Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Làm tình sau lớp học để mừng đại lễ nghìn năm?

"You inside me after class" theo nghĩa Mỹ có nghĩa là quan hệ tình dục sau lớp học, đây là một lỗi dịch thuật nguy hiểm !

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201010/original/images2047569_BSP.JPG


 

Nhóm dự án BSP Entertainment


Ca khúc "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa" dịu dàng, lãng đãng đã rất quen thuộc với người Hà Nội của nhạc sĩ Trương Quý Hải, phổ thơ Bùi Thanh Tuấn, đã được một nhóm bạn hát lại bằng tiếng Anh và được xem là một trong những dự án nhóm cá thể rất ’hoành tráng’ chào mừng ngày Đại lễ.

Sau đây là một đoạn lời bài hát được chuyển ngữ sang tiếng Anh:

“Hanoi’s this season… absent the rains. The first cold of winter make your towel’s gently in the wind. Flower stop falling, You inside me after class on Co Ngu street in our step slowly return ....” (Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa/ Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh/ Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp/ Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về).

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201010/original/images2047566_2.jpg


 

"You inside me after class" - Lỗi dịch thuật nghiêm trọng

http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201010/original/images2047567_3.jpg


 

Quán cóc liêu xiêu một câu thơ, Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.



“Ngữ pháp sai, từ vựng sai, phát âm sai, hát chán, bị ép lời một cách quá đáng”. Chẳng hạn, “Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh” thành “The first cold of winter make your towel’s gently in the wind” (tạm dịch: "Cái lạnh đầu đông làm khăn tắm em bay nhè nhẹ trong gió").

(NVT) - Một trong nhiều tặng phẩm cho chương trình1000 năm Thăng Long là một CD nhạc gồm 10 ca khúc nổi tiếng của Việt Nam được chuyển sang tiếng Anh. CD này  do nhóm BSP Entertainment (được giới thiệu gồm những thành viên là bác sĩ, nghệ sĩ, sinh viên tại TPHCM).  Nếu không nghe qua nội dung thì tôi nghĩ đó là một món quà có ý nghĩa. Một nhóm bạn trẻ muốn quảng bá văn nghệ VN đến người nói tiếng Anh. Còn gì hay hơn và ý nghĩa hơn! Chả thế mà Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch VN giới thiệu trên trang web của họ.

Nhưng dịch nhạc và thơ Việt sang tiếng Anh là việc làm rất khó khăn.  Nó đòi hỏi người dịch chẳng những phải am tường tiếng Anh, tiếng Việt, mà còn phải có kiến thức tốt về văn thơ của cả hai ngôn ngữ.  Dịch thơ văn và nhạc không chỉ đơn thuần là việc chuyển ngữ, mà còn là một công trình sáng tác.

Dịch không cần thận có thể thành diệt.  Nếu chỉ dịch từng từ thì đó không thể gọi là sáng tác, mà có thể gây ra ngộ nhận đáng tiếc.  Dịch hết từ mà không hết ý là một cách diệt ý tưởng của tác giả.  Dịch hết từ và hết ý mà không lưu loát là làm hỏng tác phẩm gốc.  Trong thực tế, đã có biết bao trường hợp những bài thơ được dịch sang tiếng ngoại quốc trở thành đại họa cho tác giả.

Hôm qua tôi có phê phán việc chuyển ngữ phim nước ngoài (cụ thể là phim Hàn Quốc và Trung Quốc) sang tiếng Việt là một hình thức phá hoại tiếng Việt (Chuyển ngữ phim ngoại quốc: một cách hủy hoại tiếng Việt).  Để cho công bằng, việc chuyển ngữ từ tiếng Việt sang tiếng Anh cũng có thể gây hiểu lầm về văn hóa Việt Nam và phản cảm. Tiêu biểu cho phản cảm trong chuyển ngữ là CD mà tôi vừa đề cập trên.  Để các bạn hiểu vấn đề, tôi copy lại những đoạn dịch dưới đây:

Anh - Việt:
  
Hanoi’s this season... absent the rains

Cái rét đầu đông khăn em hiu hiu gió lạnh
   
The first cold of winter make your towel’s gently in the wind

Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp
   
Flower stop falling, you inside me after class

Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về
   
on Co Ngu street in our step slowly return

 Đó là cách dịch từng từ một, chứ không hẳn là chuyển ngữ, và chắc chắn không phải là sáng tác.  Chưa nói đến văn phạm (vì khó nói văn phạm trong chuyển ngữ thơ nhạc), cách dịch trên cực kì vụng về, thể hiện người chuyển ngữ chưa rành tiếng Anh. Chú ý đến câu "Hoa sữa ...." thì người dịch lúng túng nên dùng flower cho ... tiện. Đó là cách dùng chữ tùy tiện.  Nếu không biết đây là một ca khúc được dịch sang tiếng Anh, tôi nghĩ là những câu văn hài hước, nhằm chọc cười người nghe. Tôi nghĩ người nói tiếng Anh sẽ không thể nào hiểu nổi những câu văn bồi (vâng, phải nói là bồi) trên có ý nghĩa gì.  Flower stop falling, you inside me after class là cái gì? You inside me.  Trời đất ơi!

Không phải chuyển ngữ tùy tiện và bồi như trên, mà ngay cả dịch tựa đề ca khúc sang tiếng Anh cũng rất … kì cục:

Hà Nội niềm tin và hy vọng -- Hanoi is the faith and hope

Hà Nội mùa thu -- Ha Noi’s autumn

Một đời người một rừng cây -- A human life a forest of trees

Có phải em mùa thu Hà Nội -- Are you the autumn in Hanoi

Bất chợt Sài Gòn nhớ Hà Nội -- Suddenly Saigon miss Hanoi

Sài Gòn đẹp lắm! -- Saigon’s so nice!

Dư âm -- Echo of love

Hết ý!  Không thể chỉnh sửa được.  Phải làm lại từ đầu. Chẳng lẽ Việt Nam 87 triệu dân mà không có người chuyển ngữ thơ văn hay sao?  Vấn đề là thể diện quốc gia nữa, chứ không chỉ là chuyện giải trí, mua vui

Có người từng nói rằng dịch là phản, traduire est trahir.  Cách chuyển ngữ những ca khúc Việt Nam như vừa đề cập chính là phản văn hóa.

Một bạn đọc cung cấp thêm thông tin cho biết CD này được sự ủng hộ của Hội nhạc sĩ TPHCM. Nhìn qua website của Hội này, chúng ta sẽ hiểu tại sao tiếng Anh trong CD quá tồi. Một Hội nhạc sĩ mà viết tiếng Việt sai chính tả be bét (vd: "Hảy hát theo cách của bạn", "đã giúp đở chúng tội hoàn thành", v.v...).  Cái tên Hội mà còn dịch sai thì còn biết cái gì là đúng?  Ối trời, vậy mà anh Trần Long Ẩn kí tên mới "chết" chứ!

http://nguyenvantuan.net/images/stories/thu%20ngo%20hoi%20nhac%20si.jpg 


Bản tiếng Anh (dưới đây) còn kinh dị hơn nữa:


http://nguyenvantuan.net/images/stories/thu%20ngo%20dich.jpg

 Theo bmx.come.vn

Tan tành thủy điện Hố Hô

(Dân trí) http://dantri.com.vn/c20/s20-427641/tan-tanh-thuy-dien-ho-ho.htm

- Sự cố tràn đập thủy điện Hố Hô không chỉ khiến hàng chục nghìn người dân Hà Tĩnh như ngồi trên đống lửa vì nỗi lo vỡ đập, mà còn khiến chủ đầu tư thiệt hại nặng nề khi cả nhà máy thủy điện Hố Hô bị san phẳng.

