Hiển thị các bài đăng có nhãn côngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn côngan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

Bắt quả tang

- Anh Hùng đi đâu vô khu nhà trọ này vậy?

- Vẻ mặt bối rối, ông ta nói: à, sếp bảo xuống thăm anh xem chổ ở mới ra sao?

- Sao sếp quan tâm tui dữ vậy? Tui thấy hơi kỳ nha, lính trinh sát của mấy anh theo tôi suốt ngày suốt đêm thì biết tôi không có mặt ở nhà mà, vậy tới thăm làm gì? Hay là tới gặp chủ nhà?

- Ông ta có vẻ bối rối hơn: à, thì công việc phải làm mà…

- Nếu đến thăm tôi thì mời anh vào nhà.

Ông ta vào nhà uống chưa hết ly nước đã vội cáo từ vì lý do bận nhiều việc. Quá dễ suy đoán, tôi biết sắp có chuyện không hay đến với mình.

10 giờ đêm, dường như đợi tôi về thì phải, vừa dắt xe vào phòng, bà chủ đến và nói: “Anh Luật cho tôi mượn chứng minh nhân dân để đi đăng ký tạm trú”. Cầm chứng minh nhân dân trên tay, bà chủ tiếp tục: “ Sao thấy kỳ quá, hồi chiều đang đi làm, tôi có nhận một cuộc điện thoại nói có công an thành phố đang ở nhà muốn gặp. Tối nay thì ông Khởi cảnh sát khu vực bảo đem giấy tờ đi đăng ký vì có người tên Luật đang ở đó chưa đăng ký. Sao họ biết vậy há? Anh Luật biết sao không, vợ chồng tôi cho thuê nhà trọ 3 năm rồi, công an đâu có nói gì đâu. Họ chỉ gọi điện báo nếu như có đối tượng trộm cắp, cướp giựt thuê nhà thôi, mà tôi hỏi công an anh có phải đối tượng như vậy không, họ không trả lời. Thôi, tôi đi đây để bên công an họ chờ nãy giờ”. Tôi đóng cửa phòng và ngủ một giấc tới sáng. Kệ, “ Để xem con tạo xoay vòng tới đâu”.

7h 30 sáng nay, vừa mở cửa, vợ chồng chủ nhà liền nói: “ Mời anh Luật qua nhà, chúng tôi trao đổi chút việc”. Vợ chồng chủ nhà bắt đầu kể:

“ Tối hôm qua làm việc với công an gần 12h30 mới cho về. Họ nói cho chúng tôi nghe về anh. Chúng tôi là người công giáo, giờ mới biết anh là luật sư của vụ Thái hà. Chị tôi là một Sơ trong nhà dòng có biết và nói anh là người tốt, không sao. Dù không nói ra nhưng theo chúng tôi hiểu là bên công an không muốn vợ chồng tôi cho anh thuê nhà”.

Dạ, anh chị nói tiếp, tôi đang nghe!

“ Khu nhà trọ này vợ chồng tôi mới xây từ tiền của bà già, để bà có thu nhập dưỡng già nên chưa có giấy phép xây dựng hay kinh doanh gì hết. Chúng tôi rất căng thẳng vì không biết để anh ở đây có sao không nữa”.

Tôi nói: “ Tôi biết trước mọi chuyện nên anh chị nhớ là khi làm hợp đồng tôi đã đề nghị ký một năm, bây giờ mới ở có một ngày mà”.

Người vợ nói chen vào: “ Dạ, dạ, tụi em đâu có nói gì đâu, chỉ xin anh hiểu và thương vợ chồng em. Bây giờ gì nè, em có một căn nhà cho đứa em ở, có giấy tờ đầy đủ, để tụi em nói nó ngăn làm 2 cho anh. Hoặc là  tụi em hổ trợ anh để tìm chổ khác”.

Tôi nói: “ Ở đâu cũng vậy thôi, bây giờ tôi chưa thể tính toán gì được, nhưng tôi hứa tôi không vì chổ ở của mình mà làm anh chị phải lo lắng hay mất an toàn”.

“ Dạ, vợ chồng em cảm ơn anh” , người vợ nhỏ nhẹ nói.

Tôi về phòng nằm và thầm cầu nguyện: “ Xin Chúa hãy xua đuổi bầy quỷ dữ đang ở quanh con, cho con được một phút giây bình an bên Người”.

Tôi tin Chúa đã nghe thấy lòng mình!

http://lsletranluat.multiply.com/journal/item/26

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Xe Hummer xa xỉ dành cho công an chống bạo động?

