Hiển thị các bài đăng có nhãn ngườibuôngió. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngườibuôngió. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

Hai chàng họ Bùi và công an

Vào những ngày cuối cùng khi lời kêu gọi biểu tình được phát đi bởi trang Nhật Ký Yêu Nước ngày càng nhận được nhiều sự ủng hộ của các công dân mạng thì cũng là lúc nhà nước thực hiện một cuộc bố ráp đồng loạt với nhiều nhà hoạt động từ Bắc tới Nam, những người mà tên tuổi của họ đã ít nhiều được biết đến.

Nằm trong số đó là Bùi Thanh Hiếu tức Người Buôn Gió và nhà thơ Bùi Chát. Tối qua cả 2 đều đã được tự do. Chúng tôi đã có cuộc trao đổi nhanh với 2 anh họ Bùi gần 1 ngày sau đó.

Cùng bị giữ tại sân bay Tân Sơn Nhất

Một người bay từ Nam ra Bắc và một người từ Bắc vào Nam nhưng điểm đến cuối cùng của họ là đồn công an. Vì những lý do có thể hơi khác nhau nhưng cả 2 cùng bị giữ tại sân bay Tân Sơn Nhất.

Người Buôn Gió kể: “Vừa xuống sân bay là bị công an Tp. HCM tóm luôn và bảo đi uống cafe rồi nói chuyện, anh em lâu ngày chưa gặp nhau. Trong này tình hình đang phức tạp lắm, để chúng tôi đưa anh đi. Nói rồi, họ chở thẳng về công an phường”.

Bùi Chát

Với Bùi Chát thì anh bị ‘tóm’ khi đang chuẩn bị lên máy bay ra Hà Nội dự chiêu đãi của Đại sứ quán Thụy Điển nhân dịp kỉ niệm quốc khánh nước này, 6/6. Tháng trước, sau khi nhận được giải thưởng của Hiệp hội Xuất bản Quốc tế (IPA), cũng tại phi trường này, Bùi Chát (tên thật là Bùi Quang Viễn) đã bị giữ và thẩm vấn 2 ngày. Nhà cửa bị khám xét và nhiều vật dụng cá nhân trong đó có Giải thưởng của IPA, máy tính, sách vở.v.v. cho tới nay vẫn chưa được trả lại cho khổ chủ.

 

Lần này, Bùi Chát mới được Trung tâm Văn bút Quốc tế  của Thụy Điển mời làm thành viên danh dự, chính vì vậy, anh trở thành khách mời của Đại sứ Thụy Điển trong ngày quốc lễ của đất nước này.

Dù đã cảm nhận tới việc có thể bị giữ tại phi trường, do những ứng xử hết sức khó lường của nhà cầm quyền nhưng Bùi Chát vẫn lên đường vào tối 5/6 và anh đã bị giam gần trọn ngày, vừa đủ để buổi chiêu đãi tại Đại sứ quán Thụy Điển kết thúc.

Sau khi được tự do, Bùi Chát còn phải tiếp tục đến tình diện công an vào những ngày tiếp theo. Hôm nay, anh đã phải làm việc với họ từ 8 giờ sáng tới 17 giờ chiều. Khi nhấc điện thoại nói chuyện với chúng tôi, giọng Bùi Chát còn khá mệt mỏi vì anh vừa trở về nhà sau cuộc thẩm vấn chán ngắt kéo dài gần 10 tiếng đồng hồ.

Thẩm vấn

Lái Gió bị tra hỏi nhiều nhất xung quanh cuộc Hội nghị của Truyền thông dòng Chúa Cứu Thế mà anh được mới tham dự  và thuyết trình với tư cách blogger. Tư trang và máy tính bị lục lọi tung tóe, công an muốn thu giữ bài phát biểu mà anh dự định trình bày. Nhưng Người Buôn Gió cho biết, anh vẫn chưa viết, dù đã có một dàn bài sẵn trong đầu, định tới nơi mới chấp bút.

Không tìm được “tài liệu phản động”, công an in một số bài viết đã được công bố trong blog cá nhân của Gió và bắt đương sự ký nhận. Ngoài ra, họ cũng không bỏ qua những lưu trữ trong laptop hay chiếc điện thoại mà họ đã chiếm giữ làm của riêng trong suốt 4 ngày.

Sau mấy thủ tục chiếu lệ ở công an phường,  Lái Gió được đưa về khách sạn rồi… ở cùng phòng với 2 anh công an trong suốt thời gian còn lại.

Trả lời câu hỏi về điều kiện ăn ở và đối xử trong mấy ngày đó ra sao, Lái Gió cho biết, khách sạn có điều hòa, nước nóng đàng hoàng, có Ti-vi và muốn ăn gì họ mua cho thức nấy, kêu đau dạ dày, cần thuốc họ cũng mua.

Ngay lúc bị bắt, Gió đã yêu cầu cho xem lệnh bắt hay lệnh tạm giam nhưng “mấy anh cười hề hề bảo, sao anh lại dùng từ nặng nề thế, chúng tôi giữ anh ở chơi, nói chuyện tí, có gì đâu…”

Với Bùi Chát, khi được hỏi về thái độ của công an trong mấy lần thẩm vấn vừa rồi ra sao, anh cho hay: “Nhiều người thẩm vấn tôi và thái độ của họ rất khác nhau. Có người thì mềm mỏng vui vẻ, người thì cứng rắn, khó chịu. Phương pháp làm việc của họ thay đổi liên tục, do đó có lúc tôi cũng cảm thấy thoải mái nhưng lúc khác lại bực bội”.

