Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

Blogger Điếu Cày qua lời kể của Song Chi

Song Chi – Cộng đồng blogger vừa quyết định chọn ngày 19.10 làm ngày blogger Việt Nam. Đó cũng là ngày mà blogger Điếu Cày tức anh Nguyễn Văn Hải tức nhà báo tự do Hoàng Hải mãn hạn 30 tháng tù vì tội “trốn thuế” từ một bản án hoàn toàn được ngụy tạo bởi luật pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Sự thật ai cũng biết blogger Điếu Cày bị bắt vì những hành động chứng tỏ lòng yêu nước và tinh thần công dân đầy trách nhiệm của mình: trên trang blog cá nhân cũng như trên trang blog Dân báo do anh và nhóm Câu lạc bộ Nhà báo tự do lập nên, anh đã viết những bài đòi tự do ngôn luận, tự do báo chí, đòi công lý cho dân oan và nhất là về vấn đề Hoàng Sa Trường Sa; anh đã tham gia cùng với sinh viên học sinh biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa vào tháng 12.2007 trước Tòa Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn và sau đó, cùng với nhóm CLBNBTD và một số văn nghệ sĩ biểu tình trước Nhà hát thành phố vào ngày 19.1.2008-ngày mà 34 năm trước Hoàng Sa đã bị mất vào tay Trung Cộng. Anh bị bắt còn bởi vì vào thời điểm đó, việc cùng bạn bè lập nên một nhóm CLBNBTD để viết về những điều bất công, sai trái trong xã hội là một cái gai đối với nhà nước Việt Nam. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không chấp nhận biểu tình dù là biểu tình ôn hòa chống ngoại xâm (chứ đừng nói gì đến biểu tình chống nhà nước Việt Nam là chuyện không bao giờ có thể xảy ra!), cũng không chấp nhận mọi sự tụ tập thành nhóm dù cái nhóm đó chỉ có năm bảy con người, với hai bàn tay không, không có bất cứ một âm mưu chính trị nào, bất cứ hoạt động nào ngoại trừ…viết bài trên blog!

Điếu Cày là blogger Việt Nam đầu tiên bị bắt và kết án tù dài hạn: 30 tháng. Không những thế, anh còn phải bị phạt một tỷ đồng tiền Việt Nam về tội truy thu thuế (mà lẽ ra công ty mắt kính Sài Gòn thuê nhà anh mới phải nộp vì theo hợp đồng cam kết thì bên công ty này phải chịu trách nhiệm đóng thuế!), bị nhà nước tịch thu một căn hộ ở quận 1 trong thời gian anh bị tù đày, người vợ cũ và cả hai con của anh thì thường xuyên bị công an xách nhiễu đủ mọi cách. Đó là cái giá mà một blogger ở Việt Nam phải trả cho sự quả cảm và lòng yêu nước của mình!

Vào thời điểm blogger Điếu Cày bị bắt, tức là cách đây hai năm rưỡi, nhà nước Việt Nam còn né tránh dư luận nên phải tìm cách choàng vào cổ Điếu Cày cái tội trốn thuế. Vụ bắt Điếu Cày là một sự răn đe mạnh mẽ đầu tiên với giới blogger.

Trong hai năm rưỡi qua, khi Điếu Cày đang phải ngồi trong tù, chắc anh cũng không ngờ rằng cộng đồng blogger Việt Nam vẫn tiếp tục phát triển và lớn mạnh hơn rất nhiều. Khi dịch vụ blog Yahoo!360 bị đóng cửa vào tháng 7.2009, nhiều người bi quan đã nghĩ rằng tiếng nói của giới blogger Việt Nam sẽ yếu đi vì mạnh ai nấy “dời nhà” về những chỗ khác nhau, nào Yahoo! 360plus , Multiply, Blogspot, WordPress, Facebook, Twitter v.v… Nhưng tiếng nói của các blogger-những nhà dân báo không tắt đi mà ngược lại, đã thực sự trở thành một luồng thông tin phản biện đa dạng, nhanh nhạy, sắc sảo, phản ánh muôn mặt đời sống chính trị xã hội văn hóa của Việt Nam. Và trong nhiều trường hợp, tiếng nói của họ thực sự có sức mạnh đến nỗi nhà nước Việt Nam buộc lòng phải thay đổi, chỉnh sửa một số vụ việc cụ thể. Tuy nhiên, cũng chính vì vậy mà những cuộc đàn áp giới blogger đã thường xuyên diễn ra trong thời gian qua dưới nhiều hình thức khác nhau: từ đánh sập các trang blog, xách nhiễu, gây khó dễ trong công ăn việc làm, cuộc sống cá nhân cho đến bắt giữ một ngày, năm mười ngày…

Cho đến giờ phút này, thời điểm của năm 2010, giới blogger Việt Nam hoàn toàn có thể tự hào về sự phát triển cũng như những gì mình đã, đang và sẽ đóng góp cho quá trình dân chủ hóa Việt Nam.

