Hiển thị các bài đăng có nhãn hộinhàvănvn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hộinhàvănvn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Liêu Thái – Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Phân loại rác trong một hố rác

Hoàng Ngọc-Tuấn thực hiện

Dưới đây là những câu hỏi do Hoàng Ngọc-Tuấn đặt ra để phỏng vấn các nhà văn Việt Nam trong nước và ngoài nước nhân dịp Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Những câu hỏi này được gửi đến rất nhiều người, cả những người đang là Hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam lẫn những người ở bên ngoài Hội. Những bài trả lời sẽ được đăng trên talawas và Tiền Vệ.

_________________

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hôm nay, 04/08/2010, Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII đang diễn ra tại Hà Nội. Cách đây vài ngày, blogger Nguyễn Xuân Diện viết trong bài “Nghẹt thở theo dõi diễn biến Đại hội Nhà văn” như sau: “Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 8 sắp khai mạc. Văn giới sẽ có cuộc tụ họp cực kỳ hoành tráng tại một nơi cũng cực kỳ hoành tráng, đó là Học viện Nguyễn Ái Quốc (Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh)…”

Anh/chị có cảm tưởng gì về cái sự kiện “hoành tráng” này?

Liêu Thái: Theo tôi, cái mà người ta gọi là “cực kì hoành tráng” hay là gì gì đó là một biểu hiện khác [dù muốn hay không muốn] của ý thức văn nô đã ăn chết trong não bộ của kẻ thụ đắc nó, giá như chữ “hoành tráng” kia được bỏ trong ngoặc kép thì nó lại phản ánh được một não trạng khác ít có vấn đề hơn. Và, cái sự kiện “hoành tráng” này là gì nhỉ? Là một khoản tiền thuế của nhân dân bị xén, bỏ vào bụng một nhóm người để người ta có cái mà hô hào, tung hê, tuyên truyền, phát biểu những vấn đề mà cái miệng và cái đầu ít khi nào đồng bộ, hoặc cái miệng và cái bụng đánh đố nhau để ca ngợi một cái bụng và cái đầu khác đã vĩnh viễn nằm trong một cái xác, mà cái xác ấy thì đã tắt thở mấy thập kỉ rồi. Đó cũng là cách ướp xác bằng lời. Một đại hội nhà văn diễn ra trong học viện chính trị thì biết nó đi đến đâu và có thông điệp gì rồi. Điều này càng làm cho tôi nhớ đến Trại súc vật của George Orwell với những đại hội khá “lãng mạn” trong tác phẩm này. Chỉ tiếc là…!

Có vẻ như bây giờ người ta quan tâm đến người không tham gia đại hội này nhiều hơn là chuyện đại hội đó như thế nào. Đó cũng là điểm đáng mừng.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Đại hội “hoành tráng” đến thế mà nhà văn Tạ Duy Anh, một hội viên, lại phát biểu trong một cuộc phỏng vấn (đăng trên talawas) có nhan đề “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” rằng: “Khi nghe tin Đại hội tiến hành ở Cung Văn hoá Hữu nghị, tôi nghĩ là mình sẽ tham gia. Nhưng nay chuyển đến địa điểm mới thì có thể nói 90 % là tôi không dự. Kể cả dự hay không dự thì tôi cũng không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Đại hội. Dở hơi mà kỳ vọng vào cái thứ hão huyền. Chúng ta cứ hay long trọng hoá cả những trò vốn chỉ sinh ra để mua vui, (cho vài kẻ cầm trò cực kỳ xỏ lá nhưng giấu mặt) nên mới cứ căng thẳng một cách xa xỉ như vậy.”

Anh/chị nghĩ thế nào về lời phát biểu này?

Liêu Thái: Đây là lời phát biểu mang nhiệt tâm của một nhà văn từng lớn lên và trưởng thành trong cái nôi cộng sản Bắc Việt. Nó nói lên sự bất mãn của người nói. Nhưng nói vẫn có chút trừ hao, phòng hậu đấy chứ. 90% không đi, vậy 10% còn lại nằm vào ẩn số, có thể đi và có thể không đi. 10% vẫn quyết định và có khả năng làm thay đổi cái tập hợp lớn 90% phía trước nó. Cũng là vệt nối dài khác của kiểu toàn trị bởi một nhóm thiểu số đã ăn lậm vào máu và không hình dung được tiến trình sẽ đến đâu. Rất tiếc, chỉ vì chuyển đến địa điểm mới mà nhà văn Tạ Duy Anh không tham dự chứ không phải vì lý do nào khác. Ở đây lại cho thấy một sự thỏa hiệp khác, nếu như ông Tạ Duy Anh nói rằng mình không thể ngồi chung với một đám văn nô thì câu chuyện lại phát triển lên một đỉnh khác, không chỉ dừng lại ở sự bất mãn đơn lẻ và lẩn quẩn trong diễn ngôn kẻ bị trị.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Theo một bản tin trên trang web của Hội Nhà Văn Việt Nam, lần này, có 150 nhà văn từ Sài Gòn ra Hà Nội để tham dự Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Trước khi họ lên đường, ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TPHCM đã có cuộc gặp họ vào chiều ngày 22/07/2010.

Theo anh/chị, trong thời buổi kinh tế thị trường theo định hướng XHCN này, tại sao Đảng lại quan tâm đến văn chương như vậy?

