Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

"Kẻ thù của nhà nước là bất cứ ai có ý kiến riêng". Bà nhấn mạnh: "Xin quý vị nhớ cho, có 'ý kiến riêng' - your own opinion, đã là tội, chưa cần phải có 'ý kiến khác biệt' - different opinion,". http://www.bbc.co.uk/blogs/vietnamese/

Nhà tù của 'công an nhân dân' ở Berlin

Nguyễn Giang BBC Blog

Một cây viết của Ba Lan, ông Janusz Reykowski từng nói thuyết Marx-Lenin chỉ nói đến cách giành quyền lực nhưng không nói rời bỏ ra sao.

Nhà tù của công an Stasi tại Berlin đã phần nào cho tôi câu trả lời vì sao Đông Đức sụp đổ.

Nhà ngục Berlin-Hohenschönhausen, nay là khu tưởng niệm quốc gia (Gedenkstätte) trông thật đơn sơ, chẳng khác gì một xưởng đóng gạch ở ngoại thành Hà Nội.

Trước mấy lần cổng sắt là hai ba chiếc xe bus chở du khách theo tuyến thăm Berlin.

Tôi nhập vào nhóm nghe thuyết minh tiếng Anh trong lúc một nhóm khác thì đi theo người hướng dẫn bằng tiếng Đức, chứng tỏ đến nay người Đức vẫn cũng muốn biết chỗ này.

Người hướng dẫn du lịch, một phụ nữ Đức trung tuổi, đeo kính, tóc đã bạc nhiều không giấu được vẻ xúc động khi dẫn chúng tôi xuống căn hầm nơi đặc vụ Liên Xô (NKVD) giam tù từ 1945.

Thì ra, nhà tù cũng có giấy khai sinh hẳn hoi.

Sau khi Đức Quốc xã bị bốn đồng minh chiếm đóng, Liên Xô làm chủ vùng này và biến một khu nhà xưởng thành trại tạm giam.

Phòng giam nhỏ, giường ngắn chỉ chừng 1,6 mét, được dùng để nhốt những người Đức có chiều cao hơn thế.
stasi-torture-chamber226.gif

Hướng dẫn viên nói đấy là cách để tù nhân chỉ có thể ngủ co chân.

Một xà-lim nhỏ tí chừng 6-7 mét vuông có thể nhốt mười mấy người.

Mồ hôi của tù toát ra, tạo độ ẩm khắp các khu tường và tóc của phụ nữ bị giam lâu bị mốc.

Tù bị nhốt trong các phòng hoặc hoàn toàn chìm trong bóng tối nhiều ngày liền, hoặc chiếu đèn liên tục để họ mất hết cảm giác về thời gian.

Thấy một cô gái trong tour đã nhăn mặt xúc động, bà hướng dẫn nói: "Lát nữa mời quý vị xem phòng tra tấn để biết sự thực kinh hoàng ra sao".

Sau khi Cộng hòa Dân chủ Đức ra đời, công an Stasi tiếp quản nhà tù và tiếp tục hoặc thậm chí nâng cấp một cách 'sáng tạo' nhiều cách tra khảo.

Đến một xà-lim được lót trong bằng các tấm cao su, người hướng dẫn giải thích đây là buồng giam dạng "bể nước" (xem hình bên).

Tù nhân bị giam trong bóng đen hoàn toàn, đứng, ngồi, ăn ỉa đều ngập nửa mình trong nước.

Một chỗ khác là hốc hình chữ nhật khoét vào tường, xung quanh có đai sắt để phạt tù ở tư thế khom người nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày liền.

Họ sẽ bị mất hết cảm giác và phản xạ của cơ thể và hệ thần kinh.

Một bộ phận khác lại chỉ là hai chậu nước.

Người tù bị kẹp đầu vào giữa, nước từ chậu trên liên tục nhỏ xuống qua một lỗ nhỏ vào đỉnh đầu.

Sau nhiều giờ như thế, mỗi giọt nước rơi xuống là một cú giáng mạnh vào sọ não.

