Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2010

Chuyện vỉa hè: kiếp nạn thứ 81

 

Người Buôn Gió

LTS: Người Buôn Gió, tác giả loại truyện giả tưởng “Ðại Vệ Chí Dị” thỉnh thoảng vẫn tiếp tục giúp vui thiên hạ những mẩu chuyện khôi hài đen đầy kịch tính “tuy rằng nói đó mà đây chạnh lòng” ở một nước được mô tả là dân chủ triệu lần tư bản.

Thầy trò Ðường Tam Tạng đi thỉnh kinh ở Thiên Trúc là câu chuyện giả tưởng hấp dẫn đã được quay thành phim, truyện truyền hình nhiều tập. Tấm hình này là quảng cáo của hãng TVBI.

Thầy trò Ðường Tăng trên đường đi Tây Trúc lấy kinh, tính ra thấm thoát đã hai mươi năm. Trải qua 80 kiếp nạn. Cuối cùng cũng đến Tây Trúc thỉnh kinh, trên đường về phải đi qua một nước nữa là về tới quê hương. Thầy và trò đều phấn khởi, hồ hởi lắm, tới kinh thành thấy chữ trên cổng thành đề Ðại Vệ Nam Quốc, Ðường Tăng quay lại bảo các trò.

- À, có phải đây là nước Vệ danh tiếng, chính sự yên bình, vua sáng, tôi hiền, sản vật phong phú, nhân dân sống âm no, vui vẻ an hòa trong lời ca tiếng hát đó không?

Ngộ Không bay vút lên cao một hồi quay xuống nói.

- Thưa thầy, đúng là nước Vệ mà thầy nói đó ạ.

Thầy trò kéo nhau đến quán dịch, ngỏ ý xin đổi điệp văn. Quan coi quán dịch nói.

- Xin cho hỏi qua nước Vệ là có ý gì?

Ðường Tăng trình bày đi lấy kinh, lúc về muốn vòng qua nước Vệ để khỏi vượt qua dãy núi Hy Mã Lạp Sơn cao ngút phủ đầy băng giá.

Quan trầm ngâm nói:

- Các ngài nói là vậy, nhưng chúng tôi chưa nghĩ vậy, mời các ngài cứ ở quán dịch chờ chúng tôi kiểm tra xem đúng như lời ngài nói hay không. Nếu đúng chúng tôi sẽ nhanh chóng để các ngài đi.

Ðường Tăng nhập gia tùy tục, nghĩ mỗi nước có một lệ riêng. Ngài vui vẻ chấp nhận để quan nước Vệ làm rõ sự việc. Ngày đầu tiên Bát Giới bị gọi lên hỏi, quan hỏi:

- Anh tên gì?

- Trư Bát Giới.

Quan hỏi lý lịch trích ngang mất hai ngày, đến ngày thứ ba quan hỏi Bát Giới:

- Tại sao tai và mũi của mày to thế, có phải để do thám tình hình nước tao phải không?

Bát Giới hốt hoảng thanh minh là cha sinh, mẹ đẻ ra mình đã thế này Quan phán.

- Ai làm chứng là cha mẹ mày sinh ra mày như thế, hay là phẫu thuật chỉnh hình để phục vụ mưu đồ gì đó? Giờ mày có gì chứng minh rằng sinh ra như vậy để chúng tao xem xét.

Bát Giới trình bày giờ chỉ có về nước mới tìm được hàng xóm láng giềng xác nhận, nhưng muốn thế phải có điệp văn ra về. Quan bảo muốn có điệp văn thì phải có người xác nhận, chưa có thì cứ đợi bao giờ có thì lên quan.

Hôm sau quan gọi Ngộ Không vào phủ hỏi.

- Mày đi đâu cũng cầm cái gậy sắt làm gì?

Ngộ Không.

- Thưa để đánh yêu quái.

Quan đập bàn quát.

- Thằng này láo! Ở nước Vệ này mấy chục năm nay thanh bình, yên ổn làm gì có yêu quái, mày nói vậy có ý gì? Phải chăng mày mang gậy để chống đối hay gây sự với ai. Mau trả lời thành khẩn nếu không đừng trách.

Ngộ Không giải bày đường sá xa xôi, đèo cao núi hiểm, yêu quái khắp nơi. Cậy gậy này đã giúp Ngộ Không tiễu trừ những bọn yêu quái hại người, trước là giúp dân sau là giúp thầy trò đi qua bình an. Quan nghe xong hỏi.

- Thế mày đánh yêu quái đã xin phép ai chưa?

Ngộ Không lắc đầu.

- Dạ, chưa ạ.

Quan hỏi:

- Mày làm thế là vi phạm, ở đâu cũng phải có kỷ cương. Muốn đánh thì cũng phải xác minh rõ đúng nó là yêu quái hay không, lập hồ sơ thu thập tội trang, trình cho quan có thẩm quyền xem xét và đưa ra quyết định. Ai cũng manh động như mày thì loạn, cần gì đến các quan. Có phải mày đến đây ý đồ khuyến khích manh động, không tôn trọng pháp luật hay không? Ðất nước tao đang yên ổn mà mày vác gậy đi nghênh ngang bảo là dung để đánh yêu quái, rõ là muốn bêu giễu nước Vệ đầy rẫy bất an. Mày phải ở lại để tao thẩm tra. Giờ tạm giữ cái gậy sắt này của mày.

Ngộ Không định phân bua, quan xua người lôi cổ ra khỏi công đường.