Liêu Thái: Thực ra, cái mà Đảng quan tâm không phải là văn chương mà là những người làm công tác “văn chương” dưới sự điều động, chỉ huy và định hướng của Đảng. Thì ngay từ trong trứng nước vào những năm 1930–1945, Đảng cũng đã tạo ra được một đội ngũ phục vụ tuyên truyền đắc lực có nguồn từ những người cầm bút đấy thôi. Ngay cả khái niệm “kinh tế thị trường” và cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” vốn là một khái niệm mâu thuẫn nội tại. Kinh tế thị trường là đặc trưng của chủ nghĩa tư bản, đem sản phẩm của tư bản kết hôn với gia phong của chủ nghĩa cộng sản bằng cách đặt lên giấy hôn thú dòng chữ “định hướng xã hội chủ nghĩa” là cách chơi lừa đảo của kẻ cờ gian bạc lận hoặc là diễn ngôn của người điên. Mà cả hai thứ này đều không hợp với thế giới có nhân tính. Bây giờ lại cố gắng chăm sóc một đội hợp xướng ca ngợi cái phi nhân tính thì câu chuyện sẽ đi về đâu? Câu trả lời lại nằm trong mỗi người.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Năm 2007, trong bài “50 năm Hội Nhà văn Việt Nam: Tài sản lớn của một chặng đường”, nhà thơ Phạm Tiến Duật có kể ra 4 tài sản lớn của Hội Nhà văn Việt Nam, gồm có: 1/ tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng, của nhân dân; vì sự nghiệp văn học sâu xa và lâu dài của dân tộc; 2/ tài sản thứ hai của Hội Nhà văn Việt Nam là lấy việc tôn vinh học thuật đỉnh cao, tôn vinh cá tính sáng tạo riêng biệt của mỗi tài năng là công việc hàng đầu và quan trọng nhất; 3/ tài sản thứ ba của Hội Nhà văn Việt Nam là tấm lòng của mỗi nhà văn và của Hội đối với người cầm bút trẻ; 4/ tài sản lớn thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam là xây ngôi nhà của mình thành ngôi đền lớn của văn học dân tộc.

Anh/chị nghĩ thế nào về những “tài sản” đó?

Liêu Thái: Thứ làm tôi suy nghĩ nhiều lại là ông Phạm Tiến Duật, vì ông cũng là một trong những “tài sản” đó. Luận điểm 1 cho thấy tính bầy đàn được ca tụng, được đánh tráo bằng chữ “đoàn kết”. Tính sáng tạo cá nhân, dấu ấn cá nhân đang bị triệt tiêu vì sự nghiệp của Đảng (có mượn nhân dân làm khiên che đạn, làm áo mưa và làm bình phong). Luận điểm 2 thể hiện sự dối trá, láo toét đã ăn thành nếp trong não bộ những người được gọi là nhà văn trong Hội này. Làm gì có tôn vinh học thuật? Nạn đạo văn, nạn mua bằng bán cấp đã trở thành nạn dịch, ai cũng biết rồi. Làm gì có tính sáng tạo cá nhân? Muốn có tính sáng tạo cá nhân thì phải có tự do, dân chủ và đầy đủ nhân quyền. Nhìn lại văn học “chính thống” thì thấy ngay điều này, không cần phải bàn luận thêm. Luận điểm 3 và 4 cũng không là gì khác hơn sự giả dối và bốc phét. Nghe nổ chát chúa, muốn rách tai! Lẽ ra phải nói là: Tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là tạo ra một cái nền gọi là văn học “dân tộc” dưới ánh sáng Mác–Lê, “tư tưởng” Hồ Chí Minh và Mao, một nền văn học tuyên truyền cự phách và một công cụ tuyên truyền toàn trị ưu việt. Nói như vậy nghe có vẻ thật thà đôi chút.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hội Nhà văn Việt Nam có tham vọng trở thành “ngôi đền lớn của văn học dân tộc.” Nhiệm vụ của Hội là “tập trung tất cả nhà văn Việt Nam nhằm xây dựng một nền văn học tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.” Thế nhưng, gần đây, tôi đọc bài phóng sự “Các nhà văn về nguồn” trên trang web của Hội Nhà văn Việt Nam thì thấy cuộc “về nguồn” ấy, do chính ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, dẫn đầu đoàn nhà văn, đi đến xã Kim Bình huyện Chiêm Hoá, để viếng thăm nơi diễn ra Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ I. Không lẽ cái “bản sắc dân tộc đậm đà”, cái nguồn của “văn học dân tộc”, nằm ở cái chỗ đó?

Theo anh/chị, ta nên lý giải cái logic này như thế nào?

Liêu Thái: Có lần tôi tình cờ [đi chơi, thấy dán băng rôn, biểu ngữ rực rạng nên ghé vào xem thử] tham dự một đại hội nhà văn miền Trung tại khách sạn Hùng Vương trên đường Hùng Vương – thành phố Tam Kì – tỉnh Quảng Nam. Bữa đó ông Hữu Thỉnh có lên phát biểu rất hăng, nội dung là: “… Không nên giải trừ trung tâm, tuyệt đối không giải trừ trung tâm. Hậu hiện đại là gì? Là giải trừ đại tự sự, mà đại tự sự của chúng ta là gì? Là chủ nghĩa xã hội. Mà ai là người cho các anh chị thành nhà văn, nghệ sĩ? Chủ nghĩa xã hội chứ còn ai! Vậy giải trừ chủ nghĩa xã hội các anh chị về đâu? Chúng ta về đâu? Hạt cơm chúng ta ăn là hạt cơm của chủ nghĩa xã hội, cái chỗ chúng ta ngồi đây là của chủ nghĩa xã hội, v.v. và v.v… Vậy thì giải trừ đại tự sự, Hậu hiện đại sẽ không hợp với sự tiến bộ của chủ nghĩa xã hội, là phản động…”. Các nhà văn ngồi dưới ngửa cổ, há miệng ngồi nghe rồi vỗ tay, xong buổi phát biểu và nghe, lại kéo ra nhậu nhẹt, ăn chơi rồi tối ngủ khách sạn, sáng mai ăn sáng, mấy cô nữ thì lo xun xoe ông Chủ tịch Hữu Thỉnh. Bữa đó tôi có nói là tôi ngoại đạo trong cuộc chơi của mấy ông/bà nhưng về vấn đề Hậu hiện đại ông Hữu Thỉnh nói nghe hay quá vì giọng ông rất truyền cảm và thống thiết, nhưng nếu ông đừng nói thì hay hơn, vì nói hay một vấn đề mình không biết thì còn tệ hơn đứa nói cà lăm… [trong lúc các văn nhân đang ngồi vừa xì xụp húp cháo gà vừa bàn luận văn chương]. Nghe tôi nói vậy, mọi người có vẻ bực lắm, nhưng không ai nói gì. Sáng hôm đó, cả chi hội nhà văn miền Trung kéo nhau lên thăm nghĩa trang liệt sĩ và thăm khu bảo tàng di tích các hoạt động của chi bộ Đảng tại Trà Mi. Thì về nguồn đó! Nguồn của Hội Nhà văn Việt Nam là chỗ đó, tuyệt đối không phải chỗ nào khác. Vì sao? Vì họ sinh ra và được đào tạo để ca ngợi cho cái nguồn vừa nói. Làm thế mới có cái mà bỏ vào bụng, có cái để che thân và suy nghĩ vẩn vơ… về nguồn!