Để tránh nó, nạn nhân chỉ có cách ngụp mặt vào chậu nước phía trước.

Xem đến đó thì cả nhóm du khách trong đó có tôi lặng đi không hỏi thêm gì...

Không bao giờ sai

Bà hướng dẫn nói có sự khác biệt giữa nhà tù của phát-xít và Đông Đức sau này.

Theo bà, chế độ Hitler giam cầm để giết dần giết mòn người tù, nhất là dân gốc Do Thái.

Còn ở đây, người ta không quan tâm tù sống chết ra sao về thể xác, miễn là an ninh đạt mục tiêu chính trị, cải tạo người tù theo một 'tiêu chuẩn' định trước.
stasi-arrests.gif

Người hướng dẫn trích lời Bộ trưởng An ninh Erich Mielke (1907-2000) rằng "Kẻ thù của nhà nước là bất cứ ai có ý kiến riêng".

Bà nhấn mạnh:

"Xin quý vị nhớ cho, có 'ý kiến riêng' - your own opinion, đã là tội, chưa cần phải có 'ý kiến khác biệt' - different opinion,"

"Với công an Stasi, mục tiêu cuối cùng của việc bắt giữ, tra tấn là để người tù thú tội".

"Nhận tội (confession) là thứ họ phải đạt được bất kể mạng sống của người bị bắt ra sao, vì nó chứng tỏ nhà cầm quyền đúng, và việc bắt giữ là đúng đắn ngay từ phút đầu".

Bị bắt tức là có tội.

Lời nhận tội là "bằng chứng" quan trọng nhất trước tòa án.

Hệ thống chính trị trên nguyên tắc không thể nào sai vì nó đến từ một lý thuyết ưu việt, lại là tất yếu lịch sử, nên phải đúng bằng mọi giá.

Và bao nhiêu người bị hành hạ trong những buồng giam kinh hoàng này để chứng minh rằng nhà nước Đông Đức đúng.

Nhưng cuối cùng thì nhà nước đó đã bị tan rã, chứng tỏ nó sai ngay từ phút đầu như mọi dự án chính trị thiếu nhân tính khác.

Gần nhà tù Hohenschönhausen mà thời Đông Đức không có trên bản đồ, cuộc sống vẫn diễn ra yên ả ở các khu chung cư nằm giữa các rặng cây đổ lá vàng.

Trên lối đi dạo ra một hồ nước gần đó, tôi thấy các biệt thự từ thời Đông Đức của giới quyền thế vẫn đứng đó thật to đẹp.

Con phố không xa thì mang tên đạo diễn điện ảnh Konrad Wolf, em trai ông Markus Wolf, trùm tình báo Đông Đức nổi tiếng vì các vụ đổi con tin.

Dù lên án ông Markus Wolf (1923-2006) nhưng nước Đức thống nhất không phân biệt lý lịch nên em ông vẫn được vinh danh.

Cuộc thay đổi 1989-1990 cũng chẳng làm cho ai trong bộ máy 'công an nhân dân' (Volkspolizei) hồi trước phải đi tù.

Thậm chí tôi thấy trên các cột đèn những tấm bích chương nhỏ, vận động cho liên minh tranh cử cánh tả gốc cộng sản Die Linke tại quận này.

Một nước Đức mới bao dung hơn nhiều so với thời Đông Đức, đã cho phép bất cứ ai, dù quá khứ, lý lịch thế nào đi nữa, được quyền có tương lai.

berlin-wall-murals.gif


Vượt qua nỗi sợ hãi

Quốc Phương BBC Blog

Nhận nhiệm vụ đi tiền trạm, lấy tư liệu cho Ban Việt ngữ, chuẩn bị kỷ niệm 20 năm sụp đổ bức tường Berlin và cuộc cách mạng dân chủ ở Đông Âu, tôi và Chris, đồng nghiệp trẻ phụ trách quay camera ở Thế giới vụ đài BBC, vô cùng phấn khởi.

