Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Những cơn mưa hắc ám. Sài Gòn những ngày…

Những cơn mưa hắc ám

Dập nát những nỗi buồn
nỗi buồn như… mưa
tự nhiên biến đi
và tự nhiên đến

Em nói nhẹ như phím đàn
piano lướt qua như bão
bàn chân của những đám đông phiền muộn
mới hôm qua thôi
xuống đường
với tiếng hô trầm uất
chỉ yêu nước thôi
sao khó-khổ-đến vô cùng

Em nói như một symphony
mùa hạ
nóng
ở Tripoli
súng đạn bắn lên trời
dân Libya
xuống đường
ăn mừng chiến thắng
một trong những tên Độc Tài cuối cùng
đang trốn chui như chuột

Em ước
một ngày nào đó
ở ngay giữa Sài Gòn
anh sẽ giúp em
dời cây dương cầm nầy
xuống đường
em sẽ hộ tống đám đông
bằng âm thanh của LỬA
CHÁY thẳng vào mặt bọn Độc Tài
bằng tiếng thét
HỠI ĐÀN CỪU KIA MỘT ĐỜI CAM CHỊU
HÃY VÙNG LÊN THÔI DÙ CHỈ MỘT LẦN!
 
 

Sài Gòn những ngày câm lặng

Một chiếc lá rơi cũng không ngoài tầm ngắm
Những đôi mắt cú vọ trên tàn cây mai phục
Những chiếc xe ôm chạy hoài không hành khách
Vòng vòng quanh công viên ngày Chủ Nhật
Camera rà quét theo từng cánh chim bay
Những đôi tình nhân theo dõi những đôi tình nhân
Những đám đông cảnh giác những đám đông
Những thừơng phục theo dõi… những thường dân
Những gốc cây kiểm soát những… gốc cây ghế đá

Những ngày Chủ Nhật bầy hầy
Rào chắn khắp các ngã tư tầng tầng lớp lớp
Đường đến Dinh Độc Lập
Đường đến Vương Cung Thánh Đường
Đường đến Lãnh Sự Quán
Đường đến… Tự Do
Sẵn sàng giới nghiêm
Sẵn sàng đập tan
Bọn phản động…
Chống Tàu xâm lược

Sài Gòn những ngày nầy
Im như thóc
Trầm như… mộng
Chuẩn bị nẩy mầm
Cho một mùa xuống giống
Cho những ngày Chủ Nhật biển động
Cho những giòng sông
Không bao giờ thôi chảy
Cho những con thuyền Tự Do
Yêu Độc Lập
Rẽ sóng ra khơi

Thôi không còn im vắng nữa
Xuống đường thôi
Nếu ngày mai
LŨ TÀU KIA XÂM LƯỢC ĐẤT NƯỚC NÀY!

Nguyễn Tấn Cứ
http://litviet.com/2011/09/02/nguy%E1%BB%85n-t%E1%BA%A5n-c%E1%BB%A9-nh%E1%BB%AFng-c%C6%A1n-m%C6%B0a-h%E1%BA%AFc-am-sai-gon-nh%E1%BB%AFng-ngay-cam-l%E1%BA%B7ng/

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Không, tôi không cần sự khoan hồng

 

Ở đất nước này mọi bản án đều đã được viết sẵn. Và đã được để sẵn trong hộc bàn của những quan toà. Lũ hèn nhát sẽ lấy một bản án ra và điền tên tôi vào, và tôi sẽ nghe bọn chúng đọc thuộc lòng những ngôn từ mà mọi người đều đã biết… Không, tôi không cần sự khoan hồng.
Ở đất nước này mọi bản án đều đã được viết sẵn…

*

Nếu ngày mai bọn chúng đến đây bắt tôi,
tôi sẽ không cần tự biện hộ,
tôi sẽ không cần ai biện hộ cho tôi,
tôi cũng không cần một gã luật sư công chức
— kẻ chỉ biết đứng trước toà và nói: “Xin hãy khoan hồng…”

Không, tôi không cần sự khoan hồng
vì tôi không có tội.
Tôi chỉ khao khát sự tự do cho đất nước này
và tôi sẵn sàng chết cho điều đó.
Hãy treo cổ tôi lên với bản án: “Đây là kẻ ngoan cố
— kẻ đã dám khao khát tự do.”

