Hiển thị các bài đăng có nhãn tựdongônluận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tựdongônluận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

Nhiều cựu lãnh đạo Trung Quốc kêu gọi cải thiện tự do ngôn luận

Đức Tâm

Hôm qua (13/10), 23 cựu cán bộ lãnh đạo Trung Quốc đã cho công bố một bức thư ngỏ gửi Quốc hội kêu gọi tự do ngôn luận vào lúc chính quyền Bắc Kinh đang phải đối phó với việc nhà ly khai Lưu Hiểu Ba vừa được trao giải thưởng Nobel Hòa Bình.

 

Các tác giả bức thư vốn là cựu quân nhân, cán bộ lãnh đạo báo chí, hoặc làm công tác nghiên cứu, trong số này có một số nhân vật đáng chú ý như ông Lý Nhuệ, trước đây là thư ký của Mao Trạch Đông, ông Giang Bình, giáo sư Luật, nguyên ủy viên Ủy ban Pháp luật Quốc hội, ông Hồ Cơ Vi, cựu biên tập viên Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Trung Quốc.

Ông Giang Bình cho Reuters biết là bức thư đã được soạn thảo trước khi nhà ly khai Lưu Hiểu Ba được trao giải thưởng Nobel Hòa Bình và ông giải thích, « đây chỉ là một đề nghị rất đơn giản ... Chúng tôi chỉ muốn rằng quyền tự do ngôn luận ghi trong Hiến pháp được tôn trọng ».

Điều 35 Hiến pháp 1982 của Trung Quốc quy định là các công dân được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, hội họp, lập hội, tuần hành và biểu tình. Thế nhưng, theo các cựu cán bộ lãnh đạo Trung Quốc thì « quyền tự do ngôn luận đã bị hủy bỏ bởi những quy định chi tiết mà đảng và chính phủ thực hiện » và « nền dân chủ giả tạo này, được tôn trọng trên nguyên tắc nhưng bị chối bỏ trên thực tế, là một sự bê bối trong lịch sử của nền dân chủ thế giới ».

Bức thư viết rõ, khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập, người dân đã vui mừng vì họ được giải phóng và trở thành chủ nhân của đất nước. Nhưng, xin trích, « giờ đây, 61 năm sau khi thành lập nước, sau 30 năm mở cửa và cải cách, chúng ta không có được tự do ngôn luận và tự do báo chí ở mức mà người dân Hồng Kông đã được hưởng dưới thời thuộc địa ».

Các cựu cán bộ lãnh đạo Trung Quốc đưa ra ví dụ cụ thể, như việc kiểm duyệt bài diễn văn của thủ tướng Ôn Gia Bảo hồi tháng tám vừa qua tại khu công nghiệp Thẩm Quyến, kêu gọi mở cửa chính trị mạnh mẽ hơn để bảo đảm những thành quả về kinh tế của Trung Quốc hay những phát biểu của ông Ôn Gia Bảo trên một đài truyền hình vào tháng trước, nói về một đất nước Trung Quốc tự do hơn trong tương lai. Tất cả những thông tin này không được đăng tải lại trên báo chí chính thức tại Trung Quốc. Bức thư tố cáo chính sách kiểm duyệt với «những bàn tay đen bẩn vô hình », từ ngữ trong nguyên văn và chất vấn chính quyền : « Ban Tuyên giáo Trung Ương có quyền gì mà bịt miệng diễn văn của thủ tướng » và « « họ có quyền gì mà tước đoạt của người dân quyền được biết những gì thủ tướng nói ? ».

Do vậy, những người ký thư ngỏ đề nghị hủy bỏ chính sách kiểm duyệt, những điều kiêng cấm trong một số thời kỳ lịch sử của đảng cộng sản Trung Quốc, bởi vì, xin trích, « các công dân Trung Quốc có quyền biết những tội ác và những điều sai trái mà đảng cầm quyền phạm phải ».

Bức thư này được đăng bằng tiếng Hoa, trên các web sites ở ngoài Trung Quốc. Giáo sư Hoàng Tịnh, thuộc trường Đại học Quốc gia Singapore được báo trên mạng Bloomberg trích dẫn, lưu ý là bức thư được công bố vài ngày trước khi có Hội nghị Toàn thể Ban Chấp hành Trung Ương đảng cộng sản Trung Quốc, họp từ ngày 15 đến 18/10/2010/.

Giới phân tích nhận định, những người ký tên vào bức thư, do đã nghỉ hưu, nên không có nhiều ảnh hưởng trên chính trường Trung Quốc và sáng kiến của họ khó có thể làm suy chuyển thái độ cứng rắn và độc đoán của giới lãnh đạo hiện nay tại Bắc Kinh. Tuy nhiên, bức thư phản ánh sự bất bình mạnh mẽ của những người xuất thân từ tầng lớp tinh hoa, được chính quyền ưu đãi, trước việc đảng cộng sản cầm quyền kiểm soát đời sống chính trị nước này.

http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20101013-nhieu-cuu-can-bo-lanh-dao-trung-quoc-keu-goi-cai-thien-tu-do-ngon-luan

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Mấy kẻ trốn chăn bò cầm bút viết chính luận

Kami    

(Tặng anh Điếu Cày & các anh chị blogger là nạn nhân của sự mất tự  do báo chí)                       

Nhà báo tự do, blogger Điếu Cày hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ. Photo courtesy of  vietnamexodus.

Nhà báo tự do, blogger Điếu Cày hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ.

Sau một hồi im tịt tương đối lâu vì bị báo chí và bạn đọc lề bên trái bằng nhiều bài viết, các ý kiến đã bóc trần thủ đoạn lừa bịp, đánh tráo khái niệm vô đạo đức của một số nhà báo chuyên viết các bài bình luận đánh giá của mục Chính luận trên tờ Báo Quân đội Nhân dân(QĐND) như  Đỗ Phú Thọ, Lê Văn Bảo, Mạch Quang Thắng … . Nhưng hôm thứ Ba ngày 29/06/2010 không hiểu vì lý do gì, trong mục Chính luận của Báo Quân đội nhân dân lại có đăng bài Mục đích chân chính đâu rồi? [1]của gương mặt mới, nhưng dốt và gian xảo thì vẫn như cũ,  tác giả Kim Ngọc, bài viết này cũng nằm trong loạt bài với chủ đề “Phòng, chống “Diễn biến hoà bình”.