Hoàng Ngọc-Tuấn: Ngày 29/07/2010 vừa qua, nhà báo Trang Hạ có viết bài “Em không phải là nhà văn”, đăng trên Trangha’s Blog. Trong đó, Trang Hạ cho chúng ta thấy nhiều điểm rất thú vị trong nội tình của Hội Nhà Văn Việt Nam hiện nay (đạo văn, mạo danh, bao che, quỵt tiền…) và đặc biệt ngoạn mục là thái độ của ông Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đối với Trung Quốc và… tiền.

Theo anh/chị, những việc thú vị và ngoạn mục như thế diễn ra trong “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” đã phản ảnh đúng mức cái “bản sắc dân tộc đậm đà” chưa? Hay là anh/chị còn biết những sự kiện thú vị và ngoạn mục hơn nữa để làm những ví dụ xác đáng hơn nữa?

Liêu Thái: Đây là một câu chuyện quá dài và nên để những bài viết trên các trang mạng nói rõ hơn. Lấy ra một câu chuyện kiểu như nhà báo Trang Hạ và nhiều người khác đã làm chỉ là công cuộc phân loại rác trong một hố rác. Tốn thời gian và năng lượng vô cùng!

Hoàng Ngọc-Tuấn: Nếu có một vị tiên trên trời hiện xuống ban cho anh/chị 3 điều ước về Hội Nhà Văn Việt Nam, thì anh/chị sẽ ước những gì?

Liêu Thái: Tôi chỉ ước một điều là đủ: Hãy giải tán nó ngay và ông tiên chịu khó ngồi chơi xơi nước đánh cờ chờ xem con người làm những việc họ phải làm.

http://www.talawas.org/?p=23084

Nguyễn Viện – Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Văn nghệ “báo hiếu”

Hoàng Ngọc-Tuấn thực hiện

Dưới đây là những câu hỏi do Hoàng Ngọc-Tuấn đặt ra để phỏng vấn các nhà văn Việt Nam trong nước và ngoài nước nhân dịp Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Những câu hỏi này được gửi đến rất nhiều người, cả những người đang là Hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam lẫn những người ở bên ngoài Hội. Những bài trả lời sẽ được đăng trên talawas và Tiền Vệ.

_________________

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hôm nay, 04/08/2010, Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII đang diễn ra tại Hà Nội. Cách đây vài ngày, blogger Nguyễn Xuân Diện viết trong bài “Nghẹt thở theo dõi diễn biến Đại hội Nhà văn” như sau: “Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 8 sắp khai mạc. Văn giới sẽ có cuộc tụ họp cực kỳ hoành tráng tại một nơi cũng cực kỳ hoành tráng, đó là Học viện Nguyễn Ái Quốc (Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh)…”

Anh/chị có cảm tưởng gì về cái sự kiện “hoành tráng” này?

Nguyễn Viện: À, cảm tưởng rõ nét nhất của tôi là: Lại một đống tiền thuế của nhân dân bị vơ vét chia chác nhau trong phong trào vơ vét triệt để chưa từng có như hiện nay.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Đại hội “hoành tráng” đến thế mà nhà văn Tạ Duy Anh, một hội viên, lại phát biểu trong một cuộc phỏng vấn (đăng trên talawas) có nhan đề “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” rằng: “Khi nghe tin Đại hội tiến hành ở Cung Văn hoá Hữu nghị, tôi nghĩ là mình sẽ tham gia. Nhưng nay chuyển đến địa điểm mới thì có thể nói 90 % là tôi không dự. Kể cả dự hay không dự thì tôi cũng không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Đại hội. Dở hơi mà kỳ vọng vào cái thứ hão huyền. Chúng ta cứ hay long trọng hoá cả những trò vốn chỉ sinh ra để mua vui, (cho vài kẻ cầm trò cực kỳ xỏ lá nhưng giấu mặt) nên mới cứ căng thẳng một cách xa xỉ như vậy.”

Anh/chị nghĩ thế nào về lời phát biểu này?

Nguyễn Viện: Xem các bác đấu đá nhau từ tiền “event” đến nay thì cũng vui thật. Nhưng tôi cũng thấy lạ ở chỗ là: mọi chuyện nhân sự ở đất nước ta đều đã có Ban Tổ chức Đảng từ trung ương xuống đến các địa phương “qui hoạch”, “cơ cấu” cả rồi thì ồn ào, căng thẳng làm gì nhỉ?

Đồng ý với phát biểu của nhà văn Tạ Duy Anh, tôi nghĩ chỉ nên xem đây là một “trò mèo” như những trò mèo khác.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Theo một bản tin trên trang web của Hội Nhà Văn Việt Nam, lần này, có 150 nhà văn từ Sài Gòn ra Hà Nội để tham dự Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Trước khi họ lên đường, ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TPHCM đã có cuộc gặp họ vào chiều ngày 22/07/2010.

Theo anh/chị, trong thời buổi kinh tế thị trường theo định hướng XHCN này, tại sao Đảng lại quan tâm đến văn chương như vậy?

