Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Mấy kẻ trốn chăn bò cầm bút viết chính luận

Kami    

(Tặng anh Điếu Cày & các anh chị blogger là nạn nhân của sự mất tự  do báo chí)                       

Nhà báo tự do, blogger Điếu Cày hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ. Photo courtesy of  vietnamexodus.

Nhà báo tự do, blogger Điếu Cày hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam giữ.

Sau một hồi im tịt tương đối lâu vì bị báo chí và bạn đọc lề bên trái bằng nhiều bài viết, các ý kiến đã bóc trần thủ đoạn lừa bịp, đánh tráo khái niệm vô đạo đức của một số nhà báo chuyên viết các bài bình luận đánh giá của mục Chính luận trên tờ Báo Quân đội Nhân dân(QĐND) như  Đỗ Phú Thọ, Lê Văn Bảo, Mạch Quang Thắng … . Nhưng hôm thứ Ba ngày 29/06/2010 không hiểu vì lý do gì, trong mục Chính luận của Báo Quân đội nhân dân lại có đăng bài Mục đích chân chính đâu rồi? [1]của gương mặt mới, nhưng dốt và gian xảo thì vẫn như cũ,  tác giả Kim Ngọc, bài viết này cũng nằm trong loạt bài với chủ đề “Phòng, chống “Diễn biến hoà bình”.

Nội dung bài viết trên, tác giả Kim Ngọc đề cập tới đó là bày tỏ sự phản đối và đồng thời cáo buộc tổ chức Phóng viên không biên giới (RFS – Reporters sans frontières)[2] đã hoạt động không đúng tôn chỉ mục đích, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của các nước. Riêng đối với Việt Nam, bài báo này cho rằng RFS đã nhiều lần đưa ra những thông tin không khách quan, mang tính xuyên tạc, bôi nhọ về tình hình Việt Nam. Việc làm của RSF mang dụng ý xấu của tổ chức này, đã ít nhiều khiến cho cộng đồng quốc tế có cách nhìn và hiểu chưa đúng thực chất về dân chủ, nhân quyền và tự do báo chí ở Việt Nam.

Con người hay bất kỳ tổ chức nào cũng vậy, mỗi khi bị người khác chỉ trích hay phê bình thường hay có phản ứng là lẽ thường tình chỉ khác ở chỗ cách thức và mức độ, bởi vì chúng ta là con người, trong mỗi cá nhân ai cũng đều có cái nhân tính và thú tính. Là người tốt thì cái tính người (nhân tính)của họ lấn át và chế ngự được thú tính của mình và ngược lại là kẻ xấu thì cái thú tính lấn áp cái tính người. Nhà báo cũng không loại trừ, người viết báo có lương tâm nghề nghiệp là những người có đạo đức, họ không bán rẻ lương tâm của mình để bẻ cong ngòi bút nói xấu thành tốt, nói phải thành trái hay nhiều khi bịa đặt nói không thành có như tác giả Kim Ngọc.

Ở đoạn kết của bài viết của mình tác giả Kim Ngọc đã lên giọng đạo đức (giả) khi viết (trích) ” Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không có chuyện năm 1985, khi tổ chức “Nhà báo không biên giới” ra đời, họ công bố tôn chỉ mục đích ban đầu hết sức tốt đẹp: Là cầu nối các nhà báo trên thế giới vì nền hòa bình, hợp tác, hữu nghị, phát triển – với những thông tin khách quan, đúng đắn… Nhìn lại 25 năm tồn tại của tổ chức này, người ta tự hỏi: Mục đích chân chính đâu rồi?”.

Đây là cách viết báo xuyên tạc và bịa đặt hết sức nguy hiểm của các nhà báo tồi như tác giả Kim Ngọc thường làm trong một môi trường thông tin bị bưng bít như ở Việt nam. Đó là đưa những thông tin theo suy nghĩ của cá nhân mình nhưng lại lấp lửng để đánh lừa bạn đọc ít có điều kiện kiểm chứng thông tin như tầng lớp quân nhân, nhân dân lao động sẽ tưởng rằng đó là mục đích tôn chỉ của tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF).

              

       Bảng xếp hạng về quyền tự do báo chí năm 2009, Việt Nam gần đội sổ hơn China 2 bậc.

Được biết Phóng viên không biên giới (hay Ký giả không biên giới – tiếng Pháp: Reporters sans frontières) là một tổ chức phi chính phủ hoạt động toàn cầu, với mục đích bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ. [3] Tổ chức này hoạt động dựa trên điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền nhằm bảo vệ quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm của cá nhân cho bất kể ai dù là nhà báo, phóng viên, các blogger hay các cá nhân bình thường khác. Thiết tưởng cũng cần phải trích điều 19 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, vì bản tuyên ngôn này là tuyên ngôn đưa ra một quan điểm về các quyền con người cơ bản như quyền sống, quyền tự do và an ninh thân thể, quyền tự do lập hội, quyền tự do tôn giáo, quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm,… (trích) “Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình“.

Theo bản Tuyên ngôn này đây là là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản tuyên ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này. Điều đặc biệt là Tuyên ngôn này đã được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966 và Việt Nam tham gia năm 1982 với tư cách thành viên. Cũng cần phải lưu ý rằng điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn này có viết rất rõ (trích) “Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này”.

