Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010

Bi hài tàu cao tốc của nước Nga và của Việt Nam (nếu có)!

Lê Diễn Đức

Tàu cao tốc Nga "Sapsan" - Ảnh: Zumo.spb.rus

Những gì đang diễn ra tại nước Nga với con chim sắt “Sapsan” làm tôi bật cười khi nghĩ đến viễn cảnh tàu cao tốc Việt Nam (nếu có). Nhưng bức tranh Việt Nam có khả năng sẽ đượm màu sắc bi hài hơn, vì Việt Nam thua kém mọi phương diện trong so sánh với Nga.

Số phận của dự án “Tàu cao tốc” sẽ được Quốc hội Việt Nam quyết định trong tuần này.

Dự án “Tàu cao tốc” từ hơn một tháng nay đã trở thành đề tài nóng trên báo chí trong và ngoài nước. Dự án được dư luận phân tích kỹ lưỡng, gây tranh cãi và có thể ví như nghiên cứu, xem xét lâm sàng của con bệnh phức tạp và khó chữa.

Nếu xem Quốc hội Việt Nam là tập thể các bác sĩ, thì rõ ràng họ đã được trao bộ hồ sơ bệnh án đầy đủ, với những kết luận xác đáng, không những từ những người am hiểu, có trách nhiệm trong ngành, mà còn từ cả các tầng lớp xã hội khác, đi đầu là giới trí thức Việt Nam và sau đó là một số đại biểu Quốc hội có tâm huyết.

Do vậy, sau vụ thua cuộc bẽ bàng trước dự án “Bauxite Tây Nguyên” cách đây một năm, lựa chọn liệu pháp điều trị nào cho dự án “Tàu cao tốc” sẽ là cơ hội để Quốc hội “rì-xẹt” (reset) lại căn cước của mình. Rằng, Quốc hội đại diện cho tiếng nói của nhân dân, là Cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước, đứng về phía lẽ phải, sáng suốt vì lợi ích phát triển lâu dài và bền vững của đất nước, hay chỉ là một định chế “hàng mã”, chỉ được sử dụng vào việc hợp thức hoá các quyết định của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, thậm chí của một người trong Bộ Chính trị. Trong trường hợp này là, một lần nữa, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Câu chuyện nóng bên nước Nga

Sự trùng lặp hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong tuần qua, báo chí nước ngoài nói về đường tàu cao tốc của nước Nga, cùng với các sự cố “hậu tàu cao tốc” không tiên liệu trước, vừa hài hước, vừa bực dọc.

Nước Nga đang nuôi tham vọng trở thành một trong những đầu tàu của kinh tế thế giới, không chỉ với vai trò của nhà cung cấp nguyên liệu, mà còn cả công nghệ mới. Kế hoạch này đã được Tổng thống Nga Medvedev đưa ra cách đây hai tuần, trong đó có tính đến xây dựng thung lũng điện tử tại thành phố nhỏ Skolkovo nằm ngoài Moskva, như một trung tâm sáng chế và đầu tư, theo mô hình của Hoa Kỳ.

Con đường tiến tới đích của nước Nga có vẻ còn lắm gập gềnh, khúc khỉu. Ít nhất dăm năm nữa mới có thể phán xét “giấc mơ Nga” có thực tế hay không.

Trước mắt, biểu tượng của nước Nga hiện đại hôm nay là con tàu cao tốc “Sapsan” nối Moskva với cố đô Saint Petersburg. Con tàu làm xích gần hai thành phố nhưng kéo dài thêm khoảng cách giữa người Nga giàu và nghèo.

Tàu cao tốc “Sapsan” (“Сапсан”) được gọi âu yếm bằng “Ptichka” (Птичка), tên một loài chim ưng Nga, bay nhanh nhất trên thế giới, đạt vận tốc 322 km/giờ. “Ptichka” cũng là tên không chính thức đặt cho con tàu vũ trụ thứ hai trong số năm tàu vũ trũ do Nga sản xuất trong chương trình “Buran”.

Con chim đường sắt, tác phẩm của tập đoàn Siemiens (Đức) có khả năng bay nhanh hơn, tới 350 km/giờ, nhưng trên đất Nga cần cẩn trọng phòng ngừa những bất ngờ vô duyên, nên chỉ giới hạn tối đa 250 km/giờ.

“Sapsan” yên lặng, sạch sẽ, được trang bị hệ thống điều hoà không khí nên lúc nào cũng mát mẻ, dễ chịu. “Sapsan” chạy nhanh hơn máy bay, từ Moskva tới S. Petersburg mất 3 giờ 45 phút. Đúng ra máy bay bay nhanh hơn, nhưng từ trung tâm Moskva ra sân bay người ta phải mất thêm 1 giờ và 1 giờ nữa từ sân bay Petersburg Pulkov vào thành phố, chưa kể các thủ tục biên phòng và kiểm tra hành lý lôi thôi. Đi “Sapsan” chỉ mất nửa thời gian so với tàu tốc hành đêm đậm đà truyền thống Xô-Viết mang tên “Krasnaya Striela” (Mũi tên Đỏ), nối thành phố anh hùng này với thành phố anh hùng kia.

"Sapsan" nhìn từ cửa sổ - Ảnh: Zumo.spb.rus

Nhưng “Sapsan” hơi (bị) đắt, ít nhất về mặt lý thuyết thì không, (hệt như biện luận về thu nhập của các đại biểu Quốc hội Việt Nam ủng hộ dư án “tàu cao tốc”). Vé tàu rẻ nhất giá 2.165 Rúp (khoảng 70 USD), nhưng rất khó tới tay người dân bình thường!? Nhà ga chào vé 6.000 Rúp, tức cao hơn ít nhất gấp đôi vé máy bay! Người Nga giàu có chẳng xem số tiền này là cái đinh gì. “Sapsan” tiện nghi, giữ nhiệt độ trên tàu 21-22 độ C, đưa họ đi êm ái, từ thủ đô tuyệt đẹp này đến một thủ đô cũng tuyệt đẹp khác. Còn với người Nga nghèo, 70 đôla thực sự lớn lao, họ cân nhắc rất kỹ trước khi chịu mất nó.

Dân lao động Nga sống dọc đường tàu chứng kiến “Sapsan” và các tàu tốc hành khác chạy qua 16 lần mỗi ngày, nên rất khó chịu. Nhưng không chỉ vì lý do ghen tức cái bọn dư tiền lắm bạc, cho phép mình bỏ ra từng ấy, trong khi ở các tỉnh, tiền vé bằng cả tháng lương.

Họ căm ghét “Sapsan” bởi vì cũng trên chính đường ray này những con tàu bình dân hàng ngày đã chở họ đi làm ở Moskva và S. Petersburg. Giờ đây đa số các chuyến tàu này bị bãi bỏ. Phần còn lại phải chờ cho đến khi “Sapsan” chạy qua. Vì thế, trước đây tàu sớm từ Tver (Тверь) đến Moskva mất một giờ rưỡi, nay 3 giờ.

