Nhiều người trẻ tỏ thái độ bất bình trước những vụ án tham nhũng lớn nhưng ít ai biết rằng chính họ cũng đang gian lận. Mua bằng, chạy điểm, quay bài, đi học muộn,…là những kiểu "tham nhũng" của giới trẻ.
Những cái đầu ấm ức
“Khi đài báo ầm ĩ đưa tin vụ Vinashin, mình cũng choáng. Tự nhiên thấy giận dữ khó hiểu, bất chợt chỉ muốn “chửi” to lên một câu” - Duy Tuấn, ĐH Ngoại Ngữ, ĐH Quốc gia Hà Nội bức xúc.
Tuấn càng bức xúc hơn khi nói đến việc gian lận xăng dầu: “Xăng thì tăng giá vùn vụt mà các cây xăng vẫn tìm mọi cách để ăn bớt. Mỗi người họ chỉ lấy một ít thôi, nhưng hàng trăm hàng nghìn người thì quả là một con số không nhỏ. Đâu đâu cũng thấy bớt xén, gian lận. Thật chả còn biết tin vào cái gì nữa”.
Là người thường xuyên đọc báo, quan tâm theo dõi các vấn đề xã hội xã hội, Tuấn đủ hiểu biết để thấy rằng tham nhũng đang là vấn nạn khó loại trừ của xã hội.
Còn Trịnh Thị Bồng (Lớp Báo mạng điện tử K29, Học viện Báo chí tuyên truyền) rất bất bình trước tình trạng tham nhũng trong bệnh viện: “Các bệnh nhân nghèo khó khăn lắm mới gom đủ tiền đi chữa bệnh. Vậy mà phải “lót tay” cho bác sĩ một khoản mới được chữa trị tử tế. Cứ như thế này thì chẳng biết có bao nhiêu người đủ tiền để đi khám bệnh nữa. Thật không thể hiểu nổi lương tâm của họ để đâu”.
Không chỉ Tuấn và Bồng, rất nhiều bạn trẻ cũng tỏ thái độ bất bình, bức xúc trước hiện tượng tiêu cực ngày càng gia tăng ở nhiều lĩnh vực.
Theo kết quả khảo sát của dự án “Xã hội minh bạch và bền vững nằm trong tay thế hệ trẻ” do Trung tâm Sống và Học tập vì Môi trường và Cộng đồng (Live & Learn) thực hiện, cho thấy tham nhũng là một trong 5 vấn đề được giới trẻ quan tâm nhất.
Hơn 90% các bạn trẻ nhận biết rằng tình trạng tham nhũng ở Việt Nam hiện nay là nhiều và rất nhiều.
Bạn đã minh bạch chưa?
Nhiều người vẫn nghĩ rằng, tham nhũng là cái gì to tát lắm. Chỉ những “ông to bà lớn” có chức có quyền mới có điều kiện tham nhũng. Cách hiểu này hoàn toàn sai lầm, tham nhũng có rất nhiều mức độ khác nhau: hối lộ, gian lận, dối trá và ngay cả chiếm đoạt, tống tiền, lạm dụng quyền hạn cũng là tham nhũng. Và không chỉ quan chức, ngay cả “dân đen” như giới trẻ cũng có thể tham nhũng.
Theo các bạn trẻ, tham nhũng tồn tại hằng ngày trong cuộc sống, núp dưới cái vỏ của những điều vô cùng nhỏ bé. Mua điểm, chạy trường, hối lộ công an giao thông,…là những hiện tượng tham nhũng dễ nhận biết. Nhưng còn có những việc vô tình làm mà bạn không biết là mình đang tham nhũng.
Đi xe bus không xé vé, phụ xe tham nhũng, bạn là người tiếp tay. Đi học xin về sớm, "câu giờ" thầy cô cho mau hết giờ, ấy là bạn tham nhũng thời gian. Và hàng trăm ngàn tình huống khiến chúng ta tự rơi vào cái bẫy tham nhũng của chính mình.
“Mình đi gia sư. Nhiều hôm muốn nghỉ sớm mình lại nói khéo với em học sinh. Chỉ có hai chị em ở nhà, bố mẹ nó bận rộn cũng không để ý. Thế nên thay vì phải dạy 2h, mình chỉ dạy 1h30 phút. Được về sớm, nhàn hơn mà lương vẫn không giảm. Hôm nào không đi về sớm được, thì mình cũng ngồi nói chuyện để đỡ phải giảng bài” - Hà Thùy Linh (ĐH Thương mại Hà Nội) vô tư kể. Khi biết đó cũng là tham nhũng thì Linh mới giật mình kinh ngạc: “Thật à???”.
Tuấn Đạt (ĐH Phương Đông) chia sẻ: “Giá điện tăng kinh khủng quá. Mấy bạn cùng phòng trọ mách nhau mang laptop đến lớp sạc để tiết kiệm điện ở nhà. Điện ở trường là của “chùa” nên dùng thoải mái”. Đạt đâu biết rằng sử dụng điện của trường cho mục đích cá nhân là một biểu hiện của tham nhũng.
Và còn không ít bạn trẻ vô tình tiếp tay cho tham nhũng khi không lên tiếng làm rõ sự việc nghi ngờ có hành vi gian lận. Minh Tiến (CĐ Y tế cộng đồng Hà Nội) kể: “Vừa rồi, mình có tham gia chương trình tình nguyện hè do một CLB tình nguyện tổ chức.
Theo bản kế hoạch thu chi, cơm sẽ được đặt là 150 ngàn/mâm. Nhưng khi ăn, nhiều bạn phàn nàn đồ ăn quá ít. Mình vào bếp hỏi thì người ta bảo đoàn mình chỉ đặt cơm 90 ngàn/mâm. Mình không hiểu tại sao lại có sự thay đổi đó nhưng cũng không hỏi lại ban tổ chức”.
Bản khảo sát của Trung tâm Live&Learn cho thấy, hơn 50% bạn trẻ sẵn sàng đưa “phong bì” cho ai đó để giải quyết nhanh chóng vấn đề của mình. Phần lớn các bạn trẻ do dự, không phân biệt được đâu là hành vi tham nhũng, điển hình như chỉ có 39% người xác định được việc đưa phong bì cho bác sỹ khi đi khám bệnh là tham nhũng.
Những con số này cho thấy, phần đông giới trẻ chỉ nhận diện được hành vi tham nhũng lớn, còn tham nhũng vặt diễn ra ngay trước mắt lại không nhận ra.
Cứ mải đi phê phán tham nhũng, hối lộ ở đâu xa, nhiều bạn trẻ cũng chính là những đối tượng tham nhũng vặt “nguy hiểm”, những người “đưa hối lộ” tài tình, xét trên một phương diện nào đó.
"Tôi nghĩ là trong các mối quan hệ, kể cả gọi là cánh hẩu, cần tường minh và xác định một cách rõ ràng là phạm vi quyền lực đó trao cho ai, đến mức độ nào, ai giám sát, vi phạm những mối quan hệ về quyền lực như thế thì phải phán xử như thế nào…. Nếu không có những khuôn khổ pháp lý, đạo đức như thế sẽ rất là khó để ngăn chặn mối quan hệ cánh hẩu hiện tại ở Việt Nam."
Quan hệ cánh hẩu ? Nó tốt, cho dù xã hội đánh giá nó thế nào, nếu như ...
Nhà báo Trần Quốc Hải (NB): Trong kinh doanh và điều hành chính sách, mối quan hệ giữa hai bên, nếu là tích cực, sẽ hỗ trợ nhau như thế nào và sự phối hợp giữa hai nhánh của nhóm người làm công việc khác nhau nên hướng tới mục tiêu chung gì trong môi trường lý tưởng ?
TS. Nguyễn Quang A (TS): Đầu tiên tôi nghĩ là phải nói rõ khái niệm về quan hệ. Quan hệ là từ rất quan trọng, vì bất kỳ hệ thống gì đều là hệ thống quan hệ. Trong toán học có một lý thuyết cao siêu mô tả mối quan hệ, có từ thời xa xưa, ứng dụng vào những chuyện về kinh tế, xã hội và tổ chức. Đó là lý thuyết Graph.
Trong kinh doanh, mối quan hệ lại cực kỳ quan trọng. Một thực thể kinh doanh, giá trị thực sự cốt lõi là quản trị các mối quan hệ liên quan đến nó và nó muốn kết nối. Những người gọi là quản trị quan hệ tốt nhất vẫn là nhà tư bản phương Tây, hiểu theo nghĩa quan hệ là mối tương tác tất yếu của bất kỳ tổ chức nào. Toàn bộ hoạt động cốt lõi của doanh nghiệp (DN) là quản trị các mối quan hệ, vì thế, mổ xẻ các khía cạnh của họat động quan hệ là rất quan trọng và rất hay.
Trước khi nói sang nghĩa xấu mà người ta sử dụng, tôi rất muốn nhấn mạnh ý nghĩa đẹp, hay của quan hệ mà mình phải phân biệt rất rõ, phải sử dụng mối quan hệ đấy để sinh sống, làm ăn của từng con người cũng như từng DN.
Quay sang chủ đề quan hệ “cánh hẩu”. Quan hệ bản thân nó là tốt nhưng sử dụng như thế nào thì mới nảy ra vấn đề chủ nghĩa tư bản cánh hẩu. Khi chủ doanh nghiệp sử dụng các mối quan hệ sẵn có hoặc xây dựng được để làm lợi cho công việc làm ăn thì đó là chuyện bình thường của DN, bất luận xã hội đánh giá nó là chính đáng hay không chính đáng.