Như vậy đã rõ, tổ chức Phóng viên không biên giới có mục đích chính là bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ chứ đâu có phải là như tác giả Kim Ngọc viết (trích) “… năm 1985, khi tổ chức “Nhà báo không biên giới” ra đời, họ công bố tôn chỉ mục đích ban đầu hết sức tốt đẹp: Là cầu nối các nhà báo trên thế giới vì nền hòa bình, hợp tác, hữu nghị, phát triển – với những thông tin khách quan, đúng đắn…” . Đáng tiếc hơn nữa tác giả Kim Ngọc đã nhầm tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF – Reporters sans frontières) với Tổ chức Quốc tế các nhà báo (International Organization Jurnalits – OIJ) thì phải?[4], thể hiện qua việc lấy mục đích tôn chỉ của OIJ gắn cho RSF theo kiểu “Râu ông nọ cắm cằm bà kia”. Hỡi ôi, một nhà báo viết cho chuyên mục Chính luận lại không phân biệt nổi hai tổ chức báo chí quốc tế nổi tiếng trên. Họ không biết hay cố tình nhầm lẫn như vậy(!?)

                                

      Xin hãy nghe nhà báo Trương Duy Nhất nói về báo chí cách mạng “Sao chơi kỳ dzậy ?  Càng cộng sản bao nhiêu thì càng mất tự do bấy nhiêu vậy ta ? (Blogger TruongDuyNhat)

Những thủ đoạn mà nhà báo của đảng hay sử dụng đó là trích dẫn không đầy đủ, cắt xén hay lấy của người khác gắn cho đối tượng họ định lên án như trên của tác giả Kim Ngọc, đã cho thấy đây là một hành động dối trá, bịa chuyện như thật mà không hề xấu hổ, cái đó người ta gọi là hành động “xưng xưng nhét chữ vào mồm của người khác”, một ngón nghề thường thấy của báo chí truyền thông một chiều của nhà nước Việt nam hòng lường gạt bạn đọc vốn rất ít thông tin.

Trong bài viết trên của tác giả Kim Ngọc còn một vài chi tiết xét thấy cũng phải cần có một sự góp ý cần thiết đối với tác giả Kim Ngọc nói riêng và các nhà báo của đảng nói chung. Không hiểu vì cố tình không biết (!?)mà tác giả Kim Ngọc viết về tự do báo chí ở Việt nam như sau (trích) “Thông tin mới nhất từ Bộ Thông tin và Truyền thông cho hay, tính đến tháng 6-2010, Việt Nam có 706 cơ quan báo chí, 67 đài phát thanh truyền hình, 116 báo điện tử và trang tin của các cơ quan báo chí và hàng nghìn trang tin điện tử của các cơ quan Đảng, Nhà nước, Chính phủ các đoàn thể, hội, hiệp hội, đoàn thể và các doanh nghiệp; hơn 17.000 người được cấp thẻ nhà báo, tăng gấp 3 lần so với năm 1986 – thời điểm Việt Nam bắt đầu tiến hành công cuộc đổi mới… Sự phát triển ấy là một trong những bằng chứng khẳng định xã hội Việt Nam ngày càng dân chủ, thông tin trên báo chí ngày càng đa dạng, nhiều chiều”

Không cần nhiều, chỉ cần đặt một câu hỏi là  phải chăng tác giả Kim Ngọc không biết người ta nói hàng ngàn trang tin điện tử, mấy trăm tờ báo, mấy chục đài phát thanh và truyền hình đang tồn tại ở Việt nam chỉ có duy nhất một tổng biên tập, đó là Ban Tuyên giáo trung ương. Bằng chứng là theo chỉ thị của ông Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp phát biểu ngày 3-8-2007,  khi trao đổi với báo chí là (trích) ” Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo. Ngoài ra, còn có quy chế quản lý phóng viên thường trú; quy chế cộng tác viên; quy chế quản lý tài chính; quy chế bổ nhiệm, miễn nhiệm các tổng biên tập” [5]. Đừng quên rằng, lời tuyên bố hùng hồn và đanh thép trên của ông Bộ trưởng Bộ 4T  họ Lê đã được tất cả các phương tiện truyền thông của nhà nước đăng tải, vậy thử hỏi một xã hội chỉ có duy nhất truyền thông một chiều của nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN, hoàn toàn không có báo chí phi chính phủ hay tư nhân nay lại bố trí vị trí Tổng Biên Tập là người của đảng CSVN thì tự do ở chỗ nào?

                                  

                      Mức độ xếp hạng của Việt nam thường xuyên nằm ở nhóm cuối cùng

Báo chí Việt nam có tự do hay không có tự do thì ai ai người ta cũng biết, chỉ cần căn cứ vào Bảng xếp hạng tự do báo chí hàng năm của các nước trên toàn thế giới của RSF. Mức độ xếp hạng của Việt nam thường xuyên nằm ở nhóm cuối cùng, khoảng 166/175 quốc gia (2009), chỉ hơn có 9 nước khác như Bắc Triều Tiên, Cu ba, Myanmar, Lào … là những nhà nước độc tài chuyên chế, những cái tên mà ai nghe thấy cũng phải rùng mình vì sự vi phạm quyền con người. Không có lẽ tổ chức RSF (phóng viên không biên giới) vu oan mang dụng ý xấu  khiến cho cộng đồng quốc tế có cách nhìn và hiểu chưa đúng thực chất về dân chủ, nhân quyền và tự do của nền báo chí cách mạng dưới sự lãnh đạo của đảng chỉ được phép nói duy nhất một chiều?

Chắc thấy sự điêu ngoa của mình chưa đủ đô, tác giả Kim Ngọc còn cho rằng RSF còn lên tiếng bảo vệ và yêu cầu trả tự do cho một số kẻ mà họ gọi là “nhà dân chủ” đã và đang bị Việt Nam bắt giữ, đó là can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đồng thời còn biện bạch rằng (trích) “.. ai cũng biết những kẻ mà tổ chức này gọi là “nhà dân chủ” như nói ở trên là những luật sư, doanh nghiệp, hành nghề tự do… không phải là phóng viên hay nhà báo”.

