Hiển thị các bài đăng có nhãn nhânquyền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhânquyền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Ngọn đuốc Dân chủ Nhân quyền vẫn cháy sáng trên quê hương ta

Từ sau năm 1954, khi người cộng sản thiết lập chế độ độc tài chuyên chế trên lãnh thổ miền Bắc, thì đã gặp sự phê bình chống đối của giới sĩ phu trí thức và văn nghệ sĩ, cụ thể là nhóm Nhân văn Giai phẩm, và các sĩ phu trí thức như Luật sư Nguyễn Mạnh Tường, nhà báo Phan Khôi v.v… Mặc dầu bị đàn áp nặng nề, nhưng phong trào tranh đấu cho Dân chủ, Tự do và Nhân quyền vẫn âm ỉ kéo dài liên tục từ trên nửa thế kỷ qua, đặc biệt với thế hệ người trẻ hiện nay mà nổi bật nhất là những luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Lê Quốc Quân, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung…



Bài viết này nhằm ghi lại những nét chính yếu trong quá trình tranh đấu trường kỳ và rất là anh dũng đó.

1 – Nhóm Nhân Văn Giai Phẩm 1955 – 56.
Vào giữa thập niên 1950, khối cộng sản do Liên Xô lãnh đạo còn khá hùng hậu và đoàn kết gắn bó chặt chẽ với nhau, nhất là sau khi cộng sản đã làm chủ được cả nước Trung Quốc là quốc gia có đông dân số nhất thế giới. Vì thế nên đảng cộng sản Việt Nam đã rất hung hãn với chủ trương áp đặt lên xã hội miền Bắc một chế độ sắt máu tàn bạo bắt đầu bằng chiến dịch “cải cách ruộng đất” mô phỏng y hệt như của Trung Quốc. Việc này đã gây ra bao nhiêu đau khổ điêu đứng và tang thương chết chóc cho hàng vạn gia đình ở nông thôn, cũng như gây ra sự bất mãn tột độ của giới trí thức văn nghệ sĩ ở thành thị. Vì thế mà ngay từ cuối năm 1955, đã có một phong trào tranh đấu đòi tự do dân chủ mà cao điểm là những ấn phẩm của hai đặc san có danh xưng là “Nhân Văn” và “Giai Phẩm”.

Rất đông văn nghệ sĩ đã tham gia lên tiếng đòi hỏi phải có tự do tư tưởng, tự do sáng tác, tự do phát biểu trong sinh hoạt văn học nghệ thuật nhằm phục vụ quần chúng. Họ không ngần ngại phê phán đường lối lãnh đạo của đảng cộng sản trong lãnh vực văn nghệ. Điển hình như nhà nghiên cứu Trương Tửu đã viết hết sức đanh thép: “Văn nghệ sĩ chân chính xưa nay đều chống lại chính trị của giai cấp cầm quyền”. Và: “Vận mạng của văn nghệ dài hơn vận mệnh của Đảng, dài hơn vận mạng của chế độ.” 

Các nhà trí thức tên tuổi như luật sư Nguyễn Mạnh Tường, học giả Đào Duy Anh, nhà báo Phan Khôi, nhà văn Nguyễn Hữu Đang, nhạc sĩ Văn Cao, các nhà thơ Trần Dần, Hoàng Cầm, Phùng Quán v.v… đã hiên ngang tố cáo những sai trái quá khích của giới lãnh đạo cộng sản. Trong bài diễn văn bất hủ vào cuối tháng 10 năm 1956 tại Mặt trận Tổ quốc, luật sư Tường đã mạnh dạn nêu ra những sai trái quá khích trong chính sách cải cách ruộng đất. Ông nhấn mạnh đến nguyên tắc pháp lý: “Khẩu hiệu của pháp lý thì khác hẳn: Thà 10 địch sót còn hơn một người bị kết án oan”. 


Luật sư Nguyễn Mạnh Tường năm 1952

Họ được đông đảo quần chúng thanh niên, nhất là giới sinh viên trẻ hoan nghênh nhiệt tình. Vì thế mà đảng cộng sản đã ra tay phát động một chiến dịch đàn áp rất quy mô và tàn bạo, với việc bắt giữ giam cầm, kết án nhiều nhân vật chủ xướng của phong trào. Đồng thời cũng cô lập bao vây, đày đọa nhiều trí thức tiêu biểu hàng đầu như luật sư Nguyễn Mạnh Tường, học giả Đào Duy Anh v.v… Mặc dầu bị đàn áp tàn tệ như vậy, giới trí thức văn nghệ sĩ ở miền Bắc hồi ấy vẫn tỏ ra kiên cường bất khuất, điển hình như nhà thơ Hữu Loan tác giả của bài thơ nổi tiếng “Màu Tím Hoa Sim”, đã bỏ hết mọi chức vụ, quyền lợi của một đảng viên để trở về miền quê, cam chịu sống cuộc đời lam lũ khó nhọc nghèo túng, chứ nhất quyết không thèm tiếp tay với chế độ độc tài áp bức. Đã có nhiều sách báo viết về giai đoạn đen tối này rồi, ta khỏi cần phải dài dòng ở đây nữa.


Học giả Phan Khôi và vợ năm 1956


Nguyễn Hữu Đang và tờ Giai Phẩm


Nhà thơ Hữu Loan


2 – Vụ án “Xét lại chống Đảng” năm 1967 – 68.
Đây là một chuyện thanh toán nhau trong nội bộ của đảng cộng sản, do người chủ chốt là Lê Đức Thọ phát động nhằm loại trừ những phần tử có lập trường tương đối cởi mở thông thoáng theo chính sách hòa hoãn của Liên Xô, khác biệt với chủ trương cứng rắn quá khích của Trung Quốc vào hồi đầu thập niên 1960. Như ta đã biết, từ năm 1956 sau khi lãnh tụ Kruschev vạch trần những tội ác của Stalin và chủ trương bài trừ nạn sùng cá nhân lãnh tụ trong sinh họat của đảng cộng sản Liên Xô, thì phía Trung Quốc có lập trường chống lại “chủ trương xét lại chủ nghĩa cộng sản” (revisionism) này của Liên Xô, và rồi lần lần đi tới sự chia rẽ mâu thuẫn trầm trọng giữa hai bậc đàn anh này của phong trào cộng sản thế giới.

Một số đảng viên vốn được tiếp cận sự cởi mở của Liên Xô như Hoàng Minh Chính, Nguyễn Minh Cần…, thì có tư tưởng phóng khoáng, không chấp nhận lề lối bảo thủ giáo điều của Trung Quốc. Do đó mà một số khá đông những đảng viên kỳ cựu đã bị bắt giữ giam cầm trong các trại tù rất là khắc nghiệt trong nhiều năm, kể từ năm 1967 cho đến sau năm 1975. Vụ việc động trời này đã được nhà văn Vũ Thư Hiên tường thuật lại với rất nhiều chi tiết trong cuốn Hồi ký nhan đề là “Đêm Giữa Ban Ngày” được xuất bản lần đầu tiên năm 1997 tại hải ngoại. Nói chung, thì đây là những người cộng sản tiến bộ, cởi mở, họ chỉ bày tỏ quan điểm thông thoáng của mình, khác biệt với chủ trương giáo điều quá khích sắt máu của giới lãnh đạo, chứ không hề có tham vọng gì lớn lao với âm mưu “làm đảo chính trong nội bộ của đảng cộng sản”. Ấy thế mà họ bị bắt giam và đối xử rất là tàn tệ, không khác gì với kẻ thù của đảng. Những nạn nhân trong vụ đàn áp này gồm nhiều nhân vật cao cấp tên tuổi của đảng, điển hình như ông Vũ Đình Huỳnh đã từng là một vị Phụ tá thân cận lâu năm của Chủ tịch Hồ Chí Minh, như Tướng Đặng Kim Giang Chỉ huy trưởng cục Hậu cần của Quân đội Nhân dân, ông Hoàng Minh Chính Viện trưởng Viện Triết học Marx Lénin v.v…

