Hiển thị các bài đăng có nhãn biểutình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn biểutình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Biểu tình đẹp

Uyên Vũ (danlambao) - Tôi dám chắc rằng, với những người quan tâm đến vận mạng và tình hình đất nước thì những hình ảnh về cuộc biểu tình tại Hà Nội ngày 24/07/2011 vừa qua đã để lại những ấn tượng rất tốt đẹp. Vâng, ngay giữa trái tim của thủ đô Hà Nội, hàng hàng lớp lớp người Việt, từ những mái đầu bạc phơ cho đến trẻ thơ lẫm chẫm, từ trí thức nổi danh cho đến các bà nội trợ, từ nghệ sĩ đường phố đến cô sinh viên… hợp lại thành đoàn tuần hành quanh Hồ Gươm, họ đang biểu thị tình cảm nồng nàn dành cho đất nước, quê hương…

Tất cả đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp về tình yêu nước, về sự gắn bó, hòa hợp dân tộc. Không thấy dùi cui, lá chắn, không cả những khuôn mặt lầm lì đeo băng đỏ lôi người sềnh sệch, không thêm cú đạp nào vào mặt nhân dân. Dù cho lực lượng công an có phạm luật giao thông khi đi ngược chiều, nhưng có lẽ họ chỉ bất đắc dĩ mới phạm luật, chung quy chỉ để giữ trật tự công cộng (!). Vâng, dù có đôi chút tiểu tiết chưa đẹp lắm, như việc TS Nguyễn Quang A còn bị rầy rà khi tham gia tuần hành, dù ít người còn vô ý đạp lên cỏ xanh… Cuộc tuần hành đã để lại dư âm hết sức tốt lành cả cho người trực tiếp tham gia lẫn đông đảo người dân Việt khắp ba miền chỉ được xem hàng ngàn bức ảnh, hàng chục video clip qua internet.

Có hai hình ảnh đẹp nhất đọng lại trong tôi.

Thứ nhất là danh sách những chiến sĩ hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974 và tại Trường Sa năm 1988 đã được công khai vinh danh. Với các chiến sĩ QĐNDVN hy sinh bảo vệ Trường Sa năm 1988 còn dễ hiểu vì ngày 27 tháng 7 hàng năm luôn được nhắc nhớ đến họ. Riêng 74 chiến sĩ VNCH hy sinh năm 1974 thì quả thật, từ bây giờ họ đã được nhân dân yêu nước ghi ơn ngay giữa lòng Hà Nội. Những bảng tên chiến sĩ với ngày tháng hy sinh tại Hoàng Sa được mỗi người cầm trên tay, trang trọng giương cao là minh chứng cho sự hòa hợp dân tộc trong một tình yêu tổ quốc mãnh liệt. Có thể nói, ý tưởng này đã đi một bước tuyệt vời, không cần nghị định, nghị quyết và đã bước trước chính quyền một bước. Dân ta là thế đấy.

Thứ hai là hình ảnh một phụ nữ và một cô gái mặc áo dài cầm băng rôn vinh danh các liệt sĩ, đi đầu đoàn biểu tình và luôn hô vang lời yêu nước. Nếu người phụ nữ với chiếc áo dài rất đẹp, trông như một nữ tướng, thì cô gái mảnh mai với chiếc áo dài trắng học trò, guốc mộc đơn sơ lại là hình ảnh trong sáng, thuần khiết đầy nữ tính. Tôi dám chắc nhiều người đã lưu lại hình ảnh tuyệt đẹp của cô gái này, nhìn dáng vẻ vừa dịu dàng, vừa quả cảm, đầu ngẩng cao trong ánh nắng ban trưa, cô đã thành “hoa hậu” không cần vương miện trong lòng biết bao người. Đến khi biết cô gái chính là Trịnh Kim Tiến, chắc hẳn nhiều người còn sửng sốt, bỡ ngỡ hơn nữa.

Vài tháng trước, Trịnh Kim Tiến là cô gái mắt đẫm lệ, quỳ trước cửa nhà kêu gào công lý cho cái chết oan khiên, tức tưởi của cha mình. Lúc ấy cô nhỏ nhoi, bi thương. Hôm nay nét mặt cô rạng ngời bừng sáng, dù công lý đối với gia đình cô vẫn mịt mờ. Như tiếp nối một truyền thống lâu đời, cô đã “dẹp thù nhà để trả nợ nước”, cũng có người nói cô ấy đã “biến đau thương thành hành động”. Vâng, khí phách ấy dễ mấy ai có được? Chẳng phải suốt chiều dài lịch sử đất nước những anh hùng hào kiệt, những liệt nữ anh thư đều đã đặt nợ nước trên thù nhà và biết biến đau thương thành hành động đó sao? Trịnh Kim Tiến đang nối bước tiền nhân để ghi vào lòng người một nét son hào hùng. Tôi cũng dám chắc nhiều nhà báo của nhiều tờ báo khắp Việt Nam đang tự xấu hổ vì chỉ biết khai thác đời tư nhăng nhít, chỉ biết “chộp lén” những giây phút hớ hênh của các “sao” Việt làm cần câu cơm!

Hôm nay đọc được một bài viết của cô về ”Những đứa trẻ không có ngày mai” trên Facebook cá nhân, Kim Tiến chia sẻ: “Tôi chưa hề nghĩ rằng tôi - một con bé nghịch ngơm, nhí nhảnh, chỉ biết la cà, đùa giỡn giờ lại trở thành một điều gì đó. Hình tượng người con gái xuống đường thể hiện lòng yêu nước, thật lòng là có choáng ngợp trong ánh hào quang, pha vào đó là chút gì đó áp lực, chút nặng nề, và một chút sợ hãi…”.

Nhưng cô cũng mau chóng vượt qua để quan tâm về những mảnh đời bất hạnh bằng những hành động thiết thực: xin mọi người cùng chung tay lo cho những đứa trẻ  trong gia đình chị Nguyễn Thị Liễu ở Chương Mỹ, Hà Tây. Chị Liễu “ cùng 1 số các công nhân khác của nhà máy đình công để mong tăng 1 bữa ăn trưa thêm 5 000 đồng nữa (đang là 10 nghìn tăng lên 15 nghìn thôi) mà chị phải chết, còn 1 số người khác bị thương. Sau khi giết chị, người ta nói đó là tai nạn khi lưu hành giao thông. Công ty Giai Đức đổ hết trách nhiệm cho nhân viên bảo vệ Lê Tuấn Minh, kẻ đã lao cả xe tải vào đoàn người đang đứng trong cổng công ty. Đến nay, Lê Tuấn Minh có lẽ cũng chỉ đi tù vì vi phạm an toàn giao thông, còn số phận của gia đình chị sẽ đi về đâu?”.

Hành động ấy chắc chắn không nhằm tô vẽ thêm cho hình ảnh của Kim Tiến mà nó phát xuất từ tấm lòng chân thực là chia sẻ nỗi đau mồ côi và đói nghèo của những người bất hạnh. Trong cuộc trả lời phỏng vấn của Người Việt Online, Tiến đã nói: “‘Hãy cứ coi em như một sinh viên yêu nước. Đừng coi em là Trịnh Kim Tiến vì ba bị công an đánh chết mà xuống đường. Em xuống đường chỉ vì em cảm thấy lương tâm em lên tiếng”.

Hình ảnh của Trịnh Kim Tiến sáng chủ nhật 24/07/2011 và tâm tình mà cô đã chia sẻ đủ làm lu mờ hình ảnh khoe thân, khoe của của hàng loạt “ngôi sao”, “người mẫu”, “hoa hậu” khắp các trang báo Việt.

Một cuộc biểu tình đẹp biết bao!


Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

GS Thayer: VN nên có công viên biểu tình

Một bộ phận trí thức, sinh viên và người dân Việt Nam đã liên tục xuống đường ở thủ đô Hà Nội trong các ngày Chủ Nhật của bảy tuần vừa qua, và ba buổi cuối tuần liên tiếp tại TP Hồ Chí Minh.