Xin hỏi tác giả Kim Ngọc tại sao những nhà bất đồng chính kiến như Lê Công Định, Lê Trần Luật, blogger Anhbasg, Mẹ Nấm, Tạ Phong Tần… họ không phải là phóng viên hay nhà báo thì họ không có quyền lên tiếng bày tỏ quan điểm của mình hay sao, xin tác giả Kim Ngọc đọc lại điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền xem quy định đó được áp dụng cho đối tượng nào? Hơn nữa xin cung cấp cho tác giả Kim Ngọc một chi tiết nhỏ của RSF, đó là vào năm 2005, RFS đã xuất bản một số cuốn sách để nâng cao nhận thức của các mối đe dọa đến tự do báo chí trên thế giới, đó là cuốn “Handbook for Bloggers and Cyber-Dissidents” (Cẩm nang cho người viết Blog và Cyber- bất đồng chính kiến). Cẩm nang này cung cấp lời khuyên về cách kỹ thuật blog nặc danh và tránh sự kiểm duyệt của các chế độ độc tài. Việc làm đó của RSF không nằm ngoài mục tiêu của tổ chức này đó là bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ.

Được biết Báo Quân đội nhân dân là tờ báo có tầm quan trọng xếp hạng thứ 2, chỉ sau tờ Nhân dân – Cơ quan TU của đảng CSVN (mà TBT có chức vụ tương đương hàm Bộ trưởng), mà tại sao lại để cho một số các nhà báo có kiến thức quá kém cỏi và ý thức đạo đức của người cầm bút quá tồi tệ lọt vào. Việc sơ xuất này nếu không được Ban lãnh đạo tòa báo kịp thời chỉnh đốn sửa đổi sẽ có tác dụng ngược lại, làm xấu đi hình ảnh của báo chí của đảng và nhà nước, đã vậy những kẻ đó còn nhắc nhở người khác về cái gọi là sự chân chính phải có, trong khi tự bản thân mình là những kẻ cầm bút bất nghĩa.

Việc gì có lợi cho dân tộc cho đất nước thì phải làm cho bằng mọi giá, ngược lại những nhà báo như Kim Ngọc, Đỗ Phú Thọ, Lê Văn Bảo, Mạch Quang Thắng … thì lãnh đạo Báo QĐND hãy bố trí cho đi chăn bò, trồng rau, nuôi cá … thì có lẽ sẽ có ích cho đời hơn, xứng đáng với đồng tiền thuế của người lao động một nắng hai sương góp nhặt chắt chiu đóng cho đảng và nhà nước trả lương cho lũ ăn không rồi viết bậy bạ và xuyên tạc.

Nhiều khi chỉ đơn giản như thế những người lãnh đạo Báo Quân đội nhân dân cũng đã tỏ rõ và thể hiện rằng mình có lòng yêu tổ quốc. Nếu không thì xót tiền thuế của dân nuôi lũ chúng lắm và không biết tới bao giờ báo QĐND mới chịu từ bỏ mục tiêu “Lấy ngu dân làm trọng” như trang VnDailyNews [6] họ đã gán cho Báo Quân đội nhân dân của đảng lấy làm slogan của mình.

02/7/2009
——–
Ghi chú:
[1]
http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/5/5/5/116706/Default.aspx
[2] Phóng viên không biên giới (tiếng Anh Reporters Without Borders – RWB (Pháp: Reporters sans frontières, Tây Ban Nha: Reporteros Sin Fronteras, Trung Quốc: 无 国界 记者, Ba Tư: گزارشگران بدون مرز, Tiếng Ả Rập: مراسلون بلا حدود‎ Murāsilūn bi -la Ḥudūd), Nhưng tất cả các nước đều gọi theo tên tiếng Pháp viết tắt là RSF
[3]
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_Qu%E1%BB%91c_t%E1%BA%BF_Nh%C3%A2n_quy%E1%BB%81n
[4]Xem thêm http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30690&cn_id=249856#uU6dHKNhcdZ1
[5]http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2007/8/113880/

[6]http://dailyvnews.wordpress.com/

© Kami 2010

http://nguoiduatinkami.wordpress.com/2010/07/01/bao-qdnd-khi-m%E1%BA%A5y-k%E1%BA%BB-dang-cho-di-chan-bo-c%E1%BA%A7m-but-vi%E1%BA%BFt-chinh-lu%E1%BA%ADn/

Nhà văn Võ Thị Hảo nói về 'vấn nạn xã hội'

Các cách hành xử sai trái của các quan chức cũng như dân thường Việt Nam trở thành đề tài xuất hiện thường xuyên trên báo chí trong thời gian gần đây.

Truyền thông Việt Nam cũng hay đăng tải những điều mà họ gọi là "bức xúc" của dân chúng trước những vấn đề xã hội còn chưa được giải quyết.

Đó là những vụ chủ tịch tỉnh bị cáo buộc mua dâm ở Hà Giang, hai vợ chồng bị kết án 20 năm tù mỗi người vì hành hạ một bé trai tại Cà Mau, một nữ sinh cứa cổ người tình, một thanh niên chặt đầu người yêu cũ bên cạnh tệ hàng ngàn phụ nữ và trẻ em bị buôn lậu với giá nhiều khi chỉ một triệu đồng một người.

Nhưng liệu đây có phải là những vấn đề mới hay vẫn là những chuyện thường xảy ra mà trước đây ít được báo chí đưa tin.

Trước câu hỏi này của BBC, nhà văn Võ Thị Hảo, người thường xuyên theo dõi và phản ánh các vấn đề xã hội trong những tác phẩm của bà nói quả thực có những vấn đề trước đây không được báo chí đề cập tới.

Nhưng bà bình luận thêm:

Nghe/xem bằng Real Player hoặc Windows Media Player

"Rõ ràng là gần đây thì nó rất là nhiều, nó trở nên phổ biến và nó có những hành vi, thủ đoạn hung ác, suy đồi quá.

"Nó tới mức vô đạo quá.

"Tôi nghĩ cái căn nguyên của những vấn đề này là ở chỗ con người ta đã phải giả dối quá lâu.

