Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

Tù ở quận

Tù ở quận thì không phân loại an ninh hay chính trị, mà chỉ phòng phạt vi cảnh hành chính hay phòng hình sự mà thôi. Phòng hành chính vi cảnh thì nhẹ nhàng, vào đó vài hôm là về, cá biệt có trường hợp thấy nặng hơn thì quá 3 ngày lại bị chuyển sang phòng hình sự.

Phòng hành chính vi cảnh thường ít tù , cho nên rộng rãi và sạch sẽ. Phòng giam nữ thì vi cảnh hay hình sự giam chung luôn cho đỡ tốn diện tích vì tỉ lệ phụ nữ vào đó không nhiều. Cao điểm chỉ đến 5 người là nhiều.

Tù ở phường bị di lên quận  là ngày về hơi mịt mùng rồi, bước chân vào quận đã thấy sặc bầu không khí của tù. Phòng tù cửa sổ có chấn song sắt phi 20, cửa sắt thép lá nặng chịch dày cộp. Những năm 90 đổ về trước trong phòng tù quận không có nhà vệ sinh. Người ta phát cho một cái can nhựa 20 lít, khoét thủng rộng chỗ miệng can, phạm nhân đi đại tiện, tiểu tiện xong đậy cái giẻ lau lại. Phòng 18 mét vuông giam hơn 20 thằng, thằng mới vào nằm sát cái can đó chuyện thường, đang nằm có thằng nào nó có như cầu lại phải đứng dậy để nó có chỗ đi. Cứ khoảng 9-10 giờ trưa thì cán bộ mở cửa phòng cho tù đi tắm và đổ can vệ sinh, nháo nhào khoảng 5 hay 7 phút lùa vào, vì không có gầu múc kịp tranh nhau có thằng phải ké người vào thằng đang dội để được ướt người giải nhiệt.  Trời mùa hè , phòng chật nằm, ngồi san sát nhau,hơi người, hơi nóng và hơi cứt đái trộn lẫn ngập ngụa đặc sệt, chỉ mong có thằng nào đi cung cái cửa sắt mở toang ra đôi chút không khí bên ngoài sân lùa vào là tranh nhau hít như cá ngộp nước.

Bây giờ sửa lại nhưng chỉ thêm được nhà vệ sinh bên trong, còn đâu lại tối tăm hơn vì khoảng không làm sân đã bị tận dụng làm tầng nữa cho cán bộ làm việc. Phòng tù tối tăm , ẩm ướt không thấy ánh sáng mặt trời. Cán bộ trông tù ở quận không phải là cán bộ trại giam cục V26 đào tạo, mà cán bộ công an quận bị kỷ luật hay kém năng lực hoặc không mầu mè gì mới phải đi trông tù, cho nên cũng lắm loại  '' cao ba nhá'', tính khí thất thường. Gặp hôm buồn bực chuyện gì cho nghỉ tắm, chỉ đi đổ can vệ sinh.

Bắt đầu ở quận là có chuyện đầu gấu, cướp đồ tiếp tế. Lúc nhận quà quản giáo gọi thằng nào có quà ra đứng cửa sổ tuồn vào cho nhận, bọn đầu gấu xúm quanh trước mặt quản giáo ra vẻ giúp đỡ chuyển quà vào cho nhanh, nhưng cái gì ngon lành chúng chuyển về vị trí của chúng luôn. Biết điều thì nhận lại những gì chúng bớt cho, nếu không đêm sẽ bị lấy mất hết hoặc bị đánh hội đồng giữa đêm, quản giáo có vào thì cũng không biết ai, mà biết ai thì quản giáo có khi chỉ nhắc nhở, dọa vài câu rồi bỏ đi.  Tù ở quận đi cung hay bị cán bộ điều tra đánh nhất, vì cán bộ trông tù và cán bộ điều tra cùng quân số ở quận biết nhau. Không như ở trại giam thành phố bộ phận cán bộ trông tù riêng biệt, tù ở thành phố đi cung mà bị đánh về kêu cán bộ trông tù, lập tức cán bộ sẽ đưa đi bệnh xá khám, làm biên bản, lỡ tù có chết hay làm sao thì còn trách được trách nhiệm. Chứ ở quận thì kiểu cán bộ bỗ bã thân quen nhau, nên nhiều tù đi cung bị đấm móc ngược vào bụng, mạng mỡ, mỏ ác là chuyện thường.  Nhất là những thằng tù lần đầu mà lại ngoan cố là hay bị cán bộ cho ăn đòn nhất, vừa đánh vừa đe dọa tao cho mày vào khung này, khoản kia, điều nọ mày tù rũ xác. Cái khoản đe dọa tinh thần này còn khiếp hơn là đánh đòn, nhất là ngón bắt nọn, trộ như thằng kia nó khai mày thế này, hay tao biết chỗ nọ. Rồi lại xuống giọng hứa hẹn nếu mày nhận hay khai thì sẽ về thôi, tội mày lần đầu, việc này cũng chả có gì chỉ cảnh cáo, án treo. Đang như thế lại có cán bộ khác mặt mũi ngầu tợn, hung dữ đi vào túm tóc như muốn đánh chết luôn, cán bộ kia giả vờ can ngăn nhưng cũng để cho phạm bị ăn một hai đòn thật mạnh để phạm nghĩ may có ông này can không ông kia đánh chết. Còn thủ đoạn hơn là khi cán bộ điều tra đưa phạm về buồng, còn đứng cửa chửi vào câu, như thể báo cho bọn đầu gấu bên trong biết là thằng này đang bị cán bộ ghét,chúng mày cứ việc chăm sóc nó cho tao.

Cái giống dân đã hèn, bọn tội phạm lại còn hèn hơn. Chỉ chăm chăm dựa hơi cán bộ, kể cả thằng tù gấu cũng phải mượn hơi cán bộ như thế. Ở xã hội như chuyện anh Cù Huy Hà Vũ, anh ý làm những gì thanh thiên bạch nhật, đơn kiện, khiếu nại, phỏng vấn bao lâu nay, chả đứa nào nói anh ý phản động. Nhưng khi anh vừa bị bắt là một lũ lao nhao, nhất là bọn báo chí, thế mới biết là người ta ưa nịnh theo cường quyền không phải vì yêu cường quyền mà chẳng qua vì tâm lý nhỏ nhen muốn đạp người khác, hành hạ người khác để chứng tỏ mình sung sướng hơn. Như trong tù cũng vậy, thằng tù khổ rồi nhưng cách tìm hạnh phúc của nó là thấy thằng khác khổ hơn mình. Mình bị đánh ít thì mong thấy thằng khác bị đánh nhiều hơn, mình đói ít mong thằng khác đói nhiều hơn. Tính cách này các nhà xã hội học thường né tránh, nhưng ở xã hội đầy rẫy, còn nếu như các nhà xã hội học vào tù một ngày sẽ thấy tính cách đó được rõ ràng, cụ thể đến mức họ sẽ không né tránh nổi. Tính cách này sẽ được viết thẳng thắn trong bài viết khác, còn giờ quay lại chuyện tù ở quận tiếp.