Nguyễn Viện: Theo tôi, chưa bao giờ như lúc này Đảng và Nhà nước lại quan tâm đến văn chương như vậy, mặc dù đa số những phát biểu chính thức trong hệ thống đều cho rằng văn chương hiện nay xa rời hiện thực xã hội (tất nhiên cái hiện thực xã hội này cũng phải coi lại nó là hiện thực kiểu gì: kiểu của nông dân đi đòi đất, công nhân biểu tình và những cuộc xuống đường của những thành phần xã hội khác, bất công xã hội, tham nhũng thối nát… hay hiện thực theo mô hình của Ban Tuyên giáo?).

Sự quan tâm của Đảng dành cho văn chương chính là vì chưa bao giờ như hôm nay Đảng mất quyền kiểm soát đối với văn chương, đặc biệt là văn chương ngoài luồng và những thứ chữ nghĩa trên internet.

Có lẽ vì thế mà tất cả các nhà văn hội viên cả nước đều được tham dự đại hội, thay vì chỉ là đại hội đại biểu như những lần trước.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Năm 2007, trong bài “50 năm Hội Nhà văn Việt Nam: Tài sản lớn của một chặng đường”, nhà thơ Phạm Tiến Duật có kể ra 4 tài sản lớn của Hội Nhà văn Việt Nam, gồm có: 1/ tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng, của nhân dân; vì sự nghiệp văn học sâu xa và lâu dài của dân tộc; 2/ tài sản thứ hai của Hội Nhà văn Việt Nam là lấy việc tôn vinh học thuật đỉnh cao, tôn vinh cá tính sáng tạo riêng biệt của mỗi tài năng là công việc hàng đầu và quan trọng nhất; 3/ tài sản thứ ba của Hội Nhà văn Việt Nam là tấm lòng của mỗi nhà văn và của Hội đối với người cầm bút trẻ; 4/ tài sản lớn thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam là xây ngôi nhà của mình thành ngôi đền lớn của văn học dân tộc.

Anh/chị nghĩ thế nào về những “tài sản” đó?

Nguyễn Viện: Tôi thấy chỉ có mỗi câu này là ông Phạm Tiến Duật nói đúng: “tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng”. Không bình luận thêm.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hội Nhà văn Việt Nam có tham vọng trở thành “ngôi đền lớn của văn học dân tộc.” Nhiệm vụ của Hội là “tập trung tất cả nhà văn Việt Nam nhằm xây dựng một nền văn học tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.” Thế nhưng, gần đây, tôi đọc bài phóng sự “Các nhà văn về nguồn” trên trang web của Hội Nhà văn Việt Nam thì thấy cuộc “về nguồn” ấy, do chính ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, dẫn đầu đoàn nhà văn, đi đến xã Kim Bình huyện Chiêm Hoá, để viếng thăm nơi diễn ra Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ I. Không lẽ cái “bản sắc dân tộc đậm đà”, cái nguồn của “văn học dân tộc”, nằm ở cái chỗ đó?

Theo anh/chị, ta nên lý giải cái logic này như thế nào?

Nguyễn Viện: Cái logic này đúng quá. Chúng ta đừng quên rằng: Tiêu đề của báo Văn Nghệ (diễn đàn chính thức của Hội Nhà văn Việt Nam) là “Vì tổ quốc xã hội chủ nghĩa” và trong điều lệ của Hội Nhà văn có câu: “Hội Nhà văn Việt Nam đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; Hội hoạt động theo đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng” thì về nguồn là về cái nơi đẻ ra Đảng Cộng sản là đúng rồi. Họ cần phải làm cái thứ văn nghệ “báo hiếu”. Tôi chẳng thắc mắc gì.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Ngày 29/07/2010 vừa qua, nhà báo Trang Hạ có viết bài “Em không phải là nhà văn”, đăng trên Trangha’s Blog. Trong đó, Trang Hạ cho chúng ta thấy nhiều điểm rất thú vị trong nội tình của Hội Nhà Văn Việt Nam hiện nay (đạo văn, mạo danh, bao che, quỵt tiền…) và đặc biệt ngoạn mục là thái độ của ông Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đối với Trung Quốc và… tiền.

Theo anh/chị, những việc thú vị và ngoạn mục như thế diễn ra trong “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” đã phản ảnh đúng mức cái “bản sắc dân tộc đậm đà” chưa? Hay là anh/chị còn biết những sự kiện thú vị và ngoạn mục hơn nữa để làm những ví dụ xác đáng hơn nữa?

Nguyễn Viện: Bí mật cung đình hay “ngôi đền lớn” thì không thể biết hết được. Tuy nhiên, theo tôi nên coi thái độ và cách ứng xử của ông Hữu Thỉnh trong trường hợp này là rất tiêu biểu cho bản sắc cầm quyền và cầm tiền hiện nay của… (không biết bao nhiêu phần trăm) các vị vua quan.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Nếu có một vị tiên trên trời hiện xuống ban cho anh/chị 3 điều ước về Hội Nhà Văn Việt Nam, thì anh/chị sẽ ước những gì?

Nguyễn Viện: Tôi chỉ ước một điều thôi: Cái hội ấy (cũng như một số hội khác) biến cho nhanh. Uổng tiền nhân dân quá.

http://www.talawas.org/?p=23075

Đỗ Trung Quân – Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Lấp đi cái ao làng

Hoàng Ngọc-Tuấn thực hiện

Dưới đây là những câu hỏi do Hoàng Ngọc-Tuấn đặt ra để phỏng vấn các nhà văn Việt Nam trong nước và ngoài nước nhân dịp Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Những câu hỏi này được gửi đến rất nhiều người, cả những người đang là Hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam lẫn những người ở bên ngoài Hội. Những bài trả lời sẽ được đăng trên talawas và Tiền Vệ.