Ngày sau nữa gọi Ngộ Tĩnh vào công đường nói:

- Hai thằng kia đã khai rõ hết rồi, giờ mày có nhận để hưởng khoan hồng hay cố tình chối cãi cho mất thì giờ đây.

Ngộ Tĩnh tá hóa tam tinh, mới nói rõ sự tình vụ trộm nhân sâm là do Ngộ Không chủ mưu. Quan nghe xong nói.

- Mày khai chưa hết, còn chuyện chúng mày vào đây để làm gì nữa.

Ngộ Tĩnh ngẩn ngơ một hồi, sau vò tai bứt trán kêu qua nước Vệ xin điệp văn về cố quốc, tuyệt không có ý đồ gì. Quan gợi ý.

- Thế cái hòm đựng tài liệu mày vác là tài liệu gì?

Ngộ Tĩnh thưa đó là kinh sách nhà Phật, đưa cho quan xem. Quan lớn thấy chữ loằng ngoằng như giun bèn phán.

- Ðợi tao cho người dịch xong ra tiếng Vệ, rồi thẩm tra xem tài liệu gì mới quyết được. Biết đâu đây là tài liệu độc hại, có nội dung chống phá nước Vệ thì sao?

Ngộ Tĩnh thở dài ra về trình lại với Ðường Tăng. Thầy trò đợi mấy tháng không thấy ai hỏi đến, Ðường Tăng vào phủ hỏi tin, quan trả lời chưa xong, cứ đợi. Ðường Tăng về bảo học trò.

- Kinh sách trong tay họ không biết có nguyên vẹn không? Nếu thất lạc, tứ tán thì uổng công thầy trò nhà ta. Ngộ Không con mau đằng vân xin Ðức Phật Tổ Như Lai cứu giúp.

Phật Tổ Như Lai vào phủ xin yết kiến để trình bày. Quan hỏi:

- Ðến đây có việc gì?

Phật Tổ Như Lai:

- Xin quan giúp những người đi lấy kinh sớm về ạ.

Quan hỏi:

- Tên gì, quan hệ thế nào với đám đó.

- Tên là Phật Tổ Như Lai.

Quan hỏi:

- Anh Lai cho biết, anh hiện ở đâu, làm nghề gì?

- Dạ thưa tôi làm nghề tu hành.

- Tu hành là trồng hành, bảo dưỡng, chăm sóc cây hành?

Hỏi xong quan quay sang bảo Công Tôn Tích:

- Ghi là làm nghề nông.

Ðức Phật Tổ Như Lai xua tay.

- Thưa ngài, tu hành không phải là nghề nông, mà là không nghề nghiệp, chỉ chuyên tâm nghiên cứu tu dưỡng tâm trí của mình, hướng tới cái thiện.

Quan vặn.

- Ăn nói phải đúng trọng tâm, tu thế lấy gì để sống?

- Thưa nhờ ơn bố thí của chúng sinh.

Quan lầu bầu.

- Ăn xin lại còn làm bộ loanh quanh, Công Tôn Tích, ghi là ăn xin.

Phật Tổ Như Lai thở dài.

Quan hỏi:

- Quan hệ với đám kia thế nào?

Ðức Phật thưa:

- Dạ họ là họ là đệ tử của tôi.

Quan lớn biến đổi sắc mặt:

- À thì ra có tổ chức, có phân chia các cấp. Phải làm rõ tổ chức của các anh, gồm những ai, mục đích thành lập làm gì, hoạt động ra sao, ai cấp giấy phép.

Ba năm trôi qua, Ðức Phật Tổ Như Lai và thầy trò Ðường Tăng vẫn chưa đổi được điệp văn. Trong lòng sốt ruột nghĩ đủ mọi cách để sớm về, Ngộ Không lên thiên đình nhờ Ngọc Hoàng Thượng Ðế nhờ giúp. Ngọc Hoàng nghe xong chán nản lắc đầu.

- Ta mà xuống nước Vệ, thì cũng lại phải xác minh lý lịch, nhân thân. Ta sống mấy nghìn năm rồi, những người biết ta đâu còn ai sống mà xác nhận giùm ta. Xuống đó rồi cũng kẹt với các người thôi.

Ba năm nữa trôi qua, một hôm Ngộ Không đi xin cơm ngoài đường, thấy quan bí thư phụ trách quan hệ đối ngoại nước Ðường sang Vệ công cán, mới gọi.

Cuối cùng thì cũng nhanh chóng, thầy trò Ðường Tăng thoát khỏi kiếp nạn cuối cùng. Kiếp nạn thứ tám mươi mốt.

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Mỹ lại chỉ trích VN về nhân quyền

Phúc trình thường niên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói ở Việt Nam vẫn còn nhiều vấn đề về nhân quyền, trong khi tổ chức RSF giữ Việt Nam trong danh sách 'Kẻ thù của internet'.

Báo cáo về tình hình nhân quyền thế giới năm 2009 được công bố hôm 11/03/2010.

Hàng năm Bộ Ngoại giao Mỹ đều ra phúc trình này với các nhận định về nhân quyền ở các nước để chính phủ có thể đưa ra quyết định về đối ngoại.

Bộ Ngoại giao Việt Nam chưa có phản ứng trước phúc trình mới nhất, nhưng mọi năm Việt Nam luôn bác bỏ chỉ trích của phía Mỹ và nói rằng nhân quyền được tôn trọng ở trong nước.

