Hiển thị các bài đăng có nhãn thiên_an_môn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thiên_an_môn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Phim mới nhất về cuộc thảm sát Thiên An Môn

Sự kiện Thiên An Môn dù đã trôi qua 20 năm, nhưng dấu ấn của nó vẫn còn sâu đậm trong lòng những người cổ vũ cho dân chủ và nhân quyền trên toàn thế giới. Biến cố bi thảm ấy vừa được công ty Brain Mind tổng hợp lại khá đầy đủ trong cuốn phim mới nhất có dộ dài 1h20' có tên "The Tiananmen Massacre" trình chiếu đặc biệt trên mạng Youtube. The Tank man - Người thanh niên đứng cản đoàn xe tăng bị bắt như thế nào, trước đó anh đã leo lên xe chiếc xe dẫn đầu để phản đối ra sao... Xin giới thiệu cùng các bạn:



Thứ Hai, 20 tháng 7, 2009

Giáo xứ Tam Tòa, GP Vinh: CATP Đồng Hới, Quảng Bình thực hiện một tiểu Thiên An Môn


Giáo xứ Tam Tòa là một Giáo xứ lâu đời, Nhà thờ Tam Tòa đứng bên bờ biển Nhật Lệ, có khuôn viên thoáng mát, rộng rãi và các cơ sở mục vụ. Nơi đây, nhiều văn sỹ, trí thức và nhiều người nổi tiếng đã sinh ra và được chịu phép rửa tội như nhà thơ Hàn Mặc Tử…

Qua những năm chiến tranh, năm 1968 nhà thờ bị đánh sập, chỉ còn phần tháp chuông trơ trọi.

Người dân Quảng Bình và Giáo dân đã tin rằng sau chiến tranh chấm dứt, đất nước sẽ được xây dựng lại “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn’ “hơn mười ngày này” như lời Hồ Chí Minh vẫn thường hứa hẹn mà họ đã bỏ xương máu, công sức ra để hi sinh, phấn đấu.

Nhưng thực tế thì không phải vậy. Sau ngày chấm dứt chiến tranh, chính quyền Quảng Bình ngang nhiên chiếm đoạt khu đất toàn bộ khuôn viên nhà thờ và các cơ sở mục vụ nhằm mục đích triệt hạ Công giáo nơi đây với lý do “làm khu di tích tội ác Đế quốc Mỹ”. Toàn bộ khuôn viên xung quanh nhà thờ đã bị chiếm đoạt làm các công trình khác nhau.

Sau một thời gian đề nghị trả lại đất đai của Giáo xứ Tam Tòa không được nhà nước chấp nhận. Cả một Giáo xứ giữa Thành phố Đồng Hới đã không còn một chỗ nào sinh hoạt tôn giáo (Lưu ý là Thành phố Đồng Hới hiện nay là vùng trắng, không có một Nhà thờ nào sau khi Nhà thờ Tam Tòa bị triệt hạ).

Tòa Giám mục Giáo phận Vinh đã nhiều lần có đơn, có các buổi làm việc để yêu cầu chính quyền trả lại cho Gíao dân để có nơi tiến hành phụng tự, bởi không thể ngang nhiên chiếm đất của nhà thờ để làm một việc là ghi lại mối hận thù không phù hợp với đường lối “đem yêu thương vào nơi oán thù” của người Công giáo.

Khi có đơn từ Giáo phận, chính quyền Quảng Bình đã giở chiêu bài kéo dài thời gian để thực hiện sách lược “để lâu, cứt trâu hóa bùn”. Vì vậy họ vẫn hứa hẹn lần này đến lần khác bằng đủ mọi lý do.

Không có nơi thờ tự, giáo dân đã phải họp nhau thờ phượng tại gia đình một giáo dân và đã bị chính quyền ngăn cản bất chấp mọi luật lệ.