Thoắt đi thoắt lại mà đã năm năm kể từ lần gần nhất tôi tới Đức, (hồi đó là ở Frankfurt am Main, vào năm 2004) khoảng thời gian đủ làm tôi có lại một cảm giác vừa lạ vừa quen.

Tôi nói với Chris: "Bạn biết không, chính sân bay Schoenefeld này là nơi mà gần 30 năm trước một người anh và một người chị ruột của tôi đã tới Đức, để lao động hợp tác đấy."

Trong suốt chuyến bay, tôi bồi hồi hình dung lại anh chị tôi và bạn bè của họ đã bỡ ngỡ ra nước ngoài thế nào và vất vả ra sao để có thể kiếm tiền giúp đỡ kinh tế gia đình.

Rồi khi ngồi trong chiếc xe của một đồng nghiệp nhà báo từ Berlin ra đón, tôi thấy đường phố, cửa hàng, xe cộ, giao thông nườm nượp, tất bật.

Nhiều nơi mà chúng tôi qua, đây đó vẫn hiện ra những chiếc cần cẩu đồ sộ, vượt cả tầm cao của những khu cao ốc thương mại hay chung cư hiện đại to lớn.

Tranh tường 'nguyên thủy'

Một giáo viên đại học người Đức, anh Michael Krause, 28 tuổi, đưa chúng tôi thăm một loạt địa điểm kỷ niệm cuộc thống nhất 20 năm.

"Suốt mấy tháng nay, các nghệ sỹ khẩn trương hoàn tất các bức tranh tường, để kịp chuẩn bị cho ngày 09/11," Michael kể, khi chúng tôi tới thăm một khu tường Berlin giữ lại làm trưng bày.

berlin.jpg
"Có nhiều bức đã có từ xa xưa, hồi bức tường mới bị gỡ bỏ, còn có nhiều bức người ta vẽ lại, vẽ thêm, mà chỉ những người dân sống ở đây hoặc những người tinh ý mới thấy được."

 
Michael cho biết căn hộ của cha mẹ anh ngày trước, nằm cách đoạn tường có nhiều tranh này, chỉ khoảng 15 phút đi bộ.

"Hồi nhỏ, tôi thường đi học qua đây, những bức tranh luôn nằm trong trí nhớ của tôi," chàng giảng viên về truyền thông nói.

Còn Hans, người lái xe taxi của chúng tôi, cho biết có khoảng 200 người bị lính biên phòng Đông Đức bắn chết khi họ thử vận may vượt qua bức tương cao từ 4-5 mét, dài chừng 120 km bao quanh Tây Bá Linh tiếp giáp với Đông Đức.

"Có một phụ nữ cùng tuổi với tôi bị bắn hạ, khi chỉ còn vài bước chân là leo qua bên kia," ông tài xế năm nay 55 tuổi nói.

'Tìm mình trong ảnh'

Theo chân người bạn Đức, chúng tôi quyết định lấy tàu điện ngầm để tới Quảng trường Alexanderplatztại trung tâm Đông Berlin .

Quảng trường Alexander hiện ra chói chang và sáng ngợp trong ánh nắng mùa thu, với tàu điện như mắc cửi và dòng người bộ hành, mua bán qua lại nườm nượp.

berlinfall.jpg
Đây là nơi mà bạn có thể xem giờ quốc tế qua chiếc tháp đồng hồ thế giới (Weltzeituhr), cũng như có thể nhìn thấy rõ mồn một tháp truyền hình Fernsehturm cao tới 365 mét, niềm tự hào một thời của Đông Đức.


"Quảng trường này nay là một điểm thương mại và du lịch sầm uất bậc nhất ở trung tâm Đông Berlin ," Michael nói.

Anh cho tôi biết cách đây 20 năm, ở đây đã diễn ra nhiều cuộc biểu tình, đòi dân chủ và thống nhất Đức, mà có cuộc có tới trên 500.000 người dân Đông Đức tham gia.

