Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

Chuyện ô nhục và chuyện cao cả

(Trò chuyện giữa luật sư Dương Hà và nhà giáo Phạm Toàn)

imagePhạm Toàn – Chào Dương Hà. Đừng buồn. Đời còn nhiều người buồn hơn mình. Phải tự ra lệnh: cấm buồn!… Nào, bây giờ nói chuyện bình tĩnh. Thật nực cười. Mỗi lần tôi gọi điện cho Dương Hà, đều thấy nhạc hiệu “Mời anh hãy đến quê hương chúng tôi”. Đó là một giai điệu đẹp chứa đựng những tình cảm đẹp của cả một dân tộc khi vẫn còn hăm hở đi theo tiếng gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hôm nay, liệu Dương Hà còn nghĩ là mình sẽ hăm hở như thế không?

Dương Hà – Em hơi mệt. Lát nữa em và anh trò chuyện dài dài. Bây giờ, em rất muốn anh kể cho nghe hôm nay tình hình ở bên ngoài Tòa án ra sao? Anh kể cho vui vào. Kể những điều tích cực ấy. Em nghe loáng thoáng có cả bà cụ hơn tám mươi tuổi cũng đến để ủng hộ tinh thần cho nhà em…

Phạm Toàn – Có chuyện đó. Nhưng tôi đứng hơi xa. Đứng gần thì có khi thiệt mạng. Tôi thấy Công an áo đen xô đẩy dân. Mình không thích đụng độ. Nhưng nhìn cảnh xô xát, thấy buồn vì hai bên cứ như kẻ thù của nhau. Ai đã làm cho khẩu hiệu “Công an là bạn dân” mất ý nghĩa? Ai? … Có một ông khiếm thị cũng lần mò tới. Công an áo đen định đánh ông ta. Nhưng lật nón, thấy con mắt lòi trắng ra, họ cũng chùn tay… Họ hỏi “ai chở ông đến đây?” Ông ấy nói “Tôi đi xe buýt”. Một bà cụ hơn tám mươi. Tôi hỏi “cụ đến đây làm gì?” Bà cụ nói “ông Luật sư ông ấy vì dân thì tôi là dân tôi cũng vì ông ấy chứ?”

Dương Hà – Ôi thế cũng bất ngờ chứ nhỉ?

Phạm Toàn – Có cái bất ngờ rất đẹp, và cũng có cái không bất ngờ cũng rất đẹp… Chẳng hạn người đi đến Tòa để định bụng ủng hộ chú Vũ thì có vẻ nghèo, quần áo không đẹp. Quần áo không đẹp, nhưng tấm lòng lại rất đẹp. Và những con số thống kê tưởng như rất đẹp thì lại chẳng có mấy ý nghĩa. Còn lực lượng Công an thì ăn mặc đẹp, trang bị đẹp, cái khiên cũng đẹp, cái dùi cui cũng đẹp, cái còng số 8 cũng bóng lộn rất đẹp… Lẽ ra, sứ mệnh các bạn đó là phải đi tìm kẻ địch. Lâu lắm chẳng có mục “Đọc truyện đêm khuya” với “Câu chuyện cảnh giác” nữa… Cũng chẳng có vụ án gián điệp nào cả. Chẳng nhẽ thời nay không sót lại thằng con trai họ Triệu nào nữa hay sao?

Dương Hà – Họ Triệu nào kía, anh?

Phạm Toàn – Triệu Đà … Triệu Đô … ấy!

Dương Hà – Anh làm em muốn bật cười rồi đó. Bây giờ em kể chuyện bên trong. Vòng ngoài như vậy là để bảo vệ cái ngớ ngẩn, dối trá, ở bên trong… Em thấy thương anh Vũ chồng em quá. Những người ngồi ghế chủ tọa thật thảm hại. Họ tìm cách bắt nạt và hạ nhục chồng em. Nước không có mà uống. Chồng em đề nghị cho uống nước, họ nói rõ to “Bị cáo đề nghị chính đáng, cho phép bị cáo uống nước”. Nói to như thế quả là tiểu nhân! Và cái tiểu nhân càng lộ rõ khi Luật sư Trần Vũ Hải yêu cầu Tòa cho coi bằng chứng. Họ không biết làm gì nữa, họ đuổi LS Hải ra.