3 - Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam với Tuyên ngôn năm 1977.
Đây là một vụ tranh đấu bất bạo động sớm nhất, với quy mô lớn nhất của giới luật gia tại miền Nam sau năm 1975. Vào ngày 23 tháng Tư năm 1977, trước Nhà thờ Đức Bà Saigon, Luật sư Trần Danh San nhân danh Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam đã đọc bản “Tuyên Ngôn Nhân Quyền Của Những Người Việt Nam Khốn Cùng”. Liền sau ngay đó, tất cả 17 người ký tên trên Bản Tuyên Ngôn này đã bị bắt giam vào các trại tù. Những người chủ xướng phần đông đều là các luật sư như Thủ lãnh Vũ Đăng Dung, Triệu Bá Thiệp, Nguyễn Hữu Giao, Trần Danh San…

Xin trích dẫn một số đoạn tiêu biểu rất là thê thiết cảm động của Bản Tuyên Ngôn như sau :
“Chúng tôi những người Việt Nam khốn cùng, với tàn lực còn lại, với tinh thần tàn phế, quyết đấu tranh bằng con đường bất bạo động để kêu gọi lương tâm nhân lọai, các lực lượng của thế giới văn minh, hãy lắng nghe những lời cầu cứu thảm thiết của những kẻ hấp hối.
- Tàn lực vì chúng tôi ăn đói và sẽ chết đói.
- Tinh thần tàn phế vì chúng tôi không được sống và suy tưởng như con người.
Chúng tôi buộc phải cúi đầu khom lưng tung hô vạn tuế chủ nghĩa –một chủ nghĩa đã lỗi thời và chống lại con người. Mặc dầu vậy, chúng tôi vẫn dùng ngôn ngữ con người để thức tỉnh bọn đao phủ mù quáng và tham tàn. Vì chỉ có con đường bất bạo động mới tránh khỏi các cuộc thảm sát huynh đệ tương tàn và khỏi làm nhơ bẩn tấm lòng trong trắng của những người Việt nam khốn cùng.

Các lực lượng văn minh trên thế giới hãy đứng dậy!
Không còn chờ đợi nữa!
Liên Hiệp Quốc phải can thiệp cấp thời để áp dụng và áp dụng triệt để Bản Quốc Tế Tuyên Ngôn Nhân Quyền đối với những người Việt Nam khốn cùng chiếu theo sự quy định của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc”.

Trong số người bị bắt tù liền sau ngày công bố Bản Tuyên Ngôn này, đã có hai người bị chết trong trại giam, đó là kiến trúc sư Nguyễn Văn Điệp và giáo sư Hà Quốc Trung. Các Luật sư Trần Danh San, Nguyễn Hữu Giao, Trần Nhật Tân thì bị tù lâu nhất, đến trên 10 năm. Còn lại, thì bị tù từ 2 năm đến 6 năm.

Chi tiết về vụ này đã được Luật sư Nguyễn Hữu Thống ở San Jose trình bày khá đầy đủ trên tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong số 390 phát hành vào tháng 5 năm 1992.

4 – Nhóm Câu Lạc Bộ Kháng Chiến Nam Bộ năm 1987-90.
Vào đầu thập niên 1980, những người tham gia cuộc kháng chiến Nam Bộ từ năm 1945 đến lúc đó phần đông đã lớn tuổi rồi. Nhưng khi từ miền Bắc trở lại với gia đình ở miền Nam sau năm 1975, thì họ thấy những sai trái quá chớn do giới lãnh đạo ngoan cố áp đặt chính sách tập thể hóa về kinh tế đã từng làm bần cùng hóa đối với người dân tại miền Bắc lên trên lãnh thổ miền Nam, thì họ đâm ra bất mãn và tìm cách làm thay đổi tình trạng sai lầm tệ hại này. Và kể từ sau năm 1986, với chủ trương “Đổi Mới” phát khởi từ Liên Xô, những người cựu kháng chiến này mới tập hợp lại với nhau thành một tổ chức gọi là Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến Nam Bộ, và lên tiếng kêu gọi quần chúng miền Nam khôi phục lại nền nếp sinh họat dân chủ vốn từng ăn sâu nơi xã hội địa phương từ nhiều năm xưa. Lời kêu gọi này được rất đông người dân Sài Gòn và các tỉnh miền đồng bằng Cửu Long tham gia hưởng ứng, bằng cách chuyền tay nhau các số báo “Truyền Thống Kháng Chiến” do tổ chức phổ biến. Và nhất là họ còn tổ chức nhiều cuộc biểu tình tại Sài Gòn cho các dân oan có thể đòi lại ruộng đất đã bị chiếm đoạt một cách vô lý, bất công do chính sách cải cách ruộng đất của đảng cộng sản gây ra.

Và sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ tại Đông Âu vào cuối năm 1989, thì giới lãnh đạo ở Hà Nội mới đâm ra hốt hoảng, bối rối để rồi vào đầu năm 1990, họ đã phát động một chiến dịch đàn áp rất quy mô, tàn bạo nhằm bắt giữ nhiều cán bộ đảng viên trung cấp và cao cấp, điển hình như các ông Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng, Đỗ Trung Hiếu, Hồ Hiếu v.v…

Cũng vào năm 1990, công an cũng thi hành lệnh cưỡng chế bắt linh mục Chân Tín phải ra cư trú tại thị xã Cần Giờ, và lệnh quản chế tại gia (house arrest) đối với giáo sư Nguyễn Ngọc Lan. Đồng thời cũng trong năm 1990, họ lại còn bắt giữ và đem ra tòa xét xử với mức án rất nặng đối với nhiều nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng như bác sĩ Nguyễn Đan Quế, giáo sư Đòan Viết Hoạt, Hòa thượng Thích Huệ Đăng v.v…

5 – Phong trào tranh đấu liên tục của khối tín đồ các tôn giáo.
Ngay từ ngày nắm giữ được chính quyền trong tay từ năm 1945, thì người cộng sản Việt Nam vẫn luôn áp dụng một chính sách cố hữu là: “triệt tiêu tôn giáo”, bất kể là tôn giáo nào. Nhưng vì gặp sự đề kháng kiên cường của tập thể các tín đồ, nên họ đã không thể nào mà làm xóa bỏ, loại trừ tôn giáo ra khỏi đời sống xã hội được, mặc dầu họ đã sử dụng mọi thủ đoạn tàn ác thâm độc đối với các tu sĩ và tín đồ của các tôn giáo như Phật giáo, Công giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo.

Ngày nay với trình độ dân trí mỗi ngày một tăng cao, nên quần chúng tín đồ càng tham gia nhiều vào công cuộc tranh đấu không những cho tự do tôn giáo, mà còn cả cho công bằng xã hội, cho nền đạo lý truyền thống của dân tộc, cho dân chủ, tự do và cho nhân phẩm và nhân quyền của tòan thể nhân dân. Với phương thức bất bạo động, tôn giáo càng dễ lôi cuốn số đông quần chúng tham gia vào cao trào tranh đấu này. Đặc biệt là khối tín đồ thuộc các sắc tộc thiểu số theo đạo Tin Lành ở miền cao nguyên Trung phần, thì họ rất gắn bó liên kết chặt chẽ với nhau để đòi hỏi công bằng về ruộng đất và về tự do hành đạo. 

Vì thế mà chánh quyền cộng sản sẽ ngày càng bất lực, không thể dùng mãi bạo lực, dối trá để mà trấn áp cả một khối quần chúng lớn lao hàng nhiều triệu con người trong các tổ chức tôn giao được nữa rồi. Đó là một dấu hiệu rất phấn khởi, lạc quan và tích cực cho công cuộc tranh đấu trường kỳ của dân tộc Việt Nam chúng ta vào đầu thế kỷ XXI ngày nay vậy.


