộng sản Hà Nội đã nhận viện trợ của Trung Cộng trong hai trận chiến chống Pháp và chống Mỹ, nhưng quay về phe với Mạc Tư Khoa, là kẻ thù “chủ nghĩa xét lại” của Bắc Kinh. Nguồn: Bettmann/Corbis
Điều bất thường và phản cảm này đã xảy ra, khi nhân kỷ niệm 30 năm cuộc chiến Việt Trung xảy ra, nhà báo Huy Đức đã viết bài “Biên giới tháng Hai” đi trên báo Sài Gòn Tiếp thị hôm giữa tháng Hai, nhưng chỉ trong ngày, thậm chí chỉ vài giờ sau đã bị gỡ xuống. Nhưng, bài báo này đã được các độc gỉa quan tâm đăng lên lại trên các blog cá nhân của mình và được luân lưu trên mạng cả trong lẫn ngoài nước.

Theo nhà báo Huy Đức, “Quá khứ, rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ.” Thế nhưng, thái độ im lặng, gỉa ngu gỉa điếc để mong có ngày “cứt trâu hoá bùn” không là một thái độ khép lại có lý có tình. Tối thiểu, nó không có tình với những người lính đã từng cầm súng, chiến đấu bảo vệ tổ quốc và đã hy sinh xương máu của họ trong trận chiến đó, và nó bạc nghĩa với người dân Việt Nam cũng đã qua đời trong tháng ngày máu lửa đó.

Cái sự “khép lại qúa khứ” như nhà báo Huy Đức đã viết trong bài ký của ông,
“Trở lại Tổng Chúp, phải nhờ đến ông Lương Đức Tấn, Bí thư Chi bộ, nguyên huyện đội phó Hòa An, đưa ra cái giếng mà hôm 9-3-1979, quân Trung Quốc giết 43 thường dân Việt Nam. Ông Tấn cũng chính là một trong những người đầu tiên trở về làng, trực tiếp đỡ từng xác phụ nữ, trẻ em, bị chặt bằng búa, bằng dao rồi quăng xuống giếng. Cái giếng ấy bây giờ nằm sâu trong vườn riêng của một gia đình, không có đường đi vào. Hôm ấy, anh Tấn phải kêu mấy thanh niên đi theo chặt bớt cành tre cho chúng tôi chụp hình bia ghi lại sự kiện mà giờ đây đã chìm trong gai tre và lau lách.”

Vâng, cái giếng đó bây giờ có lẽ đã khô, nơi 43 xác người phụ nữ và trẻ con Việt Nam bị chặt từng khúc bằng búa bằng dao và ném xuống đó, nhưng lòng người Việt Nam chưa phải đến nỗi khô cạn cái nghĩa đồng bào dành cho những nạn nhân qúa cố như nhà nước cộng sản Việt Nam muốn người dân “khép lại qúa khứ” một cách xót xa và tàn nhẫn như thế, như những cành tre che lấp lối đi và miệng giếng. Vô tâm, bạc bẽo!

“Ma chiến hữu” qua nét cọ của họa sĩ Babui. Nguồn: DCVOnline
Vừa rồi, có dịp đi công tác ở nhiều nơi trên cả hai miền, người viết đã cố tâm đi tìm mua cuốn sách này để đọc, nhưng những tiệm sách lớn mà tôi đã có dịp đến - ở Tuyên Quang, Quảng Ninh, Hà Nội, Đà Nẵng và Sài Gòn - đều không có bán. Khi được hỏi đến cuốn “Ma chiến hữu” của Mạc Ngôn, câu trả lời rất hững hờ: “Đây không có cuốn đó. Nhưng có những cuốn khác của Mạc Ngôn.” Chỉ ở nhà sách Phahasa ở Sài Gòn, khi xin được gặp người quản lý nhà sách để hỏi trực tiếp, thì được trả lời, “Nhà xuất bản thấy không có lời, nên họ đã rút lại.”

Nhưng một việc có thật: cuốn sách đã bị thu hồi ngay sau khi phát hành.

Lý do nào làm người ta thu hồi lại cuốn sách này, và ai có thẩm quyền thu hồi lại cuốn sách này khi nó đã được phân phối đến các nhà sách, thì khó mà có được câu trả lời cho thỏa đáng. Nhưng điều ghi nhận được, là sự thu hồi này tuồng như xảy ra sau một loạt bài phản đối đăng trên những blogs cá nhân trong và ngoài nước. Như đã trình bày trước đây, người viết bài này chưa có dịp đọc được bài viết nào nói về cuốn sách này trên báo chí nhà nước, nên cho rằng sự thu hồi sách vì độc gỉa trong nước (theo tác gỉa Tuấn Khanh gọi là cộng đồng đọc) phản đối thì khó đứng vững, vì thực tế khó có một sự bày tỏ trung thực của độc gỉa về cuốn sách này mà được báo chí nhà nước cho đăng tải trên báo của họ. Vậy thì, có thể nào chăng cuốn sách được thu hồi là do những phản đối của “cư dân mạng và cộng đồng blogs”?