Phạm Toàn – Cái ông Hải cũng quá quắt! Hai cái bằng chứng hôi hám hôm ở Sài Gòn họ có thu thập đâu? Còn bằng chứng những ý kiến về dân chủ hóa đất nước, về bảo vệ Tổ quốc chống bọn “nước lạ” xâm lược dần dần từng bước, thì những bằng chứng ấy đều đã nằm trong đầu óc nhân dân… Có ông Hoa Đà thì cũng chẳng làm cách gì bổ đầu dân ra mà trưng bằng chứng ra.

Dương Hà – Thôi anh, không giễu họ nữa, thế là đủ rồi. Bây giờ em muốn anh trong tư cách nhà giáo dục, anh phân tích em nghe: vì sao nên nông nỗi này?

Phạm Toàn – Dễ như bỡn. Bản chất của chế độ xã hội không còn đúng như lý tưởng Hồ Chí Minh nữa. Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Người ta thay đổi rồi, và người ta co cụm lại để chống lại một số người vẫn còn ngây thơ đòi hỏi “của dân, do dân, vì dân”… Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Với cụ Hồ Chí Minh, mọi việc thật đơn giản: "Chính phủ mà không làm trọn nhiệm vụ của mình, và không thỏa mãn yêu cầu của người dân, thì người dân có quyền lật đổ chính phủ đó". Bây giờ người ta lật đổ xong nhân dân rồi. Nhân dân bị buộc phải từ chức hết rồi. Thế đó!

Dương Hà – Làm tất cả vì quyền lợi của họ?

Phạm Toàn – Phải! Vì quyền lợi phe nhóm! Và cả vì sĩ diện hão của phe nhóm nữa. Chẳng nhẽ “mình” to thế này, “mình” oai thế này, “mình” trí tuệ thời đại thế này, mà lại phải chịu đối thoại đồng thuận với bọn thư sinh?

Dương Hà – Bây giờ, em nên làm gì?

Phạm Toàn – Tôi nghĩ là em có hai việc. Việc của người vợ yêu chồng, và việc của người công dân yêu nước.

Dương Hà – Người vợ yêu chồng phải làm gì?

Phạm Toàn – Phải lo cho chú ấy không bị bọn đầu gấu quấy rầy khi chịu án. Một chế độ rất hà khắc sẽ được tung ra để hãm hại chú ấy. Họ lại xử phúc thẩm như sơ thẩm: không cho tranh cãi gì hết, không cho phóng viên Tây Ta tham gia, không cho Nhân quyền Nhân bản chi chi hết được tham gia theo dõi… Hôm nay, tôi gặp cậu phóng viên AFP, cái anh cu lông mày rậm ấy. Thấy nó đang cười, lông mày rung bần bật. Hỏi nó có chuyện gì mà cười? Nó bảo “Mình vừa bị người ta đuổi, vì lý do ở đây đang bận xử án”…

Dương Hà – Chồng em bị đau tim. Hôm nay khi đang cãi ở Tòa, lúc 10g10 anh ấy kêu tôi hơi bị đau tim cho tôi nghỉ một chút nhưng ông Chủ tọa phiên tòa cứ hối thúc: nói đi, nói đi. Rõ ràng chồng em có hiện tượng không bình thường. Mọi khi thường là hay bị cơn đau vào ban đêm. Hôm nay chắc chắn là mệt lắm. Ôi, em thấy lo lắng lắm…

Phạm Toàn – Sẽ còn phải lo nhiều. Vì ngoài bổn phận với người chồng yêu nước, em còn có bổn phận công dân và là công dân có học, một người trí thức.

Dương Hà – Vâng, em lắng nghe …

Phạm Toàn – Hà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc. Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ. Từng người đều ngoi lên thi nhau hơn kẻ khác một cái đầu, trong khi cả cộng đồng đang cùng nằm dưới đáy giếng nhân loại. Toàn thế chúng ta chỉ cần tuần tự thực hiện đúng công việc xây dựng nhà nước pháp quyền. Năm nay chưa xây xong, thì sang năm xây tiếp. Roma không hoàn thành công việc xây dựng nó chỉ trong một đêm.