Họ quan tâm tới nhiều vấn đề, không chỉ chuyện viết lách hay xuất bản mà cả các mối quan hệ của Bùi Chát với một số người trong và ngoài nước. “Họ hỏi tôi ra nước ngoài thì gặp gỡ những ai, có tham gia tổ chức nào ở hải ngoại không, có nhận tiền tài trợ của ai để xuất bản sách không, rồi ai là người giới thiệu tôi và Văn Bút của Thụy Điển.v.v. Điện thoại của tôi họ cũng thu và ghi lại toàn bộ những người có tên trong đó, các cuộc gọi đi và đến”.

Che giấu mục đích

Ở Việt Nam có nhiều chuyện nghe vậy mà không phải vậy. Chẳng hạn “anh em lâu ngày gặp nhau, quý nhau ngồi nói chuyện” nhưng ‘em’ nhìn ‘anh’ trừng trừng, canh ‘anh’ từng bước.

Bùi Thanh Hiếu

Sự thật không hé lộ ra qua những lời nói, cũng không phơi bày trên các trang giấy mà đôi bên viết viết, ký ký nhưng ai cũng hiểu mục đích chính của vụ việc là gì. Lái Gió cho biết: “Họ hỏi tôi, anh có biết ai kêu gọi biểu tình, ai là người tổ chức không? Những ai tham gia? Anh cỏ rủ rê ai tham gia không? Rồi họ hỏi, nếu anh được tự do, thì anh có đi biểu tình không?“.

 

Câu trả lời của Gió là CÓ, “nhất định tôi đi chứ”.

Và họ cười. Đôi bên cùng hiểu vì sao có cuộc gặp gỡ “hữu nghị” như thế. Lái Gió cho biết, theo quan sát của anh, họ rất không muốn anh có mặt tại cuộc biểu tình và nhiều khả năng họ đã theo dõi anh từ ở Hà Nội.

Bùi Chát bị giữ một ngày để trả lời vẫn những câu hỏi thẩm vấn của tháng trước. “Họ hỏi lung tung, chẳng có nội dung gì, khi không còn gì hỏi họ lôi biên bản của lần thẩm vấn trước ra rồi chép lại cho đầy, xong bắt tôi ký vào, hết sức nhảm nhí và nhàm chán”.

Giữ và thả đều không một lời giải thích lý do nhưng theo nhận định của Bùi Chát “họ không thừa nhận việc họ ngăn cản tôi ra Hà Nội nhưng qua cách làm việc thì tôi ngầm hiểu ý của họ là gì. Họ câu lưu tôi vì sợ ra ngoài đó có thể tôi gặp gỡ một số nhà ngoại giao nước này nước khác trong bữa tiệc chiêu đãi của Đại sứ Thụy Điển rồi trình bày hoặc đề nghị điều gì đó mà họ không muốn”.

Khi mục đích của họ đã đạt được, Bùi Chát và Người Buôn Gió được trả tự do. Lái Gió được áp tải tới phi trường Tân Sơn Nhất để mua vé về lại Hà Nội. Hai công an viên kèm sát bên Gió và “tiễn” tới tận cầu thang máy bay. Bùi Chát tiếp tục những ngày “làm việc” với công an.

Cả 2 anh họ Bùi đều khẳng định, họ sẽ vẫn tiếp tục công việc đang làm và không khó khăn nào có thể làm họ nao núng hay lùi bước. Bùi Thanh Hiếu tiếp tục việc buôn gió của anh trên mạng lưới Internet toàn cầu. Bùi Chát sẽ vẫn làm thơ và cùng bạn hữu ngụp lặn trong công việc sắp tới của nhà xuất bản Giấy Vụn. Chỉ có điều, anh nói, “chuyện này hơi bí mật, chưa thể tiết lộ hết với chị được”.

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Tin khẩn – Công an gia tăng đe dọa trấn áp người dân trước tình hình biển Đông dậy sóng

Blogger Người Buôn Gió bị mất liên lạc

Dân Làm Báo – Chiều ngày 2 tháng 6, 2011 theo lời mời của Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, blogger Người Buôn Gió – Bùi Thanh Hiếu đã vào Sài Gòn để tham dự buổi hội thảo 3 ngày với chủ đề Sự Thật Trong Internet.

Người Buôn Gió đáp máy bay xuống sân bay Tân Sơn Nhất khoảng 4h30 chiều. Sau lần anh nhắn tin cho người quen là đã đến nơi thì mọi người đã hoàn toàn mất liên lạc với anh cho đến bây giờ.

Các vị linh mục của Dòng Chúa Cứu Thế đã gọi điện đến số điện thoại của Người Buôn Gió thì có ai đó trả lời vài câu rồi cúp (hoặc có lúc chỉ nghe chuông reng mà không có người bắt). Vợ của Người Buôn Gió cũng cố gắng liên lạc với chồng nhưng cho đến thời điểm hiện tại vẫn không được.

Bên cạnh Người Buôn Gió, còn có một số người khác được mời tham dự buổi hội thảo. Đó là blogger Uyên Vũ, blogger Tạ Phong Tần, blogger Mẹ Nấm, và anh Phạm Văn Lượng.

Hiện nay thì Công An đang canh giữ nghiêm ngặt trước nhà của blogger Uyên Vũ. 4-5 công An cũng đóng chốt trước nhà của anh Bùi Chát – sáng lập viên nhà xuất bản Giấy Vụn sau khi anh được mời tham dự tiệc chiêu đải ngày Quốc Khánh Thụy Điển của tòa đại sứ Thụy Điển tại Hà Nội.

Trong khi Trung Quốc đang gia tăng đe dọa chủ quyền và an ninh của đất nước thì đảng và nhà nước CSVN đã và đang gia tăng đàn áp nhân dân. Bộ Công An đã ban hành lệnh cấm và gửi đến các cơ quan giáo dục nghiêm cấm tất cả sinh viên học sinh không được tụ tập vào ngày 5-6 sắp tới. Lệnh cấm bao gồm cấm tụ tập ở nơi công cộng, công viên 23/9, các cơ quan Công Sở. Học sinh nào vi phạm: nhà trường sẽ cấm thi tốt nghiệp hay kỷ luật ở mức cao nhất là đuổi học.