Tiếp tục chuyện cán bộ điều tra, có lần có hai cán bộ điều tra quận nói chuyện với nhau.

- Năm rồi tôi làm hai vụ, án đều 6 năm hết, vừa đủ chỉ tiêu, giờ nhàn rồi.

Các bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện mà tôi không hề thêm bớt một chữ nào, có lẽ thêm hay bớt chỉ là dấu phẩy tôi đặt không đúng lắm. Từ câu chuyện này có thể rút ra một điều là các cán bộ điều tra luôn đặt trong tâm làm sao khai thác thật nhiều, đưa nhiều đối tượng vào tù, án thật nặng, dễ hiểu vì nghề nghiệp của họ đòi hỏi là vậy. Cho nên chuyện khai đi chú cho mày về, tội mày nhẹ hay án mày chỉ án treo là chuyện rừng mơ của Tào An Man ( nhớ là  Man chứ không phải Tháo ) trong Tam Quốc Chí, chứ ở đời này, nhất là cán bộ điều tra thì nên cân nhắc khi trả lời.

Cơm ở quận cũng khá sạch sẽ, có thịt kho, canh rau, cơm trắng, mỗi tội không nhiều lắm. Mà buồng chật chội, vệ sinh là cái can, ăn nhiều làm gì lại khổ. Hàng tuần có thằng bên viện kiểm sát qua xem hồ sơ, mỗi lần như thế là phạm nhân rất hồi hộp, tên viện đó cầm tập hồ sơ đứng cửa sổ đọc tên từng phạm, đến thằng nào thằng đó dạ một tiếng thò ra cho nó nhìn mặt. Chuyện hồ sơ thế nào chắc phải có mấy cơ quan nghiên cứu kỹ rồi, nhưng cái kiểu thằng viện kiểm sát quận nó làm như là chuyện tha hay giữ quyền của nó, hay kiểu như quan lớn ngày xưa, có quyền sinh sát trong tay. Nó đọc thằng A , thằng A nó đầu ra thưa, nó nhìn mặt rồi phán

- Mày lại lần nữa rồi, cho mày đi tù nhé. Chuẩn bị đi.

Đến thằng khác nó nhìn mặt mũi rồi nói

- Tao cho mày ở lại đây xem mày muốn về hay đi tiếp.

Trông lúc đó thằng viện oai, những thằng tù đầu nhìn nó không chớp mắt, cứ như lời nó ban ra là định đoạt sinh mệnh người ta theo ý thích của nó. Thực ra nó cũng chỉ là thằng nhân viên quèn của viện kiểm sát quận sai sang đưa hồ sơ quyết định xử lý cho nơi giam giữ. Nó nhân thể diễn trò, cầm tập hồ sơ đập đập, nhìn mặt phạm như ra vẻ cân nhắc cho về hay đi tiếp. Có thằng phạm nhân tù nhiều nó biết , từ trong buồng nó chửi vọng ra.

- Đm để thì là hòn đất, nặn thành ông tượng, oai đéo gì.

Thằng viện nghe thấy , hùng hổ xông sát vào cửa sổ buồng quát

-  thằng nào nói gì , thích chết à

Bên trong mấy thằng phạm chửi.

- Nói cái đm mày.

Thằng viện tức đi đến chỗ buồng quản giáo, ra vẻ như sắp làm gì. Bọn phạm bên trong nói

- Đm làm trò, đố nó dám mở khóa vào đây.

Đúng như thế thật, quản giáo cũng chả hơi đâu mở khóa cửa phòng tù vì cái lý do đâu đâu, thằng viện chỉ gọi quản giáo ra đứng cạnh để nó đọc hồ sơ tiếp.

Thằng viện đọc hồ sơ phân loại xong, hôm sau sẽ có xe từ trại giam thành phố xuống đưa một số tù ở quận đi tiếp, một số về, một số ở lại thêm thời gian xem xét. Những thằng đi lên xe ô tô lúc này đã xác định con đường phía trước sẽ còn dài, tranh thủ viết thư về nhà, vì lên trên càng cao càng khó thư từ hơn. Đêm trước khi sắp đi, thằng nào cũng hiền lành hẳn đi, vì chúng phải ngẫm nghĩ quãng đời tiếp theo trong trại giam, ở quận này là đại ca, nhưng biết đâu lên trên trại giam thành phố, vào buồng không có anh em, bè bạn thì lại thành '' con rận'' để thằng khác hành hạ.

Sáng hôm sau những thằng phải chuyển đi được đi trước, quần áo, khăn gói lếch thếch hai thằng chung một còng số 8 lên xe. Có thằng ai oán.

- Đm tưởng nhà lo thế nào, ai ngờ lên thành phố

Thằng bên cạnh an ủi.

- Thì lên thành phố lo trên đấy có sao.

Thằng đi sau đế vào..

- Quận còn đéo lo được, lại nói chuyện chạy ở thành phố.

Bọn chuyển đi thành phố xong, đến bọn được tha về, con số này thường không nhiều, chiếm tỉ lệ khoảng 1/10. Những thằng về chạy tíu tít các cửa buồng để nhận thư gửi hộ cho thằng khác về nhà. Ra cửa vẫy tay

- về nhé về nhé anh em ở lại cố gắng.

Có thằng ở lại gọi theo

- Về mai lại vào nhé, anh em nhớ lắm.
- Thôi đéo vào đâu, sợ lắm rồi

Nói thế, nhưng khối thằng giam mấy ngày ở quận  vừa về lại vào ngay, nhất mấy thằng đua xe cả đánh bạc thì thường xuyên.

Câu chuyện con Thiên nga Đen

Mấy ngày nay dư luận toàn cầu xôn xao về chuyện Bắc Triều Tiên đang chuẩn bị thử bom hạt nhân. Ảnh vệ tinh cho thấy những hoạt động khác thường xung quanh căn cứ Punggye Ri trong tỉnh Bắc Hamgyong, nơi đã diễn ra cuộc thử thứ nhất – năm 2006, và cuộc thử thứ hai – năm 2009.

Cái chế độ cộng sản độc đảng còn sót lại này có kiểu xử sự không giống ai. Họ cứ rêu rao thử bom hạt nhân mỗi khi muốn lên gân dọa nạt dân trong nước và làm giá cao với thế giới, khi thì muốn ăn vạ, mặc cả với thế giới để vòi vĩnh viện trợ cho không.

