Hiển thị các bài đăng có nhãn báochí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn báochí. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Mấy kẻ trốn chăn bò cầm bút viết chính luận

Kami    

(Tặng anh Điếu Cày & các anh chị blogger là nạn nhân của sự mất tự  do báo chí)                       

Nhà báo tự do, blogger Điếu Cày hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ. Photo courtesy of  vietnamexodus.

Nhà báo tự do, blogger Điếu Cày hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ.

Sau một hồi im tịt tương đối lâu vì bị báo chí và bạn đọc lề bên trái bằng nhiều bài viết, các ý kiến đã bóc trần thủ đoạn lừa bịp, đánh tráo khái niệm vô đạo đức của một số nhà báo chuyên viết các bài bình luận đánh giá của mục Chính luận trên tờ Báo Quân đội Nhân dân(QĐND) như  Đỗ Phú Thọ, Lê Văn Bảo, Mạch Quang Thắng … . Nhưng hôm thứ Ba ngày 29/06/2010 không hiểu vì lý do gì, trong mục Chính luận của Báo Quân đội nhân dân lại có đăng bài Mục đích chân chính đâu rồi? [1]của gương mặt mới, nhưng dốt và gian xảo thì vẫn như cũ,  tác giả Kim Ngọc, bài viết này cũng nằm trong loạt bài với chủ đề “Phòng, chống “Diễn biến hoà bình”.

Nội dung bài viết trên, tác giả Kim Ngọc đề cập tới đó là bày tỏ sự phản đối và đồng thời cáo buộc tổ chức Phóng viên không biên giới (RFS – Reporters sans frontières)[2] đã hoạt động không đúng tôn chỉ mục đích, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của các nước. Riêng đối với Việt Nam, bài báo này cho rằng RFS đã nhiều lần đưa ra những thông tin không khách quan, mang tính xuyên tạc, bôi nhọ về tình hình Việt Nam. Việc làm của RSF mang dụng ý xấu của tổ chức này, đã ít nhiều khiến cho cộng đồng quốc tế có cách nhìn và hiểu chưa đúng thực chất về dân chủ, nhân quyền và tự do báo chí ở Việt Nam.

Con người hay bất kỳ tổ chức nào cũng vậy, mỗi khi bị người khác chỉ trích hay phê bình thường hay có phản ứng là lẽ thường tình chỉ khác ở chỗ cách thức và mức độ, bởi vì chúng ta là con người, trong mỗi cá nhân ai cũng đều có cái nhân tính và thú tính. Là người tốt thì cái tính người (nhân tính)của họ lấn át và chế ngự được thú tính của mình và ngược lại là kẻ xấu thì cái thú tính lấn áp cái tính người. Nhà báo cũng không loại trừ, người viết báo có lương tâm nghề nghiệp là những người có đạo đức, họ không bán rẻ lương tâm của mình để bẻ cong ngòi bút nói xấu thành tốt, nói phải thành trái hay nhiều khi bịa đặt nói không thành có như tác giả Kim Ngọc.

Ở đoạn kết của bài viết của mình tác giả Kim Ngọc đã lên giọng đạo đức (giả) khi viết (trích) ” Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không có chuyện năm 1985, khi tổ chức “Nhà báo không biên giới” ra đời, họ công bố tôn chỉ mục đích ban đầu hết sức tốt đẹp: Là cầu nối các nhà báo trên thế giới vì nền hòa bình, hợp tác, hữu nghị, phát triển – với những thông tin khách quan, đúng đắn… Nhìn lại 25 năm tồn tại của tổ chức này, người ta tự hỏi: Mục đích chân chính đâu rồi?”.

Đây là cách viết báo xuyên tạc và bịa đặt hết sức nguy hiểm của các nhà báo tồi như tác giả Kim Ngọc thường làm trong một môi trường thông tin bị bưng bít như ở Việt nam. Đó là đưa những thông tin theo suy nghĩ của cá nhân mình nhưng lại lấp lửng để đánh lừa bạn đọc ít có điều kiện kiểm chứng thông tin như tầng lớp quân nhân, nhân dân lao động sẽ tưởng rằng đó là mục đích tôn chỉ của tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF).

              

       Bảng xếp hạng về quyền tự do báo chí năm 2009, Việt Nam gần đội sổ hơn China 2 bậc.

Được biết Phóng viên không biên giới (hay Ký giả không biên giới – tiếng Pháp: Reporters sans frontières) là một tổ chức phi chính phủ hoạt động toàn cầu, với mục đích bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ. [3] Tổ chức này hoạt động dựa trên điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền nhằm bảo vệ quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm của cá nhân cho bất kể ai dù là nhà báo, phóng viên, các blogger hay các cá nhân bình thường khác. Thiết tưởng cũng cần phải trích điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, vì bản tuyên ngôn này là tuyên ngôn đưa ra một quan điểm về các quyền con người cơ bản như quyền sống, quyền tự do và an ninh thân thể, quyền tự do lập hội, quyền tự do tôn giáo, quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm,… (trích) “Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình“.

Theo bản Tuyên ngôn này đây là là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản tuyên ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này. Điều đặc biệt là Tuyên ngôn này đã được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966 và Việt Nam tham gia năm 1982 với tư cách thành viên. Cũng cần phải lưu ý rằng điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn này có viết rất rõ (trích) “Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này”.

Như vậy đã rõ, tổ chức Phóng viên không biên giới có mục đích chính là bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ chứ đâu có phải là như tác giả Kim Ngọc viết (trích) “… năm 1985, khi tổ chức “Nhà báo không biên giới” ra đời, họ công bố tôn chỉ mục đích ban đầu hết sức tốt đẹp: Là cầu nối các nhà báo trên thế giới vì nền hòa bình, hợp tác, hữu nghị, phát triển – với những thông tin khách quan, đúng đắn…” . Đáng tiếc hơn nữa tác giả Kim Ngọc đã nhầm tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF – Reporters sans frontières) với Tổ chức Quốc tế các nhà báo (International Organization Jurnalits – OIJ) thì phải?[4], thể hiện qua việc lấy mục đích tôn chỉ của OIJ gắn cho RSF theo kiểu “Râu ông nọ cắm cằm bà kia”. Hỡi ôi, một nhà báo viết cho chuyên mục Chính luận lại không phân biệt nổi hai tổ chức báo chí quốc tế nổi tiếng trên. Họ không biết hay cố tình nhầm lẫn như vậy(!?)

                                

      Xin hãy nghe nhà báo Trương Duy Nhất nói về báo chí cách mạng “Sao chơi kỳ dzậy ?  Càng cộng sản bao nhiêu thì càng mất tự do bấy nhiêu vậy ta ? (Blogger TruongDuyNhat)

Những thủ đoạn mà nhà báo của đảng hay sử dụng đó là trích dẫn không đầy đủ, cắt xén hay lấy của người khác gắn cho đối tượng họ định lên án như trên của tác giả Kim Ngọc, đã cho thấy đây là một hành động dối trá, bịa chuyện như thật mà không hề xấu hổ, cái đó người ta gọi là hành động “xưng xưng nhét chữ vào mồm của người khác”, một ngón nghề thường thấy của báo chí truyền thông một chiều của nhà nước Việt nam hòng lường gạt bạn đọc vốn rất ít thông tin.

Trong bài viết trên của tác giả Kim Ngọc còn một vài chi tiết xét thấy cũng phải cần có một sự góp ý cần thiết đối với tác giả Kim Ngọc nói riêng và các nhà báo của đảng nói chung. Không hiểu vì cố tình không biết (!?)mà tác giả Kim Ngọc viết về tự do báo chí ở Việt nam như sau (trích) “Thông tin mới nhất từ Bộ Thông tin và Truyền thông cho hay, tính đến tháng 6-2010, Việt Nam có 706 cơ quan báo chí, 67 đài phát thanh truyền hình, 116 báo điện tử và trang tin của các cơ quan báo chí và hàng nghìn trang tin điện tử của các cơ quan Đảng, Nhà nước, Chính phủ các đoàn thể, hội, hiệp hội, đoàn thể và các doanh nghiệp; hơn 17.000 người được cấp thẻ nhà báo, tăng gấp 3 lần so với năm 1986 – thời điểm Việt Nam bắt đầu tiến hành công cuộc đổi mới… Sự phát triển ấy là một trong những bằng chứng khẳng định xã hội Việt Nam ngày càng dân chủ, thông tin trên báo chí ngày càng đa dạng, nhiều chiều”

Không cần nhiều, chỉ cần đặt một câu hỏi là  phải chăng tác giả Kim Ngọc không biết người ta nói hàng ngàn trang tin điện tử, mấy trăm tờ báo, mấy chục đài phát thanh và truyền hình đang tồn tại ở Việt nam chỉ có duy nhất một tổng biên tập, đó là Ban Tuyên giáo trung ương. Bằng chứng là theo chỉ thị của ông Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp phát biểu ngày 3-8-2007,  khi trao đổi với báo chí là (trích) ” Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo. Ngoài ra, còn có quy chế quản lý phóng viên thường trú; quy chế cộng tác viên; quy chế quản lý tài chính; quy chế bổ nhiệm, miễn nhiệm các tổng biên tập” [5]. Đừng quên rằng, lời tuyên bố hùng hồn và đanh thép trên của ông Bộ trưởng Bộ 4T  họ Lê đã được tất cả các phương tiện truyền thông của nhà nước đăng tải, vậy thử hỏi một xã hội chỉ có duy nhất truyền thông một chiều của nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN, hoàn toàn không có báo chí phi chính phủ hay tư nhân nay lại bố trí vị trí Tổng Biên Tập là người của đảng CSVN thì tự do ở chỗ nào?

                                  

                      Mức độ xếp hạng của Việt nam thường xuyên nằm ở nhóm cuối cùng

Báo chí Việt nam có tự do hay không có tự do thì ai ai người ta cũng biết, chỉ cần căn cứ vào Bảng xếp hạng tự do báo chí hàng năm của các nước trên toàn thế giới của RSF. Mức độ xếp hạng của Việt nam thường xuyên nằm ở nhóm cuối cùng, khoảng 166/175 quốc gia (2009), chỉ hơn có 9 nước khác như Bắc Triều Tiên, Cu ba, Myanmar, Lào … là những nhà nước độc tài chuyên chế, những cái tên mà ai nghe thấy cũng phải rùng mình vì sự vi phạm quyền con người. Không có lẽ tổ chức RSF (phóng viên không biên giới) vu oan mang dụng ý xấu  khiến cho cộng đồng quốc tế có cách nhìn và hiểu chưa đúng thực chất về dân chủ, nhân quyền và tự do của nền báo chí cách mạng dưới sự lãnh đạo của đảng chỉ được phép nói duy nhất một chiều?

Chắc thấy sự điêu ngoa của mình chưa đủ đô, tác giả Kim Ngọc còn cho rằng RSF còn lên tiếng bảo vệ và yêu cầu trả tự do cho một số kẻ mà họ gọi là “nhà dân chủ” đã và đang bị Việt Nam bắt giữ, đó là can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đồng thời còn biện bạch rằng (trích) “.. ai cũng biết những kẻ mà tổ chức này gọi là “nhà dân chủ” như nói ở trên là những luật sư, doanh nghiệp, hành nghề tự do… không phải là phóng viên hay nhà báo”.