6 – Phong trào tranh đấu của giới trẻ trong những năm gần đây.
Với sự giao lưu trao đổi tin tức dễ dàng trong thời đại Internet ngày nay, thì giới trẻ ở Việt Nam mỗi ngày một thêm hăng say tích cực dấn thân nhập cuộc vào cao trào tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền của dân tộc mình và cho sự toàn vẹn lãnh thổ trước sự lấn chiếm ngang ngược của Trung Quốc. Và mặc dầu bị đàn áp thô bạo, bị bắt giữ, bị bao vây kinh tế, bị bọn côn đồ đầu gấu do công an xúi giục hành hạ đánh đập, các nhà tranh đấu này vẫn kiên cường giữ vững lập trường tranh đấu cho chính nghĩa của mình. Điển hình là các khuôn mặt rất trẻ như Đòan Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đều dưới 30 tuổi thuộc tổ chức Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, hiện vừa bị xử án tù rất nặng vào tháng 10 năm 2010 vừa qua.


Luật sư Lê Thị Công Nhân giữa đám công an.

Mới đây nhất là vụ xử Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ với 7 năm tù giam vào ngày 4 tháng Tư, thì chính quyền cộng sản Hà Nội đang bị dư luận khắp thế giới chê trách nặng nề, và càng tạo cơ hội cho quần chúng hưởng ứng tham gia với công cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền thêm mạnh mẽ hơn. Cụ thể như tín đồ các tôn giáo đang đồng loạt tụ họp lại với nhau rất đông đảo, để cùng cầu nguyện cho bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Lê Quốc Quân là những người mới bị công an bắt giữ trong phiên tòa xét xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ ở Hà Nội vừa đây. 

Tóm tắt lại, cao trào tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền mỗi ngày một dâng lên cao, đặc biệt với sự tham gia của khối tín đồ rất lớn lao thuộc các tôn giáo, và nhất là của giới nông dân bị chiếm đoạt ruộng đất ở khắp các miền quê. Càng ngày lại càng có thêm nhiều cán bộ đảng viên lớn tuổi, các sĩ phu trí thức và nhất là giới sinh viên học sinh còn rất trẻ lại cũng nhiệt thành phấn khởi nhập cuộc thật đông đảo và dũng mãnh hơn.

Đây rõ rệt là một quá trình tranh đấu của toàn thể dân tộc mà không có bàn tay sắt của chế độ độc tài tàn bạo nào lại có thể làm đảo ngược được nữa. Và đó cũng là niềm hy vọng sáng ngời cho dân tộc Việt Nam chúng ta vào đầu thế kỷ XXI lúc này vậy.

California, 12 tháng Tư 2011
Đoàn Thanh Liêm
Diễn Đàn Thế Kỷ

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Bộ Ngoại Giao Mỹ: Công an VN thô bạo, người vận động bị bắt, mất tích đáng nghi


Người dân biểu tình trước trụ sở UBND tỉnh Bắc Giang phản đối công an đánh chết thanh niên Nguyễn Văn Khương hồi tháng 7, 2010. Chỉ có duy nhất vụ này là công an đánh chết người bị kết án tù.

'Áp lực của kẻ cầm quyền, nạn tham nhũng phổ biến và không hiệu quả đã làm lệch hệ thống tư pháp'

 

WASHINGTON (NV) - Vào ngày kỷ niệm 5 năm thành lập Khối 8406, một tổ chức đối lập đa thành phần ở Việt Nam được hưởng ứng rộng rãi, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 8 tháng 4 công bố bản phúc trình thường niên về nhân quyền trên thế giới.

 

Riêng về phần phúc trình tình hình nhân quyền ở Việt Nam, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tố cáo trên 41 trang giấy rằng nhà cầm quyền Hà Nội gia tăng đàn áp nhân quyền trong năm 2010.

Bản phúc trình năm nay liệt kê ra nhiều trường hợp hơn để chứng minh có sự gia tăng đàn áp.

Ngay ở phần đầu tóm tắt nội dung, bản phúc trình chứng minh rằng ít nhất có 25 người vận động chính trị bị bắt giữ, 14 người bị kết án tù trong các năm 2008, 2009 và 2010. Ðồng thời, bác bỏ kháng án của 10 người khác đã bị kêu án hồi cuối năm 2009.

Bản phúc trình cáo buộc công an thường hành động thô bạo đối với nghi can khi bắt người hay cả khi giam giữ. Nhà tù thì thường rất hà khắc. Tuy tính chuyên nghiệp của lực lượng cảnh sát được cải thiện nhưng thành phần này nhiều khi hành động mà không sợ bị trừng phạt.

Các cá nhân bị bắt giữ một cách độc đoán vì hoạt động chính trị thì bị từ chối quyền được xét xử công bằng và nhanh chóng.

Áp lực của kẻ cầm quyền, nạn tham nhũng phổ biến và không hiệu quả đã làm lệch hệ thống tư pháp.

Bản phúc trình nhân quyền Việt Nam năm 2010 của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nêu ra 9 trường hợp người dân bị công an đánh chết khi bị bắt giữ hoặc bắn chết khi đi biểu tình khiếu kiện đất đai. Hầu hết các vụ này đều được nhà nước cho chìm xuồng, chỉ có một vụ công an đánh chết thanh niên Nguyễn Văn Khương hồi tháng 7, 2010 ở Bắc Giang là bị kết án tù.

Có nhiều vụ công dân, tu sĩ bị mất tích rất đáng hoài nghi. Tu sĩ Thích Trí Khải thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mất tích từ năm 2008 đến nay không ai biết tin tức.

Phúc trình nói tuy luật lệ cấm cư xử thô bạo nhưng công an cảnh sát Việt Nam hành hung nghi can khi bắt giữ là rất phổ biến. Những sự việc như vậy xảy ra ở Hà Nội, Ðà Nẵng, Bắc Giang, Bình Phước, Ðắc Lắc, Ðiện Biên, Gia Lai, Hà Giang, Lai Châu, Nghệ An, Quảng Nam, Sơn La, Thái Bình, Thái Nguyên, Thanh Hóa, Trà Vinh.

“Có những bản tường trình rất đáng tin cậy cho biết công an sử dụng các tên ‘xã hội đen’ hay dân phòng để đánh đập, sách nhiễu những người vận động dân chủ hóa đất nước hoặc các người đấu tranh cho tự do tôn giáo bị vu cáo là ‘đe dọa an ninh quốc gia’ hay không được ưa chuộng.” Bản phúc trình viết.

Bản phúc trình nói tuy luật qui định các người dân bị bắt giữ được phép tiếp cận luật sư từ khi bị bắt, tuy nhiên nhà cầm quyền dùng trì hoãn hành chánh để cản trở. Các trường hợp người dân bị vu cho các tội chính trị thì luật sư còn không thể tiếp cận thân chủ cho tới khi cuộc điều tra đã xong, sắp xử án. Nhiều khi các vụ việc này kéo dài đến 2 năm.

Không có con số đích xác số lượng tù nhân chính trị nhưng cho đến cuối năm 2010 thì có hơn một trăm người đang bị giam giữ tù đày. Một số tổ chức quốc tế cho rằng con số này còn lớn hơn nhiều.

Bản phúc trình liệt kê khá nhiều trường hợp từ những người bị cáo buộc liên quan đến Việt Tân như ông Phạm Minh Hoàng đến các người vận động công đoàn độc lập như Ðoàn Huy Chương, Ðỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, một số người Thượng theo đạo Tin Lành, một số thành viên của đảng Dân Chủ, một số người theo đạo Tin Lành Mennonite, tín đồ Cao Ðài v.v...

Những người này bị vu cho tội vi phạm các điều 79, 88 của Luật Hình Sự.

Nhóm ông Luật Sư Lê Công Ðịnh, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Trần Anh Kim và Nguyễn Tiến Trung bị vu cho tội âm mưu lật đổ nhà cầm quyền cộng sản đã bị kết án với các bản án nặng nề, đặc biệt là Trần Huỳnh Duy Thức bị tới 16 năm tù.