Hai lần trước, sau khi tiến hành thử nghiệm hạt nhân, Bình Nhưỡng úp mở không hề nói kết quả thử ra sao, bom to hay nhỏ, nhưng đều gián tiếp chịu ngừng thử để được nhận 2 triệu tấn lương thực và 2 triệu tấn dầu thô cho các nhà máy cạn dầu và cho hàng hàng chục triệu bụng dân đói.

Lần này, cảm thấy lòng dân, binh sỹ, nội bộ đảng cầm quyền không yên khi lãnh tụ Kim Jong Il phong cho con thứ 3 mới 27 tuổi cùng cô em gái làm đại tướng 4 sao, thấy cả thế giới đàm tiếu về chuyện nhố nhăng này, cho đến ông bạn láng giềng lớn cũng lúng túng khó xử, chế độ Bắc Triều Tiên lại dở ra chuyện thử bom hạt nhân để dọa dân họ và làm giá để thương lượng với thế giới.

Lần này thì công luận quốc tế rất lo âu. Một số báo lớn ở Hoa Kỳ, Đức, Anh, Pháp…cho rằng đây không phải là chuyện nhỏ, không thể coi thường được.

Một số nhà bình luận nổi tiếng nhất nhắc đến lý luận và hiện tượng Thiên nga đen – Theory and Event of Black Swan - để bàn luận về bom hạt nhân của Bắc Triều Tiên.

Trong các Bách khoa Toàn thư, từ điển Wipikedia mấy năm nay xuất hiện danh từ kép Thiên nga đen, với định nghĩa và dẫn chứng ngày càng phong phú.

Nội dung chính của Thiên nga đen là để chỉ một hiện tượng cực kỳ hy hữu, đơn lẻ, rất khó phán đoán và báo trước, bất ngờ xảy ra thật, rồi biến mất.không theo một quy luật nào cả.

Hiện tượng như thế có thể diễn ra cả trong chính trị, kinh tế, tàì chính, nghệ thuật…Các nhà nghiên cứu cho rằng việc bùng nổ Thế chiến I năm 1914, cuộc khủng bố 11-9-2001, cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu mới đây là những hiện tượng Thiên nga đen.

Sở dĩ đặt ra cái tên ngộ nghĩnh Thiên nga đen vì từ thượng cổ đến nay, đã là thiên nga thì đều là thiên nga lông trắng toát hoặc lông màu hồng nhạt. Đã có biết bao bài thơ văn, điệu múa, bài nhạc tả con Thiên nga, bầy Tuyết nga hay bầy Hồng nga làm đẹp cho cuộc sống văn hóa của thế giới.

Thế mà hồi thế kỷ 17, vào năm 1697 một con thiên nga lông đen nhánh xuất hiện ở một địa điểm phía tây của nước Úc, để lại vết tích rõ ràng, rồi biến mất.

Năm 2007 nhà văn kiêm triết gia người gốc Li Băng Nassim Nicholas Taleb (sinh năm 1960) viết một cuốn sách dày bàn về lý luận và hiện tượng Thiên nga đen, rât được chú ý.

Dư luận thế giới gần đây không phải chỉ bàn về những cuộc thử bom hạt nhân của Bắc Triều Tiên, mà vấn đề lớn hơn, đó là sự sụp đổ của chế độ đảng trị kỳ quặc ở nước đó, được ví như hiện tượng Thiên nga đen có khả năng xảy ra trong thời gian sắp tới.

Rất khó phỏng đoán nó sẽ xảy ra bao giờ, và như thế nào. Đây là 2 vấn đề thách đố các nhà bình luận chính trị quốc tế, xem ai có những dự cảm và dự đoán gần với sự thật sẽ xảy ra nhất.

Trong những chế độ mang danh Cộng sản còn sót lại ở Trung Quốc, Việt Nam, Cuba và Bắc Triều Tiên thì Bắc Triều Tiên là mong manh nhất. Nhưng nó sẽ sụp đổ bao giờ thì thật khó phỏng đoán.

Đã có một số dự đoán nó sẽ sụp đổ như thế nào.

Hoặc là khi những «con đê công an, cảnh sát và quân đội» ngăn chặn những dòng người như nước lũ, bị vỡ, hàng triệu nhân dân đói khổ, bất mãn, tràn xuống phía Nam, tràn qua giới tuyến quân sự, vì sức hút tự do, no ấm của Nam Triều Tiên là không có gì cản nổi. Miền Nam có dân chủ, có nhân quyền, có tự do báo chí, tư do tôn giáo. Thu nhập tính theo đầu người trong năm qua của Nam Triều Tiên cao gấp 15 lần Bắc TriềuTiên (27.000 đôla /1.800 đôla).

Nhưng sự kiện như thế có dễ dàng, thuận lợi hay không? Ngay nhà cầm quyền và nhân dân Nam Triều Tiên có trông đợi một diễn biến như thế không? Chế độ Nam Triều Tiên có thừa cơ hội như thế để thống nhất đất nước không? Hay là họ ngần ngại vì nhiều lẽ, sẽ là một gánh nặng ghê gớm, kéo lùi sự phát triển của Nam Triều Tiên xuống hàng chục năm, như ở nước Đức sau khi thống nhất? Phản ứng của Trung Quốc, của Mỹ, của Nhật Bản khi xảy ra sự kiện trên sẽ ra sao? thái độ các nước châu Á, thế giới và Liên Hợp Quốc sẽ như thế nào? Tình hình sẽ ngả ngũ ra sao?

Hoặc là khi sự đói khổ đạt đến tận cùng, lũ lụt, hạn hán, mất mùa, chết đói hàng loạt, sự bất mãn của dân chúng lên đến cao điểm, dân miền Bắc Triều Tiên theo hướng phía Bắc rủ nhau tràn qua sông Áp Lục, như từng tràn qua hàng chục năm nay, vào đất Đông bắc Trung Quốc và cả phía Đông của nước Nga, không phài hàng vạn mà hàng triệu con người, vì dù sao ở đó cũng dễ thở hơn, no ấm hơn. Khi ấy Trung Quốc có sẽ tận dụng thời cơ để bành trướng và thôn tính Bắc Triều Tiên không? Và thái độ Nam Triều Tiên, Mỹ, Nhật Bản, nước Nga và các nước khác sẽ ra sao?

Còn đối với nhà máy hạt nhân và cơ sở sản xuất bom hạt nhân của Bắc Triều Tiên sẽ ra sao? ai sẽ quyết định số phận của chúng, ai sẽ kiểm soát và chiếm lĩnh? Có thể xảy ra xung đột, va chạm quyền lợi giữa những nước nào? và sẽ ngả ngũ ra sao?