Do vậy, khi nói về chủ nghĩa tư bản cánh hẩu không thể trách các DN tại sao nó vận động, tìm các mối quan hệ với những người để tạo ảnh hưởng có lợi cho bản thân, bất kỳ DN nào cũng thế, bất kỳ ở đâu nếu nó hoạt động đúng Luật Doanh nghiệp. Chính xác hơn, không chỉ ở chủ nghĩa tư bản mà ở đâu cũng thế, ở ta cũng thế.
Nhưng quan hệ hiểu theo nghĩa là các quan hệ cánh hẩu thường là quan hệ của các DN với những người nắm quyền lực để khuynh đảo chính sách, hướng tới kiếm được những khoản lợi bất chính, chủ yếu là trong những khoản mua sắm của Nhà nước, trong những việc phân bổ nguồn lực của đất nước cho các DN.
NB: Mua sắm của Doanh nghiệp Nhà nước (DNNN) có phải là mua sắm Chính phủ không, thưa ông?
TS: Không. Mua sắm của DNNN là của DNNN. Mua sắm của Chính phủ là mua bằng tiền ngân sách, ví dụ như sửa chữa công sở, mua máy tính cho cơ quan Nhà nước, xây nhà Quốc hội, làm đường cao tốc, xây cầu.. những khoản mà người mua và sử dụng các sản phẩm đó là Nhà nước và mục tiêu là mang lại lợi ích cho cộng đồng, mọi người có quyền sử dụng chung, không bị lọai trừ.
Có thể Nhà nước lại chỉ định ông thứ ba làm dịch vụ mua cái đó cho mình nhưng thực sự người chủ mua hàng hoá dịch vụ đó là ai? Cũng có thể ông Chính phủ bảo giao cho công ty này thay mặt cho tôi mua vì không thạo trong giao kết hợp đồng thì khi đó công ty không phải mua cho mình mà là mua cho Chính phủ.
NB: Nhưng ví dụ hành vi ông Chủ tịch hay Tổng giám đốc Vinashin đi mua tàu thì đó là hành vi gì, chi tiêu gì?
TS: Cái đấy hoàn toàn là việc kinh doanh của DN, không phải là mua sắm Chính phủ.
NB: Quá trình mua đó cũng không nhất thiết phải được giám sát theo quy trình giám sát của chi tiêu Chính phủ?
TS: Không, đó là của DN. Nhưng DN bán hàng cho Chính phủ, DN nhận được các khoản đầu tư của Chính phủ, DN nhận được các khoản ưu đãi của Chính phủ, về vốn, về tín dụng, về đất, về thương quyền. Tất cả những việc đó do ai là người quyết định? Nếu người có quyền đơn phương ra quyết định đó là Nhà nước thì lúc đó mới là quan hệ giữa DN và NN.
Trong mối quan hệ đó, giữa DN và NN nếu không sòng phẳng, nếu không được minh bạch thì lúc đó, quan hệ ấy mới gọi là quan hệ cánh hẩu.
Đó là quan hệ mà lẽ ra, thí dụ như mua bán công thì phải qua đấu thầu, phải công khai, bất kể ai cũng có quyền bán, thì lúc đó là một quan hệ theo nghĩa tốt. Người bán hàng cho Chính phủ có sản phẩm tốt, có dịch vụ tốt, cạnh tranh với người khác để thắng thầu đấy là việc bình thường.
Còn nếu do mối quan hệ quen biết giữa ông chủ DN này, bất kể là DN tư nhân hay DNNN với một ông quan chức có quyền quyết định việc mua sắm này. Họ có thể hợp thức hoá bằng việc đấu thẩu hình thức: đấu thầu nhưng lập 2-3 DN “quân xanh” để làm cho mình chắc chắn trúng thầu thì là quan hệ cánh hẩu.
NB:Việc mua một con tàu thì ai là người được mua? Xây công trình BOT thu phí thì ai là người được nhảy vào ?. Tất cả những cái đó thì theo các DN, khó mà có thể chỉ quan hệ với nhau, với khách hàng của DN mà nhân được dự án đó mà chắc chắn phải có cuộc vận động, xây dựng một mối quan hệ với những người ra quyết định đó?
TS: Cái đó là chắc chắn. Không chỉ bán hàng và dịch vụ cho NN mà còn là để kiếm kiếm được những ưu ái, những hợp đồng, những thương quyền. Ví dụ, tôi có quyền làm BOT cái đường này, tôi có quyền xây cái cầu 100m trong một quãng đường 300km do NN bỏ tiền xây, còn tôi chỉ bỏ mỗi 100 tỷ để xây 1 cái cầu 50m và tôi đứng ra thu phí.
NB:Có một vài vụ án mà cơ quan chức năng đã làm rõ chuyện sân sau, công ty con, công ty gia đình nhưng sau khi kết luận các vụ án đó thì không ai bị ra tòa vì tội danh tham nhũng cả, vì sao?
TS: Cái đấy là hoàn toàn phụ thuộc vào Nhà nước, khuôn khổ pháp lý của Nhà nước như thế nào sẽ tạo ra bức tranh kinh tế, xã hội như thế ấy. Nếu những quan chức cấp cao của Nhà nước, những người có quyền ra chính sách cũng đụng đến chuyện như thế, như vợ con đứng đằng sau vì lợi ích cá nhân của mình, thì những kiểu xã hội như thế đằng nào cũng sụp đổ vì nó mất tính chính danh của nó.
Nhìn gia đình Shuhato từ năm 1965 giữ vị trí tổng thống lâu nhất và đưa Indonesia lên một tầm mà từ IMF và WB ca ngợi hết lời, nhưng khi hủng hoảng xảy ra thì tất cả những xấu xa đó mới “bục” ra.
NB: Tức là nếu không xảy ra khủng hoảng kinh tế, mục ruỗng từ bên trong Nhà nước của ông Shuhato không bộc lộ ra?
TS: Nó đã bộc lộ ra từ lâu rồi nhưng khủng hoảng là một cơ hội, một giọt nước tràn ly để làm cho những chuyện quan hệ như thế phải đến chỗ đổ vỡ, chứ về mặt phát triển chung thì tất cả các mối quan hệ cánh hẩu là có hại cho sự phát triển của một đất nước, của bản thân DN đó.
Tất nhiên, Nhà nước ấy có thể làm lợi cho rất nhiều người nhưng không làm lợi cho tuyệt đại bộ phận dân chúng.
Tham nhũng quan hệ đang cảnh báo cấp bách:
NB: Cứ trước mỗi dịp Tết lại có văn bản của cơ quan Đảng, chính quyền các cấp nói rằng Tết này cấm được mang quà đến nhà riêng lãnh đạo... tại sao lại phải làm như thế vì với văn minh Á Đông, quan hệ như ông nói là hành vi và cách giao tiếp bình thường giữa con người, trong cộng đồng xã hội đã được định hình như một nét văn hóa rồi.
Liệu nó có thực hiện được không và có thể ngăn chặn hành vi mà người ta định ngăn chặn không?
TS: Mối quan hệ ở đây là giữa cấp trên và cấp dưới, ví dụ như giữa cấp huyện với cơ quan cấp tỉnh… mà như một huyện của Hà Nội mới đây ông Chủ tịch huyện chỉ thị là phải quà cáp thế này thế kia mà thực sự họ lý giải lấy tiền tiết kiệm chi tiêu chứ không phải tiền ngân sách.
Nhưng chuyện đó là chuyện thực sự là thối nát trong một mối quan hệ, vì vậy, cái đó phải cấm ngặt. Đấy là một thứ bệnh đút lót cấp trên mà ở Việt Nam có truyền thống nhiều ngàn đời, cho đến bây giờ càng phát triển.
Cho nên đấy là vấn đề là thể chế, quy chế của Nhà nước: khi quy định không được làm là không được làm. Với danh nghĩa người quen quà cáp khi Tết là chuyện khác, nhưng người ta lạm dụng cái đó để đổi chác lợi ích riêng từ lợi ích của cộng đồng, lẫy cái của chung "đãi nhau" xây dựng cho mối quan hệ của mình để mưu cầu chuyện thăng tiến, lợi lộc thì đấy lại là một phạm trù hoàn toàn khác, cũng có thể gọi là cánh hẩu nhưng là điều mà tất cả các nước văn minh đều cấm, không được làm vì nếu vậy bộ máy hành chính của Nhà nước sẽ thối rữa.
NB: Từ nãy chúng ta đã bàn về mối quan hệ nói chung và những hành vi cần thiết phải điều chỉnh. Bây giờ quay về vấn đề biểu hiện quan hệ nói theo nghĩa chung và quan hệ cánh hẩu trong hoạt động kinh doanh của nền kinh tế Việt Nam hiện nay đang ở mức độ như thế nào, có ảnh hưởng tác động gì?
TS: Tôi nghĩ là trong các mối quan hệ, kể cả gọi là cánh hẩu, cần tường minh và xác định một cách rõ ràng là phạm vi quyền lực đó trao cho ai, đến mức độ nào, ai giám sát, vi phạm những mối quan hệ về quyền lực như thế thì phải phán xử như thế nào…. Nếu không có những khuôn khổ pháp lý, đạo đức như thế sẽ rất là khó để ngăn chặn mối quan hệ cánh hẩu hiện tại ở Việt Nam.
Không bàn về quan hệ chính trị, mua quan bán chức, chạy chức (cũng là chạy quan hệ) mà quay lại chuyện quan hệ giữa DN và Nhà nước thì tình hình là khá nghiêm trọng và cái gọi là quốc nạn tham nhũng nó cũng là từ mối quan hệ như thế - không được rạch ròi, không được minh bạch - mà không giải quyết tận gốc vấn đề này tình hình sẽ ngày càng trầm trọng hơn. Đấy là lời cảnh báo cho người lãnh đạo cao nhất của đất nước này và cả nhân dân, các tổ chức đều biết vì điều đó có thể đưa đất nước đến sự lụi bại nhanh nhất, là tự mình giết mình, không thể đổ lỗi cho ai.