"Từ khi bắt đầu tiếp xúc với xã hội, từ đứa bé mẫu giáo trở đi đã phải bắt đầu biết giả vờ rồi, từ những bài hát, từ những câu chào... rồi sau đó là cách hành xử sau này bắt chước người lớn chẳng hạn.

"Dần dần nó ăn vào căn cốt quá lâu rồi," bà Hảo nói.

'Tuyệt vọng'

Đây không phải là lần đầu tiên nhà văn ở Hà Nội này lên án sự dối trá trong xã hội Việt Nam hiện nay.

Bà nói nhiều người Việt Nam đã mất niềm tin và họ hành xử theo "những tham vọng không bị ngăn chặn" vì không có hình mẫu trong xã hội.

"Cái quan trọng nhất là những tấm gương, những nhà quản lý xã hội, những người lãnh đạo cho đến những người như thầy cô giáo, thầy thuốc... những người ít ra phải sống đàng hoàng, đáng tin cậy, có đạo nghĩa thì thấy là ít người sống như vậy quá.

"Cái cách hiện nay thì sự tham lam là một, sự giả dối là hai và chỉ lo đến bản thân mình thôi, không từ thủ đoạn nào thì đó là cách hành xử đang ca vang, đang chiến thắng.

"Nó làm cho người ta có thể tuyệt vọng, hoặc là những người đang ở ngã ba đường là nên ngả về phía tốt hay phía xấu thì người ta dễ dàng ngả theo cái ác.

Dân chủ

Mặc dù một số nhà lãnh đạo Việt Nam đổ lỗi cho cơ chế thị trường và những cái xấu xâm nhập vào Việt Nam từ khi có chính sách mở cửa, bà Hảo nói đây chỉ là sự "ngụy biện".

Bà nói: "Tất cả những cái xấu là do khả năng quản lý xã hội của những người quản lý và những người chịu trách nhiệm ăn lương của dân để gánh vác những trọng trách đó.

Tôi nghĩ gốc của vấn đề là phải có một xã hội dân chủ, tôn trọng sự thật và có tự do ngôn luận.

Nhà văn Võ Thị Hảo

"Cái quan trọng là có một bộ máy khổng lồ và quyền lực để giải quyết việc đó. Nhưng vấn đề là có quan tâm để giải quyết không và có giải quyết đúng gốc của vấn đề không.

"Tôi nghĩ gốc của vấn đề là phải có một xã hội dân chủ, tôn trọng sự thật và có tự do ngôn luận.

"Và phải có cạnh tranh quyền lực, những người đàng hoàng tử tế thì ở lại với quyền lực, những người không có năng lực, không có lương tâm thì phải thôi.

"Tôi nghĩ là phải có đa nguyên tại vì một đảng phái không thể đại diện cho toàn dân được vì không phải toàn dân đều theo một đảng phái."

Nhà văn cũng nói bà chưa thấy có dấu hiệu các vấn đề lớn trong xã hội đang được giải quyết và nguyên nhân, theo bà, là người ta mới chỉ đang động chạm tới "phần ngọn" của các vấn đề.

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/07/100706_social_issues_vo_thi_hao.shtml

Những trò lố của báo chí Việt Nam

Nguyễn Ngọc

.

Báo chí cách mạng Việt Nam vừa kỷ niệm 85 năm dấn thân dưới ngọn cờ của Đảng. Một chặng đường dài qua thời binh lửa và hòa bình.

Hằng năm giải báo chí vẫn được trao theo thông lệ, Đảng, nhà nước vẫn quan tâm đặc biệt tới làng báo Việt Nam.

Sự hiện diễn của nhiều vị lãnh đạo đảng, nhà nước trong buổi lể kỷ niệm nói lên điều đó.

“Tiếp tục làm tốt việc tuyên truyền đường lối, chủ trương của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, và Ðấu tranh chống những quan điểm sai trái, làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình, âm mưu bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch”.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh với các nhà báo.

.

Dẫm đạp lên nhau

Vừa mới qua ngày 21/6, báo Pháp luật TPHCM  đã đăng loạt bài: Nhà báo tống tiền cảnh sát.

Bài báo nêu lên sự việc một giảng viên đại học Huế và một phóng viên thường trú của Báo Đời sống pháp luật ( Hội luật gia Việt Nam) tống tiền cảnh sát giao thông Đà Nẵng.

Ngay sau đó báo Đời sống pháp luật có bài phản pháo lại việc pv Đức Hiển của báo PL TPHCM đưa thông tin nêu trên.

Bái báo đăng tiêu đề: SỰ THẬT VỤ NHÀ BÁO “TỐNG TIỀN CẢNH SÁT”: Vu khống đồng nghiệp để “bảo kê”- Đớn đau “đạo đức nghề nghiệp, và lên án phóng viên (pv) Đức Hiển.

“..tác giả Nguyễn Đức Hiển hiện đang công tác tại báo Pháp Luật TP HCM. Nguyễn Đức Hiển đã từng bị bị kỷ luật, bị cơ quan quản lý báo chí thu hồi thẻ nhà báo vì những sai phạm nghiêm trọng trong quá trình tác nghiệp.

Không hiểu sao, một phóng viên có nhiều sai phạm như vậy lại được bổ nhiệm Phó Tổng thư ký Toà soạn..”. Báo Đời sống pháp luật viết.

Pv Đức Hiển  là chủ nhân của blog Bố cu hưng đình đám một thời  trên  yahoo 360.

PV Đức Hiển đã chính thức khởi kiện ông Nguyễn Tiến Thanh, TBT báo Đời sống pháp luật ra tòa án nhân dân quân 12, TPHCM vì đã cho đăng bài nội dung sai sự thật, xúc phạm danh dự nhân phẩm của ông Hiển.