Chiều 6/10, lần thứ 3 nhóm PV Dân trí đang tác nghiệp tại khúc ruột miền trung ngập chìm trong lũ lụt ngược đường Hồ Chí Minh lên nhà máy thuỷ điện Hố Hô.
 
Đập Hố Hô giờ đã không còn trong cảnh tràn đập nước sôi lửa bỏng như cách đó hai ngày. Tuyến đường độc đạo lên đỉnh đập cũng đã dễ dàng đi lại. Mực nước trong lòng đập cũng đã được xả và duy trì ở mức an toàn.
 
Dưới chân đập Hố Hô nhìn lên và từ đỉnh đập nhìn xuống, chứng kiến những gì xẩy ra tại công trình thuỷ điện này mới thấy sức tàn phá khủng khiếp của dòng nước lũ thượng nguồn.
 
Thật xót xa khi cả nhà máy thuỷ điện Hố Hô đổ nát hoàn toàn. Hầu hết các trang thiết bị đã bị cuốn trôi hoặc hư hỏng. Hệ thống cột điện cũng bị gãy đổ ngổn ngang.
 
 
Phó Giám đốc Nhà máy thuỷ điện Hố Hô Nguyễn Nhân Thế - người trực tiếp dẫn chúng tôi thị sát nhà máy ngồi thẫn thờ trước cảnh đổ nát. Ông Thế cho biết, lũ về quá nhanh nên không kịp trở tay. Chưa biết khi nào nhà máy mới hoạt động trở lại được.
 
Trao đổi qua điện thoại với Dân trí ông Đoàn Văn Vũ - Giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Điện Miền bắc 1, chủ đầu tư Nhà máy thủy điện Hố Hô buồn bã: thiệt hại của chúng tôi là quá nặng nề. Chắc chắn con số thiệt hại sẽ gấp nhiều lần con số hơn 10 tỷ mà đơn vị bảo hiểm thông báo sơ bộ vài ngày hôm trước.
 
“Chỉ có thể sử dụng một số trang thiết bị phần cứng, còn lại hệ thống điều hành phần mềm gần như phải mua mới hoàn toàn từ phía đối tác Trung Quốc. Ít nhất chúng tôi cũng phải mất từ 3 - 4 tháng mới khắc phục toàn bộ thiệt hại này, đưa nhà máy hoạt động trở lại” - ông Vũ cho hay.
 
Dẫu sao cũng có một niềm vui, mà niềm vui ấy lớn không gì đo đếm được đối với chủ đầu tư công trình thủy điện này đó là đập Hố Hô không vỡ. Bởi nếu tình huống xấu nhất xảy ra không chỉ có nhà máy, mà hàng chục nghìn người dân ở các huyện Hương Khê, Vũ Quang, Đức Thọ (Hà Tĩnh), Hương Hoá, Tuyên Hoá (Quảng Bình) cũng sẽ bị lũ nhấn chìm.
 
Những hình ảnh tan tành của nhà máy thuỷ điện Hố Hô vừa được PV Dân trí ghi lại chiều 6/10.
 
Cửa van cung không mở hết...
 
Cây cối, rác tràn về...
 
... khiến nước thượng nguồn đổ về tràn qua mặt đập, dội thẳng xuống Nhà máy thuỷ điện Hố Hô gây ra hậu quả nặng nề
 
Nhà máy thuỷ điện như bị vỡ tan trong cơn lũ, hầu hết trang thiết bị bị phá hỏng hoặc bị cuốn trôi
 
 
 
 
 
Nhà máy thuỷ điện Hố Hô nhìn từ độ cao 72m
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sự cố tràn đập khiến dòng nước dữ cuốn trôi kè phía dưới nhà máy thuỷ điện Hố Hô
 
Văn Dũng - Bá Hải - Đặng Tài

Nhật ký hai ngày “Đại lễ nghìn năm”

Đang chuẩn bị ra máy bay thì RFI gọi điện thoại xin phỏng vấn cảm nghĩ về “Đại lễ 1000 năm”. Bảo 1 giờ nữa mới bay ra, nhưng bạn vẫn muốn mình nói vì chắc mình đã theo dõi và suy nghĩ từ lâu. Chỗ bạn bè thân tình lâu nay, khó từ chối. Chỉ nhấn mạnh một ý: Nghe nói tiêu đến hơn 5 tỷ đô (?) mà phần lớn dành cho các trò trình diễn hoành tráng thì quá hình thức, trong khi bao nhiêu điều cấp thiết không làm. Chỉ cần xem văn hóa giáo dục ở thủ đô xuống cấp quá trời, sao không nhân dịp này làm gì cho nó? Thí dụ tập trung vào lối sống của người Hà Nội, nhếch nhác tạp nham quá, toàn bị chê cười, làm sao để tự hào là người thủ đô như xưa? Hay giáo dục suy thoái, nhà nước chẳng làm được gì để cải tạo tận gốc, trong khi một nhóm cá nhân mới đây làm ra bộ sách giáo khoa với tinh thần cách mạng giáo dục, đó mới xứng đáng là công trình “nghìn năm Thăng Long”!

 

Kẹt đường là dấu ấn đầu tiên của “Đại lễ”. Đầu tiên là kẹt đường bay! Hoãn từ 16 giờ đến 18 giờ! Rồi đến kẹt đường bộ! Đến Nội Bài gần 20 giờ mà gần 22 giờ mới về đến trung tâm Hà Nội. Thế là dự tính xem “lễ hội áo dài” Hồ Gươm đi tong. Mấy ngày tới hứa hẹn còn kẹt đến thế nào? (Hôm sau xem tin trên mạng, biết rằng người chen đặc Bờ Hồ, ai đứng đâu đứng đấy, chẳng thể di chuyển để đến các địa điểm trình diễn. Nghĩa là cũng giống như Sài Gòn hồi lễ “300 năm”.)

 

 

Dọc đường, thấy có cái có thể cho là đẹp là hệ thống đèn hoa các kiểu (sen, cúc…) treo dài dài trên các cột điện, thanh nhã, có nét riêng.

 

 

Ngày Thứ bảy, 02 tháng 10

 

Mượn một chiếc xe gắn máy của người bà con để chở bà xã đi lòng vòng xem phố xá ngày “Đại lễ” kết hợp thăm họ hàng. Đi qua Tràng Thi, Tràng Tiền, quanh Bờ Hồ, khu vực trọng điểm của lễ hội. Nhận xét: 1/Quá nhiều biểu ngữ, mật độ quá dày đặc (tốn bộn tiền!), quá đỏ – vàng. (Nhớ năm trước ông Thủ tướng Đức sang thăm, trả lời nhà báo ấn tượng đầu tiên về Hà Nội, ông cũng bảo: “Nhiều màu đỏ quá!”. Ngày thường mà còn thế nữa là Đại lễ 1000 năm một thuở!). 2/ Chỗ nào cũng lâu lâu lại nghe tiếng loa chào mừng rồi hát “Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây…”. Cẩn thận quá mức, ai quên được mà cứ phải nhắc nhở suốt thế nhỉ? Đến ngày sinh nhật một nghìn mấy chục thì lỗ tai người Thăng Long – Hà Nội mới thoát được kiểu tra tấn âm thanh của hệ thống loa phường quê mùa quá đát này? 3/ Đường sạch đột xuất so với ngày thường. Để rồi hết đại lễ sẽ… dơ bẩn kinh khủng để bù lại nỗi kìm nén xả rác trong suốt 10 ngày? 4/ Chỉ thấy người, xe nườm nượp, không biết đi đâu? Cái thú đi lòng vòng xem nhau để hưởng “không khí hội hè” chắc là một đặc điểm của “bản sắc dân tộc”, trong đó có chính mình? 5/Ghi nhận một trong số công trình dân dụng được gắn biển “Nghìn năm”: Chợ Hàng Da. Kỷ niệm thời trai trẻ ập về. Những ngày xếp hàng mua mấy bìa đậu phụ, mấy lạng mỡ theo bìa phân phối hàng tháng. Có lần thấy ông bác sĩ quen đang nịnh chị “mậu dịch” để được mua miếng đậu ngon hơn người khác, ông gọi “chị” xưng “em” ngọt xớt. Có lần xếp hàng mua gạo gặp anh Đặng Đình Hưng mới đến nhìn hàng người rồng rắn mà le lưỡi, bèn mua hộ anh luôn, anh mừng muốn chết! Cái chợ mới xây trông cũng sạch sẽ, nhưng kiểu dáng nhạt nhẽo vô hồn, nhiều bạn trong ngành kiến trúc vẫn phản đối.