Ở đất nước này mọi bản án đều đã được viết sẵn
và đã được để sẵn trong hộc bàn của những quan toà.
Lũ hèn nhát sẽ lấy một bản án ra và điền tên tôi vào,
và tôi sẽ nghe bọn chúng đọc thuộc lòng
những ngôn từ mà mọi người đều đã biết.

Không, tôi không cần sự khoan hồng cho tôi,
vì tôi cũng sẽ không khoan hồng cho bất cứ kẻ nào
dám giẫm đạp lên sự tự do như giẫm đạp lên rác rưởi.

Không, tôi không cần sự khoan hồng.
Ở đất nước này mọi bản án đều đã được viết sẵn.

*

Nguyên tác: Alvaro Marino

Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn – riêng gửi Cù Huy Hà Vũ.

Alvaro Marino (1959-1981?) là một sinh viên văn khoa ở đại học La Habana và là một nhà thơ trẻ. Từ năm 1979 đến 1980, Alvaro đã bị công an tạm giữ và thẩm vấn nhiều lần vì “thái độ chính trị”. Ngày 11 tháng 3 năm 1981, trong khi đang dán một tấm bích chương chống chế độ độc tài Fidel Castro, anh đã bị bắt bởi một nhóm người mặc thường phục. Alvaro Marino vĩnh viễn mất tích kể từ đó.

Ofelia González, người yêu của anh, còn giữ được cuốn nhật ký của anh, trong đó có một số tuỳ bút và 3 bài thơ. Cô đã lén gửi cuốn nhật ký ấy ra nước ngoài, và sau đó, bài thơ “No, yo no necesito el perdón” [“Không, tôi không cần sự khoan hồng”] đã được đăng trong tuyển tập Los poetas cubanos disidentes [Những nhà thơ bất thoả hiệp ở Cuba] do Xavier Mudarra biên tập, xuất bản tại San Martín, Peru, năm 1992.

http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=12487

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2010

ai đó nói với tôi câu chuyện này có thật

tôi
người lính gác bên ngoài sứ quán trung quốc
tôi hai mươi tuổi
có đủ kỷ luật quân đội
làm nhiệm vụ người lính cấp trên giao
tôi im lặng
nhưng tôi nói thầm
tiên sư bố chúng mày!
bọn ăn cướp
ông chỉ là thằng lính gác
nhưng quốc tịch Việt Nam
 
tôi
người lính gác bên ngoài lãnh sự quán trung quốc
tôi hai mươi mốt tuổi
có đủ kỷ luật quân đội
tôi làm nhiệm vụ cấp trên giao
“này anh kia! ra khỏi khu vực này! khu cấm tụ tập!”
rồi tôi lại im lặng
chỉ nói thầm
“cứ phun bãi nước miếng vào chúng nó, rồi đi đi những người đồng tuổi!
cam đoan coi như tôi không thấy
thật đấy!”
 
tôi
Người lính gác bên ngoài dinh thái thú
lặng im
nhưng lòng tôi cuộn sóng
sóng...
sóng...
sóng...
 
Đỗ Trung Quân
 
Nguồn: Tiền Vệ

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Ngày của những bóng ma

Những người sống đang chết
Trên những ngã tư đường đèn xanh đỏ
Trong những công sở lạnh
Trong những căn nhà hoang
Khuya lơ giấc ngủ
Chết hết một ngày
Chết hết một đời

Ngày của những con quỷ
Vàng rực nỗi buồn
Nỗi buồn bò ra từ sách đỏ
Nghị quyết nói về sự tuyệt chủng
Con người còn thua một . . . con cọp

Con người được sinh sản từ những cuộc họp
Từ hang ổ của bầy rắn
Lúc nhúc phì phì nọc độc
Con người thành vật tế thần
Thành mồi ngon cho ác thú

Ngày của những cơn lũ cuồng
Những con quỷ ngồi cười trên bàn nhậu
Núi rừng bật gốc
Sông khô suối cạn
Có làm sao đâu
Có làm sao đâu mà than khóc
Lũ ở trên cao — sao lụt lội trong lòng?