Phần về Việt Nam trong báo cáo 2009 của Bộ Ngoại giao Mỹ viết rằng cuộc bầu cử Quốc hội 2007 đã không được tổ chức một cách tự do và bình đẳng vì các ứng cử viên đều phải qua chuẩn thuận của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo.

'Còn là vấn đề'

"Hồ sơ nhân quyền của chính phủ Việt Nam vẫn còn là vấn đề."

Phúc trình giải thích: "Người dân không thể thay đổi chính phủ, hoạt động chính trị đối lập bị cấm đoán".

Văn bản này cũng đề cập các vụ bắt bớ và giam cầm bất đồng các nhà hoạt động chính trị đối kháng trong năm 2008. Bên cạnh đó, phúc trình cũng nói tới việc nhiều biên tập viên và phóng viên gặp rắc rối khi viêt về các vụ tham nhũng lớn, một số blogger bị bắt vì chỉ trích chính quyền vv..

Bản phúc trình nhận xét: "Tuy tính chuyên nghiệp của ngành công an đã được cải thiện, tham nhũng vẫn còn là một vấn đề nghiêm trọng".

"Chính quyền tiếp tục cấm các tổ chức nhân quyền độc lập" và tình trạng phân biệt đối xử, bạo hành với phụ nữ vẫn đang tiếp tục.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng cho rằng chính phủ Việt Nam tiếp tục kiểm soát tự do báo chí, ngôn luận, đi lại, tụ họp và lập hội.

Bản phúc trình cũng đề cập tới các trường hợp mà phía Mỹ cho là vi phạm nhân quyền, như vụ Bát Nhã của các tu sinh Làng Mai.

Một số dân biểu Mỹ đã lên tiếng đòi đưa Việt Nam trở lại danh sách Các nước gây quan ngại về Nhân quyền và Tự do Tôn giáo (CPC). Tuy nhiên các yêu cầu như vậy đã được đưa ra nhiều năm nay nhưng không được chính phủ chấp thuận.

Trong khi đó, tổ chức theo dõi tự do báo chí Phóng viên không Biên giới (Reporters Without Borders) giữ tên Việt Nam lại trong danh sách Kẻ thù của mạng internet, bên cạnh Trung Quốc, Cuba, Ai Cập, Iran, Miến Điện, Bắc Hàn, Ảrập Saudi, Syria, Tunisia, Turkmenistan và Uzbekistan.

Việt Nam đã bị đặt vào danh sách này hồi năm ngoái.

Nguồn: BBC Vietnamese

Phúc trình thường niên năm 2009 về nhân quyền của Bộ Ngoại giao Mỹ (phần nói về Việt Nam)

Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi: Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất, Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất, Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa. (Trăng nghẹn - Hoài Tường Phong)

Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Hy vọng và chờ đợi

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một trong các tác giả bức thư kiến nghị về việc giao đất cho nước ngoài trồng rừng, nói ông trông đợi Chính phủ dừng các dự án dù có phải bồi thường.

Mới đây, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã có ý kiến kết luận về việc cho nước ngoài thuê đất trồng rừng, trong đó thừa nhận tình trạng một số địa phương cho thuê rừng tự nhiên và đất tại các vùng nhạy cảm.

Công văn 405/TTg-KTN của thủ tướng cũng chỉ đạo không cấp mới giấy phép đầu tư và không ký tiếp hợp đồng cho thuê trong thời gian một chương trình kiểm tra-rà soát liên bộ được tiến hành.

Ông Nguyễn Trọng Vĩnh cho hay ông chưa được đọc công văn của thủ tướng, nhưng sự hậu thuẫn và ủng hộ mà các bạn bè, cựu chiến binh và người dân bình thường cho kiến nghị của ông và của Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên khiến ông hy vọng sẽ có cách giải quyết tốt đẹp cho chủ đề gây bức xúc dư luận này.

Tướng Vĩnh, người từng giữ chức Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh, nói với BBC từ Hà Nội: "Tôi hy vọng là như vậy, và chờ đợi (Chính phủ) ra quyết định."

Ông khẳng định nếu cần phải bồi hoàn tiền đầu tư cho các doanh nghiệp nước ngoài đang hoạt động trong lĩnh vực thuê đất trồng rừng ở Việt Nam, thì cũng nên làm ngay.

"Trong kiến nghị, chúng tôi đã nói rõ: nếu đã lỡ ký kết, thì phải hủy hợp đồng và bồi thường cho nước ngoài để khỏi mất rừng."

Tố giác của các vị cách mạng lão thành nói 10 tỉnh đã cấp giấy chứng nhận đầu tư trồng rừng cho một số công ty nước ngoài với tổng diện tích trên 300.000 ha.

Báo cáo sơ bộ của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn thừa lệnh thủ tướng xác nhận một số địa phương đã cho thuê đất chưa đúng quy định.

Công văn của thủ tướng thì viết: "Có nơi đã cho thuê đất chồng lấn lên phần đất đã được giao và đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho hộ gia đình nông dân địa phương".

"Có nơi đã cho thuê cả diện tích đất có rừng tự nhiên; quy hoạch cho các dự án thuê đất vào những vùng nhạy cảm đã phải thu hồi lại".

Tuy nhiên, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn nói thực tế cho tới nay, các tỉnh mới chỉ quyết định cho thuê và cho phép liên doanh, liên kết được gần 34.000 ha (11% so diện tích dự kiến). Trong số đó, diện tích đã cho thuê là trên 15.600 ha và diện tích cấp phép liên doanh, liên kết giữa các nhà đầu tư với các tổ chức, hộ gia đình, cá nhân trong nước là trên 18.000 ha.