Dương Hà – Thế còn chồng em?

Phạm Toàn – Thời nào cũng cần có người hy sinh vì nghĩa lớn. Lịch sử thì dài, đời cá nhân con người thì ngắn. Đừng nghĩ đến thắng lợi nhỡn tiền thì mọi việc rất đơn giản. Nhà văn Pháp Louis Roubaud từng viết cuốn sách Việt Nam (in năm 1931) mô tả 13 đồng chí Việt Nam lên máy chém. Tất cả lần lượt xếp hàng. Nguyễn Thái Học xếp hàng cuối cùng. Bọn thực dân Pháp định làm thế để khủng bố tinh thần ông giáo Học. Nhưng ông vẫn bình tĩnh đợi đến lượt, không chen ngang, không chạy chọt để được cơ cấu sớm… May mà năm in cuốn truyện đó, người Pháp không bắt ông nhà văn kia và khép tội “tuyên truyền chống nhà nước…”

Dương Hà à, anh Toàn không mong chú Vũ phải hy sinh. Anh cũng không mong chú ấy thành anh hùng. Anh chỉ chúc mừng Dương Hà đã có riêng cho mình một người chồng cao cả. Hôm nay, nói thật lòng với Dương Hà nhé: trong vụ xử án, điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. Nếu ngày mai anh chết, nếu anh không chờ được bảy năm nữa để bắt tay chú Vũ, em nhớ nhắn lại cho nó rằng anh rất yêu nó.

04-04-2011

Phạm Toàn ghi lại

Dương Hà xem lại

Nguồn: http://boxitvn.blogspot.com/2011/04/chuyen-o-nhuc-va-chuyen-cao-ca.html

Tòa án Việt Nam bắt đầu xử con trai một bạn chiến đấu của Hồ Chí Minh

Bài của Ian Timberlake (AFP)  11 giờ sáng, thứ Hai, 4-4-2011

HÀ NỘI — Con trai của một nhà lãnh đạo cách mạng Việt Nam bị kết tôi kêu gọi chấm dứt cai trị độc đảng đã bị đưa ra xét xử ngày Thứ Hai (4-4-2011), một trong những vụ bị kết tội nặng nhất về chính trị trong mấy năm qua của Việt Nam.

Cù Huy Hà Vũ, 53 tuổi, bị xét xử sau hai lần ông kiện thủ tướng.

Ông đối mặt với án tù cao đến 12 năm nếu bị coi là phạm tội “tuyên truyền chống nhà nước”, một lối kêu án bị các nhà hoạt động Nhân quyền coi là đã hình sự hóa hoạt động của người bất đồng chính kiến đấu tranh theo lối hòa bình.

Vụ xử ông tại Hà Nội dự kiến kéo dài trong một ngày.

Cảnh sát tuyên bố khu vực trước Tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội là khu vực cấm đi ngang và đã bắt giữ ít nhất ba người trẻ tuổi. Họ cũng giữ mấy người đàn bà mang những bó hoa tới gần Tòa án, một phóng viên của AFP chứng kiến.

Cả trăm công an thường phục – và cũng nhiều công an mặc sắc phục – lảng vảng gần tòa nhà Tòa án. Họ chốt chặt các phố ở quanh Tòa án và quay phim chụp hình những người qua đường trong khi một xe chở đầy cảnh sát chống bạo động và xe cứu hỏa chực sẵn ở gần đó.

“Yêu cầu ông đi khỏi chỗ này “, một sĩ quan nói với phóng viên AFP bên ngoài Tòa án. “Ở đây đang xử án.”

Hà Vũ là con trai Cù Huy Cận, thành viên của Chính phủ lâm thời do chủ tịch Hồ Chí Minh tôn kính thành lập từ năm 1945, và ông cũng là một nhà thơ nổi tiếng.