Công ty luật THNH Đông phương luật sẽ đại diện cho ông Hiển làm mọi thủ tục tố tụng

Nhưng trong câu chuyện này cho ta thấy báo chí Việt Nam vẫn cầm cự nhau và không có tiếng nói thống nhất.

“Họ hạ nhục nhau, thậm chí tố cáo nhau để lôi ra tòa”. Một nhà báo kỳ cựu ở Hà Nội bày tỏ quan điểm.

Báo chí cách mạng bây giờ trước sức ép của thị trường đang dùng những “đòn chí mạng” để hạ thấp uy tín của nhau, thậm chí đẩy tờ báo đó đến chỏ phá sản.

Những câu chuyện “nhà báo tống tiền, nhận phong bì” luôn là vấn đề nhạy cảm và khi một tờ báo có được thông tin đó thì coi như “thằng kia sẽ chết với tao”.

Cho dù biết rằng kẻ viết bài đánh người kia cũng từng đã “nhận phòng bì”. Vấn đề là không bị bại lộ.

Điều đó cho thấy rằng trò chơi “ma quỷ” ám hại đồng nghiệp của báo chí Việt Nam thật dơ bẩn.

Họ biết điều đó, nhưng họ vẫn muốn làm điều tệ hại với đồng nghiệp.

“điều gì mình không muốn thì đừng làm với người khác”. Điều đó nhà báo Việt luôn bỏ ngoài tai.

Họ rao giảng “làm trong sạch đội ngũ báo chí” trong tâm hồn tối tắm của họ.

.

Thế lực báo chí

“Làm báo ở Việt Nam có tới 90% nhà báo nhận phòng bì”. Một nhà báo thốt lên.

Đó là điều khác lạ với báo chí phương Tây khi nhà báo Việt Nam đi họp báo luôn có “bao thư đi kèm”.

Nhiều nhà báo có tiếng nói trọng lượng khi anh ta có quan hệ tốt với chính quyền, doanh nghiệp, công an…

Nhiều nhà báo lúc đầu hăng say viết bài chống tiêu cực, tham nhũng, nhưng sau đó bị “hủy hoại ý chí” do sự chi phối của “chiếc phong bì” hay những vật phẩm lớn hơn.

Họ được tặng cả đất đai, hay cổ phần trong những doanh nghiệp lớn..sau khi sự việc được dàn sếp ổn thỏa.

Nhiều nhà báo chơi thân với Cảnh sát giao thông đến nỗi xe nhà báo đi trên đường luôn được ưu tiên “phóng nhanh, vượt ẩu”.

Nhà báo đã trở thành “công cụ”, pr cho những cuộc thanh trừng chính trị hay hạ nhục đối thủ.

Nhà báo Huy Đức, từng phóng viên của báo Sài gòn tiếp thị nhìn nhận: “Sự tha hóa trong đội ngũ nhà báo Việt Nam là rất nhiều và nhà báo chúng ta không còn sự tử tế”.

Và chính sự không tử tế đó khiến cho nhà báo Việt Nam rất dễ bị hình sự hóa khi sự việc của họ bại lộ.

Cách làm việc đơn giản, lộ liễu, coi thường đối tác và nghe thông tin một phía…khiến cho nhiều nhà báo “ngớ người” hay “kêu oan” khi rơi vào vòng lao lý.

“những biểu hiện “thương mại hóa”, xa rời tôn chỉ mục đích, chạy theo thị hiếu tầm thường, đưa tin và viết bài theo kiểu giật gân, câu khách, thiếu trung thực, làm ảnh hưởng chung đến uy tín của báo chí nước ta”.

Lời cảnh báo của ông Nguyễn Phú Trọng vẫn là thực tế của báo chí Việt Nam.

Người ta nói báo chí là “thế lực thứ 4 trong xã hội” hay  “dùng ngòi bút để thay đổi chế độ” điều đó có tồn tại ở Việt Nam hay không, hay chỉ là trò “mua vui”.

Nhưng dùng thế lực đã bị mua chuộc mà đi hạ nhục anh em thì quá là tồi tệ.

Với nhân dân báo chí là tiếng nói thao thức và sự gửi gắm niềm tin vào đó, nhưng chính lối sống kiêu ngạo, coi thông tin là cơ sở để “kiếm chác”. Niềm tin  đó đã bị bội bạc quá nhiều

Ừ thì tao mua dâm, ừ thì tao hiếp dâm nữ sinh đấy, cũng bình thường thôi. Chụp ảnh tô hô thì có làm sao? http://nhanam.multiply.com/journal/item/300/300

Chuyện chủ tịch tỉnh ở truồng có là "quá bình thường"?

Chuyn này quá bình thường, câu chuyn mi dâm có t thi kì ‘chiếm hu nô l’, nó cũng là mt nhu cu ca con người như ăn, ng, đ… thôi… Thử hỏi Trương Duy Nhất và bạn bè có dám thẳng thắn với lương tâm mình là chưa một lần ‘vui vẻ với khoản nớ’? Đúng là ‘dậu đổ bìm leo’…

Đó là bình luận của bạn đọc có Lê Quốc Châu về bài “Chủ tịch cởi truồng” của nhà báo Trương Duy Nhất đăng trên blog của anh ngày 05/7/2010 với những tình tiết khá đầy đủ và cụ thể về việc ông Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch tỉnh Hà Giang mua dâm – những tình tiết mà theo bình luận của một bạn đọc thì “các báo trung ương, kể cả các báo trong ngành công an cũng không thể có đủ và sớm như vậy được”.

Quan điểm giống như của bạn Châu không phải là ít. Chẳng hạn như khi nói về chuyện tham nhũng của các ông quan, rất nhiều người chép miệng rằng ông nào mà chẳng “ăn”, có gì mà ầm ĩ lên, chỉ cần các ông “ăn” bao nhiêu thì ăn, miễn là làm được chút gì để cho dân cũng có cái mà ăn là tốt lắm rồi.