Nếu qủa thật như thế thì đây là một niềm vui. Vì nhà nước cộng sản Việt Nam hiện giờ vẫn chưa “truy kích đến tận hang ổ của những blogs phản động này”, hay tối thiểu là còn nương tay? Blogs vẫn là một diễn đàn – tuy ảo – cho những người quan tâm đến những vấn đề của đất nước bày tỏ quan điểm và chia sẻ cùng nhau.

Đã ba mươi năm từ ngày chiến tranh biên giới Việt-Trung bùng nổ, giờ đây nhìn lại qúa khứ, mỗi người có những cái nhìn rất riêng biệt của mình, dựa vào kinh nghiệm của chính họ. Rất có thể có nhiều điều người ta không đồng ý với nhau, nhưng như tác gỉa Trần Thái Du bày tỏ ý kiến của anh, “đó là sách vở, báo chí Việt Nam (cần) được tự do bàn luận tới chiến tranh biên giới, được tri ân những liệt sĩ hy sinh, được bình luận, phê phán những góc độ khác nhau của chiến tranh.”

Hình trái: Đi vào cõi chết. Hình chụp dân quân Trung Quốc với băng-ca bằng tre đang tập hợp đội hình chuẩn bị yểm trợ cho lính Trung Quốc trên trận địa. Theo tác gỉa Mạc Ngôn, đây là những con em nhà nghèo, ít học, bị “hốt” và đưa ra mặt trận mà chẳng biết “mình đi đâu, về đâu?”, nhưng theo blogger Hoàng Linh, thì “đối với đất nước và người dân Việt Nam, lính Tàu năm 1979 (trong đó có Hứu Thế Hữu), hẳn nhiên là địch, là kẻ xâm lược”. Hình phải: Tù binh Trung Quốc bị bắt hôm 26 tháng Hai năm 1979. Kinh nghiệm chiến trường dày dặn của quân đội Việt Nam dạo đó thừa bản lãnh ngăn chận những cuộc tấn công biển người cổ lỗ sĩ của Trung Cộng, là một chiến thuật được dùng ba thập kỉ trước ở chiến tranh Triều Tiên. Nguồn: Zentralbild/AFP/Getty Images
Và câu hỏi kế tiếp, là cơ quan nào đã ra lệnh thu hồi lại cuốn sách này? Có thể là quyết định đơn phương của nhà xuất bản Văn Học, hay của công ty phát hành sách Phương Nam. Điều này thiết tưởng cũng không có tính thuyết phục lắm, ngoại trừ họ bị áp lực từ phía nhà nước, bởi cơ chế thị trường hiện nay ở trong nước. Nếu Bộ Giáo dục đã từng toa rập để in sách giáo khoa cho học sinh hằng năm, và bắt buộc học sinh phải mua, con buôn chữ nghĩa thời đại đồ đểu này đã thu lời hằng chục triệu đô-la mỗi lần in để chia nhau, thì chuyện in cuốn sách Mạc Ngôn trong bối cảnh kỷ niệm ba mươi năm cuộc chiến biên giới Việt-Trung để hốt tiền cũng là chuyện rất có thể. Đã in, đã phân phối đến các nhà sách, thì chuyện thu hồi lại nếu là quyết định của nhà xuất bản, ắt hẳn phải chịu một áp lực nặng nề nào đó từ các cơ quan tuyên giáo hay của Cục Báo chí của Bộ Công an.

Và nếu - (lại nếu!) - như lệnh thu hồi từ phía nhà nước, thì nó xác nhận một điều là Cục Báo Chí, thuộc Bộ Công An vẫn rà soát sít sao thế giới ảo – mà rất thật – của cộng đồng mạng và phản ứng kịp thời. Thu hồi sách như gáo nước lạnh tạt lên cục than hồng đang bừng bừng bốc lữa. Và thế là hết, “Ma chiến hữu” giờ đã qua chuyến đò chiều, là một … chuyện Diễm xưa! Đúng như nhà báo Huy Đức đã viết: “Khi ngồi viết blog, tôi vẫn nhìn thấy anh Thế Tuyển (Đại tá Trần Thế Tuyển, Phó cục trưởng Cục Báo Chí, đại diện A25 Bộ Công an) và các anh A.25. Vì vậy tôi viết rất cẩn thận!”. Và các anh A.25 đã ... chữa lửa kịp thời!

Nhận xét chung là đa số các bloggers trình bày quan điểm và nỗi quan tâm của mình về cuốn “Ma Chiến hữu” này nói riêng và chia sẻ về vấn đề chung của đất nước một cách thẳng thắn và can đảm, cho dẫu đối với nhiều bloggers trong nước, họ biết khi họ ngồi gõ phím, “các ông công an cục A.25 cũng cùng lúc đang ngồi thù lù trước mặt.”

Cư dân mạng và cộng đồng blogger Việt Nam – qua sự cố “Ma chiến hữu” này – đã chứng tỏ một sự đóng góp tích cực của họ trong tự do ngôn luận, và đòi hỏi một cách ôn hòa, rằng tự do thông tin cần phải được bày tỏ trung thực và tự do hơn. Rõ ràng, các bloggers trong nước đang đóng một vài trò rất gía trị cho thông tin, trong cái bối cảnh báo chí trong nước đang bị “lùa đi theo lề bên phải” như hiện nay, và nhà nước đã phải lắng nghe, tuy không chịu thừa nhận.