Lại một ngày nắng lạnh
Ngọn bắc phong trở mình rét mướt
Ở đâu đó hội hè
Nghìn năm vui quá
Cho chúng tôi vui lây
Chút hạnh phúc làm người!

nguyễn tấn cứ

http://damau.org/archives/10133

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

Bài thơ của một người yêu nước mình

 

buổi sáng tôi mặc áo đi giầy ra đứng ngoài

   đường  
gió thổi những bông mía trắng bên sông  
mùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua  
bầy chim sẻ đậu trước sân nhà  
những đứa trẻ đứng nhìn ngấp nghé  
tôi yêu đất nước này như thế  
mỗi buổi mai  
bầy chim sẻ ngoài sân  
gió mát và trong  
đường đi đầy cỏ may và muộng chuộng  
tôi vẫn sống  
           
vẫn ăn  
                               
vẫn thở  
                                            
như mọi người  
đôi khi chợt nhớ một tiếng cười lạ  
một câu ca dao buồn có hoa bưởi hoa ngâu  
một vết bùn khô trên mặt đá  
không có ai chia tay  
cũng nhớ một tiếng còi tàu
 

mẹ tôi thức khuya dậy sớm  
năm nay ngoài năm mươi tuổi  
chồng chết đã mười mấy năm  
thủa tôi mới đọc được i tờ  
mẹ thương tôi mẹ vẫn tảo tần  
nước sông gạo chợ  
ngày hai buổi nhà không khi nào vắng người đòi

   nợ  
 
 
 
 

sống qua ngày nên phải nghiến răng  
cũng không vui nên mẹ ít khi cười  
những buổi trưa buổi tối  
ngồi một mình hay khóc  
vẫn thở dài mà không nói ra  
thương con không cha  
hẩm hiu côi cút

tôi yêu đất nước này xót xa  
mẹ tôi nuôi tôi mười mấy năm không lấy chồng  
thương tôi nên ở goá nuôi tôi  
những đứa bà con hằng ngày chửi bới  
chúng cho mẹ con tôi áo quần tiền bạc như cho

   một đứa hủi  
ngày kỵ cha họ hàng thân thích không ai tới

thắp ba cây hương  
với mấy cái bông hải đường  
mẹ tôi khóc thút thít  
cầu cha tôi phù hộ tôi nên người  
con nó còn nhỏ dại  
trí chưa khôn chân chưa vững bước đi  
tôi một mình nuôi nó có kể chi mưa nắng

tôi yêu đất nước này cay đắng  
những năm dài thắp đuốc đi đêm  
quen thân rồi không ai còn nhớ tên  
dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng  
áo mồ hôi những buổi chợ về  
đời cúi thấp giành từng lon gạo mốc  
từng cọng rau hột muối  
 
 
 
 
 

vui sao khi còn bữa đói bữa no  
mẹ thương con nên cách trở sông đò  
hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc  
đêm nào mẹ cũng khóc  
đêm nào mẹ cũng khấn thầm  
mong con khôn lớn cất mặt với đời

tôi yêu đất nước này khôn nguôi  
tôi yêu mẹ tôi áo rách  
chẳng khi nào nhớ tuổi mình bao nhiêu
 

tôi bước đi  
mưa mỗi lúc một to  
sao hôm nay lòng thấy chật  
như buổi sáng mùa đông chưa có mặt trời mọc  
con sông dài nằm nhớ những chặng rừng đi qua  
nỗi mệt mỏi rưng rưng từng con nước  
chim đậu trên cành chim không hót  
khoảng vắng mùa thu ngủ trên cỏ may

tôi yêu đất nước này những buổi sớm mai  
không ai cười không tiếng hát trẻ con  
đất đá cỏ cây ơi  
mười ba năm có héo mòn

đất đá cỏ cây ơi

lòng vẫn thương mẹ nhớ cha  
ăn quán nằm cầu  
hai hàng nước mắt chảy ra  
mỗi đêm cầu trời khấn Phật tai qua nạn khỏi  
ngày mai mua may bán đắt
 
 
 
 
 
 

tôi yêu đất nước này áo rách  
căn nhà dột phên không ngăn nổi gió  
vẫn yêu nhau trong từng hơi thở  
lòng vẫn thương cây nhớ cội hoài  
thắp đèn đêm ngồi đợi mặt trời mai

tôi yêu đất nước này như thế  
như yêu cây cỏ trong vườn  
như yêu mẹ tôi chịu khó chịu thương  
nuôi tôi thành người hôm nay  
yêu một giọng hát hay  
có bài mái đẩy thơm hoa dại  
có sáu câu vọng cổ chứa chan  
có ba ông táo thờ trong bếp  
và tuổi thơ buồn như giọt nước trong lá sen

tôi yêu đất nước này và tôi yêu em  
thuở tóc kẹp tuổi ngoan học trò  
áo trắng và chùm hoa phượng đỏ  
trong bước chân chim sẻ  
ngồi học bài và gọi nhỏ tên tôi  
hay nói chuyện huyên thuyên  
chuyện trên trời dưới đất rất lạ  
chuyện bông hoa mọc một mình trên đá  
cứ hay cười mà không biết có người buồn

sáng hôm nay gió lạnh vẫn còn  
khi xa nhà vẫn muốn ngoái lại  
ngó cây cam cây cải  
thương mẹ già như chuối ba hương  
em chưa buồn vì chưa rách áo
 