Trong khi đó thì người tù đầu tiên của giới blogger đã đến ngày mãn hạn tù. Gia đình, bạn bè đang chuẩn bị mừng anh trở về thì nhà nước Việt Nam trở mặt, quyết định giam giữ anh thêm với tội danh “Tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam”-cái “tội” mà hai năm rưỡi trước họ không dám đưa ra khi bắt Điếu Cày vì sợ dư luận.

Một lần nữa, qua những thông tin kịp thời của báo chí “lề trái”, mọi người lại nhìn thấy trò hề của cái gọi là luật pháp ở Việt Nam qua toàn bộ tấn tuồng từ hành hung người cho đến xông vào khám xét ngôi nhà của chị Dương Thị Tân, vợ cũ anh Điếu Cày để mong tìm ra bất cứ cái gì có thể ghép tội anh. Điều khôi hài nhất của tấn tuồng này là hai năm rưỡi qua anh Hải ngồi trong tù có ở nhà đâu mà có cái gì để khám xét, chưa kể nếu anh có ở nhà thì trên thực tế ngôi nhà này cũng không phải là nơi ở của anh Hải. Nhưng ở Việt Nam thì đừng bao giờ ngạc nhiên trước bất cứ việc làm nào của công an cho đến chính quyền!

Khi Nhật Bản-Trung Quốc xảy ra vụ va chạm tàu ở quần đảo Sensaku vừa qua, nhân dân hai nước ào ạt biểu tình phản đối lẫn nhau và cả hai nhà nước mặc nhiên chấp nhận cho người dân được quyền lên tiếng!

Trong khi đó thì ở Việt Nam, biểu tình chống Trung Quốc hay viết bài kêu gọi bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ lãnh hải là không được phép thậm chí bị bắt bớ, cầm tù!

Đôi khi tôi cứ tự hỏi cái nhà nước này, sao đối với nhân dân thì họ hùng hổ đến thế, họ không phải chỉ dùng dao mổ trâu để giết gà mà là dùng dao mổ voi để giết kiến! Qua hàng loạt vụ từ dân oan biểu tình khiếu kiện đất đai, dân công giáo biểu tình đòi lại đất đai của nhà thờ, giáo xứ, giới sinh viên học sinh biểu tình kêu gọi bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lãnh hải, giới blogger, giới luật sư, trí thức dùng ngòi bút phản ánh những sự bất công phi lý trong xã hội…cách đối phó, xử lý của nhà nước này vừa cho thấy một sự hùng hổ mạnh tay quá tầm mức của vụ việc, một sự coi thường bất chấp mọi lý lẽ, luật pháp đồng thời bất chấp luôn cái gọi là đạo đức, tính chính danh của một nhà nước khi sử dụng mọi biện pháp chơi bẩn, chơi xấu nếu cần- từ vu khống, bôi nhọ cá nhân, gây khó dễ về mọi mặt trong đời sống cá nhân cho đến hành hung, và kể cả giết người rồi đổ cho là bị đột quỵ hay tự tử! Đã có những trường hợp người dân bị đưa về đồn thầm vấn vì những “tội danh” rất nhỏ như không đội mũ bảo hiểm để rồi sau đó vài tiếng, người nhà được báo đi nhận xác về!

Sao đối với nhân dân thì họ hung hăng, tàn ác, thủ đoạn thế mà đối với kẻ thù xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải, bắt bớ ngư dân Việt Nam, và đang có âm mưu lâu dài muốn thôn tính Việt Nam thì họ lại hèn hạ, khiếp nhược, u mê đến thế!

Sự trái ngược đó trong cách ứng xử với dân và với giặc chỉ chứng tỏ một nỗi sợ hãi, thiếu tự tin, thiếu bản lĩnh, thiếu cả tính chính danh của một nhà nước dù có cả bộ máy công an, quân đội, luật pháp…trong tay, điều đó cũng chứng tỏ trong thâm tâm họ-những người đang nắm quyền lãnh đạo đất nước này từ trên xuống dưới biết rõ rằng nhân dân không đứng về phía họ, lẽ phải không thuộc về họ, tương lai cũng không dành cho họ!

Vì nỗi sợ hãi của nhà nước Việt Nam, ngày hôm nay Điếu Cày lại phải ngồi tù thêm không biết là bao lâu, và những người bạn blogger khác cũng phải vào tù cùng với anh, trước mắt là blogger AnhBaSG.

