Hiển thị các bài đăng có nhãn anhbasg. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn anhbasg. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

Blogger Việt Nam, trưởng thành qua áp bức

Lạc Việt (danlambao) - 19/10/2010, đúng một năm trước đây, cộng đồng blogger Việt Nam đang hân hoan chào đón blogger Điếu Cày mãn hạn tù trở về. Nhiều người đã chọn ngày 19/10 làm "Ngày Blogger Việt Nam" với hình ảnh trên avatar là hình ảnh thân thương và bất khuất của anh Điếu Cày. Và niềm hân hoan ấy đã vụt tắt !

Blogger Điếu Cày đã không có 1 phút giây tự do sau khi đã mãn hạn 36 tháng tù giam vì cái án "trốn thuế" đê tiện và hèn hạ của nhà cầm quyền. Tưởng không cần phải nhắc lại những hành động can trường của anh khi cùng bạn bè trong CLB Nhà báo Tự do đã phát động phong trào dân báo, đòi hỏi tự do thông tin, tự do ngôn luận, công khai đứng về phía những người bị áp bức. Đặc biệt, Blogger Điếu Cày và bạn bè đã mạnh mẽ biểu tình chống sự xâm lược của TQ, chống Olympic Bắc Kinh vào những ngày cuối năm 2007 & đầu năm 2008. Những hình ảnh và hành động ấy đã khiến nhà cầm quyền run sợ. Họ đã dùng đủ mọi thủ đoạn đê tiện để triệt hạ anh Điếu Cày cùng bạn bè anh.

Anh Điếu Cày đã chịu biệt giam trong xà lim dành cho tử tù tại trại giam Chí Hòa, đã bị đầy đi trại Cái Tàu nơi rừng U Minh, nơi mà trâu bò cũng phải nằm mùng, riêng anh thì không được ngủ, không được tránh muỗi... rồi từ trại giam này chuyển đến xà lim khác và hiện tại, sau 1 năm tiếp tục giam giữ, điều tra, tính mạng của anh ra sao hoàn toàn không ai được biết. Gia đình anh đã bị công an bức hại khủng khiếp, chị Dương Thị Tân đã bị triệt đường kinh tế, bị truy thu thuế gần 1 tỷ đồng, bị mất nhà cửa, con cái bị sách nhiễu việc học hành, bản thân chị nhiều lần bị hăm dọa, đánh đập đến mức bệnh tật. Cho đến ngày hôm nay, chị Dương Thị Tân vẫn đơn thân nuôi dạy con, vẫn đều đặn đòi hỏi nhà cầm quyền phải trả lời về tình trạng anh Điếu Cày. Tinh thần của anh Điếu Cày - người chồng đã ly hôn của chị, đã biến một phụ nữ cả đời chỉ biết bếp núc nội trợ trở thành một phụ nữ kiên cường đấu tranh cho sự thật, một người mạnh mẽ chiến đấu với cả guồng máy đang trù dập gia đình chị và hơn hết là ý thức trưởng thành của chị về quyền - của - một- công dân, mà không phải ai cũng có được.

Hôm nay, cũng đánh dấu tròn 1 năm ngày Blogger Anhbasg - Luật gia Phan Thanh Hải, cũng là thành viên của CLB Nhà Báo Tự do, bị bắt giam, blogger Anhbasg bị bắt khẩn cấp ngày 18/10/2010 khi đang trên đường đón con đi học về, bị khám xét nhà, bị tịch thu máy móc, vật dụng, khi vợ anh đang mang thai tháng thứ 7. Gia đình anh cũng bị sách nhiễu đủ điều, công ty của anh phải tự giải thể. Trước đó, anh đã không được nhận bằng luật sư, đã bị bắt giữ nhiều lần. Anh cùng với anh Điếu Cày đã sát cánh bên nhau trong các hoạt động chống TQ, đã cùng nhau bênh vực những dân oan, những công nhân bị áp bức. Với khả năng và sự am tường về luật pháp, Anhbasg đã nhiều lần, cho nhiều người qua các bài viết, qua các hành động tư vấn pháp luật.
Ảnh chụp trang blog anhbasg
Đọc lại những entry cuối cùng mà luật gia Phan Thanh Hải đăng tải trên blog Anhbasg ta thấy cháy lên tinh thần của một blogger quả cảm, hết mình với các quyền tự do của một công dân: 
"Blog là nơi mà bất cứ ai cũng có thể thực hành quyền được nói, quyền được mở miệng.


Blogger bị bắt, bị theo dõi, bị đàn áp, bị đe dọa ở khắp nơi và đến nay chúng ta cũng dần hiểu được kẻ khủng bố đe dọa chúng ta là ai. Chỉ có nhà nước mới có thể dùng Pháp luật để đảm bảo quyền được nói cho chúng ta, nhưng cũng chính các nhà nước độc tài đang là mối đe dọa trực diện lên quyền được nói của chúng ta.


Tuy thế thì quyền được nói, được tự do tư tưởng, chia sẻ và truyền bá tư tưởng là quyền tự nhiên không cần phải chứng minh và cũng không cần ai ban phát.


Blogger Việt nam đã và đang làm được nhiều điều cho đất nước, họ vẫn bàn bạc, thảo luận, họp hành và nghị sự về bất cứ vấn đề trọng đại nào của đất nước. Họ là nghị viện nhân dân đích thực bởi họ đang nói lên tiếng nói của người dân". (Posted on 17/10/2010 by danlambaoblog)

Và ở một đoạn khác, Blogger Anhbasg trích đăng: “Phải nói là phong trào đấu tranh bằng blog ở Việt Nam là một trong hai phong trào đấu tranh được thế giới quan tâm nhất. Đây là nói riêng về vấn đề blog; Việt Nam là một, Iran là hai. Hai nơi mà vì chính quyền giới hạn thông tin cho nên người dân dùng internet, dùng dân báo, dùng blog để làm phương tiện chuyển tải thông tin đến cho nhau, cũng như cho thế giới bên ngoài biết. Cho nên không lạ gì khi mà Liên Hiệp Quốc muốn đưa ra một trường hợp điển hình về một blogger bị đàn áp thì người ta nghĩ ngay đến một blogger Việt Nam là anh Điếu Cày. Điều đó chứng tỏ rằng không những ở trong nước [VN] nghĩ rằng blog là một phương tiện đấu tranh lợi hại, mà cả thế giới cũng nhìn thấy điều đó và người ta thấy rõ ràng nhất là ở Iran và ở Việt Nam.” – Đó là phát biểu của Vũ Quý Hạo Nhiên khi được hỏi về sự phát triển của phong trào dân báo Việt Nam" (hết trích). Anhbasg là như thế đó. Và giờ đây, sau 1 năm tạm giam, anh vẫn còn tiếp tục bị nhà cầm quyền giam giữ để điều tra về lòng yêu nước của mình, hệt như nhà cầm quyền đã và đang làm với Blogger Điếu Cày.

Từ trái qua phải : Blogger Tạ Phong Tần, Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) và Nguyễn Tiến Trung

Tương tự như với Blogger Điếu Cày và Anhbasg, Blogger Tạ Phong Tần, một luật gia khác cũng là thành viên của CLB Nhà báo Tự do đã bị bắt giam cách đây hơn 02 tháng, vào ngày 05/9/2011. Chị là một ngòi bút không khoan nhượng, với nhiều bài phân tích pháp luật sắc bén, là mối đe dọa về những hành xử trái pháp luật của nhà cầm quyền độc tài. Sau nhiều năm đấu tranh không mệt mỏi với hệ thống pháp luật, mà đại diện cho nó là những người của bộ máy công an. Chị đã phải trả giá bằng rất nhiều lần bị bắt tạm giam, bị cướp tài sản, bị ngăn cản thực thi quyền tự do tín ngưỡng. Những ngày này, chắc chắn đang là những ngày hết sức gian khổ của Blogger Tạ Phong Tần trong bốn bức tường của phòng điều tra tại trại tạm giam. Cả ba blogger trên đã được tổ chức quốc tế Human Right Wath tưởng thưởng bằng Giải thưởng Nhân quyền Hellman - Hammett.

Vinh danh các blogger Điếu Cày, Anhbasg, Tạ Phong Tần chúng ta không quên, những blogger khác cũng nhiều lần bị tạm giam, tạm giữ, nhiều lần bị sách nhiễu, thẩm vấn về các hoạt động cho một xã hội nhân quyền, dân chủ, tự do như các blogger Đông A Sài Gòn, Uyên Vũ, Trăng Đêm, Thiên Sầu, cũng từng là thành viên của CLB Nhà báo Tự do và những Blogger Mẹ Nấm, Người Buôn Gió, Bùi Chát, Lê Trần Luật, Nguyễn Hoàng Vi... gần đây là những blogger tham gia biểu tình chống TQ tại Hà Nội và Sài Gòn như Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Nguyên Ngọc, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Chí Đức, Đặng Phương Bích, Nguyễn Hồ Nhật Thành, Diên An...

