Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Linh tinh xà bần




Lạm phát trong tháng 4 tăng nhanh nhất trong 20 năm

Các bản tin kinh tế của Bloomberg và Reuters ngày 25/4 cho hay tốc độ leo thang lạm phát tại Việt Nam trong tháng này tăng nhanh nhất kể từ năm 2008 tới nay.

Theo số liệu của Tổng cục Thống kê, chỉ số giá tiêu dùng CPI tăng cao kỷ lục, trên 17,5% so với cùng thời gian năm ngoái. Giá cả tháng này tiếp tục tăng vọt, cao hơn 3,3% so với tháng trước.

Tính từ đầu năm tới nay, lạm phát đã tăng trên 9,6% so với mục tiêu kiềm chế lạm phát ở mức 7%.

Theo Tân Hoa Xã, tất cả 11 nhóm mặt hàng được dùng để đánh giá chỉ số tiêu dùng CPI đều tăng trong tháng tư. Giá cả các lĩnh vực từ vận tải, dịch vụ nhà hàng, thực phẩm, điện, nước, xăng, cho tới vật liệu xây dựng đều leo thang.

Giới hữu trách Việt Nam nói tình hình biến động chính trị ở Trung Đông và Bắc Phi cùng thiên tai ở Nhật Bản đẩy giá cả tiêu dùng trên thế giới lên cao và Việt Nam cũng bị ảnh hưởng.

Giới chuyên môn dự đoán tỷ lệ lạm phát của Việt Nam sẽ tiếp tục tăng lên gần mức 20% trước khi giảm xuống khoảng 13% vào cuối năm nay.

Nguồn: Bloomberg, Reuters, Xinhua

VOA Vietnam

Bùi Chát được trao giải ‘Quyền Tự Do Xuất Bản’ của IPA

Bùi Chát chụp hình chung với Chủ tịch IPA,

Bộ trưởng Văn hóa Argentina và thị trưởng Bueno Aires

NXB ‘Giấy Vụn’ và phong trào ‘thơ chui’ Việt Nam


BUENOS AIRES, Argentina - Bùi Chát, nhà thơ và cũng là người sáng lập nhà xuất bản Giấy Vụn ở Việt Nam vừa được công bố trúng giải “Quyền Tự Do Xuất Bản” (Freedom to Publish Prize) của hiệp hội nhà xuất bản quốc tế IPA, theo tin của Publishers Weekly.

Bùi Chát. (Nguồn: PublishingPerspectives)

Bùi Chát tên thật là Bùi Quang Viễn, sinh năm 1979 ở Biên Hòa và cư ngụ ở Sài Gòn. Là một thành viên của nhóm Mở Miệng nổi tiếng, năm 2004, anh và nhà thơ Lý Ðợi bị bắt giam hai ngày về tội phát tờ rơi tại một buổi đọc thơ bị công an bắt giải tán.

Chủ tịch hội IPA là ông YoungSuk “Y.S” Chi sẽ đích thân trao phần thưởng này cho anh, trong ngày hội chợ sách quốc tế lần thứ 37, tổ chức tại Buenos Aires hôm 25 tháng 4.

Tại Việt Nam Bùi Chát là một nhà xuất bản “chui” và một nhà thơ trong phong trào “thơ chui”. Ông từng cho in và phát hành nhiều tác phẩm của các “nhà thơ ngoài luồng”, tìm cách tránh né sự kiểm duyệt của chính quyền.

Với danh hiệu “nhà xuất bản Giấy Vụn” và in bằng photocopy, Bùi Chát và các nhà thơ “chui” in nhiều tác phẩm bị cấm. Nhiều người trong phong trào “thơ chui” cũng có tên trong “câu lạc bộ nhà báo tự do” bị đàn áp dữ dội, tiêu biểu là blogger Ðiếu Cày.

Bjorn Smith-Simonsen, chủ tịch Ủy ban Quyền Tự Do Xuất bản của IPA nói: “Sau gần 10 năm tranh đấu dai dẳng, nhà xuất bản do ông Bùi Chát thành lập đã giúp tạo được một phong trào phát hành độc lập ở Việt Nam. Trong điều kiện cực kỳ khó khăn, nhà xuất bản Giấy Vụn đã khơi mào một tân phong trào của các nhà tư tưởng, nhà văn, nghệ sĩ tự do, những người nhất định không chịu tuân theo qui tắc sáng tác của chính quyền.”

Tập thơ “47” in bằng photocopy, ấn phẩm của “nhà xuất bản Giấy Vụn”. (Hình: Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt)

Bùi Chát nhận định: “Sách có sức mạnh mang lại tự do cho thế giới; tự do cho những ai phát hành sách, đọc sách, và cả cho những người muốn thảo luận sách vở mang lại cho họ những gì. Chúng tôi mong rằng phần thưởng này sẽ là một lực đẩy quan trọng cho sự phát triển của phong trào xuất bản độc lập và xã hội dân sự ở Việt Nam.”

Ngoài Bùi Chát và Lý Ðợi, nhiều nhà thơ “chui” khác vẫn liên tiếp bị công an sách nhiễu, bị mất việc, bị thường xuyên gọi lên làm việc, như Nguyễn Quốc Chánh, Uyên Vũ. (T.P.)