Ngày thế giới chống kiểm soát internet

Thứ sáu 12-3-2010 này được Reporters Sans Frontieres, tức Tổ chức Phóng viên Không Biên giới RSF, trụ sở tại Paris, Pháp chọn là “Ngày Thế Giới Chống Kiểm Soát Internet”. 


Danh sách những người bị tù tội tại Việt Nam vì bày tỏ chính kiến qua internet, được đăng tải trên trang web của RSF.
Theo RSF, internet là phương tiện thông tin tự do, nhanh chóng và hữu ích, một kho tàng trí thức quý báu của nhân loại, nhưng lại bị các chế độ độc tài hạn chế, ngăn cấm và kiểm soát bằng mọi cách, vì xét thấy bất lợi cho chính sách cầm quyền độc đoán của họ.
Nhân dịp Tổ chức Phóng viên Không biên Giới phát động “Ngày Thế Giới Chống Kiểm Soát Internet”, Đỗ Hiếu hỏi chuyện bà Lucie Morillon, Trưởng Văn phòng Internet của RSF.

Hãy cùng nhau lên tiếng
Đỗ Hiếu: Câu hỏi đầu tiên được đặt ra là “Ngày Thế Giới Chống Kiểm Soát Internet” mang ý nghĩa và mục đích gì, thưa bà?

Hãy bày tỏ thái độ rõ rệt, hãy sát cánh với nhau hầu tìm cách hoá giải, phá vỡ sự gia tăng kiểm soát trên mạng.

Bà Lucie Morillon, RSF

Lucie Morillon: Những tháng gần đây, chắc quý vị cũng nhận thấy rõ là tại một số quốc gia đã có sự kiểm soát chặt chẽ hơn, nghiêm khắc hơn trên mạng Internet.
Chính vì thế mà công luận trên toàn cầu trong đó có RSF chúng tôi cho rằng, mọi người cần phải có phản ứng chung đối với những biện pháp độc đoán đó và phương cách hay nhất lúc này, là hãy bày tỏ thái độ rõ rệt, hãy sát cánh với nhau hầu tìm cách hoá giải, phá vỡ sự gia tăng kiểm soát trên mạng.
Hãy cùng đóng góp ý kiến, quan điểm, biện pháp kỹ thuật, song song với việc đẩy mạnh vận động yêu cầu các chánh phủ phi dân chủ, trả tự do cho các phóng viên, nhà báo, bloggers bị cầm tù vì đã nói lên nguyện vọng yêu chuộng dân chủ, công lý, lẽ phải trên mạng Internet.

RSF phát động "Ngày Thế Giới Chống Kiểm Soát Internet" 12-3-2010. RFA PHOTO 
RSF kêu gọi mọi người hãy tích cực ủng hộ những ai còn bị cầm tù chỉ vì họ dám công khai đòi hỏi quyền tự do chính đáng của nhân loại qua phương tiện Internet. 

Danh sách “kẻ thù của Internet”
Đỗ Hiếu: Thưa bà, hàng năm RSF đều có đúc kết, phân tích và phổ biến danh sách các nước trên thế giới bị xem là “kẻ thù của Internet”, vậy năm 2010 này, những quốc gia nào có tên vào bảng xếp hạng đó?
Lucie Morillon: Năm nay danh sách này cũng gần giống như năm rồi vậy, trước hết phải kể đến Ả Rập Xê-út, Miến Điện, Trung Quốc, tiếp theo đó là Iran, Ai cập, Bắc Hàn, Cuba, Uzebekistan, Syrie, Tunisie, Turmenistan và Việt Nam, là các quốc gia không chấp nhận việc tự do sử dụng Internet.
Bên cạnh các nước này còn có nhiều quốc gia khác bị xem là hay “dòm ngó” vào dân cư trên mạng, theo dõi họ bằng cách này hoặc cách khác, đó là Australia, Belarus, Bahrain, Nam Hàn, Eritree, Malaysie, Sri Lanka, Thái Lan. Hai nước mới có tên trong danh sách hạn chế Internet là Nga và Thổ Nhĩ Kỳ.
Đỗ Hiếu: Theo ghi nhận và đánh giá của RSF về vấn đề kiểm soát Internet thì bản xếp hạng phổ biến năm 2010 có điều gì khác với năm vừa qua không?
Lucie Morillon: Xin thưa với quý vị là danh sách vừa được công bố vào lúc 20 giờ thứ Năm 11-3-2010 tính theo giờ Paris, là kết quả nghiên cứu trọn năm 2009. Phải nói ngay rằng trong năm 2009, số quốc gia tăng cường kiểm soát lên tới 60 nước, tức là kể như gấp đôi so với năm 2008.
Tuy nhiên, cho dù các chánh quyền độc đoán có đối xử mạnh tay hơn đối với các “cư dân trên mạng” thì sự đối kháng từ những đối tượng này cũng mãnh liệt, sôi nổi, tích cực, sáng tạo và đồng bộ hơn. 
Họ nghĩ ra cách thức làm thế nào để chống đỡ hữu hiệu việc ngăn chặn, cấm đoán, phong toả Internet, và chúng tôi tin rằng những việc họ làm đã mang lại ít nhiều kết quả, có nghĩa là “qua mắt” được bộ máy sàn lọc, những “bức tường lửa” do các chánh phủ toàn trị thiết kế và quản lý.
Điều ấy có nghĩa là hành vi ngăn chặn, cấm đoán Internet đã không mang lại kết quả trọn vẹn, như các thế lực cầm quyền mong muốn làm cho bằng được.