Hummer H2 được xem là dòng xe rất đắt tiền, giới đại gia Việt Nam gọi là "hàng khủng" và mức tiêu phí nhiên liệu cũng kinh khủng (trên 40 lít xăng/100km). Dĩ nhiên để tậu được 1 chiếc xe này, ngoài giới tư bản đỏ thì có lẽ chỉ có tiền đóng thuế của toàn dân (nhà nước quản lý) mới kham nổi.
 
Vừa qua dư luận xôn xao việc 10 chiếc Hummer H2 bọc thép chống đạn nhập khẩu vào Việt Nam được áp thuế 0% ... dành cho xe tăng. Những chiếc xe xa xỉ này nay có lẽ dành cho công an chống bạo động với súng gắn trên mui, cắm cờ đỏ (cột dây và cán tre), hiên ngang đi giữa phố thị uy. Hy vọng những chiếc xe mua bằng tiền nhân dân này không dành cho việc cán chết nhân dân và họng súng trên mui không xả vào nhân dân đói rách.




 

 


 

Thứ Năm, 4 tháng 3, 2010

Người Yêu Nước - Nguyễn Huệ Chi

An ninh Việt Nam công nhận giáo sư Nguyễn Huệ Chi là ‘người yêu nước’, sau 20 ngày thẩm vấn về hoạt động của trang bauxitevietnam.info, theo Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, cố vấn luật pháp cho trang Bauxite Việt Nam.

Ông Vũ nói thêm, cơ quan An ninh Điều tra thuộc bộ Công an thừa nhận rằng trang Bauxite Việt Nam có nội dung yêu nước.

13 tháng Giêng năm nay cơ quan An ninh đã bất ngờ lục soát nhà Giáo sư Nguyễn Huệ Chi tịch thu ổ cứng máy tính và các tài liệu khác. Đồng thời đưa Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đến trụ sở của cơ quan An ninh để thẩm vấn.

Sau hai mươi hai ngày, đến 4/2, cơ quan An ninh mới thôi thẩm vấn Giáo sư Nguyễn Huệ Chi.

Tuy nhiên đến ngày 8/2 ổ cứng máy tính mới được cơ quan An ninh trả lại cho Giáo sư.

Trong khi đó trang mạng Bauxite Việt Nam bị tin tặc đánh nhiều lần, buộc những người chủ xướng phải chuyển sang nhiều địa chỉ khác.

Như boxitvn.info; boxitvn.net; boxitvn.org; boxitvn.blogspot.com. Và boxitvn.worldpress.com

“Những địa chỉ này hoạt động song song, nếu một địa chỉ bị đánh sập, người đọc có thể truy cập các địa chỉ khác,” tin trên mạng của Bauxite Việt Nam (boxitvn.worldpress.com) cho hay.

Theo Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, hoạt động của mạng Bauxite Việt Nam (bauxitevietnam.info) không có gì vi phạm luật pháp Việt Nam. Do đó ông Vũ khẳng định việc cơ quan Anh ninh điều tra lục soát nhà của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, thu ổ cứng máy tính và các tài liệu khác, cũng như thẩm vấn Giáo sư là hành vi phạm pháp.

Cù Huy Hà Vũ: Đúng. Thứ nhất là về đăng ký. Không có bất cứ quy định nào nói trang mạng đó phải được cơ quan có thẩm quyền VN cho phép. Không cấm thì cứ vô tư làm, đúng không. Đó là về hình thức, về đăng ký.

Về mặt nội dung, miễn là ở trong cái trang mạng đó không có đưa quan điểm hay yêu cầu nào mà vi phạm hiến pháp hay pháp luật VN. Cho đến giờ không có luôn. Tất nhiên trong nội dung bài vở có những quan điểm cứng, thậm chí là ngược lại với quan điểm của nhà nước VN, thì đấy cũng là chuyện bình thường. Ngay chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang bên Mỹ hẳn hoi, và từng nói là bất đồng chính kiến là chuyện bình thường. Chính kiến là gì, chính kiến là quan điểm chính trị. Khác nhau là chuyện bình thường, có gì đâu.

Nếu có bài báo nào vu khống hay xúc phạm đến danh dự của cá nhân, hay tổ chức, hãy viết đơn khiếu nại ban biên tập, nếu họ không sửa đổi thì viết đơn khởi kiện ra tòa dân sự. Đây là vấn đề hoàn toàn dân sự chứ không có chuyện cơ quan An ninh can thiệp vào.

BBC: Thế còn chuyện cơ quan an ninh khám xét nhà Giáo sư Nguyện Huệ Chi, thu ổ cứng máy tính của Giáo sư và đưa Giáo sư đến cơ quan An ninh để thẩm vấn, ông nhìn nhận chuyện đó như thế nào.