Nguồn: Người Việt


Hiệp Hội Nhà Xuất Bản Quốc Tế (IPA) trong một thông cáo báo chí hôm Thứ Hai, 25.04.2011, cho biết đã trao Giải Tự Do Xuất Bản cho nhà thơ Bùi Chát, người sáng lập Nhà Xuất Bản Giấy Vụn tại Việt Nam, vì tấm gương can đảm của anh trong việc cổ xúy cho quyền tự do xuất bản.

Chủ Tịch IPA YoungSuk Chi chính thức trao giải thưởng này trong một buổi lễ cùng ngày, được tổ chức trong khuôn viên Hội Chợ Sách Quốc Tế Buenos Aires lần thứ 37, và trong khuôn khổ của chương trình Thủ Đô Sách Thế Giới Buenos Aires 2011. Tiến Sĩ José Claudio Escribano đọc bài diễn văn chính. Ngoài ra còn có phát biểu của Thị Trưởng Buenos Aires Mauricio Marci, và Trưởng Phòng Văn Hóa thành phố Buenos Aires Hernan Lombardi.

Ủy Ban Tự Do Xuất Bản của IPA và Hội Đồng IPA đã chọn Bùi Chát, một người can đảm tổ chức nhà xuất bản chui trong nước Việt Nam, và người đứng đầu của Nhà Xuất Bản Giấy Vụn, là người thắng Giải Tự Do Xuất Bản 2011. Giấy Vụn chuyên in và xuất bản các tác phẩm của những “nhà thơ vỉa hè” ở ngoài tầm với của các cơ quan kiểm duyệt. Dưới sự lãnh đạo của Bùi Chát, Giấy Vụn đã trực tiếp hỗ trợ cho sự hình thành của các nhà xuất bản khác tại Việt Nam hoạt động độc lập và tự do, xuất bản tác phẩm của những tác giả và sử gia bị cấm.

Ông Bjorn Smith-Simonsen, Chủ Tịch Ủy Ban Tự Do Xuất Bản của IPA, nói: “Sau gần 10 năm phấn đấu bền bỉ, nhà xuất bản do Bùi Chát thành lập đã giúp tạo ra một phong trào xuất bản độc lập ở Việt Nam. Dưới những điều kiện cực kỳ khó khăn, nhà xuất bản Giấy Vụn đã khởi xướng một phong trào mới của những nhà tư tưởng tự do, những người viết tự do, những nghệ sĩ tự do, những người từ chối tuân theo các luật lệ về sáng tạo của Nhà Nước. Giấy Vụn đã giúp kéo đổ những bức tường kiểm duyệt. Nhà xuất bản này và người sáng lập của nó đã có thể, qua nỗ lực của họ, phục hồi lại niềm tin vào quyền tự do phát biểu và quyền tự do xuất bản trong thế hệ mới của đất nước mình. Họ đã có thể nâng cao sự quan tâm của công chúng về các quyền con người căn bản của đồng bào họ: quyền tự do tư tưởng, tự do sáng tạo, tự do xuất bản và tự do đọc mà không sợ bị ngược đãi. Vì tất cả các lý do đó, cộng đồng xuất bản quốc tế công nhận người xuất bản này hôm nay tại Buenos Aires, Thủ Đô Sách Thế Giới 2011.”

Nhận giải thay mặt cho các độc giả, đồng nghiệp, bạn bè và người ủng hộ Giấy Vụn, Bùi Chát nói: “Sách có quyền năng làm thế giới tự do; tự do cho những ai xuất bản sách, cho những ai đọc sách, và cho những ai thảo luận về những gì sách mang tới cho họ. Chúng tôi hy vọng giải thưởng này sẽ là một lực đẩy quan trọng cho sự phát triển của phong trào xuất bản độc lập và xã hội dân sự tại Việt Nam.”

 damau.org

Nguồn: Thông cáo báo chí của IPA


Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Ông Christian Marchant nhận giải thuởng về thành tích cổ xúy cho dân chủ, nhân quyền

Một nhân viên ngoại giao của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội được nhiều người biết đến với những nỗ lực vuợt bậc trong mục tiêu bênh vực và cổ xuý cho nhân quyền và tự do dân chủ ở Việt Nam hôm qua được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trao tặng giải thưởng về thành tích thăng tiến dân chủ và nhân quyền

Trợ lý Ngoại truởng đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động Michael Posner, công bố giải thưởng Thành tựu về Nhân quyền và Dân chủ của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ được trao cho ông Christian Marchant, Tùy viên Chính trị của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội.

Trong chức vụ tùy viên chính trị tại Hà Nội từ năm 2007 cho đến nay, ông Marchant đã không ngừng nỗ lực bênh vực và cổ xuý cho nhân quyền và tự do dân chủ tại Việt Nam. Ông tham gia tích cực công cuộc hợp tác chống tra tấn, thuyết phục về các vấn đề quyền sở hữu, và có nhiều đóng góp cho tiến trình đối thoại song phương giữa Hoa Kỳ và Việt Nam về nhân quyền.

Trong bài phát biểu tại lễ trao giải thưởng, Thứ trưởng Ngoại giao đặc trách các vấn đề dân chủ William Burns nói: "Tại Việt Nam, ông Marchant là một người thuyết phục bênh vực cho cộng đồng các nhà bất đồng chính kiến bị ngăn cấm; ông giúp kết nối các nhà bất đồng chính kiến bị giam cầm và thân nhân của họ với thế giới bên ngoài. Và trong một trường hợp xảy ra ngay trước thềm một tòa án, chính nhờ sự can thiệp của ông Marchant đã giúp một nhà tranh đấu chính trị tích cực tránh bị hành hung."