Một DN mà đằng nào trong đường lối ghi rằng, nó phải là chủ đạo, nó là của tôi, tôi phải ưu ái cho nó, và tạo mọi điều kiện để nó phát huy vai trò đó thì nó càng có cơ hội hơn để thúc đẩy mối quan hệ cánh hẩu ấy. Bởi vì, sự ưu đãi, vị thế ưu tiên của nó đã được ghi trong đường lối của Đảng rồi thì tại sao nó lại không làm? (TS. Nguyễn Quang A)
NB: Theo ông, sự không chuẩn mực trong quan hệ giữa Nhà nước và DN hiện nay tạo ra bất công nhất trong sự phân bổ nguồn lực hay là hưởng thụ thành quả của nền kinh tế? Bất công ấy thể hiện ở đâu vì mối quan hệ này?
TS: Cả hai thứ đều rất quan trọng. Nếu phân bổ nguồn lực quốc gia một cách minh bạch, sòng phẳng, để cho những người nào có tài năng sử dụng nguồn lực đấy của quốc gia một cách hữu hiệu nhất cho bản thân quốc gia. Nếu được, người ta được phân bổ nguồn lực đấy thì đấy là cách tốt nhất.
Còn hiện nay, rất đáng tiếc là trong đầu người ta, bị một ý thức hệ ràng buộc là khu vực kinh tế NN phải giữ vài trò chủ đạo. Rất đáng tiếc, dự thảo NQ của Đại hội Đảng tới lại còn nhấn mạnh thêm sở hữu NN, sở hữu tập thể, sẽ tiến tới phải đóng vai trò nòng cốt trong nền kinh tế. Chỉ một câu đó thôi, một câu đó là một câu sẽ làm cho chủ các doanh nghiệp Nhà nước nói chung và bộ máy điều hành nền kinh tế ấy có “chỗ dựa” để tự đặt ra những quan hệ ưu đãi cho nhau.
NB: Khu vực kinh tế NN và kinh tế tập thể, ông có nghĩ rằng, đó là môi trường tốt nhất để quan hệ cảnh hẩu, hiểu theo nghĩa tiêu cực, nó phát sinh và sống thoải mái nhất so với các thành phần kinh tế khác?
TS: Chắc chắn. Nói vậy không có nghĩa là khu vực kinh tế tư nhân hay các ông chủ tư bản với NN không có quan hệ cánh hẩu. Quan hệ cánh hẩu bất luận, không phụ thuộc vào DN ấy là ai sở hữu mà nó phụ thuộc vào con người, vị thế của DN đó. Một DN mà đằng nào trong đường lối ghi rằng, nó phải là chủ đạo, nó là của tôi, tôi phải ưu ái cho nó, và tạo mọi điều kiện để nó phát huy vai trò đó thì nó càng có cơ hội hơn để thúc đẩy mối quan hệ cánh hẩu ấy. Bởi vì, sự ưu đãi, ưu tiên, vị thế ưu tiên của nó đã đường ghi trong đường lối của Đảng rồi thì tại sao, nó lại không làm?
NB: Vâng, xin mời Tiến sỹ tạm nghỉ, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc đối thoạisau ít phút nữa ...
Báo chí cách mạng Việt Nam vừa kỷ niệm 85 năm dấn thân dưới ngọn cờ của Đảng. Một chặng đường dài qua thời binh lửa và hòa bình.
Hằng năm giải báo chí vẫn được trao theo thông lệ, Đảng, nhà nước vẫn quan tâm đặc biệt tới làng báo Việt Nam.
Sự hiện diễn của nhiều vị lãnh đạo đảng, nhà nước trong buổi lể kỷ niệm nói lên điều đó.
“Tiếp tục làm tốt việc tuyên truyền đường lối, chủ trương của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, và Ðấu tranh chống những quan điểm sai trái, làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình, âm mưu bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch”.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh với các nhà báo.
Bài báo nêu lên sự việc một giảng viên đại học Huế và một phóng viên thường trú của Báo Đời sống pháp luật ( Hội luật gia Việt Nam) tống tiền cảnh sát giao thông Đà Nẵng.
Ngay sau đó báo Đời sống pháp luật có bài phản pháo lại việc pv Đức Hiển của báo PL TPHCM đưa thông tin nêu trên.
“..tác giả Nguyễn Đức Hiển hiện đang công tác tại báo Pháp Luật TP HCM. Nguyễn Đức Hiển đã từng bị bị kỷ luật, bị cơ quan quản lý báo chí thu hồi thẻ nhà báo vì những sai phạm nghiêm trọng trong quá trình tác nghiệp.
Không hiểu sao, một phóng viên có nhiều sai phạm như vậy lại được bổ nhiệm Phó Tổng thư ký Toà soạn..”. Báo Đời sống pháp luật viết.
Pv Đức Hiển là chủ nhân của blog Bố cu hưng đình đám một thời trên yahoo 360.
Báo chí cách mạng bây giờ trước sức ép của thị trường đang dùng những “đòn chí mạng” để hạ thấp uy tín của nhau, thậm chí đẩy tờ báo đó đến chỏ phá sản.
Những câu chuyện “nhà báo tống tiền, nhận phong bì” luôn là vấn đề nhạy cảm và khi một tờ báo có được thông tin đó thì coi như “thằng kia sẽ chết với tao”.
Cho dù biết rằng kẻ viết bài đánh người kia cũng từng đã “nhận phòng bì”. Vấn đề là không bị bại lộ.
Điều đó cho thấy rằng trò chơi “ma quỷ” ám hại đồng nghiệp của báo chí Việt Nam thật dơ bẩn.
Họ biết điều đó, nhưng họ vẫn muốn làm điều tệ hại với đồng nghiệp.
“điều gì mình không muốn thì đừng làm với người khác”. Điều đó nhà báo Việt luôn bỏ ngoài tai.
Đó là điều khác lạ với báo chí phương Tây khi nhà báo Việt Nam đi họp báo luôn có “bao thư đi kèm”.
Nhiều nhà báo có tiếng nói trọng lượng khi anh ta có quan hệ tốt với chính quyền, doanh nghiệp, công an…
Nhiều nhà báo lúc đầu hăng say viết bài chống tiêu cực, tham nhũng, nhưng sau đó bị “hủy hoại ý chí” do sự chi phối của “chiếc phong bì” hay những vật phẩm lớn hơn.
Họ được tặng cả đất đai, hay cổ phần trong những doanh nghiệp lớn..sau khi sự việc được dàn sếp ổn thỏa.
Nhiều nhà báo chơi thân với Cảnh sát giao thông đến nỗi xe nhà báo đi trên đường luôn được ưu tiên “phóng nhanh, vượt ẩu”.
Nhà báo đã trở thành “công cụ”, pr cho những cuộc thanh trừng chính trị hay hạ nhục đối thủ.
Nhà báo Huy Đức, từng phóng viên của báo Sài gòn tiếp thị nhìn nhận: “Sự tha hóa trong đội ngũ nhà báo Việt Nam là rất nhiều và nhà báo chúng ta không còn sự tử tế”.
Và chính sự không tử tế đó khiến cho nhà báo Việt Nam rất dễ bị hình sự hóa khi sự việc của họ bại lộ.
Cách làm việc đơn giản, lộ liễu, coi thường đối tác và nghe thông tin một phía…khiến cho nhiều nhà báo “ngớ người” hay “kêu oan” khi rơi vào vòng lao lý.
“những biểu hiện “thương mại hóa”, xa rời tôn chỉ mục đích, chạy theo thị hiếu tầm thường, đưa tin và viết bài theo kiểu giật gân, câu khách, thiếu trung thực, làm ảnh hưởng chung đến uy tín của báo chí nước ta”.
Lời cảnh báo của ông Nguyễn Phú Trọng vẫn là thực tế của báo chí Việt Nam.
Nhưng dùng thế lực đã bị mua chuộc mà đi hạ nhục anh em thì quá là tồi tệ.
Với nhân dân báo chí là tiếng nói thao thức và sự gửi gắm niềm tin vào đó, nhưng chính lối sống kiêu ngạo, coi thông tin là cơ sở để “kiếm chác”. Niềm tin đó đã bị bội bạc quá nhiều
Một trong những bản sắc văn hóa sâu đậm của người Việt chúng ta là yêu thiên nhiên, sống hài hòa với tự nhiên, trọng tình và luôn giữ trọn tình nghĩa thủy chung.
'Xét công trạng cho người còn khó huống hồ xét công trạng cho ngựa voi, cây cối'
Không chỉ thủy chung với người mà còn thủy chung với cả vật, cả cỏ cây.
Xưa có chuyện voi của Hai Bà Trưng, của Đức Thánh Trần giúp các ngài xông trận lập chiến công, voi hi sinh khi lâm trận, người dân lập đền thờ để ghi nhớ công lao con vật hiền lành nhưng trung thành cùng người đánh giặc.
Nghe nói trong trận Điện Biên năm xưa cũng có một chú voi được ban thưởng huân chương quân công vì có công kéo pháo , chuyển gỗ xây công sự trong chiến trường.
Cây và sự tích
Nhiều cây cối gắn liền với các sự tích của Thánh Trần nay cũng còn được chăm sóc giữ gìn chu đáo trong khu đền Trần và nhiều nơi trong cả nước. Cây đa Tân Trào ở “Thủ đô gió ngàn năm” xưa cũng thuộc về loại cổ thụ được chăm sóc và giữ gìn.