Trong buổi hội thảo vào ngày 3 tháng 6, các vị Linh Mục đã kêu gọi mọi người cầu nguyện cho Người Buôn Gió.

Ngày 4 tháng 6, vào lúc 16h30 tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn – số 38 Kỳ Đồng sẽ có buổi cầu nguyện cho đất nước lâm nguy và cho những công dân Việt Nam đang gặp nhiều đe dọa.

Theo Danlambao

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

Tù ở quận

Tù ở quận thì không phân loại an ninh hay chính trị, mà chỉ phòng phạt vi cảnh hành chính hay phòng hình sự mà thôi. Phòng hành chính vi cảnh thì nhẹ nhàng, vào đó vài hôm là về, cá biệt có trường hợp thấy nặng hơn thì quá 3 ngày lại bị chuyển sang phòng hình sự.

Phòng hành chính vi cảnh thường ít tù , cho nên rộng rãi và sạch sẽ. Phòng giam nữ thì vi cảnh hay hình sự giam chung luôn cho đỡ tốn diện tích vì tỉ lệ phụ nữ vào đó không nhiều. Cao điểm chỉ đến 5 người là nhiều.

Tù ở phường bị di lên quận  là ngày về hơi mịt mùng rồi, bước chân vào quận đã thấy sặc bầu không khí của tù. Phòng tù cửa sổ có chấn song sắt phi 20, cửa sắt thép lá nặng chịch dày cộp. Những năm 90 đổ về trước trong phòng tù quận không có nhà vệ sinh. Người ta phát cho một cái can nhựa 20 lít, khoét thủng rộng chỗ miệng can, phạm nhân đi đại tiện, tiểu tiện xong đậy cái giẻ lau lại. Phòng 18 mét vuông giam hơn 20 thằng, thằng mới vào nằm sát cái can đó chuyện thường, đang nằm có thằng nào nó có như cầu lại phải đứng dậy để nó có chỗ đi. Cứ khoảng 9-10 giờ trưa thì cán bộ mở cửa phòng cho tù đi tắm và đổ can vệ sinh, nháo nhào khoảng 5 hay 7 phút lùa vào, vì không có gầu múc kịp tranh nhau có thằng phải ké người vào thằng đang dội để được ướt người giải nhiệt.  Trời mùa hè , phòng chật nằm, ngồi san sát nhau,hơi người, hơi nóng và hơi cứt đái trộn lẫn ngập ngụa đặc sệt, chỉ mong có thằng nào đi cung cái cửa sắt mở toang ra đôi chút không khí bên ngoài sân lùa vào là tranh nhau hít như cá ngộp nước.

Bây giờ sửa lại nhưng chỉ thêm được nhà vệ sinh bên trong, còn đâu lại tối tăm hơn vì khoảng không làm sân đã bị tận dụng làm tầng nữa cho cán bộ làm việc. Phòng tù tối tăm , ẩm ướt không thấy ánh sáng mặt trời. Cán bộ trông tù ở quận không phải là cán bộ trại giam cục V26 đào tạo, mà cán bộ công an quận bị kỷ luật hay kém năng lực hoặc không mầu mè gì mới phải đi trông tù, cho nên cũng lắm loại  '' cao ba nhá'', tính khí thất thường. Gặp hôm buồn bực chuyện gì cho nghỉ tắm, chỉ đi đổ can vệ sinh.

Bắt đầu ở quận là có chuyện đầu gấu, cướp đồ tiếp tế. Lúc nhận quà quản giáo gọi thằng nào có quà ra đứng cửa sổ tuồn vào cho nhận, bọn đầu gấu xúm quanh trước mặt quản giáo ra vẻ giúp đỡ chuyển quà vào cho nhanh, nhưng cái gì ngon lành chúng chuyển về vị trí của chúng luôn. Biết điều thì nhận lại những gì chúng bớt cho, nếu không đêm sẽ bị lấy mất hết hoặc bị đánh hội đồng giữa đêm, quản giáo có vào thì cũng không biết ai, mà biết ai thì quản giáo có khi chỉ nhắc nhở, dọa vài câu rồi bỏ đi.  Tù ở quận đi cung hay bị cán bộ điều tra đánh nhất, vì cán bộ trông tù và cán bộ điều tra cùng quân số ở quận biết nhau. Không như ở trại giam thành phố bộ phận cán bộ trông tù riêng biệt, tù ở thành phố đi cung mà bị đánh về kêu cán bộ trông tù, lập tức cán bộ sẽ đưa đi bệnh xá khám, làm biên bản, lỡ tù có chết hay làm sao thì còn trách được trách nhiệm. Chứ ở quận thì kiểu cán bộ bỗ bã thân quen nhau, nên nhiều tù đi cung bị đấm móc ngược vào bụng, mạng mỡ, mỏ ác là chuyện thường.  Nhất là những thằng tù lần đầu mà lại ngoan cố là hay bị cán bộ cho ăn đòn nhất, vừa đánh vừa đe dọa tao cho mày vào khung này, khoản kia, điều nọ mày tù rũ xác. Cái khoản đe dọa tinh thần này còn khiếp hơn là đánh đòn, nhất là ngón bắt nọn, trộ như thằng kia nó khai mày thế này, hay tao biết chỗ nọ. Rồi lại xuống giọng hứa hẹn nếu mày nhận hay khai thì sẽ về thôi, tội mày lần đầu, việc này cũng chả có gì chỉ cảnh cáo, án treo. Đang như thế lại có cán bộ khác mặt mũi ngầu tợn, hung dữ đi vào túm tóc như muốn đánh chết luôn, cán bộ kia giả vờ can ngăn nhưng cũng để cho phạm bị ăn một hai đòn thật mạnh để phạm nghĩ may có ông này can không ông kia đánh chết. Còn thủ đoạn hơn là khi cán bộ điều tra đưa phạm về buồng, còn đứng cửa chửi vào câu, như thể báo cho bọn đầu gấu bên trong biết là thằng này đang bị cán bộ ghét,chúng mày cứ việc chăm sóc nó cho tao.