“Sapsan” làm tê liệt cuộc sống của 1.800 cư dân làng Chubryanovska, ngoại ô Tver – sáng, chiều có bốn lượt “Sapsan”. Do đó, vào giờ cao điểm không một chiếc tàu nào dừng lại. Cứ mỗi sáng, mỗi chiều, trong một tiếng rưỡi đồng hồ, đường tàu duy nhất chạy ngang bị đóng, cắt Chubryanovska thành hai mảnh. Kẹt công chuyện, muốn vượt qua đường ray, coi như giỡn mặt tử thần. Với vận tốc 250 km/giờ, độ dài mà “Sapsan” cần để hãm và dừng lại là 1.650 mét.

Bị “chơi”, bị ép quá sẽ dẫn tới nổi khùng và phản kháng là đặc tính của người nghèo, chịu thua thiệt trong xã hội. Ít nhất “Sapsan” đã hơn 40 lần bị ném đá, vỏ chai, đồ dơ dáy, thậm chí bị bắn đạn vào toa. 20 lần dân chúng đã thành công “đánh” trúng mục tiêu cửa sổ! Dọc theo đường ray của thành phố Tver có 70 công an và từng đó nữa cận vệ canh chừng ngày đêm! Không giúp gì được. Tình hình không lạc quan hơn tý nào. Cuộc săn đuổi tàu cao tốc đang tiếp diễn!…

Con kiến và con voi

Nga là cường quốc nguyên tử, có trình độ kỹ thuật quân sự và khoa học vũ trụ đứng hàng đầu thế giới. Nga là nhà vô địch cung cấp dầu mỏ và khí đốt. Nước Nga đã cống hiến cho nhân loại nhiều nhà bác học vĩ đại, nhiều thi sĩ, nhạc sĩ lừng danh và những cây cổ thụ trong di sản văn học thế giới. Nước Nga thuộc châu Âu, đương nhiên có mặt bằng dân trí và nếp sống văn hoá (cùng chỉ số IQ) ăn đứt Việt Nam. Khỏi bàn cãi!

Theo bảng xếp hạng của International Monetary Fund (IMF – Quỹ Tiền tệ Quốc tế), năm 2009 [1] GDP của Nga đứng vị trí 12 với 1.229 tỷ đô la. Dân số của Nga năm 2010 [2] đứng thứ 9 thế giới, có gần 142 triệu người. Diện tích nước Nga đứng đầu thế giới với 17.075.400 km².

Việt Nam là “tiểu cường quốc” (?) khu vực vì “đã đánh thắng ba đế quốc to”: Pháp, Nhật, Mỹ (lời ông Hồ Chí Minh). Tuy nhiên, không có sự giúp đỡ kinh tế chí tình và viện trợ quân sự hiệu quả của khối xã hội chủ nghĩa anh em, đứng đầu là Liên Xô, mà Nga là quốc gia kế thừa, Việt Nam không thể làm nên chiến thắng.

Thật đáng tiếc, ngoài các cơ sở dịch vụ tân thời, loè loẹt mọc như lên nấm thời mở cửa; khách sạn, nhà hàng sang trọng, các khu ăn chơi, giải trí, sân gôn thượng hạng nhan nhản từ Bắc tới Nam; cộng thêm một ít đường cao tốc đã đưa vào sử dụng – thì, sản xuất công nghiệp trong lĩnh vực kỹ thuật và công nghệ của “tiểu cường quốc” Việt Nam hầu như chẳng có gì khả dĩ để so tài cùng thiên hạ. Vài mặt hàng kim khí, máy móc, điện tử lằng nhằng “Made in Vietnam” là sản phẩm gia công, lắp ráp của các ông chủ đầu tư tư bản nước ngoài. “Người Việt xã hội chủ nghĩa” chưa tạo ra được bất kỳ thương hiệu sáng sủa nào trên thị trường thương mại toàn cầu. Trong khi đó, thương hiệu chính trị “Đảng Cộng sản Việt Nam – Hồ Chí Minh quang vinh” giăng đầy phố ngõ.

So với Nga, diện tích (331.150 km²) của Việt Nam như con kiến đặt bên con voi. GDP (cũng theo IMF) năm 2009 của Việt Nam ở vị trí 57, với 92,429 tỷ đô la, chưa tới 8% GDP của Nga. Về tài nguyên, giữa Việt Nam và Nga, na ná anh bần nông đứng cạnh đại địa chủ. Có nghĩa là sau khi có đường sắt cao tốc (“giấc mơ Việt Nam” của ông Nguyễn Tấn Dũng và các quan chức khác), với lòng ưu ái tối đa ta cứ cho là thế giới bình yên, không khủng hoảng kinh tế, cũng chẳng chiến tranh, khủng bố gì cả, và với phép mầu, Việt Nam tăng trưởng mỗi năm 10% nhịp nhàng như “liền Anh”, “liền Chị” vùng Quan họ Bắc Ninh ca múa, thì đến năm 2030, GDP Việt Nam hơn 600 tỷ đô la, có nghĩa là sau 20 năm nữa mới bằng phân nửa của Nga hiện giờ!

Chỉ còn một món ngoại lệ. Việt Nam có thể an ủi đuổi kịp đàn anh Nga đang bị giảm dân số mạnh. Nhưng với điều kiện người Việt đẻ nhanh, đẻ mắn và dịch vụ nạo thai phải đưa vào hệ thống quản lý văn minh hơn, không bát nháo như hiện nay. Năm 2009 Việt Nam đứng hạng 13 thế giới [3], xấp xỉ 86 triệu người. Cứ như giả thiết, vào năm 2030 hai nước có cơ hội tương đương nhau ở mức, chẳng hạn 100-130 triệu người!

Lời kết

Những gì đang diễn ra tại nước Nga với con chim sắt “Sapsan” làm tôi bật cười khi nghĩ đến viễn cảnh tàu cao tốc Việt Nam (nếu có). Nhưng bức tranh Việt Nam có khả năng sẽ đượm màu sắc bi hài hơn, vì Việt Nam thua kém mọi phương diện trong so sánh với Nga.

Không kể những vụ ném đá kinh hoàng từ đám trẻ chăn trâu hư đốn của Quảng Bình, Phú Yên, Khánh Hòa, Bình Thuận, Nghệ An, Thanh Hoá…, được báo giới trong nước ghi “sổ đen”, đội quân “dân oan” Việt Nam bị tước đoạt đất đai bất công dọc hơn một ngàn ba trăm cây số đường tàu cao tốc, chắc chắn sẽ đông đảo hơn 1.800 cư dân làng Chubryanovska, ngoại ô thành phố Tver của nước Nga!■

© Lê Diễn Đức
——
* [1]:  
http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_GDP_%28nominal%29
* [2]: http://pl.wikipedia.org/wiki/Rosja
* [3]: http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnam
- Bài được sử dụng một số thông tin từ bài viết của Waclaw Radzinowicz, phóng viên nhật báo Ba Lan Gazeta Wyborcza tại Moskva ngày 10/06/2010.