Và ngay trước mắt, nếu như Bắc Triều Tiên vẫn cứ ngang ngược thử nghiệm hạt nhân lần thứ ba, kiện toàn bom hạt nhân thì sẽ bị trừng phạt ra sao? nhất là cậu «Ủn» từng liều lĩnh lái xe Mercedès khi lên 7, nốc rựơu mạnh khi lên 10 và và cô «Huổi» từng bướng bỉnh cải lời cha và lãnh tụ tôi cao trong chuyện lấy chồng, nay đã là đại tướng 4 sao nắm vận mệnh quốc gia, với bom hạt nhân trong tay, an ninh thế giới gặp nguy cơ không nhỏ, và thế giới sẽ phản ứng cụ thể ra sao đây?

Đây đúng là một con Thiên nga đen. Hy hữu, khó dự đoán được rõ cho mọi trường hợp, nhưng vẫn có thể xảy ra rất bất ngờ, chưa ai dự đoán được cụ thể diễn biến, kéo dài và kết thúc như thế nào.

Một vấn đề nóng bỏng của thế giới, liên quan đến an ninh mọi nước, mọi người, rất mong được các nhà bình luận dày dạn kinh nghiệm lên tiếng luận bàn cho ra lẽ.

Bùi Tín Blog

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Tù ở phường

Có nhiều loại gọi là tù, bị bắt ở công an phường một ngày, ở quận, bị khởi tố, bắt khẩn cấp... cũng tạm gọi là tù, bài viết này chỉ kể về một ngày trong tù ở từng nơi. Tội danh hay mức độ không bàn đến.

Ở công an phường.

Công an phường có một buồng giam nhỏ chừng chục mét vuông, tùy theo diện tích của từng phường. Tuy nhiên chẳng bao giờ công an phường làm nhà tù rộng cả, vì họ hiếm khi giữ qua đêm, một là giải quyết cho về hai là cho lên nhà giam quận.

Hồi choai choai học trung học Trần Phú chỗ Hai Bà Trưng mình múc nhau liên tục. Từ nhà mình đến trường học đi qua mấy đồn , đồn nào cũng bị bắt ít nhất 1 lần, đồn Hàng Vôi, Lò Sũ, Nguyễn Xí, Phan Chu Trinh và tất nhiên cả đồn Hàng Buồm chỗ mình ở. Buồn cười nhất là bị bắt ở đồn 90 Trần Nhật Duật lúc đồn đó là đồn cảnh sát giao thông, nguyên nhân mình có tờ 1 đồng màu đỏ có in chùa một cột, mình lấy kim chọc một lỗ rồi lấy chỉ xuyên qua buộc lại, nhá nhem tối mình quẳng ra đường rồi nấp sau gốc cây. Khối người đi thấy tiền bỏ cả xe đạp để nhặt, mình cứ rút chỉ tà tà như gió thổi tiền khối người chạy theo vồ như vồ ếch. Lừa được bao người, có lần một chị nhanh tay giật đứt chỉ, mình chạy ra xin lại chị ý không cho, thế là mất toi. Thế vẫn chưa đen bằng lần gặp một chú công an mặc áo vàng ( ngày ấy áo vàng như csgt bây giờ ) bị lừa, chú ấy điên tiết cho mình lên cái gióng ngang xe đạp nam mang về đồn 90 Trần Nhật Duật, làm kiểm điểm xong đến tối cho về, đồn CSGT thì không có chỗ giam người, chỉ ngồi ở cái ghế tiếp dân mà thôi.

Còn lần bắt ở đồn Hàng Bạc vì tội treo cây bàng, mình cả thằng hàng xóm trèo bàng ở phố Hàng Bạc, công an khu vực gọi xuống mang hai thằng về đồn tống luôn vào kho, hai thằng ngồi trong kho tối om lò mò vớ được đống chai lọ của bà hàng nước nào đó bị công an thu, sờ soạng trong lọ bột lại vớ được mấy cái kẹo bột, ôi chao thế là vừa ăn vừa sung sướng, ngon hơn bàng nhiều. Vụ này đến chiều thì được thả với điều kiện không được trèo bàng ở chỗ đó, mình cũng sợ  phải chuyển sang Hàng Muối trèo bàng.

Lên cấp 3 thì hạn nhiều, vì ở trường cấp 3 hay có bọn bên ngoài trường gọi là bọn '' quân khu'' mặc quần áo bộ đội bằng vải ga, phin tá hay bộ Ponpot đi dép tông cỏ,  gò trắng ( dép quai hậu tiền phong), bọn này chuyên bắt nạt học sinh, trấn tiền, tán gái. Cứ đầu giờ và cuối giờ chúng trực ở cổng trường làm ăn, hay chúng lảng vảng xa hơn tí xem có thằng học sinh nào đi lẻ gọi lại hỏi han, dọa dẫm vì tội nhìn đểu chúng, rồi chúng lục  cặp, túi xem có gì lột sạch. Học sinh nào nhịn thì thôi, chứ cương lại là đánh nhau, mà đánh nhau với bọn chúng thì xác định không chỉ một ngày, sẽ là liên miên từ ngày này sang ngày khác, lúc đến trường, lúc tan học, nhất là lúc tan học. Đợt này mình bị bắt liên miên vì tội đánh nhau, nhưng được cái toàn thầy cô giáo đến đồn xin cho, công an cũng biết nguyên nhân nên chỉ bắt viết tường trình rồi cho về. Lần ngồi ở đồn Nguyễn Xí, thấy có hai ông già bị bắt vào vì tội đánh đầu đít ở quán bia, hai ông già ngồi viết kiểm điểm, lợi dụng công an trực đi vệ sinh hai ông té luôn. Lát sau công an trực quay ra hỏi mình hai ông kia đâu, bảo đi ra ngoài rồi. chú công an đi ra nhìn quanh rồi quay vào hậm hực bới xấp giấy nói

- Được, chúng mày còn kiểm điểm đây.

Chắc chú ý tìm kiểm điểm để truy nhà hai ông kia, mình nói

- Cháu thấy hai ông ý lục giấy chỗ đó rồi bỏ  túi cầm đi rồi.

Chú ý nhìn mình cáu quát.

- Sao mày không gọi tao, mày ngồi đấy làm gì, biến mẹ mày đi cho khuất mắt tao.

Ơ hơ, may quá, thế là mình giả bộ lấm lét sợ hãi, trong bụng mừng rơn. Lủi nhanh, lần ấy là ngồi đồn ít nhất có hơn 1 tiếng đồng hồ.

Lần ngồi phường Phan Chu Trinh là lâu nhất, vẫn tội đánh nhau. Căn bản tại hôm đó công an bắt được đúng một mình mình, không tóm được hội kia. Cho nên phải ngồi lâu xem có thằng nào đến trình báo vỡ đầu, mẻ trán gì không . Đến khuya không thấy thằng nào là nạn nhân đến ăn vạ  mới thả cho về. Hôm ấy được chú trực ban cắt cho một góc bánh chưng vì mới qua Tết ít hôm. Mình ăn xong chú ý còn hỏi

- Mày thấy bánh chưng nhà tao có ngon không, tao gói lấy đấy.