Cái giống dân đã hèn, bọn tội phạm lại còn hèn hơn. Chỉ chăm chăm dựa hơi cán bộ, kể cả thằng tù gấu cũng phải mượn hơi cán bộ như thế. Ở xã hội như chuyện anh Cù Huy Hà Vũ, anh ý làm những gì thanh thiên bạch nhật, đơn kiện, khiếu nại, phỏng vấn bao lâu nay, chả đứa nào nói anh ý phản động. Nhưng khi anh vừa bị bắt là một lũ lao nhao, nhất là bọn báo chí, thế mới biết là người ta ưa nịnh theo cường quyền không phải vì yêu cường quyền mà chẳng qua vì tâm lý nhỏ nhen muốn đạp người khác, hành hạ người khác để chứng tỏ mình sung sướng hơn. Như trong tù cũng vậy, thằng tù khổ rồi nhưng cách tìm hạnh phúc của nó là thấy thằng khác khổ hơn mình. Mình bị đánh ít thì mong thấy thằng khác bị đánh nhiều hơn, mình đói ít mong thằng khác đói nhiều hơn. Tính cách này các nhà xã hội học thường né tránh, nhưng ở xã hội đầy rẫy, còn nếu như các nhà xã hội học vào tù một ngày sẽ thấy tính cách đó được rõ ràng, cụ thể đến mức họ sẽ không né tránh nổi. Tính cách này sẽ được viết thẳng thắn trong bài viết khác, còn giờ quay lại chuyện tù ở quận tiếp.

Tiếp tục chuyện cán bộ điều tra, có lần có hai cán bộ điều tra quận nói chuyện với nhau.

- Năm rồi tôi làm hai vụ, án đều 6 năm hết, vừa đủ chỉ tiêu, giờ nhàn rồi.

Các bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện mà tôi không hề thêm bớt một chữ nào, có lẽ thêm hay bớt chỉ là dấu phẩy tôi đặt không đúng lắm. Từ câu chuyện này có thể rút ra một điều là các cán bộ điều tra luôn đặt trong tâm làm sao khai thác thật nhiều, đưa nhiều đối tượng vào tù, án thật nặng, dễ hiểu vì nghề nghiệp của họ đòi hỏi là vậy. Cho nên chuyện khai đi chú cho mày về, tội mày nhẹ hay án mày chỉ án treo là chuyện rừng mơ của Tào An Man ( nhớ là  Man chứ không phải Tháo ) trong Tam Quốc Chí, chứ ở đời này, nhất là cán bộ điều tra thì nên cân nhắc khi trả lời.

Cơm ở quận cũng khá sạch sẽ, có thịt kho, canh rau, cơm trắng, mỗi tội không nhiều lắm. Mà buồng chật chội, vệ sinh là cái can, ăn nhiều làm gì lại khổ. Hàng tuần có thằng bên viện kiểm sát qua xem hồ sơ, mỗi lần như thế là phạm nhân rất hồi hộp, tên viện đó cầm tập hồ sơ đứng cửa sổ đọc tên từng phạm, đến thằng nào thằng đó dạ một tiếng thò ra cho nó nhìn mặt. Chuyện hồ sơ thế nào chắc phải có mấy cơ quan nghiên cứu kỹ rồi, nhưng cái kiểu thằng viện kiểm sát quận nó làm như là chuyện tha hay giữ quyền của nó, hay kiểu như quan lớn ngày xưa, có quyền sinh sát trong tay. Nó đọc thằng A , thằng A nó đầu ra thưa, nó nhìn mặt rồi phán

- Mày lại lần nữa rồi, cho mày đi tù nhé. Chuẩn bị đi.

Đến thằng khác nó nhìn mặt mũi rồi nói

- Tao cho mày ở lại đây xem mày muốn về hay đi tiếp.

Trông lúc đó thằng viện oai, những thằng tù đầu nhìn nó không chớp mắt, cứ như lời nó ban ra là định đoạt sinh mệnh người ta theo ý thích của nó. Thực ra nó cũng chỉ là thằng nhân viên quèn của viện kiểm sát quận sai sang đưa hồ sơ quyết định xử lý cho nơi giam giữ. Nó nhân thể diễn trò, cầm tập hồ sơ đập đập, nhìn mặt phạm như ra vẻ cân nhắc cho về hay đi tiếp. Có thằng phạm nhân tù nhiều nó biết , từ trong buồng nó chửi vọng ra.

- Đm để thì là hòn đất, nặn thành ông tượng, oai đéo gì.

Thằng viện nghe thấy , hùng hổ xông sát vào cửa sổ buồng quát

-  thằng nào nói gì , thích chết à

Bên trong mấy thằng phạm chửi.

- Nói cái đm mày.

Thằng viện tức đi đến chỗ buồng quản giáo, ra vẻ như sắp làm gì. Bọn phạm bên trong nói

- Đm làm trò, đố nó dám mở khóa vào đây.

Đúng như thế thật, quản giáo cũng chả hơi đâu mở khóa cửa phòng tù vì cái lý do đâu đâu, thằng viện chỉ gọi quản giáo ra đứng cạnh để nó đọc hồ sơ tiếp.

Thằng viện đọc hồ sơ phân loại xong, hôm sau sẽ có xe từ trại giam thành phố xuống đưa một số tù ở quận đi tiếp, một số về, một số ở lại thêm thời gian xem xét. Những thằng đi lên xe ô tô lúc này đã xác định con đường phía trước sẽ còn dài, tranh thủ viết thư về nhà, vì lên trên càng cao càng khó thư từ hơn. Đêm trước khi sắp đi, thằng nào cũng hiền lành hẳn đi, vì chúng phải ngẫm nghĩ quãng đời tiếp theo trong trại giam, ở quận này là đại ca, nhưng biết đâu lên trên trại giam thành phố, vào buồng không có anh em, bè bạn thì lại thành '' con rận'' để thằng khác hành hạ.