Tôi lại nghĩ khác.

Tôi không biết ông Trương Duy Nhất có “dám thẳng thắn” như bạn Châu đề nghị hay không, nhưng trộm nghĩ rằng giả sử bạn Châu có thẳng thắn nhận mình đã có lần “vui vẻ với khoản nớ” thì cũng chẳng cháy nhà chết người gì, vì bạn Châu chỉ là bạn Lê Quốc Châu chưa ai biết đến. Bạn không phải là ông bí thư Châu hay ông chủ tịch Châu, nên nếu bạn có “thẳng thắn” nhận hay bị phát hiện đang khỏa thân cùng gái làng chơi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới.

Còn bác Tô thì khác. Hành vi của bác ảnh hưởng đến danh dự của cả một tỉnh, nơi bác đứng đầu, ảnh hưởng đến tổ chức mà bác là một thành viên cao cấp. Đó là câu chuyện không thể “bình thường” được.

Bác Tô đã bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng CSVN đề nghị “cách hết mọi chức vụ” do “lối sống buông thả”. Giả sử sau khi bị cách hết tất cả các chức vụ rồi thì bác Tô có tiếp tục cởi truồng ở đâu thì cũng mặc bác vì chẳng ảnh hưởng gì đến ai.

Cũng giống như bạn Châu có thể ăn thịt chó thoải mái. Nhưng nếu bạn không phải là Lê Quốc Châu mà là Thích Quốc Châu đang ở trong chùa và ăn thịt chó thì bạn sẽ bị đuổi ra khỏi chùa ngay lập tức. Muốn ngủ với gái điếm thoải mái không bị ai soi (chỉ coi chừng vợ bắt được) thì tốt nhất là đừng làm quan. Cũng như muốn ăn thịt chó thì đừng làm sư nữa. Còn nếu đã làm quan mà vẫn muốn “chơi” kiểu đó, tức đã có gan dám chơi trong “tổ chức” thì phải dám có gan chịu sự bêu riếu của dư luận nếu chẳng may bị lộ. Đơn giản thế thôi.

Ông trời không cho ai tất cả mọi thứ. Cái gì cũng muốn thì phải trả giá. Vừa muốn “chơi” những trò hạ cấp lại vừa muốn được làm ông quan oai phong ngày ngày lên các diễn đàn chém gió dạy bảo đạo đức cho dân thì cái sự tham lam ấy đã đạt đến cấp độ vô liêm sỉ.

Không phủ nhận là còn có rất nhiều những ông quan “Thích Đủ Thứ” giống như bác Tô chủ tịch nhưng chưa bị lộ, làm quan không vì mục đích vì dân vì nước mà chỉ lợi dụng để kiếm tiền bất chính, để được ăn chơi nhiều hơn. Đấy thực sự đang là một quốc nạn nhưng vẫn còn chưa hết cơ may cứu vãn nếu người ta còn biết ngượng, biết sợ để mà “khiêm tốn” không dám “thẳng thắn” khoe khoang cái sự ăn chơi ấy.

Đành rằng cái sự ăn chơi thường không gắn với dân nghèo mà chỉ hay mắc phải bởi các quan tham, nhưng nếu cứ theo ý bạn Châu mà bình thường hóa hay “chính danh” hóa cái sự ăn chơi kiểu ấy của các ông quan để các ông ấy dám “thẳng thắn” công khai, chơi bài ngửa rằng “ừ thì tao chơi đấy, chuỵện ấy là bình thường, ai mà chẳng chơi có khác gì chúng tao”, hoặc nếu tất cả mọi công dân của một nước nào đó đều cho rằng những ông quan đang lãnh đạo mình có quyền “chơi” những thứ gọi là “bình thường” ấy, rằng cứ là quan thì nghiễm nhiên có cái quyền ăn chơi trên đầu trên cố nhân dân thì đúng là hết thuốc chữa, thì đất nước ấy đúng là đến thời mạt vận.

© 2010 Hà Hiển

© 2010 talawas

"Người đương thời" bị đề nghị truy tố về tội lừa đảo

Công an Hà Nội vừa đề nghị truy tố ông Nguyễn Đình Chiến (Tổng giám đốc Công ty Bắc Hà) về việc sử dụng tài liệu giả để lừa đảo đối tác.
>
Ông Nguyễn Đình Chiến

Ngày 6/7, Công an Hà Nội cho biết sau một năm điều tra đã xác định ông Nguyễn Đình Chiến có hành vi chiếm đoạt 20 tỷ đồng trong khi hợp tác đầu tư huy động vốn và tín dụng cho vay với Đại học Nguyễn Trãi. Hiện, ông Chiến mới trả lại 570 triệu đồng và 10.000 USD.

Theo cảnh sát, ông Chiến còn dùng 12 giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của một doanh nghiệp khác để thế chấp vay ngân hàng 80 tỷ đồng sử dụng không đúng như cam kết ban đầu với doanh nghiệp.

Kết luận điều tra cho thấy, để tạo lòng tin với đối tác, ông Chiến đã đưa ra nhiều giấy tờ giả nhằm chứng minh công ty Bắc Hà và tập đoàn Bắc Hà Hong Kong có nguồn ngoại tệ cho vay lên tới hàng chục tỷ euro và USD.

Công an xác định những giấy tờ về nguồn ngoại tệ trên được làm giả bằng phương pháp in phun màu và in laze.

Theo phía công an, Tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư thương mại Bắc Hà còn gửi văn bản sang một ngân hàng ở nước ngoài cho biết đang quản lý nguồn ngoại tệ lớn và sẽ cho vay từ 50 đến 100 tỷ USD với thời hạn 50 năm không tính lãi. Nhà băng này nhờ cơ quan chức năng Việt Nam xác minh và mới hay biết đó không phải là sự thật.