Có thể thấy, danh sách những blogger bị nhà cầm quyền trấn áp, sách nhiễu chỉ vì kêu gọi các quyền dân sự, hoặc chỉ vì biểu thị lòng yêu nước ngày càng dài. Điều ấy chứng tỏ nhà cầm quyền Hà Nội vừa lúng túng, vừa hoang mang lo sợ khi thấy dấu hiệu vượt qua sợ hãi của tầng lớp công dân đang trưởng thành. Họ đã và đang làm xã hội chuyển mình theo hướng tích cực và nhà cầm quyền rõ ràng ở vào vị thế thụ động tiêu cực. Quy luật của một thế giới đang tiến triển vũ bão, sẽ biến những nhà cầm quyền độc tài thành những kẻ bị đào thải một cách mau chóng. Đối sách bằng vũ lực của các kẻ độc tài chỉ chứng tỏ sự thất bại từ trong căn nguyên và sức mạnh của công chúng, của bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát họ như đã nghiền nát biết bao nhiêu kẻ độc tài trong quá khứ.

Cộng đồng Blogger VN năm nay không thấy nhắc về "Ngày Blogger VN" nữa, nhưng có hề gì. Giới Blogger Việt Nam đang từng ngày, từng giờ trở thành một đối trọng lớn mạnh với các quyết sách của nhà cầm quyền. Blogger Việt Nam không thể quên các blogger tiên phong như Điếu Cày, Anhbasg, Tạ Phong Tần...


Lạc Việt
danlambaovn.blogspot.com

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

BBC phỏng vấn gia đình anh Điếu Cày & Anhbasg

Vợ cũ của ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, nói bà và gia đình lo ngại không hiểu ông 'còn sống hay không'.

Ông Hải, sinh năm 1953, đã mãn hạn tù giam hai năm rưỡi vì tội Trốn thuế ngày 19/10/2010, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục bị giam để điều tra tội danh mới là Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Bà Dương Thị Tân nói từ đó cho tới nay "gia đình không nhận được bất kỳ tin tức nào của ông Hải".

"Cũng không có bất cứ phản hồi nào từ phía nhà cầm quyền, cho dù chúng tôi đã gửi rất nhiều đơn thư yêu cầu trả lời cho chúng tôi rõ về thực trạng của ông Hải."

"Không có bất cứ một thông tin gì để chứng tỏ ông ấy còn sống cả."

Theo bà Tân, những năm trước khi ông Nguyễn Văn Hải còn thực hiện án tù vì tội trốn thuế, có đôi lần bạn tù mãn hạn gọi điện cho gia đình thông báo tình hình của ông, nhưng từ khi ông Hải bị giam trở lại tới nay, cũng không có ai liên lạc hay có thông tin gì.

"Do vậy, sự lo lắng cho sinh mạng của ông ấy từ phía gia đình chúng tôi là rất lớn."

Bà Tân cho BBC biết đã nhiều lần gia đình mang thức ăn, đồ dùng lên thăm nuôi cho ông Nguyễn Văn Hải, thì đều không được tiếp xúc với ông và đồ thăm nuôi cũng không được chuyển "mà không có lý do chính đáng nào".

"Có một lần họ nói ông ấy từ chối nhận quà, nhưng không có xác thực nào từ phía ông Hải là ông không muốn nhận quà thăm nuôi."

'Chỉ mong chính quyền làm đúng luật'



Không có bất cứ một thông tin gì để chứng tỏ ông ấy (Nguyễn Văn Hải) còn sống cả.

Bà Dương Thị Tân

Bà Dương Thị Tân cũng bày tỏ phẫn nộ trước việc đã hết hạn tạm giam hai tháng, mà hoàn toàn không có thông báo hay quyết định nào từ phía giới chức về việc gia hạn tạm giam blogger Điếu Cày.

"Nguyện vọng lớn nhất của gia đình ch́úng tôi lúc này là phải biết được thông tin liệu ông Hải còn sống hay không, để con cái chúng tôi yên tâm học hành."

"Nguyện vọng thứ hai là chính quyền phải làm theo luật định. Muốn giam giữ ông Hải thì phải có tội danh, và nếu không đủ chứng cứ thì không thể giam cầm ông thêm được nữa."

Trong khi đó, vợ một blogger khác cũng tại TP Hồ Chí Minh nói bà nhận thông báo sẽ được gặp chồng vào thứ Bảy 23/04.

Bà Nguyễn Thị Liên, vợ blogger Anh Ba Sài Gòn, tức luật sư Phan Thanh Hải, nói với BBC rằng sau sáu tháng liên tục viết đơn đề nghị, cuối cùng bà cũng được phép mang con mới sinh vào thăm ông Hải tại trại giam.

"Đây là lần đầu tiên ba nó được nhìn mặt con, vì tôi sinh con khi anh Hải đã bị bắt."

Bloger Anh Ba Sài Gòn bị bắt hôm 18/10/2010 sau khi công an khám xét nhà ông trong vài giờ.

Bà Liên nói bà cũng không nhận được thông tin gì từ phía chồng bà, mà chỉ được gửi đồ thăm nuôi vào trại cho ông.

Cả hai blogger Anh Ba Sài Gòn và Điếu Cày đều là thành viên chủ chốt của Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự do, vốn không e ngại theo đuổi những thông tin được cho là nhạy cảm.

Blogger Điếu Cày là người viết nhiều bài lưu truyền trên mạng internet về các chủ đề dân quyền, Hoàng Sa - Trường Sa và phản đối việc rước đuốc Thế vận hội Bắc Kinh.

Ông bị bắt khẩn cấp hôm 20/04/2008 rồi đưa ra tòa vì tội danh Trốn thuế và đã mãn hạn tù vì tội này.

BBC Vietnamese

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/04/110422_dieucay_concerns.shtml


Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

Khi các “còm sĩ” trở thành một lực lượng đáng sợ

Trong mấy tuần vừa qua, chính quyền Việt Nam tung ra chiến dịch đánh phá các blog độc lập một cách dữ dội. Trước hết là đợt tin tặc tấn công vào một số blog bằng cách hoặc là đánh sập hẳn hoặc là cướp chủ quyền trên các blog ấy. Sau đó là bắt bớ một số blogger (tiếp tục cầm tù blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải dù đã mãn án, bắt blogger Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải và mới đây, bắt khẩn cấp blogger Cô Gái Đồ Long Lê Nguyễn Hương Trà). Cuối cùng, bằng cách này hay cách khác, uy hiếp tinh thần của các blogger còn lại.

Rõ ràng những sự uy hiếp ấy có kết quả. Trong một, hai tuần vừa qua, không khí phần lớn các blog có vẻ im ắng hẳn. Mức độ đưa bài lên ít đi. Đề tài cũng bớt gai góc. Giọng điệu cũng trở thành nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt, rất nhiều blog khoá hẳn phần đóng góp ý kiến của độc giả - nhiều người gọi là “còm sĩ”, nửa Anh (comment) nửa Hán Việt (sĩ), nghe cũng rất thú vị.

Ví dụ cái bản “Thông báo” đăng trên blog
Quê Choa của Nguyễn Quang Lập: “Bọ tạm thời đóng cửa comments, mong bà con thông cảm.” Rồi trên blog Đông A, ở cuối bài “Ranh giới giữa dân sự và hình sự” bàn về việc công an bắt khẩn cấp blogger Cô Gái Đồ Long, Đông A viết trong lời “Lưu ý”: “Entry này không nhận comment. Bất kỳ comment nào cũng sẽ bị xoá.”

Blogger Hiệu Minh thì viết hẳn một bức “thư khẩn” gửi các “còm sĩ”. Trong bức thư khẩn ấy, sau vài dòng về lịch sử các blog, Hiệu Minh nêu bật tầm quan trọng của phương tiện truyền thông hiện đại này và cách đối phó của các nhà cầm quyền trên thế giới: “Mọi chính quyền đều để ý đến mạng mang tính xã hội này. Người thông minh dùng blog như một con thuyền để lướt sóng cho mình. Nhưng có người không hiểu hết tính năng của blog đã tìm cách cấm đoán như một số quốc gia.” Ông tế nhị không nhắc đến tên Việt Nam trong “một số quốc gia” ấy. Nhưng ông nhắc những nguy cơ rình rập các blogger đến từ các ý kiến phản hồi của độc giả:

“Như có lần Hiệu Minh đã viết, blog Osin ‘chết’ không phải do những gì anh viết vì các entry trên đó được viết vừa phải. Nhưng comment trên đó đã kết liễu blog này. Dù đã cảnh báo từ trước nhưng chẳng ai nghe. Kết quả, blog Osin đã đóng cửa gần 1 năm nay.

Tiếp đến gần đây là Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và vài blog khác bị hack. Quechoa đã bỏ chế độ comment. Blog không có comment đó là blog một chiều, rượu nhạt và mồi thiu.”

Cuối cùng, ông khuyên các độc giả của ông:

“[T]rước khi viết phản hồi, xin bạn hãy nhớ hộ rằng, việc thành bại của blog là do chính bạn. Blog hay cũng do bạn đọc và blog dở cũng do còm sỹ đóng góp tới 50% giá trị vào đó.

Hãy đặt địa vị mình vào vai
người đọc và người được góp ý. Nếu thấy thông điệp bạn định gửi đi mà lọt tai thì hãy viết. Nếu không, xin bạn ra làm ly café Trung Nguyên cho tĩnh tâm, rồi hãy gõ bàn phím.”