Sáng hôm sau những thằng phải chuyển đi được đi trước, quần áo, khăn gói lếch thếch hai thằng chung một còng số 8 lên xe. Có thằng ai oán.

- Đm tưởng nhà lo thế nào, ai ngờ lên thành phố

Thằng bên cạnh an ủi.

- Thì lên thành phố lo trên đấy có sao.

Thằng đi sau đế vào..

- Quận còn đéo lo được, lại nói chuyện chạy ở thành phố.

Bọn chuyển đi thành phố xong, đến bọn được tha về, con số này thường không nhiều, chiếm tỉ lệ khoảng 1/10. Những thằng về chạy tíu tít các cửa buồng để nhận thư gửi hộ cho thằng khác về nhà. Ra cửa vẫy tay

- về nhé về nhé anh em ở lại cố gắng.

Có thằng ở lại gọi theo

- Về mai lại vào nhé, anh em nhớ lắm.
- Thôi đéo vào đâu, sợ lắm rồi

Nói thế, nhưng khối thằng giam mấy ngày ở quận  vừa về lại vào ngay, nhất mấy thằng đua xe cả đánh bạc thì thường xuyên.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Tù ở phường

Có nhiều loại gọi là tù, bị bắt ở công an phường một ngày, ở quận, bị khởi tố, bắt khẩn cấp... cũng tạm gọi là tù, bài viết này chỉ kể về một ngày trong tù ở từng nơi. Tội danh hay mức độ không bàn đến.

Ở công an phường.

Công an phường có một buồng giam nhỏ chừng chục mét vuông, tùy theo diện tích của từng phường. Tuy nhiên chẳng bao giờ công an phường làm nhà tù rộng cả, vì họ hiếm khi giữ qua đêm, một là giải quyết cho về hai là cho lên nhà giam quận.

Hồi choai choai học trung học Trần Phú chỗ Hai Bà Trưng mình múc nhau liên tục. Từ nhà mình đến trường học đi qua mấy đồn , đồn nào cũng bị bắt ít nhất 1 lần, đồn Hàng Vôi, Lò Sũ, Nguyễn Xí, Phan Chu Trinh và tất nhiên cả đồn Hàng Buồm chỗ mình ở. Buồn cười nhất là bị bắt ở đồn 90 Trần Nhật Duật lúc đồn đó là đồn cảnh sát giao thông, nguyên nhân mình có tờ 1 đồng màu đỏ có in chùa một cột, mình lấy kim chọc một lỗ rồi lấy chỉ xuyên qua buộc lại, nhá nhem tối mình quẳng ra đường rồi nấp sau gốc cây. Khối người đi thấy tiền bỏ cả xe đạp để nhặt, mình cứ rút chỉ tà tà như gió thổi tiền khối người chạy theo vồ như vồ ếch. Lừa được bao người, có lần một chị nhanh tay giật đứt chỉ, mình chạy ra xin lại chị ý không cho, thế là mất toi. Thế vẫn chưa đen bằng lần gặp một chú công an mặc áo vàng ( ngày ấy áo vàng như csgt bây giờ ) bị lừa, chú ấy điên tiết cho mình lên cái gióng ngang xe đạp nam mang về đồn 90 Trần Nhật Duật, làm kiểm điểm xong đến tối cho về, đồn CSGT thì không có chỗ giam người, chỉ ngồi ở cái ghế tiếp dân mà thôi.

Còn lần bắt ở đồn Hàng Bạc vì tội treo cây bàng, mình cả thằng hàng xóm trèo bàng ở phố Hàng Bạc, công an khu vực gọi xuống mang hai thằng về đồn tống luôn vào kho, hai thằng ngồi trong kho tối om lò mò vớ được đống chai lọ của bà hàng nước nào đó bị công an thu, sờ soạng trong lọ bột lại vớ được mấy cái kẹo bột, ôi chao thế là vừa ăn vừa sung sướng, ngon hơn bàng nhiều. Vụ này đến chiều thì được thả với điều kiện không được trèo bàng ở chỗ đó, mình cũng sợ  phải chuyển sang Hàng Muối trèo bàng.

Lên cấp 3 thì hạn nhiều, vì ở trường cấp 3 hay có bọn bên ngoài trường gọi là bọn '' quân khu'' mặc quần áo bộ đội bằng vải ga, phin tá hay bộ Ponpot đi dép tông cỏ,  gò trắng ( dép quai hậu tiền phong), bọn này chuyên bắt nạt học sinh, trấn tiền, tán gái. Cứ đầu giờ và cuối giờ chúng trực ở cổng trường làm ăn, hay chúng lảng vảng xa hơn tí xem có thằng học sinh nào đi lẻ gọi lại hỏi han, dọa dẫm vì tội nhìn đểu chúng, rồi chúng lục  cặp, túi xem có gì lột sạch. Học sinh nào nhịn thì thôi, chứ cương lại là đánh nhau, mà đánh nhau với bọn chúng thì xác định không chỉ một ngày, sẽ là liên miên từ ngày này sang ngày khác, lúc đến trường, lúc tan học, nhất là lúc tan học. Đợt này mình bị bắt liên miên vì tội đánh nhau, nhưng được cái toàn thầy cô giáo đến đồn xin cho, công an cũng biết nguyên nhân nên chỉ bắt viết tường trình rồi cho về. Lần ngồi ở đồn Nguyễn Xí, thấy có hai ông già bị bắt vào vì tội đánh đầu đít ở quán bia, hai ông già ngồi viết kiểm điểm, lợi dụng công an trực đi vệ sinh hai ông té luôn. Lát sau công an trực quay ra hỏi mình hai ông kia đâu, bảo đi ra ngoài rồi. chú công an đi ra nhìn quanh rồi quay vào hậm hực bới xấp giấy nói

- Được, chúng mày còn kiểm điểm đây.