Nội dung bài viết trên, tác giả Kim Ngọc đề cập tới đó là bày tỏ sự phản đối và đồng thời cáo buộc tổ chức Phóng viên không biên giới (RFS – Reporters sans frontières)[2] đã hoạt động không đúng tôn chỉ mục đích, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của các nước. Riêng đối với Việt Nam, bài báo này cho rằng RFS đã nhiều lần đưa ra những thông tin không khách quan, mang tính xuyên tạc, bôi nhọ về tình hình Việt Nam. Việc làm của RSF mang dụng ý xấu của tổ chức này, đã ít nhiều khiến cho cộng đồng quốc tế có cách nhìn và hiểu chưa đúng thực chất về dân chủ, nhân quyền và tự do báo chí ở Việt Nam.

Con người hay bất kỳ tổ chức nào cũng vậy, mỗi khi bị người khác chỉ trích hay phê bình thường hay có phản ứng là lẽ thường tình chỉ khác ở chỗ cách thức và mức độ, bởi vì chúng ta là con người, trong mỗi cá nhân ai cũng đều có cái nhân tính và thú tính. Là người tốt thì cái tính người (nhân tính)của họ lấn át và chế ngự được thú tính của mình và ngược lại là kẻ xấu thì cái thú tính lấn áp cái tính người. Nhà báo cũng không loại trừ, người viết báo có lương tâm nghề nghiệp là những người có đạo đức, họ không bán rẻ lương tâm của mình để bẻ cong ngòi bút nói xấu thành tốt, nói phải thành trái hay nhiều khi bịa đặt nói không thành có như tác giả Kim Ngọc.

Ở đoạn kết của bài viết của mình tác giả Kim Ngọc đã lên giọng đạo đức (giả) khi viết (trích) ” Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không có chuyện năm 1985, khi tổ chức “Nhà báo không biên giới” ra đời, họ công bố tôn chỉ mục đích ban đầu hết sức tốt đẹp: Là cầu nối các nhà báo trên thế giới vì nền hòa bình, hợp tác, hữu nghị, phát triển – với những thông tin khách quan, đúng đắn… Nhìn lại 25 năm tồn tại của tổ chức này, người ta tự hỏi: Mục đích chân chính đâu rồi?”.

Đây là cách viết báo xuyên tạc và bịa đặt hết sức nguy hiểm của các nhà báo tồi như tác giả Kim Ngọc thường làm trong một môi trường thông tin bị bưng bít như ở Việt nam. Đó là đưa những thông tin theo suy nghĩ của cá nhân mình nhưng lại lấp lửng để đánh lừa bạn đọc ít có điều kiện kiểm chứng thông tin như tầng lớp quân nhân, nhân dân lao động sẽ tưởng rằng đó là mục đích tôn chỉ của tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF).

              

       Bảng xếp hạng về quyền tự do báo chí năm 2009, Việt Nam gần đội sổ hơn China 2 bậc.

Được biết Phóng viên không biên giới (hay Ký giả không biên giới – tiếng Pháp: Reporters sans frontières) là một tổ chức phi chính phủ hoạt động toàn cầu, với mục đích bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ. [3] Tổ chức này hoạt động dựa trên điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền nhằm bảo vệ quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm của cá nhân cho bất kể ai dù là nhà báo, phóng viên, các blogger hay các cá nhân bình thường khác. Thiết tưởng cũng cần phải trích điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, vì bản tuyên ngôn này là tuyên ngôn đưa ra một quan điểm về các quyền con người cơ bản như quyền sống, quyền tự do và an ninh thân thể, quyền tự do lập hội, quyền tự do tôn giáo, quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm,… (trích) “Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình“.

Theo bản Tuyên ngôn này đây là là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản tuyên ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này. Điều đặc biệt là Tuyên ngôn này đã được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966 và Việt Nam tham gia năm 1982 với tư cách thành viên. Cũng cần phải lưu ý rằng điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn này có viết rất rõ (trích) “Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này”.

Như vậy đã rõ, tổ chức Phóng viên không biên giới có mục đích chính là bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ chứ đâu có phải là như tác giả Kim Ngọc viết (trích) “… năm 1985, khi tổ chức “Nhà báo không biên giới” ra đời, họ công bố tôn chỉ mục đích ban đầu hết sức tốt đẹp: Là cầu nối các nhà báo trên thế giới vì nền hòa bình, hợp tác, hữu nghị, phát triển – với những thông tin khách quan, đúng đắn…” . Đáng tiếc hơn nữa tác giả Kim Ngọc đã nhầm tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF – Reporters sans frontières) với Tổ chức Quốc tế các nhà báo (International Organization Jurnalits – OIJ) thì phải?[4], thể hiện qua việc lấy mục đích tôn chỉ của OIJ gắn cho RSF theo kiểu “Râu ông nọ cắm cằm bà kia”. Hỡi ôi, một nhà báo viết cho chuyên mục Chính luận lại không phân biệt nổi hai tổ chức báo chí quốc tế nổi tiếng trên. Họ không biết hay cố tình nhầm lẫn như vậy(!?)

                                

      Xin hãy nghe nhà báo Trương Duy Nhất nói về báo chí cách mạng “Sao chơi kỳ dzậy ?  Càng cộng sản bao nhiêu thì càng mất tự do bấy nhiêu vậy ta ? (Blogger TruongDuyNhat)

Những thủ đoạn mà nhà báo của đảng hay sử dụng đó là trích dẫn không đầy đủ, cắt xén hay lấy của người khác gắn cho đối tượng họ định lên án như trên của tác giả Kim Ngọc, đã cho thấy đây là một hành động dối trá, bịa chuyện như thật mà không hề xấu hổ, cái đó người ta gọi là hành động “xưng xưng nhét chữ vào mồm của người khác”, một ngón nghề thường thấy của báo chí truyền thông một chiều của nhà nước Việt nam hòng lường gạt bạn đọc vốn rất ít thông tin.