Xong chú hỏi chuyện mình ở nhà thế nào, học hành sao , đủ thứ chuyện đến nỗi mình quên là ở trong đồn. Mình nghĩ hay cái ông này trực buồn quá, không cho mình về bắt mình ở lại để có người nói chuyện.

Rồi chú đưa tiền sai mình đi mua mấy điếu thuốc lá Du Lịch, mua xong mang về chú ấy bảo đợi tí nữa có người trực tao đưa mày về, khuya rồi. Chú ấy đưa về tận nhà, đồn chú ấy ngay gần trường nên hay gặp lại chú  lắm. Cứ nhìn thấy chào là chú lại hỏi thăm lại học hành thế nào, con gà chọi mày nuôi đã lớn chưa, đám bạn học nể lắm. Xì xào thằng ấy nó quen cả công an.

Bây giờ không còn chuyện hồn nhiên như thế, lần trước được đưa về đồn công an phường 26 quận Bình Thạch, chỗ gần bến xe đi Hà Nội. Rõ ràng công an phường đưa về đồn nhưng ở trong đó toàn công an thành phố làm việc. Đến 7 giờ tối tưởng được  về ai ngờ ông Long đội phó đội A35 đập bàn quát.

- Mày thích tao giam mày 24 tiếng ngay. Mày có biết chính tao làm vụ Điếu Cày không ?

Mình thì thào hỏi cái cậu hỏi cung ngồi đối diện, trạc tuổi mình thôi, tên là Tuấn thì phải.

- Ông ơi, cái ông kia nói thế có làm thật không ?

Cậu Tuấn lắc đầu nói nhỏ

- Ông ý nói thế thôi.

Thế là mình ngẩng đầu lên bảo ông trung tá Long.

- Ối xời, giam bao lâu chả được. Tùy tâm anh thôi.

Hôm ấy mệt, vì bao nhiêu công an hỏi cung, nhưng được cái thuốc lá hút thả cửa, ăn gì cũng mua, uống gì cũng chiều, cà fe, nước suối, cơm gà, xôi..có hết. Các anh ý đấu tranh chỉ làm rõ một điều là Lê Trần Luật có xui mình chụp ảnh không. Mình vốn phàm ăn, tục uống lại nhát gan muốn ừ mẹ cho nó xong, nhưng chả lẽ anh Luật không xui mà mình bịa ra thì lại tội to hơn vì khai láo. Vậy đành cứ phải nói thật là tự ý mình làm.

Lúc đi vệ sinh mới biết anh Luật bị giữ ở tầng dưới, khổ thân anh ấy chả được thuốc nước gì. Mãi đến khuya hai anh em mới tạm được cho về,anh ý xin lửa châm thuốc rồi phàn nàn chuyện chả được hút thuốc, uống nước, mình an ủi thôi chắc em là khách xa tới nên được đãi đằng hơn anh.

Đúng là mình được đãi đằng hơn thật, 7 ngày liên tiếp cứ sáng lên công an phường gặp công an thành phố, chiều về. Có hôm tối cũng chưa được về, cái cậu hỏi cung về rồi, một cậu khác đến thay chỉ hỏi chuyện linh tinh về bóng đá, tình yêu hỏi mãi hết chuyện, cậu ý bảo mình lên bàn mà nằm, còn lấy cả bộ quần áo công an ai đó treo trên mắc cho mình gối đầu, kiếm cho mấy tờ báo cho mình đọc. Đến 9 giờ tối thì đột ngột bảo thôi anh dậy về đi.

Có hôm anh công an phường bảo anh công an thành phố

- Chả mấy khi các anh xuống đây làm việc, tí ăn trưa ở đây nhé.

Mọi khi thì mình và ông kia toàn gọi cơm hộp ăn, ăn xong leo lên bàn ngủ, ông ý nghe cải lương, mình cũng thích nghe nên tán chuyện danh ca, tài tử nào hát được. Hôm ấy ăn ké với công an, ngồi cùng bàn với chục anh, có nem cuốn rất ngon, bia nữa mình chén tự nhiên như bạn bè , quên cha nó mất là đang ở trong tư thế '' tội phạm'' may là các anh cũng chả để ý khoảng cách gì. Ăn xong còn nước trà xanh tráng miệng , cái ông công an nấu ăn hỏi

- Chú thấy anh nấu ăn được không, nước trà xanh anh pha đấy ,uống đi xem ngon không.?

Làm mình nhớ đến chú công an cho ăn bánh chưng năm nào, hai ông này có vẻ tốt như nhau. Ông này hơn 50 mà quân hàm vẫn chỉ đại úy, lại phải trực ban, nấú cơm nhìn rất hiền lành, trái ngược với anh Long trung tá phòng A35 CATPHCM. Anh Long cứ mở mồm ra nói câu nào là toàn những câu không hề tình cảm chút nào , chỉ có bắt, trừng trị, liệu hồn, không xong đâu, đừng tưởng dễ qua mặt....

Chả biết cứ thế này đến bao giờ, mình cũng chẳng nghĩ chuyện xong việc để về Hà Nội, vì kinh nghiệm cho thấy nhãn tiền như anh Luật đó, có 3 năm cũng chưa xong với công an. Mình cứ kệ đến đâu thì đến, cò cưa kéo xẻ suốt cả tuần , một hôm anh hỏi cung nói

- Anh H này, qua mấy ngày làm việc, thái độ anh thì tốt nhưng hiệu quả công việc không có. Làm việc thế này anh chắc cũng mệt lắm rồi ( ngừng một lát anh ý buông tiếp ), mà chúng tôi cũng mệt. Thôi mai anh tạm nghỉ , chúng tôi chưa có căn cứ hiệu quả công việc để giải quyết đồ đạc cho anh về. Anh cứ ở tạm chỗ đang ở, nếu nghĩ lại thì gọi chúng tôi theo số này, còn không cứ đợi có gì chúng tôi gọi.

Mình ra khỏi công an phường, hít mũi vào không khí thấy khoan khoái vì có mùi tự do. Đang lúc hứng phấn vì nghĩ mai không phải lên đồn, rảnh rang đi loanh quanh Sài Gòn chơi cho đã, thấy hàng bán băng đĩa ghé luôn vào hỏi mua đĩa nhạc về thư giãn sau mấy ngày căng thẳng. Thế nào cái hàng đĩa nhà nó rộng và sâu, nhìn thấy cả đường đằng sau. Mình mua điã xong hỏi, cho em đi nhờ ra đường kia được không. Chủ quán ừ. Mình đi xuyên qua nhà ấy ra cổng sau, còn tử tế kéo hộ cái cửa xếp nhà nó đóng lại. Xong mình gọi xe ôm ra đầu  xa lộ, nhẩy tót lên cái xe ca đầu tiên mình thấy, 4 ngày sau về tới Hà Nội. Trên đường đi vẫn văng vẳng nhớ lời anh công an căn dặn là về chỗ ở tạm nghĩ lại. Nghĩ cái gì cơ chứ, em chỉ nghĩ tới đường về thôi.