Một việc làm vô ích bởi không thể bắt hàng triệu blogger, phá sập hàng triệu trang blog cũng không thể quay ngược trở lại thời kỳ chưa có internet. Điều duy nhất mà họ đã làm được chỉ là khiến cho nỗi căm giận trong lòng nhân dân lớn hơn, sâu sắc hơn và do vậy, tương lai của họ cũng u ám hơn mà thôi!

Song Chi

20-10-2010

http://www.rfavietnam.com/node/300

Vợ cũ của blogger Điếu Cày lên tiếng

Vợ cũ của blogger Điếu Cày, tức Nguyễn Văn Hải, kể lại chuyện ông bị giam giữ thêm nữa và về vụ khám nhà bà trong tuần.

Bà Dương Thị Tân nói ông Hải bị giữ tiếp “theo điều 88″, tức tội tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa.

Tuy nhiên công an Việt Nam không cho bà biết ông Hải sẽ còn bị giam giữ trong bao lâu.

Bà Tân cũng nói công an đã khám cả nhà của ông Hải và nhà bà hôm 20/10 cho dù cả hai nhà này đã bị khám khi ông Hải bị bắt trong lần trước và sau đó bị kết án 2,5 tù giam vì tội trốn thuế, tội mà bà Tân nói là “không có thật”.

Dương Thị Tân: Họ có đọc cho tôi một cái lệnh về tuyên truyền chống phá nhà nước nhưng họ không có tống đạt quyết định ấy cho gia đình tôi.

Tôi hỏi là nếu ông ấy có tội như thế thì phải cho chúng tôi biết cái tội đấy là tội gì, nhưng họ bảo chỉ đọc cho nghe, không đưa, xong rồi xông vào nhà tôi khám xét, bắt giữ tôi từ 5h sáng.

Họ khám xét nơi ở của ông Hải trong khi đó 2,5 năm qua ông Hải ở trại giam Xuân Lộc.

Họ xông vào lục soát gia đình tôi, xới tung các thứ lên. Sáng sớm 5h sáng họ đã bắt tôi ra công an, tôi không đi, họ cho người lôi kéo, xô đẩy… bẻ tay, bẻ chân để đưa lên xe.

BBC: Tức chị chưa hề gặp anh Hải

Tôi chưa hề gặp anh Hải từ mồng Hai tháng Sáu năm 2009 đến giờ này.

Hình như hôm qua họ có cho anh Dũng, con trai chị vào gặp?

Vâng, đúng rồi. Hơn một tháng rồi họ không cho thăm gặp, hôm qua chúng tôi yêu cầu thăm gặp, họ cho con chúng tôi vào chừng 15 phút.

Và tình hình anh Hải hiện nay thế nào ạ?

Thì vẫn ở trong trại giam, họ vẫn quản thúc như thế, cuộc sống vẫn khổ như thế. Nói chung là không có gì sáng sủa cả. Và họ canh chừng nghiêm ngặt. Kể cả trong trại giam khi con tôi vào là họ khám xét từ đầu tới chân. …

Ngày hôm nay ở gia đình tôi thì từ 5h sáng họ đã kéo tôi từ trên lầu xuống, đưa đi ra cơ quan công an, họ nhốt ở đấy.

Đến chiều tôi lên xe công an tiếp tục về nhà tôi khám xét, lục soát. Tôi không mở cửa vì tôi thấy các con tôi khóc la ở trong nhà ghê quá thì họ cho người đến phá cửa luôn.

Khi mà họ đến sáng nay thì họ có mang theo lệnh khám nhà và giấy tờ cần thiết để chị xem không?

Thưa không, sáng hôm nay tôi định lên Xuân Lộc để đón ông Hải theo cái lộ trình cái bản án lần trước họ tuyên thì ngày hôm qua là ngày ông Nguyễn Văn Hải phải được trả tự do.

Nhưng mà họ không trả và người ta nói ngày 20 mới có quyết định.

Ngày 20, sáng sớm hôm nay tôi lên đường đi, tôi vừa leo lên ô tô thì họ ép tôi xuống xe. Xong tôi đi lên trên gác, lên nhà tôi thì họ lôi tôi. Trong khi lôi kéo thì họ cho nhiều người thúc cùi chỏ vào ngực, vào bụng tôi, xong họ bẻ quặt chân tay họ quăng lên xe.

Từ 5h sáng họ nhốt ở công an đến 2h chiều họ đưa về nhà, kèm theo một bộ phận an ninh của thành phố đến nhà tôi lục soát, khênh đi tất cả những phương tiện học tập của con tôi, máy vi tính, máy nghe nhạc…

Cái lệnh của họ là khám xét nơi ở của ông Nguyễn Văn Hải.