Trong bài viết trên của tác giả Kim Ngọc còn một vài chi tiết xét thấy cũng phải cần có một sự góp ý cần thiết đối với tác giả Kim Ngọc nói riêng và các nhà báo của đảng nói chung. Không hiểu vì cố tình không biết (!?)mà tác giả Kim Ngọc viết về tự do báo chí ở Việt nam như sau (trích) “Thông tin mới nhất từ Bộ Thông tin và Truyền thông cho hay, tính đến tháng 6-2010, Việt Nam có 706 cơ quan báo chí, 67 đài phát thanh truyền hình, 116 báo điện tử và trang tin của các cơ quan báo chí và hàng nghìn trang tin điện tử của các cơ quan Đảng, Nhà nước, Chính phủ các đoàn thể, hội, hiệp hội, đoàn thể và các doanh nghiệp; hơn 17.000 người được cấp thẻ nhà báo, tăng gấp 3 lần so với năm 1986 – thời điểm Việt Nam bắt đầu tiến hành công cuộc đổi mới… Sự phát triển ấy là một trong những bằng chứng khẳng định xã hội Việt Nam ngày càng dân chủ, thông tin trên báo chí ngày càng đa dạng, nhiều chiều”

Không cần nhiều, chỉ cần đặt một câu hỏi là  phải chăng tác giả Kim Ngọc không biết người ta nói hàng ngàn trang tin điện tử, mấy trăm tờ báo, mấy chục đài phát thanh và truyền hình đang tồn tại ở Việt nam chỉ có duy nhất một tổng biên tập, đó là Ban Tuyên giáo trung ương. Bằng chứng là theo chỉ thị của ông Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp phát biểu ngày 3-8-2007,  khi trao đổi với báo chí là (trích) ” Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo. Ngoài ra, còn có quy chế quản lý phóng viên thường trú; quy chế cộng tác viên; quy chế quản lý tài chính; quy chế bổ nhiệm, miễn nhiệm các tổng biên tập” [5]. Đừng quên rằng, lời tuyên bố hùng hồn và đanh thép trên của ông Bộ trưởng Bộ 4T  họ Lê đã được tất cả các phương tiện truyền thông của nhà nước đăng tải, vậy thử hỏi một xã hội chỉ có duy nhất truyền thông một chiều của nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN, hoàn toàn không có báo chí phi chính phủ hay tư nhân nay lại bố trí vị trí Tổng Biên Tập là người của đảng CSVN thì tự do ở chỗ nào?

                                  

                      Mức độ xếp hạng của Việt nam thường xuyên nằm ở nhóm cuối cùng

Báo chí Việt nam có tự do hay không có tự do thì ai ai người ta cũng biết, chỉ cần căn cứ vào Bảng xếp hạng tự do báo chí hàng năm của các nước trên toàn thế giới của RSF. Mức độ xếp hạng của Việt nam thường xuyên nằm ở nhóm cuối cùng, khoảng 166/175 quốc gia (2009), chỉ hơn có 9 nước khác như Bắc Triều Tiên, Cu ba, Myanmar, Lào … là những nhà nước độc tài chuyên chế, những cái tên mà ai nghe thấy cũng phải rùng mình vì sự vi phạm quyền con người. Không có lẽ tổ chức RSF (phóng viên không biên giới) vu oan mang dụng ý xấu  khiến cho cộng đồng quốc tế có cách nhìn và hiểu chưa đúng thực chất về dân chủ, nhân quyền và tự do của nền báo chí cách mạng dưới sự lãnh đạo của đảng chỉ được phép nói duy nhất một chiều?

Chắc thấy sự điêu ngoa của mình chưa đủ đô, tác giả Kim Ngọc còn cho rằng RSF còn lên tiếng bảo vệ và yêu cầu trả tự do cho một số kẻ mà họ gọi là “nhà dân chủ” đã và đang bị Việt Nam bắt giữ, đó là can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đồng thời còn biện bạch rằng (trích) “.. ai cũng biết những kẻ mà tổ chức này gọi là “nhà dân chủ” như nói ở trên là những luật sư, doanh nghiệp, hành nghề tự do… không phải là phóng viên hay nhà báo”.

Xin hỏi tác giả Kim Ngọc tại sao những nhà bất đồng chính kiến như Lê Công Định, Lê Trần Luật, blogger Anhbasg, Mẹ Nấm, Tạ Phong Tần… họ không phải là phóng viên hay nhà báo thì họ không có quyền lên tiếng bày tỏ quan điểm của mình hay sao, xin tác giả Kim Ngọc đọc lại điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền xem quy định đó được áp dụng cho đối tượng nào? Hơn nữa xin cung cấp cho tác giả Kim Ngọc một chi tiết nhỏ của RSF, đó là vào năm 2005, RFS đã xuất bản một số cuốn sách để nâng cao nhận thức của các mối đe dọa đến tự do báo chí trên thế giới, đó là cuốn “Handbook for Bloggers and Cyber-Dissidents” (Cẩm nang cho người viết Blog và Cyber- bất đồng chính kiến). Cẩm nang này cung cấp lời khuyên về cách kỹ thuật blog nặc danh và tránh sự kiểm duyệt của các chế độ độc tài. Việc làm đó của RSF không nằm ngoài mục tiêu của tổ chức này đó là bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ.

Được biết Báo Quân đội nhân dân là tờ báo có tầm quan trọng xếp hạng thứ 2, chỉ sau tờ Nhân dân – Cơ quan TU của đảng CSVN (mà TBT có chức vụ tương đương hàm Bộ trưởng), mà tại sao lại để cho một số các nhà báo có kiến thức quá kém cỏi và ý thức đạo đức của người cầm bút quá tồi tệ lọt vào. Việc sơ xuất này nếu không được Ban lãnh đạo tòa báo kịp thời chỉnh đốn sửa đổi sẽ có tác dụng ngược lại, làm xấu đi hình ảnh của báo chí của đảng và nhà nước, đã vậy những kẻ đó còn nhắc nhở người khác về cái gọi là sự chân chính phải có, trong khi tự bản thân mình là những kẻ cầm bút bất nghĩa.