Hơn 10 năm trước, ông Chiến (khi đó là giám đốc Công ty Cung ứng hàng xuất nhập khẩu Bắc Hà, kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần kinh doanh bất động sản Hải Phòng, Vimproco) cũng đã bị bắt để điều tra hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản XHCN.

Sau 4 phiên tòa, tháng 3/2006 ông Chiến được TAND Cần Thơ tuyên không phạm tội. VKSND thành phố Cần Thơ đã phải công khai xin lỗi ông Chiến. Với những tổn thất trong thời gian vướng vòng lao lý, ông Chiến đòi được bồi thường gần 570 tỷ đồng.

Ông Chiến từng là nhân vật chính trong chương trình truyền hình "Người đương thời".

Thái Thịnh

Theo dòng sự kiện:

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Lê Diễn Đức – Khi lá phiếu của công dân quyết định số phận của chính trị gia

Cuộc bầu cử Tổng thống vòng II tại Ba Lan diễn ra hôm qua, Chủ nhật ngày 4/07, cho thấy lá phiếu của người dân quyết định số phận của các nhà chính trị như thế nào.

Chỉ vẻn vẹn có hai tuần để vận động tranh cử vòng II, hai kỳ phùng địch thủ Bronisław Komorowski và Jarosław Kaczyński đã tận dụng từng khoảnh khắc thời gian đến phút chót trước ngày “im lặng bầu cử” vào hôm thứ Bảy, tức là một ngày trước khi tiến hành bầu cử. Trong ngày “im lặng bầu cử” này luật bầu cử quy định các ứng viên chấm dứt vận động, cấm tất cả các phương tiện truyền thông, báo chí quảng cáo ủng hộ, hoặc đưa ra kết quả thăm dò dư luận…

Khác với vòng I bình lặng đến nhàm chán, hai ứng viên đã sử dụng hết công suất cho cuộc chạy đua tới đích ở vòng II. Toả đi những hướng khác nhau, họ đi xe hơi qua hàng ngàn cây số tới cử tri của mình, từ thành phố đến nông thôn, miền núi và thậm chí tới cả những nơi người Ba Lan đang nghỉ hè trên các bãi biển.

Lo ngại bầu cử đúng vào thời gian dân chúng đi nghỉ hè và sau trận lụt lớn, chính phủ Ba Lan khuyến khích, kêu gọi và tạo điều kiện dễ dàng cho người Ba Lan trong nước, cũng như đang ở nước ngoài có thể tham gia bỏ phiếu.

Mỗi ứng viên đều ý thức được rằng, số lượng người đi bầu mang tính quyết định đối với tỷ lệ thắng, bại.

Đa số ủng hộ viên của Jarosław Kaczyński là những người ở nông thôn và giới lớn tuổi, ngoan đạo – những người có thừa thời gian để đi bỏ phiếu.

Ủng hộ viên của Bronisław Komorowski thuộc dân chúng sống trong các thành phố, những người có trình độ đại học trở lên, giới trẻ và trung niên – thành phần thường bận rộn với công việc làm ăn hoặc đã đưa gia đình đi nghỉ sau ngày con cái kết thúc năm học, cho nên số người đi bỏ phiếu có nguy cơ bị suy giảm so với vòng I.

Đất nước Ba Lan đang đứng trước sự lựa chọn: tiếp tục phát triển kinh tế thị trường tự do trên cơ sở hợp tác chặt chẽ với Liên hiệp Châu Âu, cải thiện quan hệ đối tác với Nga và tránh những xung đột trên tuyến Quốc hội – Chính phủ – Tổng thống trong các cải cách sắp tới.

Hay là, một bức tranh chưa thể xác định rõ, nếu quyền lực Tổng thống rơi vào tay Jarosław Kaczyński, người được xem là bậc thầy của chia rẽ trên sân khấu chính trị, có quan điểm của chủ nghĩa dân tộc thái quá, trong quá khứ có không mấy thân thiện với hai cường quốc láng giềng Nga và Đức. Những lời hứa trong tranh cử rằng, ông sẽ thực hiện chính sách ôn hoà, mềm dẻo hơn, không đủ thuyết phục dư luận rằng, con người ông J. Kaczyński sẽ thay đổi khi giành được chiếc ghế Tổng thống.

Trong 21 năm qua, tôi thấy ý thức trách nhiệm của người dân Ba Lan rất cao thông qua lá phiếu của mình khi thấy dân tộc đứng trước lựa chọn, thử thách giữa cái đúng và cái sai, giữa thiện và ác, giữa đồng thuận và xung đột…

Giới trẻ, nhất là sinh viên, họ khuyến khích, rủ nhau đi bỏ phiếu cho Komorowski, vì sợ rằng, số lượng cử tri đi bầu ít sẽ có khả năng làm chiến thắng ngả về Jarosław Kaczyński.

Đêm ngày 4 tháng 7, sau khi các phòng bỏ phiếu đóng cửa vào lúc 8 giờ tối, các phương tiện truyền thông công bố kết quả thăm dò cho thấy B. Komorowski thắng với tỷ lệ hơn J. Kaczyński khoảng 6-7%. Đến 11 giờ tối, kết quả sơ bộ sau khi kiểm được hơn 50% số phiếu của Uỷ ban Bầu cử Quốc gia với mức chênh lệch của hai người chưa tới 1%, đã làm sốc dư luận. Vào lúc nửa đêm, có lúc J. Kaczyński đã vượt lên cao hơn, nhưng chỉ sau đó ít lâu lại đứng dưới. Hai uỷ ban bầu cử và ủng hộ viên của hai phía đã trải qua một đêm đầy kịch tính, căng thẳng, đôi khi phải nín thở vì hồi hộp.