Không còn cách nào khác, các giáo dân và linh mục quản xứ phải dân lễ ngoài bãi cỏ, ngoài đường. Có lẽ không có một thành phố nào trong cả nước có những buổi lễ được cử hành như ở nơi đây, một thành phố đông đúc người qua lại. Đây cũng là những buổi hành lễ hiếm có, đạt kỷ lục trên thế giới về nơi thờ tự ở một đất nước luôn rêu rao về tự do tôn giáo. Họ dâng lễ trong vòng vây của cảnh sát các loại canh giữ.

Giữa nắng rát Quảng Bình, bà con giáo dân, linh mục đã phải phơi dầm giữa trời đất bao năm nay.

Mới đây, trước nhu cầu bức xúc về nơi thờ tự, giáo dân đã cùng nhau tiến hành làm một chiếc lán để che mưa nắng khi phụng vụ.

Ngày 20/7/2009, giáo dân đã tiến hành dựng ngôi lán tạm trên nền đất cũ của nhà thờ. Việc xựng nhà bằng khung thép, lợp mái xong thì bất ngờ hàng loạt công an được huy động đến với số lượng áp đảo so với khoảng 1000 giáo dân Tam Tòa và các giáo xứ lân cận. Các giáo dân đã bị Công an TP Đồng Hới đàn áp trắng trợn và dã man bằng dùi cui, gậy gộc, lựu đạn hơi cay, xe bắt tù…

Họ dùng xe kéo đổ sập ngôi lán mà giáo dân đã dựng lên để cướp tất cả mang đi khỏi khu vực nhà thờ mà không có bất cứ thông báo nào. Họ đã ngang nhiên thể hiện quyền lực của súng đạn trước giáo dân hiền lành.

Trước cảnh cướp bóc trắng trợn diễn ra, bà con giáo dân đã anh dũng bảo vệ tài sản của mình bằng cách giữ lại những tài sản đó, công an đã dùng dùi cui và công cụ hỗ trợ đánh thẳng vào mặt giáo dân không thương tiếc và lôi xềnh xệch những người đó ra xe, những người khóc than, kêu gào cũng bị đánh đập và điệu lên xe khủng bố. Thậm chí, ngay cả sau khi lên xe, họ vẫn bị đánh đập tiếp.

Khi Thánh Giá bị hạ xuống có một em bé đã nhào đến ôm lấy cây Thánh Giá và em đã bị đánh đập dã man nhất, bị thương nặng, hiện không thể liên lạc được với em và những nạn nhân đang bị bắt.

Đến trưa 20/7/3009, Công an TP Đồng Hới, Quảng Bình đã bắt đi 19 người, hiện các thân nhân chưa được tiếp xúc với các nạn nhân, các nạn nhân bị đánh đập dã man trong đó có nhiều phụ nữ, trẻ em vẫn chưa biết có được điều trị hay không.

Tất cả khung nhà, máy móc và những dụng cụ thi công đã bị cướp đoạt mang đi. Tất cả giáo dân mang máy ảnh, máy quay phim… ghi lại hình ảnh đã bị trấn áp và cướp đoạt toàn bộ.

Việc dùng vũ lực trấn áp một cách bất chấp luật pháp của nhà cầm quyền Quảng Bình với giáo dân Tam Tòa, là một cú đánh nhằm thách thức giáo dân và giáo quyền Giáo phận Vinh vốn nổi tiếng mạnh mẽ và can đảm. Họ đã lợi dụng số giáo dân Tam Tòa sau mấy chục năm không có nơi thờ tự nên đã thưa vắng mà ra tay. Họ đã dùng đòn này nhằm thăm dò giáo dân và giáo quyền ở đây để chuẩn bị cho những vụ việc khác đang nổi cộm trong Giáo phận như vụ ở Giáo xứ Cồn Cả, mấy hôm nay giáo dân đang tập trung đến trụ sở UBND xã đòi thả người và trả tài sản, cũng như những vụ việc đã xảy ra tại Lập Thạch, tại Yên Lý thời gian qua.

Và họ đã thực hiện một đợt diễn tập cho việc sử dụng bạo lực, một tiểu Thiên An môn tại Việt Nam nhằm thử sức giáo dân và giáo quyền ở Địa phận này.

Tuy nhiên, đó là một tính toán sai lầm của nhà cầm quyền.