Chúng tôi rẽ vào thăm một triển lãm trưng bày ngoài trời. Đây là một gallery song ngữ Đức - Anh, giới thiệu toàn bộ quá trình thống nhất nước Đức, từ các phong trào đấu tranh bí mật, bán công khai, công khai và tới những ngày đầu xây dựng thể chế mới.

Cũng có những pa-nô với ảnh, minh họa diễn biến các cuộc cách mạng dân chủ từ Ba Lan, Hungary, Tiệp, Bulgaria, qua ba nước cộng hòa Baltic cũ thuộc Liên Xô, đến Nam Tư cũ và Rumania.

Ở một tủ kính, tôi thấy có trưng bày những chiếc máy chữ, máy in đời cũ, được người dân Đông Đức sử dụng in tài liệu, truyền đơn trong cuộc cách mạng.

Ở một góc khác, có một chiếc cặp ca-táp bằng da, chứa những biên lai, mà theo ghi chú là những chứng từ của Đảng Thống nhất XHCN Đức cũ, sử dụng tiền đóng thuế của người dân cho hoạt động của Đảng này.

"Tôi biết rất rõ bức ảnh này, cả bức ảnh kia cũng thế, và thực tế là tôi đang thử tìm xem tôi đang ở đâu," bà Eva, một phụ nữ Đức ngoài 60 tuổi vừa chỉ vào một bức ảnh đám đông biểu tình ở Quảng trường Alexander, vừa nói với chúng tôi.

Bà tự giới thiệu đã có mặt trong nhiều cuộc biểu tình ở Berlin hồi năm 1989, trong đó có cuộc biểu tình đông nhất ở chính quảng trường này.

"Tôi và bạn trai còn vác cuốc chim ra đập bức tường nữa," bà nói.

'Vượt qua sợ hãi'

"Làm thế nào mà bà dám xuống đường biểu tình, bà không sợ bị công can bắt hay sao?" tôi hỏi.

"Có chứ, trước đó ai cũng sợ, nhưng khi chúng tôi biết mình cần gì, thì cả nước không còn sợ sệt nữa," người phụ nữ thời đó làm nghề bán hàng mậu dịch nói.

"Thế ngày nay bà sống ra sao, bà có hài lòng không?"

"Có chứ, cuộc sống khá hơn trước rất nhiều, như anh thấy đấy," Eva trả lời.

"Tuy nhiên tôi nghĩ bà Merkel, nhiệm kỳ vừa qua làm chưa thực tốt," bà bình luận về nữ thủ tướng Đức mới tái đắc cử.

Rồi trước khi chia tay, bà giải thích:

"Giá cả lên cao, thất nghiệp vẫn còn nhiều, trong khi hưu bổng thì chưa hoàn toàn đảm bảo như ý nhiều người." 

Tối hôm đó, khi trở về khách sạn, ngẫm lại những gì đã tận mắt nhìn thấy, tôi thầm so sánh chúng với những lo lắng ngày trước của nhiều người thuộc thế hệ cha, chú tôi ở Việt Nam về Đông Âu thời bấy giờ.

Khi đó, nhiều người trong họ cho rằng Đông Âu XHCN cũ, như Đông Đức, sụp đổ sẽ gây ra những đổ vỡ, bất ổn chính trị xã hội khôn lường, rằng các quốc gia này sẽ như 'ong vỡ tổ', và 'rơi vào tay' phe tư bản chủ nghĩa v.v...

Và tôi thấy rằng cần phải nói lại với họ rằng không phải như thế, ít nhất như nước Đức mà mà tôi tận mắt thấy, đất nước này vẫn tồn tại và luôn luôn phát triển.