 

Trong khi đi lòng vòng, bỗng reo lên: Di tích Hỏa Lò mở cửa cho

 

khách vào xem! Bao nhiêu lần ra Hà Nội, lần đầu tiên có cơ hội này! Mơ ước thầm suốt mấy chục năm: được xem lại cái nơi đã giam giữ mình 6 tháng trời (năm 1982) tự nhiên thành sự thật. Cảm ơn Đại lễ! Cái phòng giam duy nhất được giữ lại làm di tích của La Maison Centrale khét tiếng tình cờ lại chính là Phòng số 18 giam “cán bộ công nhân viên phạm pháp lần đầu” (nghĩa là có ưu ái) hồi những năm 1980. Tất nhiên không phải vì đó là di tích nơi ông Hoàng Hưng bị giam, mà là nơi Tây giam các lãnh tụ cộng sản, sau đó là nơi Cộng sản giam phi công Mỹ (Hanoi Hilton). Vội vàng vào chụp một lô ảnh kỷ niệm. Nhân đấy mới biết: Phòng giam tái tạo cảnh thời Tây, hóa ra Tây cho tù nhân nằm trên sạp đàng hoàng, và số lượng tù trong buồng rất ít (khoảng 30?), trong khi Cộng sản giam tù Mỹ thì cho nằm thẳng trên bệ xi măng, số lượng là 60 người (khi mình bị giam, vẫn còn các vạch kẻ ngăn từng ô). Còn đến lũ tù nhân cán bộ – công nhân viên người Việt mình, thì số lượng trên 200, phải nằm úp thìa, mùa nóng thì ôi thôi!

 

Nhân đây xin mời các bạn ngự thưởng hai bài thơ của bản bút miêu tả cảnh Hỏa Lò và buồng giam này hồi đó:

 

 

Hỏi tòa nhà đá

 

Nuốt bao nhiêu tiếng khóc tiếng rên la

Sao mày lặng câm thế?

 Hút bao nhiêu hơi thở hổn hển

Sao mày lạnh lẽo thế?

Giam hãm biết bao nhiêu cuộc đời

Sao mày cứng rắn thế?

Ủ bao nhiêu hy vọng

Sao mày u tối thế?

Con nhân sư thế kỷ hai mươi Không bao giờ trả lời

 

Đêm trắng

Đứa giết người mắt trắng dã

Ca một khúc vọng cổ não nề

Lão làm thuốc tây giả

Run run nhặt từng hạt cơm thiu

Thằng nhóc “cắt bom” (1) ga Hàng Cỏ

Sằng sặc bóp cổ tên hiếp trẻ con

Ba thằng buôn cơm đen

Ngồi nhìn ông cựu bí thư nhảy múa

Vào mà xem Trong nhà “mét” (2)

 

Đám cưới thằng khoèo lấy thằng thọt.

Lại mà xem

Hai thằng kẻ cướp

Bắt chấy cho nhau

Đêm hãi hùng

Ta ở đâu đây

Đêm không chợp mắt chờ sáng

Sàn xi măng vảy ghẻ rụng đầy

 

 

(1) tiếng lóng, chỉ động tác cắt hàng hoá buộc sau xe đạp

(2) tiếng lóng của dân tù, chỉ nhà xí

 

Tối nay theo chương trình có Hội Rồng ở Sân Vận động Mỹ Đình. Tám giờ bắt đầu nhưng mọi người khuyên phải đi từ 5 giờ không thì kẹt xe. Từ Hồ Tây bị kẹt cứng ở đường Thanh Niên (Cổ Ngư cũ), taxi tìm đường vòng vèo, đến đâu cũng kẹt, vừa tìm đường anh ta vừa chửi thề ầm ĩ. Loanh quanh mất hai tiếng, gần 400.000 đồng tiền cước!

 

Đến nơi, thấy bà con đứng đầy bên ngoài tường rào, bên trong là các hàng ghế chưa có ai, chỉ mấy anh trong đội trình diễn người Tây Ban Nha đang thử dàn âm thanh. Một hàng cảnh sát cơ động nai nịt chắn ngoài tường, trả lời dân: “Đây là chương rình của các Đại sứ quán nước ngoài tổ chức cho khách của họ, không vào được đâu, đứng ngoài mà xem thôi”. Có người thanh niên vặn hỏi: “Sao hôm qua trên tivi ông Phó chủ tịch TP nói cho vào tự do?” Anh cảnh sát lắc đầu không biết. Một số gia đình thì đã mang theo vải mưa, đồ ăn thức uống chiếm chỗ ngoài lề đường. Vì nghe nói có xiếc, múa rồng và pháo hoa.

 

Mình chả đủ sức mà đợi xem kiểu này! Bỏ đi tìm chỗ ăn chiều cái đã. May cách đó 500m có nhà hàng tương đối rộng rãi, sạch sẽ. Ăn xong bước ra đường đã thấy xa xa tua tủa các cột sáng đèn chiếu đan nhau, và… pháo hoa bắt đầu bắn lên. Người chen chân hối hả đổ về phía Sân vận động. Không chen nổi, đành đứng từ xa mà ngắm. Nhận xét: pháo hoa ở đây bắn có kinh nghiệm, không dồn dập trong 10 phút rồi hết, mà rải ra lâu lâu lại bắn một đợt, như thế ai đến nuộn vẫn xem được chút ít, đỡ tủi!

 

Lại bắt xe chạy ngay ra Bờ Hồ, chậm chân chắc lại kẹt cứng. Chạy đến góc Hai Bà Trưng – Quang Trung thì anh tài nhất định không đi nữa. “Bác có cho thêm 200 ngàn nữa cháu cũng chịu. Chạy suốt cả ngày, chân đạp phanh đau nhức hết rồi. Mà vào nữa kẹt không ra được. Cháu quay ra thôi”. May quá, đi bộ cũng chỉ 500m. Thấy hàng nước chè chén có điếu cày (bây giờ ngay ở Hà Nội cái món “đặc sản” này cũng bắt đầu hiếm), bèn sà vào tự thưởng một hơi. Từ hôm qua đến giờ, đây là lúc thấy sảng khoái nhất, vì “phê” thuốc, vì cái không khí hồn hậu vui vẻ của vỉa hè dân dã Hà thành. Đó có lẽ là nét “bản sắc” đáng yêu loại nhất của Thăng Long – Hà Nội!