_________________

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hôm nay, 04/08/2010, Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII đang diễn ra tại Hà Nội. Cách đây vài ngày, blogger Nguyễn Xuân Diện viết trong bài “Nghẹt thở theo dõi diễn biến Đại hội Nhà văn” như sau: “Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 8 sắp khai mạc. Văn giới sẽ có cuộc tụ họp cực kỳ hoành tráng tại một nơi cũng cực kỳ hoành tráng, đó là Học viện Nguyễn Ái Quốc (Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh)…”

Anh/chị có cảm tưởng gì về cái sự kiện “hoành tráng” này?

Đỗ Trung Quân: Hoàng tráng đã thành khẩu ngữ trên phương tiện truyền thông lẫn đời thường. Nghiêm túc cũng được mà hài hước hay mỉa mai cũng được, tuỳ vào ngữ cảnh vấn đề. Ví dụ “Cô hoa hậu kia có vòng một hoành tráng quá,” hay “Chà! Một đám ma thật là hoành tráng,” v.v… Cái hoành tráng của Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII này có thể hiểu nhiều nghĩa. Ví dụ: đông quá, các đoàn đại biểu của các hội địa phương hầu hết được mời khá đầy đủ (Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh có 158 người, danh sách mời ra Hà Nội là 150 người, còn thật sự đi bao nhiêu tôi không rõ. Cá nhân tôi vắng mặt.)

Cũng lạ mà không lạ. Cảm tưởng của mình như người ngoại cuộc. Và thật sự từ lâu tôi đã ngoại cuộc, dù vẫn viết lách. Bởi lẽ chuyện sáng tác là chuyện cá nhân, không dính dáng tới Hội Nhà văn nào dù tôi có tên ở đấy. Nhà thơ Nguyễn Duy có một phát hiện chính xác và ngộ nghĩnh. Chỉ duy nhất tờ báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam còn cái khẩu hiệu “Vì tổ quốc – Vì chủ nghĩa xã hội” từ năm 1958 đến nay bên cạnh manchette. Tôi vừa cười vừa viết thế này:

Thoạt nghe thì thấy đương nhiên.

Nghe lâu thì thấy điên điên thế nào.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Đại hội “hoành tráng” đến thế mà nhà văn Tạ Duy Anh, một hội viên, lại phát biểu trong một cuộc phỏng vấn (đăng trên talawas) có nhan đề “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” rằng: “Khi nghe tin Đại hội tiến hành ở Cung Văn hoá Hữu nghị, tôi nghĩ là mình sẽ tham gia. Nhưng nay chuyển đến địa điểm mới thì có thể nói 90 % là tôi không dự. Kể cả dự hay không dự thì tôi cũng không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Đại hội. Dở hơi mà kỳ vọng vào cái thứ hão huyền. Chúng ta cứ hay long trọng hoá cả những trò vốn chỉ sinh ra để mua vui, (cho vài kẻ cầm trò cực kỳ xỏ lá nhưng giấu mặt) nên mới cứ căng thẳng một cách xa xỉ như vậy.”

Anh/chị nghĩ thế nào về lời phát biểu này?

Đỗ Trung Quân: “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” (Tạ Duy Anh). Thật chính xác. Khi cái “mua vui cũng được một vài trống canh…” mà anh còn không làm nổi bằng tác phẩm cho ra hồn, nhà văn không viết nổi tác phẩm nhưng lại sính “giai thoại” và những thứ phù phiếm khác, thì cái sự bị xem thường là tất yếu. Khi không học, không đọc, không viết được nữa thì xem như đã chết. Một ví dụ: cả Hội Nhà văn Thành phố HCM không làm nổi một website văn chương, tự biến mình thành cơ quan hành chính thì cái chân dung văn chương hiện ra rất rõ: Nó lạc hậu. Cái gì lạc hậu mà không bị xem thường? Nhà văn cũng thế thôi.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Theo một bản tin trên trang web của Hội Nhà Văn Việt Nam, lần này, có 150 nhà văn từ Sài Gòn ra Hà Nội để tham dự Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Trước khi họ lên đường, ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TPHCM đã có cuộc gặp họ vào chiều ngày 22/07/2010.

Theo anh/chị, trong thời buổi kinh tế thị trường theo định hướng XHCN này, tại sao Đảng lại quan tâm đến văn chương như vậy?

Đỗ Trung Quân: Tôi vắng mặt trong buổi tiếp đón này nên không rõ vị đại diện Thành ủy Thành phố HCM nhắn nhủ, chỉ bảo gì cho các nhà văn thành phố. Nhưng đấy chưa hẳn là sự quan tâm. Nó là thủ tục xưa nay khi có những đại hội của ngành này ngành nọ. Chuyện Đảng quan tâm đến văn chương để “uốn nắn” là hiển nhiên, cũng như báo chí là lãnh vực luôn được quan tâm bởi nhà cầm quyền. Lề phải – lề trái luôn được nhắc nhở. Buổi tiếp đón ấy chỉ là thủ tục, thế thôi. Tôi tin rằng trong sự bận rộn thời kinh tế thị trường, việc đọc sách nói chung và văn học nói riêng đối với các vị lãnh đạo là chuyện xa xỉ. Nhiều nhà văn còn không đọc nữa là.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Năm 2007, trong bài “50 năm Hội Nhà văn Việt Nam: Tài sản lớn của một chặng đường”, nhà thơ Phạm Tiến Duật có kể ra 4 tài sản lớn của Hội Nhà văn Việt Nam, gồm có: 1/ tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng, của nhân dân; vì sự nghiệp văn học sâu xa và lâu dài của dân tộc; 2/ tài sản thứ hai của Hội Nhà văn Việt Nam là lấy việc tôn vinh học thuật đỉnh cao, tôn vinh cá tính sáng tạo riêng biệt của mỗi tài năng là công việc hàng đầu và quan trọng nhất; 3/ tài sản thứ ba của Hội Nhà văn Việt Nam là tấm lòng của mỗi nhà văn và của Hội đối với người cầm bút trẻ; 4/ tài sản lớn thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam là xây ngôi nhà của mình thành ngôi đền lớn của văn học dân tộc.