Cù Huy Hà Vũ: Tôi cho rằng hành động của họ vi phạm pháp luật. Hai điểm phi pháp ở đây. Thứ nhất lục soát nhà của công dân, nhà của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi mà không có căn cứ rõ ràng cho thấy Giáo sư Nguyễn Huệ Chi có hành vi phạm pháp hình sự. Không có và cho đến giờ cũng không có. Và qua điều tra đủ các thứ, rồi chứng minh, cuối cùng họ phải thừa nhận với Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là trang mạng là hoàn toàn yêu nước, không có gì vi phạm pháp luật, bản thân Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và những người trong cuộc là yêu nước.

Về phần tôi, họ chỉ trách Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là tại sao ông lại quan hệ với Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ làm gì, ông này dữ dằn và không nhã, đấy họ chỉ nói đến thế thôi.

Vi phạm pháp luật thứ hai là đã đưa Giáo sư đến cơ quan An ninh để thẩm vấn mà không có căn cứ để xác định Giáo sư Nguyễn Huệ Chi có dấu hiệu phạm pháp hình sự. Khi đã không có dấu hiệu phạm pháp hình sự thì không có cơ quan nào (Viện Kiểm sát, Tòa án, hay cơ quan Công an có quyền triệu tập hay đưa đến những cơ quan đó để thẩm vấn.

Nếu họ thích tìm hiểu tình hình trang mạng Bauxite Việt Nam thì phải đến nhà Giáo sư hỏi han hay đề nghị Giáo sư giải đáp vấn đề này vấn đề kia chứ không có quyền bắt người ta đến trung tâm thẩm vấn.

BBC: Chuyện cơ quan An ninh Việt Nam thẩm vấn Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đến nay đã có kết luận chính thức nào chưa, thưa ông?

Cù Huy Hà Vũ: Thứ nhất đây là hành động trái pháp luật. Cái thứ hai, tôi cần vạch rõ cách làm việc của họ như thế này. Có nhiều trường hợp cơ quan An ninh không có chứng cứ tội phạm, thành ra người ta cứ làm bừa, cứ bắt hay là lục soát để tịch thu ổ cứng vi tính hay là sách vở tài liệu này kia, quá trình lục soát trái pháp luật như thế mà nếu người ta tìm được ở đương sự những chứng cứ, những vấn đề này, vấn đề kia để khép vào tội, thì lúc ấy người ta lại quay ra khép tội trên cơ sở những chứng cứ mà ngay từ đầu người ta không có. Trong vụ này thì kết quả điều tra của cơ quan An ninh qua những tài liệu đã thu thập được từ ổ cứng máy vi tính của Giáo sư cũng như các tài liệu mà họ đã cưỡng đoạt tại nhà Giáo sư đều không cho thấy có một chứng cứ nào để chứng minh GS Nguyễn Huệ Chi cũng như những người khởi xướng khác là giáo sư Nguyễn Thế Hùng, hay nhà văn Phạm Toàn là có hành vi vi phạm pháp luật. Cũng như người bảo hộ trang mạng này về mặt luật pháp là Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ không có bất kỳ hành vi phạm pháp luật gì cả.

Cho nên tôi khẳng định việc cơ quan an ninh đã phải trả lại cho Giáo sư Nguyễn Huệ Chi các đồ đạc đã tịch thu vào ngày 8/2 vừa qua, sau đó còn đem tặng rượu và nói mồm với Giáo sư là họ phải công nhận trang Bauxite Việt Nam là trang mạng với tuyệt đại đa số bài vở là yêu nước, và những người chủ trương không hề vi phạm pháp luật.

Tôi cho rằng cơ quan An ninh Bộ Công an Việt Nam đã thất bại trong ý đồ của họ là hình sự hóa trang mạng Bauxite Việt Nam, hình sự hóa những người chủ trương để đi tới dập tắt trang mạng này. Trên thực tế trang Bauxite Việt Nam là tiếng nói có trọng lượng và uy tín nhất của giới trí thức Việt Nam phản kháng những hành vi và chính sách sai lầm dẫn đến thảm họa có thể nói là mất nước, của ban lãnh đạo Việt Nam hiện nay, mà đứng đầu là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Phản ứng của Giáo sư

Sau khi Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn BBC Việt Ngữ, chúng tôi có gọi điện đến Giáo sư Nguyễn Huệ Chi tham vấn ý kiến của ông, là "người trong cuộc". Ông Nguyễn Huệ Chi ngẫm nghĩ một ngày mới phản hồi chúng tôi bằng mấy dòng như sau:

"TS luật Cù Huy Hà Vũ là người bảo hộ luật pháp cho trang mạng Bauxite Việt Nam, một sự bảo hộ tự nguyện và nhiệt tình hiếm thấy. Tất nhiên với tư cách người khởi xướng và điều hành trang mạng, tôi rất quý trọng sự bảo hộ bất vụ lợi và rõ ràng chỉ vì mục tiêu chung là lòng yêu nước đó. Nhưng tôi là một nhà khoa học không theo ngành luật, lại cũng không hề nghĩ mình có vi phạm điều gì đối với luật pháp Việt Nam, nên khi bất ngờ bị khám nhà vào ngày 13-1-2010 thì tôi - và cả vợ tôi - chỉ nghĩ đơn giản là cơ quan an ninh đến mình là để mong tìm sự thật, vậy thì tốt nhất mình hãy tích cực giúp họ sớm tìm ra sự thật để mọi việc trở nên rõ ràng. Vì thế tôi và vợ tôi tự nguyện làm mọi việc theo yêu cầu của họ mà không phàn nàn gì. Quả nhiên, cuối cùng thì sự thật đã phơi bày, và theo tôi thì nó đã được phơi bày rất sớm (chỉ khoảng sau vài ba ngày), khi mà bằng mọi nghiệp vụ kỹ thuật hiện đại nhất họ đã lục tìm hết trong ổ cứng máy tính của tôi, kể cả khôi phục lại những gì tôi đã bỏ đi, mà vẫn chẳng thấy một tài liệu nào gọi là phản động, cũng chẳng liên quan đến một người nào nằm trong danh sách phản động của họ cả. Sở dĩ việc điều tra có hơi lâu là vì, theo tôi nghĩ, hình như từ cấp nào rất cao thì phải, cứ muốn trang mạng của chúng tôi phải ngừng lại vì một lý do nào đấy họ không nói thẳng ra được hoặc không tiện biện minh, mà tìm không ra những lý do xác đáng để làm điều đó. Cho nên mới "cù cưa" kéo dài. Có vậy thôi.

Còn quá trình làm việc với anh chị em an ninh (không nói những người lãnh đạo cấp cao mà tôi có tiếp xúc 2 lần với 2 người, cũng khá thú vị, có dịp sẽ kể sau) thì như anh Phạm Toàn đã nói được một phần, đây là một đội ngũ trẻ, có học và có nhân cách. Họ biết mình đang đối thoại với ai và phải xử sự như thế nào cho đúng, tất nhiên không tránh khỏi những lúc căng thẳng vì hai bên cùng bảo vệ chân lý trên quan điểm của mỗi bên. Đối với tôi, những nguyên tắc sống mình đã đặt ra thì không bao giờ mình chịu lùi, tuyệt không bao giờ; trong nguyên tắc sống ấy có vấn đề quan điểm: trí thức là người độc lập về tư tưởng và tự do, không một thứ mệnh lệnh nào áp đặt được lên mình. Cuối cùng thì mọi thứ đã kết thúc có hậu, các bạn từng thẩm vấn tôi rất căng đã đến bày tỏ thiện chí của họ - gián tiếp thừa nhận tôi là người có nhân cách và lý tưởng, không để ai, phía nào mua chuộc hay lôi kéo cả. Vì vậy, tôi không muốn nghĩ ở góc độ luật pháp như bạn Vũ nghĩ, rằng đây là việc trái luật hay không trái luật, cũng không muốn khoe khoang mình là người yêu nước vì đó là chuyện dĩ nhiên không cần phải nói. Bởi theo tôi, cuộc đời này luôn là một nghiệm sinh, mỗi chặng đường mình trải, mỗi con người mình gặp, dù tốt hay xấu đều là duyên nghiệp của mình".

Nguồn: BBC Việt Nam

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Người Buôn Gió bị công an Sài Gòn mời về đồn (tin vắn)

"Lý do mà Công an mời về đồn là vì chụp ảnh dân không xin phép" - Người Buôn Gió cho biết.

Sài gòn 04/03/2010 - lúc 11h30 Người Buôn Gió cùng nhóm thành viên Trung tâm từ thiện Nghị Lực Sống đến thăm nhà Luật sư Lê Trần Luật. Nhưng chỉ riêng Người Buôn Gió bị Công an Phường 26 Quận Bình Thạnh "buộc mời " về làm việc. Hiện Người Buôn Gió đang ở Công an Phường 26 Quận Bình Thạnh. Ông cho hay khi bị mời ông đang chụp hình hẻm vào nhà LS Lê Trần Luật và chỉ chụp hình dân mà thôi. Ông tỏ vẻ ngạc nhiên vì lý do bị mời-buộc về đồn  Công an.

Người Buôn Gió vào Sài gòn cùng với "người đương thời" Nguyễn Công Hùng, nhóm cùng đi khoảng 4 người vào Sài gòn khoảng vài hôm nay. Ông Nguyễn Công Hùng và Trung tâm Nghị Lực Sống đang có một rắc rối về dân sự khi dự định mở một chi nhánh hoạt động từ thiện tại Sài gòn, với mục đích đào tạo người khuyết tật về tin học và vi tính.
Luật sư Lê Trần Luật được Nguyễn Công Hùng nhờ tư vấn Pháp luật cho một một vụ tranh chấp này.