 

Phố Hàng Khay, Tràng Tiền chăng đèn hoa rực rỡ (sắp sánh bằng Sài Gòn những đêm hội). Chỉ có thể đứng xem trình diễn qua màn hình lớn ở góc hàng Trống – Hàng Khay, sức đâu mà chen ra trước sân khấu Vườn hoa Lý Thái Tổ (vả lại trong những ngày này cũng không muốn nhìn mặt cái ông được trẻ con gọi là “Tần Thuỷ Hoàng” ấy). Nhớ trước đây ở sân Khai Trí Tiến Đức, có tượng vua Lê trên đầu cột đá, có phần khiêm tốn quá, nhưng khiêm tốn mà nhìn còn thấy có gì là Việt, còn hơn “hoành tráng” như tượng cụ Lý kia, về anatomy rõ là người Bắc Á. Lại nghĩ đến những pho tượng vua, quan, sư sãi trong các chùa Bắc Bộ, trông rõ ra người Việt. Liên tưởng thêm đến các tượng danh nhân mình thấy khắp nơi trên xứ Ấn vĩ đại, cũng đều nho nhỏ, trong rất gần gụi, rất Ấn!

 

Đến 11 giờ đêm không làm sao bắt được taxi. Xuất hiện ngay mấy tay “cò”, cứ trông thấy cái taxi nào chạy gần tới là xông ngay đến chặn xe áp tải đến “con khách” đã ăn giá cao (một cây số khoảng 50.000 đồng). Mấy chiếc xích lô du lịch cũng theo giá đó mà hét. Mấy người có xe gắn máy cũng tranh thủ làm ăn theo giá đó. “Đại lễ mà!” đó là câu trả lời cho những thắc mắc về giá.

 

 

Ngày Chủ nhật 3 tháng 10

 

Dành buổi sáng đi thăm Di tích Hoàng Thành.

 

Đường vào gặp trước nhất là mấy chồng gạch xếp thật cao, phải có người thuyết minh mới biết đâu là gạch đời Đại La, gạch đời Lê, Lý, Trần, Nguyễn… (Sao không có bảng thuyết minh?). Và các mảnh đá vỡ đủ loại: chân cột, thành giếng, cối đá… Cảm giác lộn xộn, vô hồn quen thuộc ở những chỗ được sắp xếp làm di tích tham quan! (Ôi, không dám nhớ đến khu phế tích cổ La Mã đầy cảm xúc!)

 

Muốn vào tiếp khu vực hố khảo cổ, bắt buộc phải qua một phòng trưng bày. Thấy người chen vào cửa hẹp, vội can ngăn bà xã đừng vào, vì chắc sẽ ngộp thở, nhưng không hiểu sao người trong ban tổ chức cứ bắt vào! Phòng có bày một số “hiện vật” khá đẹp: đầu rồng, phượng bằng đất nung. Bà xã rút máy ảnh trong túi xách ra chụp lia lịa, mình cảnh giác kêu: “Thôi đừng chụp nữa, toàn đồ giả đấy mà, đồ thật người ta cất kỹ rồi!”. Bà vừa nghe lời, đút máy vào túi thì la lên: “Mất ví rồi”. Ngơ ngác không kịp phản ứng. Thế là đi tong hết tiền nong, các loại thẻ, nhưng nguy nhất là mất chứng minh nhân dân, làm sao tối nay bay về Sài Gòn?

 

Thế là buổi thăm Hoàng Thành kết thúc ngang xương, từ lúc này chỉ lo làm sao bay về? Gọi điện thoại cho người quen ở sân bay Tân Sơn Nhất, anh góp ý phải đi chụp hình rồi ra đồn công an trình mất giấy tờ, may ra an ninh sân bay giải quyết cho bay! Cả buổi chiều dành cho những việc này. Chụp ảnh thì thời đại kỹ thuật số, chỉ mất 30 phút. Nhưng đồn công an 14 giờ mới làm việc. Anh trung úy trực làm ngay cho, nhưng phải chờ thủ trưởng từ 14 giờ đến… 16 giờ mới lấy được chữ ký.

 

21 giờ 15 mới bay, nhưng phải có mặt từ 19 giờ để lo năn nỉ an ninh. May mà anh an ninh hôm nay dễ tính, vặn hỏi vài câu rồi “lần này tôi linh động đấy”. Bù vào đó, máy bay lại hoãn đến 22 giờ mới bay!

 

Ngồi vào ghế, đập vào mắt trang nhất tờ báo Tuổi Trẻ hôm nay đưa tin về lốc xoáy, lũ miền Trung. Thế là 7 ngày tiếp của “Đại lễ” sẽ trùng với “đại nạn” của hàng vạn dân lành. Lại không thể không nghĩ đến con số trên 5 tỷ đô tiêu hoang phí cho những trò trình diễn lấy “le”. 1/10 số ấy (hoen 500 triệu đô) có làm gì được cho miền Trung? Những người tổ chức Đại lễ có hề nghĩ đến mùa này bao giờ cũng là mùa mưa bão triền miên? Rồi sẽ có cảnh: “Cửa son rượu thịt ôi/ Ngoài đường xương chết buốt”? 1000 năm Thăng Long phỏng có thể vui?

 Hoàng Hưng

 

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Nuremberg của chủ nghĩa cộng sản

GUY SORMAN

Trần Quốc Việt dịch

Bốn nhà lãnh đạo còn sống của chế độ Khmer Đỏ, trong đó có cựu chủ tịch nước Khieu Samphan, hiện đang bị giam ở Phnom Penh kể từ năm 2007 và sẽ bị đưa ra trước công lý tại nước họ. Vào ngày 16 tháng Chín, toà án Cambodia được Liên Hiệp Quốc bảo trợ đã truy tố họ về tội diệt chủng, tội ác chống lại nhân loại, và các tội danh khác. Toà án này đã xác lập sự khả tín của mình qua vụ xử đầu tiên: mới ngày 26 tháng Bảy vừa qua, toà đã kết án Kaing Guek Eav (tên thường gọi là Duch), một con vít nhỏ trong guồng máy diệt chủng của Khmer Đỏ. Duch chỉ huy một trung tâm tra tấn từ năm 1975 đến 1979 nơi con số nạn nhân lên đến 15.000 người. Khác với toà án Nuremberg năm 1945 xét xử các nhà lãnh đạo Quốc xã, toà án Phnom Penh không phải do các cường quốc thắng trận lập ra; toà hoạt động trong khuôn khổ hệ thống tư pháp Cambodia, được duy trì nhờ công luận Cambodia, tuy được Liên hiệp Quốc tài trợ. Tính chính danh và mục tiêu của toà án không có gì đáng chê trách. Tuy nhiên, xét theo mức độ tội ác của ông, dân chúng Cambodia nhận thấy bản án của Dutch chưa thoả đáng. Bị cáo rõ ràng đã thuyết phục được toà án rằng ông chỉ vâng lệnh cấp trên của mình- vẫn cùng cái cớ các nhà lãnh đạo Quốc xã đã trình bày trước toà án Nuremberg.