Anh/chị nghĩ thế nào về những “tài sản” đó?

Đỗ Trung Quân: Nghe kinh thật! Tôi cũng là hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam mà chẳng nhận ra mình có cái tài sản lớn đến thế. Cũng nói thật ý nghĩ này: nhà thơ Nguyễn Duy, trong một buổi trò chuyện, giao lưu với một vài nhà văn Mỹ cách đây chưa lâu được tổ chức ở Việt Nam, có nói đại ý “Vấn đề gì chính trị chưa giải quyết được thì văn hoá sẽ giải quyết… Nuôi nấng thù oán, nhỏ nhen không phải là thái độ của nhà văn…” (Không nguyên văn – ĐTQ). Nghe có lý đấy chứ, nhưng nghĩ kỹ mà xem. Họ có thể bắt tay hoà giải hoà hợp với những nhà văn Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam, nhưng việc họ bắt tay hoà giải hoà hợp với những tác phẩm, những nhà văn đích thực của một nền văn học của miền Nam, của Sài Gòn cũ, đồng thời là của đồng bào mình thì sao? Nền văn học ấy không thiếu những tác giả, tác phẩm và dịch thuật quan trọng cho sự hội nhập với những trào lưu mới cần thiết của nửa đầu thế kỷ trước. Chính trị không giải quyết thì văn hoá hãy giải quyết việc này đi nào? Những vấn đề như thế chắc chắn không bao giờ được đặt ra ở Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Đại hội chỉ xoay quanh bầu bán và… hết. Tài sản ấy làm sao mà “lớn” mà “giàu” cho được.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hội Nhà văn Việt Nam có tham vọng trở thành “ngôi đền lớn của văn học dân tộc.” Nhiệm vụ của Hội là “tập trung tất cả nhà văn Việt Nam nhằm xây dựng một nền văn học tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.” Thế nhưng, gần đây, tôi đọc bài phóng sự “Các nhà văn về nguồn” trên trang web của Hội Nhà văn Việt Nam thì thấy cuộc “về nguồn” ấy, do chính ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, dẫn đầu đoàn nhà văn, đi đến xã Kim Bình huyện Chiêm Hoá, để viếng thăm nơi diễn ra Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ I. Không lẽ cái “bản sắc dân tộc đậm đà”, cái nguồn của “văn học dân tộc”, nằm ở cái chỗ đó?

Theo anh/chị, ta nên lý giải cái logic này như thế nào?

Đỗ Trung Quân: Vậy là tôi còn “xa nguồn” lắm, có khi mất gốc chứ chẳng chơi, vì tôi chưa từng đến đấy. Đảng Cộng sản Đông Dương sinh ra… Hội Nhà văn Việt Nam? Vậy Hội Nhà văn Việt Nam sẽ sinh ra cái gì? Hỏi tức là trả lời rồi.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Ngày 29/07/2010 vừa qua, nhà báo Trang Hạ có viết bài “Em không phải là nhà văn”, đăng trên Trangha’s Blog. Trong đó, Trang Hạ cho chúng ta thấy nhiều điểm rất thú vị trong nội tình của Hội Nhà Văn Việt Nam hiện nay (đạo văn, mạo danh, bao che, quỵt tiền…) và đặc biệt ngoạn mục là thái độ của ông Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đối với Trung Quốc và… tiền.

Theo anh/chị, những việc thú vị và ngoạn mục như thế diễn ra trong “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” đã phản ảnh đúng mức cái “bản sắc dân tộc đậm đà” chưa? Hay là anh/chị còn biết những sự kiện thú vị và ngoạn mục hơn nữa để làm những ví dụ xác đáng hơn nữa?

Đỗ Trung Quân: Bài viết của nhà báo Trang Hạ đã vẽ ra cái chân dung gần nhất của Hội Nhà văn Việt Nam rồi. Tôi không bình luận thêm. Tôi có viết trên blog cá nhân của mình cái lý do không tham dự Đại hội, mà lý do của tôi cũng chẳng mới mẻ gì: nhà văn không thấy Hội là cần thiết cho mình, mà Hội cũng chẳng thấy phải có trách nhiệm gì với nhà văn, thế thì chán nhau cũng phải. Một ví dụ: Khi hội viên cần có tiếng nói thì chẳng thấy tiếng nói của Hội. Khi một cuốn sách, một tác phẩm bị xem là “có vấn đề”, Hội thường chỉ làm một việc là im lặng và đồng ý để… thu hồi nó. (Trường hợp Cánh đồng bất tận bị phê phán của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư mấy năm trước là trường hợp hiếm hoi gần như duy nhất có tiếng nói của công luận bênh vực, trong ấy có tiếng nói của một số nhà văn với tư cách đồng nghiệp nhiều hơn là tiếng nói chính thức có văn bản của Hội Nhà văn). Một người đọc blog tôi comments “Tôi đồng ý! Nhận định trên của anh đúng cho… mọi Hội, Ngành của ta.”

Hoàng Ngọc-Tuấn: Nếu có một vị tiên trên trời hiện xuống ban cho anh/chị 3 điều ước về Hội Nhà Văn Việt Nam, thì anh/chị sẽ ước những gì?

Đỗ Trung Quân: Ước là điều xa xỉ nhưng “sống ở đời ai chẳng có ước mơ”. Nói thật nhá! Hội Nhà văn Việt Nam và báo Văn Nghệ đã thành cái ao làng lâu rồi. Tôi ước: Lấp đi cái ao làng. Cái ao làng phải thật sự bị lấp để thách thức chính những kẻ quen sống trong ao.

http://www.talawas.org/?p=23106

Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Sự đoàn kết bắt buộc của chuồng cừu

Hoàng Ngọc-Tuấn thực hiện

Dưới đây là những câu hỏi do Hoàng Ngọc-Tuấn đặt ra để phỏng vấn các nhà văn Việt Nam trong nước và ngoài nước nhân dịp Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Những câu hỏi này được gửi đến rất nhiều người, cả những người đang là Hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam lẫn những người ở bên ngoài Hội. Những bài trả lời sẽ được đăng trên talawas và Tiền Vệ.