Long An, 12 tháng Ba 2009

© DCVOnline



Nguồn:

(1)
“Sự khốn nạn trong nền văn hoá Việt Nam hiện nay”. Blog Người Buôn Gío
(2)
“Hãy cứ bán đi tất cả phần mình, nhưng xin giữ lại lương tri”. Blog Tuấn Khanh
(3)
“Ý kiến của tôi về Ma chiến hữu”. Blog Nguyễn Xuân Diện
(4)
”Ma chiến hữu, con ma nào ở đây?”. Blog Mr. Do
(5)
“Nhà xuất bản Văn Học muốn gì?”. Bài của tác gỉa Lê Phú Khải, đăng trên Blog Lề Bên Trái của Đào Hiếu
(6)
“Biên giới tháng Hai”. Tác gỉa Huy Đức, đăng trên Blog Osin
(7)
“Anh Hùng”. Blog Hoàng Linh

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009

Một Việt Nam nối mạng và an toàn




Sôi động, màu sắc, ngày càng hiện đại. Một dân số trẻ trung và đầy nhiệt tình phóng xe gắn máy như bay trong thành phố và dùng hầu hết thời gian không ngủ để lướt mạng. Quán cà phê Internet mọc lên khắp nơi. Đó là điều mà nhóm chúng tôi phát hiện khi chúng tôi thăm Việt Nam vào năm 2007. Chúng tôi muốn được nhìn thấy tận mắt sự bùng nổ của Internet và sự sinh động của nền kinh tế này trước khi gặp các nhà ngoại giao Mỹ và các tổ chức phi chính phủ (NGOs) để thảo luận về tình trạng Việt Nam, chung quanh các vấn đề tự do tư tưởng và tôn trọng thông tin cá nhân.

Một quán internet café ở Việt Nam. Nguồn: ycorpblog.com

Internet – và Yahoo! – đang mở rộng sự hiện diện ở Việt Nam. Sang năm, 35 phần trăm dân số được dự trù là sẽ nối mạng – quả là kỳ diệu khi bạn nhớ rằng cho đến năm 2005 Việt Nam vẫn chưa hội nhập hoàn toàn với Web. Một năm sau chúng tôi bước vào thị trường này với phiên bản tiếng Việt dùng cho trang chủ (vn.yahoo.com), sau đó là Điện thư, Messenger, Tìm, và Tin tức. Giờ đây chúng tôi điều hành một trong những dịch vụ blog hàng đầu ở Việt Nam. Và bởi vì ít người có máy vi tính, chúng tôi đang làm việc với các quán cà phê Internet qua chương trình iCafe để cải thiện kinh nghiệm Internet cho tất cả những ai liên hệ đến Internet.

Bất hạnh thay, cũng như các xứ sở mà phương tiện truyền thông bị kiểm soát, Việt Nam đang tìm cách áp đặt những giới hạn về Internet. Nhà cầm quyền gần đây ban hành thông tư về Blog nhằm giới hạn vài nội dung được phổ biến trên mạng, đặc biệt là những Blog bị xem là có tính chính trị. Không có gì đáng ngạc nhiên khi thông tư này bị chỉ trích kịch liệt như là một cố gắng để bóp nghẹt quyền được quốc tế công nhận là tự do ngôn luận. Là một công ty cam kết cho việc an toàn và tin cậy của người sử dụng, chúng tôi sẽ tiếp tục xem xét thông tư này và bất kỳ những quy định mới nào để xác định xem những chính sách của chúng tôi sẽ bị ảnh hưởng như thế nào.

Chúng tôi học được những bài học gian khổ khi là những người tiền phong trong những thị trường đang phát triển, và giờ đây chúng tôi sẽ áp dụng những bài học này trong việc phát triển kinh doanh ở các thị trường này. Trong trường hợp Việt Nam chúng tôi sẽ áp dụng những bước cẩn thận khi bắt đầu những dịch vụ để bảo vệ người sử dụng. Công việc kinh doanh, chính sách và các cố vấn pháp luật đã tham quan nước này để đánh giá môi trường kinh doanh như là một phần trong việc đánh giá các ảnh hưởng về nhân quyền – một quá trình mà chúng tôi cam kết khi chúng tôi thiết lập chương trình Doanh Nghiệp và Nhân Quyền của Yahoo! (Yahoo!’s Business & Human Rights Program) vào năm ngoái. Điều này đã giúp chúng tôi hiệu chỉnh lại phương cách kinh doanh của mình để luôn phù hợp với những cam kết về nhân quyền của công ty. Chẳng hạn như chúng tôi quyết định điều hành và hoạt động dịch vụ Yahoo! tiếng Việt ở Singapore để cho dịch vụ này tuân theo luật pháp hẳn hòi và được bảo vệ mạnh mẽ hơn là ở Việt Nam ngày nay. Chúng tôi cũng đành nhiều biện pháp bảo vệ cho người sử dụng và nhân viên thông qua những cơ cấu pháp lý, chính sách nội bộ, kết ước dịch vụ với người sử dụng, và điều chỉnh những phương cách và nơi chốn để tiếp cận dữ liệu.