Trên báo chí Tây phương và Châu Á, cũng như qua các lời tuyên bố của nhiều chính phủ, rõ ràng người ta đang cố gắng giảm nhẹ tội ác của Duch và Khieu Samphan xuống thành những vấn đề thuộc về hoàn cảnh địa phương. Làm như thể có một tai ương không may mang tên “Khmer Đỏ” đã vô tình giáng xuống Cambodia trong năm 1975, qua đó cướp đi sinh mạng của 1.5 triệu người Khmer. Nhưng ai hay điều gì ở đằng sau điều mà toà án gọi là nạn diệt chủng người Khmer do những người Khmer khác gây nên? Biết đâu điều này là lỗi tại Hoa Kỳ? Hay phải chăng vì người Mỹ, do dựng nên một chính quyền theo ý muốn của họ, nên đã tạo ra một phong trào cực đoan (reaction) dân tộc? Hay biết đâu cơn diệt chủng này là một di sản văn hoá, là đặc trưng của nền văn minh Khmer? Các nhà khảo cổ đang xới tung cả quá khứ lên để cố tìm ra một cách vô vọng một tiền lệ lịch sử. Ta có thể tìm thấy lời giải thích đúng, tức ý nghĩa của tội ác, trong những tuyên bố của chính Khmer Đỏ: giống như Hitler từng mô tả trước tội ác của mình, Pol Pot (mất năm 1998) đã giải thích từ rất sớm rằng ông sẽ huỷ diệt nhân dân của ông, để tạo ra một nhân dân mới. Pol Pot xem mình là người cộng sản; ông trở thành người cộng sản vào thập niên 1960 khi đang theo học tại Paris, cái nôi của chủ nghĩa Marx thời đó. Vì Pol Pot và những nhà lãnh đạo của chế độ mà ông đã áp đặt lên nhân dân ông tự xem mình là những người cộng sản – chứ không bao giờ tuyên bố là những người kế thừa của triều đại Cambodia nào đấy – nên chúng ta phải công nhận rằng chính họ thật sự là những người cộng sản.

Chủ nghĩa cộng sản Khmer Đỏ mang đến cho Cambodia quả là chủ nghĩa cộng sản đích thực. Xét về mặt khái niệm hay cụ thể, không có sự khác biệt cơ bản nào giữa ách cai trị của Khmer Đỏ với ách cai trị của chủ nghĩa Stalin, chủ nghĩa Mao, chủ nghĩa Castro, hay chế độ Bắc Hàn. Tất cả các chế độ cộng sản đều theo một quỹ đạo giống nhau một cách kỳ lạ, hiếm khi chịu ảnh hưởng của truyền thống địa phương. Trong mỗi trường hợp, những chế độ này tìm cách làm lại từ đầu quá khứ và tạo ra con người mới. Trong mỗi trường hợp, người “giàu”, trí thức, và những ai hoài nghi cuối cùng rồi bị tận diệt. Khmer Đỏ lùa dân chúng ở thành phố và miền quê vào các công xã nông nghiệp dựa theo các tiền lệ của cả Nga (nông trường tập thể) và Trung Quốc (công xã nhân dân), và họ hành động vì cùng các lý do ý thức hệ giống nhau, rồi cuối cùng dẫn đến kết cục như nhau: đói kém. Không có những điều như chủ nghĩa cộng sản đích thực nếu không có thảm sát, tra tấn, trại tập trung, quần đảo ngục tù, hay trại lao động cải tạo. Cho nên nếu không bao giờ có chủ nghĩa cộng sản đích thực, thì chúng ta phải kết luận rằng không thể có bất kỳ kết quả nào khác được: ý thức hệ cộng sản tất yếu dẫn đến bạo lực tập thể, vì tập thể không muốn chủ nghĩa cộng sản đích thực. Lời khẳng định này đúng trên đồng ruộng Cambodia cũng như trên đồng bằng Ukrain hay dưới tán cây cọ Cuba.

Như thế, phiên toà xử Duch và rồi cuối cùng phiên toà xử Lũ Bốn Tên là những phiên toà đầu tiên, trên cơ sở nhân quyền,  xử những viên chức Mác-xít của chế độ chính thức dù theo chủ nghĩa Marx, Lenin, hay Mao. Phiên toà xử chủ nghĩa Quốc xã diễn ra tại Nuremberg khởi đầu vào cuối năm 1945, và tiếp đến phiên toà xử chủ nghĩa Phát xít tại Tokyo năm sau. Nhưng mãi cho đến bây giờ, chúng ta chưa có phiên toà nào xử chủ nghĩa cộng sản, mặc dù chủ nghĩa cộng sản đích thực đã giết chết hay gây tàn phế cho số nạn nhân còn nhiều hơn tổng số nạn nhân của chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa Phát xít cộng lại. Phiên toà xử chủ nghĩa cộng sản chưa bao giờ diễn ra, ngoại trừ trên lĩnh vực trí thức, vì hai lý do. Thứ nhất, chủ nghĩa cộng sản ít nhiều hưởng được sự miễn tội ý thức hệ vì nó tuyên bố đứng về phía tiến bộ. Thứ hai, chủ nghĩa cộng sản vẫn còn nắm quyền ở Bắc Kinh, Bình Nhưỡng, Hà Nội, và Havana. Còn tại những nơi họ đã mất hết quyền lực, như ở Liên Xô cũ, những người cộng sản đã tìm được cách thoát tội nhờ hoá thân thành những nhà dân chủ xã hội, những doanh nhân, hay những nhà lãnh đạo dân tộc.

Phiên toà xử chủ nghĩa cộng sản duy nhất hiện nay có thể thực hiện được và mang lại kết quả vì thế phải diễn ra tại Cambodia. Nhưng chúng ta không được nhầm lẫn: đây không đơn thuần là phiên toà giữa người Cambodia với nhau. Trong phiên toà ở Phnom Penh, chủ nghĩa cộng sản đích thực đối mặt với những nạn nhân của nó. Phiên toà không những phơi bày chủ nghĩa Marx thủ đoạn như thế nào để thâu tóm, cướp đoạt, và thực thi quyền lực theo cách tuyệt đối, mà còn phơi bày một đặc trưng kỳ lạ của chủ nghĩa Marx đích thực. Giờ dường như chẳng có ai, ngay cả những cựu lãnh đạo cộng sản, muốn giành tiếp nhận vương trượng truyền lại của chủ nghĩa Marx. Khmer Đỏ giết người nhân danh Marx, nhân danh Lenin, và nhân danh Mao, nhưng họ thích chết như là những kẻ phản bội cho chính sự nghiệp họ từng đeo đuổi hay thích trốn chạy. Sự hèn nhát này chiếu một luồng ánh sáng mới vào chủ nghĩa Marx: chủ nghĩa Marx là thực, nhưng nó không thật, vì không có ai tin nó.
Guy Sormanlà trí thức hàng đầu Pháp, hiện là biên tập viên tạp chí City Journal, tác giả của hơn 20 cuốn sách bàn về các vấn để quốc tế và đương thời. Ông từng là cố vấn cho thủ tướng Pháp (1995-1997). Tác phẩm đáng chú nhất gần đây của ông là Đế quốc nói láo: Sự thật về Trung Quốc trong thế kỷ hai muơi mốt.

Nguồn: Tạp chí City Journal số 26 tháng Chín năm 2010. Bản dịch từ tiếng Pháp sang tiếng Anh của Alexis Cornel. (“Communism’s Nuremberg”).

Bản tiếng Việt © 2010 Trần Quốc Việt

Bản tiếng Việt © 2010 talawas

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Xã hội Thụy Điển: Cởi mở và minh bạch

VNN: Thụy Điển là xã hội tự do và cởi mở, nó thể hiện ở nhiều khía cạnh như tự do báo chí, tự do tham gia tuần hành, tự do diễn thuyết, quyền phát biểu... Cởi mở còn là tạo ra một xã hội công bằng.

Nước này được coi là một trong những quốc gia có hiến pháp dân chủ rõ ràng nhất thế giới. Hiến pháp Thụy Điển dẫn nhập bằng các từ ngữ: "Tất cả quyền lực công đều bắt nguồn từ người dân".

Trong bốn đạo luật nền tảng cấu thành nên Hiến pháp Thụy Điển có Luật Tự do báo chí. Thụy Điển là quốc gia đầu tiên trên thế giới cho phép tự do báo chí năm 1776. Tự do báo chí dựa trên tự do thể hiện và phát biểu. Những người có quyền hành phải có trách nhiệm giải trình và mọi thông tin luôn sẵn có. Công dân Thụy Điển, những người cung cấp thông tin cho nhà xuất bản, hãng thông tấn, báo chí được quyền bảo vệ nguồn, phóng viên nước này có thể không bao giờ phải tiết lộ nguồn tin của họ.