Trường hợp Việt Nam
Đỗ Hiếu: Hầu như năm nào Việt Nam cũng được đưa vào danh sách những kẻ thù hàng đầu của Internet, bà có thể nói rõ hơn về sự đánh giá này không?
Lucie Morillon: Điều đáng nói nhất là tại Việt Nam trong những tháng gần đây nhiều đợt đàn áp mạnh tay đã xảy ra với những nhà dân chủ, người cầm bút, trí thức, bloggers, nhà báo, luật sư…
Trước đây, vì muốn được kết nạp vào các định chế quốc tế như WTO, Hà Nội đã bày tỏ thịên chí khiến người ta cho là Việt Nam thực sự muốn cải tiến dân chủ, tôn trọng nhân quyền. Nhưng nay thì chuyện cởi mở ấy trở thành xa vời, bị rơi vào quên lãng.
Hơn nữa theo dư luận thì trước khi tổ chức đại hội đảng cộng sản vào năm tới, nhà nước Việt Nam đang cho gia tăng sự đàn áp đối với các nhân vật bất đồng chính kiến, đặc biệt là họ chú trọng đến những tiếng nói thường xuyên bày tỏ ý kiến đòi hỏi dân chủ, tự do trên Internet, yêu cầu đa đảng, đa nguyên.
Qua tin tức thời sự, công luận cũng biết rõ là Hà Nội rất nhạy cảm đối với những ai dám công khai phản đối chính sách bá quyền của Bắc Kinh, cũng như đã mạnh mẽ phê phán việc Hà Nội cắt đất, nhượng biển cho Hoa Lục, đụng chạm đến thực tế đó là bị bắt bớ, giam cầm, kêu án nặng nề.

Hiện nay Internet là một phương tiện thông tin bình dân, rất phổ biến tại Việt Nam, mà giới trẻ là thành phần đặc biệt ưa chuộng và vào truy cập ngày càng đông hơn.

Bà Lucie Morillon, RSF

Hiện nay Internet là một phương tiện thông tin bình dân, rất phổ biến tại Việt Nam, mà giới trẻ là thành phần đặc biệt ưa chuộng và vào truy cập ngày càng đông hơn.
Đa số người Việt trong nước thường vào các trang mạng như Vietnamnet, Vietnamnews, VNExpress vì có nhiều đề tài thời sự hấp dẫn được nói đến, từ nạn tham nhũng, của quyền, đạo đức xã hội suy đồi, tranh chấp quyền lực chính trị, mua quan bán chức, chạy theo thành tích, dân oan khiếu kiện đất đai...

Những sự việc này được các bloggers tìm tòi, điều tra, phanh phui sự thật, phơi bày ra ánh sáng, nên được dư luận ráo riết theo dõi, vì những hiện tượng bị xem là tiêu cực, nhạy cảm như thế, không khi nào được cơ quan ngôn luận nhà nước nhắc tới trên báo đài. Nhà nước Việt Nam đã ban hành một số thông tư, quy định, điều lệ nhắm vào mục tiêu ngăn cản quyền tự do ngôn luận, trong đó có các biện pháp truy cản Internet.
Mặt khác, cũng trong chủ trương khoá miệng những tiếng nói đối lập, những chỉ trích về việc Hà Nội cho phép Trung Quốc khai thác bauxite, lấn chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, hàng chục nhà dân chủ, bloggers, nhà báo đã bị kêu án nặng nề tại các phiên toà ở Hà Nội, Hải Phòng, Sài Gòn.
Nhà nước đã cáo buộc họ vào những tội danh như vi phạm an ninh quốc gia, tuyên truyền chống phá nhà nước, lạm dụng quyền tự do dân chủ hay cấu kết với ngoại bang để lật đổ chế độ.

Trong chủ trương khoá miệng những tiếng nói đối lập, những chỉ trích về việc cho phép Trung Quốc khai thác bauxite, lấn chiếm Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam, hàng chục nhà dân chủ, bloggers, nhà báo đã bị kêu án nặng nề tại các phiên toà ở Hà Nội, Hải Phòng, Sài Gòn.

Bà Lucie Morillon, RSF

Đỗ Hiếu: Dư luận vẫn thường xuyên bác bỏ những cáo buộc mà Hà Nội gán ghép cho những nhà hoạt động dân chủ vừa được bà nhắc đến, nhân Ngày Thế giới chống kiểm soát Internet, RSF có thể làm gì thiết thực cho những người còn bị ngồi tù thưa bà?
Lucie Morillon: Phải xin thưa là những bản án nặng nề mà Hà Nội dành để cho các nhân vật bất đồng kiến, với tổng số trên 20 người đã làm dư luận rất quan ngại và có phản ứng đều khắp, nhiều chánh phủ và tổ chức quốc tế gởi công văn can thiệp với nhà nước Việt Nam, yêu cầu trả tự do vô điều kiện cho các đối tượng đó, đồng thời khuyến cáo Hà Nội phải chấp nhận tự do Internet.
Đây là một trong những biểu hiệu đích thực của quyền làm người ngoài ra cũng là một phương tiện hữu hiệu tạo ra sự phát triển kinh tế, xã hội. Hy vọng rằng công luận quốc tế sẽ có thái độ quyết liệt hơn, cứng rắn hơn hầu buộc Hà Nội ngưng đàn áp phong trào dân chủ cũng như chấm dứt ngay chính sách kiểm duyệt Internet.
Riêng RSF chúng tôi, thì mới đây đã khẩn yêu cầu Liên hiệp Châu âu hãy ngưng mọi cuộc đối thoại về nhân quyền với chánh phủ Việt Nam, để phản đối việc Hà Nội cầm tù 21 nhà văn, nhà báo và bloggers. Hãy nuôi hy vọng là những người kém may mắn đó sẽ không bao giờ bị bỏ quên.