Người đương thời Nguyễn Công Hùng được gọi là Hiệp sỹ Công nghệ thông tin hồi hăm 2005, ông bị liệt teo cơ toàn thân chỉ tự điều khiển được mười ngón tay, ngay cả cổ cũng không tự điều khiển được, tuy nhiên Hùng có một trung tâm từ thiện với 3 chi nhánh. Nguyễn Công Hùng cho biết Trung tâm của anh đã đào tạo được khoảng 600 học viên tàn tật và giới thiệu việc làm cho họ.

Người Buôn Gió tháp tùng theo Hùng để trợ giúp cho Hùng một phần trong sinh hoạt hàng ngày và phụ giúp Hùng giải quyết tranh chấp dân sự nêu trên. Người Buôn Gió cũng giới thiệu Ls Lê Trần Luật cho Nguyễn Công Hùng.

Công Hùng đang lên mạng "biểu diễn" bài giảng 
đào tạo trực tuyến tin học, trước ánh mắt khâm phục của 
M.C Tạ Bích Loan và khán giả Người Đương Thời.

Nguồn : blog của anhbasg

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Đồng Chiêm: Lộ rõ âm mưu của chính quyền Hà Nội?

Hai tuần lễ đã trôi qua kể từ ngày giáo xứ Đồng Chiêm thọ nạn cùng với cây thánh giá trên đỉnh Núi Thờ. Chiến dịch khủng bố, đe dọa, trấn áp sau đó với mức độ ngày càng tàn khốc khiến người ta tự hỏi đâu là lý do khiến chính quyền cộng sản cuồng nộ, bất chấp lương tri và dư luận như vậy?

Nhiều giả thiết đã được đặt ra như: “Đây là phép thử mà chính quyền muốn sử dụng để lượng giá sự hiệp thông trong Giáo hội để dễ bề tính toán đường dài nhằm kiểm soát Giáo hội”; ý kiến khác thì cho rằng Phạm Quang Nghị muốn dùng Đồng Chiêm như con cờ chiến lược nhằm độc chiếm chức Tổng Bí thư vào kỳ đại hội sắp tới”; cũng có ý kiến cho rằng chính quyền Hà Nội muốn dùng Đồng Chiêm bằng việc đập thánh giá để nói với ông bạn “láng giềng bốn tốt” rằng Việt Nam tiếp tục kiên định đi theo con đường XHCN mà Mao Chủ tịch đã đề ra, chứ không bao giờ theo đuôi Tây Phương.


Những ngày qua, hàng loạt những biến cố, qua các bài viết của các phóng viên bồi bút, phần nào cho thấy thực chất âm mưu mà chính quyền Hà Nội nhắm tới khi cố tình giật mìn phá đổ cây thánh giá Núi Thờ và kiên quyết phá bỏ bất cứ cây thánh giá nào dù đó chỉ là cây thánh giá tre dựng tạm trên núi.

Trước tiên, theo thông tin chính xác từ những người đã tham dự cuộc họp giao ban báo chí sáng ngày 19/01/2010 tại Hà Nội, Ban Khoa giáo Thành ủy – đơn vị chủ trì cuộc họp, đã dùng những lời lẽ hết sức ngạo mạn, vô văn hóa như “thằng này, thằng kia” để gọi các vị chức sắc, trong đó có Đức Tổng Kiệt và các linh mục Thái Hà. Nhiều phóng viên báo đài lề phải được mời tham dự cuộc họp đã phải thốt lên: “Không thể tưởng tượng được đấy lại là ngôn từ của một cơ quan Đảng cộng sản”.

Trong hai ngày qua, những chỉ đạo tại cuộc họp đã được VTV1 trong bản tin thời sự tối ngày 21/01/2010 và Báo Hà Nội mới ngày 21/01/2010 thực hiện một cách triệt để. Trong bài “Lật mặt những kẻ kích động gây rối ở xứ đạo Đồng Chiêm”, tác giả Hồng Anh, bằng những thủ thuật thường thấy, sau khi bóp méo sự thật, đã thay tòa án kết án Đức Tổng Kiệt và các linh mục Thái Hà, và đòi pháp luật trừng trị.

Vấn đề là tại sao Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt bỗng dưng trở thành đích ngắm và được truyền thông nhà nước ưu ái cách lạ thường như vậy?