Chắc chú ý tìm kiểm điểm để truy nhà hai ông kia, mình nói

- Cháu thấy hai ông ý lục giấy chỗ đó rồi bỏ  túi cầm đi rồi.

Chú ý nhìn mình cáu quát.

- Sao mày không gọi tao, mày ngồi đấy làm gì, biến mẹ mày đi cho khuất mắt tao.

Ơ hơ, may quá, thế là mình giả bộ lấm lét sợ hãi, trong bụng mừng rơn. Lủi nhanh, lần ấy là ngồi đồn ít nhất có hơn 1 tiếng đồng hồ.

Lần ngồi phường Phan Chu Trinh là lâu nhất, vẫn tội đánh nhau. Căn bản tại hôm đó công an bắt được đúng một mình mình, không tóm được hội kia. Cho nên phải ngồi lâu xem có thằng nào đến trình báo vỡ đầu, mẻ trán gì không . Đến khuya không thấy thằng nào là nạn nhân đến ăn vạ  mới thả cho về. Hôm ấy được chú trực ban cắt cho một góc bánh chưng vì mới qua Tết ít hôm. Mình ăn xong chú ý còn hỏi

- Mày thấy bánh chưng nhà tao có ngon không, tao gói lấy đấy.

Xong chú hỏi chuyện mình ở nhà thế nào, học hành sao , đủ thứ chuyện đến nỗi mình quên là ở trong đồn. Mình nghĩ hay cái ông này trực buồn quá, không cho mình về bắt mình ở lại để có người nói chuyện.

Rồi chú đưa tiền sai mình đi mua mấy điếu thuốc lá Du Lịch, mua xong mang về chú ấy bảo đợi tí nữa có người trực tao đưa mày về, khuya rồi. Chú ấy đưa về tận nhà, đồn chú ấy ngay gần trường nên hay gặp lại chú  lắm. Cứ nhìn thấy chào là chú lại hỏi thăm lại học hành thế nào, con gà chọi mày nuôi đã lớn chưa, đám bạn học nể lắm. Xì xào thằng ấy nó quen cả công an.

Bây giờ không còn chuyện hồn nhiên như thế, lần trước được đưa về đồn công an phường 26 quận Bình Thạch, chỗ gần bến xe đi Hà Nội. Rõ ràng công an phường đưa về đồn nhưng ở trong đó toàn công an thành phố làm việc. Đến 7 giờ tối tưởng được  về ai ngờ ông Long đội phó đội A35 đập bàn quát.

- Mày thích tao giam mày 24 tiếng ngay. Mày có biết chính tao làm vụ Điếu Cày không ?

Mình thì thào hỏi cái cậu hỏi cung ngồi đối diện, trạc tuổi mình thôi, tên là Tuấn thì phải.

- Ông ơi, cái ông kia nói thế có làm thật không ?

Cậu Tuấn lắc đầu nói nhỏ

- Ông ý nói thế thôi.

Thế là mình ngẩng đầu lên bảo ông trung tá Long.

- Ối xời, giam bao lâu chả được. Tùy tâm anh thôi.

Hôm ấy mệt, vì bao nhiêu công an hỏi cung, nhưng được cái thuốc lá hút thả cửa, ăn gì cũng mua, uống gì cũng chiều, cà fe, nước suối, cơm gà, xôi..có hết. Các anh ý đấu tranh chỉ làm rõ một điều là Lê Trần Luật có xui mình chụp ảnh không. Mình vốn phàm ăn, tục uống lại nhát gan muốn ừ mẹ cho nó xong, nhưng chả lẽ anh Luật không xui mà mình bịa ra thì lại tội to hơn vì khai láo. Vậy đành cứ phải nói thật là tự ý mình làm.

Lúc đi vệ sinh mới biết anh Luật bị giữ ở tầng dưới, khổ thân anh ấy chả được thuốc nước gì. Mãi đến khuya hai anh em mới tạm được cho về,anh ý xin lửa châm thuốc rồi phàn nàn chuyện chả được hút thuốc, uống nước, mình an ủi thôi chắc em là khách xa tới nên được đãi đằng hơn anh.

Đúng là mình được đãi đằng hơn thật, 7 ngày liên tiếp cứ sáng lên công an phường gặp công an thành phố, chiều về. Có hôm tối cũng chưa được về, cái cậu hỏi cung về rồi, một cậu khác đến thay chỉ hỏi chuyện linh tinh về bóng đá, tình yêu hỏi mãi hết chuyện, cậu ý bảo mình lên bàn mà nằm, còn lấy cả bộ quần áo công an ai đó treo trên mắc cho mình gối đầu, kiếm cho mấy tờ báo cho mình đọc. Đến 9 giờ tối thì đột ngột bảo thôi anh dậy về đi.

Có hôm anh công an phường bảo anh công an thành phố

- Chả mấy khi các anh xuống đây làm việc, tí ăn trưa ở đây nhé.

Mọi khi thì mình và ông kia toàn gọi cơm hộp ăn, ăn xong leo lên bàn ngủ, ông ý nghe cải lương, mình cũng thích nghe nên tán chuyện danh ca, tài tử nào hát được. Hôm ấy ăn ké với công an, ngồi cùng bàn với chục anh, có nem cuốn rất ngon, bia nữa mình chén tự nhiên như bạn bè , quên cha nó mất là đang ở trong tư thế '' tội phạm'' may là các anh cũng chả để ý khoảng cách gì. Ăn xong còn nước trà xanh tráng miệng , cái ông công an nấu ăn hỏi

- Chú thấy anh nấu ăn được không, nước trà xanh anh pha đấy ,uống đi xem ngon không.?