Việc gì có lợi cho dân tộc cho đất nước thì phải làm cho bằng mọi giá, ngược lại những nhà báo như Kim Ngọc, Đỗ Phú Thọ, Lê Văn Bảo, Mạch Quang Thắng … thì lãnh đạo Báo QĐND hãy bố trí cho đi chăn bò, trồng rau, nuôi cá … thì có lẽ sẽ có ích cho đời hơn, xứng đáng với đồng tiền thuế của người lao động một nắng hai sương góp nhặt chắt chiu đóng cho đảng và nhà nước trả lương cho lũ ăn không rồi viết bậy bạ và xuyên tạc.

Nhiều khi chỉ đơn giản như thế những người lãnh đạo Báo Quân đội nhân dân cũng đã tỏ rõ và thể hiện rằng mình có lòng yêu tổ quốc. Nếu không thì xót tiền thuế của dân nuôi lũ chúng lắm và không biết tới bao giờ báo QĐND mới chịu từ bỏ mục tiêu “Lấy ngu dân làm trọng” như trang VnDailyNews [6] họ đã gán cho Báo Quân đội nhân dân của đảng lấy làm slogan của mình.

02/7/2009
——–
Ghi chú:
[1]
http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/5/5/5/116706/Default.aspx
[2] Phóng viên không biên giới (tiếng Anh Reporters Without Borders – RWB (Pháp: Reporters sans frontières, Tây Ban Nha: Reporteros Sin Fronteras, Trung Quốc: 无 国界 记者, Ba Tư: گزارشگران بدون مرز, Tiếng Ả Rập: مراسلون بلا حدود‎ Murāsilūn bi -la Ḥudūd), Nhưng tất cả các nước đều gọi theo tên tiếng Pháp viết tắt là RSF
[3]
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_Qu%E1%BB%91c_t%E1%BA%BF_Nh%C3%A2n_quy%E1%BB%81n
[4]Xem thêm http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30690&cn_id=249856#uU6dHKNhcdZ1
[5]http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2007/8/113880/

[6]http://dailyvnews.wordpress.com/

© Kami 2010

http://nguoiduatinkami.wordpress.com/2010/07/01/bao-qdnd-khi-m%E1%BA%A5y-k%E1%BA%BB-dang-cho-di-chan-bo-c%E1%BA%A7m-but-vi%E1%BA%BFt-chinh-lu%E1%BA%ADn/

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

Đường sắt cao tốc hay "đặc khu tri thức"?

Tác giả: Kỳ Duyên

Những "đặc khu tri thức" nếu hình thành sẽ là những hạt nhân, trước hết đào tạo nguồn nhân lực kỹ thuật cao phục vụ cho sự phát triển kinh tế xã hội các vùng miền và đất nước; kích thích sự phát triển, sự chuyển động tích cực của cả hệ thống đào tạo về chất lượng.

 

Những ngày này, có một vấn đề không chỉ làm nóng lên bầu không khí tranh luận căng thẳng trong nghị trường Quốc Hội, mà còn như hun đốt thêm xã hội vốn đang hầm hập bởi nắng nóng. Đó là chủ trương làm đường sắt cao tốc với số vốn vay đầu tư nước ngoài khổng lồ- 56 tỷ USD.

Có một thứ cần ưu tiên "cao tốc": Giáo dục đại học

Không biết cái nút bấm ĐSCT sắp tới trong QH ngả về bên nào, bên đồng tình hay phản đối, xin hãy cứ chờ đợi tới giờ...G! Nhưng trong khi ý kiến phản biện liên tiếp, từ các chuyên gia về kinh tế, tài chính, giao thông...còn chưa ngã ngũ; cũng như ý kiến phản đối quyết liệt của người dân chưa hề nhượng bộ; thì những người ưu tư đến giáo dục lại đặt một câu hỏi- như một phương án phát triển khác, thay thế hợp lý hơn. Đó là đất nước lúc này có một thứ cần ưu tiên "cao tốc" hơn cả đường sắt: Giáo dục đại học?

Phương án này xuất phát từ thực tiễn GDĐH nhiều năm nay.

- Tuy nhà nước có quan điểm "GD là quốc sách hàng đầu", với tỷ lệ đầu tư GD chiếm 20% ngân sách, (dành riêng cho GDĐH 10%), nhưng so với con số tuyệt đối, sự đầu tư này vẫn chưa thể đáp ứng yêu cầu đào tạo có chất lượng.

- Nhìn ra thế giới, so với GD các nước phát triển, nếu như GD phổ thông không đáng lo ngại lắm, thì ngược lại, GDĐH đã và đang tụt hậu rất nguy hiểm, trong khi đó, đây lại là khu vực tạo nguồn nhân lực trực tiếp cho sự phát triển kinh tế xã hội giai đoạn hội nhập. Thực trạng lạc hậu kéo dài đó của GDĐH đòi hỏi nhà nước cần có những quyết sách táo bạo, dựa trên cách tư duy mới và khôn ngoan.

- Việc đầu tư tới 56 tỷ USD, một số tiền quá lớn vào ĐSCT, cho dù đó là xu hướng phát triển hiện đại trong tương lai, nhưng hiện tại, nhu cầu đi lại của con người chưa tăng cao, và còn có nhiều phương tiện giao thông thay thế, thì nên chăng, xin nhà nước hãy ưu tiên đầu tư 6 tỷ USD, con số lẻ, chỉ bằng gần 1/9 của số tiền đi vay, cho việc xây dựng 6 trường đại học có chất lượng cao, tạo ra 6 "đặc khu tri thức" gắn với sự phát triển kinh tế xã hội vùng miền.

"Đặc khu tri thức"- hạt nhân của sự phát triển

Gợi ý này, xuất phát từ quan điểm bất di bất dịch- GD là động lực phát triển, đầu tư cho GD là đầu tư có lãi.

Những "đặc khu tri thức" đó nếu hình thành sẽ là những hạt nhân, trước hết đào tạo nguồn nhân lực kỹ thuật cao phục vụ cho sự phát triển kinh tế xã hội các vùng miền và đất nước. Thứ nữa, kích thích sự phát triển, sự chuyển động tích cực của cả hệ thống đào tạo về chất lượng.

Nếu làm được như vậy, những "đặc khu tri thức" ấy sẽ chính là những đường cao tốc trí tuệ đưa đất nước cất cánh vào tương lai.