Tôi có hỏi họ là nếu ông Nguyễn Văn Hải ở nhà thì nơi ở của ông Hải ở đâu. Huống chi là 2,5 năm ông Hải ở trại giam Xuân Lộc, tại sao lại khám nhà tôi thì họ bảo họ không giải thích vấn đề này, vấn đề này là ở cấp trên, họ chỉ thừa hành thôi.

Nhưng mà họ nói thế nhưng cũng không đưa ra bất kỳ loại giấy tờ nào?

Họ chỉ đọc thôi. Họ không có đưa bất kỳ một cái loại giấy tờ gì cho gia đình tôi hết.

Sau đó có biên bản khám xét, họ thu giữ những gì thì phải lập biên bản, cái đấy thì có.

Nhưng mà bây giờ những cái phương tiện ấy là phương tiện các cháu phải học hành. Bây giờ thu giữ ba cái ổ cứng máy tính, một cái laptop, với lại những máy khác, cộng với điện thoại.

Lần trước khi họ bắt họ cũng khám xét nhà rồi đúng không ạ?

Vâng, đúng, họ cũng khám xét hai nơi ở, một nơi ở của tôi, một nơi ở của ông Hải.

Lần này cũng thế, họ xông vào nhà tôi ở và xông vào nhà bên kia, trong khi bên kia không có một người nào, chỉ có con bé cháu nó ở nhờ thì họ đưa ra công an, xong họ lột chìa khóa vào tự nhiên, không có bất kỳ một cái lệnh gì, không có biên bản gì.

Họ có nói rằng như vậy trong tình huống này anh Hải sẽ bị giam trong bao lâu nữa không?

Họ không nói, tôi hỏi tới nơi luôn nhưng họ bảo không có giải thích, đây là lệnh cấp trên, họ chỉ thi hành thôi.

Cái vụ bắt blogger Anh Ba Sài Gòn … thì liệu nó có liên hệ gì giữa hai vụ này không ạ?

Tôi không rõ, chuyện quan hệ bạn bè của ông Hải với tất cả mọi người thì tôi không được biết vì tôi với ông Hải đã ly hôn từ lâu rồi. Hôm nay khi họ khám xét nhà tôi họ có nói thế này: ‘liên quan tới Câu lạc bộ Nhà báo Tự do’.

Tôi mới nói với họ rằng nhà báo tự do họ làm có sai pháp luật không, thì họ cũng không giải thích.

Còn blog Ba Sài Gòn, hay Blog Điếu Cày hay cái gì đấy thì tôi không biết. Tôi thậm chí mù vi tính luôn. Còn họ suy diễn như thế nào để kéo người này vào với người kia thì đấy là việc của chính quyền, họ đang có cường quyền trong tay, họ làm được rất nhiều thứ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/10/101021_duong_thi_tan.shtml

Blogger Anhbasg tại sao bị bắt?

VRNs (21.10.2010) - Sài Gòn - Kính gửi truyền thông VIETRENEWS,

Thư này thông báo cho Hãng truyền thông Vietrenews là Blogger Anhbasg, tên thật là Phan Thanh Hải đã bị công an TP.HCM đến bắt mang đi vào lúc 22h00 ngày 18/10. Anh sinh ra ở Hà Nội nhưng sống tại Số 63/2, Khu phố 8, Đường Số 36, Phương Linh Đông, Quận Thủ Đức -TPHCM.
 
Anh Phan Thanh Hải là một luật gia, đồng thời là một Blogger nổi tiếng, chuyên nỗ lực cóp nhặt các tin tức về chính trị, xã hội Việt nam và đưa lên truyền thông trên Blog mang tên anhbasg.
 
Anh cũng là một trong những thành viên đầu tiên cùng với Blogger Điếu Cày thành lập CLB Nhà báo Tự do, cổ súy cho tinh thần tự do báo chí.
 
Anh Hải là người đặc biệt có lòng yêu mến giáo hội Công giáo, luôn sát cánh cùng anh em công giáo, tin lành trong các cuộc đấu tranh cho công lý, sự thật và tự do tôn giáo.
 
Chiều ngày 18/10 gần 100 công an đã đến đọc lệnh bắt giam và khám xét nhà anh trước sự hoang mang tột độ của người vợ hiền đang mang thai hơn 7 tháng. Công an đã tìm kiếm, lục lọi trong nhiêu giờ và thu giữ nhiều sách luật, tài liệu kinh doanh và các tài sản khác của gia đình Anhbasg.
 