Làm mình nhớ đến chú công an cho ăn bánh chưng năm nào, hai ông này có vẻ tốt như nhau. Ông này hơn 50 mà quân hàm vẫn chỉ đại úy, lại phải trực ban, nấú cơm nhìn rất hiền lành, trái ngược với anh Long trung tá phòng A35 CATPHCM. Anh Long cứ mở mồm ra nói câu nào là toàn những câu không hề tình cảm chút nào , chỉ có bắt, trừng trị, liệu hồn, không xong đâu, đừng tưởng dễ qua mặt....

Chả biết cứ thế này đến bao giờ, mình cũng chẳng nghĩ chuyện xong việc để về Hà Nội, vì kinh nghiệm cho thấy nhãn tiền như anh Luật đó, có 3 năm cũng chưa xong với công an. Mình cứ kệ đến đâu thì đến, cò cưa kéo xẻ suốt cả tuần , một hôm anh hỏi cung nói

- Anh H này, qua mấy ngày làm việc, thái độ anh thì tốt nhưng hiệu quả công việc không có. Làm việc thế này anh chắc cũng mệt lắm rồi ( ngừng một lát anh ý buông tiếp ), mà chúng tôi cũng mệt. Thôi mai anh tạm nghỉ , chúng tôi chưa có căn cứ hiệu quả công việc để giải quyết đồ đạc cho anh về. Anh cứ ở tạm chỗ đang ở, nếu nghĩ lại thì gọi chúng tôi theo số này, còn không cứ đợi có gì chúng tôi gọi.

Mình ra khỏi công an phường, hít mũi vào không khí thấy khoan khoái vì có mùi tự do. Đang lúc hứng phấn vì nghĩ mai không phải lên đồn, rảnh rang đi loanh quanh Sài Gòn chơi cho đã, thấy hàng bán băng đĩa ghé luôn vào hỏi mua đĩa nhạc về thư giãn sau mấy ngày căng thẳng. Thế nào cái hàng đĩa nhà nó rộng và sâu, nhìn thấy cả đường đằng sau. Mình mua điã xong hỏi, cho em đi nhờ ra đường kia được không. Chủ quán ừ. Mình đi xuyên qua nhà ấy ra cổng sau, còn tử tế kéo hộ cái cửa xếp nhà nó đóng lại. Xong mình gọi xe ôm ra đầu  xa lộ, nhẩy tót lên cái xe ca đầu tiên mình thấy, 4 ngày sau về tới Hà Nội. Trên đường đi vẫn văng vẳng nhớ lời anh công an căn dặn là về chỗ ở tạm nghĩ lại. Nghĩ cái gì cơ chứ, em chỉ nghĩ tới đường về thôi.

Nói chung tù ở phường gọi cho vui, chưa chưa hẳn là tù. Vì phần lớn là phải hỏi cung , trong lúc đó vẫn tạt té ra ngoài để mua cốc nước , điếu thuốc. Nếu có bị nhốt bên trong thì cơm nước cũng tử tế, không được ăn bằng suất công an thì cũng bánh mỳ pa tê hay xôi ruốc.

Còn càng lên các cấp cao hơn như quận, thành phố, bộ thì càng khác hẳn nữa, tù những chỗ ấy mới gớm, đáng gọi là tù.

Người Buôn Gió Blog

Ảnh minh họa ở trên cũng trong 1 đồn công an phường, nhưng chị kia chắc bị công an dọa hay bị đánh nên lăn ra xỉu, cũng có khi giả vờ xỉu để ăn vạ kiểu chí phèo thôi

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Nguyễn Văn Hải và Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam

Người Buôn Gió – Ngày mai 19-10-20 Điếu Cày mãn hạn tù với tội danh ” trốn thuế”.

Tội trốn thuế là tội ít thấy trong các tội xét xử ở Việt Nam, và càng hầu như không có trong chuyện cho thuê nhà trốn thuế. Ngay tại một thành phố như Hà Nội có hàng trăm nghìn căn hộ, cửa hàng cho thuê mà người cho thuê chưa bao giờ đóng một đồng thuế nào từ việc cho thuê nhà. Câu chuyện này rất rõ ràng nhưng vẫn cần được nhắc lại ngày hôm nay rằng:

- Anh Điếu Cày đi tù không phải vì trốn thuế.


Blogger Điếu Cày tham nhập vào giới blog cũng tình cờ như bao nhiêu blog khác, anh có thú vui đi ngao du đất nước, chụp những cảnh đẹp của thiên nhiên, con người Việt Nam. Có lẽ nội dung trong blog Điếu Cày sẽ vẫn thế nếu như anh Hải không đặt chân đến Thác Bản Giốc. Từ Cao Bằng trở về khi chứng kiến một phần lãnh thổ đất nước đã bị mất đi, người cựu chiến binh từng đã dâng hiến bao nhiêu năm tháng trong lửa đạn để dành toàn vẹn lãnh thổ lẽ nào không thấy day dứt. Từ những trăn trở ấy, anh Điếu Cày bắt đầu thổ lộ, chia sẻ những suy tư về chủ quyền lãnh thổ đất nước mình trên trang nhật ký điện tử cá nhân.

Chính vì với tấm lòng trong sáng một lòng hướng tới quê hương như vậy, mà anh Điếu Cày mới bị bắt vì tội danh ” trốn thuế’. Bởi nếu bắt anh vì tội khác thì khó khoác cho anh cái động cơ như chống phá đất nước, lợi dụng dân chủ đòi lật đổ, gây rối, chia rẽ..