Chỉ cần đầu tư 6 tỷ USD, con số lẻ trong số tiền đầu tư đường cao tốc dự kiến, cho việc xây dựng 6 trường đại học có chất lượng,  sẽ tạo ra 6 "đặc khu tri thức" gắn với sự phát triển kinh tế xã hội vùng miền. Ảnh minh họa

Sẽ có một câu hỏi đặt ra: Tại sao chúng ta không chọn lựa cách dựa vào hệ thống các trường ĐH đầu bảng phát triển tiếp lên như nhiều ý kiến khi bàn về ĐH "đẳng cấp quốc tế" trước đây, mà lại muốn tìm một con đường mới, riêng biệt?

Có 3 lý do sau:

- Bản chất của nền GDĐH truyền thống vốn có tính ổn định tương đối, thậm chí là bảo thủ. Do nhiều nguyên nhân, bản thân các trường ĐH công lập lâu nay với cung cách quản lý xơ cứng, lạc hậu, lại bị "lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm" chi phối, dường như chưa thể bước ra khỏi vùng trũng của tư duy GD cũ.

- Hệ thống các trường ĐH tư thục có thể mới về cơ chế, nhưng nhiều khiếm khuyết trong quản lý, tính mục đích vì lợi nhuận quá nặng, hiệu quả đào tạo lại thấp.

- Nếu trông chờ vào chiến lược phát triển hay cải cách GDĐH mà hiện nay chính ngành GD còn tranh cãi, chần chừ, hoặc lửng lơ...thì còn rất lâu, ý tưởng tạo ra những "đặc khu tri thức" rất khó thành hiện thực.

Cần một con đường đi mới, táo bạo, mạnh mẽ và quyết đoán hơn.

Cần những chính sách ưu tiên và đặc thù

Tạo nên chất lượng ĐT cao, mang tính đẳng cấp, có nhiều điều kiện, nhưng trong đó, có hai điều kiện tiên quyết: Cơ sở vật chất và đội ngũ quản lý, giảng viên. Như vậy, nếu đã gọi là "đặc khu tri thức", các trường này cần được hưởng những chính sách ưu tiên và đặc thù. Để ngoài cơ sở vật chất được đầu tư thỏa đáng, từ diện tích mặt bằng, đến cơ sở nhà xưởng, thiết bị kỹ thuật tiên tiến, phòng thí nghiệm hiện đại...điều đặc biệt, các trường phải hút được những giảng viên giảng dạy, nghiên cứu khoa học thực tài trong nước, nước ngoài.

Theo các chuyên gia ĐH, sự ưu tiên cho đội ngũ này thể hiện ngay ở những chính sách thu hút để họ thực sự nhiệt tâm. Đó là chấp nhận không phân biệt đối xử về "quốc tịch" với đội ngũ quản lý, giảng viên (là người nước ngoài, hoặc là những trí thức Việt kiều giỏi giang). Giảng viên người nước ngoài có thể được nhập quốc tịch Việt Nam nếu có nhu cầu.

Để bảo đảm chất lượng cao, trong bối cảnh đời sống GD nước ta, ở các "đặc khu tri thức", tỷ lệ giảng viên là người nước ngoài, Việt kiều, nên chiếm khoảng 90-95%. Tỷ lệ sinh viên Việt Nam: 50-70%, còn lại là sinh viên nước ngoài.

Đây không phải vấn đề gì mới mẻ, mà là kinh nghiêm thực tế của nhiều trường ĐH danh tiếng của các quốc gia phát triển, như Singapore chẳng hạn (2 trường ĐH Quốc gia Singapore, ĐH Công nghệ Nanyang - lọt vào tốp 200 trường ĐH châu Á vừa được xếp hạng)(1). Tỷ lệ giảng viên là người nước ngoài của các trường nói trên thường chiếm khoảng 60%; đội ngũ này sau 3 năm lại được sàng lọc lại, bảo đảm chất lượng theo yêu cầu mục tiêu đào tạo.

Những "đặc khu tri thức" có thể đặt ở 6 vùng: Tây Bắc, đồng bằng sông Hồng (Hà Nội), miền trung (Đà Nẵng), đồng bằng sông Cửu Long (Cần Thơ), TP Hồ Chí Minh, và Tây Nguyên gắn với 6 vùng kinh tế đặc thù khác nhau. Nhưng trước mắt, nên chọn và đặt 3 "đặc khu tri thức" ở 3 vùng: Hà Nội, Đà Nẵng và TP HCM, những nơi có các điều kiện sống, sinh hoạt thuận lợi hơn.

Với việc tạo ra những "đặc khu tri thức" cùng lúc, ngành GD quy hoạch lại mạng lưới các trường ĐH sao cho phù hợp thực tiễn phát triển kinh tế xã hội các vùng miền, tránh chồng chéo, lãng phí trong đầu tư và đào tạo.

Giữa sự vay mượn tốn kém nhưng chưa phải lúc, với sự vay mượn không quá lớn, để đầu tư GD, có lãi lâu dài cho nhân lực và sự phát triển quốc gia, đâu là cái cần ưu tiên "cao tốc": Đường sắt hay "đặc khu tri thức"?

Câu trả lời có lẽ cũng rõ ràng.

---

(1) Tham khảo: http://www.tuanvietnam.net/2010-05-17-dai-hoc-viet-nam-chan-khong-toi-dat-

* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Học thuyết của bà Clinton

 

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Hillary Clinton tại Bảo tàng Báo chí hôm 21/01 đã ngay lập tức được gọi là hành động xác lập một học thuyến đối ngoại cho chính quyền Obama, điều mà lâu nay chưa được nêu rõ.

Diễn văn của bà Clinton bàn về chủ đề tự do internet

Tuy phát biểu hôm 21/1/2010 của bà Clinton chỉ nói đến các trường hợp cụ thể, trong đó bà phê phán Trung Quốc, Việt Nam, Tunesia, Uzbekistan... đang hạn chế tự do trên mạng, nội dung của bài diễn văn có tác động sâu rộng hơn thế.

Đối ngoại Mỹ

Trước khi đi vào phân tích Học thuyết Clinton (Clinton Doctrine), ta hãy điểm qua một số thuyến đối ngoại qua các thời kỳ quan trọng của chính trị Hoa Kỳ.