* Biểu tình và đe dọa

Công an Việt Nam đã ngày càng mạnh tay liệt hơn để ngăn chặn các cuộc biểu tình, nhất là sau khi Việt Nam và Trung Quốc có thông báo chung về cùng có biện pháp để 'định hướng dư luận' hồi cuối tháng Sáu.

Chính quyền Việt Nam nói với những người biểu tình rằng họ đã giải quyết tình hình căng thẳng ở Biển Đông với Trung Quốc và các cuộc biểu tình của người dân chỉ làm phức tạp thêm tình hình.

Nguyễn Hùng của BBC đã hỏi chuyện Giáo sư Carl Thayer tại Học viện Quốc phòng Australia, một nhà quan sát tình hình Việt Nam và trước hết được nghe ông bình luận về cách nhìn biểu tình của Việt Nam.

GS Carl Thayer: Điều hiển nhiên là các chính phủ chịu trách nhiệm về chính sách ngoại giao, nhưng dấu hiệu thực sự của một nền dân chủ là người dân có quyền thể hiện quan điểm một cách hòa bình.

Người ta thường nói 'Đá hay gậy có thể gây đau đớn nhưng những lời chửi mắng chẳng gây xây xát gì', và như thế chính sách ngoại giao của chính phủ không bị ảnh hưởng gì cả.

Nhưng hai chính phủ Việt Nam đã có thông cáo báo chí chung [với Trung Quốc] về chuyện định hướng dư luận và khiến chúng ta có thể suy luận.

Một trong những cách họ có thể làm là để cảnh sát nói với người biểu tình rằng họ cần phải dừng lại [sau một số cuộc biểu tình].

Và cảnh sát đã bắt đầu thông báo với người biểu tình là chính phủ chịu trách nhiệm giải quyết vấn đề

Tôi đã nghĩ là trong giới lãnh đạo cao cấp của Việt Nam có nhiều người ủng hộ các cuộc biểu tình và bằng cách để cho các cuộc biểu tình diễn ra trong vòng kiểm soát, họ sẽ có lợi thế khi nói chuyện với Trung Quốc.

Nhiệm vụ của họ [cảnh sát] là bảo vệ Đại sứ quán Trung Quốc khỏi bị tấn công và không có dấu hiệu gì là điều này có thể xảy ra.

Tôi đã nghĩ là nhiều người trong giới lãnh đạo cao cấp của Việt Nam ủng hộ các cuộc biểu tình và bằng cách để cho các cuộc biểu tình diễn ra trong vòng kiểm soát, họ sẽ có lợi thế khi nói chuyện với Trung Quốc.

Việt Nam có thể nói rằng hành động của Trung Quốc làm thương tổn tình cảm của người dân Việt Nam chứ không phải chỉ có tình cảm của người Trung Quốc bị ảnh hưởng.

Nhưng chúng ta không biết cụ thể chuyện định hướng dư luận có nghĩa là gì, Việt Nam sẽ phải làm gì và Trung Quốc sẽ phải làm gì [theo thỏa thuận đạt được].

ĐE DỌA

BBC: Việt Nam cũng nói rằng biểu tình là trái luật và đó là lý do họ giải tán các cuộc tụ họp?

GS Carl Thayer: Biểu tình là trái luật nhưng chúng ta biết là có hàng chục cuộc biểu tình diễn ra mỗi năm về đất đai và những chuyện khác và chính quyền vẫn để cho người dân biểu tình trong một khoảng thời gian.

Vậy tại sao chính phủ lại không thể chấp nhận cuộc tuần hành ôn hòa để nêu quan điểm [của người dân].

Khi chịu khuất phục trước Trung Quốc, Việt Nam đi vào đường một chiều. Việt Nam có thể làm được gì khi mà báo chí hay blogger ở Trung Quốc mở cuộc tấn công?

Đây là điều thiếu công bằng và tôi cho rằng Việt Nam đã phải làm nhiều hơn nhiều để kiểm soát người dân của mình so với Trung Quốc.

Đánh giá của cá nhân tôi là chính quyền Việt Nam và lực lượng an ninh có sự ngạo mạn và họ cho rằng họ có thể bóp nghẹt sự bất đồng.

Có thể hai bên hoán đổi theo kiểu nếu Việt Nam ngưng biểu tình thì báo chí Trung Quốc như Global Times (Hoàn cầu Thời báo) sẽ bị bịt miệng và không có những bài xã luận kích động và báo chí Trung Quốc sẽ không nói với chuyện 'dạy cho Việt Nam một bài học' nữa.

Thực tế là ngay cả Hiến pháp của Việt Nam cũng không nói tới quyền biểu tình mà nói về quyền người dân được thể hiện ý kiến.

Việt Nam đang muốn chủ động hòa nhập vào cộng đồng thế giới và một phần của quá trình này là người dân phải có quyền tụ tập và thể hiện ý kiến một cách hòa bình.

Đương nhiên tất cả các cuộc biểu tình phải theo luật định. Nhưng Việt Nam vẫn chưa đi xa tới mức như vậy.

Đánh giá của cá nhân tôi là chính quyền Việt Nam và lực lượng an ninh có sự ngạo mạn và họ cho rằng họ có thể bóp nghẹt sự bất đồng.

Phải nói rằng biểu tình là cách thể hiện lòng yêu nước của người Việt Nam và người ta biểu tình vì sự toàn vẹn lãnh thổ chứ không phải để lật đổ chính phủ Việt Nam.

Các cuộc biểu tình có thể được xem là ủng hộ tính chính danh của chính phủ chứ không phải là chống lại.

Giáo sư Carl Thayer nói chuyện với hãng AFP trước hội nghị về Biển Đông ở Hà Nội hồi tháng Mười Một năm 2009

Giáo sư Thayer nói Việt Nam bị Trung Quốc ép nhiều hơn trong việc kiểm soát người dân

BBC: Nhưng làm sao chính phủ có thể chắc chắn như vậy được. Nếu hôm nay người dân có thể biểu tình chống Trung Quốc thì một ngày khác họ cũng có thể biểu tình phản đối nhiều thứ khác?

GS Carl Thayer: Đó là cách nhìn của lực lượng an ninh.

Chẳng hạn như trong vụ bauxite chúng ta thấy có sự liên kết vì cùng một vấn đề khi các nhà bảo vệ môi trường, các nhà hoạt động vì dân chủ, các tu sỹ Thiên Chúa giáo, các nhà sư, các đại biểu Quốc hội và các nhà khoa học và các quan chức về hưu đều trở thành một mạng lưới chung.

Đây là điều làm chính phủ cảm thấy bị đe dọa vì đó là vấn đề mà người ta có cảm giác mãnh liệt.

Hồi năm 2007, tôi đã bình luận rằng nếu các cuộc biểu tình khi đó không phải do chính phủ tổ chức mà các sinh viên tự có được thông tin về hành động của Trung Quốc từ nguồn của họ, tự tổ chức biểu tình vào giờ nhất định và họ cùng xuất hiện trong một màu áo, vậy câu hỏi đặt ra là liệu họ còn có thể làm gì khác nữa.

Sau đó lực lượng an ninh đã tới các trường và đe dọa đuổi việc và đuổi học các sinh viên và giảng viên.

* Lãnh đạo ngạo mạn

BBC: Qua sự phát triển xã hội dân sự ở các nước hiện đang cho phép biểu tình như Thái Lan, Malaysia và Singapore, chúng ta có thể nhận xét như thế nào về Việt Nam? Liệu chính phủ có đi theo hướng tương tự ngay cả khi không có sức ép của người dân hay không hay nó còn tùy thuộc vào chuyện người dân hành xử như thế nào?

GS Carl Thayer: Đây là câu hỏi phức tạp.

Cuối cùng Singapore cũng lập ra một công viên Hyde Park dạng mini [nơi người dân có thể tới phát biểu ý kiến, biểu tình - giống mô hình công viên Hyde Park ở London].