Vụ án Cù Huy Hà Vũ cho thấy là “bất kể ai hoặc bất kể liên quan như thế nào”  song nếu bạn bước qua vạch vôi thì bạn sẽ bị đem ra xét xử, như lời Carl Thayer,  một chuyên gia về Việt Nam tại Đại học New South Wales.

Giống như phần lớn các vụ án ở Việt Nam, vụ xử Hà Vũ chỉ xử kín và chỉ một số rất ít người được trực tiếp theo dõi. Một số lượng hạn chế nhà báo và nhà ngoại giao nước ngoài được phép theo dõi quá trình xét xử qua màn hình có thể bị ngắt bất cứ lúc nào và với chất lượng âm thanh tồi.

Hà Vũ ra tòa mặc đồ bộ và có thắt ca-vát.

Bản án kết tội ông tuyên truyền chống nhà nước qua các bài viết, những cuộc trả lời phỏng vấn trên các phương tiện truyền thông nước ngoài và qua mạng Internet.

Từ năm 2009 đến tháng Mười năm ngoái, người ta cho rằng Hà Vũ đã “nói xấu chính quyền” và biện hộ cho chế độ đa đảng, bản án nói vậy.

Ông Vũ nói rằng vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản chỉ  phục vụ cho “quyền lợi bất hợp pháp của một nhóm nhỏ”, bản án nói vậy. Bản án cũng nói ông Vũ chỉ trích mạnh mẽ việc bỏ tù “hàng trăm nghìn người” trước đây là viên chức Nam Việt Nam sau cuộc thằng lợi thống nhất đất nước của cộng sản năm 1975.

“Anh chàng đẩy cả (hai bên) vào một bọc”  một nhà ngoại giao muốn giứ kín tên tuổi nói vậy, và mô tả Hà Vũ là “gây được tiếng vang về chính trị và vào lịch sử “.

Hà Vũ bị bắt tháng mười một năm ngoái vào thời điểm trấn áp mạnh mẽ các nhà hoạt động và các blogger  khi có những căng thẳng vào dịp trước Đại hội Đảng CS vào tháng Giêng.

Hai năm trước, Hà Vũ  làm một điều được ông nói là hành động khiếu kiện theo luật pháp đầu tiên chống Thủ tướng Việt Nam.

Vụ kiện chống thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là để đòi ngừng chương trình khai thác bô-xít đang còn đầy tranh cãi, đã gây ra sự chống đối rộng rãi bất thường.

Tóa án Nhân dân Hà Nội – cũng là cơ quan sáng nay Thứ Hai xét xử ông – đã bác đơn khiện của Hà Vũ, nói rằng điều đó “không có cơ sở pháp lý”.

Ông lại cố lần nữa đưa đơn kiện vụ đó lên Tòa án Nhân dân Tối cao và cũng bị phớt lờ, theo như tuyên bố của Tổ chức Human Rights Watch, một tổ chức theo Theo dõi Nhân quyền đóng tại Hoa Kỳ, tổ chức này cuối tuần vừa rồi đã kêu gọi thả ngay ông Hà Vũ.

Bản án ông Hà Vũ không nói gì liên hệ đến tính hợp pháp của việc ông kiện thủ tướng Dũng.

Được hỏi về thái độ của ông Vũ trước phiên xử, bà vợ ông Hà Vũ nói: “Nom anh không vui, anh buộc lòng phải theo vụ này thôi.”

Hà Vũ học Luật ở Pháp. Ông không được cấp giấy phép làm luật sư, nhưng ông mở công ty luật ở Hà Nội cùng với vợ là Nguyễn Thị Dương Hà.

Tổ chức Ân xá QT Amnesty International tháng trước nói rằng có hơn 20 nhà hoạt động (dân chủ, nhân quyền) đã bị chế độ độc đảng bỏ tù trong mấy năm vừa rồi.

Người dịch: Phạm Toàn

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

http://anhbasam.wordpress.com/2011/04/04/438-toa-an-vi%E1%BB%87t-nam-b%E1%BA%AFt-d%E1%BA%A7u-x%E1%BB%AD-con-trai-m%E1%BB%99t-b%E1%BA%A1n-chi%E1%BA%BFn-d%E1%BA%A5u-c%E1%BB%A7a-h%E1%BB%93-chi-minh/

« Tổ Quốc và Nhân Dân Việt Nam sẽ phá án cho tôi, công dân Cù Huy Hà Vũ » Lịch sử sẽ ghi tên anh, người công dân bất khuất.