Nước Đức chẳng hề 'rơi vào tay' của ai, hay của thế lực 'đen tối' nào cả, mà ngược lại, đang tự định đoạt số phận của mình ở trong tay của những công dân tràn đầy tự do nhưng không hề thiếu đầu óc quan sát, phê phán như Michael, Hans hay Eva và biết bao nhiêu người khác nữa.

nớn nên em thích nàm công an... để bạt tai người khác http://nhanam.multiply.com/journal/item/188

Ngay sau khi các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và Lê Công Định bị bắt vì lý do chính trị, chẳng những không được đồng nghiệp bênh vực, còn bị luật sư đoàn mau mắn loại khỏi đoàn thể, ngay cả trước khi bị tòa tuyên án. http://nhanam.multiply.com/journal/item/189/189 (bổ sung thêm ls Lê Trần Luật)

Bạch ốc thua một keo

Không ai muốn nghe những lời chỉ trích, nhất là những người làm lớn. Tổng thống Mỹ, tuy đứng đầu một nước dân chủ mà tự do ngôn luận được coi như một quyền thiêng liêng, ngang với tự do tôn giáo, cũng nằm trong số này. Dù Cộng hoà như Nixon, Dân chủ như Kennedy, cũng đã từng muốn bịt miệng báo chí. Obama cũng muốn nối gót, nhưng vừa thua truyền thông một keo, đáng coi là bài học để đời.

Truyền thông Mỹ, đa số có khuynh hướng cấp tiến, nhất là trong lãnh vực phát thanh, truyền hình, như ABC, NBC, CBS, PBS, NPR, MSNBC. Chỉ có FOX rõ ràng theo khuynh hướng bảo thủ, trở thành cái gai đối với chính quyền Dân chủ của Tổng thống Obama. Đó là lý do khiến ông Obama và các bộ hạ tại Bạch ốc muốn nhổ cái gai này.

Trận chiến chống FOX bắt đầu bằng biện pháp cô lập. Tháng 9 vừa qua, ông Obama đã xuất hiện trên chương trình ngày chủ nhật của tất cả các hãng truyền hình, trừ FOX. Trong khi ấy, các nhân vật cao cấp của Bạch ốc lên tiếng tố cáo FOX không phải là một hãng truyền thông bình thường, mà là một cơ sở truyền bá quan điểm trá hình dưới dạng truyền tin.

Bà Anita Dunn, Giám đốc thông tin (Communications director) Bạch ốc tuyên bố: “Hầu hết hoạt động của Fox News thường giống như một bộ phận nghiên cứu hay bộ phận loan tin của Đảng Cộng hòa”, và: “Chúng tôi sẽ đối xử với họ như cách cư xử với kẻ chống đối. Vì họ đã khai chiến chống lại Barack Obama và Bạch ốc. Chúng tôi không cần phải giả bộ coi rằng đây là cách hành xử hợp pháp của một cơ quan thông tin”. Cố vấn trưởng của Obama là David Exelrod tuyên bố: “Fox không đích thực là một đài thông tin”. Chief of Staff (tương đương Bộ trưởng tại Phủ Tổng thống) Rahm Emanuel thì đe dọa các hãng truyền thông khác “đừng có theo chân Fox”.

Chiến dịch “phi pháp hóa” (de-legitimize) Fox, lúc đầu không tạo phản ứng mạnh trong giới truyền thông. Fox chẳng những không đi cùng đường, còn ăn khách hơn các đồng nghiệp; vừa ghen, vừa tức, đồng nghiệp chẳng mấy người có cảm tình, trừ một vài cây viết có khuynh hướng bảo thủ. Một trong số này là Ruth Marcus.

Trong bài “Cuộc chiến ngu xuẩn của Obama với Fox News” (“Obama’s dumb war with Fox News”) trên Washington Post ngày 19 tháng 10, Marcus đã liệt kê những điểm ngu xuẩn trong cuộc chiến của Obama như sau:

-  Làm cho Bạch ốc có vẻ yếu, không theo được lời khuyên của Harry Truman là “gần lửa rát mặt”, kỵ lửa thì tránh vào bếp.

-  Làm cho Bạch ốc bé nhỏ đi, tự hạ mình đôi co ngang hàng với người đứng đầu talk show như Glenn Beck trên Fox.

-  Làm cho Bạch ốc có vẻ trẻ con, trả thù báo chí, giống như Nixon đã ghi tên một số nhà báo vào sổ đen.

-  Tự hại mình và làm lợi cho Fox: Sự chú ý của dân chúng vào những vấn đề trọng đại bị phân tán, trong khi người theo dõi Fox tăng lên.