Ông Michael Samway - đầu tiên từ trái - phó giám đốc và phụ tá cố vấn pháp luật cho công ty Yahoo!, ông Arvind Ganesan, thứ hai từ trái - Giám đốc Chương trình của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, ông Mark Chandler - thứ ba từ trái, phó Chủ tịch, cố vấn pháp luật và Thư ký cho công ty Cisco, và phía phải là ông Shiyu Zhou, phó Giám đốc Tổ chức Tự do Mạng trên Toàn cầu đang điều trần về tự do internet trên toàn cầu trước Ủy ban Tư pháp Quốc Hội Hoa Kỳ ngày 20 tháng Năm năm 2008. Nguồn: Suasan Walsh, The Associated Press

Chúng tôi tin tưởng một cách sâu sắc vào việc tham gia vào những thị trường như Việt Nam. Điều này có lợi cho công việc kinh doanh. Nó cũng mang đến sức mạnh cho dân địa phương, khi họ truyền đạt thông tin, trao đổi ý kiến, và biết được thế giới bên ngoài bằng những phương cách mà trước đây chưa từng có. Cộng đồng mạng đang bùng nổ ở Việt Nam, và chúng tôi đang có một tư thế chủ đạo trong thị trường đang phát triển và quan trọng này. Chúng tôi hãnh diện về công việc kinh doanh mà Yahoo! đang thiết lập ở đó và mặc dù chúng tôi biết chúng tôi đang phải đối phó với nhiều thách thức, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng vào những biện pháp chúng tôi đang tiến hành để bảo vệ quyền của những người sử dụng.

Kinh doanh toàn cầu là cả một thách thức cho bất kỳ công nghiệp nào. Với tốc độ, qui mô, và sự năng động của Internet, ngành công nghiệp của chúng ta có những thách thức riêng. Một số các vấn đề trong các thị trường đang phát triển đồng thời cũng là những cơ hội để lan truyền những công cụ về tin tức và thông tin và nền tảng kỹ thuật cho những người dân khao khát sự tiếp cận và cởi mở. Chúng ta là một công ty được thiết lập trên cơ sở của sự cởi mở và niềm tin của người sử dụng, và chúng ta không đơn độc trong việc cam kết để bảo vệ và đề cao những quyền này. Chúng ta tự tin sự làm việc chung với các công ty, các nhóm bảo vệ nhân quyền, các nhà khoa bảng, và các nhà đầu tư trong Global Network Initiative sẽ cung cấp một nền tảng mạnh mẽ cho những hành động tập thể nhằm đề cao tự do tư tưởng và tôn trọng thông tin cá nhân trên toàn thế giới, kể cả những nơi đầy hứa hẹn như Việt Nam.


© DCVOnline

Nguồn:

(1) A wired and safe Vietnam. Tác gỉa Michael Samway, 39 tuổi, người Miami, hiện là phó giám đốc và phụ tá cố vấn pháp luật cho công ty Yahoo!. Ông tốt nghiệp cử nhân và thạc sĩ của Georgetown University và tốt nghiệp luật khoa của Duke Law School.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

Bauxít Tây Nguyên:Thư của cựu Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Kính gửi: Các đồng chí uỷ viên Bộ Chính Trị,

đồng kính gửi: Thủ Tướng và các Phó Thủ Tướng Chính Phủ.

Đối Thoại: Ông Nguyễn Trọng Vĩnh tác giả lá thư này là cựuThiếu tướng, chính ủy Quân khu 4 miền Bắc trước 1975 và là cựu Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh giai đoạn 1974 -1989.

Kính thưa các đồng chí,

Lâu nay tôi không có thông tin, mãi đến gần đây được đọc thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và hàng trăm ý kiến không đồng tình của các nhà khoa học, cán bộ và người dân ở khắp Bắc - Trung - Nam, tôi mới biết ta đồng ý cho Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên. Nguy hiểm quá! Tôi cũng thấy những nguy hại như mọi người đã phát biểu: tàn phá môi trường sinh thái, xâm hại rừng nguyên sinh, nguy hại cho đời sống của đồng bào dân tộc người Thượng, lưu độc cho các dòng sông phát nguyên hoặc chảy qua Tây Nguyên, ảnh hưởng rất xấu cho đời sống của người dân Nam bộ sống dọc hai bờ sông Đồng Nai, có thể ảnh hưởng đến các công trình thuỷ điện phía Nam. Điều đáng lo hơn cả là an ninh quốc giạ Chúng ta đều biết Trung Quốc xây dựng căn cứ hải quân hùng mạnh ở Tam Á đảo Hải Nam, nói thẳng ra là không phải để chống kẻ thù xâm lược nào, mà là đe dọa Việt Nam và sẵn sàng chờ thời cơ thôn tính nốt Trường Sa của chúng ta, sau khi đã nhanh tay chiếm Hoàng Sa từ tay Chính quyền Sài Gòn. Nay lại để Trung Quốc khai thác bauxit ở Tây Nguyên thì sẽ có năm, bảy nghìn hoặc một vạn công nhân hay quân nhân Trung Quốc đến cư trú và hoạt động tại đây, sẽ hình thành một "thị trấn Trung Hoa", một "căn cứ quân sự" trên địa bàn chiến lược vô cùng xung yếu của chúng ta (vũ khí đưa vào thì không khó gì). Phía Bắc nước ta, trên biển có căn cứ hải quân hùng mạnh, phía Tây Nam nước ta có căn cứ lục quân trang bị đầy đủ thì độc lập, chủ quyền mà chúng ta đã phải đổi bằng hàng triệu sinh mạng cùng xương máu sẽ như thế nào?!