Luật Tự do thể hiện được thông qua năm 1991, liên quan đến lĩnh vực truyền thông không in ấn như truyền hình, phim ảnh hay phát thanh. Luật này đảm bảo sự tự do trao đổi quan điểm, thông tin và sáng tạo nghệ thuật.

Nhân dân giám sát

Nguyên tắc tiếp cận thông tin tại Thụy Điển có nghĩa là người dân nói chung và các phương tiện truyền thông như báo giấy, đài phát thanh và truyền hình có quyền tiếp cận tài liệu, hồ sơ chính thức. Điều này cho phép người dân có cái nhìn thấu đáo, rõ ràng về các hoạt động của chính phủ cũng như chính quyền địa phương. Nó xuất phát từ ý tưởng, một nền dân chủ tốt cần được giám sát; minh bạch để giảm bớt nguy cơ lạm dụng quyền lực.

Nguyên tắc tiếp cận công khai với các tài liệu chính thức cũng có nghĩa là viên chức hay những người khác làm việc cho chính phủ được tự do thông tin cho báo chí hoặc người ngoài về những gì họ biết. Dĩ nhiên ở đây cũng có ngoại lệ. Tài liệu có thể được giữ bí mật nếu nó bảo vệ lợi ích an ninh quốc gia, quan hệ với nước khác hay tổ chức quốc tế, chính sách tài chính, tiền tệ quốc gia, hoạt động thanh tra kiểm soát và giám sát khách do các cơ quan chức năng đảm nhận; ngăn chặn hoặc truy tố tội phạm; lợi ích kinh tế của người dân nói chung.

Ở Thụy Điển, sức mạnh dân chúng được sử dụng với sự tôn trọng bình đẳng, tự do cũng như giá trị của cá nhân. Các cơ quan công quyền đặc biệt phải đảm bảo quyền làm việc, nhà ở và giáo dục, cũng như thúc đẩy an sinh xã hội, an ninh và môi trường tốt cho người dân sinh sống ở đó. Luật pháp và các quy định khác hướng tới việc đảm bảo để không bất kỳ công dân nào chịu thua thiệt vì họ thuộc về cộng đồng thiểu số như chủng tộc, màu da, nguồn gốc hay giới tính.

Đảm bảo quyền con người được tương tác với mọi lĩnh vực trong chính sách đối ngoại: chính sách an ninh, hợp tác phát triển, chính sách di cư, chính sách môi trường và chính sách thương mại.

Chính phủ Thụy Điển chủ tâm thực thi một hệ thống kinh tế cho phép mọi công dân có quyền lợi đồng đều, đồng thời cung cấp phụ phí làm việc, được xem như hệ thống an sinh xã hội. Do đó, tạo sự đồng đều về lợi ích cho tất cả người có việc làm, ngay cả chỉ làm bán thời gian. Sự cách biệt về mức sống của một người lao động bình thường với một người có chuyên môn nghiệp vụ cao cấp không quá lớn.

Nền văn hóa Thụy Điển (cũng như các nước Bắc Âu: Na Uy, Phần Lan, Đan Mạch) tuy thiên về cá nhân hơn tập thể, nhưng là chủ nghĩa cá nhân nằm ngang. Nghĩa là tuy mỗi người chịu trách nhiệm chính yếu về sự phát triển của riêng mình, nhưng họ sẽ cảm thấy hổ thẹn như có tội khi quá giàu hay đã làm những điều khiến cho người khác trở nên nghèo. Phong cách sống của người Thụy Điển là: “Không một lá cỏ nào có thể vượt cao hơn những lá cỏ khác, vì lá cỏ ấy sẽ bị cắt trước tiên”.

Internet

Thụy Điển nằm trong số quốc gia sử dụng internet cao nhất EU. Trong 9,3 triệu dân, hơn 80% người sử dụng Internet. Luật Dữ liệu cá nhân có hiệu lực năm 1998. Luật này bảo vệ người dân bị xâm phạm thông tin cá nhân khi đã cung cấp chi tiết cho nhà khai thác Internet.

Luật Ipred của Thụy Điển ra đời dựa trên Hướng dẫn Thực thi quyền sở hữu trí tuệ của EU, có nghĩa là, một công ty thu âm hay phim ảnh nghi ngờ ai đó tải một trong các sản phẩm của họ thì có quyền yêu cầu thông tin về người này từ nhà khai thác điều hành Internet hoặc điện thoại. Sau đó còn có thể yêu cầu bồi thường do tổn thất thu nhập. Dĩ nhiên, công ty phải đưa ra bằng chứng chứng tỏ người dùng tải tài liệu bất hợp pháp.

Các diễn đàn Internet và mạng xã hội khá phổ biến với trẻ em Thụy Điển, lứa tuổi 12-15 tuổi thường dùng ít nhất ba giờ/ngày để lướt Internet. Một nửa số trẻ em năm tuổi và 1/5 trẻ em ba tuổi biết dùng Internet. Chính phủ đã thông qua một đạo luật ngăn chặn việc tiếp xúc với trẻ em vì mục đích tình dục hay phạm tội, luật này có hiệu lực ngày 1/7/2009.

Sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, Thụy Điển đạt tăng trưởng cao trong năm 2010, thất nghiệp giảm và tình hình ngân sách khá vững mạnh.

Đi tìm bí quyết phát triển của người Thụy Điển trong bối cảnh cả châu Âu lao đao vì thất nghiệp, thâm hụt ngân sách, nợ công tăng vọt, các nghiên cứu hàn lâm đã nhấn mạnh tới thành tựu vượt trội của một mô hình kinh tế dựa trên “sự đồng thuận và nhất quán trong dài hạn” (chữ của Giám đốc Viện nghiên cứu kinh tế Áo tại Vienna, ông Karrl Aiginger).

Đó là chính trị gia, giới doanh nghiệp và công đoàn đồng thuận về những cách tốt nhất để hỗ trợ cho tăng trưởng kinh tế dài hạn, và rồi làm đúng theo như thế. Kết quả chính là sự ổn định của nền kinh tế.

(Theo tinkinhte)

Người phụ nữ gốc Việt tham gia đóng mẫu hạm USS George H.W. Bush

Chắc hẳn nhiều người Việt đã nghe đến cái tên Hàng không mẫu hạm USS George H. W. Bush của Hải quân Hoa Kỳ, tuy nhiên có lẽ còn khá ít người biết rằng trong số những người tham gia dự án đóng con tàu này có một phụ nữ gốc Việt. Người phụ nữ đó là bà Giao Phan, hiện là Phó Giám đốc cơ quan quản trị các chương trình tiếp thu quân dụng của Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ. Trong câu chuyện phụ nữ kỳ này, bà Giao Phan sẽ chia sẻ với quí vị những điều mọi người ít biết đến về Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ

Hàng không mẫu hạm USS George H. W. Bush là một trong những tàu chiến lớn nhất trên thế giới và là hàng không mẫu hạm thuộc chủng loại Nimitz class thứ 10, hay còn được gọi là siêu Hàng không Mẫu hạm, của Hải quân Mỹ. Dự án xây dựng mẫu hạm này được bắt đầu từ năm 2001 và kết thúc vào năm 2009.

Vào thời gian đó khi còn trên cương vị Trợ lý Giám đốc Dự án, bà Giao Phan được giao nhiệm vụ giám các hoạt động liên quan đến việc thiết kế, xây dựng, kiểm tra, xác định và bàn giao chiếc tàu chiến được coi là niềm tự hào của Hải quân Hoa Kỳ này.