Nói chung tù ở phường gọi cho vui, chưa chưa hẳn là tù. Vì phần lớn là phải hỏi cung , trong lúc đó vẫn tạt té ra ngoài để mua cốc nước , điếu thuốc. Nếu có bị nhốt bên trong thì cơm nước cũng tử tế, không được ăn bằng suất công an thì cũng bánh mỳ pa tê hay xôi ruốc.

Còn càng lên các cấp cao hơn như quận, thành phố, bộ thì càng khác hẳn nữa, tù những chỗ ấy mới gớm, đáng gọi là tù.

Người Buôn Gió Blog

Ảnh minh họa ở trên cũng trong 1 đồn công an phường, nhưng chị kia chắc bị công an dọa hay bị đánh nên lăn ra xỉu, cũng có khi giả vờ xỉu để ăn vạ kiểu chí phèo thôi

"Chị Hà, trong tim anh Vũ chỉ có chị. Ý ngoài lời. Chị cho em số điện thoại của luật sư Triển" (Tin nhắn của ls Hồ Lê Như Quỳnh gửi ls Dương Hà) http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/11/101109_nguyenthiduongha_inv.shtml

Một cựu quân nhân Pháp hồi hương sau 6 năm tù khổ sai tại Việt Nam

Sapa Lavuela, một cựu lính Dù của Pháp đã về đến thành phố Castres, quê hương của ông hôm thứ bảy 07/11/2010 sau khi được giảm án tù 20 năm tại Việt Nam. Ông cho hãng tin AFP biết là ông rất sung sướng khi được gặp lại hai con trai sau 6 năm "khổ ải".

Ông Sapa Lavuela năm nay 57 tuổi, đã trải qua 6 năm tù trong đó có 5 năm lao động cải tạo gần Hà Nội cùng với 200 người ngoại quốc khác. Bị quy tội "lừa đảo" ông nhất định kêu oan và cho biết sẽ tố giác chế độ hà khắc trong nhà tù.

Là một chiến binh nhảy dù sau 10 năm phục vụ ở Trung đoàn 8 đóng tại Castres, Sapa Lavuela giải ngũ, mở cơ sở doanh nghiệp. Ngày 27 tháng 4 năm 2004, từ cơ sở mẹ của công ty đặt tại Hoa Kỳ trở lại Việt Nam, ông bị công an bắt ngay tại phi trường Nội Bài. Ông và một số cộng tác viên người Việt bị quy tội lừa đảo một tội danh mà ông cực lực phản đối và khẳng định mình vô tội.

Phiên tòa diễn ra trong chớp nhoáng, vắng mặt luật sư biện hộ, kêu án chung thân. Tòa phúc thẩm giảm xuống còn 20 năm. Tuy là một cựu chiến binh thân thể cường tráng, nhưng hình phạt lao động khổ sai, bệnh lao bị lây trong tù và bệnh tiểu đường biến ông thành một hình hài tiều tụy 40 kg.

Ông sống sót là nhờ sự hỗ trợ của các chiến hữu. Nhận được tin báo động của vợ cũ và hai con trai, Hiệp hội Ái hữu Trung đoàn 8 thành lập quỹ yểm trợ, tổ chức hòa nhạc lấy tiền giúp đồng đội chi phí cải thiện điều kiện ăn uống và điều trị trong bệnh xá của nhà giam.

Nỗ lực can thiệp của các cựu quân nhân Dù với chính phủ Việt Nam cuối cùng giúp cho ông được "ân xá" hôm 28/8/2010. Ngày hôm sau ông được thả và vào bệnh viện Pháp Việt tại Hà Nội để được săn sóc cho đến ngày rời Việt Nam hôm thứ sáu tuần trước.

Người cựu tù cho biết là sẽ nói thay ‘‘cho những bạn tù người Việt’’ để tố giác ‘‘một thực trạng không thể tưởng tượng cũng không thể chấp nhận nổi trong thiên niên kỷ thứ ba này’’ đang diễn ra trong nhà tù Việt Nam.

Nguồn: RFI Vietnam

Trò ma giáo giúp việc ‘phong Thánh’

Có thể nói chưa bao giờ ngành Công an và ngành Tuyên giáo trong nước lại góp phần đắc lực phát triển phong trào dân chủ, xây dựng xã hội dân sự, xã hội công dân như hiện nay.

Có lẽ phải nghĩ ra một kiểu huân chương Dân chủ cho 2 ngành này.

Việc bắt giữ luật sư Cù Huy Hà Vũ là một điển hình. Họ vin cớ luật sư mua dâm để bắt giữ người, khám nhà, lấy đi máy tính, tài liệu, nhằm bôi nhọ, bỏ tù, bịt mồm một nhân vật thông minh, gan góc, quyết dân thân vì Đại nghĩa Dân tộc, đang được công luận chú ý, được giới trí thức, tuổi trẻ ngưỡng mộ.

Họ cay vì luật sư Vũ dám phát đơn kiện đích danh thủ tướng đương nhiệm, với lý lẽ đầy đủ, lập luận chặt chẽ, khó bác bỏ. Chi bằng kiếm cớ bịt mồm, bỏ tù là yên chuyện.

Nhưng đó lại là hạ sách. Khi xã hội đang thức tỉnh, ngay cả quốc hội cũng có nhiều đại biểu ăn nói ngay thật, mạnh mẽ, được công luận tán đồng, cổ vũ.

Hóa ra ngành công an đã làm chuyện quảng cáo, như «phong Thánh» cho luật sư Hà Vũ. Rõ ràng Công an đã bầy ra trò ma giáo, không phải công an phường làm việc giữ gìn an ninh phường, mà là chuyện bày đặt, bố trí, bàn bạc lớp lang từ bộ Công an, từ Tổng cục An ninh, từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ trung ương xuống cơ sở.

Cái sơ hở, hớ hênh của Bộ Công an lần này quá là lộ liễu, khi mạng Gốc Sậy và mạng Bauxite thẳng thắn in 2 bức ảnh do Bộ Công an cung cấp, một bức bị khám phá và chứng minh là chụp từ ngày 14-2-2010 lúc 7 giờ 27 phút – ông Hà Vũ ở trần, bị ghép vào ảnh chụp đêm 4-11 mới rồi. Thế là ăn gian mà cũng không xong. Họ đã vội rút xuống, nhưng nhiều blogger đã chụp được bức ảnh ăn gian đó. Thế là bộ máy nhà nước trung ương mà gian trá, vụng về, sơ hở. Luật sư Trần Đình Triển sẽ cãi cho ông Hà Vũ trước tòa. Mong rằng phiên tòa mở sớm để xem ông Nhà nước gian trá vụng về sẽ ăn nói ra sao trước toàn xã hội.