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

Ước gì lãnh đạo nước mình nhìn ảnh chụp Nhà Trắng…

Hà Văn Thịnh

White House - Ảnh: Wikipedia

Tại sao các nhà lãnh đạo nước ta cứ đua nhau chạy theo cái hoang tưởng thật to, thật hoành tráng trong khi dân tình khốn khổ đủ đường là điều tôi không thể nghĩ ra? Sao các vị không nghĩ đến một trong những lý do mà nhiều nước giàu có họ không muốn “quy hoạch” lại dinh thự của mình là vì muốn giữ gìn truyền thống tốt đẹp, vì không muốn phí phạm tiền dân của nước cho riêng ai đó được “oai”.

Lướt mạng, thấy biệt thự của “lãnh tụ đáng kính” Bắc Hàn có cái sân golf 18 lỗ duy nhất của đất nước, có hồ nhân tạo, có du thuyền…, trong khi mỗi năm vài trăm ngàn người dân chết đói.

Chú em tôi đi Lào về kể chuyện dinh Thủ tướng Lào to hơn ngôi nhà ở phố Downing của Thủ tướng Anh cả chục lần. Rồi, nghe nói quy hoạch Hà Nội với tổng số tiền lên đến 90 tỷ USD, trong đó Trung tâm Hành chính Quốc gia (các cơ quan của Chính phủ) lộng lẫy hết biết với chi phí lên đến hàng trăm triệu USD, tôi chẳng biết nghĩ sao, đành tìm để nhìn cái Nhà Trắng của TT Mỹ nó ra như thế nào…

Nếu bạn chưa một lần nhìn thật kỹ Nhà Trắng (NT) thì nhất thiết phải chộ cho rõ ràng bởi nếu không, sẽ mất ít nhất là một nửa cuộc đời! Tôi chưa từng thấy (qua ảnh) một Phủ TT nào giản dị, khiêm nhường, nhỏ và gần gũi đến thế.

Nhà Trắng được chính thức khởi công vào ngày 13.10.1792 và chính thức được TT Mỹ J. Adams sử dụng từ 1.11.1800. Tổng kinh phí xây dựng tốn hết 232.371,83 USD – tương đương với giá hiện nay là 2,4 triệu USD = 45 tỷ VNĐ.

Nhìn bề ngoài, Nhà Trắng là một tòa nhà 2 tầng và một tầng hầm trông gần giống như một ngôi biệt thự trung bình của người khá giả cỡ vừa vừa (theo tiêu chuẩn Mỹ bây giờ). Thực ra, Nhà Trắng còn có phần ẩn là 3 tầng ngầm – được xây trong thời Thế chiến 2 với mục đích đảm bảo sự phòng thủ trong tình trạng đặc biệt, bây giờ là Trung tâm Điều hành Khẩn cấp (cánh Đông). Tổng diện tích sử dụng của tòa nhà là 5.100m2.

Nhà Trắng nằm dưới thấp và trên đồi cao là tòa nhà Quốc hội. Thông điệp của Kiến trúc sư James Hoban rất minh bạch: TT phải là người có vị trí thấp hơn quyền lực của nhân dân (Quốc hội)!

Nói một cách khác, cơ quan hành pháp luôn phải chịu sự kiểm soát của nhân dân, rõ ràng, trực tiếp. Màu trắng tượng trưng cho sự trong sáng của chính quyền. Sự cân đối của tòa nhà thể hiện sự công bằng, chuẩn mực. Những cột tròn (theo kiểu kiến trúc Hy Lạp) thể hiện sự hoàn hảo mà chính quyền muốn hướng tới. Chiều cao khiêm tốn thể hiện sự gần gũi với dân, thực sự của dân, vì dân… Rất nhiều ý nghĩa toát lên từ NT mà tôi tin, nếu bạn cũng nhìn như tôi, sẽ thấy rất nhiều điều tôi không thể thấy, không thể biết…

Tôi nhìn và cứ nghĩ mãi rằng những nhà lãnh đạo của các quốc gia nghèo – nhỏ trên thế giới đã bao giờ nhìn như tôi chưa? Họ có biết trên ống khói của NT (theo sách) có ghi câu châm ngôn nổi tiếng: “Người trị vì trong ngôi nhà này chỉ được phép lương thiện và khôn ngoan”?

Tại sao một nước bé bằng bàn tay, dân thì nghèo, công chức thì chỉ mỏi cổ hỏi nhau có lương chưa; GDP nhiều chưa đủ gấp 2 lần tài sản của Bill Gates…; vậy mà cái gì cũng muốn thật hoành tráng, thật to? Lập luận của mọi “dự án”, “thiết kế”, “quy hoạch” đều được phủ lớp sơn tầm nhìn vài chục năm sau(!)

Thử hỏi, quý vị có nghĩ rằng Nhà Trắng của cường quốc lớn nhất thế giới (cho đến nay là cường quốc lớn nhất mọi thời đại) có lạc hậu hay không? Tại sao giàu như Mỹ, hiện đại và có GDP gần bằng một phần tư thế giới trog khi dân số chỉ có 308 triệu người tức là bằng 1/22 lần của loài người (2009) vẫn chưa hề có ý định “quy hoạch” lại phủ TT được xây dựng từ 210 năm trước đây?

Tại sao các nhà lãnh đạo nước ta cứ đua nhau chạy theo cái hoang tưởng thật to, thật hoành tráng trong khi dân tình khốn khổ đủ đường là điều tôi không thể nghĩ ra? Sao các vị không nghĩ đến một trong những lý do mà nhiều nước giàu có họ không muốn “quy hoạch” lại dinh thự của mình là vì muốn giữ gìn truyền thống tốt đẹp, vì không muốn phí phạm tiền dân của nước cho riêng ai đó được “oai”, cho nhiều ai đó kiếm được mười hay vài mươi phần trăm từ các dự án động trời?

Rất nhiều câu hỏi và vô số những điều muốn nói nhưng, thật tình, tôi chỉ muốn lãnh đạo nước ta mở trang web và nhìn thật kỹ, thật lâu NhàTrắng.

Cứ nhìn và biết đâu, dẫu tăm tối đến mấy cũng có lúc phải ngộ ra rằng những gì mình thấy (từ NT) khác nhiều lắm so với những gì mình muốn.

Có thể, biết đâu đấy, trong một giây phút rùng mình của cảm xúc ít nhất từ lương tri, các vị sẽ hiểu rằng vấn đề quan trọng là nhận thức thật sự về địa vị của mình, trách nhiệm và bổn phận của mình chứ không phải dinh thự thật hoành tráng, “quy hoạch” thật lắm “tầm nhìn”, trong khi người dân đói khổ là điều chết sống cũng phải làm!