Xin hỏi tác giả Kim Ngọc tại sao những nhà bất đồng chính kiến như Lê Công Định, Lê Trần Luật, blogger Anhbasg, Mẹ Nấm, Tạ Phong Tần… họ không phải là phóng viên hay nhà báo thì họ không có quyền lên tiếng bày tỏ quan điểm của mình hay sao, xin tác giả Kim Ngọc đọc lại điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền xem quy định đó được áp dụng cho đối tượng nào? Hơn nữa xin cung cấp cho tác giả Kim Ngọc một chi tiết nhỏ của RSF, đó là vào năm 2005, RFS đã xuất bản một số cuốn sách để nâng cao nhận thức của các mối đe dọa đến tự do báo chí trên thế giới, đó là cuốn “Handbook for Bloggers and Cyber-Dissidents” (Cẩm nang cho người viết Blog và Cyber- bất đồng chính kiến). Cẩm nang này cung cấp lời khuyên về cách kỹ thuật blog nặc danh và tránh sự kiểm duyệt của các chế độ độc tài. Việc làm đó của RSF không nằm ngoài mục tiêu của tổ chức này đó là bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ.

Được biết Báo Quân đội nhân dân là tờ báo có tầm quan trọng xếp hạng thứ 2, chỉ sau tờ Nhân dân – Cơ quan TU của đảng CSVN (mà TBT có chức vụ tương đương hàm Bộ trưởng), mà tại sao lại để cho một số các nhà báo có kiến thức quá kém cỏi và ý thức đạo đức của người cầm bút quá tồi tệ lọt vào. Việc sơ xuất này nếu không được Ban lãnh đạo tòa báo kịp thời chỉnh đốn sửa đổi sẽ có tác dụng ngược lại, làm xấu đi hình ảnh của báo chí của đảng và nhà nước, đã vậy những kẻ đó còn nhắc nhở người khác về cái gọi là sự chân chính phải có, trong khi tự bản thân mình là những kẻ cầm bút bất nghĩa.

Việc gì có lợi cho dân tộc cho đất nước thì phải làm cho bằng mọi giá, ngược lại những nhà báo như Kim Ngọc, Đỗ Phú Thọ, Lê Văn Bảo, Mạch Quang Thắng … thì lãnh đạo Báo QĐND hãy bố trí cho đi chăn bò, trồng rau, nuôi cá … thì có lẽ sẽ có ích cho đời hơn, xứng đáng với đồng tiền thuế của người lao động một nắng hai sương góp nhặt chắt chiu đóng cho đảng và nhà nước trả lương cho lũ ăn không rồi viết bậy bạ và xuyên tạc.

Nhiều khi chỉ đơn giản như thế những người lãnh đạo Báo Quân đội nhân dân cũng đã tỏ rõ và thể hiện rằng mình có lòng yêu tổ quốc. Nếu không thì xót tiền thuế của dân nuôi lũ chúng lắm và không biết tới bao giờ báo QĐND mới chịu từ bỏ mục tiêu “Lấy ngu dân làm trọng” như trang VnDailyNews [6] họ đã gán cho Báo Quân đội nhân dân của đảng lấy làm slogan của mình.

02/7/2009
——–
Ghi chú:
[1]
http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/5/5/5/116706/Default.aspx
[2] Phóng viên không biên giới (tiếng Anh Reporters Without Borders – RWB (Pháp: Reporters sans frontières, Tây Ban Nha: Reporteros Sin Fronteras, Trung Quốc: 无 国界 记者, Ba Tư: گزارشگران بدون مرز, Tiếng Ả Rập: مراسلون بلا حدود‎ Murāsilūn bi -la Ḥudūd), Nhưng tất cả các nước đều gọi theo tên tiếng Pháp viết tắt là RSF
[3]
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_Qu%E1%BB%91c_t%E1%BA%BF_Nh%C3%A2n_quy%E1%BB%81n
[4]Xem thêm http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30690&cn_id=249856#uU6dHKNhcdZ1
[5]http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2007/8/113880/

[6]http://dailyvnews.wordpress.com/

© Kami 2010

http://nguoiduatinkami.wordpress.com/2010/07/01/bao-qdnd-khi-m%E1%BA%A5y-k%E1%BA%BB-dang-cho-di-chan-bo-c%E1%BA%A7m-but-vi%E1%BA%BFt-chinh-lu%E1%BA%ADn/

Những trò lố của báo chí Việt Nam

Nguyễn Ngọc

.

Báo chí cách mạng Việt Nam vừa kỷ niệm 85 năm dấn thân dưới ngọn cờ của Đảng. Một chặng đường dài qua thời binh lửa và hòa bình.

Hằng năm giải báo chí vẫn được trao theo thông lệ, Đảng, nhà nước vẫn quan tâm đặc biệt tới làng báo Việt Nam.

Sự hiện diễn của nhiều vị lãnh đạo đảng, nhà nước trong buổi lể kỷ niệm nói lên điều đó.

“Tiếp tục làm tốt việc tuyên truyền đường lối, chủ trương của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, và Ðấu tranh chống những quan điểm sai trái, làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình, âm mưu bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch”.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh với các nhà báo.

.

Dẫm đạp lên nhau

Vừa mới qua ngày 21/6, báo Pháp luật TPHCM  đã đăng loạt bài: Nhà báo tống tiền cảnh sát.

Bài báo nêu lên sự việc một giảng viên đại học Huế và một phóng viên thường trú của Báo Đời sống pháp luật ( Hội luật gia Việt Nam) tống tiền cảnh sát giao thông Đà Nẵng.

Ngay sau đó báo Đời sống pháp luật có bài phản pháo lại việc pv Đức Hiển của báo PL TPHCM đưa thông tin nêu trên.

Bái báo đăng tiêu đề: SỰ THẬT VỤ NHÀ BÁO “TỐNG TIỀN CẢNH SÁT”: Vu khống đồng nghiệp để “bảo kê”- Đớn đau “đạo đức nghề nghiệp, và lên án phóng viên (pv) Đức Hiển.

“..tác giả Nguyễn Đức Hiển hiện đang công tác tại báo Pháp Luật TP HCM. Nguyễn Đức Hiển đã từng bị bị kỷ luật, bị cơ quan quản lý báo chí thu hồi thẻ nhà báo vì những sai phạm nghiêm trọng trong quá trình tác nghiệp.

Không hiểu sao, một phóng viên có nhiều sai phạm như vậy lại được bổ nhiệm Phó Tổng thư ký Toà soạn..”. Báo Đời sống pháp luật viết.

Pv Đức Hiển  là chủ nhân của blog Bố cu hưng đình đám một thời  trên  yahoo 360.

PV Đức Hiển đã chính thức khởi kiện ông Nguyễn Tiến Thanh, TBT báo Đời sống pháp luật ra tòa án nhân dân quân 12, TPHCM vì đã cho đăng bài nội dung sai sự thật, xúc phạm danh dự nhân phẩm của ông Hiển.

Công ty luật THNH Đông phương luật sẽ đại diện cho ông Hiển làm mọi thủ tục tố tụng

Nhưng trong câu chuyện này cho ta thấy báo chí Việt Nam vẫn cầm cự nhau và không có tiếng nói thống nhất.

“Họ hạ nhục nhau, thậm chí tố cáo nhau để lôi ra tòa”. Một nhà báo kỳ cựu ở Hà Nội bày tỏ quan điểm.

Báo chí cách mạng bây giờ trước sức ép của thị trường đang dùng những “đòn chí mạng” để hạ thấp uy tín của nhau, thậm chí đẩy tờ báo đó đến chỏ phá sản.

Những câu chuyện “nhà báo tống tiền, nhận phong bì” luôn là vấn đề nhạy cảm và khi một tờ báo có được thông tin đó thì coi như “thằng kia sẽ chết với tao”.

Cho dù biết rằng kẻ viết bài đánh người kia cũng từng đã “nhận phòng bì”. Vấn đề là không bị bại lộ.

Điều đó cho thấy rằng trò chơi “ma quỷ” ám hại đồng nghiệp của báo chí Việt Nam thật dơ bẩn.

Họ biết điều đó, nhưng họ vẫn muốn làm điều tệ hại với đồng nghiệp.

“điều gì mình không muốn thì đừng làm với người khác”. Điều đó nhà báo Việt luôn bỏ ngoài tai.

Họ rao giảng “làm trong sạch đội ngũ báo chí” trong tâm hồn tối tắm của họ.

.

Thế lực báo chí

“Làm báo ở Việt Nam có tới 90% nhà báo nhận phòng bì”. Một nhà báo thốt lên.

Đó là điều khác lạ với báo chí phương Tây khi nhà báo Việt Nam đi họp báo luôn có “bao thư đi kèm”.

Nhiều nhà báo có tiếng nói trọng lượng khi anh ta có quan hệ tốt với chính quyền, doanh nghiệp, công an…

Nhiều nhà báo lúc đầu hăng say viết bài chống tiêu cực, tham nhũng, nhưng sau đó bị “hủy hoại ý chí” do sự chi phối của “chiếc phong bì” hay những vật phẩm lớn hơn.

Họ được tặng cả đất đai, hay cổ phần trong những doanh nghiệp lớn..sau khi sự việc được dàn sếp ổn thỏa.

Nhiều nhà báo chơi thân với Cảnh sát giao thông đến nỗi xe nhà báo đi trên đường luôn được ưu tiên “phóng nhanh, vượt ẩu”.

Nhà báo đã trở thành “công cụ”, pr cho những cuộc thanh trừng chính trị hay hạ nhục đối thủ.

Nhà báo Huy Đức, từng phóng viên của báo Sài gòn tiếp thị nhìn nhận: “Sự tha hóa trong đội ngũ nhà báo Việt Nam là rất nhiều và nhà báo chúng ta không còn sự tử tế”.

Và chính sự không tử tế đó khiến cho nhà báo Việt Nam rất dễ bị hình sự hóa khi sự việc của họ bại lộ.

Cách làm việc đơn giản, lộ liễu, coi thường đối tác và nghe thông tin một phía…khiến cho nhiều nhà báo “ngớ người” hay “kêu oan” khi rơi vào vòng lao lý.

“những biểu hiện “thương mại hóa”, xa rời tôn chỉ mục đích, chạy theo thị hiếu tầm thường, đưa tin và viết bài theo kiểu giật gân, câu khách, thiếu trung thực, làm ảnh hưởng chung đến uy tín của báo chí nước ta”.

Lời cảnh báo của ông Nguyễn Phú Trọng vẫn là thực tế của báo chí Việt Nam.

Người ta nói báo chí là “thế lực thứ 4 trong xã hội” hay  “dùng ngòi bút để thay đổi chế độ” điều đó có tồn tại ở Việt Nam hay không, hay chỉ là trò “mua vui”.

Nhưng dùng thế lực đã bị mua chuộc mà đi hạ nhục anh em thì quá là tồi tệ.

Với nhân dân báo chí là tiếng nói thao thức và sự gửi gắm niềm tin vào đó, nhưng chính lối sống kiêu ngạo, coi thông tin là cơ sở để “kiếm chác”. Niềm tin  đó đã bị bội bạc quá nhiều

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Báo chí thời đại số: Cái khó chưa ló cái khôn

Có một số thứ trở nên "mong manh dễ vỡ" hơn trong thời đại số, báo chí chính thống nằm trong số ấy.