Công bằng mà nói, nếu bình xét công trạng, cây đa Tân Trào xét về nhiều mặt, cũng không có gì hơn hẳn nhiều cổ thụ khác trong cả nước. Về lí lịch: bản thân, cây đa Tân Trào có thể do dân làng trồng mà cũng có thể do chim chóc ăn quả thải hạt mà có.
Chi bạc tỷ làm cái thân đa Tân Trào giả bằng xi măng, bằng nhựa hóa học, chẳng có một giá trị gì ngoài sự phảm cảm.
Vũ Thế Long
Có những cây như cây vú sữa do Chủ tịch Hồ Chí Minh tự tay trồng để làm gương cho cả nước thi đua trồng cây. Những cây ấy cũng có thành tích thật thiết thực. Những “Tân thụ” ấy có lí lịch, ngày tháng năm trồng và ảnh chụp phim quay rõ ràng.
Lí lịch của đa Tân Trào thì tù mù một dấu hỏi. Đa Tân Trào chỉ là một chứng vật lịch sử bởi dưới gốc cây đa này đã diễn ra nhiều hoạt động lịch sử của thời tiền khởi, gắn với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, với Chính phủ lâm thời của nước VNDCCH.
Vậy là cây đa chỉ là một vật chứng, một hình ảnh lịch sử. Công bằng mà xét cả rừng cây Tân Trào cũng là những vật chứng của cái thời kì ấy và còn nhiều vật chứng khắp nơi trong nước như trong thân cây đa khổng lồ làng Võng La Hà Nội đã là nơi ẩn trú của Đảng bộ xã trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp ở Hà Nội, Nhà Quốc Hội xưa giữa Ba Đình….
Cổ thụ Võng La chắc gì đã kém thành tích hơn cổ thụ Tân Trào ? Chẳng những là chứng vật lịch sử mà còn có công che chở bảo vệ cho cán bộ để lãnh đạo nhân dân Thủ Đô kháng chiến bảo vệ xóm làng.
Xét công trạng cho người còn khó huống hồ xét công trạng cho ngựa voi, cây cối. Cây cối voi ngựa có biết nói đâu, ai cho gì nhận vậy.
Thưởng phạt ra sao là do con người ta cả.
Mấy năm nay, nghe tin dữ “Quốc thụ” Tân Trào lâm trọng bệnh , người ta vời bao nhà khoa học, giáo sư tiến sỹ đầu ngành đến cứu chữa. Ai nấy đều lo lắng xót xa.
Chế độ cao nhưng cây giả?
Tuần rồi, lại nghe tin vui “ Nhà nước đã đầu tư chăm sóc “Quốc thụ” Tân Trào tương đối thành công và nay có quyết định bỏ thêm hai tỷ rưỡi để “tân trang” và “phục dưỡng” cho Quốc thụ.
Nghe giật cả mình! Trời ơi! Sao mà lắm tiền thế?
Trót mạo muội gọi cổ thụ Tân Trào là “Quốc Thụ”, tôi sợ sẽ bị mọi người phê bình vì nói càn. Ai cho phép? Muốn chọn Quốc hoa, Quốc phục phải có hội đồng nhà nước xem xét, phải được Chính phủ và Quốc Hội thồng qua.
Ai cho phép tự phong là Quốc thụ? Tôi dám nói liều như vậy chỉ vì so với cây cối trong cả nước này thì từ cây non đến cây già chẳng có cây nào được người ta chăm bẵm, nâng đỡ đến như vậy.
Anh có tiền anh cứ tiêu. Nhưng thả sức tiêu tiền của nhân dân thì lại là một chuyện khác.
Vũ Thế Long
Riêng cái khoản được tiêu chuẩn chăm sóc cao cấp như thế thì cả nước chỉ có một.
Gọi là “Quốc thụ Tân Trào” cũng có cái lí của nó chứ. Thử tìm xem có cây nào được hưởng chế độ cao hơn hơn?
Nghe nói có những tay trọc phú chơi ngông dám bỏ ra cả tỷ bạc để mua về một gốc đa cỏn con mọc bên hòn giả sơn, được ca tụng có dáng có thế tuyệt trần. Bé tẻo tèo teo nhưng lại già hơn ông bành tổ! Ấy là chuyện của nhà giàu.
Ai có tiền thì cứ tiêu miễn là tiền chính đáng. Pháp luật có ai cấm người ta mua cây giá một tỷ, chục tỷ đâu? Anh có tiền anh cứ tiêu. Nhưng thả sức tiêu tiền của nhân dân thì lại là một chuyện khác.
Tôi đọc kĩ xem người ta đã làm gì với 2 tỷ rưỡi đồng để “Tân trang-phục dưỡng”cho Quốc Thụ Tân Trào? Nào là đúc lại thân cây đã chết bằng xi măng, nhựa tổng hợp, nào là chăm chút cho chiếc lá cuối cùng của ‘quốc thụ”, nào là trồng thêm cây non…Toàn những chuyện nghe kinh người.
Người Nhật trồng cây non trong lòng cây cổ thụ đã tàn
Không hiểu người ta đúc lại cái phần thân đã chết của cổ thụ để làm gì nhỉ?
Ừ, cứ cho rằng đúc để thiên hạ chiêm ngưỡng cái phần xác giả của của cổ thụ thì tôi đố ông nào bà nào dám cam đoan là cái xác giả ấy đúc như thật? Có ai đổ khuôn cái xác giả ấy đâu mà biết?
Vả lại, cây cối có sinh có tử, có phát triển, mỗi lúc một thay hình đổi dạng. Sao mà làm được cái cây giả bằng xi măng , bằng composit y xì như cây thật được?
Mà làm cái của giả ấy để làm gì cơ chứ? Chỉ cần đặt ở đấy cái hình nhỏ đắp nổi hay một hình ảnh thật nào đó của cây xưa là đủ lắm rồi. Thờ tổ tiên thì cũng chỉ đến thế là cùng.
Có dịp đi thăm cây cổ ở vài nơi trên thế giới, tôi thấy người ta có nhiều cách để nhắc nhở mọi người về một kỉ vật của một thời đã qua. Vừa đẹp, vừa văn minh, khoa học, lại là một bài giáo dục về môi trường rất có ý nghĩa.
Ở Paris, người ta đặt tấm biển nhỏ bên cạnh mô hình nhỏ ghi rõ nơi đây xưa đã từng tồn tại một cổ thụ hơn 400 năm.
Ở Nhật Bản, thay vì bứng đi cái gốc rễ của cây tùng cổ không lồ, người ta giữ lại cái gốc và trồng trong lòng nó một cây non. Thế là đủ, thế là hay mà chẳng mấy tốn kém.
Ngẫm lại cách hành xử của ngành văn hóa chúng ta với “Quốc Thụ” Tân Trào mà thấy buồn. Chi bạc tỷ làm cái thân đa giả bằng xi măng, bằng nhựa hóa học, chẳng có một giá trị gì ngoài sự phản cảm.
Không có giá trị thẩm mỹ lẫn ý nghĩa văn hóa.
Cực phản cảm vì dám tiêu tiền công một cách vô nghĩa, lãng phí vô tội vạ.
Thương thay cho các cổ thụ không được may mắn xếp hạng như “Quốc thụ Tân trào”, dầu rằng công trạng chắc gì đã thua kém?
TT - Sáng 14-6, bên hành lang Quốc hội, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền đã có cuộc trao đổi với báo chí về một số vấn đề liên quan đến việc kê khai tài sản của ông Ðặng Hạnh Thu, người vừa bị cho thôi chức tổng cục trưởng Tổng cục Thuế (Bộ Tài chính).
* Công an nhân dân: Thưa ông, dư luận và báo chí phản ánh ông Ðặng Hạnh Thu có nhiều lô đất ở Ðồng Nai, nơi ông này từng làm cục trưởng Cục Hải quan (trước khi làm tổng cục trưởng Tổng cục Thuế, ông Thu là phó tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan). Về việc này, Thanh tra Chính phủ đã xem xét bản kê khai tài sản của ông Thu, vậy bản kê khai đó có đầy đủ?
- Trong việc này, sở dĩ đặt vấn đề xem xét vì người ta có tố cáo anh Thu, nói rằng anh là cán bộ mà có nhiều đất nên Thủ tướng Chính phủ giao các cơ quan chức năng xem và đã có kết luận rồi.
Thứ nhất, về đất mua như vậy là đúng pháp luật, công khai, minh bạch. Thứ hai là có kê khai tài sản, và nói chung trong việc này nếu xét trên nhiều góc độ cũng không có vấn đề gì gọi là sai trái nghiêm trọng. Thế nhưng có việc anh là cán bộ mà mua quá nhiều đất.
* Công An Nhân Dân: Câu hỏi đặt ra là: tiền đâu mà ông Thu mua được nhiều đất vậy?
- Việc đó lại là việc khác. Nếu cơ quan chức năng có yêu cầu giải trình thì anh Thu sẽ giải trình. Bây giờ tiền thì thiếu gì nguồn, chứ đâu phải mình hỏi lấy tiền đâu chung chung vậy. Hơn nữa vì gia đình vợ anh Thu làm doanh nghiệp, làm ăn kinh tế, có khả năng thì mua cũng là điều bình thường. Chỉ có chuyện trong thời điểm đó mà mua nhiều nền đất như thế thì người ta không đồng tình thôi. Chứ còn về tiền nong thì không có vấn đề gì khuất tất.
* Tuổi Trẻ: Thưa ông, có phải bộ trưởng Bộ Tài chính vừa có quyết định điều ông Ðặng Hạnh Thu về cơ quan Bộ Tài chính chờ phân công công tác và chính thức thôi giữ chức vụ tổng cục trưởng Tổng cục Thuế?