 
 
 
 
 

tôi yêu đất nước này rau cháo  
bốn ngàn năm cuốc bẫm cày sâu  
áo đứt nút qua cầu gió bay  

tuổi thơ em hãy giữ cho ngoan  

tôi yêu đất nước này lầm than  
mẹ đốt củi trên rừng cha làm cá ngoài biển  
ăn rau rìu rau éo rau trai  
nuôi lớn người từ ngày mở đất  
bốn ngàn năm nằm gai nếm mật  
một tấc lòng cũng trứng Âu Cơ  
một tiếng nói cũng đầy hồn thánh Gióng
 

tôi đi hết một ngày  
gặp toàn người lạ  
chưa ai biết chưa ai quen  
không biết tuổi không biết tên  
cùng sống chung trên đất  
cùng nỗi đau chia cắt bắc nam  
cùng có chung tên gọi Việt Nam  
mang vết thương chảy máu ngoài tim  
cùng nhức nhối với người chết oan ức  
đấm ngực giận hờn tức tối  
cùng anh em cất cao tiếng nói  
bản tuyên ngôn mười bốn triệu người đòi độc lập

   tự do  
bữa ăn nào cũng phải được no  
mùa lạnh phải có áo ấm  
 
 
 
 

được nói cười hát ca yêu đương không ai cấm  
được thờ cúng những người mình tôn kính  
hai mươi năm cuộc đời chưa khi nào định
 

tôi trở về căn nhà nhỏ  
đèn thắp ngọn lù mù  
gió thổi trong lá cây xào xạc  
vườn đêm thơm mát  
bát canh rau dền có ớt chìa vôi  
bên hàng xóm có tiếng trẻ con khóc  
mẹ bồng con lên non ngồi cầu ái tử

đất nước hôm nay đã thấm hồn người  
ve sắp kêu mùa hạ  
nên không còn mấy thu  
đất nước này còn chua xót  
nên trông ngày thống nhất  
cho người bên kia không gọi người bên này là

   người miền nam  
cho người bên này không gọi người bên kia là

   người miền bắc  
lòng vui hôm nay không thấy chật

tôi yêu đất nước này chân thật  
như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi  
như yêu em nụ hôn ngọt trên môi  
và yêu tôi đã biết làm người  
cứ trông đất nước mình thống nhất

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

Bình thường. Đất nước tôi

Đất nước tôi cần
những thiếu nữ kiên cường trước bầy súc vật
những chiếc áo đen không trốn nhủi giữa dòng tu
những tỉnh thức cuối đời biết nhìn lại
những con người
bước thấy sự thật
để biết mình có đôi chân *
-
Đất nước tôi cũng cần
những con người ban ngày còng cúi trước công an
đêm khoắc khuya trốn vợ
lẩy bẩy thả vội tờ rơi gốc cây trường đại học
tuyên ngôn nhân quyền
kể cả quyền lén lút
-
Đất nước tôi cũng cần
những con người biết mai sáng sẽ bị cướp mất tự do
vẫn còn nấn ná viết tuyên ngôn
đòi tự do cả nước
những người đã quay lưng trước những kì vọng của tòa-án-đời
không phải vì áp lực nòng súng
mà vì mẹ già lưng còng chữ s nhỏ
và cuộc chơi không dừng lại ở ngày này
-
Đất nước tôi cũng cần
những con người viết bản tự thú xin khoan hồng tội lỗi
tội: bào chữa cho những con người bất khuất trước vành móng ngựa rừng
lỗi: viết tân hiến pháp
tội: đi học đấu tranh bất-bạo-động của bọn-khủng-bố
lỗi: yêu nước nhưng không yêu xã hội chủ nghĩa
tội: dám làm điều nghĩ
ra rồi. làm tiếp
tính sau
-
Đất nước tôi cũng cần
những chính trị gia sa lông thảo con đuờng dân chủ
hơn say mê hồi ký tự nâng bi
những xcàphê lén chủ bàn đại sự ngông
hơn là ai hỏi Lê Thị Công Nhân, chị là ai ? ủa con nào vậy
những chiến sĩ một lần yếu đuối sau song sắt
hơn là anh hùng suốt đời hảo hớn giữa rượu bia
những thi sĩ vỉa hè làm thơ-dâm-chưởi-đảng
hơn là những tháp ngà làm thơ-đảng-thủ-dâm
cả triệu người tầm thường nhập cuộc phi thường
hơn là một minh quân, triệu khán-giả-quan-toà
-
Đất nước tôi
cần
mở rộng vòng tay ôm ấp
những bình thường đang làm chuyện phi thường
cho nhiều triệu bất bình thường khác
được sống bình thường
-
(* thơ bc)
 