Anhbasg đồng thời là giám đốc Công ty TNHH Tư vấn Nhân Quyền chuyên về dịch vụ hải quan và logistic. Nhưng do tình yêu và nỗ lực của anh trong việc bảo vệ những dân oan và người nghèo, anh và nhân viên anh liên tục bi sách nhiễu và đã không thể hoạt động trong thời gian gần đây.
 
Anhbasg là cột trụ chính nuôi 2 cháu nhỏ đang đi học tiểu học và người vợ là chị Nguyễn Thị Liên đang mang bầu hơn 7 tháng, không có việc làm ngoài. Hiện nay toàn bộ gia đình đang trải qua những giai đoạn hết sức khó khăn và khủng tinh thần. Việc bắt Luật gia Blogger Phan Thanh Hải là một sự vi phạm nghiêm trọng về Nhân quyền, Quyền tự do ngôn luận và Tự do báo chí, không chỉ đối với anh mà còn là đối với những đứa con thơ dại và người vợ hiền của anh.
 
Chúng tôi gửi kèm theo đây biên bản về việc bắt người và kêu gọi những ai có lương tâm, yêu chuộng công lý, sự thật, góp công chuyển tiếp tin tức này để lên tiếng cho Anhbasg thoát khỏi cảnh giam cầm.
Cộng tác viên VRNs.
________
Jos. Love

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Blogger Điếu Cày sẽ được ra tù vào ngày mai?

DCVOnlinephỏng vấn

DCVOnline: Ngày mai, 19/10/2010, là ngày anh Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày mãn hạn 2 năm 6 tháng tù. Người thân, bạn bè xa gần của anh đang trông mong giây phút anh bước ra khỏi nhà tù nhỏ: trại giam Z30A Xuân Lộc – Đồng Nai.

Tuy nhiên, 10:30 am VN ngày hôm nay, 18/10, chị Dương Thị Tân, vợ cũ của anh Nguyễn Văn Hải hiện ngụ tại 57/3–4 Phạm Ngọc Thạch, phường 6, quận 3 nhận được một công lệnh ký ngày 15/09 có nội dung cho biết ngày 16/09 anh Hải sẽ (bây giờ là “đã”) được chuyển từ trại giam Z30A về cơ quan An ninh Điều tra tại số 4, đường Phan Đăng Lưu, quận Phú Nhuận.

Mười phút trước khi DCVOnline hỏi chuyện chị Tân, chị cũng nhận được một thư mời làm việc của công an phường nơi chị đang cư ngụ vào đúng sáng ngày mai.

Chuyện gì đang xảy ra trước ngày blogger Điếu Cày được trả tự do? Sau đây là trao đổi ngắn giữa DCVOnline và chị Dương Thị Tân.


DCVOnline: Chị thực sự có nhận công lệnh báo rằng anh Nguyễn Văn Hải đã được di lý về trại giam số 4 đường Phan Đăng Lưu quận Phú Nhuận?

Dương Thị Tân: Dạ đúng.


Blogger Điếu cày
Nguồn: OntheNet
DCVOnline: Khi đưa công văn cho chị, bên công an có nói gì không?

Dương Thị Tân: Họ nói là họ chỉ có trách nhiệm đưa giấy này thôi, còn nội dung cụ thể như thế nào thì tôi phải lên làm việc với cơ quan điều tra.

DCVOnline: Chị nhận công văn này lúc nào?

Dương Thị Tân: Tôi nhận lúc 10:30 sáng hôm nay 18/10/2010.

DCVOnline: Từ khi nhận công văn đến giờ chị đã liên lạc với cơ quan điều tra để hỏi tình hình chưa?

Dương Thị Tân: Ngày mai là ngày anh Nguyễn Văn Hải hết hạn tù, tôi sẽ lên cơ quan điều tra là nơi tống đạt quyết định này để hỏi cho cụ thể. Nếu ông Hải ra về thì mẹ con tôi sẽ đón ông ấy luôn.

DCVOnline: Vậy chị không đến đấy ngay trong ngày hôm nay?

Dương Thị Tân: Vâng, chính xác là như vậy, vì họ cũng chỉ làm việc vào buổi sáng thôi. Phòng An ninh Điều tra của công an thành phố này chỉ tiếp người nhà của phạm nhân vào buổi sáng.

DCVOnline: Phòng An ninh Điều tra chị sẽ đến làm việc có địa chỉ ở đâu?

Dương Thị Tân: Vâng, nó tọa lạc tại số 4 đường Phan Đăng Lưu, phường 14 quận Bình Thạnh.

DCVOnline: Tức là cũng chính là nơi họ đã di lý anh Hải về.