- Tôi cũng có nghe thông tin này nhưng đó là theo yêu cầu bố trí công tác của các cơ quan chức năng đã bàn, còn theo tôi hiểu thì nó không phải do lỗi từ chuyện đất đai này.
* Tiền Phong: Chúng ta khuyến khích cán bộ kê khai tài sản, ông Ðặng Hạnh Thu đã có bản kê khai, phải chăng cũng chính vì vậy mà có dư luận?
- Không nên suy luận từ việc này sang việc kia. Ở đây anh Thu bị tố cáo, tố cáo cái gì thì xem việc đó.
Kê khai tài sản thì nhiều hay ít là do tài sản, khai phải trung thực chứ không lo khai nhiều thì sẽ có ý kiến này ý kiến khác. Bởi vì ngay trong trung ương hoặc ngay trong Quốc hội này cũng có nhiều người đã trình bày có tài sản rất lớn, rất nhiều, chẳng ai có đối xử gì, có ý kiến gì, đúng không?
Ở đây, trong trường hợp này (ông Thu), người ta nói là mua đất nhiều bởi "cậy quyền cậy chức" để mua đất trái pháp luật nhằm vụ lợi cá nhân, nhưng khi xem thì không phải như thế.
* Tuổi Trẻ: Trong quá trình Thanh tra Chính phủ xem xét các bản kê khai tài sản, đã bao giờ thấy có bản kê khai nào nhiều tài sản như bản kê khai của ông Ðặng Hạnh Thu?
- Nói chung thì có nhiều nhưng tôi không được phép nói lúc này vì muốn công khai tài sản của cán bộ phải theo quy định chứ không thể hỏi và trả lời (như thế này) được.
Cứ mỗi độ xuân về, lòng tôi lại nôn nao những cảm giác đón chào mùa xuân mới với những niềm hy vọng mới.
Năm Mới đến, người dân có những niềm hy vọng mới
Bài viết này xin bày tỏ một vài ước vọng của ngày xuân, cũng với một mong muốn là ca ngợi và tôn vinh cái đẹp của tình người, vốn đã phai mờ trước vận nước nổi trôi, và những ngổn ngang bề bộn của cuộc sống.
Quyền phát biểu chính kiến
Câu chuyện cổ tích “The Emperor’s New Clothes” (tạm dịch là “Hàng độc” của Đức Vua) của nhà văn Hans Christian Andersen là một câu chuyện vui cảnh giác đối với các nhà cầm quyền trên thế giới, chuyện khó tin mà như có thật. Một ông vua chuyên chế đến nỗi không ai dám phê bình, đã mặc bộ quần áo mà ông ưng ý nhất nhưng khổ nỗi là nó lại trong suốt như “pha lê”, khiến ai cũng thấy “kỳ cục”, mà không ai dám hó hé nói cho vua biết một điều bất kính là đức vua trông giống như đang trong tình trạng “cuổng trời”.
Vì lợi ích của quốc gia và dân tộc, xã hội chúng ta cần tôn trọng và cầu thị lắng nghe mọi ý kiến đóng góp của các tầng lớp nhân dân về “quốc kế dân sinh” về “giáo dục” và “pháp luật”, nhất là các bậc trí thức uyên thâm, các vị thân hào nhân sĩ, “uy vũ bất năng khuất”, không nhắm mắt cúi đầu trước bạo lực cường quyền xâm hại lợi ích của Nhân dân và Tổ quốc. Tuy “tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu”, nhưng “hào kiệt thì đời nào cũng có”. Chúng ta phải thấy đó là “nguyên khí của quốc gia”, phải trân trọng cám ơn ý kiến đóng góp của các nhân tài của đất nước, của các công dân tốt, có ý thức trong sáng, thành tâm đóng góp xây dựng chính quyền Nhân dân vững mạnh.
Báo chí phải là kênh phản ánh ý dân
Quyền Tự do Báo chí, quyền Tự do Ứng cử và Tự do Bầu cử, cùng quyền cho các công dân được tự do phát biểu chính kiến xây dựng đất nước, đã được minh thị trong Hiến pháp, cần phải được Nhà nước tổ chức phát động, khuyến khích phát huy thêm, theo đúng nguyện vọng của Nhân dân và yêu cầu cải cách hành chính, chống tệ nạn trì trệ lãnh cảm trước nỗi khổ của nhân dân và tệ nạn bè phái tập đoàn tham nhũng - sâu dân mọt nước.
Việc thành lập các Đại Công ty xuyên quốc gia và quốc tế, các tổ hợp truyền thông rộng lớn cũng phải nhằm cống hiến tập hợp thay cho Nhà nước các kênh phản ánh ý dân, kêu gọi sự đóng góp của người dân trong nước và hải ngoại (khúc ruột xa ngàn dặm) trong việc thực hiện chính sách và quản lý xã hội. Qua đó, Nhà nước có cơ hội thấu hiểu những mơ ước khát khao và nguyện vọng chính đáng của toàn dân, để Nhà nước kịp thời điều chỉnh các sai sót tự nhiên trong quá trình xây dựng quản lý và phát triển đất nước.
Tinh thần pháp luật
Một vấn nạn xã hội ngày càng sâu sắc, đó là sự phân hóa thật cùng cực giữa giàu và nghèo. Khi một vé đi xem ca nhạc một đêm để được tận mắt thấy thần tượng ngôi sao, ngang bằng với tiền học phí của sinh viên nghèo trong cả một năm, quả là một vấn nạn “nghịch lý tự nhiên” mà một xã hội có lương tâm cần nên xem xét.
Có người lý giải sở dĩ việc chống tham nhũng cứ trì trệ chưa hiệu quả, việc giải quyết khiếu nại tố cáo cứ nhì nhằng, việc cải cách hành chánh thì như một mớ bòng bong, gỡ ra rồi lại rối, rối thì lại gỡ. Đó là vì luật pháp ta có nhiều kẻ hở, chưa nghiêm, chưa chuẩn xác, cần phải có thời gian điều chỉnh. Những vướng mắc trong soạn thảo pháp luật thì ai cũng đã rõ. Nhưng vấn đề quan trọng là muốn ban hành luật ta phải nắm rõ thấu đáo cái “tinh thần của pháp luật”. Pháp luật phải phục vụ cho Nhân dân, phải thuận lòng dân, phải có tính khả thi, nhân danh Công lý – phù hợp với đạo lý, lẽ công bằng và tiến bộ xã hội.
Luật của chính quyền Nhân dân là phải “lấy dân làm gốc”, “phục vụ cho nhân dân”, phải góp phần ”phát triển xã hội đất nước ngày càng được tốt đẹp hơn”. Do vậy, Tinh thần Pháp luật có nghĩa là Luật đó trước hết, phải phù hợp với nguyện vọng của nhân dân, phục vụ cho nhân dân, chăm lo cuộc sống, sự an vui và hạnh phúc của nhân dân. Kế tiếp, một văn bản Luật muốn có giá trị thì nó phải có tính khả thi, phải phù hợp với đạo đức và lẽ công bằng, phải mang tính nhân bản và tiến bộ xã hội.
Nếu tôn giáo có “yêu cầu chân chính” phục vụ nhân dân như xin đất để mở trường học hay thờ phụng, lập các cơ sở phước thiện nuôi chữa bệnh người nghèo, thì Nhà nước và Chính quyền địa phương cũng nên xem xét.
Nguyễn Bính Châu
Ngoài ra, sau khi Luật ấy đã ban hành, thì trong quá trình thực hiện chính sách pháp luật, ta cũng cần phải tiếp tục theo dõi, rút kinh nghiệm và điều chỉnh pháp luật để pháp luật thực sự là công cụ phục vụ an toàn xã hội và đời sống tốt đẹp cho nhân dân. Chính do những đặc tính đó của ”tinh thần pháp luật” mà Luật pháp được ban hành mới mang tính cưỡng chế, bắt buộc mọi người phải tuân thủ vì lợi ích của nhân dân, của toàn xã hội và đất nước.
Trong khi người dân phải rứt ruột xa rời mảnh đất truyền đời của cha ông tổ tiên, để ra đi với trong lòng bao nỗi ngổn ngang sinh kế và cuộc sống, thì có những nhà giàu mới phất lên dễ sợ từ các dự án đất đai... (đất cũ đãi người mới) quả là một điều “hợp lý nhưng bất công”. Và đó chính là lý do tại sao ta vẫn phải có bổn phận lắng nghe “Tiếng Dân kêu” mà cải sửa chính sách đền bù đất đai cho công bằng và hợp lý, cho thuận lòng dân.
Từ ngày hòa bình lập lại, trên tinh thần “tốt đạo đẹp đời”, các tôn giáo đã đóng góp vai trò động viên giáo dân lương giáo, cống hiến cho việc xây dựng đất nước, góp phần hàn gắn vết thương chiến tranh và tiếp tay xoa dịu trước các nỗi bất cập và bất lực của xã hội. Tôi thiết nghĩ nếu tôn giáo có “yêu cầu chân chính” phục vụ nhân dân như xin đất để mở trường học hay thờ phụng, lập các cơ sở phước thiện nuôi chữa bệnh người nghèo, thì Nhà nước và Chính quyền địa phương cũng nên xem xét cân nhắc giúp đỡ tạo thuận lợi cho nhu cầu đó, cho phù hợp với quy hoạch và kiến trúc.