Ông Marchant được các cộng đồng tranh đấu cho nhân quyền và tự do dân chủ biết đến nhiều nhất, và được truyền thông quốc tế nói đến nhiều nhất hồi đầu năm nay, khi ông bị công an Việt Nam bắt đưa lên xe công lực, giải đi khỏi một giáo xứ Công giáo ở Huế, nơi ông đang tìm cách đến thăm Linh mục Nguyễn Văn Lý, một nhà bất đồng chính kiến bị giam cầm nhiều năm trước đó, vừa được chính quyền tạm thả vì đau bệnh. Washington kịch liệt phản đối Việt Nam về vụ này. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã gởi kháng thư cho Hà Nội và triệu đại sứ Việt Nam ở Washington để phán đối việc hành hung giới chức ngoại giao của Hoa Kỳ.

Có 4 "nhà vô địch cổ xúy cho nhân quyền và tự do dân chủ" – như phát biểu của Thứ trưởng Burns – được vinh danh tại lễ trao giải năm nay. Nhóm “Damas de Blanco” hay “Các Phụ nữ Áo trắng” của Cuba được trao Giải các nhà bảo vệ cho nhân quyền; Đại sứ Steve Beecroft của Hoa Kỳ tại Jordan được trao Giải ngoại giao cổ xúy cho nhân quyền; và 2 nhân viên ngoại giao là bà Holly Lingdquist Thomas của Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Uzbekistan, và ông Christian Marchant của Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội được trao Giải thành tựu nhân quyền và dân chủ.

Thứ trưởng Burns nói: "Chính quyền Hoa Kỳ, và đặc biệt là Ngoại trưởng Hillary Clinton, đặt nhiệm vụ thăng tiến nhân quyền là một trong 4 ưu tiên hàng đầu về an ninh quốc gia. Các diễn biến chính trị trên khắp Trung Đông và Bắc Phi nhắc nhở chúng ta khát vọng chung của con người trên toàn cầu là được sống đúng nhân phẩm, luôn mưu tìm tự do và cơ hội, và tự định ra hướng đi cho mình."

Ông Burns nói tiếp rằng những diễn biến đó cũng nhắc chúng ta rằng sự ổn định không phải là một hiện tượng được thể hiện bằng những con số thống kế, và rằng các hệ thống chính trị và giới lãnh đạo không đáp ứng được nguyện vọng sâu xa của nhân dân họ thì càng trở nên mong manh hơn, chứ không ổn định.

VOA

Thực trạng đất nước và những vấn đề nổi cộm trước mắt

Nguyễn Trọng Vĩnh

Hòa bình được lập lại trên đất nước ta đã hơn 30 năm. Trong thời gian ấy các nước xung quanh ta phát triển rất mạnh và phồn vinh, từ Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Malaysia, Thái Lan, v.v.

Nước ta, trong thời gian qua cũng đạt được một số thành tựu, như: xây dựng được hệ thống đường sá, cầu cống trên toàn quốc (tuy chất lượng chưa cao, nơi này nơi khác có hư hỏng lún sụt); mở rộng và nâng cấp một số sân bay, bến cảng; xây thêm được một số công trình thủy điện trọng yếu; phát triển được ngành dầu khí; có một số khu công nghiệp hoạt động tương đối có hiệu quả; xuất khẩu được khối lượng gạo lớn và số lượng nông, thủy sản quan trọng; bộ mặt các thành thị được nâng cấp, chỉnh trang phong quang, khởi sắc hơn; xóa đói giảm nghèo có kết quả nhất định; hoạt động ngoại giao năng động, vị thế quốc tế của nước ta được nâng cao; GDP hàng năm tăng với tỷ lệ có vẻ đáng kể, nhưng xét về nhân tố cấu thành và đi lên từ cơ sở xuất phát thấp nên giá trị thực không mấy.

Cùng trong bối cảnh quốc tế ấy, nước ta vẫn tụt hậu xa so với các nước xung quanh. Không những thế, tình hình nước ta còn rất nhiều điều đáng lo ngại và bức xúc:

1. Ngoài việc lấy đất để phát triển giao thông, mở các khu công nghiệp là cần thiết, còn thì do thu hút đầu tư địa ốc quá nhiều, xung quanh nhiều khu đô thị mới quá nóng, mở hàng trăm sân gôn, nên mất rất nhiều ruộng đất. Do người ta xây nhiều đập trên thượng nguồn sông Mêkông, có thể sẽ xây đập thủy điện Sayaburi (đang bàn thảo), và cũng do biến đổi khí hậu, tương lai đồng bằng sông Cửu Long Nam Bộ sẽ thiếu nước ngọt, nhiễm mặn, không có lượng phù sa, “vựa lúa” của chúng ta không còn dồi dào như hiện nay, chúng ta sẽ đối mặt với nguy cơ mất an ninh lương thực nếu còn phung phí ruộng đất canh tác của mình.

2. Lâm tặc và đầu nậu gỗ phá rừng vô tội vạ không kiểm soát và ngăn chặn được, lại do phá rừng trồng cà phê, làm rẫy, cho thuê hàng ngàn hecta rừng ven biên giới hàng 50 năm, người thuê cố nhiên cũng tự do phá, nên rừng mất quá nhiều, lũ lụt nghiêm trọng, khô hạn thất thường, hàng triệu dân khốn khổ, nên nếu không có biện pháp kiên quyết giữ rừng, và nếu lại khăng khăng làm đường sắt cao tốc vốn chưa có nhu cầu thực tế (và không chịu nghe biểu quyết bác bỏ của Quốc hội), thì sẽ phải phá bao nhiêu rừng nữa, tai họa sẽ còn thảm khốc đến thế nào?

3. Về quan hệ với Trung Quốc:

Trước sau ta luôn chủ trương “hữu nghị với Trung Quốc trên tinh thần tôn trọng độc lập chủ quyền của nhau, không can thiệp vào nội bộ nhau, hợp tác cùng có lợi”. Thực tâm Trung Quốc lại không chấp nhận như thế. Họ xảo quyệt đưa ra “16 chữ” và “4 tốt” cốt để ru ngủ và hạn chế ta. Về các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ta có đầy đủ cứ liệu lịch sử và pháp lý là thuộc chủ quyền của ta, nhưng ta quá ngây thơ và thật thà tuân thủ “16 chữ” và “4 tốt” (hoặc là quá mềm yếu, đánh mất bản lĩnh của người lãnh đạo biết tiếp nối tư tưởng độc lập tự chủ Hồ Chí Minh), nên không công bố công khai những cứ liệu lịch sử đầy sức thuyết phục ấy cho thế giới thấy chính nghĩa thuộc về ta, rằng Hoàng Sa, Trường Sa đích thực là của Việt Nam không thể tranh cãi. Ta đấu tranh thì họ thất lý. Ta không đối đầu quân sự với họ, ta đấu tranh chính trị ngoại giao đồng thời vẫn giữ quan hệ hữu nghị (hữu nghị cũng có đấu tranh). Không nên sợ hão rằng vì công khai tư liệu đấu tranh chính trị, ngoại giao mà Trung Quốc có thể vô cớ phát động chiến tranh toàn diện đánh ta. Họ đương tuyên bố “không xưng bá”, đương phô trương “bộ mặt đẹp, yêu chuộng hòa bình” với thế giới. Hơn nữa nội bộ họ hiện nay cũng đầy dẫy mâu thuẫn đe dọa mất ổn định. Giả sử chiến tranh có xảy ra đi nữa, dù giữa bên mạnh và bên yếu, không có bên nào không tổn thất. Tuy nhiên xét tình hình thực tế hiện nay thì Trung Quốc không và chưa vội bành trướng bằng thủ đoạn gây chiến, họ có cách khác: “chinh phục mềm và gặm dần”.

Tại sao ta không dám công khai giới thiệu cho toàn dân ta những cứ liệu lịch sử vững chắc của ta và của thế giới khẳng định hùng hồn Hoàng Sa, Trường Sa là của ta, trong khi Trung Quốc hễ có cơ hội là bày đặt ra nhan nhản đủ loại tư liệu và “chính thống hóa” chúng để giáo dục cho dân họ, từ trong giáo án các trường học, từ trên sách vở, báo chí, phát thanh truyền hình, nhằm nhồi nhét cho dân họ tin nhầm “Tây Sa”, “Nam Sa” là của Trung Quốc từ thuở xa xưa bị Việt Nam và Philipin “xâm chiếm” cần phải “thu hồi”? Chỉ về phương diện này thôi, phải nói, thật là khó hiểu và khó khăn khi muốn xác quyết với chính mình cũng như với người khác rằng người lãnh đạo của chúng ta hôm nay vẫn nối tiếp được truyền thống của cha ông, kiên cường lo lắng giữ vẹn toàn lãnh thổ của Tổ quốc!