Quả là đáng kinh hãi khi “đề án”, “tầm nhìn” cứ thi nhau lao trên đường băng chực chờ bay cao với những ngôn từ rổn rảng, còn đại đa số con dân đang nhẩm tính để đong đưa tiền lương trên giá chợ, mỗi ngày!

Tôi đang ước ao một điều: Giá như tôi có chút quyền thật nhỏ, có điều kiện thật ít, dù nghèo đến mấy, tôi cũng sẽ in hình Nhà Trắng rồi phát không và gửi qua đường bưu điện cho tất cả các vị lãnh đạo của nước nhà!

Huế, 8/06/2010

Nguồn: Bauxite Việt Nam

Tổng Thanh tra Chính phủ: Nhiều cán bộ có tài sản rất lớn

TT - Sáng 14-6, bên hành lang Quốc hội, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền đã có cuộc trao đổi với báo chí về một số vấn đề liên quan đến việc kê khai tài sản của ông Ðặng Hạnh Thu, người vừa bị cho thôi chức tổng cục trưởng Tổng cục Thuế (Bộ Tài chính).

* Công an nhân dân: Thưa ông, dư luận và báo chí phản ánh ông Ðặng Hạnh Thu có nhiều lô đất ở Ðồng Nai, nơi ông này từng làm cục trưởng Cục Hải quan (trước khi làm tổng cục trưởng Tổng cục Thuế, ông Thu là phó tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan). Về việc này, Thanh tra Chính phủ đã xem xét bản kê khai tài sản của ông Thu, vậy bản kê khai đó có đầy đủ?

- Trong việc này, sở dĩ đặt vấn đề xem xét vì người ta có tố cáo anh Thu, nói rằng anh là cán bộ mà có nhiều đất nên Thủ tướng Chính phủ giao các cơ quan chức năng xem và đã có kết luận rồi.

Thứ nhất, về đất mua như vậy là đúng pháp luật, công khai, minh bạch. Thứ hai là có kê khai tài sản, và nói chung trong việc này nếu xét trên nhiều góc độ cũng không có vấn đề gì gọi là sai trái nghiêm trọng. Thế nhưng có việc anh là cán bộ mà mua quá nhiều đất.

* Công An Nhân Dân: Câu hỏi đặt ra là: tiền đâu mà ông Thu mua được nhiều đất vậy?

- Việc đó lại là việc khác. Nếu cơ quan chức năng có yêu cầu giải trình thì anh Thu sẽ giải trình. Bây giờ tiền thì thiếu gì nguồn, chứ đâu phải mình hỏi lấy tiền đâu chung chung vậy. Hơn nữa vì gia đình vợ anh Thu làm doanh nghiệp, làm ăn kinh tế, có khả năng thì mua cũng là điều bình thường. Chỉ có chuyện trong thời điểm đó mà mua nhiều nền đất như thế thì người ta không đồng tình thôi. Chứ còn về tiền nong thì không có vấn đề gì khuất tất.

* Tuổi Trẻ: Thưa ông, có phải bộ trưởng Bộ Tài chính vừa có quyết định điều ông Ðặng Hạnh Thu về cơ quan Bộ Tài chính chờ phân công công tác và chính thức thôi giữ chức vụ tổng cục trưởng Tổng cục Thuế?

- Tôi cũng có nghe thông tin này nhưng đó là theo yêu cầu bố trí công tác của các cơ quan chức năng đã bàn, còn theo tôi hiểu thì nó không phải do lỗi từ chuyện đất đai này.

* Tiền Phong: Chúng ta khuyến khích cán bộ kê khai tài sản, ông Ðặng Hạnh Thu đã có bản kê khai, phải chăng cũng chính vì vậy mà có dư luận?

- Không nên suy luận từ việc này sang việc kia. Ở đây anh Thu bị tố cáo, tố cáo cái gì thì xem việc đó.

Kê khai tài sản thì nhiều hay ít là do tài sản, khai phải trung thực chứ không lo khai nhiều thì sẽ có ý kiến này ý kiến khác. Bởi vì ngay trong trung ương hoặc ngay trong Quốc hội này cũng có nhiều người đã trình bày có tài sản rất lớn, rất nhiều, chẳng ai có đối xử gì, có ý kiến gì, đúng không?

Ở đây, trong trường hợp này (ông Thu), người ta nói là mua đất nhiều bởi "cậy quyền cậy chức" để mua đất trái pháp luật nhằm vụ lợi cá nhân, nhưng khi xem thì không phải như thế.

* Tuổi Trẻ: Trong quá trình Thanh tra Chính phủ xem xét các bản kê khai tài sản, đã bao giờ thấy có bản kê khai nào nhiều tài sản như bản kê khai của ông Ðặng Hạnh Thu?

- Nói chung thì có nhiều nhưng tôi không được phép nói lúc này vì muốn công khai tài sản của cán bộ phải theo quy định chứ không thể hỏi và trả lời (như thế này) được.

V.V.Thành ghi

Một tiếng nói khác

Tôi đã nghe thấy tiếng vang vọng của tự do rung trong các đồi núi và trên mặt nước bao la của biển lẫn trong tiếng khóc cười của hàng tỷ người trên mặt đất
Tôi cũng đã nghe thấy tiếng rộn rã trong giỏ của cô gái đi hái táo
Tiếng thầm thì của hai người yêu nhau trong những xó xỉnh hoang vu
Tiếng bì bọp của thân thể đắm đuối
Tiếng của côn trùng rì rào trong đêm

Có một người vừa nằm xuống trong huyệt thẳm thì cũng có nhiều người vừa bước ra khỏi hư vô
Có một tiếng nói vừa bị bóp nghẹn tức thì cũng có nhiều tiếng nói vang rân trên những đôi môi rạng rỡ
Nhưng cũng có những buổi chiều đi qua rất chậm và đậm như một lưỡi dao rỉ sét cứa cổ chúng ta khiến chúng ta mòn mỏi
Và đêm tối trở nên hoang sâu hơn
Và tiếng vọng của chúng ta trở nên buồn bã hơn
Và chúng ta chờ chết như một cách tự tử

Tự do không đổi bằng cái chết
Niềm hoan lạc không đổi bằng oán hờn
Chúng ta vẫn đi trên mặt đất vẫn hy vọng và tuyệt vọng vẫn sầu hận và hân hoan vẫn dò dẫm và chạy nhảy vẫn kêu gào và khóc lóc
Và chúng ta biết không bao giờ đến cuối đường

Chúng ta không đổi bình an bằng cái chết
Nhưng chúng ta sẵn sàng chết để cho niềm hy vọng tiếp tục được hy vọng niềm hân hoan được bày tỏ và nước mắt của chúng ta là hạnh phúc
Và chúng ta vẫn phải sống cho dù tuyệt vọng hay sầu hận mỗi lúc một bi thiết hơn