Singapore cũng có bầu cử và dành ghế đại biểu quốc hội đặc biệt cho phe đối lập thua cuộc nhưng được nhiều phiếu nhất trong số những người thua. Những đại biểu có tư cách ở nghị viện nhưng không được bỏ phiếu bất tín nhiệm chính phủ hay trong các vấn đề liên quan tới tiền tệ.

Đó là một dạng dân chủ hạn chế.

Còn vấn đề của Việt Nam là mặc dù Đảng Cộng sản nói họ dân chủ nhưng không phải vậy. Đó là sự ngạo mạn độc đoán từ trên xuống. Ba phần trăm dân số [các đảng viên] và giới lãnh đạo tin rằng họ được thừa kế lịch sử và có quyền quyết định thay cho người dân.

Thực tế là điều kiện xã hội ở Việt Nam đã thay đổi và chính quyền cần bắt đầu chấp nhận những thay đổi đó.

Các cuộc biểu tình này có mục đích lấp khoảng trống vì chính phủ chỉ trả lời Trung Quốc thôi mà không trả lời người dân của chính họ.

Trong trường hợp cụ thể này, họ cần đảm bảo các cuộc biểu tình diễn ra trong hòa bình, cho người biểu tình một khoảng thời gian, chẳng hạn ba tiếng, để nói lên quan điểm của họ.

Việc sử dụng bạo lực trong một cuộc biểu tình không phải để chống lại chính phủ Việt Nam làm cho người dân có cảm giác có tình trạng bạo lực rộng khắp.

Ngoài ra, tôi đặt câu hỏi là tại sao các bộ trưởng không thể tới các trường đại học để nói chuyện với sinh viên như ở đất nước tôi hay ở London.

Người ta có thể cử Bộ trưởng Quốc phòng tới nói chuyện với các sinh viên và trả lời các câu hỏi của họ.

Các cuộc biểu tình này có mục đích lấp khoảng trống vì chính phủ chỉ trả lời Trung Quốc thôi mà không trả lời người dân của chính họ.

Chính phủ đã không làm tròn nghĩa vụ trả lời cho người dân thấy họ sẽ bảo vệ chủ quyền như thế nào.

Không phải tất cả các hành động của chính phủ đều có thể công bố được nhưng ngoài tuyên bố lần một của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết về chủ quyền, người ta không thấy các bài xã luận chính thức giải thích chính sách, không thấy các quan chức sẵn sàng chấp nhận những lời mới tới nói chuyện với giới sinh viên.

Quan điểm của tôi là người ta cần ủng hộ các cuộc biểu tình vì họ điền vào chỗ trống khi mà chính phủ không làm cho người dân tin tưởng, bản thân họ không tin dân và họ là những người ngạo mạn.

'NGẠO MẠN'

BBC: Câu hỏi đặt ra là sự ngạo mạn đó từ đâu mà ra?

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại đại hội Đảng Cộng sản hồi đầu năm nay

Lãnh đạo Việt Nam bị tố cáo 'ngạo mạn' và khinh dân

GS Carl Thayer: Bởi vị họ cầm quyền mà không bị thách thức. Họ nghĩ rằng họ có tính chính danh khi được Đảng bầu ra để đại diện cho cả dân tộc, và điều này cũng không bị thách thức.

Hơn nữa họ có hệ thống chính trị trong đó họ có thể kiểm soát được thông tin trong khi các chính sách của họ không bị thử thách. Đó là lý do họ ngạo mạn. Họ cho rằng chỉ họ có trí khôn để ứng phó với Trung Quốc. Không ai khác có thể cải thiện chính sách bằng cách bình luận hoặc phân tích các dữ kiện.

Sự ngạo mạn xuất hiện vì họ không bị thách thức. Ở bên trong Đảng thì có, nhưng ở bên ngoài thì không. Dân chúng được coi là thần dân chứ không phải là người có quyền tham gia.

Khi xã hội phát triển...không thể có chuyện người dân không được quyền có ý kiến về chính sách, về đường lối về đạo đức ứng xử của chính phủ. Chính phủ có quyền giữ kín những dữ kiện nhưng không thể làm như vậy đối với chính sách và đường lối.

BBC: Từ những gì ông nói thì có nghĩa là người dân cũng chịu trách nhiệm đối với hành vi hiện nay của chính phủ vì họ đã im lặng và không thách thức những gì chính phủ làm?

GS Carl Thayer: Cái chính ở đây vẫn là chính phủ. Những người cộng sản tin vào việc huy động dân và tạo sự đồng thuận lớn nhưng họ đã không làm như vậy. Họ ngạo mạn khi họ không đếm xỉa tới dân và không muốn giải thích với người dân tại sao cách họ giải quyết vấn đề với Trung Quốc hiện nay là hiệu quả.

Cũng có thể họ không muốn công chúng biết tới sự thật bất tiện. Rất có thể, và tôi tin là chính phủ đang chia rẽ trong chuyện đối phó với Trung Quốc. Đây là vấn đề phức tạp và [chia rẽ] cũng là chuyện bình thường.

Việt Nam nhấn mạnh tới 'đại đoàn kết' nhưng trong cách ứng xử với Trung Quốc thì điều này là không thể đạt được. Và nó càng khó đạt nếu chính phủ cứ giữ sự im lặng vì sợ mất lòng Trung Quốc trong khi lại không để ý gì tới người dân.

Và các cuộc biểu tình này cũng nói lên điều đó. Nó là cơ hội để những người không đồng tình với chính phủ nêu ra quan điểm của họ.

Tôi là người theo truyền thống dân chủ tự do và ủng hộ quan điểm 'tôi không đồng ý với những gì anh nói, nhưng tôi sẽ dùng mạng sống của tôi để bảo vệ quyền được nói của anh'.

Khi tôi đi ra đường và người ta đưa cho tôi truyền đơn, tôi không xé nó đi và vất xuống đất. Kể cả khi tôi rất ghét những truyền đơn đó, tôi vẫn có thể lịch sự từ chối, hoặc tôi sẽ vất nó vào thùng rác sau khi nhận.

Tôi phải tự kiềm chế bản thân và có thể tôi bất đồng quan điểm với người khác nhưng không phải trở thành thù địch.

Đó là cách tôi được nuôi dạy.

BBC: Như vậy nó cũng còn liên quan tới chuyện người ta được giáo dục thế nào nữa?

GS Carl Thayer: Đúng vậy. Việt Nam nói rằng họ muốn trở thành nước giàu có, công bằng văn minh, và nhiều thứ khác. Văn minh ở đây chính là tôn trọng lẫn nhau, hiểu rằng chúng ta có những ý kiến khác nhau.

Và có những lúc chính phủ có quyền thực hiện những chính sách của họ và chúng ta không thể dùng bạo lực để chống lại. Cũng có thể có người muốn có hành động bất tuân dân sự - khi mà họ cố tình phạm luật để bị bắt và thu hút sự chú ý của công luận tới quan điểm của họ.

Khi người dân xuống đường ở Hà Nội và có cảnh sát đi theo, các đại biểu quốc hội đáng ra phải có mặt để làm vùng đệm giữa hai bên.

Đây là một thái cực và có lẽ Việt Nam còn chưa sẵn sàng cho những trường hợp này.

Nhưng thái cực khác là Việt Nam vẫn cứ tiến hành chính sách ngoại giao của họ nhưng người dân có thể không đồng ý với chính sách đó.

Việt Nam nhấn mạnh tới 'đại đoàn kết' nhưng trong cách ứng xử với Trung Quốc thì điều này là không thể đạt được. Và nó càng khó đạt nếu chính phủ cứ giữ sự im lặng vì sợ mất lòng Trung Quốc trong khi lại không để ý gì tới người dân.

Tôi nghĩ chính phủ cần giải thích nhiều hơn, tiếp xúc nhiều hơn, nghe dân nhiều hơn. Mà người dân có biểu tình vì dân chủ đâu, họ đặt vấn đề về Trung Quốc đấy chứ.

BBC: Ông từng nói về chuyện các đại biểu quốc hội có thể can thiệp vào các cuộc biểu tình và cho người dân thấy tiếng nói của họ được để ý tới. Ông nghĩ sao về chuyện thiếu vắng các đại biểu quốc hội trong những cuộc biểu tình ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh?