Dương Thị Tân: Vâng, kể cả sau khi tòa xử xong họ cũng vẫn đưa trở lại cơ quan điều tra này đúng 1 tháng, sau đấy họ mới đưa đi thi hành án ở một nơi khác. Một tháng trước khi anh Hải hết hạn tù họ cũng đưa trở lại cơ quan điều tra này.

DCVOnline: Vậy sáng mai bên chị sẽ đi đón anh Nguyễn Văn Hải tại số 4 Phan Đăng Lưu, và chuyện gì sẽ xảy ra thì mai ta sẽ biết?

Dương Thị Tân: Vâng, đúng như thế ạ.

DCVOnline: Chị nghĩ gì về những điều đang xảy ra như thế này?

Dương Thị Tân: Họ đã gây thiệt hại cho gia đình tôi rất là nhiều về thể chất, sức khỏe, tinh thần, kinh tế, và đến bây giờ họ cũng vẫn không buông tha. Họ có thể triệt hạ đến mức nào đó mà họ có thể làm được thì họ đều làm. Chúng tôi trước khi đi đón anh Hải ở Xuân Lộc – Đồng Nai tôi phải thuê xe và chuẩn bị tất cả mọi thứ để đi đón anh ấy ở xa, đương nhiên sự tốn kém là có. Bây giờ họ cho tôi lý do thế này, tôi không đi được thì sự thiệt hại là thuộc về gia đình tôi.

DCVOnline: Chắc chắn những người tử tế thì ai cũng mong anh Hải được về đoàn tụ với gia đình. Nhưng nếu như có chuyện không mong đợi xảy ra, tức là anh Hải vẫn chưa về vào ngày mai thì chị dự định sẽ làm gì?

Dương Thị Tân: Chúng tôi sẽ phải được biết lý do và tôi sẽ yêu cầu bằng được họ cho tôi biết lý do. Chưa kể là hôm nay vừa tức thời cách đây 10 phút thôi (khoảng 09:50 am GMT – DCVOnline) tôi nhận được giấy mời yêu cầu tôi ra cơ quan công an để làm việc vào ngày mai lúc 7 giờ 30 sáng.

Tôi nghĩ đây là một sự cửa quyền, lộng hành, rất độc đoán của một chế độ. Ngày mai là ngày tôi phải đi đón anh Hải cùng với các con tôi mà họ tống đạt cho tôi một cái giấy bắt tôi phải ra cơ quan công an để làm việc.


Blogger Điếu cày
Nguồn: OntheNet
DCVOnline: Lý do ghi trong giấy mời làm việc vào sáng mai làm gì?

Dương Thị Tân: Họ cho tôi biết làm việc về một số vấn đề có liên quan đến bạn bè của anh Hải, cụ thể là cô Tạ Phong Tần. Ngày 30/09 tôi cũng có 1 giấy tương tự như thế.

DCVOnline: Họ yêu cầu chị ra cơ quan công an nào?

Dương Thị Tân: Ra công an phường thôi ạ. Nhưng thực tế là chả có vị nào ở phường làm việc với tôi cả.

DCVOnline: Vậy chị định làm gì với giấy mời này?

Dương Thị Tân: Tôi sẽ không có thời gian để đi. Điều gì cần thiết cho gia đình tôi thì tôi sẽ làm. Còn việc họ ngăn cản tôi hay làm bất cứ việc gì khác với tôi hay các con tôi thì tôi đều đã chuẩn bị tư tưởng, kể cả cho các cháu. Có thể họ áp chế, họ ngăn cản tôi rất nhiều cách để tôi không có thể đi được nhưng tôi đã chuẩn bị tinh thần ở tình huống xấu nhất rồi.

DCVOnline: Xin cảm ơn chị Dương Thị Tân, mong rằng ngày mai 19/10, anh Hải sẽ trở về với gia đình bình yên.

© DCVOnline

Nguyễn Văn Hải và Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam

Người Buôn Gió – Ngày mai 19-10-20 Điếu Cày mãn hạn tù với tội danh ” trốn thuế”.

Tội trốn thuế là tội ít thấy trong các tội xét xử ở Việt Nam, và càng hầu như không có trong chuyện cho thuê nhà trốn thuế. Ngay tại một thành phố như Hà Nội có hàng trăm nghìn căn hộ, cửa hàng cho thuê mà người cho thuê chưa bao giờ đóng một đồng thuế nào từ việc cho thuê nhà. Câu chuyện này rất rõ ràng nhưng vẫn cần được nhắc lại ngày hôm nay rằng:

- Anh Điếu Cày đi tù không phải vì trốn thuế.