Trung Quốc luôn nhắc “16 chữ” và “4 tốt” giả dối, nói trăm lời “hữu hảo”, nhưng không ngừng lấn át, đe dọa và triển khai nhiều hoạt động thâm hiểm đối với ta. Chiếm quần đảo của ta, bao chiếm hải phận trong Biển Đông của ta với cái “lưỡi bò” phi pháp; dùng tàu lớn (tàu “lạ”) đâm chìm tàu cá của ngư dân ta; bắn, bắt ngư dân ta, tịch thu tàu, thuyền ngư cụ của họ đòi chuộc và bắt nộp phạt… Gần đây họ tập trận gần Trường Sa nhằm uy hiếp ta. Trong đất liền, Trung Quốc đã đứng chân được trên vị trí chiến lược Tây Nguyên xung yếu của ta, đã thuê dài hạn (50 năm) được hàng ngàn hécta rừng ven biên giới và đầu nguồn của nước ta, thuê dài hạn một đoạn bờ biển ở Đà Nẵng nói là để làm “khu vui chơi giải trí”, xây bao kín, người Việt Nam không được đến, họ làm gì trong đó ai biết. Họ dùng thủ đoạn bỏ thầu “thấp”, trúng thầu nhiều công trình trong Nam, trúng thầu xây dựng một loạt nhà máy nhiệt điện; họ dễ dàng đưa ồ ạt lao động của họ vào mà chúng ta không kiểm soát được. Đã có hàng vạn người Trung Quốc rải khắp nước ta từ núi rừng đền đồng bằng, ven biển cũng không ai kiểm soát. Hàng hóa Trung Quốc còn tràn ngập, chiếm lĩnh thị trường chúng ta. Hiện nay tỉnh Quảng Tây đương đàm phán với bên ta “lập khu hợp tác kinh tế xuyên biên giới” giữa Bằng Tường và Đồng Đăng rộng 8,5km gọi là “1 khu vực 2 Quốc gia” và 1 “khu hợp tác kinh tế xuyên biên giới” nữa giữa Đông Hưng và Móng Cái khoảng 10km2. Chúng ta rất cần tỉnh táo cân nhắc và cảnh giác trước những điều này, nói như người xưa, chỉ ngủ một mắt còn một mắt vẫn phải ngóng nhìn động tĩnh của anh láng giềng xấu chơi nơi biên giới! Người cầm chịch đất nước có làm được vậy hay không? Dân chúng đang mong họ trả lời câu hỏi ấy bằng những hành vi, động thái cụ thể – dù là tượng trưng – giúp mình có chút yên lòng. Thế mà, những tín hiệu qua lại ngoại giao con thoi trong những ngày gần đây lại có vẻ như là câu trả lời ngược với điều dân chúng mong đợi – những hoạt động ấy chưa làm “yên dân” chút nào cả, và xin đừng tưởng rằng người dân không biết gì. Người ta dễ dàng so sánh với Philippines, với Malaysia… với nhiều nước ASEAN khác, và bất kỳ một sự “quanh co” nào mà nhìn cho thật sâu là trái với các nguyên tắc ứng xử về Biển Đông đã được ASEAN đề xuất trong Hội nghị thượng đỉnh nhiều năm về trước đều gây lo ngại, nếu không nói là làm giảm sút niềm tin nghiêm trọng.

Ở Lào, Chính phủ Lào mở đặc khu kinh tế Bò Ten với Trung Quốc. Đến nay toàn bộ nhà ở, khách sạn, cửa hàng… đều là của Trung Quốc; 90% dân số là người Trung Quốc, 10% người Lào chỉ làm thuê lặt vặt, vô hình trung và nghiễm nhiên huyện Bò Ten trở thành thành phố của Trung Quốc rồi. Nhớ lại “điểm nối ray” năm xưa sâu vào đất ta khoảng trên 100m cách “Mục Nam quan”, nay đã thành đất của Trung Quốc mà khôn xiết lo lắng! Các vị lãnh đạo có biết, có quan tâm và thao thức cùng dân chúng hay không?

Tất cả tình hình trên đây cho thấy nước ta đang đứng trước nguy cơ trở thành một chư hầu hoặc thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc, không chóng thì chầy. Độc lập tự do phải đổi bằng xương máu của hàng triệu người Việt Nam ta, của nhiều thế hệ con em tinh hoa của dân tộc trong bao nhiêu năm trời rồi sẽ ra sao đây?!

4. Giàu nghèo phân hóa càng xa, bất công đầy dẫy. Một tầng lớp người chỉ độ 1,2% dân số giàu nứt đố đổ vách do tham nhũng, do buôn bán đất và chiếm đất, do đầu cơ, buôn lậu, do nhận hối lộ từ trong nước và nước ngoài, do ăn từ các dự án. Có những người có 5, 7 biệt thự. Họ ăn chơi phè phỡn, sống như đế vương. Trong khi đó thì đa số nông dân còn quá nghèo, đa số công nhân lương thấp, không có nhà ở, đời sống chật vật; có những người nghèo phải bới từng đống rác, túi rác để kiếm sống. Ốm đau thì người nghèo, người thu nhập thấp khó có đủ tiền chữa bệnh, có được nằm viện thì 2, 3 thậm chí 4 người 1 giường, thuốc men có hạn. Người giàu đi chữa bệnh nước ngoài không là gì, ở trong nước, sẵn tiền “dịch vụ” thì được săn đón, một mình một giường hoặc một phòng, được chăm sóc chu đáo.

Về học hành thì con nhà giàu nếu học trong nước thì ô tô đưa đón, muốn học trường nào tha hồ chọn; đi Tây, đi Mỹ học cũng dễ dàng thoải mái. Con nhà nghèo thì học hết T.H.P.T cũng khó, bỏ học giữa chừng cũng rất nhiều do học phí cao và nhiều khoản đóng góp khác, hoặc do phải nghỉ để giúp gia đình kiếm sống. Trong xã hội còn nhiều bất công nữa, ví như nông dân bị thu hồi đất thì được đền bù với giá rẻ mạt, nhà đầu tư địa ốc (thuộc các “nhóm lợi ích”) giành được đất ngon, xây nhà thì bán giá cao gấp hàng nghìn lần, thu lãi kếch xù; người vô tội thì có tội, kẻ có tội lại được thưởng; thiếu nữ bị dỗ bán dâm thì bị tù, nhiều kẻ mua dâm các em lại vô tội, v.v.