GS Carl Thayer: Tôi nghĩ rằng nó cho chúng ta thấy cải cách chính trị ở Việt Nam đang chậm tiến và không theo kịp thay đổi trong xã hội.

Theo tôi, các đại biểu đáng ra phải xuất hiện ở các cuộc biểu tình và nói chuyện với người dân và khi Quốc hội khai mạc, các đại biểu cần phát biểu ý kiến của mình.

Họ có thể không đồng ý với những người biểu tình và nói lý do tại sao. Đó là chuyện bình thường.

Quốc hội Việt Nam

Ông Thayer nói ông ngạc nhiên khi không có đại biểu quốc hội nào của Việt Nam tới bảo vệ những người biểu tình đã bầu ra họ

Các đại biểu khác cũng có thể đứng lên bày tỏ quan điểm.

Nhưng hệ thống chính trị Việt Nam không cho phép người ta thể hiện ý kiến như thế.

Khi người dân xuống đường ở Hà Nội và có cảnh sát đi theo, các đại biểu quốc hội đáng ra phải có mặt để làm vùng đệm giữa hai bên.

Kể cả khi biểu tình là trái luật thì liệu cảnh sát có cần đánh đập những người biểu tình hòa bình để thực thi luật đó không?

Hay là Việt Nam nên theo gương Singapore và mở ra công viên để người dân có thể ra đó biểu tình hợp pháp?

Như vậy họ không phải tới các đại sứ quán nước ngoài, những nơi mà ở ngay cả những nước dân chủ cũng được bảo vệ và người biểu tình phải giữ khoảng cách để tránh đại sứ quán có thể bị gây hại.

Nhưng điểm chính ở đây là tôi không thấy đại biểu nào trong số hơn 500 đại biểu quốc hội có mặt ở những nơi có biểu tình. Điều lạ lùng là các đại biểu quốc hội không coi mình là đại diện cho toàn dân, những người đã bỏ phiếu cho họ, trong đó có những người đi tham gia biểu tình.

Thế có nghĩa là người dân chỉ đi bỏ phiếu thôi, và sau đó không được nói gì thêm nữa.

* Sức ép bên ngoài

BBC: Ông có thực sự nghĩ là Trung Quốc để ý tới các cuộc biểu tình ở Việt Nam đến thế không?

GS Carl Thayer: Không. Trung Quốc đổ hết lên đầu chính phủ Việt Nam những gì đi ngược lại ý muốn của họ về chính sách hay chủ quyền, kể cả chuyện thay đổi sách giáo khoa liên quan tới các bản đồ biển đảo. Họ liên tục dọa nạt Việt Nam giống như vụ Đạt Lai Lạt Ma, Trung Quốc liên tục dọa nạt tổng thống [Hoa Kỳ] với hy vọng một ngày nào đó tổng thống sẽ khuất phục và để ý tới ý muốn của Trung Quốc.

Trung Quốc có cách nói cửa miệng là một vấn đề gì đó "làm tổn thương người dân Trung Quốc", nhưng nó cũng làm tổn thương cả người dân Việt Nam nữa.

Trung Quốc luôn tìm đủ mọi cách để gây sức ép đối với Việt Nam. Tôi đã hỏi thẳng [các quan chức Việt Nam] chuyện tại sao Trung Quốc lại phản đối ông Phạm Bình Minh (con trai cựu Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch - tên thật là Phạm Văn Cương) làm ứng viên vào chức bộ trưởng ngoại giao.

Câu trả lời là qua các kênh khác nhau, Trung Quốc nói rằng họ không thích ông [Phạm Bình Minh].

Người ta không cho tôi biết câu chữ cụ thể của Trung Quốc, nhưng đây là chuyện thật lạ lùng. Và chúng ta cũng biết chuyện gì xảy ra với ông Nguyễn Cơ Thạch.

Do vậy những đồn đoán về bí thư các tỉnh phía bắc mà ông nghe thấy [cựu bí thư một số tỉnh giáp biên giới với Trung Quốc sẽ về giữ những chức vụ quan trọng ở Hà Nội] cũng là một phần của sức ép từ phía Trung Quốc.

Họ sẽ làm tất cả để Việt Nam cuối cùng phải chịu thua. Nó cũng giống như mưa rơi xuống đá, dần dần đá cũng mòn.

Họ sẽ làm tất cả để Việt Nam cuối cùng phải chịu thua. Nó cũng giống như mưa rơi xuống đá, dần dần đá cũng mòn.

Người ta nói rằng tất cả các nước đều bình đẳng nhưng không phải vậy. Trung Quốc là kẻ bắt nạt và họ hành động như vậy.

Có lần tôi ở Washington và một nhà ngoại giao Trung Quốc hỏi tôi có hài lòng không khi hai anh em trai trong một nhà đánh nhau. Câu trả lời của tôi rất dài, nhưng tôi nói ngay từ đầu là hai nước các ông [Trung Quốc và Việt Nam] đã đồng ý năm nguyên tắc cùng tồn tại hòa bình và tôi muốn các ông tôn trọng lẫn nhau và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau.

Thứ trưởng Phạm Bình Minh (phải)

Thứ trưởng Phạm Bình Minh (phải) đón Ngoại trưởng Đức sang thăm Việt Nam

BBC: Khi Trung Quốc gây sức ép đối với Nhà Trắng, thường họ khó đạt được gì, trong khi đó Việt Nam là nước nhỏ hơn và chuyện Trung Quốc gây sức ép thành công là có thể hiểu được?

GS Carl Thayer: Trong trường hợp Australia, chúng tôi có một công dân Australia sinh ra ở Trung Quốc và làm việc cho công ty khai thác mỏ ở Trung Quốc. Ông Stern Hu bị Trung Quốc bắt và bị tố cáo phạm tội gián điệp thương mại.

Phe đối lập Australia cũng làm đúng những gì mà người biểu tình ở Việt Nam làm, đó là gây sức ép đối với chính phủ.

Chính phủ [Australia] gặp tình thế khó khăn. Nếu họ to tiếng với phía Trung Quốc thì ông Stern Hu sẽ bị trừng phạt thêm. Còn nếu họ phản đối lặng lẽ thì sẽ bị cáo buộc là không làm gì.

Nhưng rồi một bộ trưởng Trung Quốc nói họ "nghe thấy tiếng ồn ào từ phía Nam", ám chỉ sự phản đối từ [phe đối lập] Australia.

Và trong một thời gian sau đó các bộ trưởng Australia đã có lịch sang thăm Trung Quốc nhưng những người phía tương nhiệm Trung Quốc không tiếp.

Khi đó ông Kevin Rudd là Thủ tướng và khá cứng rắn với Trung Quốc. Trung Quốc cũng nặng tay [trong vụ Stern Hu].

Đáng ra chúng tôi có lẽ nên xử lý mọi việc lặng lẽ hơn. Phe đối lập quá to tiếng khiến chính phủ không thể im lặng [Australia đã triệu đại sứ Trung Quốc tới gặp]. Còn khi chính phủ nêu vấn đề thì Trung Quốc bảo đó là sự can thiệp vào công việc nội bộ và ông Stern Hu chịu hậu quả.

Ông ấy Bấm bị kết án và gia đình ông không được phép rời Trung Quốc. Nó cũng cho thấy giới hạn của những gì Australia có thể làm được.

BBC: Trở lại chuyện những hành động cứng rắn của cảnh sát Việt Nam, họ không chỉ làm vậy với người dân Việt Nam mà còn cả với phóng viên và nhà ngoại giao Hoa Kỳ. Như vậy có nghĩa là sức ép của Washington đối với Việt Nam về chuyện cải thiện quyền con người đã thất bại. Họ thậm chí không thể bảo vệ công dân của chính họ ở Việt Nam chứ chưa nói tới bảo vệ công dân Việt Nam?

Vấn đề ở đây là chúng ta có cảnh sát mặc sắc phục và đeo phù hiệu và số hiệu là để phòng trường hợp họ làm gì sai trái thì chúng ta biết đó là ai [nhưng Việt Nam lại dùng cảnh sát mặc thường phục].