Vì “mục đích duy nhất và cái lợi duy nhất thuộc về Nhân dân” chính Nhân dân là người thụ hưởng trực tiếp từ lợi ích đó, chứ không có bất cứ một cá nhân nào khác có thể tự thân quơ quào hưởng lợi được, và giáo dân cũng nhận biết rằng Nhà nước luôn có “chính nghĩa sáng ngời - biết nhìn xa trông rộng”, luôn quan tâm chăm lo tạo điều kiện phát triển tôn giáo theo kế hoạch quốc gia và chính sách pháp luật. Chúng ta không thể mơ mộng sự “đồng thuận xã hội”, khi có sự chênh lệch quá sâu sắc về quyền lợi và mâu thuẫn quyền lợi, khi không có sự công bằng và hợp lý.
Dĩ nhiên, chúng ta cũng cần kiên quyết đấu tranh xử lý với các động cơ cá nhân, lợi dụng tôn giáo hoặc mê tín dị đoan, thu vén cá nhân, đi ngược lại “tinh thần bác ái” và “từ bi hỷ xả “ của tôn giáo, làm thiệt hại lợi ích chung.
Bên cạnh việc cải cách hành chánh còn nhiều việc phải bàn, chẳng hạn vụ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và quyền sử dụng đất. Ngay chính các cơ quan hữu trách mà còn không thống nhất được ý kiến. Lúc một lúc hai, rồi thì lại lúc hai lúc một (giấy). Theo tôi, căn bản là cái đất, còn nhà thì có thể thay đổi, nay nhà trệt mai lên hai tầng rồi ba tầng, thiết kế nội thất phân chia tường nhà ở đâu hay nâng cao mấy tấm mấy tầng là quyền của chủ nhà, ta chỉ can thiệp xem xét nhằm bảo đảm sự an toàn cần thiết của công trình và phù hợp quy hoạch cảnh quan chung. Vấn đề cốt lõi không phải là cãi nhau về một giấy hay hai giấy, mà căn bản là phải phục vụ cho yêu cầu quản lý khoa học và tạo thuận lợi cho người dân qua sự minh bạch về luật pháp, công khai thời hạn cấp giấy, không bắt bẻ làm khó dân trong thủ tục hành chánh. Do vậy, chỉ cần có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất kèm theo giấy phép xây dựng và đăng ký công trình trên đất là được.
Nhiều người dân đổ về Hà Nội khiếu kiện vì đất đai
Nhưng ta cũng không nên buộc những người có giấy tờ cũ, đã được cấp sau 1975 phải cấp đổi giấy mới, gây phiền toái trong nhân dân. Chẳng lẽ giấy của chính quyền cách mạng cấp lại quá “lôi thôi”, không có giá trị (thiếu tính bền vững nhìn xa trông rộng, vừa mới đưa vào sử dụng thì đã lạc hậu trật đường ray?). Việc bắt buộc mọi người dân đều phải xin cấp đổi mới giấy chứng nhận về nhà đất vừa mang tính tốn kém phiền phức, vừa làm nặng gánh lo toan cho người dân và chắc chắn sẽ gây áp lực quá tải cho cơ quan quản lý nhà nước. Nên chăng chỉ những người có nhu cầu muốn cấp đổi sổ thì ta mới cấp đổi sổ mới cho họ. Như thế, vừa khoan được sức dân vừa giúp cho chính quyền có điều kiện tập trung công sức vào nghiên cứu quy hoạch và quản lý cho tốt, việc cải tiến hành chánh được khoa học và bền vững, ngày càng thuận lợi và tạo điều kiện dễ dàng cho người dân, phù hợp với tâm tư và nguyện vọng của nhân dân.
Con cọp cuối cùng ở Côn Đảo
Năm nay là năm con Cọp, nên trước khi chia tay bước vào năm mới, tôi xin phép kể cho các bạn một câu chuyện về con cọp cuối cùng tại Côn Đảo. Nhà văn An Khê, người đã chịu án chung thân khổ sai của thực dân Pháp tại nhà tù Côn Đảo, ông được may mắn trở về và đã kể câu chuyện này trên một nhật báo Saigon trước 1975, khi tôi chỉ mới là một chàng trai mới lớn trẻ tuổi yêu đời.
Do biết tù Côn Đảo thường có ý định trốn trại vượt ngục, thực dân Pháp nghĩ ra một hiểm kế, đó là làm thế nào để có thể có tiêu diệt tù chính trị bị nhốt trên Côn Đảo dám cả gan vượt ngục mà không bị dư luận lên án. Nên đã thả trong rừng Côn Đảo 10 con cọp trẻ dữ dằn, sẵn sàng “xơi tái” những anh tù trốn trại. Dân tù biết được nên dùng chiến thuật “tiêu thổ kháng chiến”, “vườn không nhà trống”, tìm cách cô lập hủy diệt mọi thứ mà lũ cọp có thể ăn được, nhiều khi tổ chức đông người lập bẫy vây bắt giết cọp. Lũ cọp không chịu nỗi sơn lam chướng khí và cạn nguồn lương thực nên bệnh và chết hết, chỉ còn lại duy nhất một con cọp.
Một đêm nọ cọp đi kiếm ăn trên bãi biển, thấy một con hến to như cái bàn tròn lớn cỡ một người ôm, nằm há miệng trước biển, khoe cái mình hến trắng hếu, lồ lộ hấp dẫn dưới ánh trăng. Cọp khoái chí đưa hai chân trước vồ con hến. Hến hết hồn ngậm miệng lại, cọp đang bệnh ốm đói và kiệt sức nên không sao vùng vẫy thoát. Đêm hôm ấy, người ta nghe tiếng con cọp gầm rú suốt cả đêm. Sáng hôm sau, con cọp xấu số đã nằm chết ngộp khi nước triều dâng lên trên bãi biển.
Câu chuyện con cọp cuối cùng nơi Côn Đảo làm ta chợt nghiệm ra rằng, tính ra loài người là một con vật hết sức khôn ngoan và nguy hiểm hơn cọp dữ. Vì vậy, người xưa thường ví các tham quan ô lại còn nguy hại tàn ác gấp nhiều lần hơn loài thú dữ cọp beo.
Vậy thì mong rằng trong năm con cọp, các quan tham ô lại bọn sâu dân mọt nước sẽ bị sập hầm, số phận sẽ như con cọp cuối cùng trên Côn Đảo, cho người dân đỡ khổ và diệt trừ được quốc nạn.
Nhưng trước hết, thì ta hãy nâng ly phấn khởi: “Chúc mừng năm mới” và tiếp tục “mơ Xuân”.
Nghe một người bạn kể rằng có quen với các quan chức xây dựng ở miền trung; trong lúc trà dư tửu hậu, họ nửa đùa nửa thật kể: khi đập bỏ những cầu cống xưa thì đập không nổi vì người xưa xây cất kiên cố quá, còn xây mới thì chưa xây xong đã xập(!).
Cứ tưởng đó chỉ là chuyện trà dư tửu hậu. Bây giờ báo chí cho biết các "công trình mới xây" đó chất lượng ra sao qua cơn bão (vốn triền miên ở miền trung) này. Thôi miễn bình luận nữa. Bài trên Vietnamnet tường thuật:
“Nhờ” bão, người dân Đà Nẵng phát hiện bờ kè ven biển, trụ điện... còn dễ ngã đổ hơn cả hàng rào bằng tôn!
Từ bờ kè không lõi sắt
Như đã phản ánh, cơn bão số 9 gây thiệt hại hết sức nặng nề cho tuyến đường du lịch ven biển Nguyễn Tất Thành của Đà Nẵng. Đặc biệt, nửa phần đường tiếp giáp với bờ biển, đoạn từ cầu Phú Lộc đến Nam Ô, gần như không còn chỗ nào nguyên vẹn.
Các đoạn bờ kè bị sạt lở trên đường Nguyễn Tất Thành cho thấy hoàn toàn không có lõi sắt bên trong Ảnh: HC
Theo khảo sát sơ bộ của Sở GT-VT Đà Nẵng, khoảng 70% vỉa hè dọc theo phía biển đã bị sụt lún, tạo thành những “giao thông hào” sâu hoắm. Hàng chục ngàn viên gạch lát vỉa hè bị sóng biển tràn qua, lột phăng ném ra giữa đường. Hàng loạt lan can, bậc lên xuống biển dành cho du khách và người dân bị đánh vỡ hoặc cong queo, méo mó đến thảm hại…
Đặc biệt, sóng biển đã đánh sập hoàn toàn phần trên của 14 đoạn bờ kè, mỗi đoạn từ 20 – 25m và đây chính là những “cửa ngõ” để sóng biển tiếp tục tràn vào tàn phá con đường. Nền đường sụt lún tới mức gần như nghiêng hẳn về phía biển.
Nghiêm trọng nhất là mố cầu phía đông cầu Phú Lộc bị sạt hoàn toàn. Sóng lớn đánh sập nền và xé toạc đoạn mặt đường rộng hơn 5m ngay sát chân cầu, tạo thành hố sâu hết sức nguy hiểm…
Trước đó, trong cơn bão Xangsane năm 2006, tuyến đường Nguyễn Tất Thành cũng từng bị tàn phá nặng nề. Do vậy, vào tháng 7/2008, lãnh đạo TP Đà Nẵng đã quyết định đầu tư 3,3 tỷ đồng để khắc phục những chỗ hư hỏng, sụt lún vỉa hè, hệ thống thoát nước và cảnh quan trên tuyến đường…
Chính hậu quả từ bão Xangsane cho thấy đường Nguyễn Tất Thành do nằm quá sát biển, không có hệ thống cây xanh che chắn nên là cung đường rất dễ bị sóng biển “vùi dập”. Vì vậy, việc sửa chữa, nâng cấp, khắc phục các điểm hư hỏng trên tuyến đường này tất yếu phải đặt vấn đề chất lượng lên hàng đầu.