LTS: Ngày 21/06 năm nay, chúng ta sẽ kỷ niệm 85 năm ngày báo chí Cách mạng VN. Trong gần 1 thế kỷ qua, đặc biệt là trong kỷ nguyên số ngày nay, bộ mặt báo chí nói chung, báo chí VN nói riêng đã biến đổi rất nhiều. TVN giới thiệu bài viết của tác giả Khánh Duy nhằm giúp độc giả phần nào hình dung được những thách thức lớn mà báo chí đang phải đối mặt.

Ở Mỹ và một số nước phát triển, khó khăn đã tới gõ cửa từng toà soạn báo chính thống. Nếu gọi những khó khăn ấy của báo chí chính thống bằng một từ cũng chính thống chẳng kém là "thách thức", thế giới đang chứng kiến một số thách thức cơ bản.

Sự suy giảm của báo in

Báo in đang suy giảm do ảnh hưởng của Internet và truyền hình cáp. Kỷ nguyên số đã tạo ra quá nhiều sự lựa chọn cho khán giả, báo in chỉ là một phần trong menu đó và thị phần ấy đang hẹp dần.

Hiện tại, xu hướng chung là người dân xem nhiều hơn và đọc ít hơn, công chúng từ bỏ báo in chuyển sang đọc phiên bản điện tử khá nhiều. Theo số liệu của Mỹ, độc giả báo in giảm với tốc độ chóng mặt 11% một năm.

Đặc biệt là người trẻ ngày nay càng không có thói quen đọc báo in. Ở Mỹ, những năm 1970, 50% độc giả báo in là người trẻ. Hiện nay, con số này chỉ còn 10%.

Nhiều người đang tiên đoán về "cái chết" của ngành báo in. Ảnh minh họa

Nhiều tờ báo in lớn ở Mỹ đã phải cắt giảm nhân công cũng như chi nhánh ở các bang và nước ngoài. Thập kỷ 1970, tờ Washington Post có 1.000 phóng viên, nay chỉ còn 600. Tờ Los Angeles Times có 1.200 phóng viên, nay chỉ còn 500.

Ở Việt Nam, chưa có các nghiên cứu quy mô và cụ thể, nhưng những đánh giá bằng quan sát cho thấy độc giả cũng có thói quen lướt mạng nhiều hơn mua báo in để đọc, đặc biệt là giới trẻ.

Sự giới hạn của doanh thu quảng cáo báo chí

Với báo in, việc suy giảm độc giả như đã nói ở trên đương nhiên sẽ dẫn tới nguồn doanh thu quảng cáo giảm. Ở Mỹ, doanh thu quảng cáo của ngành báo in từng duy trì ở mức 60 tỉ đôla một năm, nay chỉ còn 30 tỉ.

Với báo điện tử, tuy độc giả đổ mạnh sang loại hình này nhưng việc có được doanh thu quảng cáo từ báo điện tử khó hơn báo in. GS Thommas Patterson của Trường Harvard đưa ra số liệu sau trong lần đến Việt Nam gần đây: Nếu báo in chỉ cần 100.000 bản đã đem lại doanh thu 100.000 đồng doanh thu thì báo mạng cần 2,5 triệu độc giả để đem lại số doanh thu tương tự. Tỉ lệ nhỏ hơn báo in tới 25 lần.

Một số liệu ước tính không chính thức ở Việt Nam cho biết, tổng doanh thu quảng cáo online một năm là khoảng 15 triệu đôla Mỹ, chỉ chiếm 2% tổng doanh thu chi cho quảng cáo nói chung. Thực tế cho thấy việc chuyển sang online cũng không phải là chìa khóa vạn năng để tạo nguồn thu mạnh cho báo chí.

Sự suy thoái của tin nặng

Báo chí theo lý thuyết truyền thống có vai trò trong việc phản biện chính phủ. Một nền báo chí đích thực phải có sự độc lập tương đối và trong nhiều tình huống, buộc chính phủ phải có trách nhiệm giải trình.

Vai trò này của báo chí đặt lên vai tin nặng, tức những tin mang nhiều tính chất chính trị, xã hội chứ không phải loại tin giải trí, hoặc lá cải.

Tuy vậy, do báo chí cũng phải kinh doanh để nuôi sống bản thân nó nên cũng phải đảm bảo tính hấp dẫn nhất định để thu hút độc giả, bán được báo. Những tin nhẹ, giải trí đương nhiên có sức hấp dẫn và nhiều người đọc hơn hẳn so với tin nặng.

Ngày nay hầu hết các tờ báo đều phải có phiên bản điện tử.

Vậy nên, để đảm bảo trách nhiệm xã hội và mục tiêu lợi nhuận, các tờ báo in luôn duy trì tỉ lệ 15% cho "tin chính thống", 35% cho các tin mềm mại giải trí cho số đông, 50% số trang cho quảng cáo. Tỉ lệ trên đã duy trì trong suốt 150 năm qua ở Mỹ, tức là suốt từ giữa thế kỷ 19.

Tuy nhiên, kỷ nguyên số đã làm thay đổi điều này, bởi như đã trình bày, doanh thu của các tờ báo in đang sụt giảm do phải chia sẻ thị phần với báo mạng và các loại hình khác. Doanh thu giảm đồng nghĩa với việc phải cắt giảm chi phí ở những bộ phận không đem lại nhiều hiệu quả kinh doanh. Ở rất nhiều tờ báo ở Mỹ và Châu Âu, bộ phận sản xuất các tin tức nặng là một nạn nhân chính yếu.

Ở Mỹ, các phóng viên điều tra từng là những người có nghiệp vụ cao nhất và được trả lương cao nhất của một tờ báo, trong thời khủng hoảng, những con người tài năng nhất ấy lại bị sa thải đầu tiên. Vào thời kỳ những năm 1970, để phanh phui ra vụ Watergate lật đổ cả một tổng thống, tờ Washington Post đã "nuôi" 10 phóng viên điều tra giỏi chỉ để thực hiện chuỗi bài ấy trong 1 năm trời. Ngày nay, sức ép tài chính đã khiến "chuyện xa xỉ" ấy không còn xảy ra được nữa.

Cái khó chưa ló cái khôn

3 thách thức với báo chí hiện đại trong kỷ nguyên số đã tạo sức ép rất lớn lên bức tranh báo chí ở nhiều quốc gia phát triển.

Ở Việt Nam, chưa thấy làn gió của kỷ nguyên số thổi sát tới gáy, tuy nhiên, cũng không ít tờ báo chính thống đã đứng trước sức ép phải "giải trí hóa", "mềm hóa" để thu hút bạn đọc nhiều hơn.

Câu chuyện Washing Post từng "nuôi" 10 phóng viên điều tra để theo vụ Watergate suốt một năm giờ đã thành quá xa xỉ với làng báo.

Một số quan điểm coi sự chuyển dịch này là nguy hiểm đối với bản thân các giá trị và nguyên tắc chính thống của báo chí. Học giả Alex Jones, Giám đốc Trung tâm Báo chí, Chính trị và Chính sách công của Đại học Harvard, còn cho rằng đó là dấu hiệu báo động đối với không chỉ báo chí mà còn với nền dân chủ Hoa Kỳ.

Một số quan điểm khác lại cho rằng, sự chuyển dịch ấy là hợp lý và tự nhiên, bởi nó phản ánh sự thay đổi trong nhu cầu xã hội. Vào những năm hoàng kim của báo in ở Mỹ thập kỷ 1970, chỉ có 10% số người Mỹ không bao giờ đọc tin tức chính thống, con số này giờ đây là 25%, và có tới 50% đọc rất ít và hầu như không quan tâm gì đến tin chính thống. Nếu như thế hệ cũ dành 1 tiếng một ngày cho tin tức, thế hệ mới ngày nay chỉ dành 15 phút.

Nếu báo chí chính thống tiếp tục chuyển biến theo hướng hiện tại, có thể thế giới sẽ tiến tới một nền báo chí gọi một cách to tát là hậu hiện đại, nơi rất nhiều thông tin nhưng rất ít tin tức, rất nhiều Blog nhưng không còn nhiều Báo đúng nghĩa nữa.

Các tờ báo chính thống đang loay hoay tìm kiếm nhiều giải pháp tự cứu nhưng vẫn chưa nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm của thời đại số ngày nay.

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Những điều ông Hồ Xuân Mãn học từ ông Hồ Chí Minh?

2010-02-01

Cuối tháng vừa qua, Ban Chỉ đạo cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã tổ chức tuyên dương các tập thể, cá nhân được xem là điển hình trong ba năm thực hiện cuộc vận động đó.

Photo courtesy of svhttdl.hue.gov.vn

Ông Hồ Xuân Mãn

Chuyện về một điển hình 

Trong số hàng trăm tập thể, cá nhân được xem là điển hình của ba năm “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, có ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh Thừa Thiên – Huế. Ông Mãn đã học và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như thế nào? Trân Văn tổng hợp báo chí trong nước và dư luận dân chúng qua các diễn đàn điện tử, các blog để tường trình.

Cách nay khoảng 5 năm, trên số 327, ra ngày 26 tháng 11 năm 2005, tờ Lao Động, cơ quan ngôn luận của Tổng Liên đoàn Lao Động Việt Nam đăng một bài viết ngắn, với tựa là “Đất cố đô có vua”. Tác giả bài viết có tựa vừa dẫn kể rằng:

Mấy hôm nay, nơi tôi đang sống, từ lề đường đến công sở, đi đâu cũng nghe người dân, cán bộ, nhỏ to đầy hả hê chuyện ông “quan” to nhất tỉnh vừa bị một nữ tiếp viên nhà hàng “dạy” cho bài học muối mặt về ứng xử với phụ nữ ngoài xã hội.

Chuyện là một bữa trưa đẹp trời,quanlớn cùng một sốquannhỏ vào ăn trưa ở một nhà hàng ven đô. Một nữ tiếp viên trẻ, mới đến làm việc của nhà hàng, như lệ thường, đến đon đả mở bia, tiếp đá cho các “quan”. Và (có lẽ cũng như thường lệ), “quan” lớn nhất đã không cầm lòng trước nhan sắc của cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con mình nên đã… ghì đầu cô ta lại rồi hôn đánh chụt một cái vào má, trước sự chứng kiến của quan khách có mặt trong nhà hàng hôm đó!

Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”!

; Trích từ báo Lao Động

 

Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính mà lâu nay cô chỉ thỉnh thoảng được thấy mặt và nghe nói toàn lời hay, ý đẹp trên ti-vi, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”! Cái tát làm cả nhà hàng “chết lặng” như… sóng thần xuất hiện!

Chuyện đến đây chưa hẳn đã có đoạn kết tệ hại, nếuquanhành xử như một người có văn hoá (lỡ có tí bia rượu), chẳng hạn nói một lời xin lỗi. Đàng này, sau một lúc bỏ đi vào nhà vệ sinh, “quanquay trở ra, mặt hầm hầm chỉ tay, lớn tiếng: Đuổi, đuổi ngay cô tiếp viên không biết làm việc kia!”.