Gần đây nhất, Bush Doctrine được cho là đã nhấn mạnh vào thuyết can thiệp, chủ động ra tay về quân sự để phòng ngừa một cuộc tấn công vào Mỹ.

Được Tổng thống George W Bush nêu ra trong một diễn văn năm 2002, học thuyết này không khiến ai lấy làm lạ vì Hoa Kỳ lần đầu tiên bị cuộc tấn công của các phần tử Hồi giáo cực đoan ngày 11/9/2001, nhắm vào trung tâm tài chính và đầu não chính trị.

Để trả đũa và phòng ngừa, thuyết của ông Bush 'cho phép' Hoa Kỳ hạ thủ trước cả khi bị đánh, và tạo tiền đề cho cuộc chiến Afghanistan và sau là Iraq.

Cho đến nay phần nào học thuyết này vẫn còn giá trị với việc Hoa Kỳ chủ động đưa không lực vào cả bên trong biên giới Pakistan để tìm diệt những phần tử có nguy cơ tấn công lực lượng Mỹ ở Afghanistan.

Trước ông Bush, chính quyền Clinton cũng ít nhiều nêu ra chính sách can thiệp như ở Bosnia hay châu Phi, nhưng chỉ nói đến các chiến dịch hạn chế.

Ông Bush được cho là đã nhấn mạnh vào thuyết can thiệp

Đằng này, học thuyết của ông Bush mang tính toàn cầu hơn, và một cách diễn giải thoải mái của nó là để cho Hoa Kỳ can dự vào bất cứ vùng đất nào chứa đựng nguy cơ khủng bố, bất kể biên giới quốc gia.

Trước nữa, học thuyết Reagan thời kỳ cuối Chiến tranh Lạnh cũng chỉ tập trung vào việc ngăn chặn, hạn chế ảnh hưởng của Liên Xô, và đặt nặng tính thực tiễn của chính trị các vùng (political realism), chứ không muốn dàn trải sức lực của Hoa Kỳ ra khắp thế giới.

Học thuyết Carter, phần nhiều do Zbigniew Brzezinski soạn thảo, nhấn mạnh đến 'quyền lợi quốc gia' của Hoa Kỳ tại vùng Trung Đông, và mối liên hệ chính trị-dầu lửa.

Nó được coi như xương sống của chính sách ngăn chặn Moscow lan xuống Trung Đông qua ngả Afghanistan.

Trở lại với học thuyết của bà Clinton, một bước ngoặt trong chính sách thời Obama, ta thấy có ba điểm mới, bao trùm lên một điểm 'muôn thuở'.

Điểm không thay đổi so với các học thuyết trước là quyền lợi của Hoa Kỳ, và điều chính giới Mỹ cho là quan trọng với an ninh của quốc gia họ.

Nhưng mạnh bạo hơn các thuyết trước, ít ra là so với các triều tổng thống phe Dân chủ, chính quyền Obama nay nói rõ đến tính toàn cầu của tự do trên mạng Internet.

Tiêu chí hàng đầu

Theo bình luận của Siobhan Gorma trên Wall Street Journal, tự do mạng nay trở thành 'tiêu chí hàng đầu trong đối ngoại của Mỹ'.

Bà Clinton coi tự do Internet là tối quan trọng cho mục tiêu lâu dài của Hoa Kỳ, cổ vũ cho dân chủ trên thế giới"

Cố vấn Alec Ross

Khái niệm 'free web access' (tự do tiếp cận mạng toàn cầu) không còn là chủ đề thương mại hay kinh tế thuần tuý nữa.

Theo báo Wall Street Journal trích lời cố vấn Alec Ross của Ngoại trưởng Mỹ, bà Clinton coi tự do Internet là tối quan trọng cho mục tiêu lâu dài của Hoa Kỳ, cổ vũ cho dân chủ trên thế giới.

Điểm thứ hai là mục tiêu 'giảm đi số dân chúng toàn cầu hiện bị sống trong các xã hội thiếu tự do mạng'.

Hoa Kỳ ước tính là có 30 % dân số toàn thế giới sống thiếu tự do web.

Chính phủ Mỹ cũng bắt đầu tích cực hoạt động vì tự do Internet qua việc chi tiền vào các dự án thúc đẩy giao lưu mạng vượt các tuyến ngăn chặn.

Nhưng điểm thứ ba, không kém phần quan trọng lại là ý muốn của Hoa Kỳ sẵn sàng hợp tác với cả giới doanh nghiệp, và cả các chính phủ như Nga và Trung Quốc vì mục tiêu mở rộng tự do Internet.

Theo truyền thông Mỹ, chính phủ Obama cũng muốn xúc tiến việc xây dựng các quy định quốc tế về mạng Internet. Vì nếu Hoa Kỳ tự co lại và chối bỏ hợp tác thì hóa ra là làm trái với tính chất giao lưu và cởi mở của Internet.

Có thể hiểu rằng khi sẵn sàng hợp tác, Hoa Kỳ tiếp tục chủ động nêu cao phần một trong Học thuyết Clinton: tự do mạng đem lại dân chủ và thịnh vượng cho tất cả, không loại trừ ai.

Nguồn: BBC

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Talawas bị tin tặc tấn công

 

ĐỨC - Trang web “Talawas”, diễn đàn và Blog có tiếng của giới trí thức và văn nghệ do nhà văn Phạm Thị Hoài cùng nhiều cộng sự khởi xướng tại Đức vừa bị tin tặc tấn công.

Lúc 11 giờ tối 20 tháng 12, giờ Callifornia khi vào địa chỉ www.talawas.dewww.talawas.org người đọc chỉ thấy trang trắng và lời thông báo 'Vì lí do kỹ thuật, Talawas ngừng hoạt động vô thời hạn.'

Sáng 21 tháng 12, giờ California, dòng chữ nói trên đã bị xóa và thay bằng thông báo của Ban Biên Tập về việc bị tin tặc phá hoại. Nhưng dường như chỉ ít phút sau dòng thông báo biến mất và độc giả không còn vào được trang này.

Trả lời phỏng vấn của Đài BBC Việt ngữ, nhà văn Phạm Thị Hoài, Tổng biên tập Talawas cho biết, “trục trặc xảy ra vào sáng ngày 21/12, hoàn toàn không có dấu hiệu nào khác thường trước đó.”