5. Công nghiệp của ta phần lớn là lắp ráp, gia công, phải nhập nguyên liệu nên xuất khẩu thu lợi về không nhiều, góp cho ngân sách không mấy; các tập đoàn kinh tế Nhà nước ngày càng bị Thanh tra Kiểm toán phát hiện cái thì lỗ vốn, cái thì thất thoát lớn và ngày càng lộ ra thêm những món nợ khổng lồ khó lòng trả được, nên tài chính quốc gia đã eo hẹp càng thêm eo hẹp, hàng năm liên tiếp nhập siêu lớn, tuy xuất khẩu nông, thủy sản khá nhưng dự trữ ngoại tệ mỏng, trong khi đó nợ nước ngoài quá nhiều, rất đáng lo ngại.

6. Lạm phát phi mã, đồng tiền mất giá, mọi thứ đều tăng vọt và tăng nhanh chưa có điểm dừng. Giá điện, giá xăng tăng càng đội giá thức ăn vật dùng hàng ngày tăng ngất ngưởng, không chỉ 20%, 30%, mà có thứ 50%, 100%, ảnh hưởng gay gắt đến bữa ăn, đến việc chữa bệnh, học hành của con cháu dân nghèo và người lương thấp. Từ khoảng 10 năm lại đây chưa bao giờ đời sống khó khăn bức xúc như hiện nay. Thêm vào đó, tham nhũng vẫn diễn biến, tội phạm, tệ nạn xã hội tăng, bất công xã hội tràn ngập khắp nơi… gây nên khủng hoảng lòng tin, tâm lý bất mãn, rất dễ dẫn đến mất ổn định.

Các mặt tình hình trên đây, nói thẳng ra, là hậu quả của 10 năm lãnh đạo của nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và 5 năm điều hành của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trước tình hình bức bối như đã sơ bộ vạch ra ở trên, chúng ta phải làm gì? Thật là một câu hỏi khó. Đứng ở phía người dân mà nhìn, có những trách nhiệm không thể thoái thác, do ý thức chung lưng đấu cật để vực dậy đất nước là một nhân tố hàng đầu, chưa được đề cao. Nhưng đây đang nói về phía Nhà nước, người điều hành chính bộ máy hoạt động của toàn thể xã hội, nên chỉ xin nêu một biện pháp khẩn cấp:

Nhà nước cần phát huy dân chủ, nói thật mọi khó khăn với dân, lấy lại ít ra một phần lòng tin (đã mất) của dân đối với mình. Chính đây là khởi điểm để động viên toàn dân chung sức chung lòng nhằm tháo gỡ, vượt qua khó khăn trước mắt. Để làm được điều đó, trước mắt cần mở một cuộc hội thảo rộng rãi, không phân biệt, nghi ngờ, thành kiến, và tổ chức lấy lệ cốt đối phó hơn là thực lòng – như một Hội nghị Diên Hồng hiện đại, gồm các tri thức có chân tài thực học, các chuyên gia chính trị, kinh tế giỏi, và các tầng lớp thức giả khác, lắng nghetiếp thu ý kiến hay của họ để có kế sách hữu hiệu cứu nguy cho những bất cập từ lâu về kinh tế và xã hội, đồng thời phát huy tinh thần tự lực tự cường, độc lập tự chủ của cả dân tộc, trước hết là từ lãnh đạo cấp cao, thì mới dần dần cải thiện được tình hình để đưa đất nước tiến lên.

Thiết tưởng điều cấp bách cần làm ngay cho dân tộc ta không có gì hơn thế, và nếu không làm được thế e sẽ ngày càng nan giải.

N.T.V.

Nguồn: boxitvn

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Trịnh Kim Tiến - Đơn đề nghị khởi tố một số dân phòng và công an trực ban phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội

Trịnh Kim Tiến
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

-----o0o-----
Hà Nội, ngày 11 tháng 4 năm 2011

ĐƠN TỐ CÁO VÀ ĐỀ NGHỊ KHẨN THIẾT

(v/v đề nghị khởi tố một số dân phòng và công an trực ban phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội (tên Minh, Kỷ và một số người nữa) là đồng phạm cùng ông Nguyễn Văn Ninh, Công an phường Thịnh Liệt đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, sinh năm 1958, trú tại số 525, phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội)

Kính gửi: ........................................................

Thưa Quý cơ quan!

Tôi là: TRỊNH KIM TIẾN - Sinh năm 1990

Trú tại: Số 525, phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Số Điện thoại: 0947526256

Là con gái của ông TRỊNH XUÂN TÙNG, người bị ông NGUYỄN VĂN NINH, Công an phường Thịnh Liệt cùng một số dân phòng phường Thịnh Liệt đánh ngày 28/02/2011 và đã tử vong ngày 08/3/2011.

Trong nhiều đơn trước tôi đã tố cáo và khẩn thiết đề nghị Quý cơ quan khởi tố ông Nguyễn Văn Ninh và một số dân phòng phường Thịnh Liệt về Tội giết người. Trong một số buổi làm việc với Quý cơ quan, gia đình tôi đã đề nghị khởi tố bị can đối với một số dân phòng và công an trực ban phường Thịnh Liệt là đồng phạm gây ra cái chết cho bố tôi nhưng chúng tôi đều nhận được câu trả lời là Cơ quan Công an vẫn đang điều tra. Đến nay đã hơn một tháng, gia đình chúng tôi vẫn chưa nhận được bất cứ trả lời nào từ Quý cơ quan.