Tất nhiên chủ quán thanh toán tiền công và cho cô nghỉ việc ngay sau đó. Chưa hết, quan còn doạ sẽ cho đóng cửa, không chỉ nhà hàng này mà còn cả…các nhà hàng bên cạnh!         

Tác giả bài viết “Đất cố đô có vua” kể thêm rồi nêu một số thắc mắc: Theo giới thạo tin mậtthì việc ông quannày vào các nhà hàng ruột của mình rồi ôm hôn  các cô tiếp viên và hơn thếgiữa thanh thiên bạch nhật như đã dẫn ở trên làchuyện thường ngày ở huyện”. Nhưng lâu nay, các cô phần khiếp uy củaquan”, phần vì miếng cơm manh áo đành nuốt nhục, im lặng. Cái tát vừa rồi thật ra là …đi đêm lắm có ngày gặp mamà thôi.

Người viết bài này đã nghĩ mãi vẫn không lý giải thỏa đáng về hành vi của “quan”.

Chẳng lẽ, “quan” cho  rằng xã hội bây giờ không có “vua”, cũng không có “dân”, nên không cần nhìn trước nhìn sau khi thực hiện những hành vi không xứng đáng với trọng trách như thế?

Hay là “quan” cho rằng, ta là “vua” của đất cố đô này nên ta muốn làm gì cũng được?

Tuy tạo ra sự xôn xao lớn trong dư luận, song giống như nhiều sự kiện khác từng xảy ra tại Việt Nam, bài “Đất cố đô có vua” nhanh chóng rơi vào quên lãng vì lãnh đạo Đảng, Nhà nước không chỉ đạo xác minh, xử lý dù nhân vật chính được xác định là vị quan “to nhất tỉnh”.

“Tấm gương tiêu biểu”

Đến cuối tháng vừa qua, bài “Đất cố đô có vua” được rất nhiều diễn đàn điện tử và blog đồng loạt đăng trở lại, ngay sau khi có tin, ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh ủy của khu vực “cố đô”, được công nhận là một điển hình suốt ba năm thực hiện cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

ho-xuan-man-2-250
Hình chụp từ báo Lao Động. RFA Photo
Cũng thời điểm này, ông Hồ Xuân Mãn đã xuất hiện trên nhiều tờ báo trong nước để tự giới thiệu về mình với tư cách một “tấm gương tiêu biểu”, trong việc “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, đồng thời công bố một số số liệu nhằm chứng minh, tỉnh Thừa Thiên – Huế, nơi đang được ông lãnh đạo đã đạt nhiều thành tích quan trọng: Chẳng hạn, trước đây, tỷ lệ người nghèo ở Thừa Thiên – Huế là

28% nhưng nay chỉ còn 8%. Thừa Thiên – Huế đã giúp 31.000 người thiểu số có nhà “4 cứng”. Thừa Thiên – Huế luôn là địa phương “nói đi đôi với làm”...     

Ngay sau đó, một cư dân của Thừa Thiên Huế là ông Hà Văn Thịnh – hiện đang giảng dạy tại Đại học Khoa học Huế - đã viết bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, gửi cho báo điện tử VietNamNet. Về tính chất, “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” trên VietNamNet giống như “thư chất vấn” của một trí thức sống tại Huế, gửi cho ông Hồ Xuân Mãn.

Trong “thư chất vấn” ấy, ông Hà Văn Thịnh nêu ra hàng loạt vấn đề, chẳng hạn: Nếu Thừa Thiên – Huế đã giảm được trên 70% số hộ nghèo chỉ trong một nhiệm kỳ lãnh đạo thì đó là một kỷ lục, không chỉ đối với Việt Nam mà là cả thế giới!

Đây là thành tích cần phải được nhân rộng cho 62 tỉnh, thành khác học tập. Và, tôi cho rằng nếu bỏ qua điều này là một sự lãng phí tài năng ghê gớm. Vấn đề là ở chỗ dư luận muốn biết bằng cách nào, kinh phí lấy từ nguồn nào, các công đoạn của nó được tiến hành ra sao, bởi vì trên thực tế, không thấy tỉnh Thừa Thiên – Huế có những đổi thay đột biến để tạo nên đột biến ghê gớm kể trên?     

Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.

Ô. Hà Văn Thịnh.

&

Ông Hà Văn Thịnh nhấn mạnh: Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.

Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ vị lãnh đạo nào về đề tài này. Chỉ cần bước qua đèo Hải Vân là thấy xấu hổ vì mình là người Huế. Sự đủng đỉnh của Huế, tính bảo thủ muôn đời của nó là điều ai cũng biết. Thật là buồn khi mình gắn bó với một quê hương mà quê hương ấy chỉ thay đổi gọi là, phát triển gọi là…

Là người dân, rất ước mong rằng các vị lãnh đạo hãy nói được sau khi đã làm được. Xin ông Bí thư Tỉnh ủy tỉnh TTH trả lời những câu hỏi của tôi.

Ông Hồ Xuân Mãn có trả lời thư chất vấn của ông Hà Văn Thịnh hay không (?). Chúng tôi đã tìm nhưng chưa thấy. Kết quả duy nhất mà chúng tôi được biết là báo điện tử VietNamNet đã lột bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, của ông Hà Văn Thịnh ra khỏi website của họ.

Trên công luận và trong dư luận, ông Hồ Xuân Mãn còn được nhắc đến như một hoàng đế ở cố đô. Trong bài viết “Không phải là vua nhưng mộng ước cũng như... vua!”, ông Trương Duy Nhất, một nhà báo Việt Nam kể trên blog của ông về Lễ tế Nam Giao trong Festival Huế 2008: Tôi… hoảng hồn khi thấy trong nhóm quan chức phưỡn bụng trên thượng đàn trong lễ tế có một vị khoác... hoàng bào. Đó là ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh uỷ Thừa Thiên- Huế. Sao ông Mãn dám… liều thế nhỉ? Hay ông nghĩ mình là … Vua?

Cũng trong bài viết vừa dẫn, nhà báo Trương Duy Nhất tâm tình: Chỉ xin nhắc mấy chuyện nhỏ. Mấy chuyện mà càng ngẫm càng thấy... sợ! Người ta đã đùa giỡn bậc tiền nhân, chọc ngoáy ông... Giời, và nhạo báng thần linh! Kinh thật!

Vì sao blogger Trương Duy Nhất nhắc đến tiền nhân, trời, thần và ông cảm thấy “kinh”? Tổng hợp một số tin đã đăng trên một số tờ báo ở Việt Nam như: Tuổi Trẻ, Giác Ngộ,... người ta được biết, hai lần Thừa Thiên – Huế tổ chức Festival là hai lần trời nổi dông, gió to, mưa lớn và sau đó sấm sét đánh xuống hoàng thành Huế, đúng vào lúc các quan chức chính quyền, từ Trung ương đến địa phương thực hiện nghi lễ tế cáo trời đất. Lần thứ nhất, sét đánh sập cửa An Hoà hôm 4 tháng 6 năm 2008 và lần thứ hai, sét đánh sập cửa Quảng Đức hôm 24 tháng 3 năm 2009!

Còn bao nhiêu tấm gương tiêu biểu?       

Ông Hồ Xuân Mãn chỉ là một trong hàng trăm cá nhân, hàng chục tập thể được tuyên dương là “những tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong ba năm vừa qua.

Thật ra không phải chỉ trong ba năm gần đây, Đảng và chính quyền Việt Nam mới yêu cầu toàn Đảng, toàn dân học tập Hồ Chí Minh.

Tháng 3 năm 2003, Trung ương Đảng đã từng phát động một đợt “học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”. Ba năm sau, Bộ Chính trị quyết định mở rộng đợt học tập này.

Theo một chỉ thị do Tổng Bí thư Đảng CSVN ký thì sau khi học tập “tư tưởng Hồ Chí Minh”, toàn Đảng, toàn dân còn cần “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, từ năm 2007 cho tới hết nhiệm kỳ Đại hội X của Đảng CSVN, mãi tới đầu năm 2011 mới kết thúc.

Năm nay, chủ đề trọng tâm của cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” sẽ là: “Tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về xây dựng Đảng ta thực sự trong sạch, vững mạnh, Đảng là đạo đức, là văn minh”.

Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

ĐHY PHẠM MINH MẪN TRẢ LỜI PHÓNG VIÊN JEROME BORUSZEWSKI (BÁO LA CROIX)




1. Ngài có thể nói gì về mối quan hệ giữa Giáo Hội ở miền Nam Việt Nam và Chính quyền Việt Nam?

Về mối quan hệ với Nhà Nước, nhờ bài học lịch sử thế giới dạy cho biết lối mòn cũ là thái độ và hành vi đối đầu với dây chuyền những hậu quả đau thương tạo nên nền văn hoá sự chết cho mọi dân tộc, tôi cố gắng đi theo con đường mới Công đồng Vatican II đã mở ra, là đối thoại và hợp tác với mọi tổ chức văn hoá và tôn giáo, kinh tế và chính trị trong cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. Cả hai vị Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Bênêđitô XVI đều nhắc lại con đường này cho các Giám mục Việt Nam trong những lần đi Ad Limina trong thập niên đầu của thiên niên kỷ thứ ba.

2. Ngài thấy tương lai của cộng đồng Công Giáo ở Việt Nam sẽ như thế nào? Điều gì làm ngài vững tin? Điều gì làm ngài lo âu?

Điều làm cho tôi vững tin vào tương lai của cộng đồng công giáo tại Việt Nam, là niềm tin Kitô giáo, niềm tin vào Lời Cứu Độ, là Đường dẫn đến Chân Lý tròn đầy, Tình Thương vô biên và Sự Sống dồi dào. Lời được ghi lại trong Sách Thánh, Lời đâm rễ vào trong đời sống Giáo Hội, Lời như hạt giống được gieo vào nền văn hoá của các dân tộc. Lịch sử loài người xác minh chỉ có Lời của Chúa Tạo Thành và Cứu Độ tồn tại qua những đổi thay và thăng trầm trong lịch sử, còn mọi sự khác trong trời đất qua đi, cả các nền văn minh, các chế độ xã hội, những gì do trí khôn hữu hạn của con người nghĩ ra, tạo ra.

Điều làm cho tôi lo âu là: niềm tin đó, đặc biệt ở nơi người trẻ, nếu không có điều kiện thắp sáng bằng cách mở rộng và nâng cao kiến thức đức tin, không được nuôi dưỡng bằng Lời ban sức sống mới, dần dần sẽ phai mờ và suy yếu, méo mó và lệch lạc.

3. Có nhiều vụ tranh chấp đất đai giữa Giáo Hội và Nhà Nước. Tại sao những vụ này mỗi ngày một tăng thêm?

Cơ chế pháp luật Việt Nam sau năm 1975 đã xoá quyền tư hữu của người dân. Tôi không rõ những người làm điều đó có ý gì, xây dựng một xã hội gọi là tiến bộ và công bằng hơn?... Nhưng thực tế cho thấy điều đó mở đường cho nhiều lạm dụng, bất công và bất ổn ngày càng lan rộng trong xã hội. Nguyên nhân? Có lẽ có nhiều. Tôi thấy có một nguyên nhân chính, đó là đi ngược chiều với truyền thống văn hoá cùng những giá trị đạo đức của dân tộc. Nền văn hoá cùng những giá trị đó từ ngàn xưa được xây trên tình nghĩa đồng bào tôn trọng lẫn nhau, tương thân tương trợ lẫn nhau, chứ không phải trên hệ thống quyền lực cùng bạo lực loại trừ đồng bào đồng loại. Lịch sử cho thấy công cuộc phát triển một xã hội tự do và dân chủ, bình đẳng và công bằng, văn minh và khoa học, mà thiếu tình nghĩa đồng bào, thiếu tình huynh đệ đại đồng, luôn để lại nhiều vấn đề nan giải, cản trở sự phát triển toàn diện của con người và đất nước.