« Đây là một vụ án được dựng lên để chống lại ông Cù Huy Hà Vũ, như chính ông Cù Huy Hà Vũ đã nói tại phiên tòa. Với một bản án đã dựng nên, ngay từ đầu đến cuối, tất cả các chứng cứ đều do họ sắp đặt ra. Vì sự sắp đặt này cho nên tất cả những gì chứng cứ được thu thập đều hoàn toàn bất hợp pháp. Chứng cứ này hoàn toàn không có giá trị về mặt pháp lý". (Ls Dương Hà)

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

AP chỉ được 1 ghế, cả châu Âu chia nhau ghế còn lại trong đại sảnh tòa án Hà Nội! Ghế Hà Nội quả là cao giá nhất thế giới.

New York Times: Việt Nam ngược đãi tín đồ Thiên Chúa giáo dân tộc thiểu số

Seth Mydans

Ngày  31, tháng 3 năm 2011

BANGKOK — Theo một bản báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền [Human Rights Watch] công bố hôm thứ Năm thì Việt Nam đã gia tăng đàn áp người dân tộc thiểu số theo Thiên Chúa giáo ở Tây Nguyên, giải tán các buổi hội họp thân mật thành nhóm nhỏ để cầu nguyện, ép buộc họ công khai từ bỏ tín ngưỡng và bắt giữ nhiều tín đồ,

Các tộc người thiểu số, được gọi là Người Thượng, vốn theo tín ngưỡng linh vật (animist) nhưng trong nửa thế kỷ qua rất nhiều người đã cải đạo Thiên chúa. Khác biệt về văn hóa và dân tộc với người Kinh chiếm đa số đang sinh sống ở các vùng đồng bằng, tín đồ Thiên Chúa giáo người Thượng thờ phụng kín đáo trong những khung cảnh thân mật được gọi là nhà thờ tại gia, điều bị coi là bất hợp pháp theo luật pháp Việt Nam.

“Ở Việt Nam, người Thượng phải chịu sự ngược đãi tàn nhẫn, đặc biệt là những ai thờ phụng tại các nhà thờ tại gia riêng biệt bởi vì chính quyền không cho phép hoạt động tôn giáo nằm ngoài tầm giám sát hoặc kiểm soát của họ”, ông Phil Robertson, phó giám đốc châu Á của Tổ chức theo dõi nhân quyền đóng tại New York cho biết. “Chính phủ Việt Nam thường xuyên thắt chặt kiểm soát các nhóm tín đồ người Thượng tồn tại riêng biệt, với luận điệu là những người đó đang sử dụng tôn giáo để gây mất ổn định”.

Nhiều xung đột xảy ra không chỉ liên quan đến tôn giáo khi mà dân số và kinh tế của Việt Nam phát triển nên người Kinh ở đồng bằng đang lấn chiếm đất trồng trọt của người dân tộc thiểu số, chủ yếu là để làm các trang trại nông nghiệp.

Sự xung đột còn diễn ra về mặt chính trị khiến cho chính phủ lo ngại rằng nhiều người Thượng đã có mối liên lạc với các nhóm truyền giáo tại Hoa Kỳ. Trong Chiến tranh Việt Nam, rất nhiều người Thượng đã từng chiến đấu sát cánh với quân đội Mỹ và Nam Việt Nam và nhiều người vẫn tiếp tục chống đối sau khi Cộng sản giành chiến thắng vào năm 1975.

Hầu hết tín đồ Thiên Chúa giáo người Thượng hiện nay đều không dính dáng đến chính trị thế nhưng chính phủ đặc biệt quan tâm đến một tổ chức có tên là Tin lành Dega có liên hệ với một phong trào đòi lại đất đai bị mất.