Một lần nữa, tôi làm đơn này xin tố cáo và khẩn thiết đề nghị Quý cơ quan tiếp tục khởi tố một số dân phòng và công an trực ban phường Thịnh Liệt là đồng phạm đánh chết bố tôi, cụ thể như sau:

Như đơn trước tôi đã trình bày, ngày 28/02/2011, ông Phạm Quang Hùng chở bố tôi bằng xe máy đến Bến xe Giáp Bát. Khi đi vào bến, ông Hùng dừng xe, bố tôi có bỏ mũ bảo hiểm ra để gọi điện thoại. Lúc đó, ông Nguyễn Văn Ninh, Công an phường Thịnh Liệt đang đứng bên đường lao vào chộp xe, giật chìa khoá và kéo xe vào sát bên đường. Ông Ninh bảo ông Hùng có lỗi là không đội mũ bảo hiểm nhưng ông Hùng không chấp nhận lỗi đó vì lúc bố tôi bỏ mũ bảo hiểm để gọi điện thoại là xe đang đứng yên một chỗ, không tham gia giao thông trên đường. Bố tôi ngồi đằng sau có nhận là sai nhưng ông Ninh công an gạt đi, không nói chuyện với bố tôi mà cứ đôi co với ông Hùng rồi túm cổ áo ông Hùng. Trước sự việc đó, bố tôi có gạt tay anh Ninh ra và nói anh là Công an, anh không thể xử sự như vậy được. Ngay lập tức, ông Ninh gọi thêm ba bốn người dân phòng đứng ở bên trong lao vào đánh bố tôi. Một anh công an và hai người dân phòng giữ ông Hùng lại còn ông Ninh dùng dùi cui phang vào gáy bố tôi, một số dân phòng khác lao vào đánh đấm, dùng chân đá thúc vào bụng, khoá trái tay bố tôi và gọi xe ô tô của phường đưa bố tôi về đồn. Bố tôi tuổi đã cao sức yếu, lại chỉ có một mình nên không chống cự nổi.

Khi bố tôi được đưa vào trong đồn, Công an không cho người nhà chúng tôi vào, vứt bố tôi nằm trên ghế mặc cho bố tôi liên tục kêu rên “anh bị đánh đau quá, chân tay không cử động được, đưa anh đi cấp cứu đi, không anh chết mất”. Công an trực ban phường lúc đó (là Công an tên Minh, Kỷ và một số người nữa tôi không biết tên) không cho gia đình chúng tôi vào cho bố tôi ăn, bắt bố tôi phải nhịn đói. Bố tôi vừa kêu rên đau đớn, vừa van xin được uống nước và được đi khám, gia đình tôi cũng van xin cho bố tôi đi khám nhưng anh Công an trực ban lúc đó và người sau đến thay ca nhất quyết không cho bố tôi uống nước, không cho gia đình tôi đưa bố tôi đi khám. Các anh Công an trực ban còn quát “ông ấy không làm sao hết, ông ấy giả vờ đấy”. Đến khoảng 16 giờ, ông Nguyễn Đức Minh là người thân quen với gia đình tôi có đến thăm thì thấy bố tôi nằm nghiêng trên ghế, đầu ngả về một bên, mồm sùi bọt mép, tay vẫn bị còng, cả hai chân tay đều bị liệt, không cử động được. Ông Minh và gia đình tôi yêu cầu Công an phải cho gia đình tôi đưa bố tôi đi cấp cứu nhưng không được. Đến tận 9 giờ 30 phút tối, khi bố tôi gần tê liệt hoàn toàn, không còn đủ sức kêu rên nữa, người nhà tôi phải quát là bố tôi có làm sao thì công an phải chịu trách nhiệm. Lúc đó, Công an mới đưa bố tôi đi cấp cứu trên xe tải của phường nhưng vẫn tiếp tục khóa chặt tay bố tôi vào thành xe.

Sau một tuần nằm hôn mê bất tỉnh tại Bệnh viện, ngày 08/3/2011, bố tôi đã tử vong. Bố tôi chết oan ức quá, tức tưởi quá. Bố tôi bị Công an và dân phòng đánh đập dã man, không cho bố tôi ăn uống, để bố tôi chết trong đau đớn, đói khát.

Thưa Quý cơ quan!

Bố tôi là người công dân lương thiện, hiền lành, chất phác. Trước hành vi xử sự một cách thiếu văn hoá, phi pháp luật của ông Ninh, bố tôi buộc phải lên tiếng để ông Ninh xem lại hành vi cư xử và thực hiện đúng tư cách của một người Công an nhưng đã bị ông Ninh cùng đồng bọn đánh đập dã man đến chết.

Gia đình tôi vô cùng bức xúc vì hành vi trái pháp luật, coi thường tính mạng người khác của ông NGUYỄN VĂN NINH, Công an phường Thịnh Liệt cùng một số dân phòng và Công an trực ban ngày hôm đó. Trong sự việc này, ông Nguyễn Văn Ninh và một số dân phòng phường là những người trực tiếp đánh bố tôi còn các Công an phường trực ban ngày hôm đó là những người tiếp tay, đồng phạm với ông Ninh gây ra cái chết cho bố tôi. Chúng tôi được biết Công an trực ban ngày hôm đó là Công an tên Minh, Kỷ và một số người nữa tôi không biết tên.