Qua những lời phát biểu và thái độ dè dặt của các blogger nêu trên, chúng ta thấy rõ được hai điều:

Một, chính quyền Việt Nam rất sợ các “còm sĩ”, những độc giả nặc danh và vô danh trên các blog.

Hai, việc họ đánh sập hay khoá cửa một số blog xuất phát, một phần, từ bài viết của các blogger, phần khác, có khi nhiều hơn, từ những ý kiến phản hồi của các độc giả được gọi là “còm sĩ” ấy.

Thế nhưng, thú thực, tôi vẫn không hiểu và không giải thích được cảm giác sợ hãi ấy.

Thứ nhất, hầu hết các ý kiến của độc giả đều ngắn và đều bộc lộ những phản ứng thiên về cảm tính hơn là lập luận chặt chẽ. Vậy thì sức thuyết phục của chúng đến đâu mà chính quyền phải sợ hãi đến như vậy? Nên nhớ là, ở các quốc gia tự do, số lượng các blog còn nhiều hơn hẳn Việt Nam, các ý kiến đóng góp của các “còm sĩ” cũng quyết liệt và gay gắt hơn hẳn người Việt, vậy tại sao chính quyền các nước ấy vẫn vững mạnh và xã hội vẫn ổn định?

Thứ hai, nếu chính quyền sợ hãi cái số đông áp đảo của những người phê phán họ, tại sao họ không huy động lực lượng phản công? Nên nhớ là họ luôn luôn tuyên bố là đảng của họ và chính quyền của họ được sự ủng hộ của toàn dân, vậy thì, cả tám mươi mấy triệu người, trong đó có trên 20 triệu người thường xuyên sử dụng internet ở đâu? Rồi mấy triệu đảng viên của họ nữa, ở đâu? Rồi hàng chục ngàn, thậm chí, hàng trăm ngàn cán bộ tuyên truyền các cấp của họ, ở đâu? Sao những người ấy không vào các blog bày tỏ ý kiến ủng hộ đảng và nhà nước cũng như phê phán lại những sự phê phán họ? Tại sao? Tại sao, trên nguyên tắc, và đặc biệt, trên danh nghĩa, họ đang là số đông, thậm chí, số đông tuyệt đối, lại trở thành thiểu số trên mặt trận lý luận chính trị và xã hội như vậy? Một thiểu số đến thảm hại: chỉ lác đác vài ba người trên các blog!

Thú thực, tôi không hiểu được. Bạn đọc nào hiểu, xin trả lời giùm. Xin thành thực cám ơn.

Nguyễn Hưng Quốc

VOA Blog

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Hội Quốc tế Nhân quyền (IGFM) lên tiếng về Điếu Cày và Anhbasg

Đọc (tiếng Đức) ở đâyở đây.

Đó là hai bài lên tiếng của Hội Quốc tế Nhân quyền.

Sau đó, báo mạng ExtremNews của Đức loan tin về việc hội IGFM lên tiếng, ở đây.

Hội này tố cáo chính quyền Việt Nam đang đàn áp một loạt blogger, hành hung vợ con Điếu Cày.

Hội Quốc tế Nhân quyền có tên tiếng Đức là Internationale Gesellschaft für Menschenrechte (IGFM), và tên tiếng Anh là International Society for Human Rights. Thành lập ở Frankfurt năm 1972, hội này được công nhận là quan sát viên tại Hội đồng Châu Âu (European Council) và có tư cách ECOSOC tại Hội đồng Kinh tế và Xã hội của Liên Hiệp Quốc.

Hội này thành lập tại Frankfurt hồi còn 2 nước Đức, nên nước bên kia từng gọi hội này là “kẻ thù dân tộc.” Các bác bên lề ấy lại có dịp nói là nó nói giọng điệu “hằn học.” Hehehe.

Trong bản lên tiếng về Anhbasg (ngày 21/10), tổ chức này cho rằng lý do Anhbasg tức Phan Thanh Hải bị bắt hôm 18 tháng 10 là vì lên tiếng kêu gọi lập “Ngày blogger Việt Nam” 19 tháng 10. IGFM cũng cho rằng Anhbasg nằm trong tầm nhắm của chính quyền vì bài viết của anh trên blog. Vì vậy, mặc dù đã đậu đủ các kỳ thi, luật gia này vẫn chưa được lên danh sách vào luật sư đoàn và nhà nước thường xuyên gây áp lực lên chủ phố khiến văn phòng tư vấn của Anhbasg phải liên tục dời chỗ.

Bài viết cũng nhắc đến việc Điếu Cày vẫn chưa được thả ra mặc dù đã hết hạn tù. Bài này nói công an đã xông đến đột kích vào nhà của Điếu Cày và bắt giữ vợ ông.

Cũng có tên trong bài là Tạ Phong Tần, bị công an xông vào nhà vệ sinh bắt lôi về đồn hôm 30/9.

Blogger Uyên Vũ được IGFM đưa tin là bị công an bao vây tại nhà. Có ít nhất 4 blogger khác bị tin tặc tấn công, IGFM cho biết.

Tới ngày 22/10, IGFM công bố thêm một bản lên tiếng mới về Điếu Cày. Bài này đưa tin Điếu Cày lẽ ra đã mãn hạn tù ngày 19 tháng 10 nhưng lại bị tiếp tục giam giữ và bị truy tố tội tuyên truyền chống nhà nước. Và nhà cầm quyền bịa ra một trò mà IGFM gọi là “trò đùa đánh đố bằng quy định” để bắt vợ con ông chạy loanh quanh khắp nơi chờ đón ông về.

Ngày 20/10, khi vợ con Điếu Cày chuẩn bị tiếp tục đón ông ra tù, thì 50 viên công an bao vây nhà của họ, phá cửa xông vào. Mảnh kính vỡ làm vợ con ông bị thương, lục tung nhà, bắt vợ ông đi, rồi tịch thu ổ cứng, điện thoại di động, máy nghe nhạc MP3, và trò chơi computer.

Cộng đồng blogger Việt Nam đang bị tấn công bằng bạo lực, IGFM viết. Nhiều blogger bị giam, bị quản thúc tại gia, bị uy hiếp. IGFM cho rằng một lý do có thể là vì họ đang khởi xướng dùng ngày 19 tháng 10, tức ngày Điếu Cày lẽ ra mãn hạn tù, làm “Ngày blogger Việt Nam.”

Nguồn:

Blog Vũ Quý Hạo Nhiên

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

Nobel cho blogger Việt Nam


Trần Khải



Cách nào để hiệu quả nhất hoạt động cho nhân quyền? Có phải cần tăng áp lực từ Liên Hiệp Quốc, từ các chính phủ Mỹ, Liên Âu? Và giảỉ Nobel Hòa Bình thực ra giúp gì được cho nhân quyền thế giới? Đó là những câu hỏi sẽ dẫn tới những câu trả lời “xấu đẹp tùy người đối diện”...

Nhiều nhà hoạt động nhân quyền tại Hoa Kỳ vẫn thường thắc mắc, rằng tại sao Mỹ lại dịu giọng nhân quyền, rằng tại sao không tăng áp lực nhân quyền. Và có khi so sánh giữa các Tổng Thống Cộng Hòa với Dân Chủ, nhưng thực tế ai cũng thấy còn là tùy riêng từng cá nhân Tổng Thống, và còn tùy tình hình thương mại và an ninh vùng. Có một thực tế, căng thẳng quá tất không có lợi – thí dụ, nếu Mỹ làm căng thẳng, đòi TQ trả tự do cho Lưu Hiểu Ba, người vừa được Giải Nobel Hòa Bình, như kiểu Mỹ làm căng với Miến Điện – sẽ không chỉ có hại cho kinh tế Mỹ và cả Trung Quốc, nhưng có thể làm lùi bước các hoạt động đã cởi mở trong nội địa TQ về mặt xã hội, nữ quyền...


Blogger

Nguồn: OntheNet
Bản tin Reuters ngày 17-10-2010 ghi lời Thứ Trưởng Ngoại Giao TQ, Fu Ying, chỉ trích rằng Lưu Hiểu Ba là một “người kỳ lạ” (strange person) và nói rằng tại sao Ủy Ban Nobel không vinh danh các “anh hùng” đã giúp giải quyết các nan đề TQ, thí dụ như nạn đói của hơn 1.3 tỉ dân TQ thoát được nhờ loại lúa lai chủng do khoa học gia Yuan Longping tạo ra. Fu nói rằng Giaỉ Nobel Hòa Bình luôn luôn kể tên những người “kỳ lạ” từ TQ. Fu nói thế trước hội nghị World Policy Conference tại Marrakech, với kiểu nói ám chỉ cả tới Đức Đạt Lai Lạt Ma, người được Giải Nobel Hòa Bình năm 1989. Chúng ta không biết chính xác chữ “người kỳ lạ” có từ gốc là gì trong tiếng Hoa, có thể là bà Fu xài chữ “dị nhân”? Hay chữ “quái nhân”? Hay chữ “kỳ nhân”? Mỗi chữ chắc chắn mang một nghĩa khác, tuy là dịch sang Anh ngữ chỉ là “strange person” thôi.