-  Nhiều viên chức cao cấp mất cơ hội xuất hiện trên Fox để trình bày quan điểm của chính phủ trước dân chúng.

Lập luận của Ruth Marcus khá hợp lý. Thời gian vừa qua, người coi Fox tăng tới 14%. Nhưng Bạch ốc vẫn “đường ta ta cứ đi”. Ngày 22 tháng 10, Bạch ốc thực hiện đợt nhì trong trận chiến cô lập Fox.

Từ lâu, để tiết kiệm ngân khoản và nhân lực, 5 hãng truyền hình ABC, CBS, NBC, CNN và FOX đã thành lập một tổ hợp (pool) để làm việc trong mỗi cuộc phỏng vấn, với những phóng viên khác nhau, nhưng chỉ có một nhóm quay phim. Bộ Tài chánh dành cho tổ hợp truyền thông này một cuộc phỏng vấn vào ngày thứ Năm 22 tháng 10. Nhân vật trả lời phỏng vấn là Kenneth Feinberg, chức vụ Special master for compensation, thường được gọi là “pay czar”, người đứng đầu việc cứu xét bổng lộc của các viên chức cao cấp. Chức vụ này mới được tạo ra từ thời chính quyền Obama, để đối phó với những khoản lợi tức khổng lồ được trả cho giới lãnh đạo ngân hàng, mặc dù làm ăn thua lỗ, phải nhờ ngân sách quốc gia cấp cứu.

Đòn phép được tung ra là, Fox bị loại khỏi cuộc phỏng vấn này. Sau khi thảo luận, đại diện các hãng truyền hình đã mau chóng quyết định: Có Fox hay không có phỏng vấn. Bạch ốc đã phải nhượng bộ, cho cả Fox tham dự phỏng vấn, và xin lỗi về những gì đã xảy ra.

Đúng là trận đánh ngu xuẩn, và Bạch ốc đã thua một keo.

Theo nhận định của các nhà phân tích thời cuộc, thái độ của Bạch ốc đối với Fox News hoàn toàn hợp pháp. Nhưng ngoài sự quy định của luật pháp, còn có những chuẩn mực trong mọi lãnh vực của sinh hoạt xã hội. Fox có quyền phê bình chính phủ, chính phủ cũng có quyền chỉ trích lại Fox. Nhưng khi chính phủ loại Fox ra khỏi sinh hoạt truyền thông, là đã bước qua ranh giới không nên bước.

Ngoài ra, nếu nói về loan tin thiên vị, thì không phải chỉ một mình Fox News thiên vị. Nếu Fox News rõ ràng thiên về phía bào thủ, loan tin có lợi cho đảng Cộng hoà và chỉ trích đảng Dân chủ, thì MSNBC cũng không che giấu được khuynh hướng cấp tiến, loan tin có lợi cho Dân chủ và có hại cho Cộng hoà. Trên CNN ngày 28 tháng 10, Campbell Brown đã nêu ra câu hỏi hợp lý: Nếu Bạch ốc làm khó Fox News chỉ vì loan tin thiên vị, tại sao không đả động gì tới MSNBC? Như vậy, hành động của Bạch ốc rõ ràng có tính cách phe đảng chèn ép tiếng nói chống đối, không phải là vì nguyên tắc thông tin vô tư. Và trong khi chỉ trích Fox News thiếu vô tư, chính Bạch ốc đã thiên vị.

Dù một cơ chế có nhiều quyền lực như Bạch ốc, khi đã bước qua ranh giới không nên bước, thì khó tránh gặp phản ứng thích đáng. Phản ứng này đồng thời cũng là thước đo trình độ của những người liên hệ. Giới truyền thông Mỹ, do cạnh tranh nghề nghiệp, chẳng ưa gì Fox. Nhưng khi Bạch ốc bước qua làn ranh, họ mau chóng đứng với Fox để chống lại. Đó là thái độ cần phải có trong xã hội văn minh. Và chuyện này không phải chỉ xảy ra ở Mỹ.