Vào ngày thứ Hai, Uỷ ban Bầu cử Quốc gia công bố kết quả chính thức: B. Komorowski đạt 53,01% và J. Kaczyński – 46,99%. Số cử tri đi bỏ phiếu toàn quốc đạt 55,31%, cao hơn cả vòng I, nhiều địa phương có tới 60% đến 80%, thậm chí có nơi hơn 90%.

Tân Tổng thống Ba Lan Komorowski và phu nhân trong đêm 4/07

Bronisław Komorowski trở thành Tổng thống dân cử thứ tư kể từ khi Ba Lan giành được độc lập, dân chủ, tự do, thoát khỏi chế độ cộng sản vào năm 1989.

Ông B. Komorowski sẽ từ nhiệm Chủ tịch Quốc hội để nhận chức Tổng thống Ba Lan trong vài tuần tới. Cám ơn tất cả mọi người vào buổi tối Chủ nhật khi có kết quả thăm dò đầu tiên, ông nói: “Đây là chiến thắng của dân chủ!”.

Đúng như thế, Bronisław Komorowski đã thắng nhờ sự tổng động viên tham gia bầu cử tự phát của ủng hộ viên. Số lượng người đi bầu ở các thành phố đạt ở mức rất cao, hầu hết trên 60%, tại thủ đô Warszawa tới 66,97%.

B. Komorowski giành chiến thắng tuyệt đối ở 16 trong 17 thủ phủ các tỉnh lỵ trên toàn Ba Lan. Tại các thành phố khác, nơi nào càng đông dân thì càng nhiều phiếu bầu cho ông.

Ngược lại, J. Kaczyński giành bội thế thấy rõ ở nông thôn. Tuy nhiên, mặc dù được sự ủng hộ của hệ thống Nhà thờ và Chủ tịch Công đoàn Đoàn kết J. Sniadek, tiếng nói của hai lực lượng rất mạnh và lớn trong một đất nước có dân số theo Công giáo hơn 90% và Công đoàn Đoàn kết với đầy đủ kinh nghiệm vận động quần chúng, ông vẫn bị thua cuộc.

Cũng không thể bỏ qua những nghịch lý thú vị trong xã dân chủ.

Ngược lại với Chủ tịch Công đoàn Đoàn kết J. Sniadek, Cựu Thủ lĩnh Công đoàn Đoàn kết Lech Walesa, kêu gọi ủng hộ B. Komorowski.

Còn Chủ tịch Liên minh Cánh tả Dân Chủ (SLD), ông G. Napieralski, người đứng vị trí thứ ba trong vòng I, tuyên bố không ủng hộ bên nào, trong khi cựu Chủ tịch SLD, cựu Tổng thống Ba Lan, ông A. Kwasniewski thì lại đề nghị cử tri Cánh Tả bỏ phiếu cho B. Komorowski.

Rõ ràng, nếu không có sự hậu thuẫn đông đảo của cử tri các thành phố, giới thanh niên, trung niên và cử tri thuộc cánh tả (tới 70%), ông B. Komorowski rất khó đánh bại được ông J. Kaczyński, khi tỷ lệ cuối cùng giữa hai người chênh lệch chỉ 6%.

Người Ba Lan thực sự đã trải qua một cuộc tranh đua quyết liệt, căng thẳng, giành giật từng lá phiếu một, nhưng bình đẳng và tương kính lẫn nhau. Đây là “chiến thắng của dân chủ” – như ông B. Komorowski kết luận.

Ông B. Komorowski sinh năm 1952, là nhà sử học, con của một gia đình trí thức Ba Lan có truyền thống yêu nước. Từ năm 1977 ông tham gia tích cực lực lượng đối lập trong “Phong trào Bảo vệ Nhân quyền và Công dân”, từ năm 1980 ông gia nhập Công đoàn Đoàn kết và bị chính quyền cộng sản bắt giam trong giai đoạn 1981-1982.

Sau khi chế độ cộng sản sụp đổ, từ năm 1990, ông liên tục là đại biểu quốc hội Ba Lan, đã từng giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng, Phó Chủ tịch Quốc hội và hiện đang giữ chức Chủ tịch Quốc hội. Sau khi Tổng thống Lech Kaczyński tử nạn hôm 10/04/2010, ông kiêm nhiệm chức Tổng thống tạm thời.

Đảng cầm quyền cánh trung hữu PO từ giờ phút này với Tổng thống thuộc đảng mình sẽ có nhiều thuận lợi cho các chương trình cải cách. Nhưng họ cũng đang đứng trước thử thách to lớn và liệu có phạm sai lầm lạm quyền như các chính phủ trước hay không.

Trong khi vận động tranh cử vòng II, ông B. Komorowski xin cử tri cho ông 500 ngày bình yên để chính phủ và Tổng thống thực thi những hứa hẹn. Ý ông muốn nói rằng, sau khoảng 500 ngày nữa sẽ có bầu cử quốc hội, lúc đó cử tri có đủ cơ hội để loại bỏ chính phủ PO, nếu ông và chính phủ làm ăn không ra gì.

Hai đảng đối lập trong Quốc hội Ba Lan hiện nay, một là Đảng Luật pháp và Công lý của đối thủ J. Kaczyński, hai là Liên minh cánh Tả Dân chủ đều tăng thêm rất nhiều ủng hộ viên qua chiến dịch tranh cử Tổng thống.

Cho nên, 500 ngày để chứng minh không phải là thời gian ngắn, nhưng cũng phải nhiều lắm cho đảng cầm quyền PO và Tân Tổng thống B. Komorowski.

PO và Tổng thống của mình trên sân chơi được hưởng những quả phạt 11 mét, nhưng phải ý thức được rằng, không phải quả nào cũng lọt lưới và đối thủ không phải là tay vừa!

Warszawa 5/07/2010

© 2010 Lê Diễn Đức

© 2010 talawas