Thực tế cho chúng ta thấy, Giải Nobel Hòa Bình tuy là một nỗ lực giúp cho hòa bình thế giới, nhưng vẫn có những hạn chế nhất định. Giải này không cứu nổi Tây Tạng, cho dù Đức Đạt Lai Lạt Ma được giảỉ năm 1989. Giảỉ này không ép được chính phủ quân phiệt Miến Điện trả tự do cho bà Ang San Suu Kyi, tuy rằng bà được Nobel Hòa Bình năm 1991. Giải này không buộc nổi chính phủ Bắc Kinh trả tự do cho Lưu Hiểu Ba, người được giải mấy tuần qua, bất kể áp lực quốc tế từ nhiều hướng, kể cả lời kêu gọi trực tiếp từ TT Barack Obama.Tuy nhiên, Giải Nobel Hòa Bình đã chiếu sáng được một phần trong các vùng tối của những xã hội phi nhân quyền.

Điều chúng ta suy nghĩ rằng, Giải này có thể giúp gì cho Việt Nam, và ai nên được giải?Tất nhiên, không ai đề cử ông Nông Đức Mạnh vào Giảỉ Nobel Hòa Bình dù lấy cớ rằng ông đã cứu đói và làm giàu cho cả dòng họ ông. Vấn đề là, đất nước VN cần một khuôn mặt đại diện cho phong trào nhân quyền trước dư luận quốc tế. Đã có một số người hoạt động nhân quyền VN được đề cử vào danh sách ứng viên Nobel Hòa Bình, nhưng nhiều năm nay không được Ủy Ban Nobel chú ý, vì nhà nước CSVN đã tô son phấn được cho các sinh hoạt “lễ hội tôn giáo hoành tráng,” và có cả tham dự từ nhiều tổ chức tôn giáo quốc tế tới VN.

Tôi không biết thủ tục đề nghị ứng viên Nobel như thế nào. Nhân ngày 19-10 được giới bloggers Việt Nam công nhận là Ngày Của Bloggers Việt Nam, xin đề nghị rằng ứng viên Nobel Hòa Bình hàng năm nên là “Tập thể bloggers Việt Nam.” Chính họ đã đi những con đường rất gian nan, khúc khuỷ để đem thông tin tới cho đồng bào, và đưa ra thế giới bên ngoàì bức màn tre. Không có bloggers Việt Nam, chúng ta và cả thế giới đều không biết chính xác những gì đang xảy ra cho những người yêu nước và yêu tự do. Thậm chí, ngay tới việc biểu tình để gây ý thức về Hoàng Sa và Trường Sa, họ cũng bị đán áp, bị truy bức và bị gài độ để bỏ tù. Tôi nghĩ rằng, nếu có cơ may nào “Tập thể blogger Việt Nam” được Giảỉ Nobel Hòa Bình, thì tiền 1.5 triệu đô la của giải nên đưa vào một tàì khoản của một ngân hàng quốc tế và sẽ trích ra giúp các gia đình những bloggers đang bị tù, hay đang bị bao vây kinh tế.

Hôm nay là ngày 19-10, xin mời độc giả vào trang web: http://images.google.com/ và gõ vào nhóm chữ, không cần dấu, “blogger Dieu Cay” và bạn sẽ nhìn thấy lại hình ảnh công an dùng bạo lực bắt giam nhà blogger Điếu Cày mấy năm trước, khi anh xuống đường để phản đối TQ lấn đất, lấn biển.Tại sao công an truy bức người yêu nước? Nếu không có những bloggers như anh Điếu Cày và các bạn anh, những người đã đưa các hình ảnh và thông tin lên mạng, làm sao người dân biết được rằng hàng trăm ngàn đất rừng đã cho TQ thuê, nhiều mỏ khoáng trong đó có bôxit đã giao cho TQ khai thác, và rất nhiều đảo Biển Đông đã mất về tay TQ rồi.

Tập thể Blogger Việt Nam là danh hiệu chung, để hiểu đó là anh Điếu Cày, là anh Ba Sài Gòn, là Uyên Vũ, là Người Buôn Gió, là Phan Thế Hải, là Nguyễn Huệ Chi, là nhạc sĩ Tô Hải, là Tạ Phong Tần, là Mẹ Nấm,… và rất nhiều người khác. Hãy đề cử “Tập thể Blogger Việt Nam” cho giải Nobel Hòa Bình. Bởi vì, đất nước sẽ có ngày dân chủ hóa là nhờ các bloggers, những người góp sức mang ánh sáng nhân đạo vào các vùng tối phi nhân quyền tại VN.

Lịch sử chắc chắn đã có những trang rất đặc biệt cho họ, những bloggers Việt Nam.



Đăng với sự đồng ý của tác giả. DCVOnline biên tập và minh hoạ.

Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

Vì sao lại xảy ra việc trấn áp bất thường blogger ở VN những ngày này?

Kami.

-

Mấy hôm nay trên phương tiện truyền thông trong và ngoài nước và các mạng xã hội đưa tin về blogger khá nhiều và nghe chừng có vẻ nghiêm trọng lắm. Như trang RFA nhận định rằng “Tình hình trong nước xem chừng như căng thẳng đáng ngại khi công an sách nhiễu nhiều bloggers và các nhà dân chủ” và họ dẫn chứng là Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, tiếp tục bị ngồi tù và có nguy cơ bị truy tố tội hình dù anh đã mãn án tù 2 năm rưỡi, bloggers Anh Ba Saigòn bị bắt mới đây, một số blogger khác bị cô lập, hành hung giữa lúc những nhà dân chủ bị sách nhiễu liên tục.

Nói chuyện này thì cũng phải nhắc đến dư luận của cộng đồng blogger Việt nam mấy ngày vừa qua đang xôn xao và hào hứng với tin quyết định chọn ngày 19/10 là ngày Blogger Việt nam, sở dĩ chọn ngày đó vì theo các blogger chủ trò họ bảo đó là ngày anh Điếu cày – Hoàng Hải được ra tù và sau lại thêm vào vì là ngày anh Điếu bát – Phan Thanh Hải bị bắt.

Từ những sự kiện trên, một câu hỏi được đặt ra là “Có phải tại sự xôn xao mang tính hội đoàn blogger mấy ngày vừa rồi là nguyên nhân chính quyền phải tạm thời cách ly các bloggers, các nhân vật bất đồng chính kiến đó khỏi đời sống xã hội không?”. Đặt câu hỏi đó vì các blogger khác, những ngày này họ vẫn viết bài phản biện xã hội một cách bình thường như blogger Người Buôn Gió – Bùi Thanh Hiếu, blogger mẹ Nấm – Như Quỳnh, blogger Phạm Viết Đào v.v…, họ vẫn vô tư để sống đấy chứ, có ai làm gì họ đâu?

Chúng ta phải tìm câu trả lời cho câu hỏi nêu trên, bởi nếu có một lời giải đáp chính xác sẽ có lợi ích cho cả đôi bên là chính quyền nhà nước và các đồng chí blogger mắc chứng bệnh ngứa mồm, hay nói và hay viết. Cần phải hiểu rằng, các ý kiến của các blogger phản ảnh qua các bài viết trên blog và được loan tải trên mạng nó đáng sợ lắm, nó không chỉ đơn giản là làm đau lòng các đồng chí đầy tớ của dân, người đang dẫn dắt chúng ta mỗi khi họ nghe thư ký báo cáo, mà theo họ nó còn mang tính chất kích động sự thù ghét nhà nước trong lòng bạn đọc nó mang tính chất góp củi để chờ ngày thiêu cháy họ.

Còn nhớ, cách đây hàng trăm năm nhà độc tài Napoleon Bonaparte đã nói về sự lo sợ của nhà cầm quyền đối với báo chí đối lập như sau, xin trích lại để các đồng chí cả hai bên nhân dân và nhà nước cùng ghi nhớ và thấm nhuần. Đó là ” Nhà báo là một người ưa cằn nhằn, một kẻ thích chỉ trích, một nơi cho những lời khuyên, một quyền lực tối cao, một người thầy của dân tộc. Bốn tòa báo đối nghịch còn đáng sợ hơn cả ngàn lưỡi lê.”

 

http://farm3.static.flickr.com/2269/2129469623_dcf53c6eaf.jpg

Điếu Cày và các thành viên Câu lạc bộ Nhà báo tự do năm 2007

 

Một trong các quy luật vận động và phát triển của xã hội loài người được ghi trong  chủ nghĩa Marx -Lênin, được gói gọn trong câu nói “Mâu thuẫn là động lực của sự phát triển” của Lênin, người Cộng sản nói ra điều đó nên họ rất biết và hiểu điều. Khi chủ nghĩa cộng sản với sự tồn tại của phe Xã hội chủ nghĩa với 26 quốc gia đứng đầu là Liên xô đang ở thế thượng phong, đang là mối đe dọa với chế độ dân chủ thì chính quyền các nước XHCN không chấp nhận tiếng nói của người dân, nghĩa là muốn yên ổn thì hãy biết câm mồm lại cho chúng tao đưa chúng mày (dân) đến thiên đường cộng sản, nơi mà hưởng thụ tùy thích kể cả không phải làm gì như chúng tao hiện tại.