Việt Nam cũng bỏ nhiều tiền vào mua mũ bảo hiểm cho cảnh sát, đệm bảo vệ, roi điện, hơi ngạt...để đối phó với các cuộc biểu tình mà hầu hết là ôn hòa.

Cảnh sát khiêng người biểu tình hôm 17/7 ở Hà Nội

Giáo sư Thayer nói cảnh sát VN cần học cách khiêng người cho lên xe mà không cần đá vỡ đầu họ

Vì vậy Việt Nam cần xem xét việc sử dụng bạo lực quá mức và không cần thiết.

Họ cần học kinh nghiệm của các nước văn minh để bốn cảnh sát có thể khiêng một người biểu tình lên xem mà không cần đá vỡ đầu họ.

Tất cả những sắc phục cảnh sát và áo giáp là để bảo vệ trật tự chứ không phải là giấy phép để ra đường và đánh người vì người ta không thể đánh lại.

Đó là điều đáng buồn và không thể chấp nhận được.

Vai trò của họ không còn mang tính trung hòa nữa.

Họ không còn chỉ có nhiệm vụ đảm bảo trật tự nữa mà còn có mục đích chính trị là trấn áp những tiếng nói bất đồng.

Họ cũng không phải chịu trách nhiệm vì báo chí Việt Nam không được chụp ảnh, đưa tin. Không ai có thể lên tiếng một cách có hiệu quả với chính quyền để dừng tình trạng tàn bạo của cảnh sát.

Họ không phải làm những chuyện như vậy để chấm dứt biểu tình, họ có thể thực hiện điều đó ôn hòa hơn và cần được đào tạo để làm như vậy.

Các cảnh sát cũng phải đeo số hiệu và phù hiệu để người dân có thể tố cáo nếu họ làm sai.

Quan hệ quốc phòng Việt - Mỹ hiện nay chỉ có tính biểu tượng thôi, không có gì về thực chất cả.

Nhưng rồi cũng không có cơ quan độc lập nào để điều tra họ cả.

Còn về quan hệ Việt - Mỹ, tôi nghĩ người ta nói hơi quá về quan hệ quốc phòng giữa hai nước. Đại sứ Hoa Kỳ mãn nhiệm [Michael Michalak] đã nói rõ là đừng trông chờ có cải thiện trong quan hệ quốc phòng [với Hoa Kỳ] cho tới khi có cải thiện về tình trạng nhân quyền [ở Việt Nam].

Ngay cả đại sứ mới cũng sẽ không thay đổi chính sách và quốc hội cũng sẽ không thay đổi. Một nghị sỹ quốc hội Hoa Kỳ còn nói thẳng với tôi là ông ấy ghét cộng sản.

Quan hệ quốc phòng Việt - Mỹ hiện nay chỉ có tính biểu tượng thôi, không có gì về thực chất cả.

Và nếu tình trạng trấn áp tiếp tục, chính quyền [của tổng thống Barack] Obama rồi sẽ phải thể hiện quan điểm và quan hệ với Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng.

Bởi vậy đây là lúc Việt Nam nên nhẹ tay với người biểu tình.

BBC Vietnamese

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Đi dây với nhân dân, coi chừng té

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

“Đi dây” là hai chữ được dùng khá thường xuyên để miêu tả động thái của nhà cầm quyền Việt Nam. Thông thường nhất, người ta nói chính quyền Việt Nam “đi dây” giữa Mỹ và Trung Quốc. Trong quá khứ, khi nội bộ quốc tế cộng sản hục hặc nhau, người ta cũng từng nói Việt Nam thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã “đi dây” giữa Trung Quốc và Liên Xô.

Khi đi dây như vậy, chính quyền Việt Nam không thể hiện rõ lập trường. Anh phe ai, Brezhnev hay Mao? Không biết. Anh muốn thân ai, Mỹ hay Tàu? Cũng không biết. Lập trường rất mập mờ.

Tất nhiên, nhà nước Việt Nam, hay cụ thể hơn là nhà nước cộng sản Việt Nam, cũng nghĩ ra được một câu trả lời để nói nghe như một thứ lập trường. Hỏi anh phe ai, Brezhnev hay Mao, nhà nước Việt Nam sẽ trả lời nước đôi rằng chúng tôi về phe xã hội chủ nghĩa, cả Nga lẫn Tàu. Thoáng nghe qua thì cũng hợp lý, nhưng thật ra không hợp lý chút nào. Như hỏi anh yêu ai, Hoạn Thư hay Thúy Kiều, anh không thể trả lời chung chung là tôi yêu phụ nữ. Khi Nga với Tàu tố cáo lẫn nhau là không theo đúng chủ nghĩa cộng sản, nếu anh tự gọi là cộng sản anh phải chọn một trong hai.

Lúc chuẩn bị "đi ngang qua"

Nhưng đó là bản chất của đi dây. Người đi dây không có lập trường mà chỉ muốn nửa bên này nửa bên kia, vừa A vừa B, vừa say vừa tỉnh. Nếu đi giỏi, động tác đi dây sẽ có tính hài hòa. Đi dây không giỏi, sẽ giống như người tâm thần phân liệt.

Trong hai tuần gần đây, một hiện tượng đi dây mới, lại diễn ra. Đó là chuyện biểu tình. Trong chuyện này, nhà nước Việt Nam lại một lần nữa biểu hiện sự thiếu lập trường và động thái nửa muốn thế này nửa muốn thế nọ.

Một mặt, nhà nước ra vẻ như muốn chống hành động xâm lăng của Trung Quốc, nên nhá đèn xanh hay vàng gì đó, cho người dân xuống đường biểu tình.

Ở Hà Nội, Sài Gòn trong ngày 5 tháng 6, cuộc biểu tình diễn ra ôn hòa, không có xung đột lộ liễu giữa dân với công an.

Nhưng bên cạnh đó, nhà nước vẫn sợ hãi khi nhìn một cuộc xuống đường. Nhiều nhân vật nhạy cảm bị ngăn chặn không được tham gia. Nhạc sĩ Tuấn Khanh chẳng hạn, đóng vai trò quan trọng trong cuộc biểu tình 2007, bị chặn không được vào trung tâm Sài Gòn. An ninh bủa vây một loạt nhân vật khác, các blogger Hồ Lan Hương, Uyên Vũ, Trăng Đêm, Tạ Phong Tần. Blogger Mẹ Nấm bị bắt, bị giam hơn một ngày.

Một thí dụ của nỗi sợ “biểu tình” là cuộc đối thoại giữa an ninh và Mẹ Nấm. “Ý kiến của công an: Nhà nước không cho phép biểu tình, biểu tình là vi phạm pháp luật, cho dù đó là tuần hành ôn hòa” – Mẹ Nấm kể lại.

Bản tin Thông Tấn Xã Việt Nam, gọi cuộc biểu tình tuần hành là chuyện “một số người đi ngang qua” tòa đại sứ, tòa tổng lãnh sự, cũng là kết quả của tính tâm thần phân liệt đối với hiện tượng “biểu tình”: Cũng muốn dân chống Trung Quốc lắm, nhưng lại không muốn dân “biểu tình” chút nào.

Nhất là biểu tình tự phát. Nếu để dân tự phát lần 1, rồi tự phát lần 2, biết làm gì khi dân tự phát lần 3, lần 4, lần n?

Ngưng nói dối, csTQ kia!

Nỗi sợ này lên cao hơn khi người dân biểu tình tự phát tuần thứ nhì. Tất cả những gương mặt trí thức tham gia biểu tình Chủ nhật trước đều bị theo dõi và đe dọa không được bước ra khỏi nhà. Họ cũng bị cô lập thông tin, nhiều người còn không biết có cuộc biểu tình lần 2.

Và tất nhiên, không thể không nhắc đến những vụ bắt thanh niên giữa ban ngày, với tấm hình nóng nhất trong ngày và nhiều hình khác.