Và bởi không có khởi đầu và kết thúc cho bất cứ điều gì
Chúng ta vẫn đi trên mặt đất vẫn hy vọng và tuyệt vọng vẫn sầu hận và hân hoan vẫn dò dẫm và chạy nhảy vẫn kêu gào và khóc lóc
Và chúng ta nghe thấy tiếng vọng của tự do rì rào trong lá cây cũng giống như mồ hôi rịn ra trên thân thể tiếng âm u của núi rừng cũng giống như tiếng mênh mang của biển cả tiếng rên của hạnh phúc cũng giống như tiếng khóc của khổ đau
Niềm vui của táo chín trên cành hay trong giỏ của cô gái đi hái táo
Và đó là tiếng nói của chúng ta của mùi vị trần gian thiên đường và địa ngục

13.6.2010

© 2010 Nguyễn Viện
© 2010 talawas

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Tổng thống Nga vạch trần tội ác của tên đồ tể Iosif Vissarionovich Stalin, lãnh đạo Liên Xô

Tố Hữu được mệnh danh là thiên tài thơ phú và được đảng trọng dụng như một “văn nô” bén nhạy trong công tác văn nghệ tuyên truyền. Đôi lúc trở thành thái quá vì tôn thờ những tên đồ tể thế kỷ như Stalin hoặc Mao Trạch Đông lên bậc cha mẹ. Một hiểu biết ngớ ngẩn hoặc ngu muội về sự sùng bái cá nhân? Hôm nay độc giả đọc lại các vần thơ của Tố Hữu qua bài “Đời đời nhớ ông” (Stalin) có thể uất hận và kinh khiếp về tội trạng của tên đồ tể giết người mà Tố Hữu đã tôn thờ hơn cha đẻ của mình.

Ngày 5 tháng 3 năm 1953 Iosif Vissarionovich Stalin qua đời và Tố Hữu vẽ ra một bộ mặt nhân hậu như một „tiên ông“ trên cõi thế như sau:

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo ông trắng giữa mây hồng
Mắt ông hiền hậu, miệng ông mỉm cười
Trên đồng xanh mênh mông
Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn đỏ
Hướng tương lai

Hai ông cháu cùng nhìn
Sta-lin! Sta-lin!
Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin!
Mồm con thơm sữa xinh xinh
Như con chim của hoà bình trắng trong

Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao!
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, ông đã làm sao, mất rồi!

Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không ?

Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một thương Ông thương mười

Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu…

Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có Người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai?

Ơn này, nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác, một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé, trọn đời nhớ Ông

Thương Ông, mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng yêu nước yêu chồng yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.

Đã bao nhiêu năm đảng csVN cúi đầu tôn thờ Iosif Vissarionovich Stalin (1879-1953), xem ông ta là một lẽ sống, một đỉnh điểm cho dân tộc Việt đạt đến. Trong giáo dục VN các học trò của nhiều thế hệ đã tốn bao nhiêu giấy bút để ca ngợi, bình phẩm, tôn vinh Stalin và phải nghĩ đến ông như “Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời”, chưa kể đến hàng triệu diễn văn nói tốt về ông từ cửa miệng những người csVN: ông vĩ đại, ông bao trùm nhân loại và ông chính là chúa của các nước chư hầu thời ấy.

Một nhà chính trị Phương Tây đã nói: “Người ta không thể xóa hẳn quá khứ của lịch sử.” Có lẽ đúng như thế! Sau bức màn sắt của cs Đông Âu đã che dấu thật tài tình tất cả trại tù, thủ tiêu kẻ đối kháng, khủng bố, đày đọa hành hạ dân chúng, bóp chẹt tôn giáo, người dân nghèo đói, v.v… Những đảng cs Đông Âu đã hoàn thành quá xuất sắc việc che dấu này. Nếu không có biến cố giật sập bức tường Berlin và từ đó đánh sập toàn bộ cs Đông Âu cho đến tận bờ cõi Liên Xô thì các bí mật về tội ác cs vẫn còn bị che dấu và có thể tại VN vẫn còn phải gào to lên: “Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi! Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không? Thương cha, thương mẹ, thương chồng. Thương mình thương một thương Ông thương mười. Yêu con yêu nước yêu nòi. Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu…”

Ngày 09/5/2010 nước Nga tổ chức cuộc diễu hành đồng loạt trên toàn quốc để kỷ niệm 65 năm chiến thắng phát xít Đức trong Chiến tranh thế giới II. Vào tháng 6/1941 Hitler ra lệnh xua quân tiến vào xâm chiếm nước Nga. Hậu quả của 4 năm chiến tranh đã làm ít nhất 27 triệu người Nga thiệt mạng, trong đó có 8,67 triệu lính Hồng quân. Ngày 9/5/1945 phát xít Đức ký văn bản đầu hàng vô điều kiện trước quân đội Đồng minh. Chiến tranh chấm dứt ở Châu Âu.

Dịp mừng 65 năm chiến thắng có sự tham dự lần đầu tiên của các nhà lãnh đạo Tây Phương như nữ thủ tướng Đức Angela Merkel. Đặc biệt, cuộc diễu hành có sự tham gia của quân đội từ Anh, Pháp, Mỹ và Ba Lan tại quảng trường Đỏ ở Matxcơva và theo dự kiến có khoảng 10.500 binh lính hiện diện. Toàn nước Nga có khoảng 70 thành phố cùng tổ chức duyệt binh mừng lễ chiến thắng.

Từ Việt Nam, chủ tịch Nguyễn Minh Triết tham dự lễ kỷ niệm 65 năm chiến thắng theo lời mời của tổng thống Dmitry Medvedev.

Vạch ra tội ác của tên đồ tể Iosif Vissarionovich Stalin trước công luận thế giới

Hai ngày trước dịp kỷ niệm 65 năm mừng chiến thắng phát xít Đức Tổng thống Nga Dmitry Medvedev đã lên án nhà độc tài Iosif Vissarionovich Stalin một cách bất ngờ và mạnh mẽ. Theo báo “Izvestia”, ông Medvedev cho biết: “Liên Xô (lúc ấy) có một cấu trúc rất phức tạp. Người ta có thể miêu tả chính quyền Stalin như là một chế độ toàn trị. Các quyền cơ bản và quyền tự do đã bị đàn áp. Stalin đã giết dân mình hàng loạt, tội ác này không tha thứ được.”

Giới báo chí thật ngạc nhiên về lời tố cáo tội ác của Stalin từ tổng thống Dmitri Medvedev, ông ta hoàn toàn không bị sức ép công luận để phải nói ra lời khó nói này, hay nói đúng hơn là TT Medvedev đang nói sự thật về đồ tể Stalin.