Sau vụ việc Tòa Khâm sứ - giáo xứ Thái Hà, chính quyền Hà Nội đã ra hẳn một Nghị Quyết vào năm 2010 bằng mọi giá phải đưa Đức Tổng Kiệt ra khỏi Hà Nội. Nghị Quyết ấy được giao cho Hà Nội và chính quyền Hà Nội đã dùng Đồng Chiêm với dụng ý kéo Đức Tổng ra khỏi nơi nghỉ ngơi chữa bệnh. Thực tế, nếu không dùng Đồng Chiêm thì chính quyền Hà Nội chẳng có lý do gì nữa để kết án Đức Tổng, bởi sau vụ Tòa Khâm sứ - giáo xứ Thái Hà, ngài hầu như nghỉ ngơi dưỡng bệnh, ít xuất hiện và ngay cả khi Tam Tòa gặp nạn, ngài cũng yên lặng và cầu nguyện. Trong khi đó, con bài dùng Hội Đồng Giám mục Việt Nam và Tòa Thánh can thiệp để cho Đức Tổng nghỉ hưu cũng thất bại. Không còn con đường nào khác, chính quyền Hà Nội đành phải chọn giải pháp nguy hiểm nhất là đánh sập thánh giá – biểu tượng đức tin và nhân văn Kitô giáo, với mong muốn Đức Tổng Kiệt xuất hiện để có cớ kết án ngài.

Thực tế, nếu theo dõi sát vụ Đồng Chiêm, thì thấy rằng ngoài việc đập thánh giá, đánh đập tu sĩ, bắt bớ giáo dân, cho "quần chúng tự phát" căng băng rôn, hò hét trước Nhà Thờ lớn, chính quyền Hà Nội còn đưa các công an vào Dòng Châu Sơn, Nho Quan – Ninh Bình, nơi Đức Tổng Kiệt đang nghỉ ngơi dưỡng bệnh, để áp lực ngài trở về Hà Nội. Nhiệm vụ ấy cuối cùng cũng bất thành. Do không đạt được mục đích, những ngày qua, sau thời gian dài im tiếng, chính quyền Hà Nội bắt đầu dùng truyền thông nặng nề kết án Đức Tổng Kiệt và các linh mục Thái Hà – những nhà lãnh đạo tinh thần mà chính quyền Hà Nội từ lâu đã phải ra hẳn một Nghị quyết bằng mọi giá trục xuất họ ra khỏi Hà Nội.

Có thể nói rằng, chính quyền Hà Nội thừa hiểu thánh giá là biểu tượng của niềm tin Kitô giáo, đụng tới thánh giá là đụng tới hàng tỷ Kitô hữu trên hành tinh, nhưng họ vẫn cố tình triệt hạ, bên cạnh đó đánh đập giáo dân cách tàn nhẫn, là nhắm đưa Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt – một vị mục tử luôn “Chạnh Lòng Thương” buộc ngài phải xuất hiện để có cớ kết án ngài. Đây quả là một ngón đòn nham hiểm. Tuy nhiên, mục tiêu nham hiểm mà chính quyền dùng Đồng Chiêm để đánh Đức Tổng đã không thuận theo ý muốn của cộng sản. Do đó, người ta hiểu được tại sao sự khát máu, sự thất đức của chính quyền Hà Nội ngày càng dâng cao tại Đồng Chiêm.

Nhiều nhận định cho rằng chính quyền Hà Nội đã bị sa lầy tại Đồng Chiêm. Có lẽ không hẳn như thế! Bởi sau khi tìm mọi cách trục xuất Đức Tổng Kiệt ra khỏi Hà Nội không được, Đồng Chiêm sẽ là cơ hội cuối cùng để Hà Nội thực hiện cho bằng được Nghị quyết mà họ đã đề ra là đưa Đức Tổng và các linh mục Thái Hà ra khỏi Hà Nội. Vì thế, chắc chắn Đồng Chiêm sẽ tiếp tục nóng bởi chính quyền Hà Nội chưa bao giờ từ bỏ tham vọng của mình và nhất là họ sẽ quyết tâm thực hiện cho bằng được việc trục xuất Đức Tổng nay đã trở thành Nghị quyết. Trong bước đường cùng, chưa biết chừng chính quyền Hà Nội sẽ sẵn sàng bắt một số linh mục nữa để thực hiện bằng được mưu đồ.


Việc chính quyền Hà Nội cử các công an thành phố Hà Nội về chỉ điểm để công an địa phương và côn đồ đánh đập tu sĩ Antôn Nguyễn Văn Tặng – tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà ngày 20/01/2010 vừa qua, cũng không ngoài mục đích này. Chính quyền Hà Nội qua việc đánh đập tàn nhẫn tu sĩ Nguyễn Văn Tặng là để các linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế lên tiếng hầu có cớ kết án Nhà Dòng.