Năm 2004, Hoa Kỳ đã gọi Việt Nam là một “quốc gia được quan tâm đặc biệt” về tự do tôn giáo nhưng hai năm sau đó đã đưa Việt Nam ra khỏi danh sách này vì cho rằng Mỹ đã hài lòng với những tiến bộ của chính phủ Việt Nam trong việc nới lỏng những hạn chế.

Tuy chính thức được coi là vô thần nhưng bắt đầu từ những năm 1990 Cộng sản Việt Nam đã cho phép thực hành tín ngưỡng. Việt Nam theo truyền thống là quốc gia chủ yếu theo đạo Phật nhưng có số lượng tín đồ Thiên Chúa giáo La Mã đông thứ hai ở Đông Nam Á sau Philippin. Chùa chiền luôn đông nghịt người vào những dịp lễ hội còn nhà thờ thì thường tràn ngập người vào các ngày Chủ Nhật, lễ Phục Sinh và Giáng Sinh.

Nhưng theo luật pháp Việt Nam thì các tổ chức tôn giáo phải đăng ký với chính phủ và hoạt động theo những hướng dẫn đã được chấp thuận. Cách đây quãng mười năm, khi chính phủ chính thức công nhận một số hội thánh Tin Lành Phúc Âm thì trong số đó hầu như không bất kỳ một nhà thờ nào trong số 400 nhà thờ ở Tây Nguyên.

Các tổ chức tôn giáo độc lập không đăng ký với nhà nước luôn bị chính quyền gây áp lực rất mạnh. Trong số đó có các giáo hội độc lập không được công nhận như giáo phái Mennonites, Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, Phật giáo Khmer Nguyên Thủy và Giáo hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam và tín đồ Thiên Chúa giáo người Thượng.

Công an và quan chức địa phương đã giải tán các cuộc tụ họp tín ngưỡng, tịch thu tài liệu tín ngưỡng và triệu tập những người đứng đầu đến đồn công an để tra hỏi. Có trường hợp công an còn phá hủy nơi cầu nguyện tại gia của các nhóm không được cho phép, bắt giữ hoặc bỏ tù các thành viên của họ về tội vi phạm an ninh quốc gia.

“Chính phủ Mỹ nên thừa nhận điều này và nên gọi đích danh Việt Nam là một quốc gia được quan tâm đặc biệt vì những vi phạm tự do tôn giáo”, ông Robertson nói. “Tôi nghĩ rằng đây là yêu cầu xuất phát từ thực tế. Tình hình xảy ra với người Thượng là một trong những vi phạm lớn nhất về tự do tôn giáo tại Việt Nam”.

Các nhà báo và các nhóm nhân quyền độc lập hầu như bị cấm đi tới vùng Tây Nguyên. Bản báo cáo cho biết hầu hết thông tin được lấy nguồn các phương tiện thông tin chính thức cũng như từ những người tị nạn đã chạy trốn qua đường rừng núi để tới nước láng giềng Campuchia và từ các nhóm ủng hộ người Thượng ở hải ngoại.

Điều đáng chú ý là các phương tiện truyền thông đại chúng của Việt Nam đang tỏ ra không nói úp mở vì về sự áp lực đối với người Thượng, ông Robertson nói.

Báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đã trích dẫn một bản tin trên Báo Gia Lai, một tờ báo của nhà nước của tỉnh Gia Lai, như sau: “Sau khi định tổ chức các cuộc biểu tình bạo loạn tại nhiều địa điểm ở Tây nguyên và liên tục bị thất bại, một số kẻ cầm đầu bị cô lập đã chạy trốn vào rừng. Nhưng rừng thiêng nước độc cũng không thể dung tha chúng”.

Bản báo cáo trích dẫn Đài Tiếng nói Việt Nam: “Khi cái gọi là tôn giáo trở thành một công cụ trong tay của những kẻ xấu, nó phải bị coi là xấu xa, bất hợp pháp và phải bị loại bỏ”.

Người dịch: Phạm Anh Tuấn

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

http://anhbasam.wordpress.com/2011/04/03/436-vi%E1%BB%87t-nam-ng%C6%B0%E1%BB%A3c-dai-tin-d%E1%BB%93-thien-chua-giao-dan-t%E1%BB%99c-thi%E1%BB%83u-s%E1%BB%91/