Theo nhà văn Phạm Thị Hoài, 'việc trang web bị tấn công có thể phần nào liên quan tới các vụ xử người bất đồng chính kiến sắp diễn ra - gồm vụ Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung.'

BBC Việt ngữ nói rằng, “Những người phụ trách kỹ thuật của Talawas chưa có thông tin cuối cùng nhưng nói họ có thể khôi phục lại kho bài vở và tư liệu.”

Nhà văn Phạm Thị Hoài nói với BBC, “hy vọng Talawas có thể hoạt động trở lại trong ngày lễ Giáng sinh.”

Diễn đàn điện tử Talawas tháng 11 năm ngoái tuyên bố tạm đóng cửa sau bảy năm tồn tại để chuẩn bị cho một hình thức mới.

Tháng Ba năm nay, trang web này tái ra mắt như một diễn đàn hàng ngày, với sự tham gia thường xuyên của những blogger cố định, cùng khách mời, và thu hút độc giả tranh luận trên blog.

Trong vòng một tuần vừa qua, một trang web khác là “Bauxite Việt Nam” (www.bauxitevietnam.info) cũng bị tin tặc đánh phá và vừa mở trở lại sau một tuần để sửa chữa.

“Bauxite Việt Nam” cho biết họ “Luôn bị tấn công và theo dõi 24/24”.

Những người chủ trương trang web nói, “Từ khi ra đời đến nay, trang Bauxite Việt Nam đã bị đánh phá ác liệt đến không dưới 5 lần, bởi những nhóm người lạ mặt.”

Những người “lạ mặt” ở đây, theo “Bauxite Việt Nam”, rằng “Không ai dám chắc đây là một nhóm vì họ đánh bằng nhiều cách.”

Cách đánh phá của những người “lạ mặt” ở đây là, “Có khi họ xâm nhập trang quản trị mạng và thay đổi hẳn phần hình ảnh trong một bài nào đó bằng hình ảnh của hải quân Trung Quốc. Có khi họ khống chế để bạn đọc không tài nào vào được trang chủ, biến trang chủ thành trang trắng. Lại có khi họ thay đổi mật mã khiến anh chị em biên tập viên “mất dấu”. (KN)


Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Bạch ốc thua một keo

Không ai muốn nghe những lời chỉ trích, nhất là những người làm lớn. Tổng thống Mỹ, tuy đứng đầu một nước dân chủ mà tự do ngôn luận được coi như một quyền thiêng liêng, ngang với tự do tôn giáo, cũng nằm trong số này. Dù Cộng hoà như Nixon, Dân chủ như Kennedy, cũng đã từng muốn bịt miệng báo chí. Obama cũng muốn nối gót, nhưng vừa thua truyền thông một keo, đáng coi là bài học để đời.

Truyền thông Mỹ, đa số có khuynh hướng cấp tiến, nhất là trong lãnh vực phát thanh, truyền hình, như ABC, NBC, CBS, PBS, NPR, MSNBC. Chỉ có FOX rõ ràng theo khuynh hướng bảo thủ, trở thành cái gai đối với chính quyền Dân chủ của Tổng thống Obama. Đó là lý do khiến ông Obama và các bộ hạ tại Bạch ốc muốn nhổ cái gai này.

Trận chiến chống FOX bắt đầu bằng biện pháp cô lập. Tháng 9 vừa qua, ông Obama đã xuất hiện trên chương trình ngày chủ nhật của tất cả các hãng truyền hình, trừ FOX. Trong khi ấy, các nhân vật cao cấp của Bạch ốc lên tiếng tố cáo FOX không phải là một hãng truyền thông bình thường, mà là một cơ sở truyền bá quan điểm trá hình dưới dạng truyền tin.

Bà Anita Dunn, Giám đốc thông tin (Communications director) Bạch ốc tuyên bố: “Hầu hết hoạt động của Fox News thường giống như một bộ phận nghiên cứu hay bộ phận loan tin của Đảng Cộng hòa”, và: “Chúng tôi sẽ đối xử với họ như cách cư xử với kẻ chống đối. Vì họ đã khai chiến chống lại Barack Obama và Bạch ốc. Chúng tôi không cần phải giả bộ coi rằng đây là cách hành xử hợp pháp của một cơ quan thông tin”. Cố vấn trưởng của Obama là David Exelrod tuyên bố: “Fox không đích thực là một đài thông tin”. Chief of Staff (tương đương Bộ trưởng tại Phủ Tổng thống) Rahm Emanuel thì đe dọa các hãng truyền thông khác “đừng có theo chân Fox”.

Chiến dịch “phi pháp hóa” (de-legitimize) Fox, lúc đầu không tạo phản ứng mạnh trong giới truyền thông. Fox chẳng những không đi cùng đường, còn ăn khách hơn các đồng nghiệp; vừa ghen, vừa tức, đồng nghiệp chẳng mấy người có cảm tình, trừ một vài cây viết có khuynh hướng bảo thủ. Một trong số này là Ruth Marcus.

Trong bài “Cuộc chiến ngu xuẩn của Obama với Fox News” (“Obama’s dumb war with Fox News”) trên Washington Post ngày 19 tháng 10, Marcus đã liệt kê những điểm ngu xuẩn trong cuộc chiến của Obama như sau:

-  Làm cho Bạch ốc có vẻ yếu, không theo được lời khuyên của Harry Truman là “gần lửa rát mặt”, kỵ lửa thì tránh vào bếp.

-  Làm cho Bạch ốc bé nhỏ đi, tự hạ mình đôi co ngang hàng với người đứng đầu talk show như Glenn Beck trên Fox.

-  Làm cho Bạch ốc có vẻ trẻ con, trả thù báo chí, giống như Nixon đã ghi tên một số nhà báo vào sổ đen.

-  Tự hại mình và làm lợi cho Fox: Sự chú ý của dân chúng vào những vấn đề trọng đại bị phân tán, trong khi người theo dõi Fox tăng lên.

-  Nhiều viên chức cao cấp mất cơ hội xuất hiện trên Fox để trình bày quan điểm của chính phủ trước dân chúng.

Lập luận của Ruth Marcus khá hợp lý. Thời gian vừa qua, người coi Fox tăng tới 14%. Nhưng Bạch ốc vẫn “đường ta ta cứ đi”. Ngày 22 tháng 10, Bạch ốc thực hiện đợt nhì trong trận chiến cô lập Fox.