Đỗ Hiếu: Xin cám ơn bà Lucie Morillon!

RFA Việt Nam

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Thông báo tạm dừng hoạt động 15 ngày của diễn đàn X-Cafe

Tháng Ba 7, 2010

Diễn đàn X-Cafe

Kính gửi toàn thể các thành viên và bạn đọc diễn đàn X-Cafevn,

Giai đoạn từ ngày 19/1/2010 cho đến hiện tại một trong những giai đoạn khó khăn nhất mà diễn đàn X-Cafe đã trải qua kể từ ngày thành lập đến nay. Diễn đàn đã bị tin tặc tấn công bằng DDoS nặng từ ngày 19/1/2010, trùng vào thời điểm chính quyền trong nước xét xử và tuyên án các nhà dân chủ ở Việt Nam. Điều này cho thấy đây là một hành động có hệ thống và có chỉ đạo hẳn hoi vì nó được kết hợp với sự việc các ISP ở Việt Nam đồng loạt dở bỏ firewall để tin tặc có thể dùng nhiều máy trong nước tấn công vào máy chủ của diễn đàn. Đây là một tấn công kéo dài liên tục trong nhiều ngày với một hệ thống botnet hỗ trợ với gần 40 nghìn máy tham gia. Vào thời điểm bị tấn công mạnh nhất, toàn bộ đường truyền của máy chủ hoàn toàn bị bão hoà.

Các thành viên kỹ thuật của diễn đàn đã phải làm việc cật lực và liên tục trong nhiều ngày để chống trả các đợt tấn công này và họ đã giữ vững được hoạt động của diễn đàn trong suốt giai đoạn vừa qua.

Sau khi các hành động DDoS thất bại, tin tặc lại tiến hành thêm một bước tấn công khác. Ngày Chủ nhật 28/2/2010, tin tặc giả dạng làm thành viên diễn đàn và đăng link có virus gài bẫy một thành viên của Ban Quản trị và đã lấy được thông tin đăng nhập vào phần quản trị của diễn đàn (Admin Control Panel). Sau nhiều giờ thâm nhập, tin tặc đã tải được hồ sơ của hơn 19 nghìn thành viên trong đó có hơn 7 nghìn thành viên đang sinh sống tại Việt Nam. Sau đấy tin tặc lại dùng những dữ liệu ăn cắp được để gửi email thông báo diễn đàn sẽ đóng cửa hoặc doạ dẫm các thành viên trong nước. Và tồi tệ hơn, tin tặc đã đăng toàn bộ thông tin của thành viên của diễn đàn tại một website khác nhằm gây hoang mang, sợ hãi cho các thành viên ở trong nước.

Qua phân tích của ban kỹ thuật X-Cafe, vụ đột nhập ngày 28/2 là một hành động có tổ chức vì có nhiều người tham gia từ các máy tính xuất phát từ Việt Nam và trong số máy tính được sử dụng, có cả máy tính có địa chỉ xuất phát từ Trung Quốc. Thông qua những phương pháp mà tin tặc sử dụng để viết thông báo giả mạo, nội dung cùng lối trình bày thông báo, chúng tôi tin rằng đây chính là nhóm tin tặc đã thực hiện các hành động thâm nhập tương tự đến các diễn đàn talawas, Bauxitvn và các blog cá nhân trong nước trong thời gian qua. Chúng tôi đã thu thập toàn bộ những chứng cứ liên quan đến vụ việc này và đã điền hồ sơ truy tố những hành động phạm pháp này mang tính quốc tế này với cơ quan IC3 trực thuộc FBI của Hoa Kỳ.

Ban quản trị diễn đàn X-Cafe rất hối tiếc về sự sơ xuất vô tình mang lại hậu quả trầm trọng của mình vừa qua. Chúng tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành đến với tất cả những thành viên bị ảnh hưởng bởi sự việc này, đặc biệt là những thành viên trong nước. Chúng tôi đã đánh mất sự tin tưởng của các bạn. Dù giải thích như thế nào chăng nữa, việc này sẽ ít hoặc nhiều ảnh hưởng đến các bạn, nhất là khi các bạn đang phải sống trong một thể chế mà sự khủng bố tinh thần được dùng như một dụng cụ pháp trị.

Điều đáng buồn là chúng ta đang sống trong thế kỷ 21 nhưng con người lại có thể bị đe doạ, bịt miệng, thậm chí bị trừng phạt bởi vì họ muốn nói lên sự thật hay bày tỏ ý kiến của mình một cách ôn hoà. Những điều mà ngay cả khi đất nước còn bị thực dân, phong kiến đô hộ hay một nửa phần đất nước còn bị “xâm lược” cũng không hề xảy ra. Sự việc đáng tiếc này sẽ không bao giờ xảy ra ở một đất nước có tự do ngôn luận và có một nền dân chủ thật sự và nó chứng tỏ rằng ở Việt Nam hoàn toàn không có tự do ngôn luận và hoàn toàn không có quyền dân chủ như giới lãnh đạo và chính quyền Việt Nam từng tuyên bố.