Về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, chúng ta có đầy đủ căn cứ lịch sử và pháp lý, còn Trung Quốc thì không. Vậy mà báo chí Trung Quốc dựng ra chứng cứ, luôn công khai xí hai quần đảo đó là của họ. Quốc vụ viện Trung Quốc (chính phủ) công khai công bố quyết định lập huyện Tam Sa. Trung Quốc có nhiều hành động rất công khai mà lại dỗ chúng ta im lặng không đưa vấn đề ra công khai, thật là vô lý. Chúng ta muốn sống hòa bình hữu nghị với Trung Quốc, tôi cũng muốn thế. Nhưng hữu nghị cũng phải đấu tranh thích hợp để bảo vệ lợi ích chính đáng của Tổ Quốc ta. Nếu lãnh đạo chưa tiện lên tiếng công khai thì cứ để báo chí, các nhà khoa học lịch sử đưa ra chứng lý, cứ để cho quần chúng biểu tình hoà bình, phản đối khi lãnh thổ Quốc gia bị xâm phạm, không nên dập đi tinh thần yêu nước của họ.

Đành rằng các đồng chí có quyền, muốn làm gì cũng được, quyết định thế nào cũng được, nhưng cũng nên quan tâm dư luận, lắng nghe những lời phân tích lợi, hại, phải, trái mà suy nghĩ cân nhắc. Từ xưa đến nay, ở triều đại nào cũng vậy, chủ trương, chính sách ích quốc, lợi dân thì được dân ủng hộ, chủ trương chính sách sai trái tổn quốc, hại dân thì dân oán. Dân oán, mất lòng tin thì khó yên ổn và thịnh vượng được. "Quan nhất thời, dân vạn đại", "vua cũng nhất thời, dân vạn đại".

Thưa các đồng chí,

Trên đây là những lời nói thẳng, tâm huyết của một đảng viên già 70 tuổi Đảng, đã gần đất xa trời, mong được các đồng chí xem xét.

Kính chào

(đã ký)

Nguyễn Trọng Vĩnh

Địa chỉ: Số nhà 23, Ngõ 5, Phố Hoàng Tích Trí, Phường Kim Liên, Quận Đống Đa, Hà Nội

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2009

Kỷ niệm 20 năm chủ nghĩa cộng sản sụp đổ. Gorbachev, những truân chuyên trong nội trị

Mikhail Gorbachev, lãnh tụ duy nhất của đảng Cộng sản Liên Xô đã góp phần đáng kể vào việc thiết lập sự hòa dịu giữa hai khối Cộng sản - Tư bản trên thế giới. Nhưng ông đã thất bại với những chính sách kinh tế, khiến đời sống người dân nước này càng kiệt quệ và bi đát

Ở chính tổ quốc mình, không ít người coi ông Gorbatchev là kẻ phản bội lý tưởng Cộng sản, dẫn đến sự chấm dứt quyền uy tối thượng của ĐCS, làm tan rã Liên bang Xô-viết và khiến nước Nga đánh mất vị trí siêu cường.

Sáu năm tại vị trên cương vị tổng bí thư đảng, cũng như tổng thống đầu tiên và duy nhất của Liên Xô, Gorbachev bị nhìn nhận là đã thất bại với những chính sách kinh tế, khiến đời sống cư dân Liên Xô kiệt quệ và bi đát, những nhu yếu phẩm quan trọng nhất như thịt cá, đường… cũng phải mua theo tem phiếu (và nhiều khi còn không có mà mua).

20 năm nhìn lại.

Gần 20 năm nhìn lại, có thể thấy rằng sự thất bại của Gorbachev đối với những chính sách nội trị và dân sinh có thể coi là “tất yếu”, nếu chúng ta để ý rằng mỗi đường đi nước bước của Gorbachev đều gặp phải sự kháng cự quyết liệt của phe bảo thủ trong đảng.

Và, chính ý đồ muốn dung hòa giữa các phe phái, cải tổ ít nhiều mang tính nửa vời trong khuôn khổ vẫn giữ vai trò lãnh đạo của ĐCS, và vẫn giữ cấu trúc của Liên bang Xô-viết mà không đi đến cùng trong vấn đề sắc tộc, đã khiến Gorbachev phải “chịu trận” trong gọng kìm của cả hai phe, cởi mở cấp tiến và bảo thủ, để rồi mất dần quyền lực vào tay Boris Yeltsin, người từng là đồng chí của ông trong công cuộc đổi mới.