Từ cách đây 20 năm, khi CNXH sụp đổ ở Liên xô và các nước Đông Âu cái tư tưởng ấy ở các nước hậu cộng sản đã đi theo Kinh tế thị trường TBCN như Việt nam và Trung quốc, cũng dần dần giảm đi rất nhiều. Nhà nước của các Đảng Cộng sản đã bước đầu nới lỏng tự do ngôn luận, tự do báo chí và đã phần nào tôn trọng phản biện xã hội như tờ Tuần Việt nam là một ví dụ điển hình. Nếu so với thời kỳ chưa đổi mới (trước 1986) thì đó là một bước tiến vượt bậc, cái còn thiếu duy nhất hiện nay không phải là quyền tự do báo chí mà là chấp nhận quyền được tự do có tiếng nói đối lập với chính quyền nhà nước một cách có tổ chức, báo chí đối lập.

Tâm lý tự nhiên trời phú cho con người bình thường thì ai cũng như ai, thích lời khen hơn tiếng chê bai, thích câu nịnh nọt hơn là lời thẳng thắn phê bình, vì theo lẽ đời thì trực ngôn sẽ nghịch nhĩ kẻ trên, trừ ông Thánh trong chuyện cổ tích. Tiếng nói phản biện xã hội của các bloggers hiện nay được ví như những con muỗi, con ruồi bé tí ty nhưng nó cứ vo ve khi một hình nhân bằng xương bằng thịt đang mơ màng để hưởng thụ sự đam mê tột đỉnh trong quyền lực của những kẻ có chức có quyền đang có được. Vậy thử hỏi ai không tức, ai không bực mình kể tầm thường họ sẽ đập chết loại vo ve ấy ngay tắp lự chứ ai để yên như các blogger hiện nay.

Nói thế để các blogger biết ơn đảng, câu này là nói hết sức nghiêm túc. Cứ thử nghĩ xem anh Bùi Thanh Hiếu – Người Buôn Gió vi vu bắc nam, viết bài chọc ngoáy chính quyền đăng trên blog hàng tuần, chị Như Quỳnh – mẹ Nấm và nhiều người khác nữa kêu la hàng ngày trên blog cá nhân, cái gì họ cũng chọc, cũng ngoáy  có sao đâu?

Vậy chính quyền họ sợ cái gì? Rất đơn giản, nếu ta hình dung mỗi blogger là một chiếc đũa nhỏ nhoi mảnh mai, bẻ lúc nào cũng được, thì xin nói thẳng là chính quyền họ sợ đũa bị bó thành bó, nghĩa là sự hình thành tổ chức của blogger hay cái Hội Blogger Việt nam đang có chiều hướng nhen nhóm theo kiểu Câu lạc bộ nhà báo tự do của Điếu cày, của Anhbasg, của Song Chi, của Uyên Vũ … và nhiều nhiều người khác. Họ sợ ngay sau khi Điếu Cày ra tù sẽ là đầu lĩnh để tụ tập kính thưa các loại Điếu khác sẽ ngấm ngầm hình thành một tổ chức mang tính chính trị đối lập với vũ khí của họ là báo chí, là blog và các phương tiện truyền thông khác.

Trong thời đại toàn cầu hóa, với internet có khả năng kết nối mọi người trong tíc tắc, sự lan tỏa của thông tin cũng hết sức nhanh chóng. Chỉ cần 1/10 giây đồng hồ người ở bên kia bán cầu cũng đã biết mọi thông tin đang xảy ra ở Việt Nam thì việc hình thành một tổ chức Hội Blogger Việt với các cây bút sắc bén, với lối viết mạnh bạo, chính xác, có lý sẽ mang một sinh lực mới cho nền báo chí Việt nam, những người này họ có thừa khả năng dùng ngòi bút làm đòn xoay chế độ hiện tại. Đó là cú sinh tử thử thách với sự tồn vong của chế độ hiện tại, là sự thách thức ngấm ngầm không tuyên bố mà chính quyền cảm nhận được và đó chính là lý do và câu trả lời vì sao lại có chiến dịch cấp tập bắt bớ, quản chế các blogger ở tại thành phố Sài gòn trong mấy ngày vừa qua.

Viết blog  là blogger nhưng không phải ai cũng tham gia hoạt động chính trị, nhiều khi vì thích viết thì viết nhưng mỗi blogger phải có nguyên tắc của mình. Ví dụ nguyên tắc của tôi khi viết blog thể hiện trong câu slogan của mình trên blog cá nhân là “Tôi quan tâm đến chính trị nhưng không tham gia, bởi dù thay chính quyền hiện tại bằng chính quyền khác đi chăng nữa tôi cũng xin giữ vai trò người phản biện”. Nghĩa là tôi luôn xin giữ  vai trò phản biện xã hội đối với chế độ hiện hữu, họ có cái hay trong đường lối chính sách ta phải khen, dở thì ta phải lên tiếng mới là đúng đắn. Nói như thế để các blogger hiểu rằng một khi mình không có nguyên tắc sẽ dễ bị lôi kéo tham gia các tổ chức này nọ, làm cái thân lát đường cho một số kẻ cơ hội tiến bước.

Con người ta hơn nhau ở cái lý tưởng và cơ hội, như Cụ Hồ khi được Công ty Nước mắm Liên Thành bảo trợ đi qua Pháp học làm quan để về phục vụ trong chế độ bảo hộ của Thực dân Pháp. Khi mới sang Pháp, Cụ có làm đơn xin được vào học tại Trường hành chính thuộc địa, nhưng không được chấp thuận, nên khi mộng không thành và cộng với ý chí bình thiên hạ nên Cụ đã tham gia hoạt động chính trị và thành công.

Nói thế để thấy ý nguyện hay sở thích làm chính trị gia đâu phải là cái xấu và không có nghĩa đã là blogger là làm chính trị, là phải tham gia đảng phái. Nhưng những ai muốn làm chính trị, muốn làm chính trị gia, muốn nhận giải Nobel Hòa bình, hay vì một tương lai tươi sáng hơn … thì xin khuyên các bạn phải lấy Cụ Hồ làm tấm gương thì mới thành công được hay nói một cách khác ai đang nuôi lý tưởng làm bố thiên hạ phải học tập và noi gương Bác Hồ vĩ đại, đó là:

1. Dứt khoát đã dấn thân là phải biết chấp nhận đau thương tù đày. Hãy gạt bỏ những cái tầm thường của đời người như vợ con sang một bên để nhẹ lòng. Khi nào thành công thì có 10 cô Nông Thị Xuân cũng có hay là trên đường cách mạng gặp ai mình thích thì cứ “chọi” bừa, vài ba chục năm nữa biết đâu lại có thêm một bác Nông. Chứ đã dấn thân mà còn để vợ mang thai 7 tháng như Anhbasg thì tâm đâu mà trung kiên đến cùng.

2. Biết bảo vệ và quý trọng thân mình, đừng mang thân ra đánh đổi sự nổi tiếng bằng cách công khai để rồi bị bắt, rồi nhận tội và ở tù ít hơn (!?). Hãy học Cụ Hồ sự kín tiếng, đó là khi cách mạng thành công năm 1945 mà còn nhiều người làm chính trị còn không biết Hồ Chí Minh là ai? Vì trước đó Cụ Hồ dùng tên Nguyễn Ái Quốc của nhóm Ngũ Long. Cứ thử xem cả cuộc đời Cụ Hồ hoạt động cách mạng, Cụ bị bắt mấy lần? Một lần ở Hồng kông, một lần ở Trùng khánh chứ có bao giờ Cụ chịu mò về hoạt động trong nước đâu. Cụ Hồ cứ túc tắc hết theo Nga, theo Tàu tưởng, theo Tàu Mao nhận sự giúp đỡ của họ để xây dựng lực lượng cho mình, khi thời thế đến có cơ ăn (năm 1941) thì Cụ mới mò về Pắc Bó – Hà quảng Cao bằng dưới sự yểm trợ của Tàu Tưởng.

Cứ xem như các nhà dân chủ hay các nhân vật bất đồng chính kiến trong nước như Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, anh Điếu cày, hay Anhbasg… đã hoạt động mang tính chất chính trị, nhằm giật bắt cơm của kẻ khác mà lại còn công khai và ngang nhiên thách thức chính quyền thì đương nhiên là phải vào tù. Tất nhiên là phải chấp nhận nhưng có cần thiết phải lãng phí nhân lực như vậy hay không?

Ngày nay sự vận động cho dân chủ ở Việt nam không chỉ cần thiên thời, địa lợi, nhân hòa mà còn cần cộng với sự yểm trợ của quốc tế là quan trong. Có nhiều người thốt lên rằng nếu anh Điếu cày, hay anh Ba sài gòn là người có quốc tịch Úc, Mỹ, Canada … như bà Võ Hồng đảng Việt tân vừa rồi thì họ có bị chính quyền đối xử như vậy không? Chắc chắn là không vì áp lực quốc tế không cho phép họ làm trò nhảm nhí như vậy.

Nói như vậy để thấy rằng trách nhiệm tiên phong trong phong trào đấu tranh phải dành cho những người Việt yêu nước có quốc tịch nước ngoài với sự yểm trợ về mọi mặt của các đảng chính trị ở Hải ngoại là hợp lý.