Tháng 3 năm 2007, Tổng thống Pervez Musharraf của Pakistan cách chức Chủ tịch Tối cao Pháp viện là ông Muhammad Chaudhry, vì sợ bị ông này chống đối. Ba ngày sau, giới thẩm phán và luật sư biểu tình phản đối. Bốn tháng sau, ông Musharraf phải đồng ý để ông Chaudhry trở lại chức cũ. Cuối cùng, chính ông Musharraf phải từ chức tổng thống.

Nhưng tại Việt Nam thì khác: Ngay sau khi các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và Lê Công Định bị bắt vì lý do chính trị, chẳng những  không được đồng nghiệp bênh vực, còn bị luật sư đoàn mau mắn loại khỏi đoàn thể, ngay cả trước khi bị tòa tuyên án.

Cũng tương tự như vậy trong lãnh vực báo chí. Sau khi mấy ký giả bị bắt vì viết bài chống tham nhũng, chẳng những không được bênh vực đến nơi đến chốn, còn bị gọi là “cựu” ký giả ngay trên báo mình, và có “đồng nghiệp” viết bài lên án.

Điều thú vị là câu truyện Bạch ốc thua truyền thông trên đây cũng được tờ The Straits Times đăng ở Singapore, với tựa lớn là “Obama’s war on ‘Fox lies’ may backfire” (Trận đánh của Obama với ‘Fox điêu’ có thể dội ngược). Singapore là nơi tự do báo chí bị xếp hạng thấp hơn cả nhiều nước bán khai ở Phi châu. Nơi chính phủ không cần chỉ trích, cũng chẳng cần cấm cửa báo chí. Nhưng nếu báo chí chỉ trích người cầm quyền, thì phần chắc là sẽ bị kiện ra tòa vì tội phỉ báng. Và nếu không trưng được bằng cớ, sẽ bị phạt nặng tới sạt nghiệp. Nếu không đủ tiền nộp phạt, thì vào tù.

The Straits Times kết luận: “Vấn đề lớn nhất của ông Obama hiện nay là, dù ông có tài hùng biện và thuyết phục tới đâu, cũng có những thắc mắc về khả năng lãnh đạo của ông. Đất nước hôm nay vẫn chia rẽ như thời chính quyền ông Bush, và một số lớn cử tri vẫn còn thận trọng về lịch trình của ông”.

Ông Obama gặp Sư trưởng Lý Quang Diệu vào ngày 29 tháng 10 tại Bạch ốc. Biết đâu chả học được vài kinh nghiệm lãnh đạo.

 

© 2009 Đinh Từ Thức

© 2009 talawas blog

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

LỚN LÊN EM THÍCH LÀM CÔNG AN

Ngày 21/10 vừa qua, ba thanh niên ở thành phố Vinh (Nghệ An) đi xe máy không đội mũ bảo hiểm nên bị công an đuổi đánh. “Một cảnh sát dùng gậy cao su quất vào cổ Tùng. Một cảnh sát khác đạp vào bánh xe trước làm xe bị ngã. Phương đập đầu vào taluy ven đường bị vỡ sọ, chết tại chỗ. Tùng bị gãy tay và xương vai. Cường cũng bị thương nặng”. Người bị chết là Nguyễn Thế Phương mới 16 tuổi.

Không biết vụ việc này rồi sẽ kết cục ra sao, nhưng một tháng trước, ngày 14/9, tại thị xã An Khê (Gia Lai), “CSGT CA An Khê phát hiện, rượt đuổi đối tượng lái xe máy vi phạm luật ATGT – đối tượng Phạm Ngọc Đến”, và rượt đuổi thế nào mà anh Đến “bỏ xe chạy bộ vào đám rẫy bên sông Ba rồi ‘mất dấu’” và hôm sau người ta phát hiện anh Đến đã chết dưới lòng sông Ba. Nhóm CSGT liên quan đến vụ này bị phạt như sau: “5 người đã bị kỷ luật cảnh cáo, 3 người chịu hình thức khiển trách, đồng thời điều chuyển công tác.”