Đi dây giữa nhu cầu chống ngoại xâm và nhu cầu cai trị dân chúng bằng nắm đấm sắt, Đảng Cộng Sản lại biểu lộ lập trường mập mờ, không rõ rệt.

Nhưng đi dây có gì xấu? Chẳng phải chính sự điêu luyện đi dây giữa Liên Xô và Trung Quốc đã giúp miền Bắc nhận viện trợ từ cả hai phía? Không phải vậy. Lợi điểm đó chỉ ngắn hạn. Ơn mưa móc nhận được từ Nga với Tàu, thế nào cũng có lúc phải trả.

Tới khi đánh nhau xong, cả hai bên Liên Xô Trung Quốc đều quay sang đòi nợ, không chỉ nợ vật chất, mà còn đòi nợ tinh thần. Thắng rồi, cả hai bên đều hết nhân nhượng với sự lấp lửng, và đòi hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam phải nói rõ: Anh đứng ở đâu trong quốc tế cộng sản? Anh về với Nga, hay về với Tàu? Khi Việt Nam ngả hẳn về phía Liên Xô, Trung Quốc cho rằng cộng sản Việt Nam tráo trở, “dạy cho một bài học.”

Lẽ ra bài học phải rút ra, là “chớ có mà đi dây.” Nhưng Việt Nam dường như vẫn cứ không chịu học bài này. Khi đi dây giữa Tàu với Mỹ, Việt Nam tập trận với Mỹ là bị Trung Quốc lên án. Thử hỏi Philippines, Nam Hàn, nhiều nước khác tập trận với Mỹ, có bị Trung Quốc lên án không? Tại sao lại lên án Việt Nam? Vì Trung Quốc lại một lần nữa có cảm tưởng cộng sản Việt Nam tráo trở, đi nước đôi.

Đi dây, do đó, thực ra là có hại chứ không lợi lộc gì.

Đi dây với nhân dân, lại càng hại nữa. Nhân dân thấy gì khi mình biểu tình chống Trung Quốc mà bị bắt?

Nhân dân thấy gì khi tuần trước được bật đèn xanh đèn vàng, mà mấy ngày sau, Trung Quốc đòi Việt Nam xử lý dư luận, thì tuần sau đó quả nhiên dư luận bị xử lý?

Sẽ tới một ngày, nhân dân hết nhân nhượng với sự lấp lửng, và đòi hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam phải nói rõ: Anh đứng ở đâu, về với dân, hay về với các đồng chí Tàu?

Liệu có dễ dàng đi dân với lòng yêu nước của dân mãi được không?

Vũ Quý Hạo Nhiên

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Dân Nhật phục lòng yêu nước của người Việt

Hai cuộc biểu tình trước tòa đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội và tòa tổng lãnh sự Trung Quốc tại Sài Gòn vào ngày 5 tháng 6 vừa qua đã được báo, đài Nhật Bản loan tải rộng rãi và lập tức sau khi sự việc xảy ra. Đây là một khác biệt lớn so với sự dửng dưng của truyền thông Nhật đối với cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Nam rầm rộ vào tháng 5.

Sự quan tâm của truyền thông Nhật không chỉ vì nước Nhật cũng đang lo ngại về toan tính bá quyền của Bắc Kinh tại biển Đông mà còn vì rất hiếm thấy dưới chế độ CSVN có hai cuộc biểu tình lớn, tự phát, và kéo dài nhiều tiếng đồng hồ như vậy — lớn hơn và lâu hơn nhiều so với các cuộc biểu tình năm 2007. Truyền thông Nhật cũng tỏ ra kinh ngạc về thái độ của truyền thông lề phải Việt Nam đối với biến cố này.

Trong phần bình luận về sự bành trướng của Trung quốc ở biển Đông của đài truyền hình Fuji kênh số 8 vào tối thứ hai (06/06/2011), giới quan sát Nhật Bản đặt câu hỏi tại sao một sự kiện thời sự hết sức nóng bỏng như thế mà báo đài ở Việt Nam chẳng hề lên tin hoặc chỉ phớt lờ. Tệ hơn nữa, Thông tấn xã Việt Nam lại khẳng định rằng đó là thông tin sai sự thật chỉ có một vài chục người tụ tập trái phép đi ngang qua sứ quán và tổng lãnh sự Trung quốc ở Hà Nội và Sài Gòn mà thôi và sau đó đã giải tán ngay theo lời yêu cầu của nhân viên công lực. Nếu khẳng định như vậy thì các hãng thông tấn lớn như AP, AFP, và đặc biệt là Kyodo của Nhật đều bịa tin và hình ảnh hàng trăm, hàng ngàn người dân Việt Nam đi biểu tình hay sao?

Hơn thế nữa, khẳng định không có biểu tình là bác bỏ tinh thần yêu nước và ước nguyện bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của người Việt Nam trước âm mưu bá quyền của Trung quốc. Vẫn theo giới quan sát Nhật Bản, trong thời gian gần đây nhà nước Việt Nam có nâng cấp những lời lẽ phản đối Bắc Kinh vi phạm lãnh hải mạnh mẽ hơn trước thật, nhưng cũng nhà nước này lại không muốn để cho dân chúng tự do bày tỏ thái độ của mình. Công an Việt Nam được tung ra và xử dụng đủ loại thủ thuật “mạnh tay” để trấn áp lòng yêu nước của dân chúng. Tại sao vậy?

Lý do thứ nhất, Hà Nội rất lo Bắc Kinh sẽ phật lòng và trách họ đã để cho dân chúng phản đối. Dĩ nhiên, trong lúc đó, Bắc Kinh vẫn đang ngầm bật đèn xanh cho báo, đài, và các trang mạng Trung Quốc tha hồ kêu gọi “dạy cho Việt Nam một bài học”. Lý do thứ hai, Hà Nội rất lo những cuộc biểu tình chống Trung quốc có thể biến thành chống đối chế độ CSVN vì chính thái độ nhượng bộ liên tục của Hà Nội đối với Bắc Kinh suốt từ cuối thập niên 80 đến nay đã khiến Trung Quốc ngày càng vững tin vào kế sách bành trướng bá quyền của họ.

Nhưng cũng chính vì vậy mà hình ảnh hàng ngàn người biểu tình bất kể không khí trấn áp nặng nề của công an đã khiến công luận Nhật Bản cảm phục tấm lòng yêu nước của dân Việt. Có người còn xem đó như một tấm gương. Một dẫn chứng cụ thể, trong một cuộc nói chuyện trước hơn 3000 ngàn người tại Tokyo, vị giáo sư kiêm nhà hoạt động nổi tiếng, Tono Oka, đã đề cập đến cuộc biểu tình vừa qua tại Hà Nội và Sài Gòn. Ông nói rằng: “Trung Quốc là nước lớn. Việt Nam không thể thắng hẳn, nhưng dân tộc này CHƯA BAO GIỜ khuất phục trước những cuộc lần xâm lấn của Trung Quốc. Họ chẳng sợ khi phải chiến đấu với quân xâm lược Trung Quốc. Lịch sử đã chứng minh điều này. Phải như thế Việt Nam mới giữ được đất nước của họ đến ngày hôm nay trước một anh láng giềng lớn, đầy lòng tham, lúc nào cũng muốn xâm chiếm nước khác. Người dân Nhật cần phải học cái tinh thần này mới mong chống lại Trung quốc trong âm mưu xâm chiếm đảo Senkaku.” Giáo sư Tono Oka còn nói thêm rằng: “Tuy có thừa quyết tâm, nhưng hiện nay người dân Việt đang gặp một trở ngại lớn là chống Trung quốc xâm lược mà còn phải chống đỡ sự đàn áp từ chính quyền của họ. Tôi muốn nói với chính quyền Việt Nam rằng phải xem những cuộc biểu tình đó như là một thông điệp gởi đến cho những người lãnh đạo ở Bắc Kinh biết về tinh thần sẵn sàng bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của người dân Việt Nam. Ngăn cấm biểu hiện lòng yêu nước của người dân sẽ mở rộng thêm đường cho Bắc Kinh xâm lăng mà thôi.”

Và còn nhiều dẫn chứng khác nữa. Đặc biệt kể từ khi các tin tức về cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 ở Việt Nam được loan tải, nhiều người dân và hội đoàn Nhật đã điện thoại đến văn phòng Hiệp Hội Người Việt tại Nhật bày tỏ sự ủng hộ và đề nghị khi có tổ chức các cuộc biểu tình trước sứ quán Trung Quốc ở Tokyo thì xin thông báo cho họ để đến tham dự. Cũng cần nói thêm, cộng đồng người Việt tại Nhật vẫn thường xuyên tổ chức hay tham dự các buổi mít-tinh, hội thảo với người Nhật để tố cáo Trung quốc về hành động xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, khống chế biển Đông.

Tóm tắt lại, công luận Nhật Bản hiện nay rất thuận lợi để Việt Nam có một đồng minh rất nặng ký trong chiến tuyến chung phòng chống bá quyền Trung Quốc. Tiếc thay, giới lãnh đạo CSVN vẫn đặt ưu tiên cao nhất là giữ cái ghế cai trị của họ. Cái ghế Sang – Trọng – Hùng – Dũng đó có 1 chân “sản xuất ở Tàu” (Made in China), còn 3 chân còn lại thì đã bị “mua đứt bởi Tàu” (Bought by China) từ lâu.

Ngô Văn



Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Hạt giống dân chủ đã lớn lên và kết quả

Quách Tuấn Phương - Trà Vinh (danlambao) - Năm 2008 khi đang là sinh viên còn học ở Thành phố tôi chứng kiến một số anh chị đã cầm tấm băng rôn ngay nhà hát thành phố. Tấm băng rôn họ cầm đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Những vòng tròn trên cờ Olympic thay thế bằng những chiến còng số 8. Hành động của nhóm anh chị này đã khiến cho tôi, một người Triều Châu 5 đời ở VN có những cảm xúc mạnh. Tôi tìm hiểu và biết họ là những người thuộc Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do.

Sau đó thì chuyện chào đón đoàn rước đưốc từ Trung Quốc chạy qua VN. Nhìn những người đi chào đón và một số ca sĩ tham gia việc này thì các hia của tôi bảo: "Sài Gòn đã mất tên bây giờ thì dân chúng mất hết đầu óc suy nghĩ và sắp đến là sẽ mất nước" . Mấy chế của tôi thì rầy hia tôi là nên kín miệng. Sau đó thì việc thi cữ cuốn lấy tôi. Ra trường về lại quê nhà làm trong một bệnh viện. Tôi thấy hia của tôi nói có lý. (hia = anh, chế = chị - DLB chú thích).

Tôi trở lại trường học ĐH Y Dược chuyên khoa 1 nhằm lúc các bạn sinh viên thanh niên đi biểu tình chống nhà nước Trung Quốc xâm lấn lãnh thổ VN. Tôi không thể yên lặng được nữa cũng chẳng có các hia, các chế của tôi để nói chuyện hay cấm cản gì được. Tôi muốn nói lên cảm nhận của cá nhân tôi.

Năm 2008 từ một số các anh chị phản đối chuyện nhà nước Trung Quốc vi phạm lãnh thổ VN và vi phạm nhân quyền và sau đó bị đảng và nhà nước trấn áp. Đến giữa năm 2011 thì có hàng ngàn người đi biểu tình chống nhà nước Trung Quốc. Công khó ngày xưa của các anh chị trong Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự Do bây giờ đã có kết quả. Họ gióng lên hồi chuông và người dân thành phố đã thức tỉnh. Sáng chủ nhật hôm ấy, khi hia của tôi đưa máy chụp hình ra chụp nhóm người này trước nhà hát thành phố thì bị mấy anh công an đến xua đuổi và đòi thu máy nhưng sự kiện ngày 5.6.2011 cũng ở trước nhà hát thành phố chả có ai đòi thu máy. Công an cũng biết sợ nguời dân phản ứng.

Người ta có thể đàn áp một nhóm nhỏ ít người chứ không thể đàn áp một đám đông hàng ngàn người. Nhưng nếu không có sự can đảm của cac anh chị ngày xưa ấy thì ai sẽ gieo những hạt mầm về dân chủ về quyền làm người cho thành phố này, cho đất nước này. Số phận của những người phản đối nhà nước Trung Quốc thì thật đau lòng: người bị tù, người đang chịu khủng bố, người đi lưu vong. Nhưng việc họ làm đã thức tỉnh hàng triệu con tim. Như vậy thì công khó của các anh chị CLBNBTD đã đem lại một kết quả hơn mong đợi của họ và của cả dân tộc

Có một chị nào đó ở Hải Phòng, ngồi tại nhà căng khẩu hiệu: "Hòang Sa- Trường Sa là của VN" mà bị bắt đi tù. Thế nhưng ngày 5.6 .2011 thì cái khẩu hiệu ấy tràn ngập trên đường phố Sài Gòn - Hà Nội. Tràn ngập trên các phương tiện truyền thông . Chị ấy đi tù vì khẩu hiệu này nhưng hành động đó đã đưa cái khẩu hiệu đến với cả đất nuớc. Không ai dám nói cái khẩu hiệu đó là sản phẩm phản động hay văn hóa ngoài luồng. Tôi cũng đã làm một khẩu hiệu như vậy treo trong phòng của tôi trong Ký túc xá Ngô Gia Tự.

Tôi kể cho các bạn nghe chuyện này: Tết vừa rồi, các hia các chế của tôi tìm về quê hương tổ tiên bên Trung Quốc. Đường đi vô cùng khó khăn, các hia, các chế tôi kể lại bà con của chúng tôi bên Hoa Nam nghèo khổ lắm. Rất nhiều người chưa biết biển là gì. Họ hàng nhà tôi than thở là chúng tôi tản lạc nhưng còn có tiền về quê thăm họ chứ họ không có tiền để đi đâu. Hia tôi thấy tội nghiệp bỏ tiền ra dẫn mấy ông bà cụ già đi ra coi biển cách nhà của họ 300 Km thôi. Khi thấy biển thì cú của tôi nói là giờ chết cũng được. Nghe thảm thương chưa các bạn. Cuộc sống của họ vô cùng điêu linh.

Các bạn ơi thức tỉnh đi các bạn ạ. Người dân Trung Quốc cũng bị chính nhà nước Trung Quốc bỏ rơi thì xá gì các bạn vốn bị người Trung Quốc coi khinh và cho là kẻ hay phản bội họ. Dòng họ của tôi đã 5 đời đi lưu vong rồi. Tôi ăn cơm Việt Nam, uống nước Việt Nam dòng máu trong người của tôi là dòng máu Việt Nam như các bạn. Tôi không thèm học tiếng Quan Thoại. Tôi chỉ muốn nói tiếng Việt. Khi quân đội Trung quốc tràn sang xâm lấn VN thì tôi sẵn sàng bỏ áo blu để cầm súng bảo vệ đất nước này. Đất nước hiền hòa tốt bụng che chở 5 đời dòng họ nhà tôi. Các bạn ơi chúng ta cần phải phân biệt dân nghèo ở Trung Quốc và tập đoàn tội ác đang cầm quyền ở Bắc Kinh nhé! Cái tập đoàn tội ác đó gây nên nhiều thảm hoạ cho nhân dân Trung Quốc, như chúng ta đã phân biệt giữa nhân dân Việt Nam và tập đoàn cai trị CSVN.

Khi tôi gõ những dòng chữ tâm sự này thì hình ảnh các anh chị Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do ở nhà hát thành phố năm 2008 đang hiện về trong ký ức của tôi. Cám ơn các anh chị đã thắp sáng lên trong tôi niềm tin vào lòng yêu công lý và yêu quê hương Việt Nam.

Quách Tuấn Phương - Trà Vinh (danlambao)
danlambaovn.blogspot.com

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Việt Nam đàn áp hàng ngàn người Hmong biểu tình đòi tự trị


Binh sĩ chính phủ Việt Nam đã dùng sức mạnh để giải tán cuộc biểu tình của hàng ngàn người Hmong đòi tự trị.

Theo tin hôm thứ 5 của hãng thông tấn Pháp, một nguồn tin trong quân đội Việt Nam cho biết những người Hmong đã bắt đầu biểu tình vài ngày trước đây ở tỉnh Điện Biên giáp ranh với Lào và Trung Quốc. Những người biểu tình cũng đòi quyền tự do tôn giáo.

Nguồn tin không muốn nêu danh tánh nói rằng binh lính, với sự hỗ trợ của các lực lượng quân sự được phái tới từ Hà Nội, “đã phải dùng sức mạnh để giải tán đám đông”, nhưng không cho biết có bao nhiêu người bị thương trong vụ này.

Trong khi đó, thông cáo báo chí đề ngày 5 tháng 5 của một tổ chức ở Washington có tên là Trung tâm Phân tích Chính sách Công (Center for Public Policy Analysis) cho biết ít nhất 28 người Hmong thiệt mạng, 33 người bị thương và hàng trăm người khác bị mất tích trong vụ rối loạn ở Điện Biên. Thông cáo trích lời bà Christy Lee, thuộc một tổ chức ở Washington chuyên tranh đấu cho quyền lợi của người sắc tộc Hmong ở Lào và Việt Nam, nói rằng “người Hmong, và những người thiểu số khác theo đạo Tin Lành và theo thuyết vạn vật hữu linh, đang bị xua đuổi ra khỏi đất đai của mình và bị sát hại và áp bức bởi những giới chức đảng Cộng Sản và thành phần lãnh đạo quân đội ở Việt Nam và Lào.” Thông cáo này cũng cho hay một số khá đông binh sĩ của quân đội Việt Nam và quân đội Lào đã được điều động tới khu vực Điện Biên từ ngày 3 đến ngày 5 tháng 5 theo lệnh của Tướng Trần Quang Khuê, Tham mưu trưởng Quân đội Việt Nam.

Mặt khác, Đài phát thanh Australia trích lời một giới chức Việt Nam cho biết binh lính đã được phái tới vùng Điện Biên sau khi một nhóm người Hmong ở đây bắt cóc các giới chức chính quyền địa phương. Bản tin nói thêm rằng vụ này xảy ra trùng hợp với một vụ biểu tình phản kháng của hàng ngàn người Hmong trong một vụ rối loạn hiếm có ở Việt Nam.

Bản tin hôm thứ 5 của Thông tấn xã Việt Nam trích lời ông Lê Thành Đô, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Điện Biên, nói rằng có những lời đồn đại trong những người Hmong, chủ yếu là ở Mường Nhé, cho rằng những ngày đầu tháng 5, tại Mường Nhé sẽ xuất hiện một “thế lực siêu nhiên”. Ông Đô cho rằng những “thành phần xấu” đã lợi dụng việc nhiều người tụ tập ở Mường Nhé để kích động đòi thành lập “vương quốc” riêng của người Hmong. Ông Đô nói thêm rằng giới hữu trách đã vận động, thuyết phục dân chúng không nên tin vào những thông tin bịa đặt và những luận điệu sai trái đối với chính sách đại đoàn kết dân tộc của Đảng và Nhà nước.

Bản tin này cho hay tình hình tại Mường Nhé đang được chính quyền tiếp tục giải quyết.

Nguồn: AFP, Radio Australia, Center for Public Policy Analysis, VNA

http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/vietnam-hmong-05-05-11-121330569.html

Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

Khác với VN, sinh viên - học sinh Nhật & TQ tha hồ biểu tình chống nhau.

DCVOnlineTin tổng hợp


Sinh viên học sinh Nhật Bản và Trung Hoa biểu tình chống nhau trong ngày thứ Bảy hôm qua


Đông Kinh (Tokyo) - Một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xảy ra ở miền tây Nhật Bản hôm qua, là cuộc biểu tình mới nhất trong một loạt biểu tình của người Nhật Bản nhằm phản đối Trung Quốc khi Trung Quốc cho họ có chủ quyền trên một nhóm quần đảo đã và đang là trọng tâm cho những xung đột ngoại giao giữa hai nước.

Khoảng 300 người tụ tập ở thành phố Takamatsu, 600 cây số về hướng tây Đông Kinh, đi tuần hành qua một con đường mua bán sầm uất và vẫy cờ Nhật Bản. “Chúng tôi cần cất cao tiếng nói của quần chúng Nhật,” bà Hisano Fujisawa, một người đàn bà nội trợ ở buổi tuần hành, nói qua điện thoại. “Chúng tôi sợ rằng Trung Quốc đã cố xâm phạm lãnh thổ Nhật Bản.” Những người biểu tình mang những tấm biểu ngữ kết tội ông Thủ tướng Naoto Kan về “một chính sách thiếu quyết tâm” và những áp phích khẳng định chủ quyền của Nhật Bản lên những quần đảo hoang, không có cư dân trong vùng biển Đông Hải, được biết đến dưới tên Senkaku ở Nhật Bản, và Diaoyu ở Trung Quốc.

Thanh niên Nhật biểu tình chống Trung Quốc ở Đông Kinh. Nguồn: AFP
Một phát ngôn viên của Sở Cảnh sát Bắc Takamatsu nói rằng ông không thể xác định ngay lập tức số người tham dự cuộc biểu tình, nhưng ông cho hay đã không có sự bắt bớ nào trong suốt cuộc biểu tình.

Cũng trong cùng ngày thứ Bảy hôm qua, hằng trăm người Trung Hoa đã tổ chức một cuộc biểu tình chống Nhật Bản ở vùng tây nam Trung Quốc, mặc dù trường học ở đây đã ra lệnh cho sinh viên học sinh đến trường trong hai ngày cuối tuần với hy vọng là ngăn chận được những cuộc biểu tình om sòm, mất trật tự như những tuần qua.

Nhiều tin đồn đang được lan truyền là sinh viên từ nhiều thành phố sẽ biểu tình lần nữa vào cuối tuần này, tiếp nối nhiều cuộc biểu tình bày tỏ sự tức giận qua chuyện Nhật Bản bắt giam một thuyền trưởng tàu đánh cá người Trung Hoa.

Một đám đông bắt đầu tụ tập vào sáng thứ Bảy ở Quảng trường Miếu Khổng Tử thuộc thành phố Deyang và những người biểu tình này đã tuần hành trong cùng buổi chiều, một phụ nữ tên Zhang làm việc cho một tiệm bán băng, dĩa nhạc gần đó cho hay. Có hằng trăm người tham dự và quảng trường chật cứng người, bà Zhang nói.

Sinh viên học sinh Trung Hoa biểu tình chống Nhật Bản ở vùng Tây Nam Trung Quốc, thuộc thành phố Deyang, tỉnh Sichuan. Nguồn: Reuters
Những người biểu tình chống Nhật Bản đa số là sinh viên, học sinh, ông Ye một người làm việc cho tiệm bán kính gần đó cho hay, và cũng nói thêm là cuộc tuần hành xảy ra khoảng lúc 3 giờ chiều.

Cuộc tuần hành xảy ra mặc dù có sự hiện diện đông đảo của cảnh sát, bà Zhang nói. Lúc đêm xuống, những người biểu tình giải tán nhưng nhiều cảnh sát vẫn có mặt ở quảng trường.

Không rõ có sự xung đột bạo động nào xảy ra với cảnh sát hay không. Điện thoại gọi đến sở cảnh sát và cơ quan công quyền thành phố Deyang tối thứ Bảy reo liên tục nhưng không có ai trả lời máy.


Ở Việt Nam, Điếu Cày chỉ cần đội nón với hàng chữ "Hoàng Sa- Trường Sa của Việt Nam" là tha hồ bị nhà nước cộng sản Việt Nam cho đi ủ tờ với tội "trốn thuế và tuyên truyền chống nhà nước Xã Nghĩa"! Nguồn: DCVOnline tổng hợp

© DCVOnline



 


Nguồn:

(1)
Fresh anti-China rally held. AFP, 23 October 2010
(2)
More anti-Japan protests. The Associated Press, 23 October 2010