Blogger Điếu Cày tham nhập vào giới blog cũng tình cờ như bao nhiêu blog khác, anh có thú vui đi ngao du đất nước, chụp những cảnh đẹp của thiên nhiên, con người Việt Nam. Có lẽ nội dung trong blog Điếu Cày sẽ vẫn thế nếu như anh Hải không đặt chân đến Thác Bản Giốc. Từ Cao Bằng trở về khi chứng kiến một phần lãnh thổ đất nước đã bị mất đi, người cựu chiến binh từng đã dâng hiến bao nhiêu năm tháng trong lửa đạn để dành toàn vẹn lãnh thổ lẽ nào không thấy day dứt. Từ những trăn trở ấy, anh Điếu Cày bắt đầu thổ lộ, chia sẻ những suy tư về chủ quyền lãnh thổ đất nước mình trên trang nhật ký điện tử cá nhân.

Chính vì với tấm lòng trong sáng một lòng hướng tới quê hương như vậy, mà anh Điếu Cày mới bị bắt vì tội danh ” trốn thuế’. Bởi nếu bắt anh vì tội khác thì khó khoác cho anh cái động cơ như chống phá đất nước, lợi dụng dân chủ đòi lật đổ, gây rối, chia rẽ..

Anh bị bắt trước cuộc rước đuốc Olimpic Bắc Kinh sẽ đi qua Sài Gòn năm 2008. Trước đó trong bất cứ cuộc bày tỏ nào về chủ quyền đất nước anh Điếu Cày đều có mặt hăng hái, nhiệt tình. Nói đến Hoàng Sa – Trường Sa là người hiểu biết thông tin không thể không nghĩ đến anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Hình ảnh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trong cảnh giam cầm, tù đày là nét cọ cô đọng  trong bức tranh toàn thể về  tinh thần dân tộc, tinh thần yêu nước của đông đảo người dân Việt Nam. Trong những ngày Nguyễn Văn Hải ở trong tù, những người yêu nước như anh thấy cả mình trong đó, đang ở bên anh, tù cùng với anh, chịu đọa đày như anh. Bởi vậy ngày trở về của những người như Nguyễn Văn Hải hôm nay hay ngày sau nữa của Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Văn Túc, Phạm Xuân Nghĩa, Ngô Quỳnh… đều làm cho mọi người thấy trong lòng rạo rực một nỗi niềm khó tả.

Khi viết đến những dòng này thì đọc thấy tin bên trang www.danlambao.com thấy nói anh Điếu Cày chưa chắc đã được về đúng ngày 19-10 ngày anh hết hạn tù mà tòa án tuyên, anh bất ngờ bị chuyển về số 4 Phan Đăng Lưu vào ngày 16-09 để tiếp tục trả lời điều tra, thẩm vấn của cơ quan an ninh.

Riêng tôi vẫn nghĩ ngày mai anh Hải sẽ trở về nhà.

Bởi nếu anh không về đúng hạn mà tòa đã tuyên, mà tiếp tục bị giam giữ để điều tra thêm về anh Hải thì quả đáng thương cho nhà nước này, chế độ này.

Tôi nói là đáng thương chứ sở dĩ không nói thất vọng, bất mãn..vì những cảm tính đó nhiều đến mức thiên hạ thấy nhàm quá rồi.

Nghĩ rằng chuyện bắt anh Hải hay những người khác là biện pháp tạm thời để giữ yên tình hình đất nước. Sau đó có cách để chuyện này không xảy ra, tức là có khoảng thời gian để tìm biện pháp thỏa đáng với Trung Quốc, sao cho vấn đề biển Đông không còn là chuyện phức tạp đến nỗi phải bắt bớ những người dân trong nước lên tiếng, đề cập đến chuyện đó. Tưởng rằng từng ấy thời gian sẽ có cách ổn thỏa, thấu đáo ngọn nguồn. Nào ngờ đến nay không làm gì được, ngư dân vẫn bị bắt, quần đảo vẫn bị người ta xây dựng, biển vẫn bị nước ngoài khai thác tài nguyên, khí đốt, lại tiếp tục diễn màn bắt bớ, trấn áp người nào nhắc đến vấn đề đó.

Đáng thương như con nợ đến ngày phải trả, không biết xoay sở thế nào lại phải nợ tìm cách trì hoãn kéo dài thời gian nợ thêm. Cứ lấy đi mãi thời gian, tinh thần của những người dân yêu nước như vậy bằng những biện pháp như vậy, nợ chồng thêm nợ, hỏi có đáng ái ngại không. Phải chăng chẳng có lối thoát hay biện pháp nào để dứt điểm nguyên nhân.