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

Bùi Chát 'thách thức'' bằng tập thơ mới

 

Tác phẩm mới nhất của nhà thơ Bùi Chát đang gây nhiều chú ý không chỉ vì sự tìm tòi trong ngôn ngữ mà còn vì thái độ phản kháng chính trị.

Tập Bài thơ một vần, được nhà xuất bản “lậu” Giấy Vụn in theo dạng photocopy, có những câu như “Sau cộng sản là niềm tin ơi chào mi / Sau cộng sản ánh sáng cởi mở / Khi đó chúng ta thoải mái làm người”.

Mặc dù là sách “in chui”, nhưng ấn phẩm được dịch giả/nhà phê bình Cao Việt Dũng khen ngợi trên blog của mình rằng đây là “quyển sách đủ đẹp để làm ghen tị toàn bộ hệ thống xuất bản Việt Nam từ trong nước đến ngoài nước, từ chính thống đến ngoài luồng”.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh thì nhận xét: “Đọc Bùi Chát mà bồi hồi. Nở một nụ cười, buồn bã và kiêu hãnh.”

Nổi lên từ năm 2001 khi cùng ba bạn thơ sáng lập nhóm Mở miệng, Bùi Chát đến với độc giả chủ yếu bằng các bài thơ in trên mạng hoặc được photo để lưu hành ngoài luồng.

'Phải suy nghĩ'

Nếu như các tập thơ trước đây nặng về tìm tòi hình thức trong cố gắng phủ nhận dòng thơ chính thống, Bài Thơ Một Vần lại nổi bật vì mang màu sắc chính trị rõ rệt.

“Ai?” là một bài tiêu biểu trong tập thơ:

Tôi gặp gỡ những người cộng sản

Những người anh em của chúng tôi

Những người làm chúng tôi mất đi ký ức

Mất đi tiếng nói bản thân

Mất đi những cái thuộc về giá trị

Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều

Nỗi sợ

Tôi trò chuyện với những người cộng sản

Những người anh em

Những người muốn chăn dắt chúng tôi

Luôn biến chúng tôi thành đồ hộp

Hy vọng chúng tôi đời đời biết ơn

Những người cộng sản

Anh em chúng tôi

Chưa bao giờ thấy họ tự hỏi

Trong ngồi nhà đen đủi này

Ai muốn thừa kế di sản của họ?

Nhà thơ cùng nhóm Mở Miệng, Lý Đợi, thừa nhận tác phẩm mới nhất của bạn mình “có cách nói trực tiếp và có vẻ như dễ hiểu hơn mấy tập trước”.

Nhưng anh cho rằng giọng phản kháng “không phải là điều hiếm thấy trong văn học Việt Nam gần đây”.

Tập này có nhiều bài buộc độc giả phải suy nghĩ. Nhiều độc giả, có lẽ sẽ rất băn khoăn, khi phải chọn một bài mà mình quan tâm nhất, vì nó có nhiều hơn như thế.

Lý Đợi

Nhà thơ Lý Đợi nói với BBC: “Trước và cả sau chúng tôi, đã, đang và có nhiều tác phẩm như vậy. Chúng tôi vốn chưa đơn độc.”

“Tập này có nhiều bài buộc độc giả phải suy nghĩ. Nhiều độc giả, có lẽ sẽ rất băn khoăn, khi phải chọn một bài mà mình quan tâm nhất, vì nó có nhiều hơn như thế.”