Con người là vốn quý, còn người là còn tất cả phải biết giữ gìn và trân trọng bản thân mình, nó không chỉ là chuyện giảm thiểu các hy sinh không cần thiết của lực lượng đấu tranh cho dân chủ vốn quá mong manh như hiện nay, mà nó còn là vấn đề bảo toàn lực lượng cho cuộc đấu lâu dài giữa phe tiến bộ và phe bảo thủ độc tài. Quan trọng hơn là lực lượng blogger phải tỉnh táo để quyết định các vấn đề quan trọng, đừng vì sự thỏa mãn các cái danh hão huyền, sự nổi tiếng viển vông mà không giải quyết được vấn đề gì.

Tôi tin rằng nếu như không có sự vận động ráo riết, rầm rộ trong việc chọn ngày blogger Việt nam 19/10 vừa qua, lại chọn lấy ngày ra tù của anh Điếu cày thì chắc chắn Blogger Điếu cày, blogger Phan Thanh Hải Anh ba sài gòn sẽ có một số phận khác.

Hãy thận trọng, bình tĩnh và tỉnh táo. Mọi sự thay đổi theo chiều hướng tiến bộ hơn, dân chủ hơn ở Việt nam đã và đang diễn ra từng ngày từng giờ không thể có bàn tay nào hay thế lực nào kìm hãm nổi. Các bloggers, đặc biệt là các blogger trong nước hãy làm đúng vai trò của báo chí, của người làm báo đó là phản biện xã hội một cách tích cực, sắc xảo, thiện chí và mang tính xây dựng đối với chính quyền để họ tiếp thu, sửa chữa và thay đổi.

Để kết thúc bài viết, xin được trích lời phát biểu của ông Lưu Hiểu Ba, nhân vật bất đồng chính kiến người Trung quốc, người vừa lĩnh giả thương Nobel Hòa bình năm 2010, đó là ” Bất kỳ “lòng thù hận” nào cũng sẽ dẫn đến sự bạo động bên trong tâm trí hay thể hiện ra hành vi bên ngoài, và chẳng cần lâu, sự “bạo động” đó lại đưa người đấu tranh đi vào vết xe đẫm máu của lịch sử và phá hoại tiến trình dân chủ tại Trung Hoa. Đấu tranh nới rộng tự do không thể bằng cách đoạt đi tự do của người khác, mà phải để chính quyền Trung Quốc lộ mặt là kẻ đoạt tự do của nhân dân, buộc họ phải nhìn nhận sai lầm và tiến hành cải cách”

Hà nội, ngày 22/10/2010

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

Việt Nam gia tăng đàn áp các tiếng nói dân chủ

“Điều này cho thấy rằng để chuẩn bị cho sự bình yên của Đại hội CS sắp tới, và cho sự bình yên của mối bang giao hữu hảo giữa Việt Nam và Trung Cộng, họ không thể để cho những người bất đồng chính kiến được yên trong giờ phút nào cả.”cựu tù chính trị Nguyễn Ngọc Quang

Thanh Quang, phóng viên RFA – Tình hình trong nước xem chừng như căng thẳng đáng ngại khi công an sách nhiễu nhiều bloggers và các nhà dân chủ.

Truy tố tùy tiện

Blogger Điếu Cày lúc bị bắt hôm 23/12/2007. Photo courtesy of ĐiếuCày's Facebook

Một trong những bloggers nổi tiếng, là Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, tiếp tục bị ngồi tù và có nguy cơ bị truy tố tội hình dù anh đã mãn án tù 2 năm rưỡi, bloggers Anh Ba Saigòn bị bắt mới đây, một số blogger khác bị cô lập, hành hung giữa lúc những nhà dân chủ bị sách nhiễu liên tục. Thanh Quang tìm hiểu tình hình này và được cựu tù chính trị Nguyễn Ngọc Quang từ Sài Gòn cho biết:

Nguyễn Ngọc Quang: Ngày hôm kia và hôm qua, tôi đã liên tiếp đi đón anh Điếu Cày, nhưng mới biết ra một điều là Blogger Điếu Cày hiện bị truy tố thêm một tội gọi là tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN theo điều 88 Bộ luật Hình sự. Nếu như bị tố theo điều này thì tôi tin chắc anh Điếu Cày hiện bị họ giam tại trại B34 thuộc Bộ Công An ở đường Nguyễn Văn Cừ, Quận 1, Saigòn. Vì tội này trong nhóm tội về an ninh quốc gia nên thuộc phần hành của Bộ Công An chứ không phải thuộc phần hành của công an tỉnh hay TP.

Thanh Quang: Theo chỗ anh biết thì lý do nào mà giới cầm quyền truy tố thêm tội hình đối Blogger Điếu Cày như vậy?

Nguyễn Ngọc Quang: Thưa anh và thưa quý vị, nếu hỏi lý do nào như vậy thì thật khó trả lời, nhưng chúng ta có thể hiểu được một điều như thế này. Vấn đề nhạy cảm hiện tại là nếu họ thả anh Điếu Cày thì họ rất là sợ. Thật sự tội tuyên truyền chống nhà nước XHCNVN là không thể áp đặt lên anh Điếu Cày được tại vì vừa qua anh đã thụ án 2 năm 6 tháng tù. Mà 2 năm 6 tháng ngồi trong tù thì anh không thễ tuyên truyền cho ai được cả. Tuy nhiên giới cầm quyền không thể để cho anh Điếu Cày được ra khỏi tù trong lúc này vì họ sợ rằng anh sẽ kích động giới trẻ, do anh Điếu Cày có ảnh hưởng rất mạnh đối với giới sinh viên để biểu tình chống Trung Quốc trước hiểm hoạ xâm lăng của Bắc Triều hiện giờ.

Một tháng trước khi anh Điếu Cày lẽ ra được thả thì tôi nhận được tin có cuộc họp chi bộ ở Phường 6 Quận 3, Sài Gòn, qua đó, họ có dự định là vu cáo anh Điếu Cày về một tội danh nào đó để câu lưu anh càng lâu càng tốt. Hơn nữa sắp tới sẽ có Đại hội 11 của đảng CSVN vào năm 2011. Vì vậy, việc thả anh Điếu Cày để kết hợp với anh em trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do và những anh em dân chủ khác thì đó là điều họ lường trước. Và khi lường trước như vậy thì nhà cầm quyền Việt Nam sẽ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn.

Khủng hoảng niềm tin

Thanh Quang: Theo anh mô tả thì tình hình xem chừng như căng thẳng, khi Blogger Anh Ba Sài Gòn cũng đã bị bắt, một số Bloggers khác gặp khó khăn đáng ngại giữa lúc những nhà dân chủ, như kỹ sư Phương Nam Đỗ Nam Hải bị công an liên tục sách nhiễu… Xin anh mô tả tình hình đàn áp này, nói chung?

Từ trái sang: Anh Phan Thanh Hải, Anh Nguyễn Ngọc Quang và Anh Lê Trần Luật tại Lễ cưới Vợ Chồng Blogger Uyên Vũ hôm 30.05.2010. Photo courtesy of CLBNBTD.

Nguyễn Ngọc Quang: Dạ trước khi anh Điếu Cày lẽ ra được mãn án thì coi như họ mở một chiến dịch rất mạnh ở Sài Gòn. Đó là Blogger Anh Ba Sài Gòn bị bắt vào 10 giờ đêm ngày 10 tháng 10, đồng thời họ cũng bắt luôn cả anh Lê Quốc Quyết nhưng sau đó tới 2 giờ sáng thì anh Lê Quốc Quyết được thả ra. Rồi một số anh em trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do như blogger Uyên Vũ cũng bị phong tỏa nhà và Blogger Công Lý Sự Thật, tức chị Tạ Phong Tần, thì bị họ phong tỏa nhà và dùng những thủ đoạn bạo lực hèn hạ để khống chế, cướp luôn điện thoại cầm tay khiến cho tới giờ chị Tạ Phong Tần chưa có cách nào để liên lạc với bên ngoài.

Trong khi đó, anh Đỗ Nam Hải liên tục bị quấy rầy khi công an bắt anh lên đồn CA Phú Nhuận và nhốt đến tối mới cho về – ngày nào cũng như vậy. Sáng hôm nay, CA lại bắt anh Đỗ Nam Hải nhốt tới 5 giờ chiều.

Điều này cho thấy rằng để chuẩn bị cho sự bình yên của Đại hội CS sắp tới, và cho sự bình yên của mối bang giao hữu hảo giữa Việt Nam và Trung Cộng, họ không thể để cho những người bất đồng chính kiến được yên trong giờ phút nào cả. Do đó họ liên tục quấy rầy. Họ cố ý bắt nhà dân chủ như anh Đỗ Nam Hải rồi thả, bắt rồi thả để ngày nào cũng la làng lên thì rồi cũng sinh ra nhàm đi. Cho đến lúc nào đó, khi không ai còn muốn đưa tin này nữa, chừng đó họ sẽ thực sự bắt – như bắt cóc, thì hoàn toàn không ai biết tới cả.

Thanh Quang: Nói chung, anh nhận thấy công luận hiện phản ứng như thế nào trước việc Blogger Điếu Cày tiếp tục bị giam giữ, những bloggers và các nhà dân chủ khác bị đàn áp?

Nguyễn Ngọc Quang: Trước tình hình Blogger Điếu Cày, những Bloggers và nhà dân chủ khác bị đàn áp, thì nói chung giới trẻ rất bất mãn và khủng hoảng niềm tin. Khủng hoảng niềm tin thì thưa là đã lâu rồi. Nhưng hiện tại họ rất bất mãn. Hai ngày qua tôi đã tiếp xúc với giới trẻ rất nhiều. Tôi đứng ngay phía trước nhà anh Blogger Điếu Cày để theo dõi tình hình họ vô nhà anh đập phá. Tôi đã quan sát giới trẻ và đã tiếp xúc với các người trẻ, thì được biết là họ rất mong, rất sẵn sàng xả thân cho tổ quốc. Phải nói là sự bức xúc đã lên đến cao độ rồi. Và họ phản ứng rất mạnh. Hiện tại giới trẻ, nhất là giới sinh viên và các anh em ở Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do đã bàn bạc với nhau là phải làm sao phải có kiến nghị gởi lên LHQ, đồng thời gởi lên các Uỷ ban Nhân Quyền của những Quốc Hội dân chủ để yêu cầu VN thả ngay và vô điều kiện cho Blogger Điếu Cày và Blogger Anh Ba Sàigòn; đồng thời nhà cầm quyền VN cũng phải ngưng ngay hành động đàn áp dã man và thô bạo đối với những người như vợ anh Điếu Cày là Dương Thị Tân, rồi các nhà bất đồng chính kiến khác như Tạ Phong Tần, Đỗ Nam Hải…

Thanh Quang: Cám ơn anh Nguyễn Ngọc Quang.

Nguyễn Ngọc Quang: Dạ cám ơn anh và xin chào quý vị.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/About-bloggers-and-activists-in-ho-chi-minh-city-cracked-down-ThQuang-10212010173400.html

Blogger Điếu Cày qua lời kể của Song Chi

Song Chi – Cộng đồng blogger vừa quyết định chọn ngày 19.10 làm ngày blogger Việt Nam. Đó cũng là ngày mà blogger Điếu Cày tức anh Nguyễn Văn Hải tức nhà báo tự do Hoàng Hải mãn hạn 30 tháng tù vì tội “trốn thuế” từ một bản án hoàn toàn được ngụy tạo bởi luật pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Sự thật ai cũng biết blogger Điếu Cày bị bắt vì những hành động chứng tỏ lòng yêu nước và tinh thần công dân đầy trách nhiệm của mình: trên trang blog cá nhân cũng như trên trang blog Dân báo do anh và nhóm Câu lạc bộ Nhà báo tự do lập nên, anh đã viết những bài đòi tự do ngôn luận, tự do báo chí, đòi công lý cho dân oan và nhất là về vấn đề Hoàng Sa Trường Sa; anh đã tham gia cùng với sinh viên học sinh biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa vào tháng 12.2007 trước Tòa Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn và sau đó, cùng với nhóm CLBNBTD và một số văn nghệ sĩ biểu tình trước Nhà hát thành phố vào ngày 19.1.2008-ngày mà 34 năm trước Hoàng Sa đã bị mất vào tay Trung Cộng. Anh bị bắt còn bởi vì vào thời điểm đó, việc cùng bạn bè lập nên một nhóm CLBNBTD để viết về những điều bất công, sai trái trong xã hội là một cái gai đối với nhà nước Việt Nam. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không chấp nhận biểu tình dù là biểu tình ôn hòa chống ngoại xâm (chứ đừng nói gì đến biểu tình chống nhà nước Việt Nam là chuyện không bao giờ có thể xảy ra!), cũng không chấp nhận mọi sự tụ tập thành nhóm dù cái nhóm đó chỉ có năm bảy con người, với hai bàn tay không, không có bất cứ một âm mưu chính trị nào, bất cứ hoạt động nào ngoại trừ…viết bài trên blog!

Điếu Cày là blogger Việt Nam đầu tiên bị bắt và kết án tù dài hạn: 30 tháng. Không những thế, anh còn phải bị phạt một tỷ đồng tiền Việt Nam về tội truy thu thuế (mà lẽ ra công ty mắt kính Sài Gòn thuê nhà anh mới phải nộp vì theo hợp đồng cam kết thì bên công ty này phải chịu trách nhiệm đóng thuế!), bị nhà nước tịch thu một căn hộ ở quận 1 trong thời gian anh bị tù đày, người vợ cũ và cả hai con của anh thì thường xuyên bị công an xách nhiễu đủ mọi cách. Đó là cái giá mà một blogger ở Việt Nam phải trả cho sự quả cảm và lòng yêu nước của mình!

Vào thời điểm blogger Điếu Cày bị bắt, tức là cách đây hai năm rưỡi, nhà nước Việt Nam còn né tránh dư luận nên phải tìm cách choàng vào cổ Điếu Cày cái tội trốn thuế. Vụ bắt Điếu Cày là một sự răn đe mạnh mẽ đầu tiên với giới blogger.

Trong hai năm rưỡi qua, khi Điếu Cày đang phải ngồi trong tù, chắc anh cũng không ngờ rằng cộng đồng blogger Việt Nam vẫn tiếp tục phát triển và lớn mạnh hơn rất nhiều. Khi dịch vụ blog Yahoo!360 bị đóng cửa vào tháng 7.2009, nhiều người bi quan đã nghĩ rằng tiếng nói của giới blogger Việt Nam sẽ yếu đi vì mạnh ai nấy “dời nhà” về những chỗ khác nhau, nào Yahoo! 360plus , Multiply, Blogspot, WordPress, Facebook, Twitter v.v… Nhưng tiếng nói của các blogger-những nhà dân báo không tắt đi mà ngược lại, đã thực sự trở thành một luồng thông tin phản biện đa dạng, nhanh nhạy, sắc sảo, phản ánh muôn mặt đời sống chính trị xã hội văn hóa của Việt Nam. Và trong nhiều trường hợp, tiếng nói của họ thực sự có sức mạnh đến nỗi nhà nước Việt Nam buộc lòng phải thay đổi, chỉnh sửa một số vụ việc cụ thể. Tuy nhiên, cũng chính vì vậy mà những cuộc đàn áp giới blogger đã thường xuyên diễn ra trong thời gian qua dưới nhiều hình thức khác nhau: từ đánh sập các trang blog, xách nhiễu, gây khó dễ trong công ăn việc làm, cuộc sống cá nhân cho đến bắt giữ một ngày, năm mười ngày…

Cho đến giờ phút này, thời điểm của năm 2010, giới blogger Việt Nam hoàn toàn có thể tự hào về sự phát triển cũng như những gì mình đã, đang và sẽ đóng góp cho quá trình dân chủ hóa Việt Nam.

Trong khi đó thì người tù đầu tiên của giới blogger đã đến ngày mãn hạn tù. Gia đình, bạn bè đang chuẩn bị mừng anh trở về thì nhà nước Việt Nam trở mặt, quyết định giam giữ anh thêm với tội danh “Tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam”-cái “tội” mà hai năm rưỡi trước họ không dám đưa ra khi bắt Điếu Cày vì sợ dư luận.

Một lần nữa, qua những thông tin kịp thời của báo chí “lề trái”, mọi người lại nhìn thấy trò hề của cái gọi là luật pháp ở Việt Nam qua toàn bộ tấn tuồng từ hành hung người cho đến xông vào khám xét ngôi nhà của chị Dương Thị Tân, vợ cũ anh Điếu Cày để mong tìm ra bất cứ cái gì có thể ghép tội anh. Điều khôi hài nhất của tấn tuồng này là hai năm rưỡi qua anh Hải ngồi trong tù có ở nhà đâu mà có cái gì để khám xét, chưa kể nếu anh có ở nhà thì trên thực tế ngôi nhà này cũng không phải là nơi ở của anh Hải. Nhưng ở Việt Nam thì đừng bao giờ ngạc nhiên trước bất cứ việc làm nào của công an cho đến chính quyền!

Khi Nhật Bản-Trung Quốc xảy ra vụ va chạm tàu ở quần đảo Sensaku vừa qua, nhân dân hai nước ào ạt biểu tình phản đối lẫn nhau và cả hai nhà nước mặc nhiên chấp nhận cho người dân được quyền lên tiếng!

Trong khi đó thì ở Việt Nam, biểu tình chống Trung Quốc hay viết bài kêu gọi bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ lãnh hải là không được phép thậm chí bị bắt bớ, cầm tù!

Đôi khi tôi cứ tự hỏi cái nhà nước này, sao đối với nhân dân thì họ hùng hổ đến thế, họ không phải chỉ dùng dao mổ trâu để giết gà mà là dùng dao mổ voi để giết kiến! Qua hàng loạt vụ từ dân oan biểu tình khiếu kiện đất đai, dân công giáo biểu tình đòi lại đất đai của nhà thờ, giáo xứ, giới sinh viên học sinh biểu tình kêu gọi bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lãnh hải, giới blogger, giới luật sư, trí thức dùng ngòi bút phản ánh những sự bất công phi lý trong xã hội…cách đối phó, xử lý của nhà nước này vừa cho thấy một sự hùng hổ mạnh tay quá tầm mức của vụ việc, một sự coi thường bất chấp mọi lý lẽ, luật pháp đồng thời bất chấp luôn cái gọi là đạo đức, tính chính danh của một nhà nước khi sử dụng mọi biện pháp chơi bẩn, chơi xấu nếu cần- từ vu khống, bôi nhọ cá nhân, gây khó dễ về mọi mặt trong đời sống cá nhân cho đến hành hung, và kể cả giết người rồi đổ cho là bị đột quỵ hay tự tử! Đã có những trường hợp người dân bị đưa về đồn thầm vấn vì những “tội danh” rất nhỏ như không đội mũ bảo hiểm để rồi sau đó vài tiếng, người nhà được báo đi nhận xác về!