4. Ngài có đối thoại với chính quyền về những vấn đế nóng bỏng đó không? Nếu có, ngài nghĩ gì về cuộc đối thoại này?

Về vấn đề đất đai, trước tình hình bất công và bất ổn kéo dài rộng khắp, từ trong hệ thống Nhà Nước, cũng như từ phía các Giám mục Việt Nam, đều có đề nghị sửa đổi luật lệ. Cá nhân tôi cũng có gợi ý xem lại luật lệ và đối chiếu với truyền thống văn hoá dân tộc, với hệ thống thế giới toàn cầu hoá hôm nay. Hiện nay, chưa thấy kết quả cụ thể. Lý do chính có lẽ là chưa có sự thống nhất trong hệ thống Nhà Nước. Đức Hồng Y Glemp, giáo chủ Ba Lan, dựa vào lời khuyên của Thánh Phaolô và kinh nghiệm bản thân, có lời nhắc nhở là hãy kiên nhẫn và cầu nguyện. Có lẽ dựa vào lịch sử cứu độ, ông tin rằng việc đổi mới tâm trí con người và liên kết mọi người nên một là công trình của Chúa Thánh Thần, và con người cần cộng tác với tác nhân chính.

5. Ngài có thể nói gì về sự hỗ trợ mà ngài nhận được từ Vatican trong những tranh chấp này?

Vatican nhắc nhở chúng tôi trung thành với đường lối của Chúa và giáo huấn của Giáo Hội, tránh chạy theo lối mòn cũ, đừng để phe hữu phái tả lôi cuốn đi sai lệch con đường cứu độ của Chúa.

6. Các thành viên Dòng Chúa Cứu Thế của giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở TP.HCM đã nói về vụ việc Bauxite trên Internet. Chánh văn phòng của Toà Tổng Giám Mục Giáo phận Hà Nội đã nói về vụ việc Đồng Chiêm rằng “chúng ta hãy cầu nguyện cho đất nước được thực sự công bằng, dân chủ và văn minh.” Chả lẽ ngài không nghĩ rằng người Công Giáo đã trở thành thành phần đối lập chính trị khi họ bình luận công khai như thế về những vấn đề nhạy cảm và khi họ nói công khai về dân chủ trong một đất nước cộng sản?

Tôi nghĩ rằng mọi người trong trường hợp như câu hỏi đã nêu, đều bị chính quyền coi là chống đối Nhà Nước, còn chính họ thì coi mình là công dân có tự do và trách nhiệm vừa đấu tranh cho quyền làm người, vừa góp phần xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh hơn...Có một thời, người công giáo đã được dạy làm công dân như vậy. Tấm gương đấu tranh dưới hình thức cường lực và bạo lực của chính quyền hiện nay cũng là bài học cho gia đình và các tổ chức xã hội noi theo.

Ngày nay, giáo huấn của Giáo Hội, đặc biệt qua Đức Bênêđitô XVI, dạy người công giáo trước tiên hãy trở nên người công giáo tốt. Khi là công giáo tốt thì tất nhiên là công dân tốt trong thế giới hôm nay. Như thế, người công giáo cần quên đi bài học cũ, và học cùng hành bài học mới này.

Giới hữu trách đạo và đời, với thiện chí hợp tác xây dựng và phát triển đất nước, đều có trách nhiệm liên đới tạo điều kiện cho mọi công dân học và hành bài học mới này. Một điều kiện tối cần là liên kết gia đình, nhà trường cùng các tổ chức trong xã hội chung sức giáo dục con người trong xã hội hôm nay sống tốt đạo làm người, con người sẽ là công dân tốt trong xã hội ngày mai. Một điều kiện tối cần khác là hệ thống giáo dục trong đất nước không phải chỉ lo truyền đạt kiến thức khoa học kỹ thuật, song trước tiên là truyền đạt vừa kiến thức vừa kỹ năng sống đạo làm người cho thế hệ hôm nay và ngày mai. Và điều kiện tiên quyết là giới hữu trách cần xác định rõ nội dung cùng định hướng của môn học sống đạo làm người, và cần được mọi người thống nhất. Chu toàn nhiệm vụ giáo dục này, đất nước này sẽ xây thêm nhiều nhà trường đồng thời giảm đi con số nhà tù hay trại cải tạo.

Tôi cầu mong người tin theo Chúa, trong mọi hoàn cảnh, kiên vững bước theo Chúa là Đường dẫn đến sự sống dồi dào, theo giáo huấn của Giáo Hội là ánh sáng của chân lý và tình thương. Chân lý và tình thương cứu độ của Chúa, khi được con người đón nhận, sẽ trở thành định hướng và động lực cho sự phát triển toàn diện con người và đất nước. Toàn diện có nghĩa là về mọi phương diện, văn hoá và xã hội, kinh tế và chính trị, thể xác và tinh thần, tâm trí và lòng đạo...

Tôi cầu mong cho mọi người công giáo, trong cầu nguyện cũng như trong hành động, luôn tìm và thi hành ý Chúa. Giáo huấn của Giáo Hội diễn tả ý Chúa mong muốn là mọi người, cả những nạn nhân của bạo lực, thành viên của phe hữu phái tả, bước đi trong ánh sáng chân lý và tình thương, không phải để trở nên tiến bộ hay hợp thời, nhưng để được phát triển toàn diện, để nhân phẩm được toả sáng và được nhìn nhận cùng tôn trọng, để trở nên chứng nhân Tin Mừng cứu độ của Chúa trong thế giới hôm nay.

7. Đức Ông Barnabê Nguyễn Văn Phương đã nói rằng “những người làm việc với ĐTC cố gắng theo dõi báo chí và lấy tin tức từ Internet để biết được tình hình ở Việt Nam. Nhưng về thông tin, sự vắng bóng đại diện Vatican ở Việt Nam quả là một ‘lỗ hổng’.” Ngài có đồng ý như thế không? Cụ thể là, sự tái lập bang giao giữa Vatican và Việt Nam có thể mang lại những gì cho cộng đồng Công giáo Việt Nam?

Chức năng truyền thông xã hội là giúp mọi người tiếp cận với sự thật tròn đầy, sự thật phản ảnh thực tại cách trung thực. Thực tế cho thấy phương tiện truyền thông thường truyền cho xã hội một nửa sự thật, sự thật một chiều, hoặc sự thật bị cắt xén, bị bóp méo, sao cho có lợi cho người thông tin, cho việc tuyên truyền. Do đó việc đối thoại cùng hợp tác trên cơ sở sự thật và công ích, đòi hỏi các đối tác phải thường xuyên có mặt tại chỗ để lắng nghe từ nhiều phía, để theo dõi diễn biến ở nhiều mặt, để hiểu được lối nói và cách làm tại chỗ có ý nghĩa gì đối với sự thật và công ích. Như thế, sự hiện diện của đại diện Vatican tại Việt Nam sẽ giúp cho Vatican thi hành cách có hiệu quả hơn nhiệm vụ đồng hành với cộng đồng công giáo tại Việt Nam trên con đường đối thoại và hợp tác phát triển toàn diện con người cùng đất nước Việt Nam.

8. Ngài có muốn ĐTC Bênêđictô XVI viếng thăm Việt Nam không? Một cuộc viếng thăm như thế có thể mang lại những đổi thay nào cho Giáo Hội Công Giáo và cho người Công Giáo Việt Nam?

Sau khi Đức Giáo Hoàng viếng thăm Trung Đông, nhiều người mong Ngài đến viếng thăm Việt Nam, để đem lại hoà khí cho vùng đất này, để thắp sáng lên niềm hy vọng cho nhiều người.

Ngày 24.1.2010

Gioan B. Phạm Minh Mẫn
Hồng Y Tổng Giám mục

Nguồn: WGPSG

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Học thuyết của bà Clinton

 

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Hillary Clinton tại Bảo tàng Báo chí hôm 21/01 đã ngay lập tức được gọi là hành động xác lập một học thuyến đối ngoại cho chính quyền Obama, điều mà lâu nay chưa được nêu rõ.

Diễn văn của bà Clinton bàn về chủ đề tự do internet

Tuy phát biểu hôm 21/1/2010 của bà Clinton chỉ nói đến các trường hợp cụ thể, trong đó bà phê phán Trung Quốc, Việt Nam, Tunesia, Uzbekistan... đang hạn chế tự do trên mạng, nội dung của bài diễn văn có tác động sâu rộng hơn thế.

Đối ngoại Mỹ

Trước khi đi vào phân tích Học thuyết Clinton (Clinton Doctrine), ta hãy điểm qua một số thuyến đối ngoại qua các thời kỳ quan trọng của chính trị Hoa Kỳ.

Gần đây nhất, Bush Doctrine được cho là đã nhấn mạnh vào thuyết can thiệp, chủ động ra tay về quân sự để phòng ngừa một cuộc tấn công vào Mỹ.

Được Tổng thống George W Bush nêu ra trong một diễn văn năm 2002, học thuyết này không khiến ai lấy làm lạ vì Hoa Kỳ lần đầu tiên bị cuộc tấn công của các phần tử Hồi giáo cực đoan ngày 11/9/2001, nhắm vào trung tâm tài chính và đầu não chính trị.

Để trả đũa và phòng ngừa, thuyết của ông Bush 'cho phép' Hoa Kỳ hạ thủ trước cả khi bị đánh, và tạo tiền đề cho cuộc chiến Afghanistan và sau là Iraq.

Cho đến nay phần nào học thuyết này vẫn còn giá trị với việc Hoa Kỳ chủ động đưa không lực vào cả bên trong biên giới Pakistan để tìm diệt những phần tử có nguy cơ tấn công lực lượng Mỹ ở Afghanistan.

Trước ông Bush, chính quyền Clinton cũng ít nhiều nêu ra chính sách can thiệp như ở Bosnia hay châu Phi, nhưng chỉ nói đến các chiến dịch hạn chế.

Ông Bush được cho là đã nhấn mạnh vào thuyết can thiệp

Đằng này, học thuyết của ông Bush mang tính toàn cầu hơn, và một cách diễn giải thoải mái của nó là để cho Hoa Kỳ can dự vào bất cứ vùng đất nào chứa đựng nguy cơ khủng bố, bất kể biên giới quốc gia.

Trước nữa, học thuyết Reagan thời kỳ cuối Chiến tranh Lạnh cũng chỉ tập trung vào việc ngăn chặn, hạn chế ảnh hưởng của Liên Xô, và đặt nặng tính thực tiễn của chính trị các vùng (political realism), chứ không muốn dàn trải sức lực của Hoa Kỳ ra khắp thế giới.

Học thuyết Carter, phần nhiều do Zbigniew Brzezinski soạn thảo, nhấn mạnh đến 'quyền lợi quốc gia' của Hoa Kỳ tại vùng Trung Đông, và mối liên hệ chính trị-dầu lửa.

Nó được coi như xương sống của chính sách ngăn chặn Moscow lan xuống Trung Đông qua ngả Afghanistan.

Trở lại với học thuyết của bà Clinton, một bước ngoặt trong chính sách thời Obama, ta thấy có ba điểm mới, bao trùm lên một điểm 'muôn thuở'.

Điểm không thay đổi so với các học thuyết trước là quyền lợi của Hoa Kỳ, và điều chính giới Mỹ cho là quan trọng với an ninh của quốc gia họ.

Nhưng mạnh bạo hơn các thuyết trước, ít ra là so với các triều tổng thống phe Dân chủ, chính quyền Obama nay nói rõ đến tính toàn cầu của tự do trên mạng Internet.

Tiêu chí hàng đầu

Theo bình luận của Siobhan Gorma trên Wall Street Journal, tự do mạng nay trở thành 'tiêu chí hàng đầu trong đối ngoại của Mỹ'.

Bà Clinton coi tự do Internet là tối quan trọng cho mục tiêu lâu dài của Hoa Kỳ, cổ vũ cho dân chủ trên thế giới"

Cố vấn Alec Ross

Khái niệm 'free web access' (tự do tiếp cận mạng toàn cầu) không còn là chủ đề thương mại hay kinh tế thuần tuý nữa.

Theo báo Wall Street Journal trích lời cố vấn Alec Ross của Ngoại trưởng Mỹ, bà Clinton coi tự do Internet là tối quan trọng cho mục tiêu lâu dài của Hoa Kỳ, cổ vũ cho dân chủ trên thế giới.

Điểm thứ hai là mục tiêu 'giảm đi số dân chúng toàn cầu hiện bị sống trong các xã hội thiếu tự do mạng'.

Hoa Kỳ ước tính là có 30 % dân số toàn thế giới sống thiếu tự do web.

Chính phủ Mỹ cũng bắt đầu tích cực hoạt động vì tự do Internet qua việc chi tiền vào các dự án thúc đẩy giao lưu mạng vượt các tuyến ngăn chặn.

Nhưng điểm thứ ba, không kém phần quan trọng lại là ý muốn của Hoa Kỳ sẵn sàng hợp tác với cả giới doanh nghiệp, và cả các chính phủ như Nga và Trung Quốc vì mục tiêu mở rộng tự do Internet.

Theo truyền thông Mỹ, chính phủ Obama cũng muốn xúc tiến việc xây dựng các quy định quốc tế về mạng Internet. Vì nếu Hoa Kỳ tự co lại và chối bỏ hợp tác thì hóa ra là làm trái với tính chất giao lưu và cởi mở của Internet.

Có thể hiểu rằng khi sẵn sàng hợp tác, Hoa Kỳ tiếp tục chủ động nêu cao phần một trong Học thuyết Clinton: tự do mạng đem lại dân chủ và thịnh vượng cho tất cả, không loại trừ ai.

Nguồn: BBC

Google đứng giữa xung đột Mỹ - Trung

Dù nguyên cớ nào đi nữa, xung đột thương mại hay mâu thuẫn chính trị, thì Google cũng đã trở thành đương sự bất đắc dĩ trong vụ lùm xùm hiện tại.

Nếu Google thực sự rút lui thì đây cũng không phải là lần đầu tiên một đại gia Internet Mỹ phải tháo lui khỏi thị trường Trung Quốc đầy béo bở. Vài năm qua, nhiều tên tuổi như Yahoo, Flickr, Facebook, Twitter, YouTube … đã lần lượt rút lui khỏi thị trường Trung Quốc bằng những lý do khác nhau. Trong đó, tự nguyện ra đi vì không đồng ý bị kiểm duyệt cũng có, bị buộc phải đi vì bị chặn cũng có. Nhưng dù là lý do nào, sau đó người ta cũng thấy có ngay các doanh nghiệp Trung Quốc khác thay thế vị trí bỏ lại. Điển hình như YouTube thoái lui thì có Youku và Tudou nhanh chóng thay thế. Hay Tianya, Sina đã soán ghế của Twitter, WordPress, Blogger. Bababian Clone đã chiếm lĩnh người dùng của Flickr. Ren Ren Wang và Kai Xin Wang đã lấp đầy khoảng trống của Facebook và đang có đến 22 và 56 triệu người dùng.


Những người ủng hộ Google đã đặt hoa tại trước trụ sở công ty này tại Bắc Kinh. Nguồn ảnh: AP

Nay, khi Google cảnh báo khả năng rút khỏi thị trường này thì cổ phiếu của Baidu, công ty đối thủ của Google và cũng là công ty dẫn đầu với 60% thị phần tìm kiếm tại Trung Quốc, đã nhanh chóng tăng 16,6% trên sàn Nasdaq. Ăn theo có Sina và Sohu đang chiếm vị trí thứ ba và thứ tư tại Trung Quốc cũng tăng giá cổ phiếu đến 4,9% và 6,2%. Vì những diễn biến trên, nhiều người cho rằng việc Google phải rời khỏi thị trường Trung Quốc vốn dĩ là một tất yếu của kịch bản bảo hộ thương mại mà Trung Quốc sử dụng để giúp các doanh nghiệp trong nước chiếm lĩnh thị trường nội địa. Theo đó, Google là nạn nhân mới nhất trong cuộc chiến thương mại giữa Trung – Mỹ.

Ở một diễn biến khác, khi những cuộc xâm nhập đầu tiên vào các tài khoản Gmail bị phát giác vào tháng trước, Hoa Kỳ đã nhận thấy có một cuộc tấn công quy mô lớn trên internet nhằm vào các công ty Hoa Kỳ. Bởi có đến 34 công ty khác cũng là nạn nhân của đợt tấn công này, như: Yahoo, Adobe System, Juniper Networks, Northrop Grumman… Trong số đó có cả các công ty là các nhà thầu của Bộ Quốc Phòng Mỹ. Nhiều cơ quan chính phủ và các công ty an ninh mạng hàng đầu của Hoa Kỳ đã vào cuộc điều tra.

Kết quả cho thấy, đây là một kế hoạch tấn công tổng lực với sự phối hợp mạnh mẽ, rất tinh vi và mọi chỉ dấu đều xoay về Bắc Kinh . Theo ông Eli Jellenc, người đứng đầu bộ phận tình báo trên không gian ảo của công ty VeriSign's iDefense Labs chuyên về an ninh mạng, cho biết: “Thường thì người ta sử dụng một loại mã để tấn công một mục tiêu. Nhưng trong trường hợp này, họ sử dụng nhiều mã cho một mục tiêu, nhưng tất cả trong một chiến dịch tấn công. Đây là một bước tiến trong phối hợp đánh phá”.

Ngoài ra, các cuộc tấn công đa phần nhằm vào các lỗ hỗng của các hệ thống quản lý cấp cao. Ông James A. Lewis, chuyên gia an ninh quốc gia trên internet tại Trung Tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, khẳng định: “Đây là một chương trình gián điệp lớn nhằm nhận được thông tin công nghệ cao, các thông tin nhạy cảm chính trị giúp ích rất nhiều trong việc phát triển nhanh nền kinh tế cũng như sự đảm bảo sống còn cho chế độ chính trị của Trung Quốc”. Việc xâm nhập một số tài khoản Gmail cũng được cho là để phục vụ mục tiêu trên.

Như thế, cuộc tấn công như một diễn biến mới nhất trong xung đột Mỹ - Trung sau những va chạm trên không, trên biển Thái Bình Dương hay mâu thuẫn về Đài Loan. Giả thiết này xem ra cũng rất thuyết phục khi Trung Quốc được dự báo sẽ nhanh chóng vượt qua Nhật để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai trong năm nay. Khi đó, việc tranh giành vị thế siêu cường dẫn đầu sẽ càng căng thẳng nên đây có thể xem là “bước chuẩn bị”.

Tuần Việt Nam

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Talawas bị tin tặc tấn công

 

ĐỨC - Trang web “Talawas”, diễn đàn và Blog có tiếng của giới trí thức và văn nghệ do nhà văn Phạm Thị Hoài cùng nhiều cộng sự khởi xướng tại Đức vừa bị tin tặc tấn công.

Lúc 11 giờ tối 20 tháng 12, giờ Callifornia khi vào địa chỉ www.talawas.dewww.talawas.org người đọc chỉ thấy trang trắng và lời thông báo 'Vì lí do kỹ thuật, Talawas ngừng hoạt động vô thời hạn.'

Sáng 21 tháng 12, giờ California, dòng chữ nói trên đã bị xóa và thay bằng thông báo của Ban Biên Tập về việc bị tin tặc phá hoại. Nhưng dường như chỉ ít phút sau dòng thông báo biến mất và độc giả không còn vào được trang này.

Trả lời phỏng vấn của Đài BBC Việt ngữ, nhà văn Phạm Thị Hoài, Tổng biên tập Talawas cho biết, “trục trặc xảy ra vào sáng ngày 21/12, hoàn toàn không có dấu hiệu nào khác thường trước đó.”

Theo nhà văn Phạm Thị Hoài, 'việc trang web bị tấn công có thể phần nào liên quan tới các vụ xử người bất đồng chính kiến sắp diễn ra - gồm vụ Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung.'

BBC Việt ngữ nói rằng, “Những người phụ trách kỹ thuật của Talawas chưa có thông tin cuối cùng nhưng nói họ có thể khôi phục lại kho bài vở và tư liệu.”

Nhà văn Phạm Thị Hoài nói với BBC, “hy vọng Talawas có thể hoạt động trở lại trong ngày lễ Giáng sinh.”

Diễn đàn điện tử Talawas tháng 11 năm ngoái tuyên bố tạm đóng cửa sau bảy năm tồn tại để chuẩn bị cho một hình thức mới.

Tháng Ba năm nay, trang web này tái ra mắt như một diễn đàn hàng ngày, với sự tham gia thường xuyên của những blogger cố định, cùng khách mời, và thu hút độc giả tranh luận trên blog.

Trong vòng một tuần vừa qua, một trang web khác là “Bauxite Việt Nam” (www.bauxitevietnam.info) cũng bị tin tặc đánh phá và vừa mở trở lại sau một tuần để sửa chữa.

“Bauxite Việt Nam” cho biết họ “Luôn bị tấn công và theo dõi 24/24”.

Những người chủ trương trang web nói, “Từ khi ra đời đến nay, trang Bauxite Việt Nam đã bị đánh phá ác liệt đến không dưới 5 lần, bởi những nhóm người lạ mặt.”

Những người “lạ mặt” ở đây, theo “Bauxite Việt Nam”, rằng “Không ai dám chắc đây là một nhóm vì họ đánh bằng nhiều cách.”

Cách đánh phá của những người “lạ mặt” ở đây là, “Có khi họ xâm nhập trang quản trị mạng và thay đổi hẳn phần hình ảnh trong một bài nào đó bằng hình ảnh của hải quân Trung Quốc. Có khi họ khống chế để bạn đọc không tài nào vào được trang chủ, biến trang chủ thành trang trắng. Lại có khi họ thay đổi mật mã khiến anh chị em biên tập viên “mất dấu”. (KN)


Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2009

Bắt chước giỏi thật!