Từ lâu, để tiết kiệm ngân khoản và nhân lực, 5 hãng truyền hình ABC, CBS, NBC, CNN và FOX đã thành lập một tổ hợp (pool) để làm việc trong mỗi cuộc phỏng vấn, với những phóng viên khác nhau, nhưng chỉ có một nhóm quay phim. Bộ Tài chánh dành cho tổ hợp truyền thông này một cuộc phỏng vấn vào ngày thứ Năm 22 tháng 10. Nhân vật trả lời phỏng vấn là Kenneth Feinberg, chức vụ Special master for compensation, thường được gọi là “pay czar”, người đứng đầu việc cứu xét bổng lộc của các viên chức cao cấp. Chức vụ này mới được tạo ra từ thời chính quyền Obama, để đối phó với những khoản lợi tức khổng lồ được trả cho giới lãnh đạo ngân hàng, mặc dù làm ăn thua lỗ, phải nhờ ngân sách quốc gia cấp cứu.

Đòn phép được tung ra là, Fox bị loại khỏi cuộc phỏng vấn này. Sau khi thảo luận, đại diện các hãng truyền hình đã mau chóng quyết định: Có Fox hay không có phỏng vấn. Bạch ốc đã phải nhượng bộ, cho cả Fox tham dự phỏng vấn, và xin lỗi về những gì đã xảy ra.

Đúng là trận đánh ngu xuẩn, và Bạch ốc đã thua một keo.

Theo nhận định của các nhà phân tích thời cuộc, thái độ của Bạch ốc đối với Fox News hoàn toàn hợp pháp. Nhưng ngoài sự quy định của luật pháp, còn có những chuẩn mực trong mọi lãnh vực của sinh hoạt xã hội. Fox có quyền phê bình chính phủ, chính phủ cũng có quyền chỉ trích lại Fox. Nhưng khi chính phủ loại Fox ra khỏi sinh hoạt truyền thông, là đã bước qua ranh giới không nên bước.

Ngoài ra, nếu nói về loan tin thiên vị, thì không phải chỉ một mình Fox News thiên vị. Nếu Fox News rõ ràng thiên về phía bào thủ, loan tin có lợi cho đảng Cộng hoà và chỉ trích đảng Dân chủ, thì MSNBC cũng không che giấu được khuynh hướng cấp tiến, loan tin có lợi cho Dân chủ và có hại cho Cộng hoà. Trên CNN ngày 28 tháng 10, Campbell Brown đã nêu ra câu hỏi hợp lý: Nếu Bạch ốc làm khó Fox News chỉ vì loan tin thiên vị, tại sao không đả động gì tới MSNBC? Như vậy, hành động của Bạch ốc rõ ràng có tính cách phe đảng chèn ép tiếng nói chống đối, không phải là vì nguyên tắc thông tin vô tư. Và trong khi chỉ trích Fox News thiếu vô tư, chính Bạch ốc đã thiên vị.

Dù một cơ chế có nhiều quyền lực như Bạch ốc, khi đã bước qua ranh giới không nên bước, thì khó tránh gặp phản ứng thích đáng. Phản ứng này đồng thời cũng là thước đo trình độ của những người liên hệ. Giới truyền thông Mỹ, do cạnh tranh nghề nghiệp, chẳng ưa gì Fox. Nhưng khi Bạch ốc bước qua làn ranh, họ mau chóng đứng với Fox để chống lại. Đó là thái độ cần phải có trong xã hội văn minh. Và chuyện này không phải chỉ xảy ra ở Mỹ.

Tháng 3 năm 2007, Tổng thống Pervez Musharraf của Pakistan cách chức Chủ tịch Tối cao Pháp viện là ông Muhammad Chaudhry, vì sợ bị ông này chống đối. Ba ngày sau, giới thẩm phán và luật sư biểu tình phản đối. Bốn tháng sau, ông Musharraf phải đồng ý để ông Chaudhry trở lại chức cũ. Cuối cùng, chính ông Musharraf phải từ chức tổng thống.

Nhưng tại Việt Nam thì khác: Ngay sau khi các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và Lê Công Định bị bắt vì lý do chính trị, chẳng những  không được đồng nghiệp bênh vực, còn bị luật sư đoàn mau mắn loại khỏi đoàn thể, ngay cả trước khi bị tòa tuyên án.

Cũng tương tự như vậy trong lãnh vực báo chí. Sau khi mấy ký giả bị bắt vì viết bài chống tham nhũng, chẳng những không được bênh vực đến nơi đến chốn, còn bị gọi là “cựu” ký giả ngay trên báo mình, và có “đồng nghiệp” viết bài lên án.

Điều thú vị là câu truyện Bạch ốc thua truyền thông trên đây cũng được tờ The Straits Times đăng ở Singapore, với tựa lớn là “Obama’s war on ‘Fox lies’ may backfire” (Trận đánh của Obama với ‘Fox điêu’ có thể dội ngược). Singapore là nơi tự do báo chí bị xếp hạng thấp hơn cả nhiều nước bán khai ở Phi châu. Nơi chính phủ không cần chỉ trích, cũng chẳng cần cấm cửa báo chí. Nhưng nếu báo chí chỉ trích người cầm quyền, thì phần chắc là sẽ bị kiện ra tòa vì tội phỉ báng. Và nếu không trưng được bằng cớ, sẽ bị phạt nặng tới sạt nghiệp. Nếu không đủ tiền nộp phạt, thì vào tù.

The Straits Times kết luận: “Vấn đề lớn nhất của ông Obama hiện nay là, dù ông có tài hùng biện và thuyết phục tới đâu, cũng có những thắc mắc về khả năng lãnh đạo của ông. Đất nước hôm nay vẫn chia rẽ như thời chính quyền ông Bush, và một số lớn cử tri vẫn còn thận trọng về lịch trình của ông”.

Ông Obama gặp Sư trưởng Lý Quang Diệu vào ngày 29 tháng 10 tại Bạch ốc. Biết đâu chả học được vài kinh nghiệm lãnh đạo.

 

© 2009 Đinh Từ Thức

© 2009 talawas blog