Họ không biết rằng, với hơn nửa triệu Giáo dân Giáo phận Vinh mạnh mẽ thông công và hiệp nhất, họ phải trả giá trước hành động dã man này. Những hành động trấn áp dã man giáo dân, là những mồi lửa khêu lên sự căm hận đối với nhà cầm quyền Cộng sản mấychục năm nay đã thi thố trên giáo phận này nói riêng và đất nước này nói chung.

Ngày 20/7/2009 
CTV Thái Hà

Thánh lễ ngoài đường

Giáo dân dự lễ

Cảnh sát tuần tra

Công an canh giữ

Giáo dân nô nức dựng lán

Lán dựng xong đã bị san bằng và mang đi

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2009

Thiên An Môn: Những ngày để nhớ

Đinh Từ Thức dịch

Hai năm trước đây, tôi gặp một sinh viên Trung Quốc vào trường cao học tại Hoa Kỳ. Tôi nói với cô rằng tôi đã từng ở Bắc Kinh hồi xảy ra biến cố “Lục Tứ”, là tên tắt người Tầu dùng để chỉ cuộc thảm sát vào ngày 4 tháng Sáu.

Cô hỏi lại rằng tôi nói cái gì vậy?

Lúc đầu, tôi tưởng cô không hiểu được tiếng Tầu của tôi, nhưng chỉ lát sau tôi biết rằng “4 tháng 6″ chẳng có nghĩa gì với cô. Đáng lẽ tôi không nên ngạc nhiên.

Trong 20 năm kể từ khi quân đội bắn vào thường dân tay không gần Quảng trường Thiên An Môn, các nhà kiểm duyệt Trung Quốc đã tìm cách xóa mọi nhắc nhở tới thảm cảnh đó trong sách giáo khoa và truyền thông quốc doanh.

Biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn 1989 (Ảnh: AP)

Biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn 1989 (Ảnh: AP)

Nhưng với tôi, không thể quên được Thiên An Môn. Với tư cách là trưởng phòng báo Washington Post tại Bắc Kinh, tôi theo dõi cuộc biểu tình của sinh viên bắt đầu vào giữa tháng Tư, cố gắng tìm dấu vết vụ tranh quyền trong bóng tối của giới lãnh đạo Trung Quốc, và điều khiển một nhóm phóng viên trẻ người Mỹ nói tiếng Tầu.

Điều tôi nhớ rõ nhất là bỗng nhiên có sự cởi mở trong số rất nhiều người ở Bắc Kinh thuộc đủ mọi ngành nghề. Họ phấn khởi trước những đám đông sinh viên đòi cải tổ chính trị, tự do báo chí và chấm dứt “chính thức trục lợi”.

Những người ủng hộ Đảng Cộng sản bỗng nhiên nói với tôi những điều họ nghĩ. Một số người vốn kín tiếng trước đây, nay tranh luận chính trị, ngay cả ở góc phố.

Vào đầu tháng Năm, báo giới Trung Quốc kiến nghị xin được quyền loan tin rộng rãi về những cuộc biểu tình tại Thiên An Môn, mà vào ngày 17 tháng Năm đã lên tới trên một triệu người tuần hành ở thủ đô. Nhà báo của mọi tờ báo lớn Trung Quốc, kể cả Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản cũng nhập cuộc. Khẩu hiệu của họ là: “Đừng bắt chúng tôi nói dối”.

Một khoảng thời gian ngắn, nhà báo Trung Quốc được phép loan tin vô tư về các cuộc biểu tình của sinh viên. Nhưng tự do báo chí này đã chết sớm, chấm dứt vào ngày 20 tháng Năm với tình trạng thiết quân luật được ban hành, và Quân đội Giải phóng Nhân dân vào Bắc Kinh.

Lúc đầu, cư dân Bắc Kinh tự làm lấy chướng ngại vật để ngăn cản quân đội. Nhưng vào đêm khuya ngày 3 tháng 6, xe tăng, thiết vận xa, và quân đội nổ súng tại quảng trường.

Số nạn nhân thiệt mạng mau chóng trở thành điều cấm kỵ đối với truyền thông Trung Quốc.

Bác sĩ và y tá Trung Quốc đã công khai về phe với sinh viên tại quảng trường, và mặc dầu dưới áp lực phải giấu con số thiệt hại, họ đã để cho nhà báo vào phòng giải phẫu chứng kiến những người bị thương.

Một bác sĩ quả cảm tại một bệnh viện không xa Quảng trường Thiên An Môn dẫn tôi và một đồng nghiệp vào một nhà xác dựng tạm, nơi tôi thấy khoảng 20 thân thể đầy vết đạn nằm trên nền xi măng. Sau này tôi được biết vị bác sĩ đó đã bị “kỷ luật” vì để tôi nhìn cảnh đó.

Một nhà báo Trung Quốc tôi coi như bạn cố gắng thuyết phục tôi là chính quyền ước tính chỉ có dưới 300 người chết là đúng, và rằng con số này bao gồm cả thiệt hại về phía quân đội và cảnh sát. Sau này, các đồng nghiệp của anh ta cho tôi biết là anh làm cho cơ quan an ninh.

Sau khi so sánh với ghi nhận của những người khác, tôi phỏng chừng con số người chết thực sự ít nhất là 700, và đa số là thường dân Bắc Kinh.

Việc Chính quyền Trung Quốc ém nhẹm thành công một thảm cảnh lớn trong thời gian lâu như thế hầu như là một phép màu.

Nhưng với những người theo sát việc tiếp tục đàn áp tự do dân sự tại Trung Quốc - và biện pháp bóp nghẹt tin “nhậy cảm” của chính quyền - thì chẳng có gì ngạc nhiên.

Chính quyền Trung Quốc tiếp tục đe dọa phóng viên, chặn website và nhiễu sóng các đài phát thanh hải ngoại. Trung Quốc đứng đầu thế giới trong việc bỏ tù nhà báo và các nhà bất đồng chính kiến trên mạng.

Giới trẻ Trung Quốc thuộc loại giỏi nhất thế giới về mạng điện tử. Nhưng bộ máy truy tầm của Trung Quốc, các biện pháp chặn chat và blog, cũng như các nhà cung cấp dịch vụ internet, đều được trang bị những bộ lọc để chặn một số chữ cấm kỵ liệt kê trong sổ đen được liên tục cập nhật.

Kiểm duyệt Trung Quốc có nhiều càng, đôi khi nhẹ tay, đôi khi tinh vi, cho phép thảo luận trên một số vấn đề, và chặn đứng một số khác, như chuyện Thiên An Môn.

Kiểm duyệt bắt các nhà cung cấp dịch vụ internet và chủ Internet cafe phải chịu trách nhiệm về những gì khách hàng đọc hay cho lên mạng. Một nhà cung cấp dịch vụ nhỏ cho blog thường sai lầm về phía cẩn trọng hơn là để bị mất giấy phép hành nghề vì một cuộc thảo luận về mùng 4 tháng 6.

Ranh giới thay đổi tùy thời, khiến người dân không biết chắc và thiên về tự kiểm duyệt.

Tin vui là chuyện bưng bít không hoàn hảo. Chúng tôi biết qua những chương trình gọi vào của Đài Á châu Tự do là một số người trẻ Trung Quốc biết đủ về Thiên An Môn để muốn được học hỏi thêm.

Tôi làm việc với nhiều nhà phát thanh Trung Quốc họ vốn là những sinh viên ở Bắc Kinh hôm mùng 4 tháng 6. Và họ ở đây để nhắc nhở tôi - và nhiều người Trung Quốc - về một lịch sử không bao giờ nên quên.

_________

Dan Southerland hiện là chủ bút (executive editor) của Đài Á châu Tự do (RFA). Ông là trưởng phòng báo Washington Post tại Bắc Kinh từ 1985 đến 1990.

Nguồn:Tiananmen: Days to Remember“, trang bình luận A15, 2 tháng 6, 2009

Bản tiếng Việt © 2009 Đinh Từ Thức

Bản tiếng Việt © 2009 talawas blog