Có thể điểm qua, theo trình tự thời gian, những truân chuyên trong nội trị của Gorbachev kể từ khi lên nắm chức vụ tổng bí thư ĐCS Liên Xô năm 1985.

GlasnostPerestroika.

Ngay sau khi nên nắm quyền, Gorbachev đã tuyên bố tình trạng trì trệ của ĐCS và sa lầy của nền kinh tế quốc dân Liên Xô, và đề ra những mô hình glasnost (mở cửa, công khai hóa), perestroika (tái cơ cấu, đổi mới) và uskoreniye (tăng tốc trong kinh tế).

Cải cách đáng kể đầu tiên được Gorbachev đưa ra trong kinh tế là cải cách về rượu năm 1985, nhằm ngăn chặn tệ nghiện ngập bao trùm Liên bang Xô-viết, ảnh hưởng đến sức lao động và xã hội Liên Xô, bằng cách tăng giá rượu bia và điều tiết việc mua bán, sử dụng đồ uống có chất cồn, cũng như hạn chế hình ảnh rượu bia trên phim ảnh và các phương tiện đại chúng.

Tuy nhiên, đối với một nước Nga truyền thống nghiện ngập và ưa rượu chè, cải cách này đã hoàn toàn thất bại: không những không làm giảm chứng nghiện rượu, nó còn khiến ngân khó quốc gia sụt giảm ghê gớm, và tệ chợ đen tăng mạnh.

Gần một năm sau, ngay sau khi Đại hội lần thứ 26 ĐCS Liên Xô thông qua và đưa lên tầm nghị quyết của đảng những cải cách do Gorbachev đề xuất, tai nạn khủng khiếp của lò phản ứng hạt nhân ở Chernobyl xảy ra và việc Gorbachev không nhận được những thông tin cần thiết để kịp thời đưa sự việc ra trước công luận như ông mong muốn, cho thấy hố sâu giữa phe cởi mở và phe bảo thủ trong nội bộ đảng ngày càng lớn.

Trong vụ này, Gorbachev đã nhận được rất nhiều lời chỉ trích từ thế giới, cho dù ông đã ra chỉ thị cho chính quyền “phải đưa ra ánh sáng toàn bộ sự thật”, nhưng bộ máy quan liêu đã ngăn chặn ông làm điều đó.

Năm 1987, trong phiên họp của Ủy ban Trung ương ĐCS Liên Xô vào tháng Giêng, nhiều cải tổ chính trị cấp tiến của Gorbachev được đưa ra, như khả năng có nhiều ứng viên cho một vị trí trong các cuộc bầu bán, đưa người không phải đảng viên vào Chính phủ, hoặc khả năng mở rộng hệ thống hợp tác xã để cho yếu tố tư nhân tham gia nền kinh tế quốc dân và kinh doanh với ngoại quốc.

Phe cải tổ đối đầu quyết liệt với phe bảo thủ.

Trong năm, rất nhiều đối thủ chính trị của Stalin từng thiệt mạng trong các cuộc thanh trừng thập niên 30 đã được phục hồi danh dự, công cuộc “phi Stalin hóa” được sang một trang mới.

Tuy nhiên, phe bảo thủ - viện cớ Liên Xô bị suy yếu và “mất mặt” sau sự việc một phi công Tây Đức công nhiên hạ cánh với chiếc máy bay cá nhân nhỏ ngay tại Hồng trường – đã lên tiếng công kích đổi mới, cho rằng đó là sự phản bội những nguyên tắc của CNCS.

Sự giành giật giữa Gorbachev và phe cải tổ, với những phần tử bảo thủ trong đảng càng quyết liệt trong năm 1988, khi Gorbachev tuyên bố chính sách glasnost (công khai hóa), cho phép người dân có thể có những quyền tự do, đặc biệt là tự do ngôn luận, tự do báo chí, với hy vọng người dân sẽ ủng hộ nhiều hơn những nỗ lực cải tổ kinh tế thông qua các cuộc tranh luận công khai trong xã hội. Nhiều tù nhân chính trị, những người bất đồng chính kiến, đã được trả tự do trong dịp này.

Đặc biệt, Đạo luật về các cơ sở kinh tế (thường được gọi là Luật Hợp tác xã) có hiệu lực từ tháng 3-1988 – có lẽ là cải cách kinh tế cấp tiến nhất trong những năm đầu của Gorbachev - đã cho phép người dân sở hữu các doanh nghiệp tư nhân trong lĩnh vực dịch vụ, sản xuất và thương mại với nước ngoài. Một số yếu tố căn bản của quá trình tư nhân haó sau này đã được bắt đầu từ đây.

Liên Xô : 10 năm sa lầy tại Afghanistan.