Bà Giao nói rằng bà cảm thấy may mắn vì được giao nhiệm vụ quan trọng như vậy và hơn nữa việc tham gia dự án xây dựng mẫu hạm này còn có một ý nghĩa quan trọng hơn.

“Lúc 30 tháng 4, Ba tôi với người Bác bay trên một máy bay trực thăng với ông phi công, chiếc máy bay đã cũ và không có đủ xăng. Lúc mà họ sợ máy bay bị rớt vì hết xăng cũng là lúc họ nhìn thấy một tàu của Hải quân Hoa Kỳ ở ngoài khơi, chính lúc đó họ đã cảm thấy dấu hiệu của sự sống và tự do. Bởi vậy, lúc nghe tôi nhận chức này, cả ba tôi và tôi đều sung sướng vì coi như đã trả được món nợ cho Hoa Kỳ, mà không có gì trả nợ cho xứng bằng là được tham dự vào dự án xây dựng một hàng không mẫu hạm tối tân nhất. Chiến hạm này còn là biểu tượng cho quyền tối cao của hải quân Hoa Kỳ, cho nên tôi rất thích.”

Bà Giao Phan và gia đình sang Mỹ định cư sau khi cuộc chiến tranh kết thúc lúc bà mới 15 tuổi. Bà còn nhớ đó là giai đoạn khó khăn nhất của gia đình mình. Bà kể rằng từ một gia đình thượng lưu ở Việt Nam, nhưng khi qua Mỹ gia đình bà đã phải sống nhờ vào các khoản tiền trợ cấp của chính phủ Hoa Kỳ, từ trợ cấp y tế cho tới quần áo, trong một thời gian dài, vì công việc duy nhất mà Ba của bà tìm được là công việc lao công trong khách sạn.

Bà nói rằng nếu không có sự giúp đỡ đó của chính phủ Mỹ thì chị em bà đã không có được sự thành công như ngày hôm nay. Chính vì luôn mang ơn sự cưu mang của nước Mỹ nên bà đã gia nhập Hải quân Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp ngành kỹ sư công chánh tại Đại học Công nghệ Virginia (Virginia Polytechnic Institute) vào năm 1984 với mong muốn làm một điều gì đó để trả nợ cho quê hương thứ hai của mình. Bà Giao đã làm việc cho Hải quân Hoa Kỳ trong suốt hơn 20 năm sau đó.  

Vào ngày xảy ra vụ khủng bố 11/9/2001, bà cũng là người đã có mặt tại Ngũ Giác Đài, một trong những địa điểm bị tấn công. Sự kiện đó đã làm bà bắt đầu chú ý và ngưỡng mộ Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ vì những hoạt động đối phó với các hoạt động khủng bố của họ, rồi sau đó là các hoạt động đối phó với trận bão Katrina. Bà đã tự hỏi không biết mình có thể làm gì để đóng góp vào những công việc quan trọng như vậy.

Bà Giao nói không có gì trả nợ Hoa Kỳ cho xứng bằng việc được tham dự vào dự án xây dựng một hàng không mẫu hạm tối tân nhất.

Nhưng mãi tới năm 2007, cơ hội được làm việc cho Lực lượng Bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ mới đến với bà khi bà được chọn vào vị trí lãnh đạo cao cấp cho cơ quan tiếp thu quân dụng (US Coast Guard’s Acquisition Programs).

Hiện tại, trên cương vị phó giám đốc, bà quản lý và giám sát dự án tiếp thu quân dụng trị giá 27 tỷ đôla, trong đó  gồm việc duy trì và hiện đại hóa các loại máy bay, tàu chiến v..v để phục vụ cho nhiều hoạt động trên biển của lực lượng tuần duyên. Bà cũng đứng trong hàng ngũ những nhân viên dân sự cấp cao nhất trong Lực lượng Bảo vệ Bờ biển, đơn vị quân sự duy nhất trong khuôn khổ Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ.

Bà cho biết thêm về các hoạt động hiện tại của chương trình tiếp thu quân dụng mà bà chịu trách nhiệm:

“Lực lượng bảo vệ bờ biển muốn đạt được kết quả mỹ mãn trong các nhiệm vụ cao cả, thì chúng tôi cần được trang bị với các phi cơ, phản lực, trực thăng, tàu bè mới và tối tân, nhưng hiện nay các tàu bè và máy bay này cũ quá. Vì vậy công việc chúng tôi làm là cơ quan quản trị là phải theo dõi các hoạt động từ việc đấu thầu cho tới việc kiểm tra diễn tiến đóng tàu của nhà thầu, rồi sau đó bàn giao cho tàu mới hay máy bay mới. Mới đây chúng tôi cũng vừa hoàn tất hai tuần dương hạm lớn nhất và tối tân nhất chưa từng có trong lực lượng, cùng hàng trăm chiếc tàu nhỏ để thay thế những chiếc tàu cũ, rồi cũng hoàn thành 10 phi cơ và trực thăng để bổ sung vào tổng số máy bay mà hiện nay được sử dụng để hỗ trợ các hoạt động ngày càng gia tăng của lực lượng.”

Bà Giao cho biết mặc dù phải đảm trách rất nhiều nhiệm vụ quan trọng, nhưng lực lượng bảo vệ bờ biển lại được ít người biết tới:

“Tôi nhận thấy so với những binh chủng khác của quân đội Hoa Kỳ thì Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ không được nhiều người biết tới cho lắm, tuy rằng chúng tôi đã gặt hái được nhiều thành quả trong nhiều lĩnh vực và có rất nhiều trách nhiệm đối với người dân Hoa Kỳ. Nhất là mới đây lực lượng đã được chính phủ Hoa Kỳ giao cho vai trò lãnh đạo tất cả các cơ quan của chính phủ liên bang trong việc đối phó với dầu loang ở vịnh Mexico. Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ, tức U.S Coast Guard, được thành lập vào năm 1790 và hiện có hơn 40 ngàn nhân viên đang phục vụ khắp mọi nơi trên Hoa Kỳ. Tuy nhiên, rất ít người biết là lực lượng này đã ra đời trước cả hải quân Hoa Kỳ.”

Bà Giao Phan giải thích thêm rằng sở dĩ bà gọi U.S Coast Guard là Lực lượng Bảo vệ Bờ biển thay vì Lực lượng Tuần duyên vì nhiệm vụ của lực lượng này vượt ra ngoài các hoạt động tuần duyên thông thường. Bà nói thêm về tầm quan trọng của lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ:

“Tôi thấy ngoài nhiệm vụ tuần duyên để ngăn chặn các vụ phạm pháp dọc bờ biển, bảo toàn an ninh, lực lượng Hoa Kỳ này còn có nhiệm vụ bảo vệ môi sinh ngoài biển cũng như cứu hộ nhiều người lâm nạn ở đại dương. Bởi vì những nhiệm vụ cao cả này mà lực lượng còn được gọi là người bảo vệ bờ biển. Và khẩu hiệu của chúng tôi là ‘Semper Paratus’ tức là ‘Luôn luôn sẵn sàng’.”

Không chỉ nắm giữ nhiều chức vụ cao cấp trong Hải quân cũng như Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ, bà Giao Phan cũng đã nhận được những giải thưởng cao quí nhất mà Hải quân Mỹ trao tặng cho những nhân viên dân sự có thành tích và những đóng góp suất sắc nhất, trong đó gồm có những huân chương như Superior Civilian Service Award vào năm 2006, và Navy Meritorious Civilian Award vào năm 2004.