Nhiều tù nhân là các người bất đồng chính kiến, thành viên của các tổ chức đối lập như Khối 8406, Ðảng Dân Chủ, Ðảng Nhân Dân Hành Ðộng, Ðảng Dân Chủ Nhân Dân, Tổ chức Công Ðoàn Ðộc Lập, người gốc Khmer, v.v... Riêng Khối 8406 liệt kê 38 thành viên đang bị án tù. Mười người bị kết án ở Hà Nội và Hải Phòng chỉ vì kêu gọi chống tham nhũng, đa nguyên đa đảng và bảo vệ chủ quyền đất nước.

Khoảng 30 người vận động dân chủ bị bắt giữ trong các năm 2006-2007 tuy sau đó được thả nhưng vẫn bị quản chế và theo dõi mà không hề bị chính thức truy tố.

Các tổ chức quốc tế ước lượng nhiều trăm người Thượng liên quan đến các vụ biểu tình đòi tự do tôn giáo và đòi đất canh tác truyền thống hồi năm 2004 hiện vẫn còn đang bị tù. Nhà cầm quyền cũng bắt giữ và bỏ tù nhiều người dùng Internet để bày tỏ ý kiến về nhân quyền, các chính sách của nhà nước và kêu gọi đa nguyên đa đảng.

“Quyền tự do hội họp bị luật pháp giới hạn chặt chẽ. Các đảng phái chính trị đối lập bị cấm hoặc không dung thứ. Nhà cầm quyền cấm mọi tổ chức tư nhân hợp pháp và độc lập...” Phúc trình viết.

Tuy Hiến Pháp công nhận quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của người dân nhưng một số cá nhân thì bị hạn chế. Một số người còn bị cấm ra nước ngoài như Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn (mới bị bắt), Lê Thị Kim Thu, Lê Trần Luật, Lê Quốc Quân (ông này hiện mới bị bắt).

Bản phúc trình tố cáo chế độ Hà Nội cấm người dân tham gia và tổ chức các công đoàn độc lập. Bởi vậy, một số người vận động đã bị bắt giữ và bỏ tù. Các tổ chức bảo vệ nhân quyền cũng bị cấm.

Cùng một ngày công bố bản phúc trình nhân quyền của Bộ Ngoại Giao, bốn dân biểu thuộc hai đảng Công Hòa và Dân Chủ đã đệ nạp tại hạ Viện dự luật giới hạn các khoản viện trợ cho Việt Nam nếu nước này không cải thiện nhân quyền.

Ngày 9 tháng 4, 2011, bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hà Nội, cũng giống như tất cả những lần bị đả kích vi phạm nhân quyền trước đây, lên tiếng phủ nhận tất cả.

Bà Nguyễn Phương Nga nói rằng: “Ðáng tiếc là Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Bộ Ngoại Giao Anh, Phái Ðoàn Liên Minh Châu Âu tại Việt Nam và một vài tổ chức đã có những nhận xét thiếu khách quan, dựa trên những thông tin sai lệch, không phản ánh chính xác tình hình và có những ý kiến can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.”

Nhân quyền thế giới 2010: Mỹ lên án Việt Nam gia tăng đàn áp đối lập

Thanh Phương

Hôm qua, 08/04/2011, bộ Ngoại giao Mỹ đã công bố bản báo cáo thường niên về tình trạng nhân quyền trên toàn thế giới trong năm 2010. Riêng trong phần nói về Việt Nam, nhận xét chung của bản báo cáo là trong năm qua, chính quyền Hà Nội tiếp tục đàn áp đối lập, gia tăng kiểm soát báo chí và hạn chế các quyền tự do ngôn luận, tự do tập hợp, di chuyển và lập hội.

Theo bộ Ngoại giao Mỹ, tại Việt Nam, công dân còn bị giam giữ một cách tùy tiện vì những hoạt động chính trị và không được xét xử một cách công bằng. Chính quyền Hà Nội đã bắt giữ ít nhất 25 nhà hoạt động chính trị, truy tố 14 nhà bất đồng chính kiến bị bắt trong những năm 2008, 2009 và 2010.

Cũng theo báo cáo của bộ Ngoại giao Mỹ, ở Việt Nam, quyền tự do tôn giáo tiếp tục được diễn giải và bảo vệ một cách không đồng đều. Mặc dù có một số tiến bộ, nhưng còn rất nhiều vấn đề nghiêm trọng, đặc biệt là ở cấp tỉnh và cấp làng xã.

Trong khi đó, quyền tự do trên Internet thì bị hạn chế thêm nữa. Theo bộ Ngoại giao Mỹ, trong năm qua, chính quyền tiếp tục bắt giữ và cầm tù những nhà bất đồng chính kiến sử dụng Internet để chỉ trích chế độ hoặc quảng bá những tư tưởng về nhân quyền và đa nguyên chính trị.

Vào tháng Giêng, ông Trần Huỳnh Duy Thức, một blogger, đã bị kết án 16 năm tù. Tháng 10, chính quyền bắt giữ blogger Anh Ba Sài Gòn, tức luật sư Phan Thanh Hải, và truy tố ông với tội danh tuyên truyền chống Nhà nước, chiếu theo điều 88 Luật Hình sự. Còn blogger Điếu Cày, tức nhà báo Nguyễn Văn Hải, mãn hạn tù vào tháng 10, nhưng lại bị đưa ngay đến trại giam mới, vì cũng bị cho là vi phạm điều 88 Luật Hình sự.

Blogger Cô Gái Đồ Long thì bị bắt vào tháng 10, vì bị cho là vi phạm điều 258 Luật hình sự, tức là tội danh “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”, do đã đăng bài nói về con trai của thứ trưởng Công an Nguyễn Khánh Toàn. (Theo tin mới nhất, Cô Gái Đồ Long đã được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, với điều kiện không tiếp tục viết blog). Trong tháng 10, ông Vi Đức Hồi, một cựu đảng viên và tác giả nhiều bài viết phổ biến trên mạng chỉ trích đảng Cộng sản cũng bị bắt và bị truy tố chiếu theo điều 88.

Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết, ít nhất 50 trang web có nội dung chỉ trích chính phủ và đặt ở hải ngoại đã bị tấn công dưới hình thức « từ chối dịch vụ » DDos, một số trang đã bị tin tặc phá hủy hoàn toàn. Còn người điều hành trang Bauxite Việt Nam, giáo sư Nguyễn Huệ Chi thì đã bị công an thẩm vấn liên tục từ giữa tháng Giêng đến tháng Hai.

Bản báo cáo năm nay đặc biệt lưu ý đến nạn bạo hành của lực lượng công an Việt Nam, với 9 trường hợp tử vong trong lúc bị tạm giam, như vụ xảy ra ở Bắc Giang vào tháng 7 năm ngoái. Trong phần lớn các trường hợp, công an khẳng định là các nạn nhân đã tự tử. Chưa kể vụ công an Thanh Hóa bắn chết hai người, trong đó có một trẻ em 12 tuổi, trong vụ biểu tình phản đối trưng thu đất đai.

Nguồn: RFI Việt Nam


Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Nhân quyền Việt Nam nhìn từ bên ngoài

Gia Minh, biên tập viên RFA

Tình hình nhân quyền tại Việt Nam cũng được các tổ chức quốc tế theo dõi sát. Một trong những tổ chức đó là Hiệp hội Nhân quyền Quốc tế tại Đức.

000_Hkg4369920-305.jpg
Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Michael Michalak nói chuyện trong một diễn đàn về nhân quyền được tổ chức ở Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội hôm 09/12/2010 (AFP photo).

Gia Minh trao đổi với ông Vũ Quốc Dụng, tổng thư ký Hiệp hội Nhân quyền Quốc tế về tình hình liên quan.