Nhà độc tài Joseph Stalin là một tên “tội phạm với số lượng lớn” đã gây ra cho dân tộc Nga. Mặc dù đã có những thành công dưới sự cai trị của ông, nhưng “những gì đã hành hạ trên người dân của mình, không thể tha thứ được cho ông ta.”

TT Medvedev cũng chỉ trích các tổ chức cộng sản vẫn còn tôn thờ Stalin muốn treo áp phích tại các thành phố khác nhau của Nga vào dịp kỷ niệm 65 năm chiến thắng. „Điện Kremlin sẽ không sử dụng các biểu tượng như vậy. Sự trở lại chủ nghĩa Stalin đã hoàn toàn bị loại trừ“, TT Medvedev nói.

“Cho lời tuyên bố này, chúng tôi đã phải chờ đợi quá lâu”, nhà hoạt động nhân quyền, ông Lev Ponomarev phát biểu với báo chí. “Sau khi có nhiều tín hiệu trái ngược nhau, nhưng những từ ngữ tố cáo này chuyển tải một đường hướng rõ ràng về chiến lược.” Nhà khoa học chính trị, ông Alexei Makarkin nói đến điều “rất rõ ràng” về lời phát biểu của ông chủ điện Kremlin: “Điều này có nghĩa rằng chính quyền Nga không cho phép phong thánh cho một kẻ đã giết người hàng loạt.”

Đây là lần đầu tiên trong 2 năm cầm quyền mà tổng thống Medvedev đã tố cáo tội trạng rõ ràng nhất về khối Liên Bang Xô Viết ngày xưa dưới triều đại của Stalin. Người tiền nhiệm của Medvedev, hiện là thủ tướng và là cựu điệp viên KGB, ông Vladimir Putin đã cho biết vào năm 2005 trong một bài phát biểu quốc gia về sự sụp đổ của Liên Xô là một “thảm họa chính trị vĩ đại nhất” của Thế kỷ 20.

Việc đánh giá cũng như tố cáo tội ác tày trời của Stalin gây ra tranh cãi trong công chúng Nga. Vì, trong khi có một số nhìn thấy công lao của Stalin chiến thắng Đức Quốc xã, thì theo các sử gia và các tổ chức nhân quyền đưa ra những bằng chứng cho thấy sự tiêu diệt hàng triệu người Nga của hệ thống bá đạo Stalin trong 3 thập niên cầm quyền. Thông tin về những nỗi kinh hoàng của những trại tù được thiết lập bởi hệ thống khắc nghiệt Gulag, các cuộc trục xuất dân cư và nạn đói lớn 1932-1933 đã gây thiệt mạng cho 6 triệu người chết, điều này giới học sinh Nga biết rất ít. Cho đến nay không có đài tưởng niệm quốc gia cho các nạn nhân của khủng bố Stalin. Các sử gia và báo chí luôn gặp khó khăn để truy cập được kho lưu trữ tài liệu về tội ác Stalin.

Tuy nhiên, ngày càng có thêm những tài liệu được xuất bản tại Moscow để tố cáo tội ác của Stalin, như quyết định vừa qua của tổng thống Dmitri Medvedev cho mở tài liệu về cuộc tàn sát người Ba Lan tại Katyn. Mới nhất, thí dụ tờ báo “Novaya Gazeta” và các đài phát thanh Echo Moskvy đưa ra tài liệu về mật lệnh của Stalin, mà ngay cả trẻ em từ 12 tuổi có thể bị bắn tử hình. Ai cũng cho rằng đó là một đại ác của Stalin không thể tha thứ được.

Tổng thống Medvedev, một người chưa đầy 45 tuổi sống trong một thế hệ mới, mặc dù lúc còn trẻ còn được giáo dục theo cộng sản một chiều, nhưng chỉ sau 20 năm tiếp cận với thế giới Tây Phương ông đã ra nhìn được cái tổng thể tàn ác của Liên Bang Xô Viết ngày xưa dưới thời bạo chúa Stalin. Người Nga đang viết lại lịch sử với một nhãn quang rõ ràng và cùng xác nhận tội ác của Stalin đã làm cho dân Nga không thể tha thứ được.

Lời kết tội của Tổng thống Medvedev ngày 07/5/2010 cho Stalin chẳng khác gì công bố cho toàn thế giới biết rằng Stalin chính là tên tội đồ dân tộc, cho dù hắn ta đã chết từ năm 1953. Lịch sử Nga đang lần dỡ ra nhưng trang sử đen tối nhất của mình dưới thời Stalin.

Các tội ác của Stalin đã lan rộng trên thế giới từ những tên đồ tể khát máu khác như Nicolae Ceauşescu của Rumania, Erich Honnecker của Đông Đức, Enver Hoxha của Albania, Mátyás Rákosi (học trò của Stalin) của Ungaria, Kim Nhật Thành và Kim Jong-Il của Bắc Hàn, Fidel Castro của Cuba, Mao Trạch Đông của Tàu, Hồ Chí Minh của Việt Nam.

Ngoại trừ tội ác của Hitler thì trong thế kỷ vừa qua cũng như hiện tại toàn xuất hiện những tên đồ tể giết người đến từ các nước cộng sản đã kể trên.

Nếu nói đến Việt Nam chúng ta không thể nào quên được những tên tội đồ về cuộc dập tắt phong trào Nhân Văn–Giai Phẩm do Tố Hữu cầm đầu. Cải cách Ruộng Đất với tên đồ tể ác độc Trường Trinh. Thảm sát hàng ngàn người vô tội tại Huế dịp Tết Mậu Thân 1968 dưới sự cầm quyền của Hồ Chí Minh. Cải tạo và đày đọa sau 1975 hàng trăm ngàn quân nhân của VNCH trong ngục tù của Lê Duẫn. Dâng biển đảo cho giặc Phương Bắc của Phạm Văn Đồng, v.v…

Nước Nga đã phải chờ đến 65 năm mới có lời tố cáo mạnh mẽ về tội ác của Stalin, Ban Lan phải chờ đến 70 năm mới công khai biết rõ ai đã giết hơn 22 ngàn người ưu tú của họ tại Katyn, Việt Nam cần kiên nhẫn phải chờ thêm để biết sự thật về các tội ác của csVN với niềm hy vọng „người ta không thể xóa hẳn quá khứ của lịch sử.“

Cuối cùng lời thơ văn nô của Tố Hữu đang là lời phỉ báng đến dân tộc Nga, đến những ai yêu chuộng công lý và sự thật.

Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một thương Ông thương mười

Một lỗi lo xa, chỉ sợ chủ tịch Nguyễn Minh Triết chẳng biết gì lại buộc miệng hùa theo Tố Hữu hoan hô “Stalin muôn năm“ trong buổi lễ tại quảng trường Đỏ, thủ đô Matxcơva!