Bà Giao Phan khiêm tốn nói về những thành tích mà bà đạt được:

“Được vinh danh những giải thưởng này thì thực sự tôi rất mắc cỡ vì bối rối. Ai cũng biết đâu có người nào có thể đạt được thành công một mình đâu. Bởi vậy, tôi rất ngạc nhiên và rất vinh dự nhưng cũng biết là mình đã may mắn được làm việc chung và được học hỏi trong nhiều năm qua lúc phục vụ hải quan và lực lượng bờ biển Hoa Kỳ, tôi cảm thấy mình còn mang nợ nhiều hơn nữa với những giới lãnh đạo cao cấp của mình, cũng như các bạn đồng nghiệp và nhân viên của mình. Những lúc như vậy tôi cảm thấy mình may mắn và được nhiều người trợ giúp quá.”

Bà Giao cho biết có rất nhiều cơ hội để các bạn trẻ gốc Việt có thể tham gia vào lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ cũng như cơ hội để các bạn thăng tiến tại đơn vị này, nhưng điều quan trọng là phải có niềm tin và quyết tâm cao:

“Tôi tin tưởng rất mạnh vào câu châm ngôn của Việt Nam ‘Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi cách, sông ngăn’. Do đó với lớp trẻ thì tôi có một lời nhắn nhủ các em là điều quan trọng nhất là dù có đi đường nào chăng nữa thì cũng phải đạt được một trình độ đại học, phải học thật tốt vì đó là một nền tảng vững chắc đưa tới sự phát triển sự nghiệp trong tương lai. Cho dù các em có chọn bất cứ ngành nào thì cũng phải có lòng đam mê với công việc và phải linh hoạt và thích ứng với sự thay đổi.”

Quí vị có thể tìm hiểu thêm về bà Giao Phan cũng như các hoạt động của Lực lượng Bảo vệ Bờ biển Hoa Kỳ tại trang web: www.uscg.mil.

Nguồn: VOA Vietnam

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Hà Tĩnh: Cảnh sát cơ động đánh và cướp tài sản người dân giữa đêm khuya

Chính những hành động bao che, khỏa lấp của chính quyền, công an qua những sự việc trên mà cảnh sát Hà Tĩnh ngày càng lộng hành, coi thường pháp luật và coi nạn nhân như cỏ rác, thậm chí còn cướp đoạt tài sản nạn nhân khi có điều kiện như các cảnh sát cơ động trong vụ việc 26/9/2010.

Hồi 12 h đêm 26/9/2010, giữa đêm khuya một nhóm cảnh sát cơ động gồm 6 người đi trên 3 xe máy đã tấn công một người dân tại xóm Tân Phú, xã Thạch Trung, Thị xã Hà Tĩnh.

Nạn nhân là anh Nguyễn Văn Điệp thuộc xã Thạch Trung, Thị xã Hà Tĩnh bị tấn công ngã xuống đường quốc lộ, một cảnh sát cơ động đã cầm chân kéo lê anh Điệp trên mặt đường vào lề đường.

Khi thấy điện thoại của nạn nhân rơi ra, cảnh sát cơ động này đã nhặt và bỏ ngay vào túi mình.

Dù giữa đêm khuya, nhưng khi nghe tiếng kêu, người dân Tân Phú đã đổ ra đường chứng kiến sự việc và vô cùng phẫn nộ trước việc đánh người và hành vi cướp tài sản người dân của nhóm 6 cảnh sát cơ động nói trên. Nhân dân đã vây xung quanh phản đối hành vi đánh người man rợ và cướp tài sản công dân. Khi dân chúng đổ ra đông, đám cảnh sát đã hoảng hốt bỏ chạy để lại ba chiếc xe máy biển số: 38B1 – 0521, 38B1 – 0546  và 38 A4-8307.

Người dân đã đưa nạn nhân đi cấp cứu và báo cho công an sự việc xảy ra. Một nhóm công an gồm có: Võ Công Sáng, phó công an xã, Nguyễn Trung Hiền, Đội trưởng Đội cảnh sát Điều tra tội phạm và trật tự xã hội, Diệp Xuân Quyền, cảnh sát giao thông đã đến nơi xảy ra sự việc. Ngoài ra còn có Trưởng Phòng cảnh sát cơ động đã đến hiện trường vụ đánh đập và cướp tài sản nhân dân.

Người dân yêu cầu lập biên bản, nhóm công an này đã phải lập đến lần thứ 5 người dân mới đồng ý nội dung văn bản. Trong quá trình lập biên bản, nhóm 6 cảnh sát cơ động nói trên đã bỏ chạy về TP Hà Tĩnh.


Chiều 29/9/2010, nạn nhân vẫn phải điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh với nhiều vết bầm tím trên cơ thể, bị choáng ngất.

Nhưng mấy ngày qua, phía công an Thành phố Hà Tĩnh chưa có bất cứ một thông báo nào với người dân về việc giải quyết sự việc. Có thể sự việc lại cho “Chìm xuồng” hoặc lại trò đổi nạn nhân thành thủ phạm.

Điều cần nói là thời gian gần đây, cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động là nỗi kinh hoàng của người dân Hà Tĩnh. Lực lượng này ngày càng hoành hành bất chấp pháp luật với hành vi dã man.

Cũng tại đoạn Quốc lộ qua Tân Phú này, người dân đã chứng kiến xe ô tô cảnh sát cơ động đâm vào người dân và bỏ chạy, sự việc sau đó cũng đã bị cho chìm xuồng.

Nói riêng tại Hà Tĩnh, cũng cách đây chưa lâu, cảnh sát giao thông đã đạp hai người đi xe máy trên Quốc lộ 1A đoạn Kỳ Anh khiến nạn nhân lao vào xe tải chạy ngược chiều và tử nạn. Vụ việc này đã khiến hàng ngàn người dân đổ ra đường lật xe cảnh sát làm tắc nghẽn giao thông nhiều giờ. Thế nhưng sau đó vụ việc cũng bị cho chìm xuồng và một số người dân bị truy tố.

Chính những hành động bao che, khỏa lấp của chính quyền, công an qua những sự việc trên mà cảnh sát Hà Tĩnh ngày càng lộng hành, coi thường pháp luật và coi nạn nhân như cỏ rác, thậm chí còn cướp đoạt tài sản nạn nhân khi có điều kiện như các cảnh sát cơ động trong vụ việc 26/9/2010.

Lực lượng cảnh sát giao thông chỉ có rình cơ hội bắt chẹt kiếm tiền nhân dân, thậm chí bất chấp tất cả quy định pháp luật, trốn trong những chỗ kín đáo bắn tốc độ, dừng xe bất cứ ai dù không vi phạm bất cứ điều gì khi lưu hành trên đường. Cánh sát cơ động đi cả đoàn ban đêm rình trong mọi ngõ ngách với vũ khí trong tay, thẳng tay hành động khi cần thiết.

Một đoạn video lưu truyền trên mạng internet về cảnh sát đánh dân ngay trước mặt các quan chức chính quyền, báo chí… một cách ngang nhiên với hơn nửa triệu người xem đã thể hiện sự lộng hành của công an Hà Tĩnh như thế nào.

Cũng như vấn nạn của cả đất nước, một xã hội công an trị điển hình đang được thực thi tại Hà Tĩnh.

Nguồn: http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/ha-tinh-c%E1%BA%A3nh-sat-c%C6%A1-d%E1%BB%99ng-danh-dan-va-c%C6%B0%E1%BB%9Bp-tai-s%E1%BA%A3n-gi%E1%BB%AFa-dem/

Video: Cảnh sát giao thông ở Hà Tĩnh đánh dân trước mặt quan chức và báo chí: