Hiển thị các bài đăng có nhãn phimlýcônguẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phimlýcônguẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

MẤT TIỀN MUA BÁNH THÌ PHẢI ĂN

(Quanh chuyện làm Phim “Lý Công Uẩn”)

Nhớ chuyện cười ra nước mắt thời những năm 60 của thế kỷ trước, đồng bào dân tộc ở miền Bắc nước ta lúc bấy giờ còn nghèo và rất lạc hậu. Họ chưa biết tiêu tiền và cũng chưa nói sõi tiếng Kinh, nên không thể phân biệt được chiếc bánh gạo, bánh sằn với bánh xà phòng. Bởi vậy mới có chuyện người Thái đi chợ về, vừa đi vừa ăn “Bánh” xà phòng. Thấy sự lạ, cán bộ hỏi: xà phòng là để tắm, để gội đầu không ăn được đâu! Người Thái bảo: “Mất tiền mua thì phải ăn thôi, không thích cũng ăn, cay đắng gì cũng phải ăn kẻo phí của Yàng (Giời)!”.

Trở lại câu chuyện làm Phim “Lý Công Uẩn – đường tới thành Thăng Long” (19 tập) của Cty CP truyền thông Trường Thành, là tác phẩm mừng đại lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội với kinh phí gần 100 tỉ đồng. Xung quanh bộ phim này hiện có dư luận phản ứng trên các diễn đàn mạng. Một vài tờ báo đã đưa thông tin “hoãn phát sóng bộ phim”… vì  Hội đồng duyệt quốc gia đề nghị phải lược những bối cảnh mang đậm chất Trung Hoa…

Theo tôi, hãy lắng nghe tiếng nói của những “người trong cuộc” và tốt nhất phải ăn cái bánh xà phòng “Lý Công Uẩn – đường tới thành Thăng Long” xem nó đắng cay đến chừng nào? chứ chưa được ăn mà cứ cấm, cứ cãi “chay”, cãi vã tùm lum thì càng thêm thèm, càng thêm kích thích tính tò mò muốn ăn cái “bánh” ấy mà thôi.

Được biết, bộ phim “Lý Công Uẩn – đường tới thành Thăng Long” có sự tham gia khá đông đảo, hùng hậu của các nghệ sĩ Trung Quốc. Kịch bản do ông Trịnh Văn Sơn – GĐ Cty Trường Thành – viết và Kha Trung Hòa biên tập. Đạo diễn phim là Cận Đức Mậu (đạo diễn của phim truyền hình “Tuổi trẻ Bao Thanh Thiên”), quay phim người Trung Quốc. Và  gần 700 bộ trang phục cổ trang  được may từ TQ, thuê trường quay Hoành Điếm (TQ) và phim có sự tham gia của hàng trăm diễn viên quần chúng TQ

Biên tập phim là Kha Chương Hoà, người biên kịch cho Thái tổ mật sử, Võ Tắc Thiên, Vương Triều Ung Chính… Phim có 3 đạo diễn, trong đó có hai gương mặt Trung Quốc. Tổng đạo diễn là Cận Đức Mậu, người từng thực hiện Tuổi trẻ Bao Thanh Thiên, Đại Tống khai quốc. Điều này làm nhiều người lo ngại phim về lịch sử Việt lại mang đậm màu sắc Trung Quốc đến mức Cố vấn mỹ thuật – trang phục cho phim là GS.TS. Đoàn Thị Tình phải lên giải trình với Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch. Vì thế, màu sắc TQ tràn ngập bộ phim cũng là dễ hiểu.

Phim khắc họa giai đoạn từ thời tiền Lê đến khi Lý Công Uẩn lên ngôi, quyết định dời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La, sau đổi tên là Thăng Long, đặt nền móng vững chắc cho thời kỳ ổn định và phát triển dài lâu của đất nước. Tác giả kịch bản là ông Trịnh Văn Sơn – Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành, đơn vị bỏ tiền sản xuất bộ phim. Ông Sơn cho biết, đây là kịch bản đầu tiên và duy nhất của ông. Kịch bản được ông Sơn thai nghén nhiều năm, hoàn thành tháng 8/2009 và đệ trình lên Hội đồng lý luận trung ương. Từ khi xong kịch bản đến khi kết thúc tiền kỳ phim vừa tròn một năm. Theo ông Sơn, đây là quãng thời gian rất eo hẹp và nếu không nhờ đến sự góp sức của êkíp chuyên nghiệp Trung Quốc thì không thể hoàn thành nổi.