Sự việc này đã tác động mạnh đến các thành viên ban quản trị diễn đàn X-cafe và đã làm chúng tôi mệt mỏi và thậm chí muốn rút lui ra khỏi cuộc chiến không cân sức này. Tuy nhiên khi cân nhắc lại những gì xảy ra trong xã hội Việt Nam hiện nay, chúng tôi thật sự thấy mình cần phải tiếp tục vượt qua các khó khăn này, tạo ra và đảm bảo một môi trường tự do ngôn luận không bị quản chế bởi bất kỳ một thế lực chính trị nào để mỗi thành viên của diễn đàn được bày tỏ quan điểm của mình nhằm đòi hỏi những quyền chính đáng của một công dân bao gồm quyền tự do ngôn luận và tự do bày tỏ ý kiến của mình. Từ những động lực này, BQT quyết tâm tiếp tục duy trì hoạt động của diễn đàn và cố gắng sẽ tiếp tục phát triển để đem lại nhiều lợi ích hơn cho xã hội Việt Nam khi sự suy thoái về đạo đức, lương tâm ngày càng trầm trọng hơn.

Để có thể thực hiện được quyết tâm này, ban quản trị diễn đàn X-Cafe quyết định sẽ tạm đóng cửa diễn dàn vào sáng ngày thứ Hai 8/3/2010 (giờ VN) cho đến ngày 22/3/2010 để bảo trì, nâng cấp và tạo những thay đổi cần thiết. Trong giai đoạn tạm ngưng hoạt động này, tất cả những cập nhật, thông tin và trao đổi của thành viên có thể tiếp tục thực hiện tại trang Facebook: http://www.facebook.com/pages/X-Cafevn/329192838497 và WordPress Blog: http://xcafevietnam.wordpress.com/

Chúng tôi hy vọng sau thời gian đóng cửa và nâng cấp, diễn đàn sẽ được gặp lại toàn bộ các bạn. Chúng tôi sẽ cố gắng tạo một môi trường sinh hoạt an toàn hơn cho mọi thành viên để chúng ta có thể tiếp tục tham gia sinh hoạt, thảo luận hay trao đổi ý kiến và kinh nghiệm theo tinh thần “tôn trọng sự khác biệt” của diễn đàn.

Đại diện ban quản trị diễn đàn X-Cafe,

Tinman

Nguồn: http://x-cafevn.org

" Trăng Nghẹn" Bài thơ trúng giải nhất bị …rút lại

 

CẦN THƠ 6-3 (TH) - Ban tổ chức cuộc thi thơ ở khu vực Ðồng Bằng Sông Cửu Long, có thể bị áp lực đâu đó “ở trên” đã rút lại quyết định công bố giải nhất dành cho nhà thơ Hoài Tường Phong với tác phẩm “Trăng Nghẹn”.

Trang báo điện tử Sông Cửu Long Online đăng tải bài thơ “Trăng Nghẹn” của tác giả Hoài Tường Phong 



Chuyện lình xình này được phổ biến trên nhiều trang thông tin điện tử giúp cho tác giả và bài thơ thêm nổi tiếng. Chỉ cần vào Google tìm kiếm, đánh chữ “Trăng Nghẹn”, hoặc tên tác giả “Hoài Tường Phong” là ra trọn bài thơ và những trang thông tin điện tử theo nhau đưa tin.

Vụ việc được nhà văn, nhà báo Võ Ðắc Danh nêu lên blog của ông trọn vẹn bài thơ trúng giải của Hoài Tường Phong với những thông tin đính kèm rất đáng chú ý về nền văn học “định hướng XHCN”.

“Trăng Nghẹn là bài thơ của Hoài Tường Phong vừa đoạt giải Nhất cuộc thi thơ Ðồng Bằng Sông Cửu Long do các Hội Văn Học - Nghệ Thuật trong khu vực này liên kết tổ chức, tỉnh Cần Thơ đăng cai.” Ông Võ Ðắc Danh viết. “Nhưng một sự cố lạ lùng chưa từng có đã xảy ra: Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu, trưởng ban giám khảo cho hay, một số cơ quan ‘có thẩm quyền’ ở thành phố Cần Thơ (thực chất là không có thẩm quyền) đã yêu cầu ban giám khảo chọn lại bài khác để trao giải Nhất, vì bài nầy u ám quá. ‘Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được’. Ban giám khảo đã quyết định không chấm lại, cuối cùng họ quay sang tác giả. Nhà thơ Hoài Tường Phong cho biết, mấy ngày nay chủ tịch Hội Văn Nghệ Cần Thơ yêu cầu ông làm đơn từ chối giải thưởng với lý do ‘tôi không có gởi dự thi’. Ông khẳng định rằng ‘tôi đã gởi dự thi’, sau đó vị chủ tịch Hội Văn Nghệ lại yêu cầu ông làm đơn xin từ chối giải thưởng với lý do ‘Thơ tôi có nhiều câu chữ không phù hợp với tiêu chí cuộc thi’. Ông Phong nói ‘Ðó là việc thẩm định của ban giám khảo.’”

Ông Võ Ðắc Danh đưa tin như trên vào nói: “Miễn bình luận về sự kiện nầy”.