Thánh giá Đồng Chiêm sẽ còn bị phá. Cây thánh giá Chúa dựng lên trong lòng các giáo sĩ, giáo dân Hà Nội sẽ còn tiếp tục rỉ máu, bao lâu chính quyền Hà Nội chưa từ bỏ tham vọng và những âm mưu nham hiểm của mình. Cuộc khổ nạn của Giáo hội Việt Nam và giáo phận Hà Nội hình như mới chỉ bắt đầu.

Nhưng, lịch sử đã chứng minh: chân lý thì luôn toàn thắng!

22/01/2010

An Dân

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

Việt Nam đứng hàng thứ 21 trong danh sách 50 quốc gia truy bức người Thiên Chúa giáo

Đặt trụ sở tại Pháp, Hiệp hội Portes Ouvertes hoạt động từ nửa thế kỷ nay tại 60 nước với mục tiêu cứu trợ người Thiên Chúa giáo. Hàng năm, Hiệp hội này công bố danh sách 50 quốc gia truy bức người Thiên Chúa giáo. Năm 2009, Việt Nam bị xếp hạng thứ 23, và năm nay thứ 21.

Vụ triệt hạ Thánh Giá ở Đồng Chiêm xảy ra tại Việt Nam, song song với các loạt tấn công vào Nhà thờ Thiên Chúa giáo tại Malaisia những ngày qua, khiến hình ảnh người Công giáo bị truy bức đang nổi cộm trong dòng thời sự. Thế nhưng, so với các nước khác trên thế giới, đặc biệt là so với những thể chế Hồi giáo toàn trị, chế độ Hà Nội truy bức người Thiên Chúa giáo nhiều hơn hay là ít hơn ? Theo báo cáo thường niên của Hiệp hội Portes Ouvertes, Việt Nam bị xếp ở hạng 21 trong danh sách đen 50 quốc gia truy bức người Thiên Chúa giáo.

Đặt trụ sở tại Strasbourg, nước Pháp, Hiệp hội Portes Ouvertes tạm dịch là Cửa Mở, ra đời cách đây nửa thế kỷ, và hoạt động trong 60 quốc gia, với mục tiêu cứu trợ người Thiên Chúa giáo. Hàng năm, Hiệp hội Portes Ouvertes công bố danh sách đen 50 quốc gia truy bức con chiên của các giáo hội Thiên Chúa giáo, trong đó có Công Giáo và Tin Lành. Trên danh sách này, năm 2008, Việt Nam bị xếp hạng thứ 17, năm 2009 thứ 23 và năm nay 2010 thứ 21.

Báo cáo công bố đầu năm nay viết : ‘‘Hy vọng quyền tự do tôn giáo ngày càng mở rộng tại Việt Nam đã suy giảm. Có một khoảng cách lớn giữa điều chính thức mạo xưng là Tự do Tôn giáo và sự thật hằng ngày. Năm 2009, đã xảy ra những xung đột giữa người Thiên Chúa giáo và chính quyền vào thời điểm tài sản các giáo hội Thiên Chúa giáo bị tịch thu. Nhiều người Thiên Chúa giáo đã bị đánh đập và bắt giam trong các sự cố này. Ngoài ra, chính quyền đã sử dụng cơ quan truyền thông để loan tải hình ảnh tiêu cực về người Thiên Chúa giáo’’.

Có lẽ, không ai ngạc nhiên khi nước Bắc Triều Tiên chiếm hạng đầu trên danh sách đen này. Sau Bắc Triều Tiên, Iran chiếm hạng nhì, kế đến là Ả rập Xê út, Somalia, vân vân. Nước Lào bị xếp ở hàng thứ 9, Trung Quốc thứ 13, Việt Nam thứ 21 qua mặt cả Miến Điện thứ 23. Xem xét bảng xếp hạng này, có thể rút ra tạm thời hai kết luận : Đại đa số các quốc gia truy bức nhiều nhất cộng đồng Thiên Chúa giáo là các thể chế Hồi giáo. Kết luận thứ nhì là các chế độ cộng sản Á Châu gồm Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, Lào và Việt Nam, cùng chia sẻ đặc điểm : không bao dung với Thiên Chúa giáo.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

LỚN LÊN EM THÍCH LÀM CÔNG AN

Ngày 21/10 vừa qua, ba thanh niên ở thành phố Vinh (Nghệ An) đi xe máy không đội mũ bảo hiểm nên bị công an đuổi đánh. “Một cảnh sát dùng gậy cao su quất vào cổ Tùng. Một cảnh sát khác đạp vào bánh xe trước làm xe bị ngã. Phương đập đầu vào taluy ven đường bị vỡ sọ, chết tại chỗ. Tùng bị gãy tay và xương vai. Cường cũng bị thương nặng”. Người bị chết là Nguyễn Thế Phương mới 16 tuổi.