Nhưng chỉ sau hơn 1 năm, tuyến đường lại tiếp tục bị phá nát. Và cũng “nhờ” có bão số9 vừa qua mà người dân phát hiện ở các đoạn bờ kè bị vỡ, tuyệt nhiên không có cây sắt nào làm lõi bên trong. Tất cả chỉ là khối bê tông gồm đá dăm, đá hộc “kết nối” với nhau bằng xi măng như kiểu người ta xây tường. Thế nên khi sóng lớn tràn qua thì từng khối bê tông “được” bóc ra như thể người ta gỡ từng viên gạch ra khỏi bờ tường!
Không chỉ người dân quanh đó thắc mắc mà chính nhiều người đang làm trong ngành xây dựng cũng lắc đầu ngao ngán, không thể hiểu nổi vì sao một tuyến bờ kè quan trọng bảo vệ cho cung đường nằm ôm sát bờ biển, thường xuyên chịu tác động khắc nghiệt của thiên tai nhưng lại có kiểu kết cấu kỳ lạ đến vậy?
Những đoạn bờ kè “không lõi sắt” đó đang là lời “tố cáo” đầy thuyết phục về chất lượng xây dựng công trình ngay từ đầu, cũng như việc nâng cấp, sửa chữa tốn kém hàng tỷ đồng hồi tháng 7/2008?
Chúng tôi đem những câu hỏi này đặt ra với ông Đặng Việt Dũng, Giám đốc Sở GT-VT Đà Nẵng. Câu trả lời của ông là… chờ xem lại thiết kế, còn bây giờ ông đang bận tiếp khách!
Đến trụ điện không móng
Trong khi đó, người dân ở tổ 27C và 23C khu vực Thọ An, phường Thọ Quang, quận Sơn Trà cho hay, khoảng 2 giờ sáng 29/9, gió lớn từ “rìa” cơn bão số 9 đã làm ngã đổ 5 cây trụ điện dài cả chục mét trên đường Phan Bá Phiến. Trụ điện đổ chắn ngang đường, dây điện nhùng nhằng khiến đoạn đường khoảng 500m bị ách tắc.
Trụ điện được chôn mà không hề có móng!
Đã mấy ngày trôi qua, nhiều người dân vẫn còn thở phào vì mấy cây trụ điện này đổ ngã vào ban đêm, chứ nếu vào ban ngày chắc đã có người phải mang hoạ. “May mắn” hơn nữa, cả 5 trụ điện đều ngã đổ về phía đông, nằm vật hết ra giữa đường, chứ nếu ngã theo chiều ngược lại thì hàng loạt nhà dân nằm gần các trụ điện này, nhiều nhà chỉ cách chân trụ điện khoảng 2 – 3m, đã lâm nguy.
Song điều khiến người dân bức xúc là sau khi các cây trụ điện ngã đổ, người ta mới phát hiện ra mấy cây trụ bê tông ly tâm đường kính khoảng 30cm, dài khoảng 10m, nặng hàng trăm kg này chỉ được… chôn rất sơ sài trên mặt đất. Chính xác là chỉ được cắm xuống đất khoảng 70cm – 1m, chứ hoàn toàn không có móng trụ, không có bê tông liên kết.
Người dân cho biết, số trụ điện này mới được dời vào lề đường cách đây vài tháng khi tiến hành chỉnh trang đường Phan Bá Phiến. Mới nhìn bên ngoài tưởng rất vững vàng, tuy nhiên kiểu làm ăn cẩu thả, gian dối đã không thể “múa rìu qua mắt... bão”.
Và không ít người đặt nghi ngờ: Một khi cả 5 trụ điện đều đồng loạt ngã đổ theo cùng một kiểu như thế thì những trụ điện còn lại trên tuyến đường này liệu có an toàn, hay chỉ cần một cơn gió nhẹ là đã ngã vật ra, gây hại cho người dân?
So sánh
Xin nêu ra đây một so sánh nhỏ: Ngay trên tuyến đường Nguyễn Tất Thành, Công ty Deawon (Hàn Quốc) dựng tường rào bằng tôn, sườn sắt dài cả cây số bao quanh dự án khu đô thị quốc tế Đa Phước. Tường rào cao hơn 2m, hướng ra biển và tất nhiên là hứng trọn những đợt gió bão cực mạnh từ biển tốc vào trong cơn bão số 9 vừa qua.
Trong khi bờ kè, trụ điện... ngã đổ thì hàng rào bằng tôn của khu đô thị Đa Phước chẳng hề suy suyển trước gió bão!
Ấy vậy mà, hàng rào này lại chẳng hề bị suy suyển, thậm chí một miếng tôn cũng không bị bong ra. Người dân xung quanh đều thắc mắc, không lẽ cái hàng rào tạm ấy lại vững vàng, đủ sức chống chọi với gió bão hơn cả những bờ kè, trụ điện bê tông… vốn phải đáp ứng yêu cầu về sự lâu bền, không nói vĩnh cửu thì chí ít cũng vài chục năm?
Truyện Bố Già của Mario Puzo mở đầu bằng một vụ xử án bất công, thấy rõ:
“Amerigo Bonasera có việc ra Toà, Toà Đại hình Nữu Ước, Phòng 3 để nghe công lý phán xét, trừng trị hai thằng khốn can tội bạo hành, toan cưỡng dâm con gái lão. Ngài Chánh án uy nghi, bệ vệ vén áo thụng đen làm như sắp đích thân ra tay trị hai thằng nhãi ranh đang đứng xớ rớ trước Toà. Giọng ngài sang sảng, lạnh tanh:
- Tụi bây hành động như những quân côn đồ tồi tệ nhất. Tụi bây làm như thú dữ ở rừng vậy! Cũng may mà cô bé đáng thương kia chưa bị tụi bây xâm phạm tiết hạnh, bằng không thì mỗi đứa 20 năm chắc… Xét vì tụi bây còn nhỏ, chưa có tiền án và con nhà đàng hoàng… Vả lại xét vì luật pháp đặt ra chẳng phải để trả thù nên toà tuyên phạt mỗi đứa 3 năm tù, cho hưởng án treo! ………
Bonasera nghiến răng nghe nỗi đắng cay trào lên nghẹn họng. Lão đưa chiếc khăn tay trắng lên bụm chặt miệng, ngó hai thằng khốn đi tà tà trở ra. Mặt chúng tươi rói, chúng tỉnh bơ không thèm nhìn lão một phát. Đành đứng trơ ra vậy. Cha mẹ chúng tò tò đi theo: hai cặp vợ chồng Mỹ trạc tuổi lão, bề ngoài Mỹ rặt bẽn lẽn ra mặt nhưng ánh mắt vẫn cứ vênh váo ngầm…
Lão quyết định tìm tới cố nhân Corleone, tốn bao nhiêu thì tốn…”
“Tìm tới cố nhân Corelone,” lão Bonasera không phải chi một đồng nào nhưng hai cậu nhóc “con nhà đàng hoàng” vẫn bị xử lại (và xử đẹp) cấp kỳ bằng một trận đòn thừa sống thiếu chết:
“Đàn anh Paulie xỏ đồ nghề vô tay mặt, biểu diễn quả đấm đồng trang bị mấy hàng gai 2 ly cho cậu Jerry coi chơi. Mỗi tuần nó đến võ đường dượt 3 lần, đập có thằng giữ thì còn gì là mặt mũi? Chát… chát… chát… là xong phần mặt. Thằng hộ pháp bèn xốc bổng lên, chìa bụng cậu Jerry ra cho đàn anh vung tay quạt. Bịch… bịch… Nó buông ra là cậu nằm một đống, trước sau vừa vặn 6 giây.
Hai đứa quay sang cậu Kevin. Tụi nó đâu có đấm bằng tay? Quạng là quạng bằng cả sức người lao theo nên bung ra một đòn là có thịt rách và xương gãy, đứng ngoài nghe cũng thấy.
Cỡ năm bảy giây sau thì Kevin được buông tha. Nằm nhũn ra, mặt mũi bầy hầy.”
Hai cậu Jerry và Kevin, nghe đâu, nằm nhà thương cả tháng. Từ đó về sau, hễ thoáng thấy đàn bà con gái (nói chung) và đám di dân gốc Ý (nói riêng) là hai cậu lảng đi chỗ khác chơi liền. Cho ăn kẹo cũng không dám buông lời tán tỉnh hay chọc ghẹo bâng quơ, đừng nói chi đến chuyện sàm sỡ như trước nữa.
Trận đòn, ngó bộ, hơi bị nặng tay. Tụi Mafia, rõ ràng, là có khuynh hướng trọng nữ khinh nam. Đụng tới phự nữ là tụi nó nổi giận cấp kỳ, và phản ứng (có phần) quá đáng.
Hồi tháng 11 năm 2007 vừa rồi, cảnh sát Sicily mới tìm được (trong sào huyệt của ông trùm Salvatore Lo Piccolo,) “Mười điều răn” (Ten Commandments) của đám Mafia địa phương. Đọc xong, quí bà và quí cô đều phải xuýt xoa và tấm tắc khen:
- Phải kính trọng vợ.
- Không được dòm ngó vợ bạn.
- Không được lem nhem về tiền bạc.
- Luôn giữ đúng hẹn.
- Không bao giờ nói dối.
…
Thiệt, có một thằng con hay thằng rể ăn ở và cư xử mực thước (quá cỡ) như vậy thì ai mà không hãnh diện chớ? Lỡ nó có dính tới băng đảng Mafia “chút xíu” thì cũng đã chết ai đâu nào? Thằng nhỏ có hung dữ, đánh đập ai ở ngoài đường thây kệ, miễn nó “kính trọng vợ con” và “không dòm ngó tới vợ bạn” (và em vợ mình) là yên bụng rồi – đúng không?