Rất tùy tiện

Trước hết ông Vũ Quốc Dụng có nhận định về việc thực thi nhân quyền tại Việt Nam, khi đất nước này tham gia hội nhập quốc tế và cũng từng ký vào nhiều công ước quốc tế về nhân quyền. Ông nói:

Cần phải nhìn nhận rằng Việt Nam đang thực hiện rất tùy tiện các cam kết về nhân quyền với quốc tế. Tùy tiện có nghĩa là Việt Nam muốn làm gì thì làm chứ không tuân thủ đúng các chuẩn mực quốc tế. Là một thành viên của Hội đồng Bảo an LHQ đáng lẽ phải làm gương thì Việt Nam lại thường xuyên vi phạm luật nhân quyền quốc tế.

Theo chúng tôi thì nguyên nhân của vấn đề này là thái độ thiếu chân chính. Tôi xin đơn cử một thí dụ: Việt Nam tham gia vào Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị là một trong 3 văn kiện nhân quyền quan trọng nhất của LHQ.

Thế nhưng Việt Nam không chịu nội luật hóa các điều cam kết, nghĩa là không chịu sửa đổi luật Việt Nam để cho nó phù hợp với điều đã cam kết. Bộ luật hình sự Việt Nam (BLHS) vẫn đầy rẫy những điều khoản mâu thuẫn với công ước này, thí dụ như điều 88 BLHS về tội “tuyên truyền chống nhà nước XHCN” có mâu thuẫn xung khắc với quyền tự do ngôn luận của công ước.

Trong khi đó tòa án Việt Nam cũng không cần biết đến luật quốc tế khi xử án mặc dù Việt Nam đã có luật thực hiện các điều ước quốc tế từ năm 2005. Tôi có nêu vấn đề này với các viên chức Việt Nam thì họ nói bừa là Việt Nam bị ép ký kết hoặc Việt Nam chỉ ký cho có chứ không muốn thực hiện. Đây là thái độ thiếu chân chính. Chúng ta cứ thử tưởng tượng xem thế giới này sẽ ra sao khi hợp đồng không được tôn trọng, khi con người mất niềm tin vào điều đã được ký kết?

Là một thành viên của Hội đồng Bảo an LHQ đáng lẽ phải làm gương thì Việt Nam lại thường xuyên vi phạm luật nhân quyền quốc tế.

» Ông Vũ Quốc Dụng

Một vấn đề không kém quan trọng khác là việc hiểu đúng các điều ước về nhân quyền. Luật nhân quyền quốc tế là cái mẫu số chung nhỏ bé mà cộng đồng nhân loại đã đạt được trong 62 năm qua, nếu chúng ta tính từ ngày 10.12.1948 là ngày ra đời của bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.

Chúng ta phải biết trân quý kết quả này vì nó là những đồng thuận rút ra được từ những cuộc thương lượng quốc tế gay go trong thời kỳ thế giới còn chiến tranh lạnh. Cho nên khi nói về quyền tự do ngôn luận thì LHQ có những định nghĩa rõ ràng và những giải thích nhất định để cho mọi người trên thế giới cùng có cách hiểu giống nhau.

Tôi thấy Việt Nam hay tự đưa ra lối giải thích của mình về nhân quyền. Đây là một thái độ tùy tiện. Chúng ta cần quan tâm nhiều hơn nữa đến vấn đề này để chống lại các ý định làm ruỗng mục nền móng pháp lý nhân quyền quốc tế. Tóm lại Việt Nam không được xem là một đối tác đáng tin cậy trong lãnh vực nhân quyền.

Gia Minh: Trong ấn phẩm Nhân quyền đầu tiên ra hồi tháng 7/2010, Việt Nam cho rằng vấn đề nhân quyền của Việt Nam vẫn tiến triển và những đánh giá từ bên ngoài là không đúng, thiếu khách quan, ông có những chứng minh ngược lại những ý kiến đó thế nào?

Ông Vũ Quốc Dụng: Thú thực, tôi chưa đọc Tạp chí Nhân quyền của chính phủ Việt Nam. Tôi mới chỉ đọc một bài viết của ông Bùi Thế Đức trong tạp chí này. Ông Đức là Vụ trưởng Vụ Tuyên truyền của Ban Tuyên giáo Trung ương của Đảng cộng sản.

Ông Đức nói rằng “trên các diễn đàn đa phương và song phương, các nước phương Tây thường đưa ra những lập luận tuyệt đối hóa tính toàn cầu, tính phổ cập của vấn đề dân chủ, nhân quyền với luận điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền” mà không tính đến đặc thù văn hóa, xã hội của từng quốc gia, khu vực.”

Tôi xin phản bác rằng tính phổ cập của nhân quyền là vấn đề không thể đem ra thương lượng được nữa vì nó là một nguyên tắc cốt lõi của vấn đề nhân quyền, nghĩa là mọi con người dù sống ở đâu trên trái đất cũng đều có nhân quyền giống nhau mà không bị phân biệt về chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm, quốc tịch, v.v… Nguyên tắc phổ cập được xác nhận trong tất cả các văn bản luật quốc tế về nhân quyền, trong đó có một số văn bản đã được Việt Nam ký kết tham gia.

Việt Nam không thể vừa muốn hội nhập quốc tế lại vừa không muốn chấp nhận luật chơi quốc tế. Vì có quan niệm khác đời như vậy nên các phái đoàn Việt Nam đã luôn gặp khó khăn trong các cuộc họp quốc tế về nhân quyền.

Tôi xin nói về một đặc điểm vi phạm nhân quyền ở Việt Nam trong thời gian gần đây. Tôi có nhận xét rằng chính quyền Việt Nam đang cố tình chứng tỏ sự thô bạo để trấn áp tinh thần dân chúng, để chứng tỏ rằng họ không cần tuân theo luật pháp Việt Nam chứ chưa nói đến luật quốc tế. Thí dụ như vụ đả thương bà Trần Khải Thanh Thủy, vụ truy tố ông nhà báo Điếu Cày tội tuyên truyền mặc dù ông ta đang ở tù, vụ phá hoại tài sản và đời sống của vợ con ông, vụ làm nhục bà Tạ Phong Tần, vụ bắt giam tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vì tội ngủ với gái điếm, vụ tra tấn và đánh chết giáo dân Cồn Dầu, …

Ông tiến sĩ Bùi Thế Đức không thể đem lý thuyết về đặc thù văn hóa để biện hộ cho sự dã man thú tính xảy ra trong các hành vi vi phạm nhân quyền này.

Phải thay đổi

Gia Minh: Theo ông thì Việt Nam cần phải thực hiện những gì để đáp ứng những chuẩn mực nhân quyền quốc tế, cũng như yêu cầu của nguoi dân?

Ông Vũ Quốc Dụng: Điều tôi mong muốn nhất là Việt Nam thay đổi cách nhìn về những lời góp ý về nhân quyền và xem những góp ý này là những góp ý có tính cách xây dựng dựa trên cơ sở của luật quốc tế mà Việt Nam đã tham gia, chứ không nhằm đả phá Việt Nam. Việt Nam tuyệt đối không nên đồng hóa vấn đề nhân quyền với những âm mưu chính trị nhằm lật đổ chế độ, nhằm kích động các vấn đề tôn giáo, dân tộc, xâm phạm an ninh và chủ quyền, v.v …

Một cách cụ thể hơn, Việt Nam cần nghiêm chỉnh thi hành luật nhân quyền quốc tế. Điều đó có nghĩa là Việt Nam cần công khai xác nhận các chuẩn mực nhân quyền quốc tế, nội luật hóa các điều ước quốc tế, tránh những điểm vênh với luật quốc tế khi soạn luật Việt Nam, giáo dục viên chức nhà nước, nhân viên công an, nhân viên trại giam về nhân quyền và trừng phạt những nhân viên nhà nước vi phạm nhân quyền. Chính quyền Việt Nam nên thành lập một ủy ban khiếu nại về nhân quyền và cho phép các tổ chức nhân quyền quốc tế được phép mở trụ sở làm việc tại Việt Nam.