Anh Hà sau khi "dính đòn" của CSGT huyện Hưng Nguyên (Nghệ An)

Anh Hà sau khi "dính đòn" của CSGT huyện Hưng Nguyên (Nghệ An)

Cách đây cũng không lâu, ngày 30/6, hai chiến sĩ CSGT tại thị trấn Hưng Nguyên (Nghệ An) rượt đuổi một người đi xe máy vượt đèn đỏ thế nàomà gây tai nạn nguy kịch cho người bị truy kích. Cũng tại Hưng Nguyên,năm ngoái một chiến sĩ CSGT đi xe phân khối lớn đã ép một người vào lề đường rồi bất ngờ dùng chân đạp đằng sau xe khiến người đó ngã xuống ruộng, với lý do người này vượt đèn đỏ. Trước đó, năm 2007, CSGT cũng thị trấn Hưng Nguyên đã lập thành tích dùng gậy đánh thẳng vào đầu một người trong lúc kiểm tra giao thông.

Còn công an không đội mũ bảo hểm thì sao?

Còn công an không đội mũ bảo hểm thì sao?

Như thế này có phạm luật giao thông?

Như thế này có phạm luật giao thông?

Bảo yêu mến, tôn trọng công an Việt Nam thì có lẽ không ai nghe theo, nhưng hỏi lớn lên em thích làm nghề gì thì chắc nhiều trẻ em Việt Nam vẫn thích làm công an.

Mặc dù công an Việt Nam còn nhiều thiếu thốn và gian khổ:

Trong khi xe cảnh sát Mỹ (Dodge Viper 450 mã lực) thế này

Trong khi xe cảnh sát Mỹ (Dodge Viper 450 mã lực) thế này

Xe cảnh sát Ý (Lamborghini Gallardo 500 mã lực) cũng không kém

Xe cảnh sát Ý (Lamborghini Gallardo 500 mã lực) cũng không kém

Xe cảnh sát Đức (Porsche 911 Carrera S) lại càng oai

Xe cảnh sát Đức (Porsche 911 Carrera S) lại càng oai

Thì công an Việt Nam di chuyển trên xe này

Thì công an Việt Nam di chuyển trên xe này

Cảnh sát Sài Gòn cũ (1966) cũng còn được một "an toàn khu" như thế này

Cảnh sát Sài Gòn cũ (1966) cũng còn được một "an toàn khu" như thế này

Nữ CSGT ở Bình Nhưỡng, Bắc Triều Tiên cũng có vòng trắng của mình

Nữ CSGT ở Bình Nhưỡng, Bắc Triều Tiên cũng có vòng trắng của mình

thì CSGT Hà Nội phải thế này

thì CSGT Hà Nội phải thế này

Hoặc thế này

Hoặc thế này

Nhưng làm công an là có cơ hội:

Tát dân

Tát dân

-  đỗ xe sai quy định rồi đi vài đường kiếm

-  đánh người chỉ vì người đó có râu đẹp

-  muốn được vợ người thì đè chồng ra đánh

-  Lấn đường của người khác rồi giơ thẻ công an, đánh ngất người giữa đường

-  bắt nhầm người, đánh cho gãy mũi, rồi làm ngơ

-  đánh người để ép cung về tội… đánh người

-  Hỏi cung trẻ em đến mức làm trẻ điên loạn

-  bạt tai người văng tục (nhất là khi người này thuộc băng nhóm xã hội đen)

-  tát người không đội mũ bảo hiểm (nhất là khi người đó là chỗ bạn bè)

-  bịt miệng người (nhất là người bất đồng chính kiến)

-  đánh nhà báo quốc tế cố tình chụp ảnh tại khu vực có biển cấm

-  bắt phạm nhân (nhất là phạm nhân lười lao động) trói vào cột tre đem phơi nắng cho kỳ chết

-       …

Nên lớn lên em vẫn thích làm công an.

© 2009 Thùy Yên

© 2009 talawas blog