Nhà thơ Bùi Chát, sinh năm 1979, cùng ba người khác (Lý Đợi, Khúc Duy và Nguyễn Quán) mở phong trào thơ chui với tên Mở Miệng.

Trong một phỏng vấn trước đây, Lý Đợi nói mục đích thành lập là “giải trừ thói quen trong nếp nghĩ và cách cầm bút truyền thống”.

Bùi Chát thì giải thích: “Chúng tôi muốn làm một thứ nghệ thuật từ đời sống, một thái độ đối với nhiều vấn đề của đời sống này.”

Không thể in chính thức trong nước, họ lập “nhà xuất bản Giấy Vụn” để in vi tính và photocopy các ấn phẩm thơ.

Khi được hỏi liệu tác giả và những người in Bài Thơ Một Vần đã và sẽ gặp khó khăn gì không, Lý Đợi dẫn một câu thơ của Bùi Chát rằng “Chúng ta tồn tại trong sự lưỡng lự của họ”.

“Cá nhân tôi chưa thấy chuyện gì là dễ ở đây cả, y như một câu thơ khác, cũng của Bùi Chát, trong bài Thói: ‘Các ông cho chúng tôi được chờ các ông đến bắt nhé!’”.

Nguồn: BBC Việt Ngữ

Khi màu đỏ ám ảnh khôn nguôi một dân tộc

Ðinh Quang Anh Thái/Người Việt

Cách đây hai tháng, nhà xuất bản “Giấy Vụn” tại Việt Nam cho phát hành “Tặng Giang Hồ” - phát hành giới hạn và kín đáo trong vòng thân hữu - tập thơ “Bài Thơ Một Vần” của nhà thơ Bùi Chát, bản dịch tiếng Anh của Lê Ðình Nhất Lang. Ðọc những bài thơ của Bùi Chát, người ta có cảm tưởng, từng con chữ ấp ủ những nỗi đau, nỗi trăn trở, khắc khoải, và nỗi uất nghẹn của tác giả.

Trong cuộc trò chuyện giữa phóng viên Ðinh Quang Anh Thái với Mặc Lâm, biên tập viên Ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do, ông Mặc Lâm nói rằng, “Bài Thơ Một Vần” thể hiện “những trăn trở, những uất ức, những thầm lặng của một thế hệ.”

Biên tập viên Mặc Lâm đã nhiều lần trò chuyện với Bùi Chát bằng điện thoại viễn liên; và ông chia sẻ những suy nghĩ về thơ Bùi Chát với độc giả Người Việt sau đây.

-ÐQAThái:

Nhà văn Hoàng Tiến hiện sống ở Hà Nội có lần phát biểu rằng, “giới cầm bút chân thật tại Việt Nam viết như những giọt máu nhỏ xuống trang giấy.” Thơ Bùi Chát có như vậy không, thưa anh Mặc Lâm?

-Mặc Lâm: Như nhà văn Hoàng Tiến nói, rõ ràng, khi đọc thơ Bùi Chát, tôi có cảm tưởng anh đã nhỏ những giọt máu trên trang giấy. Bên cạnh những giọt máu đó, tập thơ “Bài Thơ Một Vần” của Bùi Chát còn là một tiếng thét không ra lời, tiếng thét bị dồn ứ trong cuống phổi của tác giả, khiến những lời thơ của anh có những bộc phá rất mạnh. Tôi cảm nhận được những trăn trở, những uất ức, những thầm lặng của một thế hệ, đặc biệt là thế hệ trẻ như Bùi Chát.

-ÐQAThái: Bùi Chát viết trong “Bài Thơ Một Vần:” “Màu đỏ/Như loài cỏ/Ngỡ là chuyện nhỏ/Nên không ai dọn bỏ/Chúng tôi luôn hốt hoảng nhưng biết làm thế nào!?/ Ðành bỏ ngỏ..”!!! Anh Mặc Lâm có hiểu được “màu đỏ” trong bài thơ muốn ám chỉ cái gì và anh có cảm nhận được thái độ buông xuôi của tác giả?