Năm 1988 còn đánh dấu một sự kiện quan trọng khác : quân đội Liên Xô rút quân khỏi Afghanistan sau gần 10 năm sa lầy tại đây, khiến 15 ngàn quân nhân bị thiệt mạng, kinh tế Liên Xô suy sụp và uy tín nước này bị suy giảm nặng nề trên trường quốc tế. Động thái nói trên, kèm việc Gorbachev tuyên bố Liên Xô từ bỏ Học thuyết Brezhnev, không can thiệp vào nội bộ các quốc gia Đông Âu, trở thành những cải cách quan trọng nhất trong chính sách ngoại giao của Gorbachev và là tiền đề cho việc chấm dứt Chiến tranh lạnh.

Cảm nhận được hiểm họa đánh mất quyền lực, sự độc tôn của ĐCS và vai trò đại cường của Liên Xô trên thế giới trước những cởi mở của Gorbachev, phe cứng rắn trong bộ máy đảng và chính quyền Liên Xô đã ngấm ngầm chống phá ông trong 2 năm cuối của thập niên 80.

Đồng thời, những nỗ lực ly khai - hệ quả của quá trình dân chủ hóa - của nhiều nước cộng hòa đã đặt Gorbachev vào tình thế khó xử và cuối cùng, ông vẫn chọn giải pháp níu kéo mô hình Liên bang Xô-viết trên cơ sở những nước cộng hòa độc lập và tự nguyện qua sự đề xuất Hiệp ước Liên bang. Quyết định của Gorbachev không thỏa mãn được phe cấp tiến, và cũng không ngăn chặn được việc một nhóm lãnh đạo bảo thủ trong đảng mở cuộc đảo chính lật đổ ông vào tháng 8/1991.

Cho dù được giải cứu sau 3 ngày bị quản thúc ở Crimea, nhưng quyền lực của Gorbachev lúc đó đã mất, lời nói của ông không còn trọng lượng, và nước Nga đã về tay người anh hùng Boris Yeltsin. Ý định của Gorbachev nhằm giữ ĐCS Liên Xô và biến cải nó theo con đường dân chủ xã hội theo mô hình Thụy Điển cũng phá sản hoàn toàn sau khi Yeltsin đặt ĐCS ra ngoài vòng pháp luật.

Kinh tế trì trệ nhưng giá trị tự do, dân chủ vẫn còn.

Sự ra đi của Gorbachev khi quyền lực thực tế đã không còn vào ngày 25/12/1991 có thể coi là hợp lý và đối với thế giới, ông đã làm tròn những sứ mệnh của mình. Cho dù tại quê hương ông, Gorbachev cho đến giờ vẫn phải nhận nhiều điều tiếng, như kẻ làm tan vỡ đất nước, chôn vùi CNCS và đưa đất nước vào cảnh kinh tế khủng hoảng, nhưng có lẽ những giá trị tự do, dân chủ mà Gorbachev mang lại thì ít ai muốn phủ nhận.

Di sản ông để lại cho nước Nga và Đông Âu, những xứ sở mà Gorbachev đóng vai trò không nhỏ trong biến chuyển dân chủ hai thập niên trước, có lẽ phải một thời gian dài nữa chúng ta mới nhìn nhận và đánh giá được một cách toàn diện !

RFI


Thứ Tư, 11 tháng 2, 2009

Hoan hô lực lượng CAVN đã nhanh gọn, đột ngột bắt chú Sĩ

Sau một thời gian nghiền ngẫm về lời thủ tướng Dũng rằng "kiên quyết hổng để chìm xuồng vụ PCI, phải kiên quyết "lộ" đến đâu, "xử" đến đó..." và chỉ một thời gian ngắn ngủi sau khi ông thái tử Phù Tang Naruhito cũng như ông ca sĩ - đại sứ tượng trưng Ryotaro Sugi ghé thăm đất nước Phi Tang thì các chú công an nhà ta đã lập một chiến công hiển hách khi "đột ngột" bắt chú quan chức ăn cắp của công Hùynh Ngọc Sĩ, cái từ tham nhũng nghe nhẹ hều và có nguy cơ bị xơ hóa rồi nên theo ý tui thì nên gọi đúng từ là "ăn cắp" cho chính xác.


Chiến công này một lần nữa nói lên sự nhanh chóng, quả cảm và kiên quyết của lực lượng nòng cốt, cánh tay mặt của đảng. Báo điện tử VnExpress vừa đưa tin "15h chiều nay, Cục Cảnh sát Điều tra tội phạm về tham nhũng (C37, Bộ Công an) đã thực hiện lệnh bắt và khám xét nhà riêng ông Huỳnh Ngọc Sĩ, nguyên giám đốc Ban quản lý dự án Đại lộ Đông Tây và Môi trường nước TP HCM". Căn nhà số 350 Võ Văn Tần, q.3, xứ Sài Gòn hẳn là khó tìm ra thêm bằng chứng gì cho vụ án PCI mà chú Sĩ là con dê tế thần đầu tiên (có thể cũng là cuối cùng) của vụ án. Theo Vietnamnet thì ông Huỳnh Ngọc Sĩ bị cơ quan điều tra khởi tố về tội danh "Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ" (Điều 281 Bộ Luật Hình sự). Cụ thể, ông Sĩ đã có hành vi "lợi dụng..." khi cho PCI thuê nhà làm văn phòng với số tiền không phải nhỏ hằng tháng.Tội này là tội lớn nhất mà chú Sĩ đang đối mặt, cũng nên nhắn dùm các quan chức cơ quanb thuế quận 3 xem chú Sĩ có trốn thuế cho thuê nhà không nhỉ, cái tội danh mà bác Điếu Cày bị gán ghép ấy. Nếu có, thì cũng hổng nên để sót, nếu không thì nên khởi tố cả cơ quan thuế quận 3 đã sơ suất làm thiệt hại ngân sách nhà nước quá lâu.