BẮC KINH - Nhân Dân Nhật Báo hôm 18 Tháng Chín đăng một bài nhận định trên trang báo điện tử, nói rằng Việt Nam “bắt chước 100%” mô hình Trung Quốc, và rằng Việt Nam “cần thực sự nhớ ơn mô hình” này.

Bài viết trên Nhân Dân Nhật Báo, cơ quan ngôn luận chính thức của Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, có tựa đề “Có thể bắt chước mô hình Trung Quốc được không?”

Bài báo mở đầu rằng mô hình Trung Quốc là “độc nhất vô nhị.” Trong nhiều năm qua, mô hình này được xem là “đề tài nóng.” Và, vẫn theo bản tin, mặc dầu chưa ai có định nghĩa rõ ràng thế nào là “mô hình Trung Quốc,” nhìn chung, mô hình này liên hệ đến sự phát triển, vốn được xây dựng trên điều kiện cụ thể của quốc gia, gắn liền với hệ thống Xã Hội Chủ Nghĩa, hấp thu vốn và kinh nghiệm các quốc gia Tây Phương, mở cửa ra thế giới, thu hút đầu tư nước ngoài, khuyến khích doanh nghiệp tư, chứng minh hiệu quả cao về quản lý hành chánh, và thụ hưởng nhiều năm tăng trưởng kinh tế liên tiếp.

Mô hình như vậy thì, theo tiểu tựa của bài viết, có tính “độc nhất vô nhị.”

Thế nhưng, tính “độc nhất vô nhị” vẫn có thể bắt chước được. Bài viết kể ra, có ba nước bắt chước Trung Quốc, là Việt Nam, Cu Ba, Bắc Hàn.

Bài viết cũng nói rõ, Cu Ba và Bắc Hàn chỉ “bắt chước một phần.” Việt Nam “bắt chước 100%” từ năm 1986.

Nhân Dân Nhật Báo còn viết rõ như thế này: Một học giả kỳ cựu về nghiên cứu Trung Quốc của Việt Nam nói với báo chí Hồng Kong năm 1997, rằng bà ta được yêu cầu nghiên cứu tất cả mọi bước cải cách và mở cửa của Trung Quốc, rồi báo cáo lại cho Ủy Ban Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Báo cáo này đóng vai trò “kim chỉ nam” cho quyết định của Việt Nam vào năm 1986.

Chưa hết, vẫn theo bài báo: Tháng Mười vừa qua, khi tham dự một hội thảo tại Hà Nội về kinh nghiệm cải cách và mở cửa của Trung Quốc, một nhà báo được nói cho biết, là “Việt Nam không chỉ học kinh nghiệm cải cách của Trung Quốc, mà còn học cả lý thuyết xây dựng Ðảng, lý thuyết cùng kinh nghiệm chống tham nhũng của Ðảng Cộng Sản Trung Quốc.”

Bài báo cũng nói là chính Ðào Duy Quát, tổng biên tập báo Ðiện Tử Ðảng Cộng Sản Việt Nam, gần đây tự có kết luận về kinh nghiệm mở cửa của Trung Quốc. Kết luận của ông Quát như sau: tìm một lộ trình phát triển phù hợp hoàn cảnh đất nước, duy trì sự lãnh đạo của Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, và giữ sự thống nhất của mọi sắc tộc thiểu số.

Và bài báo kết luận, “Việt Nam cần phải thực sự nhớ ơn mô hình Trung Quốc, nhờ mô hình này mà Việt Nam có sự phát triển kinh tế nhanh và nền chính trị thì ổn định.”

Bài báo cũng nhắc đến trường hợp Ấn Ðộ. Liệu Ấn Ðộ có “bắt chước” Trung Quốc không? Nhân Dân Nhật Báo viết rằng, Trung Quốc có lịch sử lâu đời, và là nước lớn duy nhất có tiến trình văn minh không bao giờ gián đoạn. So sánh giữa Trung Quốc và Ấn Ðộ thì, Ấn Ðộ có dân số đông thứ nhì thế giới; có một khoảng trống văn minh giữa nền văn minh cổ và văn minh hiện đại; được truyền thông Phương Tây gọi là quốc gia dân chủ lớn nhất thế giới; “một vài kinh nghiệm cụ thể của Trung Quốc được đánh giá cao và được áp dụng tại Ấn Ðộ.”

Thế nhưng: điều kiện riêng biệt của Ấn Ðộ khiến cho quốc gia này “không thể mô phỏng mô hình Trung Quốc.” (N.V.)

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

HIỆU TRƯỞNG BÁN TRINH NỮ SINH

Ở một đất nước thường tự hào với "đậm đà bản sắc dân tộc" với "đạo lý ngàn đời" với "chánh nghĩa sáng ngời"... thế nhưng những chuyện tình tiền tù tội, cướp giết đâm hiếp vẫn cứ diễn ra nhan nhản và chuyện "bán điểm lấy tình", rình mò nữ sinh (tắm) của giáo viên nay thì hiệu trưởng mua dâm nữ sinh cũng không còn là "tin lạ". Giật gân hơn nữa là ngài hiệu trưởng này mua dâm không chỉ một lần, không chỉ một nữ sinh...
(Ảnh minh họa)
vnexpress đăng tin hôm nay:

Hiệu trưởng bị bắt để điều tra việc mua dâm nữ sinh

Ông Sầm Đức Xương (50 tuổi, Hiệu trưởng THPT Việt Vinh, Hà Giang) vừa bị bắt tạm giam để điều tra hành vi mua dâm nữ sinh. Hiện, ông Xương đã bị đình chỉ công tác.

Phó giám đốc Sở GD&ĐT Hà Giang Vương Duy Võ xác nhận, Sở đã được công an huyện thông báo về việc ông Xương bị bắt để điều tra việc mua dâm nữ sinh. Trước khi hiệu trưởng 50 tuổi bị bắt, Sở Giáo dục Hà Giang đã đình chỉ công tác với ông này.

"Chúng tôi bất ngờ khi nghe thông tin về ông Xương", phó giám đốc Võ nói.

Theo ông Võ, ông Xương mới nhậm chức hiệu trưởng ở THPT Việt Vinh hơn một tháng. Trước đó, ông Xương làm hiệu trưởng trường Việt Lâm.

Chiều 11/9, Trưởng Công an huyện Vị Xuyên, Hà Giang, Thẩm Quang Biển cho biết, cơ quan điều tra cũng đã bắt hai cựu học sinh trường THPT Việt Lâm (nơi ông Xương từng làm hiệu trưởng) do tình nghi liên quan vụ việc.

Theo ông Biên, cơ quan công an nhận được một số đơn tố cáo của gia đình một số nữ sinh tại THPT Việt Lâm về hành vi mua dâm nữ sinh của vị hiệu trưởng này.

Hiện vụ việc đã được báo cáo UBND tỉnh Hà Giang, và đang chờ kết luận của cơ quan công an để có căn cứ đưa ra mức xử lý.

Còn Vietnamnet thì loan tin HIỆU TRƯỞNG BÁN TRINH NỮ SINH

images1855849_trinh3Ngôi trường nơi có hàng chục nữ sinh bị cưỡng bức. Ảnh: K.T

Mấy ngày nay, cả thị trấn Việt Lâm (huyện Vị Xuyên, Hà Giang) bàng hoàng trước thông tin có tới hàng chục em học sinh cấp 2 đã bị… chính hiệu trưởng trường mình đưa vào đường dây bán trinh. Sự việc kéo dài đã lâu và chỉ bị bại lộ bởi… một viên thuốc.

Ngày 7/9/2009, Công an huyện Vị Xuyên (tỉnh Hà Giang) đã ra lệnh bắt tạm giam ông Sầm Đức Xương, Hiệu trưởng Trường THPT Việt Vinh (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) vì tội tham gia đường dây mua bán trinh trẻ vị thành niên.

Theo nguồn tin ban đầu, ông Sầm Đức Xương đã tham gia đường dây mua dâm bán trẻ vị thành niên là các học sinh cấp 2, cấp 3, học trò của chính mình trong một thời gian khá dài.

Vụ việc vỡ lở khi phụ huynh của một học sinh thấy con mình có dấu hiệu đau đớn, chảy máu nhiều ở bộ phận sinh dục đã gặng hỏi. Khi cháu bé nói lên sự thật, phụ huynh của cháu bé này đã gửi đơn tố cáo tới công an huyện Vị Xuyên.

Ngay sau khi nhận được đơn tố cáo, Công an huyện Vị Xuyên đã tiến hành xác minh vụ việc. Ngày 7/9, Công an tỉnh Hà Giang đã ra lệnh bắt tạm giam Hiệu trưởng Sầm Đức Xương tại nhà riêng (thị trấn Việt Lâm, huyện Vị Xuyên).

Cũng trong ngày 7/9, ông Sầm Đức Xương đã bị kỷ luật khai trừ đảng tại trường THPT Việt Vinh (nơi ông Xương đang công tác).

Lộ mặt vì một… viên thuốc

Gia đình em N.T.K (học sinh lớp 8C, trường PTCS Thị trấn Việt Lâm, huyện Vị Xuyên) là người đầu tiên dũng cảm đứng lên tố cáo hành vi con em mình bị hại. 

Sau khi nhận được thông tin, phóng viên VietNamNet tìm đường tới nhà em học sinh bị hại. 

Căn nhà cấp bốn của người bác ruột cháu K. nằm khuất nẻo sau con đường đất ngoằn ngoèo. Từ khi biết chuyện, bố mẹ K. đã dè chừng cảnh giác, tránh tiếp xúc với tất cả người lạ mặt. Ông Nguyễn Văn Hải, bác ruột cháu K. là người duy nhất trong gia đình tỉnh táo và cương quyết đứng lên viết đơn tố cáo vụ việc đứa cháu ruột mình bị hại.

images1855850_trinh1Một phụ huynh có con bị cưỡng bức đang xót xa kể lại sự việc. Ảnh: K.T

“Hôm đó là thứ 4, ngày 26/8, cháu K. về nhà với vẻ mệt mỏi, thất thần khác với mọi ngày. Em trai tôi (bố cháu K.) gặng hỏi, nhưng cháu im lặng không nói gì. Một lúc sau, mẹ của cháu thấy trong cặp cháu có một vỉ thuốc còn sót lại một viên, một viên đã bị bóc ra. Gặng hỏi mãi, cháu K. mới nói đó là thuốc của một chị đưa cho dặn về nhà uống và đã bóc ra uống một viên. 

Em trai tôi nghi ngờ, đó là thuốc kích dục hoặc thuốc tránh thai, nên bảo mẹ cháu mang ra hiệu thuốc (cạnh KM 26, Quốc lộ 2) để hỏi. Chủ hiệu thuốc cho biết, đấy là thuốc tránh thai khẩn cấp. Đến lúc ấy, nhà tôi (vợ ông Hải - PV) và mẹ cháu K. mới kéo cháu ra một góc, tỉ tê hỏi chuyện, cháu mới nói ra sự thật. Đau đớn và xót xa quá…” - ông Hải tâm sự.

Theo cung cấp của ông Hải với VietNamNet, chiều 26/8, sau khi tan học, cháu K được một bạn học cùng trường tên T. (học trên một lớp, cùng trường PTCS Thị trấn Việt Lâm) rủ: “Đi xem mặt người yêu với chị!”.