Gia Minh: Các tổ chức nhân quyền quốc tế như Hiệp hội Nhân quyền... tiếp tục có những đóng góp, hợp tác, thậm chí đấu tranh ra sao để giúp cải thiện tình hình nhân quyền tại Việt Nam theo hướng dân chủ, tự do?

Ông Vũ Quốc Dụng: Hiệp hội Nhân quyền Quốc tế của chúng tôi hoạt động dựa sát trên cơ sở luật quốc tế. Nói nôm na là khi nói cái gì đó là nhân quyền thì chúng tôi cũng nói rằng điều đó tên là gì và thứ mấy ở trong Bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế, và khi nói đến vi phạm nhân quyền thì chúng tôi nói luôn rằng vi phạm điều số bao nhiêu của công ước nhân quyền nào. Nhiệm vụ của tổ chức chúng tôi là bảo vệ người bị vi phạm nhân quyền - đặc biệt trong lãnh vực các quyền dân sự và chính trị.

Công việc đối với Việt Nam của chúng tôi là phổ biến các kiến thức về nhân quyền dựa trên chuẩn mực quốc tế. Chúng tôi cho rằng số lượng vi phạm sẽ tỷ lệ nghịch với hiểu biết về nhân quyền của người dân. Khi biết mình có những nhân quyền bất khả xâm phạm thì người dân sẽ biết tự bảo vệ mình một cách hữu hiệu hơn. Một dự định thứ hai là giúp một số nạn nhân hoặc gia đình của họ trình bày trường hợp vi phạm ra trước dư luận.

Cho đến nay nhiều người Việt Nam vẫn ngại ngùng trình bày hoặc trình bày chưa đúng mức để dư luận - nhất là dư luận quốc tế - hiểu rõ về mức độ vi phạm nhân quyền. Một chương trình thứ ba của chúng tôi là thuyết phục các chính phủ đang có chương trình đối thoại về pháp trị với Việt Nam phải quan tâm bảo vệ các luật sư hoạt động bảo vệ nhân quyền hơn nữa. Thực trạng hiện nay là tất cả những luật sư này đang ở tù, bị quản chế, bị cô lập, hay đang mất bằng hành nghề.

Gia Minh: Cám ơn ông.

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

Đối thoại VN-EU về nhân quyền

Các đại sứ của EU và đại diện một số bộ, ngành của Việt Nam vừa tham dự vòng đối thoại về nhân quyền tại Hà nội.

Một nguồn tin ngoại giao từ Hà Nội cho BBC Việt Ngữ hay cuộc họp được tổ chức sau phiên họp của nhóm nước cấp viện. Đại sứ của các nước thành viên EU, trưởng phái đoàn EU tham dự cuộc họp.

Giữa EU và Việt Nam có cơ chế đối thoại nhân quyền thường xuyên, họp hai lần trong năm.

Nhóm đại sứ phương Tây chủ yếu làm việc với Bộ Ngoại giao. Cạnh đó một số bộ khác cũng tham dự. Lần này người ta thấy đại diện Bộ Tư pháp phát biểu.

“Việt Nam đang hướng đến nền kinh tế thị trường. EU cho rằng đối thoại về nhân quyền là một phần quan trọng của mối quan hệ. Và đối thoại về nhân quyền vẫn sẽ tiếp tục. Tôi hy vọng đối thoại này sẽ mạnh mẽ hơn, bàn về nhiều chủ đề hơn,” Đại sứ Anh tại Hà Nội, Tiến sĩ Antony Stokes cho BBC Việt Ngữ biết trong cuộc phỏng vấn ngày 10/12.

“Trong đối thoại về nhân quyền giữa EU và Việt Nam, tôi cho rằng chúng tôi đã khá trực diện. Chúng tôi đã nói chuyện một cách công khai và thẳng thắn.”

Cơ chế đối thoại

Nhìn rộng ra, thảo luận về nhân quyền giữa EU và Việt Nam được thực hiện dưới các hình thức khác nhau. Đáng chú ý nhất là cơ chế đối thoại họp 6 tháng một lần.

Cạnh đó EU và VN cũng bàn về nhân quyền trong quá trình thương thảo về Hiệp định PCA – Hiệp định về Đối tác và Hợp tác.

Đầu năm nay chính phủ Việt Nam nói họ sẵn sàng đàm phán Hiệp định Thương mại Tự do, FTA với khối EU. Một trong những cách thúc đẩy nhanh quá trình thương thảo FTA là Việt Nam cần hoàn tất hiệp định PCA với EU, một số chuyên gia nói.

“Về tổng thể mà nói, EU chỉ được phép kết thúc đàm phán FTA với quốc gia nào đã hoàn tất thỏa thuận về PCA,” ông Antonio Berenguer, cựu tham tán thương mại của phái đoàn EU tại Hà Nội cho BBC Việt Ngữ biết trong cuộc phỏng vấn hồi tháng Ba năm nay.

“Đối tác của EU cần phải có sự tôn trọng quyền cơ bản của người dân, như được nói tới trong PCA.”

Cựu tham tán thương mại của EU nói thêm: “Chúng tôi hy vọng VN hiểu được mối liên hệ giữa tôn trọng nhân quyền và khả năng được hưởng lợi từ sự tiếp cận toàn diện đối với thị trường EU.”

Quay trở lại đối thoại thường niên về nhân quyền giữa Việt Nam và EU, đại sứ Anh TS Antony Stokes cho hay nếu cảm thấy quan ngại về chủ đề gì đó, ông tìm cách đề đạt sớm.

“Liên quan đến nhân quyền và phát triển kinh tế, đại diện của EU nhắc đến quyền được bàn luận công khai các chính sách của chính phủ.

“Làm sao tạo ra môi trường để người dân có thể bình luận, chỉ trích chính sách của chính phủ, báo chí có quyền đưa tin công khai. Người viết blog không sợ bị bắt khi đưa ra nhận định không có lợi cho chính phủ.

“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam bảo vệ quyền tranh luận công khai của người dân.”

Đại sứ Anh tại Việt Nam nói thêm, ông thấy có một số tín hiệu tích cực gần đây, ví dụ một số buổi tranh luận tại quốc hội được truyền hình trực tiếp. “Tôi thấy làm như vậy là được,” tiến sĩ Stokes nhận xét.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/12/101211_vn_eu_dialogue.shtml

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Đại Sứ Mỹ Michael Michalak lên tiếng về Nhân Quyền ở Việt Nam

Hãng thông tấn AP đưa tin Đại sứ Mỹ ở Hànoi vừa lên tiếng chỉ trích chính phủ VN đàn áp tự do internet trong 2 năm qua, trên 24 người bị bắt và 14 người bị kết án. Sự lên tiếng rất mạnh (đúng vào thời điểm kỷ niệm lần thứ 62 Bản tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Đối thoại Việt - Mỹ hàng năm về Nhân Quyền sắp diễn ra ở Hà nội).

Dưới đây là bản tin của AP.

The Associated Press
Thursday, December 9, 2010; 6:21 AM

 HANOI, Vietnam -- Human rights violations and arrests have recently spiked in Vietnam, with sharp restrictions on Internet freedoms and a crackdown on dissidents who peacefully express their views, the U.S. ambassador said Thursday.

Ambassador Michael Michalak said some restrictions on religious freedom have eased during his three years in Vietnam but the Communist government continues to clamp down on critics of its one-party system.

The government blocks Facebook and has been accused of attacking anti-Communist sites and chat rooms, while also closely monitoring activity at Internet cafes.

Michalak said there was an increase in arrests in late 2009 and again recently. More than 24 people were jailed and 14 others were convicted this year for peacefully expressing their views, he told journalists.

"In our opinion, no one should be sent to jail for merely disagreeing with government policies or labeled a terrorist for wanting to be able to provide more input into policymaking," Michalak said. "Increasing efforts to stifle media organizations, Internet freedom and civil society are also troubling."

The U.S. and Vietnam have grown closer in a number of areas, including trade and military ties, since the former battlefield foes normalized relations 15 years ago. But the U.S. and international rights groups continue to prod Vietnam to improve its human rights record.