Công an từng «phong Thánh» cho ông Nguyễn Văn Hải tức Blogger Điếu Cày, khi cùng ngành tư pháp khép tội anh trốn thuế, một chuyện vu vơ không thuyết phục được ai.Thật là một hành vi hèn hạ. Sau khi ‘phong Thánh’ cho anh, uy tín anh càng lên cao, họ không dám trả tự do cho anh, giữ anh trong tù dù chưa có xét xử thêm, chưa có bản án mới. Lại một sự hèn hạ, «phong Thánh» lần 2 cho anh Điếu Cày quý mến của Dân Oan, của nhân dân.

Họ cũng đã từng «phong Thánh» cho luật sư Lê Thị Công Nhân, khi kết tội cô âm mưu lật đổ chính quyền, khi cô không có một tấc sắt trong tay, sức trói gà không chặt, bê không nổi để «lật đổ» một thùng nước tắm cho trẻ.

Họ đã «phong Thánh» cho cô Phạm Thanh Nghiên, khi bắt cô lúc cô đang tọa kháng ở trong nhà riêng, với dòng chữ «Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam» ở trước mặt. Bị tù vô lý nhưng dư luận càng biết rõ, hiểu rõ, quý trọng cô gấp bội khi biết cô đã lặn lội vào Thanh Hóa thăm hỏi bà con ngư dân bị lính Trung Quốc đánh đập, bắt giữ …Có ai trong Bộ Chính trị có lòng yêu nước thương dân bằng cô gái nhỏ bé mà tâm hồn cao quý đến vậy.

Họ cũng đã «phong Thánh» cho cô Trần Khải Thanh Thủy gan góc bị mafia – Công an hành hung, lại bị chúng vu cáo ngược lại là hành hung người đang làm công vụ. Chính trò vu khống của Công an đã giúp thêm cô nổi bật trên trường quốc tế để được giải thưởng vẻ vang về Nhân quyền.

Cũng phải ghi công ngành Công an đã bịt mồm Linh Mục Nguyễn Văn Lý, để thế giới có bức ảnh độc đáo một công an mặc quân phục dơ tay bịt mồm bị cáo giữa phiên tòa, một bức ảnh lịch sử ghi lại một nét đậm về một chế độ cảnh sát cộng sản độc đoán đến mức nào.

Cần nói thêm, dựng lên vụ án mua dâm cho luật sư Hà Vũ, vậy sao không thấy đá động đến vụ án mua dâm ở Hà Giang đã sáng tỏ như ban ngày? Sao Nguyễn Trường Tô, chủ tịch tỉnh, phó bí thư tỉnh ủy, vẫn ngang nhiên ngoài vòng pháp luật ? Như luật sư Trần Đình Triển nhận định đây là một vụ cưỡng dâm tập thể do một bọn viên chức đầu tỉnh chủ trương, biến hơn 20 em gái nhỏ thành những nô lệ tình dục.

Vụ án đã được quyết định điều tra lại từ đầu để xét xử lại. Vậy tại sao 2 em Hằng và Thúy lẽ ra phải được tự do ngay theo luật định, lại vẫn nằm oan ức trong tù? Có đại biểu Quốc hội nào nêu lên vụ án kinh khủng này này và số phận oan trái của 2 em gái đáng thương này không?

Rõ ràng những trò hạ cấp của ngành Công an và Tuyên giáo đã giúp khá đắc lực cho phong trào công dân phát triển nhanh thêm.

Đó là một nét nổi trội cuối năm 2010 này, khi sắp bước vào Đại Hội XI của đảng CS, với so sánh lực lượng giữa dân chủ và độc đoán, yêu nước và bán nước, thương dân và cướp của dân, trọng luật pháp và khinh luật pháp, lương thiện và tham nhũng…đang thay đổi ngày càng rõ rệt, sâu đậm.

Nguồn: Bùi Tín Blog

Bắt Cù Huy Hà Vũ là bịt được mồm cả thiên hạ?

Tư Ngộ/Người Việt

Tin bắt Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, con trai nhà thơ công thần của chế độ, Cù Huy Cận, hồi tuần qua chấn động dư luận trong ngoài nước. Ðến nay, những lời bàn tán, bình luận vẫn còn râm ran trên các diễn đàn điện tử.

Tấm hình lần đầu được phổ biến trên báo điện tử VietNamNet, ông Cù Huy Hà Vũ cởi trần, mặc quần đùi. Tấm hình chỉ xuất hiện có vài giờ thì bị gỡ xuống, thay bằng tấm hình khác. (Hình: VietNamNet)

Chỉ cần đánh nhóm từ “Cù Huy Hà Vũ bị khởi tố” vào mạng tìm kiếm Google Search là hiện ra tới 1,770,000 đề mục liên quan đến đề tài này chỉ trong vòng 4 ngày.

Ai cũng nhìn thấy và biết Bộ Công An CSVN đã dàn dựng một vụ vu cáo để bắt ông Cù Huy Hà Vũ theo một kịch bản thật vụng về.

Cho một phụ nữ tới phòng ngủ khách sạn, mà ông Vũ ngủ qua đêm ở Sài Gòn khi ông tới thành phố này để đón ông chú ra Bắc về việc gia đình, dàn dựng màn mua bán dâm. Gian mà không ngoan.

Tấm hình đầu tiên được phổ biến trên báo điện tử VietNamNet ngày 5 tháng 11 năm 2010 “do Cơ quan An Ninh Ðiều Tra cung cấp” thấy ông Vũ ngồi cởi trần, trên người chỉ có cái quần xà lỏn, phía trước là một phụ nữ mặc quần áo đầy đủ, tóc quăn queo và mặt bị làm mờ để giấu nhân dạng.

Nhưng chỉ ít giờ sau, tấm hình này được thay bằng một tấm hình khác, thấy ông Vũ mặc quần áo đầy đủ ngồi bên giường. Còn người phụ nữ thì đứng ở chỗ cái bàn, cúi đầu ký giấy, cũng không ai thấy mặt.

Tấm khăn trải giường ở hai tấm hình có những hình vẽ khác nhau. Chộp được tấm hình đầu tiên, một độc giả của trang mạng Bauxite Vietnam đã kiểm chứng nguồn gốc thì thấy, tấm hình có ông Vũ cởi trần đã được chụp từ ngày 14 tháng 2 năm 2010 vào lúc 7 giờ 27 phút chiều, lồng ghép bằng kỹ thuật sửa chữa thay đổi photoshop.

Năm ngoái, ngày 9 tháng 10 năm 2009, báo Dân Trí loan tin kèm theo tấm hình bà Trần Khải Thanh Thủy “bị bắt về tội cố ý gây thương tích” mà báo chú thích nguồn gốc tấm hình là “Ảnh do cơ quan công an cung cấp”.