Sao đối với nhân dân thì họ hung hăng, tàn ác, thủ đoạn thế mà đối với kẻ thù xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải, bắt bớ ngư dân Việt Nam, và đang có âm mưu lâu dài muốn thôn tính Việt Nam thì họ lại hèn hạ, khiếp nhược, u mê đến thế!

Sự trái ngược đó trong cách ứng xử với dân và với giặc chỉ chứng tỏ một nỗi sợ hãi, thiếu tự tin, thiếu bản lĩnh, thiếu cả tính chính danh của một nhà nước dù có cả bộ máy công an, quân đội, luật pháp…trong tay, điều đó cũng chứng tỏ trong thâm tâm họ-những người đang nắm quyền lãnh đạo đất nước này từ trên xuống dưới biết rõ rằng nhân dân không đứng về phía họ, lẽ phải không thuộc về họ, tương lai cũng không dành cho họ!

Vì nỗi sợ hãi của nhà nước Việt Nam, ngày hôm nay Điếu Cày lại phải ngồi tù thêm không biết là bao lâu, và những người bạn blogger khác cũng phải vào tù cùng với anh, trước mắt là blogger AnhBaSG.

Một việc làm vô ích bởi không thể bắt hàng triệu blogger, phá sập hàng triệu trang blog cũng không thể quay ngược trở lại thời kỳ chưa có internet. Điều duy nhất mà họ đã làm được chỉ là khiến cho nỗi căm giận trong lòng nhân dân lớn hơn, sâu sắc hơn và do vậy, tương lai của họ cũng u ám hơn mà thôi!

Song Chi

20-10-2010

http://www.rfavietnam.com/node/300

Vợ cũ của blogger Điếu Cày lên tiếng

Vợ cũ của blogger Điếu Cày, tức Nguyễn Văn Hải, kể lại chuyện ông bị giam giữ thêm nữa và về vụ khám nhà bà trong tuần.

Bà Dương Thị Tân nói ông Hải bị giữ tiếp “theo điều 88″, tức tội tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa.

Tuy nhiên công an Việt Nam không cho bà biết ông Hải sẽ còn bị giam giữ trong bao lâu.

Bà Tân cũng nói công an đã khám cả nhà của ông Hải và nhà bà hôm 20/10 cho dù cả hai nhà này đã bị khám khi ông Hải bị bắt trong lần trước và sau đó bị kết án 2,5 tù giam vì tội trốn thuế, tội mà bà Tân nói là “không có thật”.

Dương Thị Tân: Họ có đọc cho tôi một cái lệnh về tuyên truyền chống phá nhà nước nhưng họ không có tống đạt quyết định ấy cho gia đình tôi.

Tôi hỏi là nếu ông ấy có tội như thế thì phải cho chúng tôi biết cái tội đấy là tội gì, nhưng họ bảo chỉ đọc cho nghe, không đưa, xong rồi xông vào nhà tôi khám xét, bắt giữ tôi từ 5h sáng.

Họ khám xét nơi ở của ông Hải trong khi đó 2,5 năm qua ông Hải ở trại giam Xuân Lộc.

Họ xông vào lục soát gia đình tôi, xới tung các thứ lên. Sáng sớm 5h sáng họ đã bắt tôi ra công an, tôi không đi, họ cho người lôi kéo, xô đẩy… bẻ tay, bẻ chân để đưa lên xe.

BBC: Tức chị chưa hề gặp anh Hải

Tôi chưa hề gặp anh Hải từ mồng Hai tháng Sáu năm 2009 đến giờ này.

Hình như hôm qua họ có cho anh Dũng, con trai chị vào gặp?

Vâng, đúng rồi. Hơn một tháng rồi họ không cho thăm gặp, hôm qua chúng tôi yêu cầu thăm gặp, họ cho con chúng tôi vào chừng 15 phút.

Và tình hình anh Hải hiện nay thế nào ạ?

Thì vẫn ở trong trại giam, họ vẫn quản thúc như thế, cuộc sống vẫn khổ như thế. Nói chung là không có gì sáng sủa cả. Và họ canh chừng nghiêm ngặt. Kể cả trong trại giam khi con tôi vào là họ khám xét từ đầu tới chân. …

Ngày hôm nay ở gia đình tôi thì từ 5h sáng họ đã kéo tôi từ trên lầu xuống, đưa đi ra cơ quan công an, họ nhốt ở đấy.

Đến chiều tôi lên xe công an tiếp tục về nhà tôi khám xét, lục soát. Tôi không mở cửa vì tôi thấy các con tôi khóc la ở trong nhà ghê quá thì họ cho người đến phá cửa luôn.

Khi mà họ đến sáng nay thì họ có mang theo lệnh khám nhà và giấy tờ cần thiết để chị xem không?

Thưa không, sáng hôm nay tôi định lên Xuân Lộc để đón ông Hải theo cái lộ trình cái bản án lần trước họ tuyên thì ngày hôm qua là ngày ông Nguyễn Văn Hải phải được trả tự do.

Nhưng mà họ không trả và người ta nói ngày 20 mới có quyết định.

Ngày 20, sáng sớm hôm nay tôi lên đường đi, tôi vừa leo lên ô tô thì họ ép tôi xuống xe. Xong tôi đi lên trên gác, lên nhà tôi thì họ lôi tôi. Trong khi lôi kéo thì họ cho nhiều người thúc cùi chỏ vào ngực, vào bụng tôi, xong họ bẻ quặt chân tay họ quăng lên xe.

Từ 5h sáng họ nhốt ở công an đến 2h chiều họ đưa về nhà, kèm theo một bộ phận an ninh của thành phố đến nhà tôi lục soát, khênh đi tất cả những phương tiện học tập của con tôi, máy vi tính, máy nghe nhạc…

Cái lệnh của họ là khám xét nơi ở của ông Nguyễn Văn Hải.

Tôi có hỏi họ là nếu ông Nguyễn Văn Hải ở nhà thì nơi ở của ông Hải ở đâu. Huống chi là 2,5 năm ông Hải ở trại giam Xuân Lộc, tại sao lại khám nhà tôi thì họ bảo họ không giải thích vấn đề này, vấn đề này là ở cấp trên, họ chỉ thừa hành thôi.

Nhưng mà họ nói thế nhưng cũng không đưa ra bất kỳ loại giấy tờ nào?

Họ chỉ đọc thôi. Họ không có đưa bất kỳ một cái loại giấy tờ gì cho gia đình tôi hết.

Sau đó có biên bản khám xét, họ thu giữ những gì thì phải lập biên bản, cái đấy thì có.

Nhưng mà bây giờ những cái phương tiện ấy là phương tiện các cháu phải học hành. Bây giờ thu giữ ba cái ổ cứng máy tính, một cái laptop, với lại những máy khác, cộng với điện thoại.

Lần trước khi họ bắt họ cũng khám xét nhà rồi đúng không ạ?

Vâng, đúng, họ cũng khám xét hai nơi ở, một nơi ở của tôi, một nơi ở của ông Hải.

Lần này cũng thế, họ xông vào nhà tôi ở và xông vào nhà bên kia, trong khi bên kia không có một người nào, chỉ có con bé cháu nó ở nhờ thì họ đưa ra công an, xong họ lột chìa khóa vào tự nhiên, không có bất kỳ một cái lệnh gì, không có biên bản gì.

Họ có nói rằng như vậy trong tình huống này anh Hải sẽ bị giam trong bao lâu nữa không?

Họ không nói, tôi hỏi tới nơi luôn nhưng họ bảo không có giải thích, đây là lệnh cấp trên, họ chỉ thi hành thôi.

Cái vụ bắt blogger Anh Ba Sài Gòn … thì liệu nó có liên hệ gì giữa hai vụ này không ạ?

Tôi không rõ, chuyện quan hệ bạn bè của ông Hải với tất cả mọi người thì tôi không được biết vì tôi với ông Hải đã ly hôn từ lâu rồi. Hôm nay khi họ khám xét nhà tôi họ có nói thế này: ‘liên quan tới Câu lạc bộ Nhà báo Tự do’.

Tôi mới nói với họ rằng nhà báo tự do họ làm có sai pháp luật không, thì họ cũng không giải thích.

Còn blog Ba Sài Gòn, hay Blog Điếu Cày hay cái gì đấy thì tôi không biết. Tôi thậm chí mù vi tính luôn. Còn họ suy diễn như thế nào để kéo người này vào với người kia thì đấy là việc của chính quyền, họ đang có cường quyền trong tay, họ làm được rất nhiều thứ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/10/101021_duong_thi_tan.shtml