All media are state-controlled. The government does not tolerate any form of dissent and uses vague national security laws to imprison those who challenge its rule.

Hanoi maintains that only lawbreakers are jailed.

 Vi phạm nhân quyền và bắt giữ gần đây đã tăng vọt tại Việt Nam, với những áp chế mạnh hơn vào quyền tự do Internet và đàn áp người bất đồng chính kiến một cách ôn hòa bày tỏ quan điểm của mình, đại sứ Mỹ cho biết vào hôm Thứ Năm.

Đại sứ Michael Michalak cho biết một số hạn chế về tự do tôn giáo có nới lỏng trong thời gian ba năm của mình tại Việt Nam nhưng chính phủ Cộng sản tiếp tục kềm kẹp những người chỉ trích hệ thống độc đảng của mình.

Nhà cầm quyền Việt Nam ngăn chặn truy cập vào Facebook và đã bị cáo buộc tấn công các trang web chống Cộng sản và các phòng chat, cùng lúc cũng theo dõi sát hoạt động tại quán cà phê Internet.

Ông Michalak đã nói rằng sự gia tăng trong vụ bắt giữ vào cuối năm 2009 và một lần nữa gần đây. Hơn 24 người bị bỏ tù và 14 người khác bị kết án này để thể hiện quan điểm của họ một cách hòa bình năm nay, ông nói với các nhà báo.

"Theo ý kiến của chúng tôi, không ai phải được gửi đến nhà tù để chỉ vì không đồng ý với chính sách của chính phủ hoặc có nhãn là khủng bố vì muốn có thể được đóng góp cho việc hoạch định chính sách, "Michalak nói." Tăng cường nỗ lực để kiềm chế tổ chức truyền thông, tự do Internet và xã hội dân sự cũng bị gây phiền hà."

Mỹ và Việt Nam đã phát triển gần hơn trong một số lĩnh vực, bao gồm cả thương mại và quan hệ quân sự, kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ cách đây 15 năm. Tuy nhiên, Mỹ và các cơ quan nhân quyền quốc tế vẫn tiếp tục kêu gọi Việt Nam cải thiện nhân quyền hơn.

Tất cả các phương tiện truyền thông bị nhà nước kiểm soát. Chính phủ không chấp nhận bất cứ hình thức bất đồng chính kiến và sử dụng luật an ninh quốc gia mơ hồ để bỏ tù những người thách thức quy luật của nó.

Hà Nội cho rằng chỉ bỏ tù những người vi phạm pháp luật.

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

VN hoan nghênh Thái Lan trục xuất "nhân quyền"

Một cuộc họp báo về tình hình nhân quyền cho Việt Nam chưa kịp diễn ra, mà các diễn giả bị chính nhà cầm quyền Việt Nam yêu cầu Thái Lan trục xuất. Điều ấy chứng tỏ nhà cầm quyền sợ nhân quyền đến nỗi nên phải mượn tay chính quyền nước khác bịt miệng diễn giả trước; nhà cầm quyền Thái Lan đồng loã với hành vi phản nhân quyền này; nhà cầm quyền Việt Nam hỉ hả vì có đồng minh dễ bảo... Xem ra nhân quyền cho dân Việt quá khó khăn.

BBC đã đưa tin như sau:

Người phát ngôn Việt Nam vừa lên tiếng hoan nghênh việc Thái Lan từ chối nhập cảnh đối với nhà hoạt động nhân quyền gốc Việt.

Hôm 13/09, kế hoạch tổ chức họp báo ở Bangkok về tình hình nhân quyền Việt Nam của Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam mà ông Võ Văn Ái làm chủ tịch đã bị hủy sau khi ông bị cấm nhập cảnh Thái Lan.

Hôm thứ Tư, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga nói: "Việt Nam hoan nghênh việc Thái Lan không cho phép sử dụng lãnh thổ Thái Lan để thực hiện các hoạt động chống Việt Nam".

Hãng tin DPA của Đức dẫn lời bà Nga nói quyết định của Thái Lan là phù hợp với "quan hệ hữu nghị và hợp tác" giữa hai nước, cũng như với Hiến chương của Hiệp hội các nước Đông Nam Á (Asean).

Ủy ban của ông Võ Văn Ái cùng một tổ chức khác là Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền dự kiến sẽ công bố phúc trình"Từ Viễn mơ đến Thực tế: Nhân quyền Việt Nam dưới quyền chủ tọa của Asean".

Thế nhưng dù đã có visa, ông Ái và bà phó chủ tịch Penelope Faulkner vẫn bị cảnh báo sẽ không được nhập cảnh Thái Lan.

Theo phát ngôn nhân của Bộ Ngoại giao Thái, Thaini Thongpakdi, "Chính quyền Hoàng gia Thái Lan coi trọng các nguyên tắc tự do ngôn luận và đa dạng quan điểm, thế nhưng lâu nay cũng có lập trường là không cho phép các tổ chức và cá nhân sử dụng Thái Lan để thực hiện các hoạt động chống lại các quốc gia khác."

Hiện Asean đang làm việc để đưa vào áp dụng Hiến chương Nhân quyền của Hiệp hội được lãnh đạo khối thông qua không lâu trước đây.

Tuy nhiên các tổ chức nhân quyền đã lên tiếng chỉ trích chính phủ Thái, nói việc cấm nhập cảnh đối với các nhà hoạt động nhân quyền nước ngoài sẽ chỉ làm giảm uy tín của Bangkok.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/09/100915_viet_reax_vovanai.shtml

Bản tin của Quê Mẹ tường thuật vụ trục xuất như sau:

PARIS, ngày 12.9.2010 (QUÊ MẸ) - Câu Lạc bộ Báo chí Quốc tế của Thái Lan (The Foreign Correspondents Club of Thailand, FCCT) ra thông báo ngày chủ nhật hôm nay tại Bangkok cho biết rằng Câu lạc bộ đã bị những áp lực của Bộ Ngoại giao Thái Lan để hủy bỏ cuộc Họp báo về Nhân quyền Việt Nam do Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) và Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) tổ chức vào ngày mai 13.9.2010.

Mục tiêu cuộc họp báo do ông Võ Văn Ái chủ trì nhằm công bố cho các cơ quan báo chí, truyền thông tại thủ đô Bangkok bản Báo cáo mới có tựa đề : “Từ Viễn mơ đến Thực tế : Nhân quyền Việt Nam dưới quyền chủ tọa của ASEAN” (Vietnam : From “Vision” to Facts – Human Rights in Vietnam under its Chairmanship of ASEAN).

Trước ngày lên đường, Sứ quán Vương quốc Thái Lan ở Paris điện thoại cho ông Võ Văn Ái yêu cầu hủy chuyến đi, vì theo đòi hỏi của nhà cầm quyền Việt Nam, dù Sứ quán đã cấp chiếu khán vào Thái Lan nhưng ông sẽ bị cấm nhập cảnh tại phi trường Bangkok.

Do vậy, Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người đã cử Phó Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam, chị Penelope Faulkner, đi thay ông Ái để chủ trì cuộc họp báo Bangkok. Nhưng sáng nay, chủ nhật 12.9.2010, khi đến phi trường Charles De Gaulle ở Paris, hãng máy bay ngăn không cho chị đáp chuyến bay đi Bangkok theo lệnh của chính quyền Thái Lan.

Từ Paris, Bà Chủ tịch Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền, Souhayr Belhassen, phản ứng rằng : “Chúng tôi rụng rời trước tin nhà cầm quyền Thái Lan ngăn cấm hai nhà tranh đấu bảo vệ nhân quyền nổi danh đã từ bao nhiêu năm ôn hòa bênh vực cho nhân quyền Việt Nam. Thật khủng khiếp cho một sự việc như thế : điều này minh họa cho sự kiện chẳng những không thể thảo luận tình trạng nhân quyền với Việt Nam tại Việt Nam, mà ngay cả tại các nước láng giềng của Việt Nam”.

Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, thì nhận xét rằng : “Bản Báo cáo của chúng tôi căn cứ vào luật pháp nhân quyền quốc tế và trích dẫn từ báo chí công khai Việt Nam. Thu tập những khuyến nghị cụ thể để nhà cầm quyền Việt Nam cải thiện sự tôn trọng nhân quyền tại Việt Nam cũng như trong tư thế Chủ tịch luân phiên Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN). Bản Báo cáo của chúng tôi phản ảnh những tiếng nói trong nước kêu gọi tôn trọng nhân quyền và một nhà nước Pháp quyền”.

Những áp lực giáng xuống Câu Lạc bộ Báo chí Quốc tế của Thái Lan và ngăn cấm cuộc Họp báo trên đất Thái Lan để trình bày tình trạng nhân quyền Việt Nam là minh chứng hùng hồn cho khả năng gây hại cực điểm trong khu vực, đồng thời cho thấy sự bất lực toàn diện của nhà cầm quyền Việt Nam trong việc chấp nhận đối thoại về tình hình nhân quyền Việt Nam.

Quyết định cấm đoán của chính quyền Thái Lan vi phạm trắng trợn Tuyên ngôn LHQ Bảo Vệ Những Người Đấu Tranh Cho Nhân Quyền, đặc biệt quy định rằng “Mỗi người, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác, đều có quyền xuất bản, thông báo cho người khác hay phổ biến tự do mọi ý kiến, mọi thông tin và mọi kiến thức về các quyền con người và các tự do căn bản” (Điều 6, tiết b); và rằng “Mỗi người, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác, đều có quyền tham gia các hoạt động hòa bình để đấu tranh chống mọi vi phạm nhân quyền và các tự do căn bản” (Điều 12).

Hơn nữa, căn cứ vào Tuyên ngôn nói trên, nhà cầm quyền Thái Lan cần “lấy những biện pháp thích nghi” để bảo đảm công cuộc Bảo Vệ Những Người Đấu Tranh Cho Nhân Quyền chống lại mọi đe dọa, trả thù, áp lực hay mọi hành động tùy tiện theo đúng sự hành xử chính đáng các quyền được nêu trên đây.

http://www.queme.net/vie/news_detail.php?numb=1358

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

Việt Nam xuất bản tạp chí nhân quyền đầu tiên

Việt Nam xuất bản tạp chí nhân quyền đầu tiên trong lúc một số người ở Mỹ kêu gọi Washington lưu tâm nhiều hơn tới những vụ vi phạm nhân quyền của Hà Nội.


Tạp chí Nhân quyền Việt Nam được in khổ 21 x 29cm, dày 80 trang và được phát hành một tháng một kỳ, do PGS Tiến sĩ Bùi Quảng Bạ làm Tổng biên tập.


Theo tin của Bernama và CNSNews, Tạp chí Nhân quyền Việt Nam, ra mắt số đầu tiên hôm thứ tư (14/7/2010), có mục đích:

1. tuyên truyền, phổ biến các quan điểm, chủ trương của Đảng Cộng Sản Việt Nam

2. chính sách pháp luật của nhà nước về lãnh vực quyền con người

3. phản ánh những thành tựu về quyền con người của Việt Nam.



Hãng tin Bernama trích lời Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm, người đứng đầu Ban Chỉ đạo về Nhân quyền của chính phủ, nói rằng tạp chí này còn có nhiệm vụ cung cấp thông tin về điều mà ông gọi là "những âm mưu của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền" để "chống phá sự nghiệp xây dựng và phát triển" của Việt Nam. Ông Khiêm cho biết Tạp chí Nhân quyền Việt Nam sẽ "đấu tranh, phản bác các luận điệu sai trái thù địch". Ông nói thêm rằng Đảng và Nhà nước ở Việt Nam luôn luôn xem nhân quyền là một yếu tố then chốt trong công cuộc phát triển lâu bền của đất nước.


Trong khi đó, theo tin của CNSNews, tuy quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ đã cải thiện rất nhiều trong 15 năm qua, thành tích nhân quyền của Việt Nam tiếp tục là một mối lo ngại đối với nhiều người trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, các tổ chức tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo, cùng với một số thành viên quốc hội Hoa Kỳ.


Các tổ chức tranh đấu nhân quyền và những nhà lập pháp Mỹ ủng hộ họ thường xuyên nêu lên những vụ bắt bớ các nhân vật tranh đấu dân chủ cùng với những sự hạn chế về tự do tôn giáo và tự do internet ở Việt Nam để hối thúc chính phủ ở Washington nâng cao vị trí của vấn đề nhân quyền trong nghị trình của các hoạt động ngoại giao song phương.



Trong lúc ngoại trưởng Hillary Clinton chuẩn bị đến thăm Việt Nam vào tuần sau, một lá thư đang được luân lưu tại trụ sở quốc hội Mỹ để thu thập chữ ký nhằm hối thúc bà Clinton hãy nhân dịp này để nêu lên với giới hữu trách Hà Nội về vấn đề tù nhân chính trị và đặt vấn đề nhân quyền làm trọng tâm của mối quan hệ với Việt Nam. Lá thư này nêu lên những trường hợp cụ thể của các tù nhân chính trị ở Việt Nam, trong đó có nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, là người đã bị bắt hồi tháng 10 năm ngoái, bị đánh đập trong lúc cảnh sát chỉ đứng nhìn mà không can thiệp, rồi sau đó chính bà lại bị truy tố về tội đả thương và bị tuyên án 3 năm rưỡi tù hồi tháng hai vừa qua. Lá thư này cũng nêu lên mối quan tâm về điều được mô tả là "một vụ tấn công tinh vi và dai dẳng" nhắm vào những người bày tỏ ý kiến bất đồng trên mạng internet.



Theo ghi nhận của các hãng thông tấn quốc tế, chính phủ Việt Nam thường xuyên sử dụng những luật lệ mơ hồ về an ninh quốc gia để bóp nghẹt những tiếng nói đối lập và trong năm vừa qua có gần 20 nhân vật tranh đấu cho dân chủ Việt Nam đã bị cầm tù.


Nguồn: AP, CNSNews.com, Bernama, VietnamNet



Chỉ trích của phương Tây


Các phúc trình hàng năm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tự do tôn giáo thế giới đều nhận xét rằng tuy có một vài tiến bộ, Việt Nam cần cải thiện hơn nữa tình hình nhân quyền ở trong nước.


Hồi tháng Ba, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ chuyên trách Á châu Kurt Campbell nói Hà Nội cần cải thiện nhân quyền nếu muốn xích lại gần Mỹ.


Ông Campbell nói trong một phiên điều trần của Ủy ban Đối ngoại Hạ viện ở Washington rằng muốn kiến thiết quan hệ thân chặt với Mỹ, "Việt Nam cần cải thiện hồ sơ nhân quyền của mình".


Quan chức ngoại giao cao cấp nhất chuyên trách Á châu nói với các dân biểu: "Tôi có thể nói rằng ch́úng ta có một sự phân đôi (trong quan hệ) với Việt Nam".


"Một mặt, đang có quan ngại thực sự về bước lùi trong các vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo trong những năm gần đây."


"Mặt khác, chính quyền Việt Nam hiện nay đang muốn một quan hệ chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ vì lý do chiến lược."


Ông Campbell phát biểu: "Sẽ rất khó có quan hệ như vậy nếu Việt Nam không có bước tiến rõ rệt để cải thiện tình hình trong nước".


Các tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế thì nêu quan ngại rằng trong thời gian gần đây, việc bắt bớ, bỏ tù bất đồng chính kiến gia tăng ở Việt Nam.


Chính phủ Việt Nam trong khi đó luôn nói rằng các chỉ trích của các tổ chức này là dựa trên thông tin "bịa đặt", không đúng với thực tế, và tuyên bố Việt Nam luôn cải thiện nhân quyền và tự do tôn giáo.