Không biết vụ việc này rồi sẽ kết cục ra sao, nhưng một tháng trước, ngày 14/9, tại thị xã An Khê (Gia Lai), “CSGT CA An Khê phát hiện, rượt đuổi đối tượng lái xe máy vi phạm luật ATGT – đối tượng Phạm Ngọc Đến”, và rượt đuổi thế nào mà anh Đến “bỏ xe chạy bộ vào đám rẫy bên sông Ba rồi ‘mất dấu’” và hôm sau người ta phát hiện anh Đến đã chết dưới lòng sông Ba. Nhóm CSGT liên quan đến vụ này bị phạt như sau: “5 người đã bị kỷ luật cảnh cáo, 3 người chịu hình thức khiển trách, đồng thời điều chuyển công tác.”

Anh Hà sau khi "dính đòn" của CSGT huyện Hưng Nguyên (Nghệ An)

Anh Hà sau khi "dính đòn" của CSGT huyện Hưng Nguyên (Nghệ An)

Cách đây cũng không lâu, ngày 30/6, hai chiến sĩ CSGT tại thị trấn Hưng Nguyên (Nghệ An) rượt đuổi một người đi xe máy vượt đèn đỏ thế nàomà gây tai nạn nguy kịch cho người bị truy kích. Cũng tại Hưng Nguyên,năm ngoái một chiến sĩ CSGT đi xe phân khối lớn đã ép một người vào lề đường rồi bất ngờ dùng chân đạp đằng sau xe khiến người đó ngã xuống ruộng, với lý do người này vượt đèn đỏ. Trước đó, năm 2007, CSGT cũng thị trấn Hưng Nguyên đã lập thành tích dùng gậy đánh thẳng vào đầu một người trong lúc kiểm tra giao thông.

Còn công an không đội mũ bảo hểm thì sao?

Còn công an không đội mũ bảo hểm thì sao?

Như thế này có phạm luật giao thông?

Như thế này có phạm luật giao thông?

Bảo yêu mến, tôn trọng công an Việt Nam thì có lẽ không ai nghe theo, nhưng hỏi lớn lên em thích làm nghề gì thì chắc nhiều trẻ em Việt Nam vẫn thích làm công an.

Mặc dù công an Việt Nam còn nhiều thiếu thốn và gian khổ:

Trong khi xe cảnh sát Mỹ (Dodge Viper 450 mã lực) thế này

Trong khi xe cảnh sát Mỹ (Dodge Viper 450 mã lực) thế này

Xe cảnh sát Ý (Lamborghini Gallardo 500 mã lực) cũng không kém

Xe cảnh sát Ý (Lamborghini Gallardo 500 mã lực) cũng không kém

Xe cảnh sát Đức (Porsche 911 Carrera S) lại càng oai

Xe cảnh sát Đức (Porsche 911 Carrera S) lại càng oai

Thì công an Việt Nam di chuyển trên xe này

Thì công an Việt Nam di chuyển trên xe này

Cảnh sát Sài Gòn cũ (1966) cũng còn được một "an toàn khu" như thế này

Cảnh sát Sài Gòn cũ (1966) cũng còn được một "an toàn khu" như thế này

Nữ CSGT ở Bình Nhưỡng, Bắc Triều Tiên cũng có vòng trắng của mình

Nữ CSGT ở Bình Nhưỡng, Bắc Triều Tiên cũng có vòng trắng của mình

thì CSGT Hà Nội phải thế này

thì CSGT Hà Nội phải thế này

Hoặc thế này

Hoặc thế này

Nhưng làm công an là có cơ hội:

Tát dân

Tát dân

-  đỗ xe sai quy định rồi đi vài đường kiếm

-  đánh người chỉ vì người đó có râu đẹp

-  muốn được vợ người thì đè chồng ra đánh

-  Lấn đường của người khác rồi giơ thẻ công an, đánh ngất người giữa đường

-  bắt nhầm người, đánh cho gãy mũi, rồi làm ngơ

-  đánh người để ép cung về tội… đánh người

-  Hỏi cung trẻ em đến mức làm trẻ điên loạn

-  bạt tai người văng tục (nhất là khi người này thuộc băng nhóm xã hội đen)

-  tát người không đội mũ bảo hiểm (nhất là khi người đó là chỗ bạn bè)

-  bịt miệng người (nhất là người bất đồng chính kiến)

-  đánh nhà báo quốc tế cố tình chụp ảnh tại khu vực có biển cấm

-  bắt phạm nhân (nhất là phạm nhân lười lao động) trói vào cột tre đem phơi nắng cho kỳ chết

-       …

Nên lớn lên em vẫn thích làm công an.

© 2009 Thùy Yên

© 2009 talawas blog