Sau đó, T. đưa cháu K. lên một chiếc xe hơi do một người khác đưa xuống khách sạn Tân Bình (huyện Bắc Quang). Tại đây, K. được đưa lên phòng 104. Trong lúc ngồi đợi, một trong số người này gọi điện cho một người đàn ông xuống phòng 106 rồi đẩy cháu K. vào đó…

Sau khi sự việc đã xảy ra, mấy người này đưa cho cháu K. hai viên thuốc dặn mang về uống, chia làm hai lần.

Sáng 27/8, cháu K. đi học về nhà đưa cho mẹ một mẩu giấy của một người bạn cùng lớp (tên N.) có nội dung: “Mẹ cậu có hỏi về chuyện ấy của chúng mình và về viên thuốc thì đừng nói gì nhé!”. Nét chữ học trò còn nguệch ngoạc, chưa thẳng dòng. Mẹ cháu tra hỏi, K. sợ hãi kể hết mọi chuyện. Cháu cho biết, cháu bị đe doạ, nếu tiết lộ sẽ bị đánh.

Đau đớn và xót xa, sau nhiều ngày suy nghĩ, ngày 3/9, ông Hải đã thay mặt em mình viết đơn tố cáo gửi công an thị trấn Việt Lâm và báo cáo sự việc tới giáo viên chủ nhiệm của cháu K. (cô Mai Thị Hà) và ban giám hiệu trường.

Hai má mì tuổi học trò

Đêm phố núi ồn ào bởi tiếng mưa đêm. Thế nhưng, trong căn nhà cấp 4 của ông Hải, không khí như chùng xuống. Khuôn mặt đăm chiêu và đen sạm sau bao ngày mất ngủ, ông Hải ngồi trầm ngâm tư lự. Ông xót xa: “Cháu tôi mới 13 tuổi thôi…”.

Câu chuyện giữa đêm của chúng tôi chỉ có ông vợ chồng ông Hải, anh Lưu (bố cháu K.) và mấy người địa phương dẫn đường. Chị Hương (mẹ cháu K.) và K đang ở nhà, cách đó vài trăm mét.

K. là con lớn của vợ chồng anh chị Lưu - Hương. Hai vợ chồng trước làm công nhân ở nông trường, nay đã nghỉ, sớm tối cùi cụi với nương chè, nương ngô. Anh cho biết: “Cháu K. năm nay mới 13 tuổi, nó sinh năm 1996, vừa mới bước vào năm học mới được chưa đầy tuần lễ. So với chúng bạn, cháu lớn hơn hẳn về ngoại hình (cháu đã cao tới 1m60), nhưng nhận thức chậm hơn. Chính vì thế, cháu mới ngờ nghệch không biết đấy là viên thuốc gì và mới để mẹ cháu biết. Chứ nếu cháu khôn ngoan, giấu nhẹm đi thì có lẽ, chúng tôi cũng không biết được…”.

Sau ngày viết đơn tố cáo lên ban giám hiệu nhà trường, buổi trưa ngày hôm sau (4/9/2009), đã quá giờ tan trường mà chưa thấy con về, anh chị Hải lo lắng lên trường tìm con. Tới nơi, anh chị thấy cháu K. cùng các cháu khác (cháu N., cháu T., cháu H.) đang ngồi viết bản tường trình…

3 hôm sau (ngày 7/9), ông Hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh (huyện Bắc Quang) Sầm Đức Xương đã bị Công an huyện Vị Xuyên ra lệnh bắt tạm giam. Được biết, khi nhà trường (trường PTCS Thị trấn Việt Lâm) yêu cầu viết bản tường trình, các cháu mới khai ra người đàn ông đã hãm hại các cháu là một thầy giáo có tên… Sầm Đức Xương!

Trong lá đơn viết tay trên tờ giấy học sinh và trong quá trình cung cấp, trao đổi thông tin với VietNamNet, gia đình em K. khẳng định đã gửi viên thuốc còn lại và mẩu giấy viết tay (do người bạn tên N đã viết cho cháu K. hôm 27/9) cho Công an huyện Vị Xuyên làm tang chứng.

Sau lá đơn tố cáo của gia đình cháu K., gia đình cháu N. (cùng học lớp 8C với K, người viết mẩu giấy trên cho K.) cũng đã làm đơn tố cáo việc con em mình bị xâm hại. Vụ việc vỡ lở, cả thị trấn Việt Lâm (huyện Vị Xuyên) bàng hoàng và phẫn nộ, bởi theo thông tin ban đầu, hàng chục học sinh cấp 2 đã trở thành nạn nhân của người thầy vô luân.

Trước khi Sầm Đức Xương bị Công an huyện Vị Xuyên bắt giữ, hai học sinh có tên Nguyễn Thị Thuý và Hằng (vừa tốt nghiệp cấp 3 vào tháng 6/2009, trường THPT Việt Lâm, huyện Vị Xuyên) đã bị bắt.

Theo lời khai trong bản tường trình của các học sinh cấp 2 trường THCS thị trấn Việt Lâm, hai học sinh này đã rủ rê, đưa các em lên xe ô tô tới nhà nghỉ rồi đẩy các em vào phòng có người đàn ông lạ mặt đã chờ sẵn. Ông Sầm Đức Xương chỉ bị bắt khi hai em Thuý và Hằng khai nhận tại Công an huyện Vị Xuyên về danh tính “người đàn ông lạ mặt”.

Cũng qua bản tường trình và lời khai của các em học sinh nói trên, hàng chục em học sinh cấp 2 trường THCS Thị trấn Việt Lâm - những nạn nhân của một đường dây mua - bán, cưỡng hiếp trinh trẻ vị thành niên bắt đầu hé lộ…

Kiên Trung

Nguồn : http://www.vietnamnet.vn/xahoi/2009/09/867979/

Giới blogger yêu nước Việt Nam trút bỏ gánh nặng đang đè lên ngực

The Economist, Hà Nội ngày 10/09/2009

Đàn áp không nương tay tinh thần yêu nước trên mạng

Tại một quốc gia có tinh thần yêu nước nồng nàn như Việt Nam, bạn đương nhiên nghĩ rằng Chính phủ sẽ ủng hộ kế hoạch truyền bá áo thun in các biểu ngữ thể hiện tình yêu quê hương đất nước của người dân. Ngặt một nỗi, những chiếc áo này lại gửi đi thông điệp phản đối Trung Quốc, đối tác thương mại to tát nhất của Việt Nam. Tệ hơn thế, người truyền bá áo thun lại là các blogger quen thuộc, vài người trong số họ còn bày tỏ thái độ chỉ trích mạnh mẽ.

Hai blogger nổi tiếng và một phóng viên báo mạng vừa bị bắt giam sau khi công an tìm ra bằng chứng rõ ràng về việc in ấn áo thun phản đối đầu tư Trung Quốc vào một dự án khai thác bauxite mới, gây nhiều tranh luận tại Tây Nguyên, đồng thời phản đối Trung Quốc khẳng định chủ quyền trên các quần đảo còn đang tranh chấp tại Biển Đông.

Tẩt cả các thành viên của bộ ba này đều viết blog chỉ trích quan hệ Việt – Trung. Họ bị bắt giam vì nghi ngờ là đã “lợi dụng quyền tự do dân chủ” để xâm phạm lợi ích quốc gia. Đến giữa tuần này thì Bùi Thanh Hiếu, blogger lấy bút danh “Người Buôn Gió”, và Phạm Đoan Trang, phóng viên làm việc cho báo mạng VietnamNet đã được trả tự do mà không bị buộc tội sau khi phải ngồi tù khá nhiều ngày. Nhưng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức blogger “Mẹ Nấm”, vẫn còn bị giam cầm.

Đây là những hành động bắt giam gần đây trong chiến dịch đàn áp liên tục nhắm vào blogger và nhà báo. Hướng về Đại hội Đảng Cộng Sản năm 2011, trong lúc ba vị trí chính trị cao nhất vẫn còn để ngỏ, Chính phủ nhiệt tình kiểm soát nhà bình luận nào dám lên tiếng nói của mình. Từ tháng Mười Hai năm ngoái, Chính phủ áp dụng các giới hạn mới áp dụng cho blogger, họ sẽ bị ghép vào tội có hành động phi pháp nếu dùng bí danh để xuất bản hoặc dám viết về chính trị. Các qui định này sẽ được kiểm soát nghiêm ngặt.

Theo số liệu từ Chính phủ, hiện nay đã có hơn 21 triệu người, chiếm một phần tư dân số, đang dùng internet. Ước tính số người viết blog sẽ từ 1 triệu đến 4 triệu người. Đại đa số là người viết nhật ký cá nhân chứ không phải hoạt động chính trị xã hội, song tốc độ tăng trưởng ngoạn mục của blog kèm với khó khăn trong việc quản lý đã làm Chính phủ bối rối, mặc dù Chính phủ đã từng kiểm soát toàn diện giới truyền thông.

Các blogger chợt thấy mình phải đứng trước vành móng ngựa là những người tố cáo tham nhũng trong Chính phủ hoặc có lời bình luận tiêu cực về Liên Xô cũ. Song Chính phủ có vẻ đặc biệt lo âu về tình trạng chỉ trích Trung Quốc.

Sau 1.000 năm dưới ách đô hộ và sau cuộc chiến biên giới đẫm máu năm 1979, nhiều người Việt Nam vẫn còn căm ghét anh hàng xóm phương Bắc. Nhưng Việt Nam đang bị thâm hụt thương mại nặng nề với Trung Quốc và đang cần đầu tư hơn bao giờ hết. Đây là lý do tại sao Chính phủ vẫn hăm hở thúc đẩy dự án khai thác bauxite với Trung Quốc, bất chấp phong trào phản đối rộng rãi từ các nhà khoa học và tướng lãnh (cũng như blogger). Họ chất vấn về “thành tích” bảo vệ môi trường của các công ty Trung quốc đồng thời bày tỏ nhiều quan ngại đến an ninh quốc gia.

Các tổ chức tự do báo chí quốc tế, thường sắp hạng Việt Nam bên cạnh Trung Quốc và Myanmar vào nhóm những quốc gia rủi ro nhất cho giới blogger, đã lên án các hành động bắt giam gần đây. Nhiều nhà ngoại giao nước ngoài e ngại rằng chính sách bắt giam khẩn cấp này sẽ phương hại đến công cuộc đấu tranh chống tham nhũng. Qui định mới có thể khiến blogger sợ hãi, và nhà báo có thể sẽ phải hết sức dè chừng khi viết lên những điều thậm chí chỉ hàm chứa chút ít rủi ro mơ hồ – luật pháp chưa qui định rõ điều gì họ được và không được đưa tin.

Song không phải mọi người đều nản lòng. Một blogger trẻ từ Hà Nội, người từng chỉ trích công khai Trung Quốc nhiều lần, phát biểu, “Họ chỉ đuổi bắt cá lớn thôi mà.” Anh nói thêm rằng Chính phủ có thể đang tự bắn vào chân của mình. Sau khi blogger bị bắt, lượng bạn đọc của blogger đó thường sẽ gia tăng nhanh chóng.

Quê Hương dịch

Nguồn: http://www.economist.com/world/asia/displaystory.cfm?story_id=14419371