Ông Trịnh Văn Sơn với tư cách tác giả kịch bản và nhà sản xuất cho rằng, sự góp mặt của êkíp Trung Quốc chỉ làm tăng giá trị nghệ thuật, tính hoàng tráng chân thực của phim – những điều mà các bộ phim dã sử khác của Việt Nam chưa làm được, chứ không làm giảm bớt tính dân tộc của bộ phim. Phim được làm trên các cứ liệu lịch sử dưới sự cố vấn của giáo sư sử học Lê Văn Lan, đã xin ý kiến phản biện từ Hội Điện ảnh. Nhà biên kịch Trung Quốc Kha Chương Hòa không can thiệp gì vào cốt truyện mà chỉ sắp xếp kịch bản theo nguyên tắc, 3 phút có một cao trào nhỏ, 5 phút có một cao trào trung bình và 10 phút có một cao trào lớn để người xem bị cuốn hút vào phim.

Trước khi bắt tay làm phim, Cận Đức Mậu đã nhiều lần sang Việt Nam để đến thắp hương ở đền vua Đinh, vua Lê, tượng đài Lý Công Uẩn, tuyển chọn diễn viên và cảm nhận văn hóa Việt. Các thành viên trong đoàn phim đánh giá, vị đạo diễn này có nghiệp vụ sư phạm cao, hướng dẫn diễn viên rất tận tình dù gặp phải rào cản về ngôn ngữ. Những bối cảnh tại Hoàng Điếm đều được lựa chọn sao cho giống với cảnh núi rừng, cung điện Việt Nam thế kỷ 11. Ông Sơn cho rằng, chính tính hoàng tráng của phim khiến nhiều người nghĩ nó là sản phẩm “made in China”.

Cũng khá bức xúc với việc Đường tới thành Thăng Long bị cho là giống phim Trung Quốc, GS.TS. Đoàn Thị Tình cho biết những bộ trang phục bà thiết kế hoàn toàn mang hồn túy dân tộc. “Tôi là người nghiên cứu lịch sử trang phục Việt Nam hàng mấy chục năm trời, từng được giao thiết kế trang phục cho phim Lý Công Uẩn của hãng phim truyện Việt Nam nhưng sau đó, vì nhiều lý do bộ phim này không thể thực hiện. Những bộ trang phục thiết kế cho Đường tới thành Thăng Long là kết quả nghiên cứu nhiều năm trời, trên cơ sở khoa học dân tộc và đại chúng”.

Theo bà, việc tương đồng giữa trang phục cổ trang Việt Nam bà Trung Quốc là không thể tránh khỏi vì những bộ giáp phục, long bào đều có mẫu số chung, hơn nữa văn hóa Trung Quốc ảnh hưởng nhiều tới văn hóa Việt Nam qua 1000 năm Bắc thuộc. Tuy nhiên những họa tiết, hoa văn trên trang phục thể hiện nhận thức xã hội thì hoàn toàn khác nhau. “Long bào Lý Công Uẩn sử dụng họa tiết hoa sen vì Lý Công Uẩn rất sùng bái đạo Phật. Hình ảnh con rồng thời Lý cũng hoàn toàn khác với rồng Trung Quốc. Sóng nước liên hoàn trên vai giáp phục thời Lý khác với họa tiết thẳng trên vai giáp phục Trung Quốc” – bà Tình cho biết.

Bà khẳng định, giai đoạn tiền Lê sang thời Lý tương ứng với triều đại Tống ở trung Quốc, trong đó trang phục thời Lê Long Đĩnh rập khuôn hoàn toàn thời Tống còn trang phục thời Lý Công Uẩn thì có nhiều khác biệt. Mũ đội đầu của vua và hoàng hậu cũng được thiết kế dựa theo pho tượng cổ nhất về vua Lý Công Uẩn ở chùa Lý Kiến Sơ (Gia Lâm – Hà Nội). Theo bà, khi đưa những bộ quần áo này sang, êkíp Trung Quốc rất bất ngờ vì phía Việt Nam có thể phục dựng trang phục tốt như vậy.