Thời gian 4 tháng tạm giam điều tra dành cho chú ăn cắp của công này chắc hẳn là quãng thời gian chờ động tĩnh của xứ Phù Tang vì cũng theo thủ tướng Dũng khẳng định quyết tâm chống tham nhũng của phía Việt Nam, đồng thời cho biết "đến thời điểm này các cơ quan tư pháp của Nhật Bản vẫn chưa cung cấp thông tin" cho phía Việt Nam.



Gớm, các bạn Phù Tang sao mà chậm chạp cung cấp thông tin quá. Theo tui nên gửi các ông bạn Phù Tang này qua VN học tập phương pháp nhanh gọn của các chú công an nhà ta.

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2009

Tản mạn cho đảo xa


Một năm với đời người đã ngắn, đối với đất nước, với dân tộc chỉ như một cái chớp mắt. Có khi người ta không đo một năm bằng 12 tháng, bằng một vòng luân chuyển của đất trời ... người ta đo một năm bằng những sự kiện diễn ra. Có những sự kiện in đậm trong tâm trí con người đến độ đã một nămtrôi qua mà như thấy mới chỉ hôm qua...

Những ngày cuối năm 2007 đầunăm 2008, lần đầu tiên sau ngày thống nhất đất nước, thanh niên Việt Nam đã xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước khi Trung Quốc công khai thể hiện dã tâm trên hai quần đảo Hòang sa - Trường Sa. Dẫu rằng vì nhiều lý do, những lần xuống đường đó không được báo chí trong nớc thông tin rộng rãi. Dẫu rằng những tấm lòng yêu nước trong sáng, sự hiên ngang khí phách kia không được ca ngợi công khai... nhưng người t a sẽ phải nhớ rằng tấm lòng nhiệt thành với đất nước của thanh niên, trí thức trẻ sẽ không bao giờ thay đổi.

Một năm sau, tờ giấy khổ A4 với dòng chữ in vi tính: "Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu là của Việt Nam"cùng vài chữ viết tay nguyệch ngoạc: "9/12, ngày lịch sử" giờ đây đã ngả màu. Tờ giấy này của một bạn trẻ nào đó, tôi nhặt được trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai (quận 1) đối diện Lãnh sự quán Trung Quốc, trong những ngày đẹp trời cuối năm 2007. Tôi đem nó về dán lên tường nhà mình như một kỷ niệm thật đẹp. Cái ngày 9.12.2007 có lẽ sẽ chẳng bao giờ khiến tôi quên được. Quên sao được cái không khí bừng bừng khí thế. Quên sao được khi tình cờ, tôi được đứng lẫn vào cùng những người đã tạo nên những ngày lịch sử.

Tôi chưa có dịp đến Trường Sa; Hoàng Sa lại càng quá xa xôi, mịt mờ... dù quần đảo này là một huyện của thành phố nơi tôi sinh ra. Thỉnh thoảng, khi đắm mình vào làn nước biển trong veo giữa những buổi trưa hè chói chang, tôi nhìn ra khơi và dường như thấy thấp thoáng lá cờ phần phật của những hải đội lĩnh ấn vua ban đang vượt sóng ra trấn thủ đảo xa. Vậy nên tôi biết mình sẽ lại sẵn sàng đứng cùng những người bạn chưa từng quen để lại được hô to "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam". Và tôi cũng biết còn rất nhiều người luôn đau đáu trong tim mình về những phần lãnh thổ đang còn xa tay mẹ Tổ quốc.

Nếu có "kẻ xấu" nào đó "kích động" người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những "kẻ xấu" này. Ngược lại, khi "người tốt" tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng "người tốt" này cần phải được xem lại. Khi mà kẻ tham lam ở phương bắc không chỉ thể hiện sự bá quyền trên các văn bản tuyên bố mà chuyển qua hành động đầu tư, khai thác dầu khí ngay trong khu vực lãnh hải của chúng ta thì sự sát cánh của nhân nhân và Nhà nước lại càng cần kíp hơn bao giờ.

Lịch sử do chính chúng ta làm nên. Do chính những người đã bất chấp sự sợ hãi thường nhật, bất chấp thói quen ì trệ để kẻ khác quyết định thay mình... để bước xuống đường giương cao lá cờ Việt Nam, hô to: "Hoàng Sa - Trường Sa mãi mãi của Việt Nam". Lịch sử cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta khi cứ giả như không có, không biết một phần đất nước vẫn đang còn bị xâm lấn. Vậy thì thật tự hào, vô tình tôi đã được đứng về phía mặt sáng của lịch sử.

Trung Bảo
Báo Du Lịch - Xuân Kỷ Sửu
(Trang 13)