Dưới đây là bài thơ Trăng Nghẹn:

Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,

Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.

Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,

Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,

Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.

Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,

Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,

Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.

Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,

Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,

Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.

Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,

Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,

Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.

Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,

Ðôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,

Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.

Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,

Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

Ðồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:

Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,

Ðầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,

Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,

Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.

Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,

Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.

Theo một thân hữu thông báo cho ông Danh biết và được ông phổ biến cả lời bình luận bên dưới bài thơ thì “Chiều ngày 3 tháng 3 năm 2010, ban thường vụ Liên Hiệp Các Hội Văn Học Nghệ Thuật thành phố Cần Thơ đã họp và chính thức quyết định loại bỏ giải Nhất của bài thơ Trăng Nghẹn của Hoài Tường Phong. Rõ ràng đây là một sự lạm quyền hay lộng quyền thô bạo chưa từng có của một hội văn nghệ địa phương vì đây là một giải thơ của khu vực ÐBSCL. Thật không còn gì để nói. Vì không có máy tính và không biết gởi mail nên anh Hoài Tường Phong nhờ tôi mail cho anh để biết. Mến chào anh. Phương Ðông.”

Một điều đáng nói khác, trước khi có quyết định gạt bài thơ trúng giải Nhất của Hoài Tường Phong, kết quả đã được thông báo đến Hội Nhà Văn Việt Nam và trên trang báo điện tử của hội này ngày 20 tháng 2 năm 2010 đã thấy đăng tải trọn vẹn “Kết quả cuộc thi thơ Ðồng Bằng Sông Cửu Long lần thứ IV -2009” từ giải nhất đến giải khuyến khích trong đó nêu rõ trúng giải nhất là bài thơ Trăng Nghẹn của Hoài Tường Phong:

“Kết quả cuộc thi thơ Ðồng Bằng Sông Cửu Long lần thứ IV-2009:

15h 00' ngày 20 tháng 2 năm 2010 tại Liên Hiệp Các Hội Văn Học Nghệ thuật TP. Cần Thơ.

Ban tổ chức và ban chung khảo cuộc thi thơ ÐBSCL đã họp xét kết quả cuộc thi.

Ban chung khảo:

- Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu - tTưởng ban.

- Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài - Chủ tịch LHHVHNT An Giang: Thành viên.

- Nhà thơ Ðinh Thị Thu Vân - Phó chủ tịch Hội VHNT Long An: Thành viên.

Ban tổ chức:

- Nhà thơ Phan Huy - Chủ tịch LHCHVHNT TP. Cần Thơ: Trưởng ban.

- Nhà văn Nguyễn Khai Phong - Chủ tịch Hội Nhà Văn Cần Thơ: Phó trưởng ban.

- Nhà văn Lê Xuân - Thư ký.

- Cùng tham dự có nhà văn Lê Văn Thảo - Phó chủ tịch Hội Nhà Văn VN, Chủ tịch Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.

Sau khi các thành viên ban chung khảo và ban tổ chức thảo luận, đánh giá điểm chấm 60 bài dự thi của ba giám khảo vòng chung khảo, đã nhất trí:

Giải Nhất: Trăng nghẹn (Hoài Tường Phong - Cần Thơ)

Giải Nhì:

1. Sương hồ (Lê Thanh My - An Giang)

2. Ðôi bờ (Ngô Thị Thu Vân - Bến Tre)

Giải Ba:

1. Hình như (Phạm Nguyên Thạch - An Giang)

2. Về nhà xưa uống rượu (Nguyễn Trung Nguyên - Cần Thơ)

3. Thương nhớ đồng bằng (Thạch Thị Liễu - Hậu Giang)”

...

Cho tới nay, người ta không rõ cái giải thơ kỳ IV nói trên có đôn người trúng giải nhì lên thành giải nhất hay cái giải này năm nay bị cưa cụt đầu.

Trên trang điện tử Sông Cửu Long Online (www.vannghesongcuulong.org.vn) ông Lê Chí, tổng biên tập viết ngậm ngùi rằng “...Nhưng dù sao Trăng Nghẹn cũng đem đến cho chúng ta những điều không dễ gì quên và thật đáng suy ngẫm. Ngoái nhìn hành trình những năm tháng đã qua nào chỉ giản đơn là nhìn lại một dĩ vãng vu vơ phù phiếm. Bản chất của niềm vui là biết chắt ra từ nỗi buồn (làm gì có loại người quanh năm chỉ biết có cười mà không bao giờ rơi nước mắt). Với Trăng Nghẹn, một lần nữa nhà thơ Hoài Tường Phong muốn nhắc chúng ta đừng bao giờ lại để ‘lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.’”

Cũng trên trang báo điện tử này, nhà thơ Trần Hoàng Vy bầy tỏ sự bực tức khi đem “cái dũng những những người tổ chức và cầm... bút đỏ” ra mổ xẻ.

“Cái Dũng của BTC, BGK là phải vượt qua những điều ‘phạm qui’ như bị mua chuộc, đi đêm. Bị áp lực bởi ‘chủ nhà’, bởi đơn vị tài trợ. Và phải chịu trách nhiệm và bảo vệ đến cùng những tác giả, tác phẩm xứng đáng đạt giải. Không làm được điều này, uy tín của BTC, BGK coi như bị phá sản, sẽ không còn ai dám đến với những cuộc thi như thế.” Trần Hoàng Vy viết trên vannghecuulong.org.vn ngày 6 tháng 3 năm 2010.