Dân mạng bèn phân tích tấm hình Nguyễn Mạnh Ðiệp (kẻ hành hung vợ chồng bà Thủy lại được công an gọi là nạn nhân) ngồi được săn sóc vết thương ở bệnh viện, thấy tấm hình đã chụp từ 4 năm trước đó và công an phù phép với kỹ thuật photoshop để vu cáo cho bà Thủy, hợp thức hóa chuyện tống giam bỏ tù một người viết báo tự do.

Bây giờ, vẫn cái khung kịch bản vụng về đó được lập lại đối với ông Cù Huy Hà Vũ.

Báo chí nhà nước lại còn viết rằng khi khám xét phòng 101 khách sạn Mạch Lâm ở Sài Gòn mà ông Vũ thuê, công an còn thu giữ hai bao cao su “đã qua sử dụng”. Ðể rồi TTXVN còn nói rằng ông “cũng phải chịu trách nhiệm về hành vi quan hệ dâm ô, trụy lạc gây ra đêm ngày 4 tháng 11 năm 2010”.

Một báo nhà nước thì vội vàng phóng tin ông “mua dâm”, có tên tắt là HLNQ, gọi là Quỳnh, rồi sau lại nói là Hồ Lê Như Quỳnh 36 tuổi và cũng là luật sư.

Nếu quả thật có cái vụ “mua dâm” hay “dâm ô trụy lạc” thì sự việc chỉ ngừng ở đó, làm sao lại phải “bắt khẩn cấp” ông Vũ và “xét nhà khẩn cấp” chỉ ít tiếng đồng hồ sau màn dàn dựng vội vã ở khách sạn? Mà lại là để điều tra truy tố về tội “tuyên truyền chống nhà nước”?

Tấm hình photoshop ngày 10 tháng 2 năm 2010 tố cáo chế độ Hà Nội đã chuẩn bị kịch bản này từ lâu để bắt ông Cù Huy Hà Vũ, chỉ đợi cơ hội là thi hành.

Nhìn ngược lại chỉ ít ngày trước, ông Cù Huy Hà Vũ đã cho vợ là Luật Sư Nguyễn Thị Dương Hà và một phụ tá là Luật Sư Lương Quang Tuấn tới Ðà Nẵng để bào chữa cho 6 giáo dân Cồn Dầu bị vu cho tội “gây rối trật tự công cộng” và “chống người thi hành công vụ”.

Hai luật sư vừa kể đã làm đầy đủ thủ tục để bảo vệ cho thân chủ nhưng đơn của họ đã bị bác mà ông Vũ cho hay Thẩm Phán Tán Thị Thu Dung làm trái luật.

Hai giáo dân đã bị kết án tù và 4 người bị án treo. Sau phiên xử, văn phòng luật của vợ chồng ông đã nộp đơn yêu cầu Sở Công An Ðà Nẵng và Viện Kiểm Sát thành phố truy tố Thẩm Phán Tán Thị Thu Dung vì là một người có trách nhiệm bảo vệ pháp luật lại cố ý làm trái luật.

Bản kiểm tra sự thật về tấm hình do công an cung cấp cho báo điện tử VNExpress xác định là một tấm hình ghép với kỹ thuật photoshop từ một tấm hình đã làm sẵn từ ngày 10 tháng 2 năm 2010, nay được đem cung cấp cho báo chí để vu cáo ông Cù Huy Hà Vũ. (Hình: Bauxite Vietnam)

Trong cuộc trả lời phỏng vấn của báo Công Giáo Nữ Vương Công Lý ngày 2 tháng 11 năm 2010, dựa trên các điều luật của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự và Bộ Luật Hình Sự, ông tố cáo “Hiển nhiên là âm mưu chiếm đoạt đất đai của giáo dân Cồn Dầu từ phía chính quyền thành phố Ðà Nẵng” và nói “Ðau đớn thay, giáo dân Cồn Dầu đang đối mặt với nguy cơ mất quê hương ngay chính trên quê hương mình”.

Có thể sự can đảm đứng ra bảo vệ giáo dân Cồn Dầu và những lời phê phán chế độ độc tài đảng trị là những giọt nước làm tràn ly. Chế độ Hà Nội căm tức ông suốt mấy năm qua vẫn chưa bỏ tù ông dù ông viết nhiều bài công kích đảng và nhà nước rất dữ dội. Những lá đơn kiện ông thủ tướng thâm hiểm Nguyễn Tấn Dũng ban hành văn bản trái luật như sự thách đố công khai tới sự tồn tại của cái chế độ độc tài đảng trị, nói một đàng làm một nẻo.

Cù Huy Hà Vũ là cố vấn pháp luật cho tổ chức Bauxite Vietnam. Tất cả các bài viết, đơn kiện của ông đều xuất hiện trên trang mạng này. Hiện đã có hơn 2 ngàn người phần đông là trí thức, chuyên gia các ngành trong và ngoài nước ký tên trên bản kiến nghị thứ hai yêu cầu dừng khai thác bauxite, xuất phát từ thảm họa bùn đỏ ở Hungary.

Trong bản kiến nghị thứ hai này, có cả chữ ký của bà nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, và ông Nguyễn Minh Nhị (em ruột chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết), nguyên là một bí thư tỉnh ủy miền Nam.

Có nghi vấn cho rằng bắt bỏ tù Cù Huy Hà Vũ là để đánh phủ đầu, không những đe dọa cả nhóm chủ trương mạng Bauxite Vietnam, mà còn để chận cái kiến nghị vừa nói và đe dọa những người trong nước đã ký tên trên đó. Có thể nó làm rung rinh không phải chỉ cái tham vọng làm tổng bí thư của Nguyễn Tấn Dũng, mà còn là sự tồn tại của đảng Cộng Sản.

Diễn biến mấy ngày tới đây về an nguy của nhóm chủ trương Bauxite Vietnam, và về trang mạng này, cho người ta hình dung rõ nét hơn về cao điểm đàn áp những người đứng ở lề trái.

Những kẻ chóp bu của đảng Cộng Sản Việt Nam có thể ngầm chơi lẫn nhau để chiếm phần hơn, nhưng khi đụng đến sự tồn tại của chế độ để tiếp tục ăn bẩn, thì họ sẵn sang bắt tay nhau.

Những kẻ chóp bu của đảng Cộng Sản Việt Nam có thể ngầm chơi lẫn nhau để chiếm phần hơn, nhưng khi đụng đến sự tồn tại của chế độ để tiếp tục ăn bẩn, thì họ sẵn sang bắt tay nhau.

Bỏ tù một ít người can đảm như ông Cù Huy Hà Vũ liệu có bịt được mồm cả thiên hạ không?