Gia đình tôi thiết nghĩ, ngay chỉ là những con người bình thường với nhau thôi cũng không đủ dã tâm đánh chết và bỏ mặc cho bố tôi chết trong đói khát như vậy. Huống chi những người đánh đập và cố tình bỏ mặc cho bố tôi chết lại là những người Công an nhân dân đã được Đảng và Nhà nước giáo dục, được nhân dân tin yêu giao cho trọng trách là bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân, bảo vệ sự bình yên cho xã hội.

Sau nhiều lần gửi đơn tố cáo, Cơ quan Công an mới chỉ khởi tố và bắt tạm giam ông Nguyễn Văn Ninh về tội cố ý gây thương tích. Tôi đã gửi đơn đề nghị khởi tố ông Nguyễn Văn Ninh về tội giết người và nhiều lần đề nghị khởi tố một số dân phòng và những công an trực ban trên nhưng đã hơn một tháng nay, gia đình tôi vẫn không nhận được bất kỳ trả lời nào từ Quý cơ quan.

Vì những trình bày nêu trên, tôi làm đơn này xin tố cáo và khẩn thiết đề nghị Quý cơ quan tiếp tục khởi tố, bắt tạm giam một số dân phòng phường và Công an trực ban tên Minh,Kỷ và một số người nữa tôi không biết tên về hành vi đồng phạm cùng ông Nguyễn Văn Ninh đánh chết bố tôi để oan hồn bố tôi được siêu thoát, lấy lại công bằng cho bố tôi và mang lại niềm tin của gia đình tôi vào sự nghiêm minh của pháp luật.

Xin chân thành cảm ơn Quý cơ quan!

Kính đơn Trịnh Kim Tiến

Người Buôn Gió - Chào đón ngày sinh nhật Bác... hơi sớm

Còn gần một tháng nữa là đến ngày sinh nhật Bác. Nhưng những người dân huyện Phúc Thọ đã sớm tưởng nhớ công ơn Bác, họ đã lập bàn thờ Bác trước cổng ủy ban nhân dân huyện Phúc Thọ - Hà Nội từ mấy ngày nay để chào đón ngày sinh nhật Bác kính yêu.

photo-412.jpg

Đặc biệt những người dân này còn tự nguyện trải chiếu thay nhau canh giữ bàn thờ Bác khỏi bọn nghiện ngập trộm cắp hoa quả trên ban thờ, từ ngày này sang ngày khác. Nhiều cụ già đã không quản ngại tuổi cao, sức yếu ngày đêm chầu trực để ban thờ của Bác được khói hương liên tục. Và những là cờ tổ quốc thiêng liêng là vật không thể thiếu bên cạnh hình ảnh của Bác mến yêu.

photo-413.jpg

Thật cảm động trước mối tình của bà con đối với vị lãnh tụ mến yêu của chúng ta. Bánh trái, hương hoa đầy đủ, nhang khói thơm lừng khiến nhiều người dân đi đường chứng kiến phải cảm động. Phải nói rằng tuy Bác đã đi xa rất xa nhưng hình ảnh của Bác vẫn luôn luôn ở trong tâm trí mọi người dân Việt Nam.

Nhưng theo nguồn tin khác thì lại cho biết cuộc tưởng nhớ bác Hồ kính yêu này không được suôn sẻ cho lắm, khi một thương binh đã phải nhập viện sau khi nhùng nhằng với cảnh sát huyện Phúc Thọ. Hiện nay ông Vũ Duy Tiếp thương binh loại 1/4 cư trú tại cụm 7 thị trấn Phúc Thọ đã chuyển sang tạm trú tại bệnh viện 105 Sơn Tây bởi những cơn co giật sau khi ngã xuống đất bởi vụ giằng co với ba cảnh sát trẻ trung, khỏe mạnh vào lúc 20 giờ 30 ngày 21-4-20011.

Ông Tiếp nghe tin có đoàn thanh tra trên về huyện, bèn đến để xin gặp trình bày về chuyện ông và bà con đã đóng tiền mua đất khu giãn dân từ 6 năm trước, đến nay chưa thấy huyện bàn giao. Khi xe của đoàn thành tra ra khỏi cửa, ông Tiếp tiến ra xin gặp, nhưng các chiến sĩ cảnh sát huyện Phúc Thọ đã ngăn ông lại khiến ông phải đi viện. Còn xe của thanh tra chứng kiến cảnh đó xong thì đi thẳng.

Picture-526.jpg

Mặc dù như vậy đã có người bị thương, nhưng tình cảm mà nhân dân Phúc Thọ dành cho Bác không hề suy suyển tẹo nào. Rất nhiều người dân vẫn chầu chực ở cửa huyện Phúc Thọ chờ lãnh đạo huyện thắp hương dâng Bác cùng với họ.

Hy vọng trong bầu không khí hân hoan của toàn đất nước hướng về ngày bầu cử các cấp, ngày giải phóng miền Nam, ngày sinh nhật Bác. Cán bộ, đảng ủy huyện Phúc Thọ sẽ chia sẻ với bà con nhân dân chút tình cảm ấm nồng chứ không phải là đưa người dân vào viện chữa trị.

Vài hình ảnh về không khí bầu cử ở Hà Nội do chính quyền bỏ tiền tạo ra.

Picture-519.jpg
Picture-520.jpg

Blog Người Buôn Gió