Hà Long

Nguồn : VietCatholic news

Katyn - Nỗi đau thương Ba Lan, nhân loại không quên

Sự kiện mùng 10 tháng Tư  khiến cả thế giới muốn được biết Katyn là gì. Trước đó, Ba Lan muốn nói nhưng không ăn thua với tuyên truyền của Nga.

"Katyn" hay "rừng Katyn" là đề tài cấm kị thời Ba Lan bị Nga Xô đô hộ bởi là nơi 22 ngàn sĩ quan Ba Lan bị giết hại theo lệnh Stalin năm 1940. Vụ thảm sát có mục đích triệt tiêu mầm mống yêu nước, trí thức tinh hoa của Ba Lan thời bấy giờ.

Sau sự kiện mùng 10 tháng Tư, các kênh truyền hình thế giới đều muốn chiếu phim của Wajda


 

Phải sau khi Ba Lan dành độc lập qua bầu cử tự do và thiết lập chính phủ dân chủ năm 1989, người Ba Lan mới được tưởng nhớ nạn nhân Katyn.

Nhưng phía Nga chần chừ không chịu minh bạch tài liệu Katyn khiến hận thù không thể nguôi trong quan hệ Ba Lan - Nga vốn láng giềng và có chiều dày lịch sử xung khắc.

Đòi sự thật

70 năm liền, gia đình nạn nhân Katyn đòi sự thật mà không được. 70 năm mòn mỏi trông chờ một vài cử chỉ hối cải của phía Nga nhưng chưa bao giờ được nhận.

Putin của Nga có phần thiện chí hơn trong bàn thảo về Katyn những năm gần đây khiến mỗi lễ kỉ niệm là một phe dư luận Ba Lan trông đợi và hi vọng.

Lễ kỉ niệm thứ 70 được hi vọng sẽ là bước ngoặt trong thái độ của Nga đối với Ba Lan.

Cuối cùng, lễ kỉ niệm trở thành bước ngoặt bi thảm cho mọi nỗ lực trước đó: các điều tình cờ, bất ngờ bỗng tập trung vào một địa điểm lịch sử - Smolensk ở Katyn, một thời điểm lịch sử - 70 năm ngày giỗ nạn nhân, khiến nhiều bình luận gia lỗi lạc cũng phải đặt câu hỏi về sự huyền bí vượt xa kiểm soát của con người.

Lech Kaczynski là người được đánh giá là một trong những nhân vật chú trọng tới vấn đề Katyn nhất trong giới cao cấp. Và cũng những người như vậy đã theo ông trên chuyến bay định mệnh để tới Katyn với hi vọng phía Nga sẽ mở cơ hội cho hòa giải bằng hối cải và xin lỗi cũng như thỏa mãn Ba Lan về nỗ lực minh bạch.

Rốt cuộc, Ba Lan đã đạt được nhiều hơn thế, bởi nay, cả thế giới đã hướng cái nhìn vào Ba Lan - Katyn - Nga. Nhưng Ba Lan đã phải trả giá cao không thể đếm với 96 nhân vật liên quan mật thiết tới nhà nước và Katyn thiệt mạng.

Phim về Katyn

Ngay sau sự kiện mùng 10 tháng Tư, nhà sản xuất bộ phim "Katyn" của đạo diễn Ba Lan Andrzej Wajda nhận được nhiều thỉnh cầu của các trạm truyền hình trên thế giới (nhưng không có Việt Nam cộng sản), ngỏ lời muốn được trình chiếu Katyn trên ăng-ten mình.

Chính nước Nga cũng đã vượt qua chính mình khi quyết định trình chiếu phim "Katyn" trên kênh truyền hình quốc gia hôm 11 và quốc tang ngày 12. Được đánh giá là cử chỉ đẹp nhưng có ý cho rằng chủ yếu để chấn an dư luận tại Ba Lan.

Nếu ở quốc gia khác, chưa chắc đã có một hai kết cục an ủi như vậy. Ba Lan may mắn khi có đội ngũ nghệ sĩ tài ba (với Wajda là tiêu biểu) để làm các công việc mà chính trị gia không làm được, đồng thời nỗ lực của các nghệ sĩ lại đạt được nhiều thành công hơn những gì chính giới có thể.

Andrzej Wajda cho ra đời phim "Katyn" còn là tiếng nói sự thật mạnh mẽ hơn cả những hô hào tìm sự thật. Nhưng để phim của ông và cả thế giới nói tới chữ "Katyn", Tổng thống Kaczynski cùng những nhân vật ưu tú nhất đã phải chết trong tai nạn thảm khốc.

Tổng thống Kaczynski là người nhiệt thành ủng hộ cách mạng Cam của Ukraina và không ngần ngại bay sang Gruzja khi nước này súng nổ với Nga 2 năm trước.

Nhờ có những người như vậy, sự thật đã được phơi bày, sau những trả giá lớn lao.

Cúi nhận nhưng không chịu xin lỗi Katyń

Nguyên thủ Ba Lan - Nga gặp nhau lần đầu tại Katyń. Putin có những cử chỉ đột phá nhưng truyền thông thế giới tập trung đăng tin Nga vẫn chưa xin lỗi sau 70 năm.

 

Nguyên thủ Ba Lan - Nga gặp nhau lần đầu tại Katyń. Putin có những cử chỉ đột phá nhưng truyền thông thế giới tập trung đăng tin Nga vẫn chưa xin lỗi sau 70 năm.

Sau 70 năm ngày Nga bắt đầu chiến dịch bí mật thảm sát 22 ngàn sĩ quan Ba Lan ở rừng Katyń, thủ tướng Ba Lan Donald Tusk và Vladimir Putin đã cùng tham dự lễ tưởng niệm hôm qua mùng 7 tháng Tư.

Lần đầu tiên có sự xuất hiện của đại diện hai nước trong rừng Katyń khiến từng cử chỉ nhỏ, từng câu nói trong bài phát biểu, nhất là của ông Putin, đều được báo giới cùng dư luận phân tích tỉ mỉ. Báo chí quốc tế nói Putin đã cúi đầu mặc niệm nạn nhân thảm sát Katyń.

Cùng đó, Putin có những tuyên bố đột phá, nói "không thể bao che tội ác" và muốn tìm sự thật. Putin cho rằng Stalin đã thủ tiêu các sĩ quan Ba Lan để trả hận màn thua trong cuộc chạm trán năm 1920 với Ba Lan.

Thủ tướng Donald Tusk của Ba Lan thì nói sự thật không bao giờ là nguyên nhân chia rẽ mà trên hết, sự thật phải được phơi bày.

Truyền thông chính thức của Nga thì nhấn mạnh lời ông Putin nói không bao che tội ác nhưng dân tộc Nga không chịu trách nhiệm vụ Katyń.

Tuy vậy, riêng việc Putin cùng Donald Tusk tham dự lễ kỉ niệm và đề cập tới lý do thảm sát cũng đã đủ để báo giới Ba Lan và thế giới đánh giá hành động của Putin "mang tính lịch sử". Điều làm báo chí tập trung hơn hết lại là điều mà Putin chưa làm: xin lỗi.