-Mặc Lâm: Bài thơ này dùng ngôn ngữ của những blogger, vừa dí dỏm, vừa bộc trực, vừa dễ hiểu, mà lại ẩn chứa những nỗi ngậm ngùi, cay đắng. Theo tôi, màu đỏ là biểu tượng cho lá cờ Việt Nam hiện nay, đó là lá cờ đỏ sao vàng và đồng thời màu đỏ cũng thể hiện lòng quyết tâm theo đuổi chủ nghĩa Cộng Sản của những người cầm quyền hiện nay, đó là màu của chiến thắng bằng mọi cách, bằng mọi giá, bằng mọi phương tiện. Bài thơ, tuy chỉ có sáu câu thôi, chúng ta thấy rõ ràng thân phận, đặc biệt là của những người trẻ ở tuổi của Bùi Chát, những người lên mạng, những người dùng blog như những trang viết của mình và chữ “như loài cỏ” thì màu đỏ bây giờ trở thành một điều gì đấy khó dọn cho sạch, khó phát quang được tư tưởng, khi mà những người mang tư tưởng đỏ ám ảnh khôn nguôi cả một dân tộc. Bùi Chát viết, “chúng tôi luôn hốt hoảng nhưng không biết làm thế nào,” rõ ràng Bùi Chát muốn nói, trong chế độ mà mọi người đều bị “bó tay” một cách nghiêm khắc, và màu đỏ có ảnh hưởng đến thế hệ của anh như thế nào và dù muốn dù không thì cũng không thoát ra được màu đỏ này.

-ÐQAThái: Một bài thơ khác, tựa đề “Không Thể Khác,” có đoạn: “Những người cộng sản/Anh em chúng tôi/Chưa bao giờ thấy họ tự hỏi/Trong ngôi nhà đen đủi này/Ai muốn thừa kế di sản của họ?” Thưa anh Mặc Lâm, phải chăng khi Bùi Chát viết “Những người cộng sản/Anh em chúng tôi,” tâm trạng của nhà thơ là một người từ bên trong nói lên nỗi xót xa đau đớn của mình chứ không phải là người từ bên ngoài?

-Mặc Lâm: Vâng, rõ ràng Bùi Chát muốn gửi một thông điệp đến người đọc dù trong hay ngoài. Thông điệp này rõ ràng là những người mà Bùi Chát gọi là “anh em” đó, nghĩa bóng hay nghĩa đen, đều đúng cả. Họ là những người mang màu đỏ trên lưng một cách bị ép buộc hoặc là tự nguyện thì cũng là đỏ. Thế nhưng Bùi Chát vẫn nghĩ họ là những người anh em. Những người anh em này có người cảm thông hoặc có người không cảm thông với những ý nghĩ của Bùi Chát. Dù vậy Bùi Chát nhìn họ với cặp mắt nhân bản.

Và câu chuyện mà từ bên trong anh nhìn những anh em của anh ta nó khác với những người bên ngoài nhìn trở lại bên trong Việt Nam bây giờ. Có lẽ cái khác đó chúng ta nhận thấy rất rõ trong những hành động cụ thể của người anh em đó đối với đồng bào của mình, và Bùi Chát nhìn thấy được hằng ngày, hằng giờ, anh đã được nghe, đã được thấy và đã được (hoặc bị) hưởng tất cả mọi thứ trong cuộc sống hiện nay ở Việt Nam.

-ÐQAThái: Ðọc bài thơ “Thói” của Bùi Chát, chúng ta thấy đây là tiếng nói của một con người đã bị chặn tất cả những tự do của đời sống?

-Mặc Lâm: Theo tiểu sử của Bùi Chát thì anh là con của một người di cư từ miền Bắc năm 1954 và anh chào đời tại Hố Nai, tốt nghiệp ngành Văn Học của Khoa Ngữ Văn Báo Chí trường Ðại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn Sài Gòn năm 2001. Nguồn gốc gia đình như vậy, nên Bùi Chát đã gặp những bó buộc ắt có vì vấn đề về lý lịch. Chúng ta đều biết lý lịch quyết định vận mạng của một con người ở Việt Nam cho tới nay và vẫn còn kéo dài như vậy, cho nên Bùi Chát viết bài thơ ‘Thói,” câu nào cũng chấm dứt bằng chữ “nhé,” nghe vừa bi quan vừa bi phẫn mà vừa hài hước, trong đó mang đậm chất uất ức mà không thể nói lên được.

Chữ “nhé” rất cô đọng, và nó làm tôi xúc động khi đọc bài thơ “Thói” này. Chữ “nhé” rất nhẹ nhàng, giọng Hố Nai, nhưng mà cay đắng của người Bắc, làm cho người miền Nam cảm thấy đây là một sự hài hước cực kỳ đau khổ của một người Bắc muốn châm chọc một vấn đề gì đó mà không thể nói được.