_________________

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hôm nay, 04/08/2010, Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII đang diễn ra tại Hà Nội. Cách đây vài ngày, blogger Nguyễn Xuân Diện viết trong bài “Nghẹt thở theo dõi diễn biến Đại hội Nhà văn” như sau: “Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 8 sắp khai mạc. Văn giới sẽ có cuộc tụ họp cực kỳ hoành tráng tại một nơi cũng cực kỳ hoành tráng, đó là Học viện Nguyễn Ái Quốc (Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh)…”

Anh/chị có cảm tưởng gì về cái sự kiện “hoành tráng” này?

Nguyễn Đăng Thường: Chưa được thấy tận mắt nên phải dè dặt không dám “nói ẩu”. Tuy nhiên chắc nó cũng sẽ như các “lễ hội” khác: bề ngoài trịnh trọng (?), màu mè (?), diêm dúa (?); bề trong khôi hài (?), thô tục (?), bẩn thỉu (?). Hy vọng mình không quá nặng lời. Hội chứng của căn bệnh phô trương (?), khoác lác (?), lên gân (?), tự cao tự đại (?) do mặc cảm tự ti (?). Mà cũng để che giấu một sự sợ hãi ngấm ngầm (?). Chiến thuật biển người, cả vú lấp miệng em để hù dọa (?). Con nhái muốn to bằng con bò (?). Xa xỉ (?). Vô dụng (?). Bẩn mắt (?). Thối (?).

Hoàng Ngọc-Tuấn: Đại hội “hoành tráng” đến thế mà nhà văn Tạ Duy Anh, một hội viên, lại phát biểu trong một cuộc phỏng vấn (đăng trên talawas) có nhan đề “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” rằng: “Khi nghe tin Đại hội tiến hành ở Cung Văn hoá Hữu nghị, tôi nghĩ là mình sẽ tham gia. Nhưng nay chuyển đến địa điểm mới thì có thể nói 90 % là tôi không dự. Kể cả dự hay không dự thì tôi cũng không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Đại hội. Dở hơi mà kỳ vọng vào cái thứ hão huyền. Chúng ta cứ hay long trọng hoá cả những trò vốn chỉ sinh ra để mua vui, (cho vài kẻ cầm trò cực kỳ xỏ lá nhưng giấu mặt) nên mới cứ căng thẳng một cách xa xỉ như vậy.”

Anh/chị nghĩ thế nào về lời phát biểu này?

Nguyễn Đăng Thường: Rất đồng ý. Rất đồng ý. Không có miếng nhưng có thể sẽ/đã có tiếng. Như Andy Warhol từng tiên tri: “nổi danh mười lăm phút” rồi… chìm xuồng. Trừ vài trường hợp rất hiếm hoi, gọi những người cầm bút trong cái hội này là nhà văn, nhà thơ (?) chẳng khác gì gọi những kẻ cầm quyền trong cái đảng kia là lãnh tụ, chính trị gia, chủ tịch nước, thủ tướng, phó thủ tướng (?).

Hoàng Ngọc-Tuấn: Theo một bản tin trên trang web của Hội Nhà Văn Việt Nam, lần này, có 150 nhà văn từ Sài Gòn ra Hà Nội để tham dự Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Trước khi họ lên đường, ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TPHCM đã có cuộc gặp họ vào chiều ngày 22/07/2010.

Theo anh/chị, trong thời buổi kinh tế thị trường theo định hướng XHCN này, tại sao Đảng lại quan tâm đến văn chương như vậy?

Nguyễn Đăng Thường: Câu hỏi rất thú vị: Đảng quan tâm vì Đảng muốn có một “Hội nhà văn theo định hướng XHCN” song đôi với “Hội kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”. Hãy chỉ cho tôi xem một hội nhà văn, tôi sẽ chỉ cho anh thấy một chế độ độc tài. Đảng không quan tâm đến “văn chương độc lập”. Đảng chỉ quan ngại về “văn học định hướng”. Xin hỏi: Danh sách 150 nhà văn này là những ai, đã viết được những gì có giá trị thực sự? Có ai biết tiếng, biết tên tuổi các thành viên trong những hội nhà văn Liên Xô, Ba Lan, Tiệp Khắc xưa kia? Người ta chỉ còn nhớ tên tuổi các nhà văn nhà thơ có thể đã không ở trong “hội” như Boris Pasternak, Alexander Solzhenitsyn, Joseph Brodsky, Milan Kundera… Nếu thực sự thực tình muốn “hoà hợp hoà giải” trong ngoài thì tại sao lại không nhân cái dịp này mà mời các nhà văn tên tuổi trước và sau 75 hiện sống ở hải ngoại như Phạm Thị Hoài, Dương Thu Hương, Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Hưng Quốc, vân vân, về tham dự với tư cách là “đồng nghiệp” hay “quý khách”?

Hoàng Ngọc-Tuấn: Năm 2007, trong bài “50 năm Hội Nhà văn Việt Nam: Tài sản lớn của một chặng đường”, nhà thơ Phạm Tiến Duật có kể ra 4 tài sản lớn của Hội Nhà văn Việt Nam, gồm có: 1/ tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng, của nhân dân; vì sự nghiệp văn học sâu xa và lâu dài của dân tộc; 2/ tài sản thứ hai của Hội Nhà văn Việt Nam là lấy việc tôn vinh học thuật đỉnh cao, tôn vinh cá tính sáng tạo riêng biệt của mỗi tài năng là công việc hàng đầu và quan trọng nhất; 3/ tài sản thứ ba của Hội Nhà văn Việt Nam là tấm lòng của mỗi nhà văn và của Hội đối với người cầm bút trẻ; 4/ tài sản lớn thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam là xây ngôi nhà của mình thành ngôi đền lớn của văn học dân tộc.