Với những chuyện thế này người Nhật hay người Trung Quốc họ sẽ không nợ nhân dân. Theo báo Vietnamnet thì ngày 16-10 -2010 vừa qua 2000 sinh viên Trung Quốc rầm rộ xuống đường biểu tình, với những biêt ngữ có nội dung kích động  gấp bội nội dung mà thanh niên Việt Nam từng dùng hồi tháng 12 năm 2007 tại Hà Nội, Sài Gòn. Nội dung mà thanh niên, sinh viên Trung Quốc căng công khai là ” đánh đuổi Nhật Bản” ” tẩy chay hàng hóa Nhật” đồng thời sinh viên, thanh niên Trung Quốc còn xông vào đập phá cửa hàng Nhật tại TQ, cơ qua an ninh Trung Quốc không nói gì về chuyện này.

Còn tại Nhật một cuộc biểu tình khác cũng đáp lại, 2500 người Nhật đã đứng trước đại sứ Trung Quốc để phản đối Trung Quốc bằng những khẩu hiệu rõ ràng như ” Phản đối Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Senkaku” hay ” không tha thứ cho quân xâm lược”.

Nhìn họ mấy thấy dòng chữ Hoàng Sa – Trường Sa Là Của Việt Nam mới thương thanh niên nước mình làm sao, lại càng tủi hổ hơn khi thanh niên, sinh viên mình không được công khai giăng như họ. Phải lén lút đi sơn, kẻ vẽ.. bị phát hiện là đồng nghĩa bị bắt bớ, tra xét nguyên nhân đâu làm thế, ai xui dục… đau đớn khi bị hỏi những câu thế lắm Tổ Hùng Vương ơi , như thể trên đất nước Việt Nam này chỉ có tiền, quyền lợi, ham vọng thấp hèn mới xui đi làm việc ấy. Có trả lời vì yêu nước, vì thương dân mình, vì chủ quyền lãnh thổ cha ông để lại người ta tròn mắt ngạc nhiên vì trên đời này có những lý do vô lý như thế. Ai trải qua cảnh bị bắt bớ, xét hỏi vì những chuyện thế này sẽ hiểu tâm trạng cay đắng ê chề như vậy. Y như chàng trai yêu cô gái bị người ta ép buộc phải nói động cơ mày yêu cô ấy vì tiền, vì tình dục, vì muốn được quyền, vị trí này nọ.

Thôi hãy để những chuyện này nói vào lúc khác, chỉ biết rằng ngày mai anh Điếu Cày sẽ trở về. Hà Nội hôm nay vẫn âm u, không biết trong đó thời tiết ra sao. Giá như ai đó  đón anh hộ Gió này bằng bó hoa cuốn dải ruy băng Hoàng Sa- Trường Sa -Việt Nam nhỉ.

http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/176/176

Tin nóng: Blogger Điếu Cày tiếp tục bị giam giữ ?

Danlambao – Theo tin chúng tôi vừa nhận được, Blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải sau 2 năm rưỡi bị giam cầm về tội danh “trốn thuế” lẽ ra phải được trả tự do đúng ngày 19/10/2010. Nhưng bất ngờ, ngày 16/09/2010 nhà cầm quyền Việt Nam lại đưa anh từ trại giam Z30A về trại giam số 4 Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh. Đây là cơ quan an ninh điều tra của công an TP, nơi chuyên giam cầm, thẩm vấn, điều tra những người hoạt động cho dân chủ, nhân quyền.

Bà Dương Thị Tân, vợ cũ của Blogger Điếu Cày vừa nhận một công lệnh ghi ngày 16/09/2010 về việc này. Được biết, trước đây khoảng một tháng, chi bộ đảng csvn tại địa chỉ nơi blogger Điếu Cày cư trú đã có phiên họp các đảng viên trong chi bộ, Tại phiên họp đó họ đã được công an phổ biến tin: “Ông Nguyễn Văn Hải sẽ bị tiếp tục giam giữ, điều tra dù mãn hạn tù”.

Giới Blogger VN lên án hành động đê hèn của nhà cầm quyền VN với blogger Điếu Cày. Chúng tôi kêu gọi nhà cầm quyền VN trả tự do tức khắc với blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải. Mọi hành vi giam giữ, điều tra tiếp tục với blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải là đi ngược với Hiến pháp và pháp luật hiện hành của nước CHXHCN Việt Nam.

Chúng tôi kêu gọi các cơ quan báo chí truyền thông quốc tế, các tổ chức quốc tế và quốc nội đang tranh đấu cho quyền con người lên tiếng vì sự tự do và quyền công dân của blogger Điếu Cày. Chúng tôi kêu gọi các blogger người Việt khắp thế giới đồng loạt lên tiếng cho blogger Điếu Cày.