Điều răn thứ IV mới thiệt là quí hoá. Đọc mà mát ruột mát gan: “Don’t go to pubs and clubs” (Không được chàng ràng ở quán bia ôm hay quán nhậu). Phải vậy chớ. Đ… má, tui ghét nhứt là cái thứ đàn ông mà mở miệng ra là chửi thề, hoặc tu bia, hay nốc rượu ào ào. Thiệt là mất cảm tình hết sức!
Trong phần lời tựa của cuốn Bố Già, bản Việt ngữ, dịch giả Ngọc Thứ Lang còn cho biết thêm đôi điều lý thú khác nữa:
“Nhiều tư liệu gần đây về Mafia và ‘The Godfather’ cho chúng ta biết rằng nhân vật ‘Bố Già”’ngoài đời chính là Don Vito Cascio Ferro, một trong những thủ lĩnh quan trọng đầu tiên của giới Mafia Ý di cư sang Mỹ… Nhưng đối với bạn bè, thân quyến, ‘Bố Già’ gần như là một đấng toàn năng có thể cứu họ thoát khỏi những thế kẹt và nỗi oan ức mà ngay cả luật pháp cũng chẳng gỡ được. Ông đúng là ‘Mafia’ theo cái nghĩa nguyên thủy của nó thuở ban đầu hình thành, nơi ẩn náu.”
Những người ở trong “thế kẹt” và có “những nỗi oan ức” phải tìm đến Bố Già nhờ giúp đỡ (phần lớn) là những di dân nghèo khổ, không được pháp luật Hoa Kỳ – vào hồi đầu thế kỷ XX – che chở (đúng mức) khi cần. Như thế, băng đảng Mafia “thuở ban đầu hình thành” – xem chừng – với rất nhiều khí khái và thiện ý: đứng với kẻ ở thế cô, và sẵn sáng cứu khổ – phò nguy.
Đảng Cộng sản Việt Nam cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị… Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng – kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” – nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.”
Nhân dịp kỷ niệm 64 năm cuộc Cách mạng tháng Tám thành công, ký giả Đoan Trang – trong một bài phỏng vấn, đọc được vào hôm 18 tháng 8 năm 2009, trên tuanvietnam.net – gọi đây là “Cuộc khởi nghĩa của những người tay không.” Bà Đoan Trang quả là… khéo nói. Nghe (thiệt) lãng mạn hết biết luôn.
Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ. Thử nhìn cách họ đàn áp “những người (vẫn) tay không” thuộc những sắc dân thiểu số “ở vùng xa vùng sâu, vùng căn cứ cách mạng” coi:
“Từ mờ sáng, từng đoàn người Thượng già trẻ trai gái vai mang gùi, lưng địu con cùng tựa lưng sát cánh bên nhau túa tràn vào trung tâm các thành phố Pleiku, Buôn Mê Thuột, Kon Tum… Để ngăn chặn đoàn người ở các nơi đến điểm hẹn, công an tại các tỉnh nói trên đã huy động công nhân người Kinh trong những xí nghiệp, những cơ quan hành chính, các đoàn thanh niên CS và công an giả dạng thường dân ùa ra tấn công vào đoàn người Thượng đang trên đường đi.(Đăm So – “Người Thượng trên Cao Nguyên: quả bom nổ chậm.”)
Theo lời ông Phạm Thế Duyệt – Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc – trong một cuộc phỏng vấn dành cho vietnamnet.vn (vào ngày 17 tháng 4 năm 2004) thì đây cũng là chuyện nhỏ thôi, không có gì để mà phải làm rầm rĩ:
“Chỉ có hai người trong số những người cố ý gây rối trật tự công cộng bị chết do chính họ ném đá vào nhau. Ngoài ra, còn có vài chục người bị thương trong các cuộc ẩu đả lẫn nhau.”
Ít xịt hà, má ơi.
Thằng chả quên nói thêm rằng những kẻ ném đá chính là “công an giả dạng thường dân,” còn “hai người chết” và “vài chục người bị thương” thì mới là “thường dân thứ thiệt.” Chiến thuật “con ngựa thành Troy,” tất nhiên, không chỉ áp dụng đặc biệt với những sắc dân thiểu số. Đây là cơ hội đồng đều (equal opportunity) dành cho tất cả mọi giới người – không phân biệt giới tính, nghề nghiệp, sắc tộc, tôn giáo… gì ráo trọi.
“Ngày 3 tháng 5: Ông Nguyễn Văn Thơ và ông Lê Văn Sóc, Hội trưởng và Phó Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hoà Hảo Truyền thống ở tỉnh Đồng Tháp, bị Toà án tỉnh Đồng Tháp tuyên án 6 năm tù mỗi vị; Anh Nguyễn Văn Thuỳ (tự Tam), Tổng vụ Thanh niên PGHH TT tỉnh Vĩnh Long, 5 năm tù; và bà Dương Thị Tròn, Hội trưởng Hội đoàn Phụ nữ Từ thiện PGHH tỉnh Đồng Tháp, 4 năm tù ở. Tất cả bị bắt vì phản đối công an giả thường dân đánh đập 20 tín đồ Phật giáo Hoà Hảo đi dự một đám tang về…”
“Bắt đầu từ thứ Bảy, 27 tháng Sáu, và kéo dài đến khuya 28, rạng sáng 29 tháng Sáu, nhân chứng nói rằng thanh niên xã hội đen, có khi lên đến 200 người, kéo vào đập phá và đòi đuổi khoảng 400 tăng sinh đang tu tập theo pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã, xã Dambri, thị xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng.”
Hai tháng sau, trên Việt Báo – số phát hành vào ngày 7 tháng 8 năm 2009 – nhà báo Vi Anh cho biết “Cộng sản xúi hận thù Công giáo”:
“Một đòn ác đức nhứt của CS Hà Nội trong vụ Tam Toà là cho công an giả dạng thường dân, dùng côn đồ để đánh đập giáo dân hầu chia rẽ lương giáo, xúi giục hận thù Công Ggáo… Tưởng cũng nên nhớ công an, dân quân, dân phòng của nhà cầm quyền CS giả dạng thường dân đã từng cả trăm lần cầm hung khí, gậy gộc có chuốt cạnh, đánh dân oan ở Vườn hoa Mai Xuân Thưởng, ở Sài Gòn, Mỹ Tho trước sự hiện diện của cán bộ ủy ban, công an CS đứng thị thiền cho đánh thay vì can thiệp bảo vệ an ninh, trật tự và sinh mạng của người dân.”
Mà “công an giả dạng thường dân” không chỉ xuất hiện trong những vụ “khiếu kiện đông người” thôi đâu. Chiến thuật “quần chúng tự phát” còn được áp dụng đối với những cá nhân bất đồng chính kiến – cùng với những phương tiện (cũng hoàn toàn tự phát) và có thể sử dụng ở mức… đại trà – theo lời tường thuật của ông Lê Anh Dũng, đọc được trên talawas, vào hôm 20/08/2009:
“Cứt không còn được dùng theo kiểu ngẫu hứng, thủ công cá thể, mà cứt được thu thập một cách có tổ chức, chứa trong sọt để có thể quăng, ném một cách dồi dào; sự chuẩn bị, hiệp đồng được công an đóng chốt tại chỗ nắm vững. Đây không còn là hành xử của một chính quyền mà là cách hành xử của một bọn lưu manh, hạ cấp chiếm đóng chính quyền.”
Tôi không biết khi đề cập đến “bọn lưu manh, hạ cấp” – trong đoạn văn thượng dẫn – ông Lê Anh Dũng muốn ám chỉ đến ai. Tôi chỉ thầm mong ông ấy không bị lầm lẫn (hoặc đánh đồng) Đảng CSVN với những băng đảng Mafia – như rất nhiều người khác – thôi.
Thời gian vừa qua, thiên hạ hay gọi đám người đang nắm quyền bính ở Việt Nam là “bọn Mafia” hay “băng đảng Mafia đỏ.” Ý Trời, đừng có nói (đại) như vậy mang tội chết (mẹ) à nha.
Mafia đâu có hành động đê tiện dữ vậy. Tụi nó cũng cướp của, tống tiền, khủng bố… nhưng đâu có ăn hối lộ, ăn chặn, và cướp đất của những người cùng khổ. Tụi nó cũng đâu có bao giờ phải “giả dạng thường dân” hay “ném đá giấu tay” như đám công an cách mạng. Khi cần, đám Mafia (dám) ném lựu đạn như không, chớ đâu có cái chuyện ném cứt – bẩn thỉu, dơ dáy, và đáng tởm vậy – như dân băng đảng ở làng Ba Đình, Hà Nội, đúng không?
Tôì bảo đảm rằng nếu các quí ông Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ… gia nhập bất cứ băng đảng Mafia nào, thay vì Đảng Cộng sản Việt Nam – chắc chắn – họ sẽ được đối xử tử tế hơn nhiều vào lúc cuối đời, nếu chưa muốn nói là sẽ được đàn em tuyệt đối kính trọng vì cách hành xử can trường và nghĩa khí.
Nếu bọn Mafia, đôi khi, phải làm những điều khuất tất, chả qua vì họ ở cái thế chẳng đặng đừng, của những người thất thế – ở bên lề xã hội. Chứ còn cứ mở miệng ra là “toàn thắng đã về ta,” và cứ “đi hết từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” mà (đ… mẹ) cách hành xử thì kém xa bọn băng đảng xã hội đen thì coi sao được – mấy cha?