Thăm dò dư luận do CBOS tìm hiểu thì tới 81% người Ba Lan cho rằng vấn đề Katyń chưa giải quyết khiến quan hệ Ba Lan - Nga căng thẳng. Tỉ lệ người Ba Lan đánh giá quan hệ Nga - Ba Lan kém sáng sủa cũng cao hơn 10% so với năm trước. Một trong những nghị viên đảng PiS là Paweł Kowal nhận xét kết quả điều tra cho thấy người Ba Lan ngờ vực cử chỉ hối cải của Nga nên đặt dấu hỏi về sự thành thật của Nga.

70 năm thảm sát Katyń

70 năm kể từ khi phát súng đầu tiên bắn vào tù binh, trí thức Ba Lan, Katyń vẫn tiếp tục là cuộc thảm sát gây bức bối đau lòng và chịu nhiều giằng co.

Một ngày đầu tháng Tư năm 1940, phát súng đầu tiên đã nổ bắt đầu cuộc thảm sát hàng loạt 22 ngàn sĩ quan Ba Lan do NKWD của Nga Sô thực hiện tại rừng Katyń, theo lệnh của Stalin và 7 thành viên Bộ chính trị Đảng cộng sản Nga. Các sĩ quan bị giết trong tư thế bị trói chặt và bị bắn vào sọ từ súng ngắn, bị chôn trong những ngôi mộ tập thể khổng lồ giữa rừng sâu.

Sau khi Nga đổ quân vào Ba Lan nhân Chiến tranh Thế giới II bùng nổ tháng 9 năm 1939, Ba Lan không nằm trong tình trạng chiến tranh với Nga nhưng các sĩ quan của Ba Lan đã bị bắt giữ như những tù binh.

Chiến dịch thủ tiêu toàn bộ 22 ngàn sĩ quan được cho rằng có động cơ triệt hạ trí thức, tầng lớp trụ cột của Ba Lan thời bấy giờ.

Một sự tình cờ khiến các ngôi mộ tập thể được tù nhân lao động khổ sai của Ba Lan phát hiện năm 1942. Bộ máy cầm quyền của Đức quốc Xã khi đó tận dụng phát hiện này trong công tác tuyên truyền bêu riếu Nga khi chiến tranh chưa kết thúc.

Thế Chiến II kết thúc, Nga Sô thắng Phát-xít Đức và đô hộ Ba Lan bằng thể chế cộng sản, Ba Lan hiện diện trên bản đồ thế giới với tên gọi "Cộng Hòa Nhân Dân Ba Lan".

Kể từ đó, Nga Sô đổ lỗi cho Phát-xít Đức là chủ nhân của cuộc thảm sát khiến mọi thông tin, bằng chứng về cuộc thảm sát bị làm mạo, giấu kín, tăng phần đau khổ cho gia đình các nạn nhân.

Chỉ tới khi người dân Ba Lan thành công trong công cuộc đòi chuyển đổi thể chế vào năm 1989, người ta mới được tự do tưởng nhớ nạn nhân Katyń. Trước đó, nhà nước Ba Lan cộng sản không cho phép người dân được nói tới tội ác Katyń với tác giả là bộ máy an ninh mật vụ NKWD của Nga. Gia đình nạn nhân Katyń tiếp tục bị trù dập, có người bị thủ tiêu bởi dám tưởng nhớ tới ngày mất và hoàn cảnh ngày mất thân nhân mình.

Với những người cầm đầu nước Nga hiện đại là Jelcyn và Putin thì Katyń là đề tài gây bối rối và đầy mâu thuẫn.

Vào năm 1990, chính quyền nước Nga công nhận bộ máy NKWD đã giết hại các sĩ quan Ba Lan tại rừng Katyń. Tuy vậy, vào năm 2005, Công tố Quân Sự Liên bang Nga khép cuộc điều tra thảm sát Katyń với kết luận: "không có cơ sở coi thảm sát Katyń là thảm sát diệt chủng".

Phía Nga tiếp tục không cung cấp hồ sơ Katyń khiến dư luận Ba Lan phẫn nộ. Một số bản sao tài liệu được trao cho Ba Lan vào những năm 1990 và 1992 không làm dư luận thỏa mãn.

Gây bức xúc nhất là việc tòa án Nga không chịu truy tìm, trừng phạt những kẻ tham gia cuộc thảm sát và không chịu đặt tên cho cuộc thảm sát là hành động giết người hàng loạt.

Đây là vết thương nhức nhối nhất trong quan hệ Nga - Ba Lan, khiến diện mạo nước Nga tiếp tục là bóng đen ngờ vực đối với dư luận Ba Lan.

Sự kiện thời sự nhất là việc gia đình nạn nhân Katyń quyết định nộp đơn tố cáo lên Tòa án Nhân quyền Châu Âu ở Strasburg.

Nước Nga đi chiến dịch nước đôi khiến dư luận Ba Lan lại một phen bình phẩm: Một đằng Nga cho phép đài truyền hình quốc gia trình chiếu bộ phim "Katyń" của Andrzej Wajda(*), kể chi tiết quá trình bắt giữ và giết hại các sĩ quan Ba Lan. Mặt khác, Nga gửi thư tới Tòa án Nhân quyền Strasburg về việc "chưa thể khẳng định người Ba Lan từng bị bắn (tại rừng Katyń) hay không". Bức thư 17 trang của Nga gửi tòa nhân quyền cũng không dùng tới các từ "thảm sát" hay "tội ác chiến tranh" mà chỉ đề cập tới "sự kiện Katyń" hoặc "vụ việc Katyń" mà thôi.

Chính quyền Ba Lan trong đó có bộ ngoại giao Ba Lan bị dư luận chỉ trích là kém sắc sảo và quá yếu đuối trong bang giao với Nga. Đương đơn kiện lên Tòa án Nhân quyền Châu Âu là tập thể gia đình nạn nhân chứ không phải là nhà nước Ba Lan. Chính quyền Ba Lan chỉ là phía thứ ba trong vụ kiện Nga tại tòa án Nhân quyền Châu Âu.

Putin sẽ có mặt ngày kia, mùng 7 tháng 4 tại rừng Katyń để tham dự ngày giỗ của 22 ngàn nạn nhân. Đây là cử chỉ được bình luận là tích cực dù lá thư của chính quyền nước Nga gửi tòa Strasgurg đã đào sâu ngờ vực về thiện chí thật của nước này trong nỗ lực giải quyết dứt điểm và làm sáng tỏ thảm sát Katyń.

© Bến Việt – www.benviet.org

 (*) Andrzej Wajda, con trai nạn nhân sĩ quan bị giết tại Katyń, đạo diễn lừng danh thế giới của Ba Lan, từng nhận Oscar cho sự nghiệp làm phim.