-ÐQAThái: Ðọc thơ Bùi Chát, bài nói về kinh tế thị trường chẳng hạn, nhà thơ nói chủ nghĩa xã hội là sản phẩm của hoang đường được tiếp thị bằng máu cùng thời gian tiến hóa một chủng tộc; hay bài “Cộng Sản là cái quái gì.” Ðây có phải là bản tuyên ngôn lên án tận gốc rễ chủ nghĩa Cộng Sản?

-Mặc Lâm: Tôi không nghĩ đây là một bản tuyên ngôn mà Bùi Chát cố tình lên án chế độ Cộng Sản; vì Bùi Chát không phải là người chống Cộng cực đoan hay là chống Cộng theo phương cách mà chúng ta nghĩ rằng đây là cách hay nhất để chống Cộng. Bùi Chát là người làm thơ để nói lên sự thật và ghi nhận tất cả những gì anh cảm nhận được trong vai trò một người làm thơ, mang đậm tính nhân văn.

Ðây có phải là một bản tuyên ngôn hay không? Tùy người đọc, họ có thể nghĩ đây là bản tuyên ngôn nhưng Bùi Chát viết tới đó và chấm dứt ở đó. Ðó là cách rất hay của nhà thơ, anh muốn cho chúng ta cảm nghiệm thơ của anh bằng cách riêng tùy mỗi người.

-ÐQAThái: Anh có thể cho biết thêm một chút nữa về con người Bùi Chát.

-Mặc Lâm: Tôi chưa bao giờ nói chuyện với anh mặt đối mặt, nhưng qua những lần điện thoại thì tôi nghĩ Bùi Chát là người rất ít nói và “giấu mình trong một cái vỏ.” Anh không bao giờ nói nhiều về bản thân cũng như những việc xảy ra hàng ngày chung quanh. Nhưng theo tôi được biết thì Bùi Chát đã bị công an “mời” lên rất nhiều lần về những công việc mà anh làm qua nhà xuất bản Giấy Vụn.

Chúng tôi cũng thấy, trong tập thơ này, anh giới thiệu nhà xuất bản Giấy Vụn của anh chuyên môn phát hành những tác phẩm mà có thể bị nhà nước kiểm duyệt và những tác phẩm này chỉ có photocopy và tặng cho bạn hữu thôi chứ không bán. Ðây là điều chúng ta thấy làm lạ; lạ ở chỗ không có ai làm công việc tốn kém mà lại không thu nhận bất cứ một lợi nhuận nào cả, nhưng Bùi Chát và Lý Ðợi đã cùng nhau hợp sức để làm một nhà xuất bản Giấy Vụn và trước đó các anh đã lập nhóm “Mở Miệng” với tất cả những tác phẩm của Bùi Chát được loan truyền trên Internet trong nhiều website văn học.

-ÐQAThái: Anh tâm đắc bài thơ nào nhất của Bùi Chát?

-Mặc Lâm: Tôi thấy có một bài thơ rất hay, đó là bài thơ “Tháng Tư,” khi mà tất cả chúng ta đều nói về ngày ấy, trong và ngoài nước. Trong nước dĩ nhiên là kỷ niệm chiến thắng, ngoài nước thì tưởng niệm ngày uất hận, ngày đau thương; nhưng với Bùi Chát thì ngày 30 Tháng Tư như thế này:

“Những trận mưa rớt xuống đầu thiên hạ

Sự ẩm ướt đổi cuộc đời

Người người không biết trốn vào đâu

Tháng Tư ngập đường cuốn triệu người ra bể

Cuốn vào những cuộc chiến thiếu cân nhắc

Cách mệnh dậy thì vỡ tiếng đầy ngang ngạnh

Nét khốn khổ hiện trên khuôn mặt thành sẹo của quốc gia.”

Chữ “thành sẹo của quốc gia,” không có chữ nào đúng hơn chữ đấy. Bùi Chát đã nhìn sự vật một cách tỉnh táo, theo cách của một người trẻ và tuyên bố những câu như vậy thì chúng ta thấy khả năng làm thơ của Bùi Chát và cách vận động thơ văn của anh rất tuyệt vời.

-ÐQAThái: Cám ơn anh Mặc Lâm đã nói cho nghe về Bùi Chát.