Nhà sản xuất hy vọng, việc chọn hướng đi tắt đón đầu cho quá trình chuyển giao công nghệ sản xuất phim cổ trang sẽ đem đến một tác phẩm đáng xem cho công chúng, vừa mang ý nghĩa lịch sử vừa có giá trị nghệ thuật.

Họa sỹ Đinh Quang Tỉnh biên tập & bình luận

http://nguyentrongtao.org/m%E1%BA%A5t-ti%E1%BB%81n-mua-banh-thi-ph%E1%BA%A3i-an.xml

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Một bộ phim lai căng

Mấy tuần nay, dù liên miên bận chuyện “cơm cáo gạo tiền” nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ qua những diễn biến cung quanh phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long. Có lẽ blog của bác Nguyễn Xuân Diện cung cấp thông tin đầy đủ nhất. Đọc blog và xem qua một đoạn phim này, tôi chỉ có thể thốt lên: ôi, lai căng!

Phải tuyên bố ngay cái “conflict of interest” của tôi là: không ưa phim Tàu, không thích phim Hàn.  Mấy năm gần đây, chẳng hiểu vì căn cơ nào mà phim truyện Trung Quốc và Hàn Quốc tràn ngập sóng tivi Việt Nam.  Có thể nói không một giây phút nào trên VN mà thoát khỏi những phim này.  Chao ôi, phim gì mà nó chán ngắt, rẻ tiền, có khi ngu xuẩn không tưởng được!  Cái giọng của người chuyển âm nó buồn tẻ và đều đều như cái máy cassette làm tôi muốn ngủ chỉ sau 5 phút xem qua.  Những cách nói (hay chuyển ngữ) lai căng, Việt không ra Việt, Tàu chẳng phải Tàu làm cho bất cứ ai có chút tự trọng dân tộc đều phải bực mình.  Vậy mà nó được đài truyền hình Nhà nước tiếp tay phổ biến đến từng ngóc ngách trên mọi miền đất nước.  Có lẽ đài truyền hình Việt Nam nên đổi tên là đài truyền hình Trung Quốc cho nó thích hợp hơn.

Nhưng điều làm tôi sốc hơn hết là tính lai căng trong phim sắp trình chiếu nhân dịp kỉ niệm 1000 năm Thăng Long.  Phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long được Chính phủ Việt Nam chính thức phê chuẩn cho trình chiếu trong đại lễ 1000 năm Thăng Long.  Nội dung bộ phim nói về thân thế và sự nghiệp vua Lý Thái Tổ (Lý Công Uẩn), người khai sinh ra kinh thành Thăng Long.  Phim còn thuật lại sự kiện dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long từ 1.000 năm trước.  Một phim như thế, chúng ta kì vọng thưởng thức một phim hàm chứa chất sử liệu rất cao, phim sẽ cho chúng ta một cơ hội tìm lại cổ sử, sống lại một thời đại tương đối thanh bình và có thể nói là cực thịnh nhất trong lịch sử nước nhà.  Chúng ta cũng kì vọng rằng những người làm phim có kiến thức sử tốt, có thái độ kính trọng tiền nhân, và thể hiện bằng cách phục dựng lại những tình tiết một cách trân trọng.  Nhìn qua danh sách người làm phim thấy họ có bằng cấp đầy mình: nào là nhà phê bình nghệ thuật hàng đầu Việt Nam Phan Cẩm Thượng, giáo sư tiến sĩ Đoàn Thị Tình, hoạ sĩ Phạm Xuân Hải. Trung tâm Đào tạo Công Nghệ Thông Tin HBC Việt Nam chịu trách nhiệm về phần thiết kế bối cảnh và chuẩn bị trang phục cho diễn viên.  Nhưng những ai kì vọng như thế sẽ rất thất vọng.  Thất vọng đến tận cùng, vì không biết ý đồ của người làm phim là gì, không hiểu người làm phim là người Việt hay người Trung Hoa, và sẽ thắc mắc phim này là phim Việt Nam hay phim dã sử Trung Quốc đã và đang được trình chiếu hàng ngày trên hệ thống truyền hình Việt Nam.