Anh bị bắt trước cuộc rước đuốc Olimpic Bắc Kinh sẽ đi qua Sài Gòn năm 2008. Trước đó trong bất cứ cuộc bày tỏ nào về chủ quyền đất nước anh Điếu Cày đều có mặt hăng hái, nhiệt tình. Nói đến Hoàng Sa – Trường Sa là người hiểu biết thông tin không thể không nghĩ đến anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Hình ảnh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trong cảnh giam cầm, tù đày là nét cọ cô đọng  trong bức tranh toàn thể về  tinh thần dân tộc, tinh thần yêu nước của đông đảo người dân Việt Nam. Trong những ngày Nguyễn Văn Hải ở trong tù, những người yêu nước như anh thấy cả mình trong đó, đang ở bên anh, tù cùng với anh, chịu đọa đày như anh. Bởi vậy ngày trở về của những người như Nguyễn Văn Hải hôm nay hay ngày sau nữa của Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Văn Túc, Phạm Xuân Nghĩa, Ngô Quỳnh… đều làm cho mọi người thấy trong lòng rạo rực một nỗi niềm khó tả.

Khi viết đến những dòng này thì đọc thấy tin bên trang www.danlambao.com thấy nói anh Điếu Cày chưa chắc đã được về đúng ngày 19-10 ngày anh hết hạn tù mà tòa án tuyên, anh bất ngờ bị chuyển về số 4 Phan Đăng Lưu vào ngày 16-09 để tiếp tục trả lời điều tra, thẩm vấn của cơ quan an ninh.

Riêng tôi vẫn nghĩ ngày mai anh Hải sẽ trở về nhà.

Bởi nếu anh không về đúng hạn mà tòa đã tuyên, mà tiếp tục bị giam giữ để điều tra thêm về anh Hải thì quả đáng thương cho nhà nước này, chế độ này.

Tôi nói là đáng thương chứ sở dĩ không nói thất vọng, bất mãn..vì những cảm tính đó nhiều đến mức thiên hạ thấy nhàm quá rồi.

Nghĩ rằng chuyện bắt anh Hải hay những người khác là biện pháp tạm thời để giữ yên tình hình đất nước. Sau đó có cách để chuyện này không xảy ra, tức là có khoảng thời gian để tìm biện pháp thỏa đáng với Trung Quốc, sao cho vấn đề biển Đông không còn là chuyện phức tạp đến nỗi phải bắt bớ những người dân trong nước lên tiếng, đề cập đến chuyện đó. Tưởng rằng từng ấy thời gian sẽ có cách ổn thỏa, thấu đáo ngọn nguồn. Nào ngờ đến nay không làm gì được, ngư dân vẫn bị bắt, quần đảo vẫn bị người ta xây dựng, biển vẫn bị nước ngoài khai thác tài nguyên, khí đốt, lại tiếp tục diễn màn bắt bớ, trấn áp người nào nhắc đến vấn đề đó.

Đáng thương như con nợ đến ngày phải trả, không biết xoay sở thế nào lại phải nợ tìm cách trì hoãn kéo dài thời gian nợ thêm. Cứ lấy đi mãi thời gian, tinh thần của những người dân yêu nước như vậy bằng những biện pháp như vậy, nợ chồng thêm nợ, hỏi có đáng ái ngại không. Phải chăng chẳng có lối thoát hay biện pháp nào để dứt điểm nguyên nhân.

Với những chuyện thế này người Nhật hay người Trung Quốc họ sẽ không nợ nhân dân. Theo báo Vietnamnet thì ngày 16-10 -2010 vừa qua 2000 sinh viên Trung Quốc rầm rộ xuống đường biểu tình, với những biêt ngữ có nội dung kích động  gấp bội nội dung mà thanh niên Việt Nam từng dùng hồi tháng 12 năm 2007 tại Hà Nội, Sài Gòn. Nội dung mà thanh niên, sinh viên Trung Quốc căng công khai là ” đánh đuổi Nhật Bản” ” tẩy chay hàng hóa Nhật” đồng thời sinh viên, thanh niên Trung Quốc còn xông vào đập phá cửa hàng Nhật tại TQ, cơ qua an ninh Trung Quốc không nói gì về chuyện này.

Còn tại Nhật một cuộc biểu tình khác cũng đáp lại, 2500 người Nhật đã đứng trước đại sứ Trung Quốc để phản đối Trung Quốc bằng những khẩu hiệu rõ ràng như ” Phản đối Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Senkaku” hay ” không tha thứ cho quân xâm lược”.

Nhìn họ mấy thấy dòng chữ Hoàng Sa – Trường Sa Là Của Việt Nam mới thương thanh niên nước mình làm sao, lại càng tủi hổ hơn khi thanh niên, sinh viên mình không được công khai giăng như họ. Phải lén lút đi sơn, kẻ vẽ.. bị phát hiện là đồng nghĩa bị bắt bớ, tra xét nguyên nhân đâu làm thế, ai xui dục… đau đớn khi bị hỏi những câu thế lắm Tổ Hùng Vương ơi , như thể trên đất nước Việt Nam này chỉ có tiền, quyền lợi, ham vọng thấp hèn mới xui đi làm việc ấy. Có trả lời vì yêu nước, vì thương dân mình, vì chủ quyền lãnh thổ cha ông để lại người ta tròn mắt ngạc nhiên vì trên đời này có những lý do vô lý như thế. Ai trải qua cảnh bị bắt bớ, xét hỏi vì những chuyện thế này sẽ hiểu tâm trạng cay đắng ê chề như vậy. Y như chàng trai yêu cô gái bị người ta ép buộc phải nói động cơ mày yêu cô ấy vì tiền, vì tình dục, vì muốn được quyền, vị trí này nọ.

Thôi hãy để những chuyện này nói vào lúc khác, chỉ biết rằng ngày mai anh Điếu Cày sẽ trở về. Hà Nội hôm nay vẫn âm u, không biết trong đó thời tiết ra sao. Giá như ai đó  đón anh hộ Gió này bằng bó hoa cuốn dải ruy băng Hoàng Sa- Trường Sa -Việt Nam nhỉ.

http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/176/176