Anh/chị nghĩ thế nào về những “tài sản” đó?

Nguyễn Đăng Thường: Xin diễn dịch bổ sung: 1/ tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết bắt buộc của chuồng cừu trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng cá nhân mình, của nhân dân ảo tưởng; vì sự nghiệp văn học sâu xa năm tấc và lâu dài năm phân của dân tộc ảo mộng; 2/ tài sản thứ hai của Hội Nhà văn Việt Nam là lấy việc tôn vinh học thuật đạo văn đỉnh cao, tôn vinh cá tính sáng tạo cách chép sách mạo danh riêng biệt của mỗi tài năng nổ là công việc hàng đầu vịt và quan trọng nhất ; 3/ tài sản thứ ba của Hội Nhà văn Việt Nam là tấm lòng đố kỵ của mỗi nhà văn và của Hội đối với người cầm bút trẻ; 4/ tài sản lớn thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam là xây ngôi nhà tắm của mình thành ngôi đền rửa lớn của văn học dân tộc khựa. Được chứ hả? Ha ha. Xin thưa: Ai có tật thì giật mình. Ai trong sạch thì mình khoanh tay cúi đầu xin lỗi. Hỏi thì phải nói thiệt mới đã. Tác Dăng nổi giận năm phút mà. Mình vẫn nhớ lời Kinh Thánh: Ai chưa phạm tội hãy ném đá trước.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hội Nhà văn Việt Nam có tham vọng trở thành “ngôi đền lớn của văn học dân tộc.” Nhiệm vụ của Hội là “tập trung tất cả nhà văn Việt Nam nhằm xây dựng một nền văn học tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.” Thế nhưng, gần đây, tôi đọc bài phóng sự “Các nhà văn về nguồn” trên trang web của Hội Nhà văn Việt Nam thì thấy cuộc “về nguồn” ấy, do chính ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, dẫn đầu đoàn nhà văn, đi đến xã Kim Bình huyện Chiêm Hoá, để viếng thăm nơi diễn ra Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ I. Không lẽ cái “bản sắc dân tộc đậm đà”, cái nguồn của “văn học dân tộc”, nằm ở cái chỗ đó?

Theo anh/chị, ta nên lý giải cái logic này như thế nào?

Nguyễn Đăng Thường: Nó logic quá trời rồi không cần logic thêm nữa đâu anh Hoàng Ngọc-Tuấn ơi: Văn học là Đảng, Đảng là văn học. Đảng nói dân cầm bút nghe. Dân cầm bút nghe Đảng nói. Bô bô cái lỗ miệng “xây dựng/xây đắp” thì dễ ợt ai mà chẳng làm được. Nhưng “dựng đắp” thì phải có công cụ (tài năng) và vật liệu (tác phẩm) và thời gian nữa chứ. Cái “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” kia chắc phải chờ đợi vài trăm cái tết công gô le chưa chằc đã xây xong nổi cái nền. Chỉ nghe đến cái từ “dân tộc” thôi mình cũng đã sởn tóc gáy rồi. Đừng quá lo lắng cho cái văn học dân tộc “rồng tiên”. Nhìn thấy mấy con “rồng lộn” trên cơ thể (áo dài) các “hoa hậu”, “siêu mẫu” mà phát ớn, phát kinh. Xin hỏi: Kafka lúc viết đã nghĩ đến “ngôi đền lớn” nào của “dân tộc” nào (Đức, Tiệp, Do Thái?). Và Beckett? Và Joseph Conrad? Và Vladimir Nabokov? Và Cao Hành Kiện? Và các cây bút trẻ gốc Việt hải ngoại viết tiếng Anh, Pháp, Đức? Họ có/sẽ được cho vào cái “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” không? Tham vọng: Tham thì chắc là không thiếu, vọng thì chắc là chỉ lơ thơ tơ liễu.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Ngày 29/07/2010 vừa qua, nhà báo Trang Hạ có viết bài “Em không phải là nhà văn”, đăng trên Trangha’s Blog. Trong đó, Trang Hạ cho chúng ta thấy nhiều điểm rất thú vị trong nội tình của Hội Nhà Văn Việt Nam hiện nay (đạo văn, mạo danh, bao che, quỵt tiền…) và đặc biệt ngoạn mục là thái độ của ông Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đối với Trung Quốc và… tiền.

Theo anh/chị, những việc thú vị và ngoạn mục như thế diễn ra trong “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” đã phản ảnh đúng mức cái “bản sắc dân tộc đậm đà” chưa? Hay là anh/chị còn biết những sự kiện thú vị và ngoạn mục hơn nữa để làm những ví dụ xác đáng hơn nữa?

Nguyễn Đăng Thường: Mình ở hải ngoại chỉ có thể nhìn trộm qua lỗ khoá nên biết được gì hay được chừng ấy. Chắc chắn sẽ có bổ sung thêm chi tiết ly kỳ trong tương lai… xán lạn, với nhiều cái xì căng đan khác nữa. Thức khuya sẽ thấy đêm dài… tay em mấy thuở mắt xanh xao!

Hoàng Ngọc-Tuấn: Nếu có một vị tiên trên trời hiện xuống ban cho anh/chị 3 điều ước về Hội Nhà Văn Việt Nam, thì anh/chị sẽ ước những gì?

Nguyễn Đăng Thường: 1/ bắt hội viên cũ quét dọn sạch sẽ cái hội; 2/ biến nó thành một cái hội từ thiện; 3/ buộc các cựu hội viên phải ở lại đóng góp phục vụ không công không bổng lộc trong một thời gian nào đó. Hi hi. Cám ơn ông tiên… nâu.

http://www.talawas.org/?p=23101