Để công bằng, các bạn thử qua blog của Nguyễn Xuân Diện và xem qua một đoạn trong phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long thì sẽ thấy dễ bị cao huyết áp như thế nào.  Từ y phục đến áo giáp hoàn toàn rập khuôn theo Tàu.  Những pha nhảy nhót, đánh đấm, đấu kiếm, chém giết, v.v… đều là phong cách phim chưởng hay dã sử của Tàu.  Ngoài cái áo tứ thân, không có một nét nào có thể xem là mang tính dân tộc Việt Nam.  Một kiểu pha trộn cảnh quan và sự kiện một cách vừa sống sượng lại vừa lố bịch.  Chỉ có thể nói rằng đây là một bộ phim lai căng.

Tại sao có sự lai căng như thế?  Câu trả lời có thể tìm thấy ở đây: theo thông tin tôi thu thập từ nhiều nguồn thì phim này được quay tại phim trường Hoành Điếm (Triết Giang) bên Trung Quốc.  Hóa ra toàn bộ phim đều do người Trung Quốc quay.  Thành ra, không ngạc nhiên khi thấy bộ phim chẳng có nét gì mang đặc điểm văn hóa Việt Nam cả, chỉ thấy một sự chấp vá nội dung Việt trong bối cảnh Tàu.  Bộ phim chẳng những mang tính lai căng, mà còn thể hiện sự xem thường khán giá Việt và người Việt nói chung.

Các bạn thử tìm xem có cái gì Việt Nam trong hình trên? Trang phục?  Bộ râu?  Màu y phục?  Cờ?  Và nhất là nhìn thử ngói và nét cong của mái đình xem, có phải đặc điểm mái đình Việt Nam không?

Chưa bao giờ Việt Nam chịu ảnh hưởng Trung Quốc sâu đậm như hiện nay.  Có thông tin cho biết 90% dự án xây dựng do nhà thầu Trung Quốc trúng thầu đang xây với chất lượng tồi tệ. Chúng ta còn nhớ những tấm pano với hình lính Trung Quốc dùng làm kỉ niệm ngày quân đội Việt Nam.  Và còn nhiều, rất nhiều"sự cố" mà người thờ ơ nhất cũng đặt dấu hỏi: có bàn tay của Trung Quốc?  Không phải chỉ kinh tế, phim ảnh, sách báo, mà còn quân phục nữa.  Khi Trung Quốc quyết định thay đổi quân phục cho quân đội và công an của họ, thì sau đó Việt Nam cũng có quyết định tương tự.  Điều đáng nói là quân phục của Việt Nam rất giống với quân phục Trung Quốc.  Nếu chỉ nhìn hình ảnh mà không biết địa điểm, chúng ta sẽ không phân biệt được người công an là Việt Nam hay Trung Quốc.  Nhìn quân phục của tướng lãnh Việt Nam đi thăm Trung Quốc, chúng ta không biết ai là tướng của Việt Nam và ai là tướng của Trung Quốc!  Tôi nhớ có lần báo chí Trung Quốc mỉa mai rằng họ (Trung Quốc) thậm chí còn may đồ cho lính Việt Nam mặc.  Lúc đó tôi chưa hiểu câu đó, nhưng nay thì tôi đã hiểu tại sao họ viết như thế.

Chẳng lẽ 1000 năm ròng rã chưa đủ để chúng ta trưởng thành, để chúng ta thoát khỏi ách thống trị văn hóa của Trung Quốc?  Tại sao Nhật và Hàn Quốc thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc, còn ta thì không?  Thật ra, có lẽ câu hỏi là: chưa thoát hay chưa muốn thoát?  Viết đến đây chợt nhớ đến Trịnh Công Sơn:

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ, một bọn lai căng
Gia tài của mẹ, một lũ bội tình

Phải bằng mọi giá tẩy chay bộ phim lai căng này!

Nguyễn Văn Tuấn

http://nguyenvantuan.net/culture/5-culture/1070-mot-bo-phim-lai-cang